20260524 CDTL DDE D600 25 May 1954 Điện tín Phiên họp
kín thứ Sáu về Đông Dương, Geneva, Việt Minh chia cắt lãnh thổ 15 giờ ngày 25
tháng 5: Phái đoàn Hoa Kỳ gửi Bộ Ngoại giao.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d600
Google Translated
Tài liệu 600
Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1952–1954, Hội
nghị Geneva, Tập XVI
396.1 GE/5–2654: Điện tín Phiên họp kín thứ
Sáu về Đông Dương, Geneva, 15 giờ ngày 25 tháng 5: Phái đoàn Hoa Kỳ gửi Bộ Ngoại
giao.
Mật
Khẩn
Geneva, ngày 26 tháng 5
năm 1954 — 1 giờ sáng
Secto 302.
Thông tin ưu tiên đã báo cáo tới Paris 329, Tokyo 86, London
206, Moscow 86; thông tin ưu tiên tới Sài Gòn 110, Phnom
Penh và Vientiane (không đánh số). Gửi Tokyo cho CINCFE.
Bộ Ngoại giao chuyển Bộ Quốc phòng. Phiên họp kín thứ sáu
đã diễn ra vào ngày 25 tháng 5 dưới sự chủ trì của ông Molotov.
Ông Molotov
cho biết không cần phải nhắc lại với các đại biểu về điểm mà phiên họp đã dừng
lại vào ngày hôm trước. Sau đó, ông mời các đại biểu phát biểu.
Ông Molotov
đã cảm ơn phái đoàn Pháp vì bản dịch tuyên bố của ông Bidault đưa
ra ngày hôm qua. Ông cho biết mình chỉ nhận được văn bản tuyên bố của ông
Bidault ngay khi vừa bước vào Cung điện, và có thể sẽ đưa ra phúc đáp tại
phiên họp tới.
Ông Molotov
đề nghị rằng phiên họp này nên tập trung giải quyết những vấn đề mà các bên đã
có chung quan điểm, và sẽ xem xét các vấn đề khác—vốn chưa đạt được sự thống nhất—vào
thời điểm sau này.
Đại diện phía Việt Nam
nhắc lại rằng cuộc họp này vốn được dự kiến nhằm xem xét các nguyên tắc
chung. Tuy nhiên, khi thực hiện việc này, hội nghị cần phải thừa nhận những tình
hình khác biệt tại ba quốc gia: Lào, Campuchia và Việt Nam. Vấn đề đầu
tiên cần được thừa nhận chính là việc chấm dứt các hành động thù địch.
Khi xem xét vấn đề này, cần thấy rằng tình hình tại Việt Nam có sự khác biệt
so với hai quốc gia còn lại. Các cuộc đàm phán phải được xây dựng trên
cơ sở nền độc lập mà Việt Nam đã giành được. Nếu hòa bình được khôi phục,
việc này phải được thực hiện theo đúng các điều khoản trong Thông cáo Berlin.
Hòa bình cần được khôi phục tại bất cứ nơi nào có thể.
Về các biện pháp đối với quân chính quy, phía Việt
Nam cho rằng vấn đề tại Lào và Campuchia tương đối đơn giản. Đây
là những quốc gia có chủ quyền—một thực tế mà ông tin chắc rằng sẽ
không ai tại Hội nghị tranh cãi. Hội nghị chỉ cần thống nhất về việc rút
quân xâm lược. Vấn đề tập trung quân chính quy chỉ tồn tại duy nhất
tại Việt Nam. Ông nhắc lại kế hoạch mà mình đã đề nghị trước đó và
nêu ra những điểm sau:
a. Việt Nam sẽ không chấp thuận bất kỳ kế
hoạch nào dẫn đến sự chia cắt đất nước.
b. Quân đội Quốc gia Việt Nam được thành lập
dưới sự lãnh đạo của một chính phủ hợp pháp, và không được
có bất kỳ thỏa thuận nào dẫn đến việc hạn chế đối với quân đội Việt Nam.
c. Việc tập kết quân đội
cần phải tính đến yếu tố an ninh.
d. Cần thiết phải áp dụng
các biện pháp nhằm ngăn chặn mọi hành vi xâm lược tiếp diễn.
Các lực lượng không chính quy phải được giải giới
nếu muốn đáp ứng các biện pháp phòng ngừa an ninh tối thiểu. Ông đề nghị
cần xây dựng một quy trình cụ thể để giải quyết vấn đề này.
Tất cả các phái đoàn đều đông thuận về việc trả tự
do cho các tù binh chiến tranh và những người bị giam giữ. Lệnh ngừng bắn
phải được thiết lập trên cơ sở quốc tế và được quốc tế bảo đảm. Biện
pháp này là điều kiện thiết yếu nhằm bảo đảm an ninh cho Việt Nam trước nguy
cơ bị xâm lược thêm. Việc rút quân nước ngoài chỉ được xem xét
sau khi đã đạt được thỏa thuận về tất cả các vấn đề khác.
Mọi điểm đều có mối liên hệ tương hỗ; do đó, cần phải
đạt được sự thỏa thuận về tất cả các vấn đề này thì Hội nghị mới có thể thành
công.
