20260911 CDTL DDE D710 9 Jun 1954 Điện tín từ Phái đoàn Hoa Kỳ gửi Bộ Ngoại giao. Chiến Gây Rối Của CSGH
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d710
Google Translated
Tài liệu 710
Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1952–1954, Hội
nghị Geneva, Tập XVI
396.1 GE/6–954: Điện tín Phái đoàn Hoa Kỳ
gửi Bộ Ngoại giao.
Mật
Geneva, ngày 9 tháng 6
năm 1954 — 17:00
Secto 408. Từ Suydam gửi McCardle.
Dưới đây là các trích đoạn quan trọng từ buổi họp báo của Thứ trưởng
dành cho báo chí Mỹ sáng nay (toàn văn sẽ được gửi qua đường bưu phẩm
ngoại giao): “Bộ trưởng đã có một buổi họp báo khá ấn tượng (hôm qua) và
chúng tôi vừa nhận được các điểm chính của buổi họp đó tại đây. Tôi cho rằng
thông tin này đã hoặc đang được chuyển đến các anh.”
… (ông ấy nói), cùng những điều khác, rằng thái độ của
phe Cộng sản tại Geneva và việc họ leo thang chiến tranh ở
Đông Dương – theo cách nói của ông – đã "phơi bày sự dối trá trong
những tuyên bố rầm rộ về lòng yêu chuộng hòa bình của họ". [Trang 1095]
Để thấy rõ những nỗ lực được họ rêu rao nhằm giảm bớt
căng thẳng quốc tế, tôi nghĩ ông nên xem xét kỹ lưỡng lại những gì ông
Molotov đã phát biểu ngày hôm qua. Đó thực sự là lúc ông ta thể hiện sự
khôn ngoan, sắc sảo nhất của mình. Ông ta hoàn toàn không đả động gì đến nội
dung cốt lõi của vấn đề. Ngay khi bắt đầu bài phát biểu, có thể thấy rõ mục
đích của ông ta là làm suy yếu tối đa vị thế của ông Bidault trong các
cuộc thảo luận dự kiến bắt đầu vào hôm nay. Ông ta công kích dữ dội chính
sách đối ngoại và chính sách quân sự của Pháp, đồng thời có vài lời bình
luận về quan điểm của ông Bidault. Ông ta tỏ ra khá tàn nhẫn khi nhắc đến
những tổn thất tại Điện Biên Phủ và đi sâu vào chi tiết về cái
giá mà nước Pháp phải trả cho cuộc chiến. Sau đó, ông ta cùng các cộng sự thực
sự gạt bỏ mọi phép lịch sự tối thiểu; họ bắt đầu gọi Chính phủ Việt Nam
– vốn đã được rất nhiều quốc gia công nhận chính thức – chỉ đơn thuần là "Chính
phủ Bảo Đại" và gọi đại diện của chính phủ này là "đại diện của
Chính phủ Bảo Đại" – một chiêu bài dàn dựng đầy toan
tính…
Theo tôi, thái độ của ông Molotov đã trở
nên cứng rắn hơn nhiều kể từ khi ông trở về từ Moscow. Tôi không
rõ liệu chuyến thăm Moscow có góp phần vào sự thay đổi đó hay
không. Những dấu hiệu cho thấy sự sẵn sàng hợp tác – và có thể là đóng vai trò
trung gian hơi nghiêng về cánh tả (nằm giữa hai quan điểm cực đoan mà một số
người cho là đại diện bởi Trung Quốc Cộng sản và Hoa Kỳ) – nay đã
hoàn toàn biến mất.
Có rất nhiều bằng chứng cho thấy sự cứng nhắc và thái
độ hiếu chiến…
Trong giai đoạn thảo luận về vấn đề Đông Dương,
chúng tôi luôn giữ thái độ của một người cộng tác thân thiện; chúng tôi không
và cũng chưa bao giờ cố gắng nắm vai trò lãnh đạo, mà chỉ đưa ra lời khuyên khi
thấy cần thiết và ủng hộ các đề xuất hợp lý được đưa ra.
Chúng tôi buộc phải bác bỏ lập trường của phe Cộng
sản khi họ yêu cầu sự giám sát quốc tế – hay theo cách gọi của họ là
giám sát "trung lập" – đối với lệnh ngừng bắn ở Đông Dương;
đây là mô hình tương tự như cái gọi là Ủy ban Giám sát các Quốc gia Trung lập
tại Triều Tiên. Chúng tôi cũng đã phải duy trì, khẳng định và tái khẳng định
lập trường của mình về tính chất đặc thù của các vấn đề đang tồn tại ở Lào
và Campuchia. Bản thân ông Eden đã đưa ra một tuyên bố rất mạnh mẽ về
vấn đề này vào ngày hôm qua, nêu rõ chính sách của Anh – vốn hoàn toàn
tương đồng với chính sách của chúng tôi. Ông đã đưa ra một đề nghị đối trọng với
đề nghị của ông Molotov, theo đó việc giám sát quốc tế khách
quan có thể do các nước thuộc khối Colombo đảm nhiệm; ông cũng nhắc nhở
hội nghị rằng các thủ tướng tại Colombo đã thông qua các nghị quyết và
đưa ra một thông cáo chung mang lại những tác động tích cực, đồng thời gián tiếp
cho thấy sự quan tâm sâu sắc của họ đối với vấn đề này. Tôi cho rằng – và tôi
nghĩ những người khác cũng có cùng quan điểm – đề nghị đó rất đáng được xem
xét một cách nghiêm túc.
