20260429 CDTL HST D546 15 August 1950 Điện tín của Bộ
trưởng Ngoại giao gửi Đại sứ quán tại Pháp.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d546
Google Translated
Tài liệu 546
Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1950, Đông Á
và Thái Bình Dương, Tập VI
651G.93/8–1250: Điện tín của Bộ trưởng Ngoại
giao gửi Đại sứ quán tại Pháp.
Tối mật Khẩn cấp (Niact)
Washington,
ngày 15 tháng 8 năm 1950 — 11 giờ tối
805. Ngoại trưởng gửi ông
Bruce. Bộ bày tỏ sự quan ngại đối với phương hướng hành động khả dĩ
của Pháp liên quan đến cầm quyền Tầu cộng, như đã được ông phác
thảo trong điện tín tối mật số 783 ngày 12 tháng 8.
Tất nhiên, chúng tôi đã cân nhắc khả năng quân Tầu
cộng xâm lược Đông Dương trong bối cảnh các diễn biến ở Triều Tiên
và mùa mưa sắp kết thúc, và đã nghiêng về khả năng này hơn là xa vời kể từ khi quân
Tầu cộng xâm lược Hàn Quốc. Thông tin tình báo hiện có cho thấy quân
đội Tầu cộng di chuyển về phía bắc chứ không phải về các tỉnh phía nam. Điều
này, cùng với các yếu tố khác, đã chỉ ra sự cần tập trung vào tất cả những điều
sau đây:
1) chuẩn bị cho cuộc xâm
lược Đài Loan;
2) bố trí phòng thủ đề
phòng ở Mãn Châu;
3) khả năng hỗ trợ Triều
Tiên hơn là chuẩn bị cho cuộc can thiệp quy mô lớn vào Đông Dương.
Chúng tôi cũng nhận thức rõ những dấu hiệu cho thấy sự
gia tăng trong hoạt động liên lạc quân sự giữa phe Cộng sản và Việt
Minh; mặc dù không loại trừ khả năng đây là bước chuẩn bị cho một cuộc
xâm lược toàn diện của phe cộng sản trong tương lai, chúng tôi lại có xu hướng
xem đây là một dấu hiệu nữa cho thấy toàn thể kế hoạch tăng cường phương thức hiện
hành—sử dụng Việt Minh như những con rối để thúc đẩy các mục tiêu
chung. Về phương diện này, chúng tôi không hề bỏ qua thái độ ác cảm thường được
nhắc đến của người Việt Nam đối với người Tầu. Hơn nữa, cho đến
khi [Trang 855] nhận được tài liệu tham chiếu và các bức điện tín gần đây khác,
các dấu hiệu cho thấy phía Pháp đã kiểm soát tình hình đủ tốt để cho
phép lập kế hoạch cho một cuộc tấn công tổng lực vào mùa thu, nhằm loại bỏ Việt
Minh với tư cách là một lực lượng chiến đấu có tổ chức (điện
tín tuyệt mật số 471 của Sài Gòn, ngày 17 tháng 6).
Tuy nhiên, nếu phía Pháp hiện đang nhìn nhận
tình hình với mức độ báo động cao đến mức họ sẵn sàng cân nhắc việc tiếp cận cầm
quyền Bắc Kinh, thì ông cần gấp rút truyền đạt những quan điểm sau
đây của Bộ tới ông Parodi và ông Pleven:
1) Bất kỳ “thỏa thuận”
nào với cầm quyền Bắc Kinh tự nó đều sẽ vô ích, bởi lẽ không
thể kỳ vọng họ sẽ tuân thủ các điều khoản của thỏa thuận đó;
2) Nếu Bắc Kinh đồng
ý đưa ra cam kết — điều mà chúng tôi cho là khó có khả năng xảy ra — thì cam
kết đó chắc chắn sẽ đi kèm với một điều kiện tiên quyết không thể thiếu:
sự ủng hộ của Pháp đối với việc Bắc Kinh giành được một ghế
trong Hội đồng Bảo an.