Eden đã đệ trình một đề
nghị mà ông hy vọng sẽ cho phép các đại biểu hội nghị giải quyết
một số điểm nhất định và sau đó chuyển sang các điểm khác. Ông tuyên bố
rằng đề nghị của ông chủ yếu liên quan đến giám sát quốc tế. Nội
dung như sau:
“Để tạo điều kiện cho việc chấm dứt sớm các hành động
thù địch, cần phải xác định các khu vực mà trong đó lực lượng của cả hai bên sẽ
được tập trung lại.
Vì mục đích này, đề nghị rằng:
1. Đại diện của hai bên
chỉ huy cần gặp gỡ ngay lập tức tại Geneva.
2. Nhiệm vụ đầu tiên của họ
là xác định các khu vực tập kết tại Việt Nam.
3. Họ cần báo cáo các kết quả
và kiến nghị của mình lên Hội nghị sớm nhất có thể.
4. Trong khi đó, Hội nghị cần
tiếp tục xem xét các vấn đề quân sự khác, bắt đầu bằng các sắp xếp về sự
giám sát quốc tế.
Đại diện của DRV
tuyên bố rằng việc chấm dứt các hành động thù địch đồng nghĩa với sự chấm dứt
hoàn toàn, bao gồm không chỉ các hoạt động trên bộ mà cả trên
không và trên biển. Sau khi các hành động thù địch chấm dứt, nhà cầm
quyền của ông sẽ không dung thứ cho sự hiện diện của máy bay
Pháp trên bầu trời lãnh thổ của mình, cũng như sẽ không
cho phép phía Pháp tiến hành các hành động chiến tranh chống lại ngư dân của
họ.
Ông khẳng định rằng
việc tách riêng vấn đề chấm dứt các hành động thù địch sẽ đồng nghĩa với việc hội
nghị đang đi chệch khỏi mục tiêu đã đề ra là chấm dứt thù địch trên phạm vi
toàn diện. Việc chấm dứt thù địch một cách riêng lẻ sẽ dẫn đến tình trạng tập
trung lực lượng tại những khu vực mà các hành động thù địch
[Trang 922] vẫn tiếp diễn, và điều này rốt cuộc sẽ dẫn
đến một cuộc xung đột vũ trang trên quy mô tổng thể. Sau đó, ông
đã nêu ra các điểm sau đây:
a. Cần phải thừa nhận các
nguyên tắc về việc điều chỉnh lại các khu vực nằm dưới sự kiểm soát của mỗi
bên.
b. Việc điều chỉnh lại sẽ
bao gồm việc trao đổi lãnh thổ, có tính đến các khu vực thực tế đang được
kiểm soát, bao gồm cả dân cư và các lợi ích chiến lược.
c. Mỗi bên sẽ nhận được một khối lãnh thổ
liền mạch, đảm bảo quyền kiểm soát toàn diện đối với khu vực
đó, trên cả phương diện kinh tế lẫn hành chính.
d. Ranh giới phân định cần được thiết lập
dựa trên các đặc điểm địa hình thực tế của lãnh thổ,
nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho việc đi lại và thông tin liên lạc trong phạm
vi mỗi bên.
e. Khi các ranh giới phân
định đã được xác định, mỗi bên sẽ rút toàn bộ lực lượng quân sự về khu vực
của mình—bao gồm cả lực lượng không quân, hải quân, các cơ sở
quân sự và lực lượng cảnh sát.
f. Lãnh thổ đang nằm dưới sự quản lý của một
bên sẽ tiếp tục do bên đó kiểm soát cho đến khi lực lượng quân sự của họ hoàn tất
việc rút quân; ngay sau đó, quyền quản lý sẽ được chuyển
giao sang cho bên kia tiếp quản.
Tóm lại, đã nêu rõ rằng cần phải đạt được một thỏa
thuận về lệnh ngừng bắn; và một khi nguyên tắc này được Hội nghị Geneva
đồng ý thông qua, các chỉ huy của cả hai bên cần gặp gỡ để đưa ra các khuyến
nghị với các đại biểu tham dự hội nghị về những điều khoản của hiệp định
đình chiến. Khi đó, các đại biểu có thể đi đến thống nhất về những điều khoản
giải quyết cuối cùng. Đồng thời, cũng chỉ ra rằng bất kỳ sự dàn xếp nào liên
quan đến lệnh ngừng bắn đều phải bao gồm các thỏa thuận dành cho phía Khmer
và Pathet Lao.
Ông Bidault
đã đề cập đến các đề nghị về việc bố trí lại lực lượng, đồng thời chỉ ra rằng
các quy trình thực hiện cần được xem xét như là bước đi đầu tiên theo hướng
này. Ông cũng nhắc lại các đề nghị đã được đưa ra trước đó để Bộ Chỉ
huy tại chỗ xem xét, và khẳng định rằng hội nghị được triệu tập tại Geneva
cùng với Bộ Chỉ huy cần chuẩn bị và đệ trình các khuyến nghị lên
các đại biểu tham dự hội nghị để xem xét. Ông cho biết thêm rằng các đại
diện của Bộ Chỉ huy có thể sẽ có mặt tại Geneva để tham vấn.
Bidault đề nghị rằng hội
nghị nên đẩy nhanh việc xem xét vấn đề Lào và Campuchia, chỉ ra rằng hội
nghị không được bỏ qua một vấn đề đơn giản chỉ để xem xét một vấn đề phức tạp
hơn.