Câu hỏi: Thưa Tướng quân,
ông có biết rằng người phát ngôn của phái đoàn Tầu cộng đã bác
bỏ đề nghị đó tại cuộc họp báo tối qua không?
Trả lời: Không, tôi không
nghĩ vậy; nhưng nếu đúng là như thế, thì theo tôi, điều đó cho thấy mức độ cứng
rắn còn cao hơn cả những gì tôi đã dự đoán.
Hỏi: Thưa Tướng quân,
dường như ông ấy cho rằng Pakistan không trung lập do có hiệp định quân
sự với Hoa Kỳ. Tuy nhiên, ông ấy vẫn chấp nhận cả hai nước này như một
phần trong công thức Molotov.
Đáp: Tôi hiểu rồi. Đôi
khi chúng ta cũng nghĩ rằng Ấn Độ không hoàn toàn trung lập đối với
chúng ta. Nhưng tôi vẫn luôn coi việc thành lập một liên minh các quốc gia dựa
trên trục Ấn Độ - Pakistan là một khả năng đáng cân nhắc. Tôi biết
rằng Ngài Bộ trưởng có quan điểm cho rằng, trong chừng mực có thể, các
nước bạn châu Á của chúng ta nên đảm nhận vai trò hoạch định chính sách
ngay tại khu vực của họ...
Hỏi: Vậy là ông đã tán
thành đề nghị của ông Eden...?
Đáp: Tôi hoan nghênh đề
xuất của ông Eden nhưng không chính thức tán thành nó; tôi cho rằng đề nghị đó
xứng đáng được xem xét một cách nghiêm túc. Tôi cũng nói rằng từ lâu tôi đã suy
nghĩ — như tôi từng phát biểu trong cuộc họp kín trước đây — về việc có thể
thành lập một liên minh các quốc gia (những nước trung lập, khách quan) dựa
trên ý tưởng về trục Ấn Độ - Pakistan mà ông Molotov đã đề
cập.
Hỏi: Thưa Tướng quân,
ông nghĩ sao về việc có một quốc gia Cộng sản tham gia vào ủy ban
này?
Đáp: Nếu ủy ban được tổ
chức tốt và không vận hành theo nguyên tắc — cái nguyên tắc Cộng sản
cố hữu về sự đồng ý tuyệt đối, nơi mà sự từ chối của một thành viên có thể vô
hiệu hóa hoặc phủ quyết mọi hành động của cả nhóm — thì tôi nghĩ điều đó có thể
chấp nhận được... nói cách khác là không có cơ chế phủ quyết được cài cắm sẵn.
Chúng ta đã có nhiều kinh nghiệm về vấn đề này rồi.
Hỏi: Thưa Tướng quân,
về việc thái độ của ông Molotov dường như trở nên cứng rắn hơn kể
từ khi ông ấy trở về từ Moscow... Tôi thấy rằng hôm qua ông
Molotov không hề đưa ra quan điểm nào mới về Lào và Campuchia,
hay bất cứ điều gì khác so với bài phát biểu đầu tiên của họ tại đây. Vậy, điều
gì trong khoảng thời gian vừa qua cho thấy lập trường của họ đã dịu bớt hay mềm
mỏng hơn?
Đáp: Đây chỉ là cảm nhận
cá nhân của tôi thôi.
Hỏi: Thưa Tướng quân,
chẳng phải ban đầu ông Molotov đã tỏ ý sẵn sàng xem xét khía cạnh
quân sự của vấn đề này sao?
Đáp: Đúng vậy.
Hỏi: Xem xét riêng biệt,
hay dành ưu tiên cho nó?
Đáp: Đúng vậy.
Hỏi: Trong khi hôm qua ông
ta lại rút lui khỏi lập trường đó? [Trang 1097]
Đáp: Đúng vậy. Ban đầu ông
ta nói sẽ xem xét các khía cạnh quân sự của vấn đề. Sau đó, vào nhiều thời điểm
trong các phiên họp kín, ông ta đã thể hiện rất rõ ràng rằng mình công nhận những
yếu tố đặc thù liên quan đến Lào và Campuchia. Ông ta đã tuyên bố cụ thể,
ít nhất là một lần, rằng hoàn toàn không có ý định chia cắt bất kỳ khu vực nào
trong vùng này. Giờ đây, ít nhất là theo hàm ý, ông ta đã rút lui khỏi vấn đề
thực sự cốt yếu là giải quyết các vấn đề quân sự. Và các cộng sự của ông ta hiện
đã đề nghị — theo trí nhớ của tôi — việc luân phiên giữa các phiên họp quân sự
và chính trị.
