20260516 CDTL DDE D592 25 May 1954 Điện tín về Phiên họp kín về Đông Dương, Geneva, 3 giờ chiều ngày 24 tháng 5:
Phái đoàn Hoa Kỳ gửi Bộ Ngoại giao. Việt Minh khủng bố.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d592
Google Translated
Tài liệu 592
Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1952–1954, Hội nghị Geneva, Tập XVI
396.1 GE/5–2554: Điện tín về Phiên họp kín về Đông Dương, Geneva, 3 giờ chiều ngày 24 tháng 5: Phái đoàn Hoa Kỳ gửi Bộ Ngoại giao.
MẬT
Geneva, ngày 25 tháng 5 năm 1954 — 1 giờ sáng
Secto 292. Thông tin được gửi lại tới Paris (323), London (205), Tokyo (85), Moscow (83), Sài Gòn (106), Phnom Penh (3) và Vientiane (2). Tokyo chuyển tiếp tới CINCFE. Bộ chuyển tiếp tới Bộ Quốc phòng. Phiên họp kín thứ năm đã diễn ra trong ngày hôm nay dưới sự chủ trì của ông Eden.
Ông Eden cho biết tại phiên họp trước, hội nghị đã thống nhất sẽ thảo luận về năm điểm do ông Molotov đề nghị cùng các điểm bổ sung do ông Bidault trình lên. Sau đó, ông đọc danh sách bảy điểm đề nghị của ông Bidault và hỏi liệu việc thảo luận về danh sách này có thể trở thành cơ sở thỏa đáng để tiếp tục các phiên họp hay không. Các điểm đó bao gồm:
(1) chấm dứt các hành động thù địch;
(2) các biện pháp liên quan đến quân đội chính quy;
(3) các biện pháp liên quan đến lực lượng không chính quy;
(4) các vấn đề liên quan đến việc đưa thêm quân đội nước ngoài và khí tài quân sự vào ba quốc gia;
(5) phóng thích tù binh chiến tranh và thường dân bị giam giữ;
(6) sự giám sát quốc tế đối với việc thực thi các thỏa thuận;
(7) các biện pháp bảo đảm cho các thỏa thuận.
Molotov cho rằng không có sự khác biệt lớn giữa danh sách của ông và danh sách của phía Pháp, và rằng hai danh sách này là cơ sở thỏa đáng để thảo luận; tuy nhiên, ông lưu ý về tính không thể tách rời giữa giải pháp chính trị và giải pháp quân sự, đồng thời kết luận rằng sau khi thảo luận ngắn gọn về vấn đề quân sự, chúng ta nên chuyển sang vấn đề chính trị.
Ông Bidault cho biết những gì hội nghị đã đồng ý là ưu tiên giải pháp quân sự hơn giải pháp chính trị. Ông lưu ý rằng việc kết hợp hai giải pháp này trong trường hợp của Lào và Campuchia sẽ gây chậm trễ cho việc giải quyết các vấn đề tại đó, bởi lẽ vốn dĩ không hề tồn tại vấn đề chính trị nào, và giải pháp sẽ buộc phải chờ đợi việc giải quyết chính trị tại Việt Nam.
Smith chỉ ra rằng nhiệm vụ trước tiên là chấm dứt các cuộc giao tranh, và sau đó mới giải quyết các vấn đề chính trị. Ông nói thêm rằng vấn đề duy nhất tại Lào và Campuchia là việc rút quân xâm lược; việc giải quyết vấn đề đơn giản này không nên phải chờ đợi sự dàn xếp đối với vấn đề phức tạp hơn tại Việt Nam.
Sau đó, Bidault đã đưa ra những bình luận chi tiết về bảy điểm đề nghị của chính ông như sau:
(1) Về vấn đề chấm dứt các hành động thù địch, ông cho biết phía Pháp đã thiết lập nguyên tắc vào ngày 8 tháng 5, theo đó giao tranh cần phải ngừng lại dưới sự bảo đảm an ninh thỏa đáng. Ông nói rằng Pháp mong muốn chiến tranh tại toàn bộ khu vực Đông Dương được chấm dứt, nhưng chúng ta không nên khăng khăng giữ nguyên tắc ngừng bắn đồng thời tại cả ba quốc gia, bởi lẽ sẽ là bất công nếu tiếp tục giao tranh tại bất kỳ quốc gia nào mà ở đó đã tồn tại thỏa thuận chấm dứt chiến sự. [Trang 908] Ông cho biết Pháp vẫn tiếp tục kiên quyết giữ vững Điều 5 (Mục I) trong đềnghị ngày 8 tháng 5.