3) Bất kỳ việc làm nào như vậy
sẽ phá hủy lập trường thống nhất hiện tại của thế giới phương Tây như đã
thể hiện trong Hội đồng Bảo an kể từ cuộc xâm lược Triều Tiên và
sự tái gia nhập của Liên Xô. Trong số những điều khác, nó sẽ là nhượng bộ
trước sự đe dọa về việc cho phép thành viên Tầu cộng tham gia, điều mà chúng
tôi đã kiên quyết phản đối và đó là một trong những lập luận mạnh mẽ
nhất trong cuộc tranh luận hiện nay tại Hội đồng Bảo an. Chúng tôi cảm
thấy vấn đề đại diện của Tầu cộng nên được xem xét trên cơ sở công bằng
vào một thời điểm sau đó, nhưng chúng tôi sẽ kiên quyết phản đối bất kỳ việc
làm nào của Pháp ảnh hưởng đến lập trường trong Hội đồng Bảo an ở
giai đoạn hiện tại của cuộc khủng hoảng Triều Tiên;
4) Điều đó sẽ có ảnh hưởng rất
nghiêm trọng đến dư luận Mỹ hiện đang ủng hộ mạnh mẽ MAP và các
biểu hiện khác của tình đoàn kết phương Tây, nhưng vẫn chưa ổn định về vấn đề Đông
Dương. Một cuộc xâm lược Đông Dương của cộng sản mà
không có bất kỳ việc tiếp xúc Bắc Kinh nào trước đó từ phía Pháp
sẽ khiến toàn bộ dư luận Mỹ nghiêng về phía Pháp và các nước liên
kết, trong khi một diễn biến tương tự theo hướng đó sẽ không và thậm chí có thể
gây ra tác động ngược lại. Không khó để dự đoán một bộ phận dư luận và báo chí
Mỹ trong trường hợp sau này sẽ nghiêng về quan điểm rằng Pháp lẽ ra
nên nhượng bộ sớm hơn cho chủ nghĩa dân tộc Việt Nam hơn là chủ nghĩa
Tầu cộng;
5) Liệu Pháp có mong
đợi Bắc Kinh rút lại sự công nhận đối với Hồ Chí Minh
hay không? Chúng tôi không thể tin rằng một yêu cầu như vậy lại được xem xét một
cách nghiêm túc.
6) Cuối cùng, Bộ có
xu hướng cho rằng bất kỳ hành vi tiếp cận nào đối với Bắc Kinh cũng sẽ vô
ích, dù theo chiều hướng nào, đến các kế hoạch tăng cường viện trợ cho Việt
Minh hay một cuộc xâm lược thực sự của phe cộng sản;
thay vào đó, việc này chỉ có thể làm suy yếu vị thế của Pháp và, một
cách gián tiếp, làm suy yếu vị thế của các cường quốc phương Tây.
Khi cân nhắc hành động như vậy, liệu Chính phủ Pháp
đã thực sự tính đến những bước đi mà họ sẽ thực hiện tại Hội đồng Bảo an
trong trường hợp xảy ra một cuộc xâm lược của phe cộng sản hoặc
việc viện trợ công khai cho Việt Minh hay chưa? Phải chăng họ cho
rằng nỗ lực tiếp cận Bắc Kinh từ trước đó sẽ giúp cải thiện vị thế của họ
trong những hoàn cảnh như vậy?
Trong việc nêu ra quan điểm sơ bộ, Bộ Ngoại giao
không tìm cách giảm thiểu mức độ nghiêm trọng của mối đe dọa hiện tại và tiềm
tàng đối với Pháp và các nước đồng minh từ cả Tầu cộng và Việt
Minh đang ngày càng mạnh lên. Như quý vị đã biết, vấn đề này đang nhận
được sự quan tâm đầy đủ của chúng tôi trong phạm vi các vấn đề cấp bách và liên
quan khác. Chính phủ Hoa Kỳ đang hằng ngày chứng minh quyết tâm của mình
trong việc hỗ trợ các cường quốc dân chủ, bao gồm Pháp và các nước đồng
minh, trong giới hạn các cam kết và khả năng hiện tại của chúng tôi. Về vấn đề Viễn
Đông, các hành động hiện tại của chúng tôi tại Hàn Quốc trong khuôn
khổ Liên Hợp Quốc đã tự nói lên tất cả. Với hành động này, Pháp sẽ
được ủng hộ [Trang 856] như đã được chứng kiến gần đây nhất bằng đề nghị thăm
dò của họ về việc cung cấp quân bộ binh cho lực lượng Liên Hợp Quốc tại Hàn
Quốc (Embtel 649, ngày 4 tháng 8).
Đông Dương
nằm trong số những khu vực tại Viễn Đông được xếp ở vị trí ưu tiên hàng
đầu trong danh sách hỗ trợ của Hoa Kỳ, như đã được Tổng thống
tuyên bố vào ngày 27 tháng 6. Bộ Ngoại giao đang phối hợp cùng các cơ
quan khác để đẩy mạnh nỗ lực gia tăng viện trợ quân sự. Những nỗ lực này sẽ
không bị chùng xuống.
Tóm lại, do đó, ông cần ngăn cản việc làm mà
phía Pháp đang dự tính thực hiện ở mức tối đa có thể, bằng cách sử dụng
các lý lẽ đã được nêu trên. Đồng thời, ông có thể cam kết với phía Pháp
về quyết tâm không ngừng của chúng tôi trong việc mở rộng phạm vi viện trợ
quân sự dành cho họ cũng như cho các Quốc gia Liên kết.
Acheson.
1. Không
in.↩
2. Không
in. Để tham khảo tài liệu về sự quan tâm của Hoa Kỳ đối với thành phần lực
lượng Liên Hợp Quốc tại Triều Tiên, xin xem Tập VII.↩
List of abbreviations and symbols
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/terms
Multilateral Relations:
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp1
Indochina:
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp5
Policy of the United States with respect to Indochina;
United States recognition of Vietnam, Laos, and Cambodia as Associated States
within the French Union; the extension of United States military assistance to
French Union forces; United States economic, military, and diplomatic support
for the Associated States (Documents 439–607)
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/ch6
1.