Hỏi: Thưa Tướng
Smith, với tư cách là những cố vấn thiện chí, chúng ta chỉ giữ hai lập trường
— nhưng giữ rất kiên định — liên quan đến việc tách Lào và Campuchia khỏi
Việt Nam, và liên quan đến nhu cầu cần có một ủy ban quốc tế thực sự
công tâm và không có cơ chế phủ quyết...
Đáp: Không có cơ chế phủ quyết
cài sẵn, đúng vậy.
Hỏi: —và vì phía Nga
hiện nay — trong cái dường như là một tuyên bố chính sách đã được cân nhắc rất
kỹ lưỡng — đã dứt khoát bác bỏ hai điểm mấu chốt mà chúng ta kiên trì bảo vệ,
liệu có khả năng đạt được một thỏa thuận nào mà chúng ta có thể tham gia không?
Đáp: Sẽ không thể đạt
được nếu họ không thay đổi lập trường. Chúng tôi cho rằng lập trường của mình
là hợp lý và ôn hòa. Tôi không tin rằng giai đoạn thương lượng về Đông Dương
đã kết thúc. Mặt khác, chính các sự kiện diễn ra tại Đông Dương chắc chắn
sẽ ảnh hưởng — hay nói đúng hơn là có tác động lớn hơn — đến thỏa thuận cuối
cùng so với những cuộc tranh luận quanh bàn hội nghị ở Geneva...
Hỏi: Thưa Tướng quân,
trước thái độ cứng rắn mới của ông Molotov, liệu ông có nghĩ rằng
mình sẽ lên tiếng mạnh mẽ hơn trong các phiên họp toàn thể này không? Hôm qua
ông ta đã công kích nỗ lực của chúng ta trong việc xây dựng một tổ chức an ninh
Đông Nam Á. Liệu chúng ta sẽ tiếp tục im lặng cho đến khi hội nghị kết
thúc đối với những vấn đề kiểu đó sao?
Đáp: Chà, thỉnh thoảng
tôi cũng cảm thấy thôi thúc muốn lên tiếng. Hôm qua tôi đã làm vậy…
Hỏi: Thưa Tướng quân,
liệu có khả năng hội nghị này sẽ sớm kết thúc không?
Đáp: Tôi không cho rằng
những sự kiện kiểu này nên bị kéo dài vô thời hạn khi đã rõ ràng là không có giải
pháp công bằng nào trong tầm mắt. Hãy lấy giai đoạn bàn về Triều Tiên
làm ví dụ. Hôm qua, Ngài Bộ trưởng đã nói rằng các cuộc đàm phán về Triều
Tiên gần như đã không còn mang lại hiệu quả thiết thực nữa. Quan điểm của
cá nhân tôi là khi chúng ta nhận thấy rõ rằng sứ mệnh của hội nghị—hoặc sứ mệnh
của một giai đoạn cụ thể trong hội nghị—khó có thể hoàn thành, thì không nên để
giai đoạn đó kéo dài chỉ để tạo điều kiện cho phe Cộng sản lợi dụng hội
nghị làm diễn đàn tuyên truyền và làm lu mờ các vấn đề trọng yếu.
Chúng ta có hai vấn đề rất quan trọng và rất rõ ràng liên quan đến Triều
Tiên. Thứ nhất là vị thế và thẩm quyền của Liên Hợp Quốc trong vai
trò đẩy lùi hành động xâm lược và thống nhất Triều Tiên; và thứ hai là
khả năng đạt được một phương thức tổ chức bầu cử thực sự tự do, không bị cưỡng
ép và trung thực ở cả miền Bắc lẫn miền Nam. Phương thức mà phe Cộng
sản khăng khăng đòi hỏi thực chất chỉ dẫn đến những cuộc bầu cử hoàn
toàn bị dàn xếp và cưỡng ép tại các khu vực do họ kiểm soát. Hơn nữa, họ còn đi
xa hơn khi tuyên bố rằng quyền bầu cử—ít nhất là tại Triều Tiên—sẽ
dành cho tất cả mọi người đang có mặt tại đó bất kể quốc tịch; điều này bao gồm
cả người Tầu cộng, người Nga đang ở đó, cùng nhiều thành phần tạp
nham khác. Giải pháp này dường như không thể mang lại kết quả thực tế nào, và
chắc chắn là điều chúng ta không thể chấp nhận được. Do đó, tôi rất không muốn
thấy giai đoạn đó của hội nghị biến thành công cụ tuyên truyền cho các đối
tác Cộng sản của chúng ta.
Hỏi: Thưa Tướng quân,
ông nhận định thế nào về tình hình Triều Tiên? Điều gì có khả năng sẽ xảy
ra? Hôm trước ông có nói rằng mình sẵn sàng để dư luận thế giới phán xét lập
trường của chúng ta. Các đại biểu khác ở đây có cùng quan điểm với ông không?
