20260501 CDTL HST D548 16 August 1950 Bản ghi nhớ do
Ban Hoạch định Chính sách soạn thảo.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d548
Google Translated
Tài liệu 548
Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1950, Đông Á
và Thái Bình Dương, Tập VI
Hồ sơ của Ban Hoạch định Chính sách: Lô
64D563
Bản ghi nhớ do Ban Hoạch định Chính sách
soạn thảo.
Tối mật
[Washington,] ngày 16 tháng 8 năm 1950.
Chính sách của Hoa Kỳ đối với Đông Dương
dưới ánh sáng của những diễn biến gần đây.
Việc nhận được bức điện số 783 từ Paris
đề ngày 12 tháng 8—cùng với các báo cáo nhận được từ Tướng Erskine và ông
Melby, cũng như các bức điện từ các đại diện của chúng ta đang ở tại Đông
Dương—cho thấy tình hình tại khu vực này đang nghiêm trọng hơn mức chúng ta
đã dự liệu. Khi đó, một câu hỏi được đặt ra: liệu chính sách hiện tại của chúng
ta đối với Đông Dương có thực tế hay không?
Người Pháp đang tìm kiếm một giải pháp cho vấn
đề Đông Dương trên phương diện quân sự. Khi chỉ phải đối phó với lực lượng
kháng chiến bản địa của Việt Minh—vốn cho đến nay chưa nhận được
sự hỗ trợ đáng kể nào từ phía Tầu cộng—người Pháp đã gặt hái được
những thành công đáng kể nhờ việc sử dụng vũ lực. Tuy nhiên, hiện đã lộ rõ thực
tế rằng người Pháp không hề tin tưởng vào khả năng duy trì vị thế của
mình, trong trường hợp lực lượng Tầu cộng thực sự vào cuộc hỗ trợ Việt
Minh, dù là trực tiếp hay gián tiếp. Những báo cáo mà chúng tôi nhận được
từ các đại diện của chính mình—bao gồm cả Phái đoàn MDAP—không cho chúng
tôi bất kỳ lý do nào để tin rằng người Pháp đang tỏ ra quá bi quan hay
hoảng hốt thái quá trong nhận định này. Nếu người Pháp điều quân tăng viện
tới Đông Dương—như những thông tin cho biết họ đang lên kế hoạch thực hiện—thì
họ sẽ càng làm suy yếu thêm hệ thống phòng thủ tại Tây Âu, mà lại không
thể—theo những gì chúng tôi có thể nhận định—giải quyết được vấn đề Đông
Dương.
Nếu những thông tin mà Bruce được nghe—cũng như
những gì Erskine và Melby đã báo cáo—là xác thực, thì thật đáng
ngờ liệu sự hỗ trợ về không quân và hải quân mà chúng ta có thể huy động được,
khi xét đến những bài học kinh nghiệm từ cuộc chiến tại Triều Tiên, có đủ
sức xoay chuyển cục diện theo hướng có lợi cho Pháp và các quốc gia liên
kết hay không. Một câu hỏi tất yếu sẽ nảy sinh: “Vậy thì, liệu chúng ta có
thể cung cấp thêm lực lượng bộ binh bổ sung hay không?” Câu trả lời—dù vẫn cần
được kiểm chứng lại với Bộ Quốc phòng—dường như sẽ là không.
Trong bối cảnh như vậy, vị thế của Pháp tại Đông
Dương quả thực đang lâm nguy. Chúng ta sẽ là kẻ lừa dối Chính phủ Pháp
nếu đưa ra những lời khích lệ về việc cung cấp sự hỗ trợ quân sự mang
tính quyết định. Hơn nữa, chúng ta sẽ phải gánh vác trách nhiệm đối với diễn biến
các sự kiện quân sự tại Đông Dương—một trách nhiệm mà nếu nỗ lực quân sự
này thất bại, có thể sẽ bị ném ngược lại vào mặt chúng ta cùng những lời chỉ
trích gay gắt. Do đó, kết luận được rút ra là: nếu muốn giúp Pháp—cũng
như chính chúng ta—tránh khỏi một thất bại nhục nhã tại Đông Dương, thì
nhất thiết phải tìm ra một phương sách khác, thay vì chỉ dựa vào sức mạnh quân
sự.
Có thể thực hiện những bước đi chính trị nào?
Khuynh hướng xoa dịu Bắc Kinh của Chính phủ
Pháp không chỉ vô ích, mà còn là một minh chứng đáng lo ngại về tâm thế
chung [Trang 858] tại Paris. Rõ ràng là chúng ta không nên dành bất kỳ sự
khuyến khích nào cho phía Pháp theo hướng này.