Tướng Smith
sau đó đã đưa ra tuyên bố sau: “Khi chúng tôi rời đi ngày hôm qua, tôi
có ấn tượng rằng chúng ta sẽ thảo luận về việc ngừng bắn ở toàn bộ
Đông Dương, đặc biệt là ở Việt Nam.
“Nếu tôi hiểu đúng đề nghị của đại diện
Việt Minh, thì ông ấy đã đề cập đến việc chia cắt Lào, Campuchia
và Việt Nam. Tôi không cho rằng chúng ta nên nghiêm túc cân
nhắc đề nghị này. Tôi tin rằng chúng ta có thể [Trang 923] đạt được việc
chấm dứt các hành động thù địch nếu đạt được thỏa thuận về ba điểm sau:
“(1) Rút các lực lượng chính quy tại Việt Nam về những
khu vực được chỉ định;
“(2) Giải giới và giải tán các lực lượng không
chính quy;
“(3) Thiết lập các biện pháp bảo đảm thỏa
đáng và thành lập một ủy ban giám sát quốc tế, với thành phần và phạm
vi nhiệm vụ cho phép ủy ban này hoạt động một cách hiệu quả.”
“Về điểm thứ nhất, ông Bidault đã đưa ra
đề nghị tập kết tất cả các đơn vị chính quy vào các khu vực tập kết.
Tôi hoàn toàn ủng hộ đề nghị của ông Bidault.
“Trong khi đó, ông Eden đã trình một đề nghịt
mang tính sơ bộ nhằm đạt được việc chấm dứt các hành động thù địch. Tôi
tin rằng chúng ta nên tiến hành xem xét đề nghị này ngay lập tức.
“Liên quan đến điểm thứ hai, Hoa Kỳ cho
rằng các thỏa thuận về việc chấm dứt hành động thù địch cần bao gồm các
điều khoản về việc giải giới tất cả các lực lượng không chính quy.
Theo sự hiểu biết của tôi từ hôm qua, đã có sự đồng ý về điểm này.”
Cuối cùng, theo chúng tôi, điều thiết yếu là phải
thiết lập được những cơ chế bảo vệ hữu hiệu nhằm đảm bảo an ninh cho các lực lượng
vũ trang cũng như thường dân, đồng thời ngăn chặn việc bất
kỳ bên nào lạm dụng thỏa thuận ngừng bắn. Có vẻ như khó có khả năng những
người đã chiến đấu ròng rã suốt nhiều tháng trời sẽ hạ vũ khí và duy trì hòa
bình, trừ khi họ chịu sự giám sát của một cơ quan quốc tế có đủ năng lực. Theo
quan điểm của chúng tôi, cơ quan có đủ năng lực nhất hiện nay để đảm nhiệm trọng
trách này chính là Liên Hợp Quốc.
“Tôi đã tập trung giải quyết riêng vấn đề Việt Nam,
bởi theo sự hiểu biết của tôi, đó chính là thỏa thuận giữa chúng ta.
Tuy nhiên, tôi xin nhắc lại điều mà tôi đã từng phát biểu trước
đây: các hành động thù địch tại Lào và Campuchia hoàn toàn có thể chấm dứt
thông qua việc thu xếp để các lực lượng Việt Minh đang xâm
nhập rút khỏi hai quốc gia này. Tôi hy vọng rằng sự thu xếp này
có thể được thực hiện mà không gặp bất kỳ sự chậm trễ nào. Vào thời điểm hiện tại,
tôi sẽ không phát biểu thêm bất cứ điều gì về vấn đề này nữa.”
Ông Molotov
kết luận bằng tuyên bố rằng đề nghị của ông Eden sẽ được phổ biến rộng
rãi để tạo điều kiện cho việc xem xét một cách nhanh chóng. Sau đó, ông bày tỏ
hy vọng rằng mình đang đại diện cho quan điểm chung khi đề nghị tạm nghỉ họp.
Sau giờ giải lao, Molotov đã đề nghị một số sửa
đổi đối với bản dự thảo văn kiện của Eden: Tại phần mở đầu, thêm nhóm chữ
“và đồng thời” vào giữa các từ “sớm” và “chấm dứt”; tại đoạn 1,
bổ túc nhóm chữ “nhằm mục đích góp phần thiết lập các mối liên hệ giữa các
bên hữu quan ngay tại chỗ”; và tại đoạn 2, sửa lại nội dung như sau:
“nhiệm vụ của họ là xác định các khu vực tập kết cho cả hai bên, và trước hết
là cho Việt Nam”. Ông không có sửa đổi nào đối với đoạn 3, nhưng cho
rằng đoạn 4 là không thực sự cần thiết, bởi lẽ [Trang 924] đoạn này đề cập
đến những vấn đề liên quan đến toàn bộ Hội nghị chứ không phải vấn đề cấp
bách trước mắt.
Ông Bidault ủng
hộ đề nghị của ông Eden, nhưng đại biểu Campuchia đã đặt câu hỏi
liệu đề nghị này áp dụng cho tất cả các quốc gia Đông Dương hay chỉ
riêng Việt Nam. Ông Eden trả lời rằng phần mở đầu được soạn
thảo theo hướng chung chung, nhưng đoạn 2 thì dành riêng cho Việt
Nam. Trước lập luận này, đại biểu Campuchia đã đưa ra lập trường nhằm
mục đích "không đánh đồng những vấn đề vốn cần được phân định rạch
ròi". Hơn nữa, ông cũng không thể chấp nhận bất kỳ sửa đổi nào từ
phía Liên Xô.