(2) Ông Bidault cho biết ông định nghĩa "quân chính quy" là toàn bộ lực lượng được tổ chức một cách thường trực; ông lưu ý rằng Việt Minh có nhiều lực lượng được gọi là "bán chính quy", nhưng lại được tổ chức bài bản chẳng kém gì các lực lượng được gọi là "chính quy". Ông phát biểu rằng tại Campuchia và Lào, vấn đề đơn thuần chỉ là việc rút quân Việt Minh; trong khi đó đối với Việt Nam, phía Pháp đề nghị thiết lập các khu vực được phân định rõ ràng dành cho lực lượng chính quy của cả hai bên, cùng với các vùng phi quân sự nằm xen giữa—một biện pháp có lẽ là cần thiết nhằm tránh nguy cơ xảy ra đụng độ giữa các lực lượng đối địch. Ông thừa nhận rằng dường như không có nhiều khác biệt giữa các đề nghị của Pháp và Việt Minh về điểm này. Ông cũng cho rằng quan điểm của Việt Minh liên quan đến việc cho phép quân đội di chuyển qua các khu vực do phía đối phương kiểm soát có thể được chấp nhận, miễn là việc này được đặt dưới sự kiểm soát chặt chẽ và không bị lợi dụng để tăng cường lực lượng hay củng cố lãnh thổ cho bất kỳ bên nào.
(3) Ông Bidault tuyên bố rằng các lực lượng thuộc cả hai phía—vốn không cần thiết cho quân đội hay công tác an ninh nội bộ—cần phải được giải tán. Ông nhấn mạnh tầm quan trọng của việc này, bởi lẽ quân đội Campuchia và Lào, cũng như các đơn vị quân Pháp-Việt tại Việt Nam, sẽ lâm vào thế nguy hiểm nếu bị tập trung trong các khu vực được khoanh định sẵn, trong khi các lực lượng phi chính quy lại được tự do quấy nhiễu họ.
(4) Về việc đưa thêm lực lượng mới vào, ông Bidault tuyên bố rằng chúng ta nên quay lại xem xét vấn đề này khi các vấn đề trọng yếu liên quan đến tính chất của các biện pháp kiểm soát đã được xác định rõ.
(5) Kể từ ngày 8 tháng 5, Pháp đã yêu cầu trả tự do ngay lập tức cho các tù binh chiến tranh và thường dân bị giam giữ. Hoạt động này cần phải chịu sự kiểm soát tương tự như đối với các điều khoản còn lại của thỏa thuận.
(6) Ông Bidault cho biết ngay từ đầu, phía Pháp đã đề nghị thiết lập các cơ chế kiểm soát quốc tế thực sự hiệu quả. Ông khẳng định Pháp sẵn sàng tiếp nhận các đề nghị liên quan đến cơ cấu cũng như thành phần của ủy ban kiểm soát. Ông nói thêm rằng chúng ta chưa thể đi sâu vào chi tiết về bản chất của thực thể kiểm soát này, chừng nào chưa nắm rõ nội dung cụ thể của các thỏa thuận mà ủy ban đó sẽ có nhiệm vụ giám sát. Ông cho biết Pháp đã đề nghị (chỉ áp dụng riêng cho Việt Nam) thành lập một ủy ban hỗn hợp bao gồm đại diện của hai bộ tham mưu quân sự đối địch, hoạt động dưới sự bảo trợ của một nhóm kiểm soát quốc tế.
(7) Về vấn đề bảo đảm, ông Bidault cho biết Pháp đã đề nghị một thỏa thuận bảo đảm mang tính hội nghị, theo đó chín bên tham gia cần ngay lập tức tham vấn trong trường hợp xảy ra vi phạm, và tiến hành các biện pháp thích hợp, dù là đơn phương hay tập thể.