Đáp: Tôi nghĩ là đa số
họ đều đồng tình. Tất nhiên, ông Chu Ân Lai đã bảo lưu quyền phản
hồi một số điều tôi đã nói. Có thể ông ấy muốn có thêm một phiên họp toàn thể nữa.
Chúng tôi chắc chắn cũng muốn vậy, bởi vì chúng tôi có đề nghị của ông
Molotov; nếu chỉ đọc riêng đề nghị đó, những người còn ảo tưởng rằng khái
niệm "trung lập" có cùng ý nghĩa đối với chúng ta và phe
Cộng sản có thể sẽ thấy nó có tác động nhất định... (nhưng) nếu đọc bài
phát biểu đi kèm với đề nghị đó, bạn sẽ thấy ông ấy kiên quyết khẳng định rằng
thành phần tham gia phải y hệt như Ủy ban Giám sát các Quốc gia Trung
lập tại Triều Tiên... phía Thụy Sĩ và Thụy Điển đã quá ngán ngẩm với
cơ chế đó rồi, và tôi hoàn toàn hiểu được thái độ của họ.
Hỏi: Còn vấn đề Đông
Dương thì sao, sau khi kết thúc loạt phiên họp toàn thể này? Ông có nghĩ rằng
mình sẽ quay lại các phiên họp hạn chế để bàn về vấn đề này không?
Đáp: Tôi không rõ nữa.
Ông Molotov đã đề nghị chuyển sang các phiên họp công khai vì ông ấy cho
rằng các phiên họp kín thực tế không hề kín, thông tin luôn bị rò rỉ; và do
thông tin rò rỉ từ nhiều nguồn khác nhau dưới những hình thức bị bóp méo, nên tốt
hơn nhiều nếu chúng ta thảo luận công khai...
Hỏi: Thưa Tướng
Smith, ông có hình dung được viễn cảnh các cuộc đàm phán về Đông Dương
này có thể bị đổ vỡ như thế nào không? ...
Đáp: Tất cả những gì
tôi có thể nói về vấn đề đó là chúng tôi đã khởi xướng bước đi duy nhất dường
như mang lại tiến triển, đó là sự khởi đầu của cái mà quý vị có thể gọi là các
cuộc thảo luận giữa các chuyên gia quân sự của hai bên. Theo những gì tôi nắm
được thì chưa có kết quả nào đạt được cả. Phía Cộng sản đã từ chối
thảo luận các chi tiết cụ thể và chỉ tập trung vào những tranh cãi mang tính
chính trị. Nói cách khác, dường như chúng ta vẫn còn cách rất xa việc xác định
trên bản đồ các khu vực tập kết quân cho lực lượng chính quy tham chiến – một ý
tưởng của các sĩ quan tham mưu – cũng giống như lúc mới bắt đầu vậy. Điều này
mang lại cho tôi một cảm giác chẳng lành. Tuy nhiên, tôi không muốn đi sâu giải
thích lý do tại sao.
Hỏi: Vậy, có thể hiểu
quan điểm hiện nay của chúng ta là sẽ cực kỳ khó để giải tán hội nghị dù với bất
kỳ lý do gì không?
Đáp: Chà, việc liệu
giai đoạn thảo luận về Đông Dương có thực sự đổ vỡ hay không vẫn còn là
một dấu hỏi. Quý vị cần nhớ rằng tại Bàn Môn Điếm, chúng tôi dự định đến
đó trong ba tuần nhưng rốt cuộc lại ở lại tới hai mươi bảy tháng... tất nhiên,
điều đó không có nghĩa là tôi sẽ ở đây suốt hai mươi bảy tháng.
Tôi đã đọc được vài chi tiết thú vị trong các bản tóm
tắt tin tức báo chí, và – không có ý chỉ trích đâu – nhưng có những sai sót nhất
định về mặt sự thật... ví dụ, những lời đồn đoán liên tục về sự chia rẽ giữa phái
đoàn Anh và Mỹ tại đây là hoàn toàn vô căn cứ. Tôi nhớ mình từng đọc một
bình luận cho rằng phái đoàn Mỹ rất bực bội khi phiên họp kín về vấn đề Triều
Tiên bị hủy bỏ; thực tế không phải vậy. Phái đoàn Mỹ hoàn toàn hài lòng.
Chúng tôi không thấy lý do gì cần tổ chức phiên họp kín về Triều Tiên sau
những bài phát biểu tại phiên họp toàn thể trước đó...
Về khả năng giai đoạn thảo luận về Triều Tiên có thể
kéo dài thêm nữa do các đề xuất mới của ông Molotov:
... chúng không hề đưa ra bất cứ điều gì mới mẻ chưa từng
được đề nghị trước đây, mặc dù cách diễn đạt có khác đi, và họ cố gắng làm dịu
đi nội dung khó chấp nhận bằng cụm từ "thành phần tham gia sẽ được xem xét
sau"... Tôi không nghĩ rằng đa số trong nhóm mười lăm nước còn lại đã sẵn
sàng bác bỏ ngay đề nghị này (tại đây). Thực tế là, cá nhân tôi lúc này muốn thấy
các bên khác lên tiếng về đề nghị của ông Molotov. Tôi đã nói rõ
quan điểm của mình, và tôi tin chắc rằng những người khác cũng sẽ làm như vậy.