Document 546
Foreign Relations of the United
States, 1950, East Asia and the Pacific, Volume VI
651G.93/8–1250: Telegram
The Secretary of State to the Embassy
in France
top secret niact
Washington, August
15, 1950—11 p. m.
805. For Bruce from Secretary. Dept views possible course action Fr re
Chi Commie Govt outlined ur topsec 783 Aug 12 with concern.
We have of course been considering possibility Chi Commie invasion
Indochina in light Korean developments and approaching end rainy season and had
been inclined to consider likelihood more rather than less remote since
invasion ROK. Consensus of intelligence info available indicates that Chi troop
movements have been northward rather than to southern provinces. This, other
factors, have pointed to emphasis on any and all of the following: 1)
preparation for Formosa invasion; 2) precautionary defense dispositions in
Manchuria and; 3) possible assistance to North Korea rather than preparation
for mass intervention in Indochina.
We are also cognizant of signs of increasing Vietminh Commie mil liaison
and without eliminating possibility this step in preparation for eventual
Commie invasion more inclined to view it as further indication overall plan for
intensification present practice using Vietminh as puppets to further common
goals. In this regard we are not overlooking often cited Vietnamese antipathy
for Chinese. Moreover, until [Page 855] receipt ref and
other recent tels indications were that Fr had situation well enough in hand to
permit planning overall fall offensive to eliminate Vietminh as organized
fighting force (Saigon’s topsec 471, Jun 17).1
Notwithstanding, if Fr now view situation with such alarm that they are
willing consider approach to Peking regime you shld make fol as Depts views
known to Parodi and Pleven without delay:
1)
Any “arrangement” with Peking regime wld be useless in
itself for they cld not be expected to abide by its terms;
2)
If Peking agreed to commitment, which we consider
unlikely, it wld undoubtedly involve as sine qua non Fr support for seat in SC;
3)
Any such move wld destroy present unified position
Western World as manifested in SC since Korean invasion and USSR reentry. It
wld among other things be yielding to very blackmail on seating Chi Commie
member which we have resisted with such resolution and which is one of
strongest arguments in present SC debate. We feel Chi representation question
shld be dealt with on its merits at a later date but we wld most strongly
oppose any Fr move which affected position in SC at present stage of Korean
crisis;
4)
It wld have very serious effect US public opinion now
strongly behind MAP and other manifestations western solidarity but still
unsettled as regards Indochina. A Commie invasion of Indochina without any
prior Fr approach to Peking wld bring the whole weight US opinion behind Fr and
Assoc States while same development fol such approach wld not and might have
opposite effect. It is not difficult foresee sections US public opinion and
press in latter eventuality leaning toward stand that Fr shld have made earlier
concessions to Vietnamese nationalism rather than to Chi Communism;
5)
Wld Fr expect Peking to withdraw recognition Ho Chi
Minh? We cannot believe such request wld be seriously considered;
6)
Finally, Dept inclined think any approach to Peking wld
not influence plans for either increased aid Vietminh or actual Commie invasion
one way or other and cld only serve to weaken Fr position and, indirectly, that
of western powers.
In contemplating such action Fr Govt has surely
considered what steps they wld take in SC fol Commie invasion or overt aid
Vietminh? Is it their impression that prior effort approach Peking wld improve
their position in such circumstance?
In outlining its preliminary views Dept does not seek to minimize
seriousness present and prospective threat to Fr and Assoc States from both Chi
Commies and strengthened Vietminh. As you know, matter receiving our full
attention within bounds other urgent and related problems. US Govt is giving
daily evidence of its increasing determination to assist the democratic powers,
including Fr and Assoc States, within limits our present commitments and
capabilities. As regards Far East our present actions in Korea within UN
framework speak for themselves. With this action the Fr will be intimately
associated [Page 856] as witnessed most
recently by their tentative offer supply ground troops UN forces Korea (Embtel
649, Aug 4).2
Indochina is among those areas in Far East at top of priority list for US
assistance as stated by President in Jun 27 declaration. Efforts increase
military aid are being made Dept conjunction other agencies. These will not be
relaxed.
In sum you shld, therefore, discourage contemplated Fr move to fullest
extent possible using reasons outlined above. At same time you may assure Fr of
our continued determination to increase scope of mil aid to them and Assoc
States.
Acheson
1. Not printed.↩
2. Not printed. For
documentation on United States interest in the composition of United Nations
forces in Korea, see volume vii .↩
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d546
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_855
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_856
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v07
Thân thế (các) nhân vật
Harry S. Truman
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://en.wikipedia.org/wiki/List_of_presidents_of_the_United_States
https://www.whitehousehistory.org/the-presidents-timeline
https://en.wikipedia.org/wiki/Harry_S._Truman
https://millercenter.org/president/truman/life-in-brief
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://www.trumanlittlewhitehouse.org/key-west/president-truman-biography
https://www.trumanlibrary.gov/education/trivia/biographical-sketch-harry-truman
https://www.history.com/articles/harry-truman