Tóm lại, ông Bidault khẳng định rằng Pháp sẽ không chấp nhận giải pháp cho bất kỳ điểm riêng lẻ nào, mà chỉ chấp nhận một “gói giải pháp” toàn diện cho tất cả các vấn đề.
Chu Ân Lai cho biết ông không phản đối việc thảo luận chung về những vấn đề này, nhưng nhắc nhở hội nghị về quan điểm của Molotov rằng chính trị là không thể tách rời khỏi quân sự. Ông bảo lưu quyền trả lời ông Bidault vào lúc sau.
Đại diện Campuchia nêu quan điểm rằng hội nghị không nên khăng khăng đòi chấm dứt chiến sự đồng thời tại cả ba quốc gia, vì điều này là bất công đối với những bên có vấn đề đơn giản hơn. Ông lưu ý rằng việc Việt Minh rút quân sẽ giải quyết được vấn đề của Campuchia. [Trang 909]
Đại diện Việt Minh đã bày tỏ các quan điểm sau đây về bảy điểm:
(1) Việc ngừng bắn phải diễn ra một cách toàn diện, đồng thời và càng sớm càng tốt trên toàn bộ khu vực;
(2) Quân chính quy của cả hai bên tham chiến phải được tập trung vào các khu vực được thiết lập phù hợp với những nguyên tắc đã được Hội nghị đồng ý, nhưng việc cụ thể hóa các khu vực này sẽ được thực hiện riêng rẽ tại từng quốc gia ở Đông Dương;
(3) Vấn đề liên quan đến lực lượng không chính quy sẽ không nảy sinh, bởi lẽ một khi thỏa thuận được đạt tới, mỗi bên sẽ có trách nhiệm bảo đảm việc tuân thủ lệnh ngừng bắn tại các khu vực nằm dưới quyền kiểm soát của mình;
(4) Điều thiết yếu là phải chấm dứt hoàn toàn việc đưa các lực lượng mới, hoặc các trang thiết bị quân sự, đạn dược, v.v. bổ sung vào Đông Dương. Lệnh ngừng bắn phải dẫn tới một nền hòa bình thực sự, chứ không phải là một khoảng nghỉ để tạo điều kiện chuẩn bị cho việc mở rộng chiến tranh;
(5) Việc kiểm soát sẽ được thực hiện (a) bởi các ủy ban hỗn hợp bao gồm đại diện của các bên tham chiến, những người am hiểu tình hình địa phương; và (b) bởi một ủy ban kiểm soát quốc tế bao gồm đại diện của các quốc gia trung lập. Nếu đạt được thỏa thuận về nguyên tắc tại đây, thì hoàn toàn có thể xác định được cơ cấu tổ chức, chức năng và mối quan hệ giữa các loại ủy ban này;
(6) Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đồng ý rằng các thỏa thuận sẽ được bảo đảm bởi các quốc gia thành viên của Hội nghị Genève, trên cơ sở các sự bảo đảm này sẽ mang tính chất đa phương và tập thể một cách nghiêm ngặt;
(7) Dường như đã có sự đồng ý chung liên quan đến việc phóng thích các tù binh chiến tranh.
Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đề nghị rằng, sau khi thảo luận về các nguyên tắc và đạt được sự thống nhất về những nguyên tắc này, Hội nghị sẽ tiến hành áp dụng chúng cho từng quốc gia cụ thể. Ông Đồng gợi ý nên bắt đầu với Việt Nam – chiến trường quan trọng nhất – rồi sau đó chuyển sang vấn đề Khmer và Pathet Lào. Ông kết luận bằng tuyên bố chủ trương để Hội nghị xem xét các vấn đề chính trị, đồng thời khẳng định rằng Hội nghị càng sớm tập trung giải quyết những vấn đề này thì càng tốt.
Đại biểu Hoa Kỳ đã bày tỏ sự đánh giá cao đối với thái độ phát biểu đầy chừng mực của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, cũng như đối với phần phân tích rõ ràng, súc tích của ông Molotov về các vấn đề quân sự được trình bày trước Hội nghị trong phiên họp trước. Đại biểu Hoa Kỳ nhấn mạnh tầm quan trọng của việc chấm dứt các hành động thù địch, đồng thời đề nghị Hội nghị cần tích cực xem xét liệu có thể đạt được những bước tiến nào nhằm hiện thực hóa mục tiêu này hay không. Đại biểu Hoa Kỳ cho rằng tuyên bố của ông Đồng đã khơi dậy niềm lạc quan về phương diện này.