Hỏi: Liệu lập trường của
chúng ta có thay đổi so với thời điểm bắt đầu hội nghị này hay không? Khi đó,
tôi có ấn tượng rất rõ ràng rằng chúng ta muốn đạt được một quyết định dứt
khoát ngay tại đây về việc liệu phía Nga và Tầu cộng có thực sự
muốn đàm phán nghiêm túc hay không; và nếu không, thì sẽ chấm dứt mọi chuyện để
trở về nước, đồng thời thực hiện các biện pháp cần thiết nhằm ngăn chặn sự bành
trướng của chủ nghĩa cộng sản tại Đông Nam Á? Liệu ấn tượng đó có sai lầm,
hay thực sự chúng ta vẫn muốn có một quyết định dứt khoát để chấm dứt tình trạng
gây nhiễu loạn nhận thức của công chúng?
Đáp: Chúng ta luôn
mong muốn một quyết định dứt khoát và nhanh chóng. Đó là một đặc điểm của dân tộc
ta, và tôi phải nói rằng bản thân tôi cũng hoàn toàn chia sẻ điều đó; tuy
nhiên, không phải lúc nào cũng có thể đạt được kết quả nhanh chóng hay dứt
khoát như ý muốn, bởi lẽ chúng ta làm việc cùng một nhóm các nước đồng minh, mà
mỗi nước đều phải cân nhắc dư luận trong nước mình, và [Trang 1100] nhiều nước
trong số đó tin tưởng hơn chúng ta rằng việc kéo dài đàm phán đôi chút vẫn có
thể mang lại kết quả. Chúng ta cần tính đến điều này. Không phải lúc nào chúng
ta cũng có thể làm theo ý mình, và các đồng minh của chúng ta cũng vậy. Chúng
ta buộc phải đạt được một sự thỏa hiệp nào đó, cả về mặt chiến thuật lẫn chính
sách; điều này gần như là tất yếu, xét cả về mặt thời gian lẫn quy trình thực
hiện.
Hỏi: Còn về mặt nguyên
tắc thì sao?
Đáp: Chà, tôi không
nghĩ là có sự khác biệt lớn nào về mặt nguyên tắc. Tôi chưa từng gặp trường hợp
nào như vậy. Những khác biệt về quan điểm mà tôi gặp ở đây chủ yếu liên quan đến
thời gian và quy trình. Tôi muốn chia sẻ với anh điều này – hoàn toàn không phải
để công khai, xin lưu ý – như là nhận định cá nhân của tôi sau vài tuần làm việc
tại đây: Nếu phải tổng kết lại, tôi cho rằng thực tế đã chứng minh có những trường
hợp chúng ta đúng, và cũng có những trường hợp các đối tác của chúng ta đúng;
tôi nghĩ họ cũng sẽ thừa nhận điều đó, cũng nhanh chóng như cách tôi sẵn sàng
thừa nhận quan điểm của họ vậy.
Smith.
1. Được truyền tải thành hai phần. Các dấu chấm lửng
trong tài liệu này có sẵn trong văn bản gốc.↩
List of
Abbreviations and Symbols
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/terms
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/persons
The
Geneva Conference on Indochina May 8–July 21, 1954
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/comp2
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/ch7
June 9, 1954 (Documents 705–714)
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/ch7subch33
1.
Document 710
Foreign Relations of the United States, 1952–1954, The
Geneva Conference, Volume XVI
396.1 GE/6–954: Telegram
The United
States Delegation to the Department of State1
confidential
Geneva, June 9, 1954—5 p.m.
Secto 408. From Suydam for McCardle.
There follow pertinent excerpts Under Secretary’s briefing of American press
this morning (full text pouch mail): “the Secretary had quite a press
conference (yesterday) and we have just gotten the pertinent points of it here.
I presume that it has been or is being made available to you.
… (he said), among other things, that the attitude of the
Communists at Geneva and in stepping up the war in Indochina, as he put it,
‘gives the lie to their greatly professed love of peace’.
As an example of their professed efforts to diminish
international tensions, I think it is worth while that you take another good
close look at what Mr. Molotov said yesterday. It really represented
him at his cleverest. He didn’t address himself to substance at all. It was
very apparent, as soon as he had gotten into his speech, that his purpose was
to undermine as much as possible the position of M. Bidault in the
debates which were scheduled to start today. He took a blast at French foreign
policy and at French military policy, and he had a few words to say about
M. Bidault’s philosophy. He was pretty brutal about the losses of Dien
Bien Phu, and he enlarged in considerable detail on the cost of the war to
France. Then he really cast all amenities to the wind, and so did his
colleagues, because they then began to refer to the Vietnamese Government,
which as you recall has been officially recognized by a great many nations, as
the Bao Dai Government and the representative of the Bao
Dai Government—a clever buildup.…
In my opinion, Mr. Molotov’s attitude has stiffened
considerably since his return from Moscow. Whether the Moscow visit itself
contributed to that, I do not know. A certain indication of a willingness to
cooperate, and possibly play the part of the slightly left-of-center
middleman—as between the two extreme positions which some people might say are
represented by Communist China and the US—has vanished.