Tướng Smith
nhận định rằng đề nghị của đại biểu Anh được soạn thảo vô cùng chặt chẽ;
nó đã khéo léo dung hòa hai lập trường đối nghịch hiện có mà không làm tổn hại
đến bất kỳ bên nào, đồng thời mở ra triển vọng đạt được tiến bộ. Mặt khác, ông
cho rằng bản sửa đổi đối với đoạn 1 do Chủ tịch đề nghị là hợp lý
và xác đáng. Việc tạo điều kiện thuận lợi cho các cuộc tiếp xúc tại thực địa sẽ
góp phần thúc đẩy tiến trình làm việc tại Geneva, và phái đoàn Hoa Kỳ
có thể chấp thuận điều này. Đối với các đề nghị còn lại, ông nhận thấy sẽ
rất khó để chấp nhận, và ông tin rằng các phái đoàn khác cũng sẽ có cùng
quan điểm như vậy. Ông sẽ trình bày lý do của mình với các đồng nghiệp. Phái
đoàn Hoa Kỳ đã nêu rất rõ lập trường của mình liên quan đến tình hình mà họ
tin là đang diễn ra tại Lào và Campuchia.
Tuy nhiên, với nỗ lực nhằm hỗ trợ và đóng góp vào công
việc của hội nghị, phái đoàn đã đồng thuận xem xét các đề xuất khác nhau, song
vẫn thể hiện rất rõ ràng rằng họ không hề từ bỏ lập trường của mình. Đề nghị của
phía Anh sẽ tạo điều kiện để đạt được tiến bộ mà không cần phải nhượng bộ
về điểm này. Ông đề nghị hội nghị chấp thuận bản sửa đổi của ông
Molotov đối với đoạn 1, đồng thời loại bỏ các sửa đổi khác—cụ thể là
những sửa đổi đối với phần mở đầu và đoạn 2—để quay trở lại với bản dự
thảo gốc. Việc này sẽ cho phép hội nghị tiếp tục tiến trình mà không gặp thêm
trở ngại nào, cũng như không gây tổn hại đến lập trường của Hoa Kỳ.
Ông Bidault
sau đó nhấn mạnh rằng đề nghị của phía Anh phải chỉ được áp dụng riêng
cho Việt Nam, bởi lẽ chỉ tại đây mới cần thiết phải tiến hành việc tập kết
lực lượng quân sự. Ông bày tỏ sự đồng thuận đối với việc thiết lập các kênh tiếp
xúc tại Geneva cũng như ngay trên thực địa.
Đại biểu phía Việt Nam bày tỏ quan điểm cho rằng
câu đầu tiên trong đề nghị của phía Anh đã đưa ra những nhận định mang
tính định đoạt trước đối với tình hình tại Campuchia và Lào. Ông
tán thành tuyên bố của ông Bidault và đề nghị làm rõ rằng câu đầu tiên—vốn
có đề cập đến việc tập kết lực lượng—chỉ áp dụng riêng cho Việt Nam. Ông
không thể chấp thuận việc phía Liên Xô bổ sung thêm từ "đồng thời".
Việc chấm dứt các hành động thù địch cần được thực hiện
ở bất cứ nơi nào có thể và không chậm trễ. Bản sửa đổi của phía Xô Viết
đối với đoạn 2 – thông qua việc khái quát hóa một khái niệm vốn đã bị định
đoạt ngay trong chính các thuật ngữ của nó – đã mặc nhiên coi bất kỳ cuộc
tái bố trí lực lượng nào cũng sẽ dẫn đến sự phân chia lãnh thổ. Là lời
phát biểu cuối cùng, ông nhấn mạnh mối quan ngại sâu sắc của dân tộc
Việt Nam trước khả năng Hội nghị này có thể dẫn đến sự chia cắt lãnh thổ
quốc gia. Điều này đi ngược lại nguyện vọng của nhân dân Việt Nam,
và vì thế, ông có bổn phận phải đề nghị Hội nghị đưa ra sự bảo đảm rằng việc
tái bố trí lực lượng sẽ không dẫn đến sự chia cắt lãnh thổ. [Trang 925]
Ông Eden tán thành phân
tích của Tướng Smith về ý nghĩa trong văn bản của ông này, cũng
như các đề nghị sửa đổi đi kèm. Ông chỉ đơn thuần nỗ lực ghi nhận những
điểm đồng thuận chung lớn nhất mà không hề định kiến trước đối với bất kỳ vấn
đề nào. Ông không cố gắng giải quyết các vấn đề liên quan đến Lào và
Campuchia, mà chỉ tập trung vào nhiệm vụ trọng đại đối với Việt Nam—vấn
đề mà sớm hay muộn Hội nghị cũng sẽ phải giải quyết. Ông bày tỏ hy vọng
rằng một thỏa thuận có thể đạt được đối với đề nghị sửa đổi của ông Molotov
đối với đoạn văn đầu tiên, và rằng các đề nghị sửa đổi khác của ông này
sẽ không bị thúc ép thông qua.