Đại biểu Lào bày tỏ sự thống nhất chung đối với danh sách các câu hỏi được đề nghị. Ông nhấn mạnh tầm quan trọng của việc kiểm soát quốc tế hiệu quả, cũng như thực tế rằng việc rút quân đội nước ngoài sẽ tự động dẫn đến chấm dứt các hành động thù địch tại Lào.
Đại biểu Việt Nam đồng ý về sự cần thiết của một lệnh ngừng bắn, song khẳng định rằng Tuyên bố Pháp-Việt ngày 28 tháng 4 cùng hai hiệp ước đã được ký kết giữa Pháp và Việt Nam có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, bởi lẽ nhờ đó mà Việt Nam đã giành được độc lập. [Trang 910]
Vấn đề độc lập này đang chi phối mọi diễn biến tại Đông Dương. Việt Nam đã đàm phán để giành độc lập từ tay Pháp và có bổn phận phải bảo vệ nền độc lập đó trước mọi mối đe dọa ngoại xâm. Đại biểu Việt Nam đề nghị đưa vấn đề này ra thảo luận.
Ông Eden bày tỏ hy vọng sẽ đạt được sự đồng thuận chung đối với đề nghị của đại biểu Hoa Kỳ, qua đó dẫn tới những cuộc thảo luận tiếp theo đầy hiệu quả về các khía cạnh quân sự, khởi đầu bằng việc chấm dứt các hành động thù địch. Ông hy vọng rằng việc thảo luận về các nguyên tắc chung sẽ diễn ra ngắn gọn và Hội nghị sẽ sớm đi vào bước thực thi. Ông tán thành đề nghị của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa về việc coi vấn đề thực thi tại Việt Nam là chủ đề thảo luận đầu tiên ngay sau khi hoàn tất phần các nguyên tắc chung.
Sau khi đề cập đến sự cần thiết của một lệnh ngừng bắn hiệu quả nhằm dẫn tới một nền hòa bình bền vững, ông Molotov đã thúc giục thiết lập các cuộc tiếp xúc trực tiếp—dù là tại chiến trường hay tại Geneva—giữa các bên có liên quan trực tiếp. Tiếp đó, ông Molotov nhắc lại với Hội nghị về thỏa thuận lấy các đề nghị của phía Pháp và Việt Minh làm cơ sở cho các cuộc thảo luận, đồng thời chỉ ra rằng những đề nghị này bao quát cả các vấn đề quân sự lẫn chính trị. Ông Molotov thúc giục giải quyết các vấn đề chính trị mà không chậm trễ, và đề nghị rằng sau phiên họp về các vấn đề quân sự diễn ra vào ngày mai, phiên họp tiếp theo sẽ được dành riêng để thảo luận về các vấn đề chính trị. Dường như ông đã dự tính một phương thức họp luân phiên giữa các vấn đề quân sự và chính trị.
Ông Bidault tuyên bố rằng ông không thể chấp nhận việc chuyển sang giải quyết các vấn đề chính trị cho đến khi đạt được những tiến bộ thực sự trong các vấn đề quân sự. Ông cho rằng việc gắn kết hai vấn đề này vào thời điểm hiện tại sẽ gây ra sự xáo trộn và có thể dẫn đến sự thất bại của hội nghị.
Ông Chu Ân Lai đã tán thành đề nghị của phía Liên Xô về việc thảo luận các vấn đề chính trị vào ngày kia, đồng thời cũng đồng ý với đề nghị rằng các bên có liên quan trực tiếp—mà ông xác định là Pháp và nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa—cần tiến hành tiếp xúc trực tiếp với nhau.
Đại biểu Hoa Kỳ ủng hộ quan điểm của ông Bidault về việc hoãn thảo luận các vấn đề chính trị cho đến khi các vấn đề quân sự đạt được những tiến triển xa hơn. Ông cũng tuyên bố rằng các bên có lợi ích liên quan không chỉ bao gồm Pháp và nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, mà còn cả Lào, Campuchia và Việt Nam.