There is a great deal more evidence of rigidity and
aggressiveness.…
Our attitude in connection with the Indochina phase of the
discussion has been that of a friendly collaborator; we do not attempt, and
have not attempted, to exert any particular leadership, giving advice where we
thought it was desirable and supporting reasonable suggestions as they were
made.
The Communist position in demanding international—or, as
they call it, ‘neutral’—supervision of the ceasefire in Indochina, the counter
part of the so-called Neutral Nations Supervisory Commission in Korea, we have
had to reject. We have also had to maintain and reaffirm and re-reaffirm our
position with regard to the special character of the problems existing in Laos
and Cambodia. Mr. Eden made a very strong statement on it yesterday
himself, recording unmistakably the British policy, which is identical with our
own. He proposed a counter-suggestion to that of Mr. Molotov, that
impartial international supervision might be provided by the Colombo powers,
reminding the conference that the prime ministers at Colombo had passed
resolutions and issued a communiqué which had been of some help, and at least
by implication had suggested a very great interest. I thought, [Page 1096]and I think others did,
that that suggestion is worth very serious consideration.
Question: General, are you aware that the Chinese
Delegation’s spokesman rejected it last night at the press conference?
Answer: No, I am not; but if so, it seems to me to indicate
an even greater degree of intransigence than I had anticipated.
Q: He seemed to think, General, that Pakistan was not
neutral, having a military agreement with the US. Nevertheless, he continued to
accept the two of them as part of the Molotov formula.
A: I see. We sometimes think that India is not too entirely
neutral in our direction. But some sort of a consortium of nations based on an
India-Pakistan axis has always recommended itself to me as a possibility. I
know that the Secretary feels that, insofar as possible, our Asiatic friends
should exercise policy functions in their own back yard.…
Q: Then, you endorsed Mr. Eden’s proposal …?
A: I welcomed Mr. Eden’s proposal without endorsing it
and, said that it deserved very serious consideration; and I also said that I
had thought for some time, as I previously stated in our restricted conference,
that some sort of a consortium of nations, of impartial nations, might be found
using as the base the India-Pakistan suggestion of Mr. Molotov.
Q: What is your feeling, General, about having one
Communist country also on the commission?
A: If the commission were otherwise well organized and if
it did not operate on a basis, the good old Communist basis of unanimity, such
that refusal of one member might nullify or veto every action of the group, I
should think it might be acceptable … in other words, if there is not a
built-in veto. We have had a lot of experience with that.
Q: General, about this seeming stiffening of
Mr. Molotov’s attitude since his return from Moscow … it seemed to me that
Mr. Molotov didn’t say anything yesterday in the way of a position
relative to Laos and Cambodia, any other thing that they didn’t say in their
first speech here. ‘What, in the interim, indicated a lessening or softening of
their position?
A: This is just my personal impression.
Q: Well, didn’t Molotov at the beginning,
General, indicate a willingness to consider the military aspect of the problem?
A: Yes.
Q: Separately, or give it priority?
A: Yes.
Q: Whereas yesterday he backed away from it?
A: Yes. He said first that he would consider the military
aspects of the problem. Then at various times during the closed sessions he
indicated very clearly that he recognized the special considerations applying
to Laos and Cambodia. He specifically stated on at least one occasion that
there was no thought whatever of partitioning anywhere in the area. Now he has,
at least by implication, backed away from the really vital question of solving
the military problems. And his associates have now proposed, as I recall it,
alternating military and political sessions.
Q: General Smith, since we have in our role of
friendly advisers only taken two positions, but have taken them quite
definitely, in regard to the separation of Laos and Cambodia from Vietnam, and
in regard to the need to have a truly impartial non-veto international
commission—
A: Non-built-in veto, yes.
Q: —and since the Russians now in their [garbled group]
what appears to be a very thoroughly thought out statement of policy, have
definitely turned down those two typings[?] on which we have stood, is there
any possibility of an agreement in which we can participate?
A: Not unless they modify their position. Ours is a
reasonable and moderate one, we think. The bargaining stage on Indochina I do
not believe is over. On the other hand, events in Indochina themselves are
certainly going to influence, have more influence on, what agreement is reached
than debates around the conference table at Geneva.…
Q: General, in view of Mr. Molotov’s new
aggressiveness, do you think there is any chance of (your) being more
articulate in these plenary sessions? Yesterday he attacked our efforts to
build up a Southeast Asia security organization. Are we going to keep still to
the end of the conference on issues of that sort?
A: Well, occasionally the spirit moves me to speak. I did
yesterday.…
Q: General, is there any chance of this conference breaking
up pretty shortly?