Molotov đề nghị rút lại
các sửa đổi của mình, ngoại trừ sửa đổi đối với đoạn 1; tuy nhiên,
ông nói thêm rằng để tránh nảy sinh các vấn đề gây tranh cãi, ông gắn
đề nghị này với đề nghị giới hạn văn bản chỉ trong phạm vi đoạn 1. Nếu cần
thiết, đoạn 3 có thể được giữ lại như một đoạn 2 mới, mặc dù nội
dung của nó vốn đã hiển nhiên.
Đáp lại tuyên bố của phía Việt Nam trước tiên, ông
Bidault khẳng định rằng hội nghị này không được triệu tập nhằm
chia rẽ sự thống nhất của dân tộc Việt Nam. Tiếp đó, ông bày tỏ quan
điểm rằng việc lược bỏ các đoạn 2 và 4 trong đề nghị của ông Eden
sẽ khiến văn kiện này trở nên vô hiệu. Ông đề nghị rằng, nếu toàn bộ văn
bản – bao gồm cả sửa đổi của phía Liên Xô đối với đoạn 1 – không
thể được chấp thuận, thì cần dành thêm thời gian để cân nhắc vấn đề này. Có lẽ
sẽ là hợp lý nếu dành trọn ngày mai để xem xét kỹ lưỡng tất cả các đề nghị đã
được đưa ra cho đến nay, nhằm hiểu trọn vẹn tình hình hiện tại – cụ thể là những
điểm đã đạt được sự đồng thuận và những điểm chưa đạt được.
Đại biểu Campuchia sau đó tuyên bố rằng bổn phận
của ông là phải khẳng định rằng ông không thể chấp nhận đề
nghị của Vương quốc Anh, bởi lẽ ở một số điểm, đề nghị này có liên quan
đến Campuchia. Theo sự hiểu biết của ông, phiên họp ngày hôm nay
lẽ ra phải được dành riêng cho vấn đề Việt Nam. Ông đánh
giá cao những nỗ lực hòa giải của ông Eden, song buộc phải giử lập trường
một cách kiên quyết đối với bất kỳ quyết định nào có thể được đưa ra mà gây ảnh
hưởng đến đất nước ông.
Nỗ lực cuối cùng của Tướng Smith nhằm đạt được
thỏa thuận với đề nghị của Eden kèm theo sửa đổi của Liên Xô đối
với đoạn 1 chỉ thúc đẩy Molotov chấp nhận đề nghị của Bidault
rằng ngày mai sẽ dành để làm rõ quan điểm của phái đoàn về đề nghị này và các đề
nghị khác.
Sau khi đạt được thỏa thuận về thông cáo thường lệ, cuộc
họp kín tiếp theo về giai đoạn Đông Dương được thống nhất vào thứ Sáu,
ngày 27 tháng 5.
Bình luận:
Từ những điều đã nêu trên, rõ ràng là việc xử lý riêng
biệt đối với Lào và Campuchia vẫn là một vấn đề cốt lõi mà phe Cộng
sản—bất chấp những biện luận mang tính hình thức—vẫn chưa sẵn
sàng thỏa hiệp. Đề nghị của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa rõ
ràng là một mưu toan nhằm chia cắt. Tất cả các phái đoàn, ngoại
trừ Lào và Campuchia, đều đã thỏa thuận về việc thiết lập liên lạc giữa
đại diện của các Bộ Chỉ huy tối cao, cả tại Geneva lẫn trên chiến
trường.
Smith.
1. Một
bản biên bản của phiên họp này (IC Restricted/6) hiện có trong hồ sơ
Hội nghị, lô 60 D 627, CF 278. Biên bản ghi nhận rằng cuộc họp đã khai mạc
lúc 3 giờ chiều và bế mạc lúc 7 giờ 15 tối. Bản biên bản này cũng được in trong
tài liệu *Conférence de Genève*, các trang 143–153. Bài phát biểu của Thứ
trưởng Smith—tài liệu về Đông Dương số IC/14, ngày 26 tháng
5—hiện có trong hồ sơ Hội nghị, lô 60 D 627, CF 279A.↩
2. Có
sự đính chính trong tuyên bố của Thứ trưởng Smith, được gửi tới Bộ
Ngoại giao qua điện tín Secto 304 (xem bên dưới).↩
3. Ngày
diễn ra phiên họp hạn chế tiếp theo (thuộc giai đoạn thảo luận về Đông Dương)
đã bị ghi sai; đúng ra phải là Thứ Năm, ngày 27 tháng 5. (Đã được đính chính
trong điện tín Secto 304, xem bên dưới.)↩
List of Abbreviations and Symbols
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/terms
List of Persons
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/persons
The Geneva Conference on Indochina May 8–July 21, 1954
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/comp2
III. Proceedings of the Conference: Continued Discussions of
Conference Arrangements, Procedures, and Participants; United States Positions
and Tactics at the Conference; Arrangements and Discussions on Collective
Defense in Southeast Asia; Consideration of United States Military Intervention
in Indochina; Proposals on Indochina by the Various Delegations; Efforts To End
Hostilities in Indochina and To Preserve Peace in Southeast Asia; United States
Participation in the Final Stage of the Indochina Phase of the Conference;
Conclusion of the Geneva Conference (May 8–July 21)
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/ch7
May 25, 1954 (Documents 597–606)
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/ch7subch18
1.