Một sự xem xét khách quan về vấn đề Đông Dương
dẫn ta đến một kết luận quen thuộc: niềm hy vọng duy nhất cho một giải pháp nằm
ở việc chính người Pháp tự mình áp dụng một số biện pháp chính trị quyết
liệt. Chúng tôi thừa nhận rằng những biện pháp này sẽ vô cùng khó chấp nhận đối
với người Pháp. Tuy nhiên, phương án thay thế duy nhất có thể lường trước
được dường như lại còn khó chịu và gây bẽ mặt hơn nhiều. Đây là vấn đề thuộc về
quyết định tự nguyện của Chính phủ Pháp. Chính phủ Hoa Kỳ không
nên nhận trách nhiệm gây sức ép buộc Paris phải đưa ra bất kỳ quyết định
nào về vấn đề này. Làm như vậy sẽ chỉ dẫn đến những hiểu lầm và sự trách cứ lẫn
nhau giữa các đồng minh.
Tuy nhiên, chúng tôi sẽ thiếu sự thẳng thắn đối với
phía Pháp nếu không trình bày với họ quan điểm của chúng tôi về một
phương hướng tiếp cận mới khả dĩ đối với vấn đề Đông Dương. Phương hướng
tiếp cận này có thể đi theo những nét đại cương sau: Có vẻ như các Hiệp định
ngày 8 tháng 3 là một cơ sở chưa thỏa đáng để giải quyết vấn đề Đông
Dương trên bình diện chính trị. Dường như chủ nghĩa dân tộc chân chính
tại Đông Dương—trong bối cảnh bầu không khí đầy sự oán giận hiện nay—sẽ
không thể thỏa mãn với bất cứ điều gì thấp hơn nền độc lập được ấn định vào một
thời điểm cụ thể, có lẽ là hai năm kể từ nay, hoặc tối đa là trong khoảng thời
gian đó. Nếu phía Pháp đưa ra một cam kết như vậy, chúng tôi hình dung rằng
phần lớn sự nghi kỵ trong lòng người dân Đông Dương cũng như các dân tộc
châu Á khác sẽ được xóa bỏ; điều này sẽ dẫn tới mức độ hợp tác tự nguyện
cao hơn—cả từ nội bộ Đông Dương lẫn từ các quốc gia Nam Á—đối
với những nỗ lực quân sự hiện tại của Pháp. Tiếp nối tuyên bố đó, nếu Paris
chuyển giao một phần lớn trách nhiệm giải quyết vấn đề Đông Dương cho Liên
Hợp Quốc, động thái này rất có thể sẽ tranh thủ được sự ủng hộ rộng rãi hơn
nữa từ các quốc gia châu Á tự do, đồng thời phần nào hạn chế được sự hỗ
trợ của phe Tầu cộng dành cho ông Hồ. Những diễn biến như
vậy sẽ giúp cho vai trò viện trợ quân sự và kinh tế của chính chúng ta tại Đông
Dương trở nên nhận được nhiều sự đồng thuận hơn ngay tại chính quốc gia
này.
Theo đánh giá của chúng tôi, một cách tiếp cận dựa
trên những định hướng nêu trên sẽ có xu hướng:
(1) làm giảm sức hấp dẫn
chính trị của ông Hồ;
(2) gia tăng sự ủng hộ dành
cho chính quyền Việt Nam trên khắp khu vực Đông Dương;
(3) nâng cao tinh thần chiến
đấu của các lực lượng Việt Nam lên mức tiệm cận với quân đội Hàn Quốc
(ROK);
(4) tạo điều kiện cho việc giám
sát biên giới dưới sự bảo trợ quốc tế;
(5) đưa các cường quốc
phương Tây và các quốc gia mới giành độc lập tại châu Á xích lại gần
nhau hơn;
(6) giảm bớt các cam kết của
chúng ta tại một chiến trường mà đối với chúng ta, xét ở khía cạnh lạc quan nhất,
cũng chỉ mang tầm quan trọng thứ yếu; và (7) mang lại cho phía Pháp
một phương thức rút lui ít gây tổn hại danh dự nhất khỏi vũ đài Đông Dương—một
cuộc rút lui vốn dĩ là điều tất yếu.
Nếu Paris cảm thấy mình không thể áp dụng một
cách tiếp cận chính trị táo bạo hơn đối với Đông Dương, chúng ta buộc phải
thừa nhận rằng cả phía Pháp lẫn chúng ta rất có thể đang lao vào một thảm họa
mà không bên nào có thể gánh vác nổi. Về phía chúng ta, việc gấp rút xem xét lại
chính sách đối với Đông Dương sẽ trở nên vô cùng cần thiết.
List of abbreviations and symbols
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/terms
Multilateral Relations:
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp1
Indochina:
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp5
Policy of the United States with respect to Indochina;
United States recognition of Vietnam, Laos, and Cambodia as Associated States
within the French Union; the extension of United States military assistance to
French Union forces; United States economic, military, and diplomatic support
for the Associated States (Documents 439–607)
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/ch6
1. Document 548
Foreign Relations of the United
States, 1950, East Asia and the Pacific, Volume VI
Policy Planning Staff Files: Lot 64D563
Memorandum Prepared in the Policy
Planning Staff
top secret
[Washington,] August
16, 1950.