A: I do not think these things should be prolonged
indefinitely when it becomes apparent that there is no equitable solution in
sight. Take the Korea phase, for example. The Secretary said yesterday that the
talks about Korea are pretty close to the end of their useful life. My own view
is that when we reach a point where it becomes clear that the mission of the
conference is not likely to be accomplished, or the mission of one phase of the
conference is not likely to be accomplished, that phase should not be permitted
to drag on in order to permit the Commies to use the conference as a
platform for propaganda, and to obfuscate the major issues. We have two very
important and very [Page 1098]clear-cut issues with
respect to Korea. The first is the status and the authority of
the UN in its role of repelling aggression and in uniting Korea; and
the second is the possibility of arriving at a formula which would produce
actually free, uncoerced, and honest elections both in the North and in the
South. And since the formula which the Commies insist on is quite
incapable of producing anything but completely rigged and coerced elections in
areas in which they control, and since they have gone even further and said
that the franchise in North Korea at least would be exercised by everybody on
the spot, regardless of nationality, which would include all the Chinese and
any Russians that happened to be there, and various other odds and ends, it
does not seem to be a solution which is susceptible of producing any results,
and certainly not one that we could accept. Therefore, I should dislike very
much to see that phase of the conference degenerate into a propaganda medium
for our Commie associates.
Q: What is the outlook, General, on the Korean situation?
What is likely to happen? You said the other day you were ready to rest our
case at the bar of world opinion. Do the other delegates here share your
opinion?
A: I think that most of them do, yes. Of course,
Mr. Chou En-lai has reserved the right to reply to some of the things
that I said. He may want another plenary session. We would certainly want one
because we have Mr. Molotov’s proposal which, if read just by itself by
people who still held the illusion that ‘neutral’ means the same to us as it
does to the Commies, might have some effect … (but) if you read his
speech, which accompanied the presentation of that proposal, you will note that
he was absolutely adamant in insisting that that composition must be the same
as that of the neutral nations supervisory commission of Korea … the Swiss and
the Swedes have had a complete snootful of it, and I don’t blame them.
Q: What about Indochina, after you get thru this series of
plenary sessions? Do you think you will go back into restricted sessions again
on this?
A: I do not know. Mr. Molotov asked to go into
open sessions because, he said, the closed sessions were not actually closed,
and because the information always leaked out, and, since it leaked out from
various sources and in various distorted forms, it was far better if we had our
discussions in open sessions.…
Q: General Smith, do you have any idea of how these
conversations on Indochina could ever be broken off? …
A: All I can say about that is that we started the one
seeming step toward progress that was made, which was the beginning of what you
might call talks by military experts on both sides. As far as I can [Page 1099]ascertain, nothing has
been accomplished. The Commie side has refused to discuss actual
details and has restricted itself more or less to political polemics. In other
words, it seems that we are just as far from getting down on the map the staff
officers idea of concentration areas for the regular troops involved as we were
at the beginning. That has a certain ominous significance to me. I would not
like to enlarge on why, however.
Q: Then, can one take it to be our feeling now that it is
going to be extremely difficult to break up the conference on any pretext?
A: Well, whether the Indochina phase would really break up
or not is problematical. You must remember at Panmunjom we went there for three
weeks and we stayed there twenty-seven months … that doesn’t mean that I will
be here twenty-seven months.
I have had some interesting minor items in some of our
press summaries, and, without intending to be critical, there are certain
errors of fact … for example, these constant reiterations about a split here
between the British and the US delegates are not justified. I read one comment,
I believe, that when the closed session on Korea was called off that the
US del was highly irritated; well, that is not a fact. The
US del was thoroughly satisfied. We saw no reason for a closed
session on Korea after the speeches made at the previous plenary.…
(As) to the possibility that the Korean phase might last a
long time further, as a result of Mr. Molotov’s new proposals: … they do
not say one single thing that has not been proposed before, although they say
it differently, and they sugar-coat the unpalatable morsel by the phrase
‘composition to be examined later’ … I do not think that the majority of the
other fifteen are ready to chop it right off (here). As a matter of fact, I
personally now want to see some others speak to the point of Mr. Molotov’s
proposal. I have spoken my piece, and I dare say that others will.
Q: Has there been a change in our position from the
beginning of this conference, when it was my definite impression that we wanted
to get a clear-cut decision here as to whether the Russians and the Red Chinese
were going to talk business, and, if not to cut the thing short and go home,
and take what measures had to be taken to stop Commie expansion in
Southeast Asia? Was that a mistaken impression, or do we wish to get a
clear-cut decision and stop muddling the mind of the public?
A: We always want a clear-cut decision, and we always want
it quickly. That is a national characteristic, and I must say that I share it
to the full; but it isn’t always possible to get it as quickly or as cleanly
cut as we ourselves would like because we work with a group of allies, each of
whom has its own public opinion to consider, and [Page 1100]many of whom are more
convinced than we that there are possibilities in somewhat prolonged
negotiation. We should take that into consideration. We cannot always do what
we like ourselves, neither can our allies. We have to arrive both tactically
and in matters of policy at a sort of a compromise; that’s almost inevitable,
both as to timing and as to procedure.