Document 600
Foreign Relations of the United
States, 1952–1954, The Geneva Conference, Volume XVI
396.1 GE/5–2654: Telegram
Sixth Restricted Session on Indochina,
Geneva, May 25, 3 p.m.: The United States Delegation to the Department of State1
secret
priority
Geneva, May 26,
1954—1 a.m.
Secto 302. Rptd priority information Paris 329, Tokyo 86, London 206,
Moscow 86, priority Saigon 110, Phnom Penh, Vientiane unnumbered. Tokyo for
CINCFE. Department pass Defense. The sixth restricted session met May 25 with
Molotov as chairman.
Molotov indicated there was no need to remind conferees where session had
terminated on previous day. He then asked for speakers.
Molotov thanked French delegation for translation of Bidault’s statement
of yesterday. He had received text of Bidault’s statement only upon entering
Palais and might reply at next session.
Molotov indicated this session should deal matters upon which there was
common view taking up later other matters on which there was no agreement.
Vietnamese representative recalled meeting supposed to examine general
principles. However, in doing so it must recognize different situation in three
states, Laos, Cambodia and Vietnam. First problem to be recognized was
cessation of hostilities. In considering this problem a different situation
exists in Vietnam than in other two states. Negotiations must be based on
independence which Vietnam has acquired. If peace restored it must be done
within terms of Berlin communiqué. Peace should be restored anywhere possible.
Re measures for regular troops Vietnam held problem in Laos and Cambodia
relatively simple. These are sovereign states which he was certain no one at
the conference would contest. Conference need only agree on withdrawal of
invading troops. Problem of concentration of regular troops existed only in
Vietnam. He recalled plan he had previously put forth and made following
points:
a.
Vietnam would not agree to any plan which would result
in its partition.
b.
Vietnamese National Army set up under a legal
government and there should be no agreement which would result in restrictions
on Vietnamese troops.
c.
Concentration of troops should take into account
security.
d.
It would be necessary to take measures to prevent any
further aggression.
Irregular troops must be disarmed if minimum security precautions were to
be met. He proposed procedure be worked out for handling this.
All delegations in agreement on release of POWs and internees. Cease-fire
must be on international basis and internationally guaranteed. Such action
required if Vietnam to be assured against further aggression. Withdrawal of
foreign troops must be taken up after agreement reached on all other issues.
All points inter-dependent and there must be agreement on all before
conference can succeed.
Eden submitted a proposal which he hoped would enable the conferees to
deal with certain points and then move on to other points. He stated that his
proposal related principally to international supervision. Text read:
“In order to facilitate early cessation of hostilities it is necessary to
determine areas within which the forces of both sides shall be regrouped.
To this end it is proposed that:
1.
Representatives of two commands should meet immediately
in Geneva.
2.
Their first task should be to work out regrouping areas
for Vietnam.
3.
They should report their findings and recommendations
to conference as soon as possible.
4.
Conference meanwhile should proceed with examination of
other military matters, beginning with arrangements for international
supervision.”
DRV representative stated cessation of hostilities means complete
cessation to include not only ground action but air and sea action as well.
After cessation of hostilities his government would not tolerate French
aircraft in the air over territory nor would they permit the French engage in
warfare against their fishermen.
He stated that separation of the problem of cessation of hostilities
would mean that the conference is moving away from the stated intention of
general cessation of hostilities. Separate cessation of hostilities would
result in a concentration of forces in areas where hostilities [Page 922] continued would lead
to general hostilities. Then made the following points:
a.
Must be recognition of the principles of readjusting
areas under control each state.
b.
Readjustment would mean exchange of territory taking
into account actual areas controlled including population and strategic
interests.
c.
Each side would get territory in one piece to include
complete control of the area both economic and administrative.
d.
Line of demarcation should be established following the
topographical line of territory to make transportation and communications
possible within each state.
e.
When the demarcation lines are determined each side
would withdraw its troops into its own area including all air and sea forces,
military facilities and police forces.
f.
Territory under administration of one side would
continue under the control of that side until its troops were withdrawn,
immediately after which administration would be transferred to control of the
other side.
In conclusion, stated that agreement must be worked out on a ceasefire
and once principle is agreed to by Geneva Conference, the commanders of both
sides should meet and make recommendations to the conferees on the terms of the
armistice. Conferees could then agree on final terms of settlement. Pointed out
that any arrangement for ceasefire must include arrangements for Khmer and
Pathet Lao.
Bidault referred to proposals made for regrouping of forces, pointing out
that procedures should be examined as the first step in that direction.
Referred to proposals previously made for examination by the High Command on
the spot stating that conference convened in Geneva and the High Command should
prepare and submit recommendations to the conferees for consideration. He
mentioned that representatives of High Command might appear in Geneva for
consultation.
Bidault proposed that the conference speed up consideration of the
problem of Laos and Cambodia pointing out that the conference must not submerge
a simple problem only to consider a more complex problem.
General Smith then made the following statement:2 “When we left yesterday, I was under
the impression that we would talk about a cessation of hostilities in all of
Indochina, with specific reference to Vietnam.