United States Policy Toward Indochina in the Light of Recent Developments
The receipt of Paris’s telegram no. 783 of August 12, on top of reports
received from General Erskine and Melby, together with telegrams from our
representatives stationed in Indochina, suggests that the situation in
Indochina is more serious than we have reckoned. The question then arises—is
our present policy toward Indochina realistic?
The French are seeking a solution of the Indochina problem on a military
plane. Coping only with indigenous Viet Minh resistance, which has thus far not
been supported by significant Chinese aid, the French have enjoyed notable
success through resort to arms. But now it has been revealed that the French
have no confidence in their ability to maintain a position should the Chinese
Communists seriously go to the aid of the Viet Minh, either directly or
indirectly. The reports which we have been receiving from our own
representatives, including the MDAP Mission, give us no reason to believe that
the French are unduly alarmist in this appraisal. If the French send
reinforcements to Indochina, as they are reportedly planning to do, they will
further deplete defenses of Western Europe without—so far as we can
tell—solving the Indochina problem.
If what Bruce was told and what Erskine and Melby have reported is true,
it is questionable whether such air and naval support as we could muster would,
in the light of our Korean experience, balance the scales in favor of France
and its associated states. The question inevitably arises: “Can we then supply
supplementary ground forces”? The answer, subject to check with the Defense
Department, would seem to be in the negative.
All of this being the case, the French position in Indochina is indeed
imperiled. We would be deceiving the French Government were we to offer
encouragement of decisive military support. Furthermore, we would be
undertaking a responsibility for the course of military events in Indochina
which could be flung back in our face with recriminations should the military
effort fail. The conclusion, therefore, is that if the French—and we—are to be
spared a humiliating debacle in Indochina, some means other than reliance on
military force must be found.
What political moves can be made?
The French Government’s inclination to appease Peiping is not only futile
but a disturbing commentary on the general state of mind [Page 858] in Paris. Obviously,
we should give the French no encouragement along such lines.
A dispassionate examination of the Indochina problem leads one to the
familiar conclusion that the only hope for a solution lies in the adoption of
certain drastic political measures by the French themselves. We recognize that
those measures would be extremely distasteful to the French. But the only
foreseeable alternative would seem to be even more disagreeable and
embarrassing. This is a matter for voluntary decision by the French Government.
The American Government should not take the responsibility for pressing Paris
to any decision on this score. To do so would only lead to misunderstandings
and mutual reproaches between allies.
We would, however, be less than frank with the French if we did not
expose to them our views regarding a possible new approach to the problem of
Indochina. Such an approach might be along the following general lines: It
would seem that the March 8 agreements are an inadequate basis for attacking
the Indochina problem on a political plane. It appears that genuine nationalism
in Indochina would not, in view of the embittered atmosphere, be satisfied with
anything less than independence by a definite date—perhaps two years hence, at
a maximum. If the French make such a commitment, we can visualize the removal,
of much of the suspicion among the Indochinese and other Asians, leading to a
greater degree of spontaneous cooperation, both within Indochina and from South
Asians, with the current French military efforts. Subsequent to such a
declaration, were Paris to pass a large measure of responsibility for the
Indochinese problem to the United Nations, it might well enlist an even wider
support from free Asian countries and inhibit somewhat Chinese Communist
support to Ho. Such developments would make our own military and economic aid
role in Indochina more popular in this country.
An approach along the foregoing lines would in our estimation tend to (1)
reduce the political appeal of Ho, (2) increase the support throughout
Indochina of the Viet Nam regime, (3) raise the morale of the Viet Nam forces
to a level approaching that of the ROK army, (4) provide for international
surveillance of the border, (5) bring the Western powders and the new national
states of Asia into closer alignment, (6) reduce our commitments in what is for
us at best a tertiary theater, and (7) provide the French the least humiliating
means for their inevitable retirement from the Indochina scene.
If Paris does not feel that it can adopt a bolder political approach with
respect to Indochina, we must recognize that the French and we may well be
heading into a debacle which neither of us can afford. For our part, it will
become necessary promptly to reexamine our policy toward Indochina.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d548
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_858
Thân thế (các) nhân vật
Harry S. Truman
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://en.wikipedia.org/wiki/List_of_presidents_of_the_United_States
https://www.whitehousehistory.org/the-presidents-timeline
https://en.wikipedia.org/wiki/Harry_S._Truman
https://millercenter.org/president/truman/life-in-brief
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://www.trumanlittlewhitehouse.org/key-west/president-truman-biography
https://www.trumanlibrary.gov/education/trivia/biographical-sketch-harry-truman
https://www.history.com/articles/harry-truman