Q: And as to principle?
A: Well, I do not think there is any great difference in
principle. I have not encountered that. Such differences in opinion as I have
encountered here have related primarily to timing and to procedure, and I would
like to say this to you, completely off the record, please, as my own estimate
now after several weeks here: If I had to total up the score, I would say
events have demonstrated that in some cases we have been right, and in some
cases some of our associates have been right, and I think that they would admit
that as quickly as I am prepared to admit the other.”
Smith
1.
Transmitted in two sections. Ellipses in this document are
in the source text.↩
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d710
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_1095
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_1096
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_1097
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_1098
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_1099
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_1100
Thân thế (các) nhân vật
Chief of State of Vietnam.
Bidault, Georges,
French Minister for Foreign Affairs until June 18, 1954;
Head of the French Delegation at the Geneva Conference until June 18, 1954.
https://en.wikipedia.org/wiki/Georges_Bidault
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d338
https://www.britannica.com/biography/Georges-Bidault
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d398
https://www.wilsoncenter.org/sites/default/files/media/documents/publication/CWIHPBulletin16_p1.pdf
https://spartacus-educational.com/2WWbidault.htm
https://apps.dtic.mil/sti/tr/pdf/ADA007286.pdf
https://avalon.law.yale.edu/20th_century/inch020.asp
Chou En-lai, (Zhou Enlai)
Premier
of the People’s Republic of China; member, Standing Committee of the Chinese
Communist Party’s Political Bureau
https://en.wikipedia.org/wiki/Zhou_Enlai
https://en.wikipedia.org/wiki/Premier_of_the_People%27s_Republic_of_China
https://en.wikipedia.org/wiki/Minister_of_Foreign_Affairs_of_the_People%27s_Republic_of_China
https://en.wikipedia.org/wiki/Vice_Chairman_of_the_Chinese_Communist_Party
https://en.wikipedia.org/wiki/Vice_Chairman_of_the_Chinese_Communist_Party
https://en.wikipedia.org/wiki/Chairman_of_the_Chinese_People%27s_Political_Consultative_Conference
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v17/d139
https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/zhou-enlai-talking-ho-chi-minh
https://digitalarchive.wilsoncenter.org/search?f[0]=topics:86538&fo[0]=86538
Tài liệu
Chu Ân Lai yêu
cầu Hoa Kỳ loại bỏ Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và dùng Dương Văn Minh để lật
đổ hai nền Đệ I và Đệ II VNCH.
https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/discussion-between-zhou-enlai-and-le-duc-tho
https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/89367/download
British Secretary of State for Foreign
Affairs; Head of the British Delegation at the Geneva Conference; one of the
three rotating chairmen of the Geneva Conference on Korea.
https://en.wikipedia.org/wiki/Anthony_Eden
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d91
https://adst.org/2015/06/sound-and-the-fury-the-1954-geneva-conference-on-vietnam-and-korea/
https://theasanforum.org/9324-2/
https://api.parliament.uk/historic-hansard/people/mr-anthony-eden/1954
https://media.un.org/photo/en/asset/oun7/oun7758434
McCardle,
Carl W.,
Assistant
Secretary of State for Public Affairs; Special Adviser to the United States
Delegation at the Geneva Conference.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/ch5subch4
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/ch1subch5
https://afsa.org/sites/default/files/fsj-1932-06-june_0.pdf
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v02p2/d322
Molotov,
V. M.,
Soviet
Minister of Foreign Affairs; Head of the Soviet Delegation at the Geneva
Conference; one of the three rotating chairmen of the Geneva Conference on
Korea.
https://en.wikipedia.org/wiki/Vyacheslav_Molotov
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d801
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d232
https://avalon.law.yale.edu/20th_century/inch018.asp
https://www.britannica.com/biography/Vyacheslav-Molotov
Under Secretary of State; Head of the United
States Delegation at the Geneva Conference, May 3–June 20, and July 17–21,
1954.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/ch5subch4
https://avalon.law.yale.edu/20th_century/inch006.asp
https://www.cia.gov/readingroom/docs/CIA-RDP80B01676R002500010001-5.pdf
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d1027
https://search.library.wisc.edu/digital/ABHSHVCERGRA6I86/pages/ALUZ5OG5PRZCCH83?as=text&view=scroll
Suydam, Henry,
Chief of the News Division, Department of State; Press Officer of the
United States Delegation at the Geneva Conference.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/ch5subch4
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/ch1subch5
https://www.nytimes.com/1955/09/21/archives/u-s-refuses-to-explain.html
https://afsa.org/sites/default/files/fsj-1956-02-february_0.pdf
https://search.library.wisc.edu/digital/ABHSHVCERGRA6I86/pages/AOOTX2O5LPD2EG8P?as=text&view=scroll
https://www.nytimes.com/1954/05/25/archives/us-group-at-geneva-suspends-briefings.html
https://www.findagrave.com/memorial/132121469/henry_west-suydam
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d710
No comments:
Post a Comment