“If I understand the proposal of the Viet Minh representative, he
referred to partition of Laos, Cambodia and Vietnam. I do not believe we should
seriously consider this proposal. I believe that we can [Page 923] achieve a cessation
of hostilities if agreement can be reached on three points:
- “(1) Withdrawal
into specified areas of regular forces in Vietnam;
- “(2)
Disarmament and disbanding of irregular forces;
- “(3)
Establishment of adequate safeguards and creation of an international
supervisory commission whose composition and terms of reference would
permit it to function effectively.
“On the first point, Mr. Bidault has made a proposal for assembling all
regular units in assembly areas. I can wholeheartedly support Bidault’s
proposal.
“In the meanwhile, Mr. Eden has submitted a proposal which is preliminary
to achieving a cessation of hostilities. I believe that we should proceed with
an examination of it immediately.
“With reference to the second point, the US believes that agreements for
cessation of hostilities should include provisions for the disarmament of all
irregular forces. It was my understanding yesterday that there was agreement on
this point.
“Finally, it seems to us to be essential that there be effective
safeguards to provide for the security of armed forces and the civil
population, and to insure against abuses of the cessation of hostilities
agreement by either party. It seems unlikely that men who have been fighting
for months will ground arms and keep the peace unless they are under competent
international supervision. From our point of view, the most competent authority
in existence for such purpose is the United Nations.
“I have addressed myself exclusively to the problem of Vietnam because it
was my understanding that was our agreement. However, I shall repeat what I
have said before that hostilities in Laos and Cambodia can be stopped by
arranging for the withdrawal from those two countries of the invading Viet Minh
forces. I would hope that this arrangement can be made without delay. I will
not say anything further on this point at this time.”
Molotov concluded by stating that Eden’s proposal would be circulated to
permit quick consideration. He then stated that he hoped that he would be
expressing a common view if he proposed recess.
Following recess, Molotov proposed certain amendments to Eden’s draft
text: In preamble, addition of words “and simultaneous” between “early” and
“cessation”; in paragraph 1, addition of the phrase “in order that this would
contribute also to the establishment of contacts between interested parties on
the spot”; and paragraph 2, to read “their task should be to work out the
regrouping areas for the two sides and first of all for Vietnam”. He had no
amendments for paragraph 3 but thought that paragraph 4 was hardly necessary
because [Page 924] it dealt with
matters which related to conference as a whole and not to immediate problem.
Bidault supported Eden’s proposal but Cambodian delegate asked whether it
applied to all Indochinese states or just to Vietnam. Eden replied that
preamble intended to be general but that paragraph 2 was for Vietnam. To this,
Cambodian entered reservation in order “not to mix up those things which should
be kept distinct”. Furthermore, he could not accept any of the Soviet
amendments.
General Smith thought that British delegate’s proposal extremely
well-drafted and got by two opposing positions now occupied without doing
violence to either and offered possibility of progress. On other hand, he
thought that amendment to paragraph 1 proposed by chairman was sensible and
reasonable. Facilitating their contacts in the field would help work at Geneva
and US delegation could accept this. The other suggestions he would find too
difficult to accept and believe so would other delegations. He would explain
his reasons to his colleagues. US delegation had made its position very clear
regarding situation it believed existed in Laos and Cambodia. Yet in effort to
be helpful and contribute to work of the conference, the delegation had gone
along with examination of various proposals but making it very apparent that it
was not abandoning its position. British proposal would make it possible to
make progress without surrendering this point. He suggested conference accept
Molotov’s amendment to paragraph 1 and eliminate the others, namely to preamble
and paragraph 2, returning to original draft. This would permit conference to
proceed without further obstacle or damage to US position.
Bidault then stressed that British proposal must be applicable only to
Vietnam, that it was only there that a regrouping of military forces was
required. He was agreeable to establishment of contacts at Geneva and in the
field.
Vietnam delegate expressed view that first sentence of British proposal
prejudged situation in Cambodia and Laos. He supported Bidault’s statement and
requested specification that first sentence where reference was made to
regrouping of forces only applied to Vietnam. He could not agree to Soviet
addition of “simultaneous”. Cessation of hostilities should occur wherever
possible without delay. Soviet amendment to paragraph 2 by generalizing concept
prejudged by its terms result of any regrouping. As a final remark, he stressed
concern with which Vietnam nation views possibility that conference may produce
partition of national territory. This was contrary to wishes of Vietnam people
and he was duly bound to request conference to give its assurances that regrouping
of forces would not result in partition.
[Page 925]
Eden supported General Smith’s analysis of meaning of his text and
proposed amendments. He had simply tried to put down greatest common measure of
agreement without prejudging any issues. He had not tried to deal with that of
Laos and Cambodia but simply with great task of work regarding Vietnam which
sooner or later conference had to deal with. He expressed hope that agreement
could be reached on Molotov’s amendment to first paragraph and that his other
amendments would not be pressed.
Molotov offered to withdraw his amendments excepting that to paragraph 1
but added that in order to avoid controversial issues he coupled this with
proposal that text be restricted to paragraph 1. If necessary, paragraph 3
could remain as new paragraph 2, although its content was obvious.
Bidault replying first to Vietnam statement, assured him that conference
had not been convened to tear apart unity of Vietnamese nation. He then
expressed view that suppression paragraphs 2 and 4 from Eden proposal would
render document null and void. He proposed that if whole text with Soviet
amendment to paragraph 1 could not be accepted, that time be taken to ponder
the problem. It might be advisable to devote tomorrow to full examination of
all proposals made so far in order to understand complete situation where there
was agreement and where not.
Cambodian delegate then announced it was his duty to state that he could
not accept UK proposal since in some points it applied to Cambodia. It was his
understanding that today was to be devoted to Vietnam. He appreciated Eden’s
efforts at conciliation but was obliged to make firm reservations regarding any
decisions which might be taken affecting his country.
A final effort by General Smith to obtain agreement to Eden’s proposal
with Soviet amendment to paragraph 1 only impelled Molotov to accept Bidault’s
suggestion that tomorrow be devoted to clarification of delegation’s views on
this and other proposals.
Following agreement of routine communiqué, next restricted meeting
Indochina phase agreed for Friday, May 27.3
Comment: It is clear from foregoing that separate treatment Laos and
Cambodia remains fundamental issue on which Communists despite procedural
dialectics are not yet prepared to compromise. DRV proposal is clear bid for
partition. All delegations excepting Laos and Cambodia have agreed to contact
between representatives High Commands both in Geneva and in field.
Smith
1. A set of minutes of
this session (IC Restricted/6) is in Conference files, lot 60 D 627, CF 278.
The minutes indicate that the meeting convened at 3 p.m. and adjourned at 7:15
p.m. The minutes are also printed in Conférence de Genève, pp. 143–153. Under Secretary
Smith’s speech, Indochina Document IC/14, May 26, is in Conference files, lot
60 D 627, CF 279A.↩
2. Correction in Under
Secretary Smith’s statement transmitted to the Department of State in telegram
Secto 304, infra.↩
3. Date of next
restricted meeting, Indochina phase, given incorrectly; it should read
Thursday, May 27. (Corrected in telegram Secto 304, infra.)↩
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d600
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_922
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_923
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_924
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_925
Thân thế (các) nhân vật
Bidault, Georges,
French Minister for Foreign Affairs until June 18, 1954;
Head of the French Delegation at the Geneva Conference until June 18, 1954.
https://en.wikipedia.org/wiki/Georges_Bidault
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d338
https://www.britannica.com/biography/Georges-Bidault
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d398
https://www.wilsoncenter.org/sites/default/files/media/documents/publication/CWIHPBulletin16_p1.pdf
https://spartacus-educational.com/2WWbidault.htm
https://apps.dtic.mil/sti/tr/pdf/ADA007286.pdf
https://avalon.law.yale.edu/20th_century/inch020.asp
Eden, Anthony,
British Secretary of State for Foreign
Affairs; Head of the British Delegation at the Geneva Conference; one of the
three rotating chairmen of the Geneva Conference on Korea.
https://en.wikipedia.org/wiki/Anthony_Eden
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d91
https://adst.org/2015/06/sound-and-the-fury-the-1954-geneva-conference-on-vietnam-and-korea/
https://theasanforum.org/9324-2/
https://www.nytimes.com/1954/05/10/archives/parley-on-korea-off-indefinitely-geneva-session-set-for-today.html
https://api.parliament.uk/historic-hansard/people/mr-anthony-eden/1954
https://media.un.org/photo/en/asset/oun7/oun7758434
https://www.cvce.eu/en/obj/the_geneva_conference_20_and_21_july_1954-en-81ae1ba1-75f0-432c-ae35-e2aec6f0562e.html
https://www.cvce.eu/en/collections/unit-content/-/unit/02bb76df-d066-4c08-a58a-d4686a3e68ff/4295a026-2784-4b1c-b58e-ee8549490164/Resources#81ae1ba1-75f0-432c-ae35-e2aec6f0562e
Molotov, V. M.,
Soviet
Minister of Foreign Affairs; Head of the Soviet Delegation at the Geneva
Conference; one of the three rotating chairmen of the Geneva Conference on
Korea.
https://en.wikipedia.org/wiki/Vyacheslav_Molotov
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d801
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d232
https://avalon.law.yale.edu/20th_century/inch018.asp
https://bannedthought.net/USSR/ForeignAffairs-SocialistEra/V.M.Molotov-SpeechesAndStatementsAtCouncilOfForeignMinisters-1947-OCR-sm.pdf
https://www.britannica.com/biography/Vyacheslav-Molotov
Smith, Walter Bedell,
Under
Secretary of State; Head of the United States Delegation at the Geneva
Conference, May 3–June 20, and July 17–21, 1954.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/ch5subch4
https://avalon.law.yale.edu/20th_century/inch006.asp
https://www.wilsoncenter.org/sites/default/files/media/documents/publication/ReconsideringGenevaConf_1.pdf
https://www.cia.gov/readingroom/docs/CIA-RDP80B01676R002500010001-5.pdf
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d1027
https://search.library.wisc.edu/digital/ABHSHVCERGRA6I86/pages/ALUZ5OG5PRZCCH83?as=text&view=scroll
https://nara-media-001.s3.amazonaws.com/arcmedia/dc-metro/rg-263/6922330/Box-2-17-3/263-a1-27-box-2-17-3.pdf
https://en.wikipedia.org/wiki/Walter_Bedell_Smith