Đại biểu Việt Minh chủ trương thảo luận luân phiên giữa các vấn đề chính trị và quân sự. Ông chấp nhận đề nghị của phía Liên Xô về việc thiết lập các cuộc tiếp xúc giữa các bên có lợi ích trực tiếp, đồng thời viện dẫn tiền lệ đã được thiết lập đối với vấn đề thương binh tại Điện Biên Phủ.
Ông Bidault tuyên bố rằng, mặc dù các cuộc tiếp xúc tại Geneva nhìn chung là tương đối thỏa đáng, nhưng cần phải có sự tham gia của tất cả các bên liên quan, chứ không chỉ riêng những bên hiện diện. Ông phủ nhận việc đã đạt được bất kỳ thỏa thuận nào về việc cùng lúc giải quyết các vấn đề quân sự và chính trị; ông cho rằng việc chuyển sang thảo luận các vấn đề chính trị khi chưa ít [Trang 911] đưa ra được biện pháp chấm dứt đổ máu là điều hoàn toàn phi thực tế và không mong muốn. Ông đề nghị rằng tại phiên họp hẹp diễn ra vào ngày mai, các bên có thể đưa ra quyết định liên quan đến phiên họp tiếp theo.
Ông Molotov sau đó đưa ra một tuyên bố ngắn gọn nhưng rất mạnh mẽ, với nội dung rằng thỏa thuận đã đạt được về việc xem xét các đề nghị của phía Pháp và Việt Minh đòi hỏi phải tiến hành thảo luận về cả các vấn đề quân sự lẫn chính trị.
Ông Eden đáp rằng không ai phủ nhận việc vấn đề chính trị rốt cuộc sẽ phải được đưa ra thảo luận, nhưng ông bày tỏ nghi ngại về sự hữu ích của việc đưa các vấn đề này vào ở giai đoạn hiện tại. Ông đề nghị Hội nghị hãy suy ngẫm về điểm này và tiếp tục thảo luận thêm vào ngày mai.
Đại biểu Hoa Kỳ cho biết, thay vì phản bác lại hồi ức của ông Molotov về các thỏa thuận đã đạt được trước đó, ông đề nghị hoãn phiên họp.
Tuy nhiên, đại biểu Campuchia phát biểu rằng ông mong muốn vấn đề quân sự sẽ được giải quyết trước tiên, bởi lẽ Campuchia không gặp vấn đề chính trị nào; Campuchia là một quốc gia có chủ quyền độc lập và chỉ do Chính phủ Campuchia đại diện.
Nhận định:
Phía Cộng sản dường như tỏ ra lo ngại trước xu hướng ưu tiên thảo luận các vấn đề quân sự trước các vấn đề chính trị, và họ đang nỗ lực giành lại thế chủ động đã mất trong khía cạnh này. Ông Molotov đặc biệt tỏ ra quan ngại; đề nghị cụ thể của ông về việc dành phiên họp sau ngày mai để thảo luận các vấn đề chính trị đã làm giảm bớt hy vọng rằng phía Cộng sản—dù vẫn giữ lập trường của mình—sẽ cho phép tiến hành thảo luận thực chất về các vấn đề quân sự mà không đồng thời lồng ghép các vấn đề chính trị vào đó. Kết luận rút ra là phía Cộng sản vẫn đang tìm cách câu giờ, dựa trên tiền đề rằng thời gian đang đứng về phía họ tại Đông Dương.
Smith.
1. Một bản biên bản của phiên họp này (IC Restricted/5) hiện được lưu trong hồ sơ Hội nghị, lô 60 D 627, CF 278. Biên bản ghi nhận rằng phiên họp đã khai mạc lúc 3 giờ chiều và bế mạc lúc 7 giờ 10 phút tối. Bản biên bản này cũng được in trong tài liệu *Conférence de Genève*, từ trang 131 đến 142. Bức điện tín này đã được chuyển đi thành hai phần.↩
2. Điều 5, Phần I, trong các đề nghị do Phái đoàn Pháp trình bày tại Phiên họp toàn thể đầu tiên về Đông Dương vào ngày 8 tháng 5, có nội dung như sau: “Các hành động thù địch sẽ chấm dứt ngay khi thỏa thuận được ký kết. Việc tập kết quân đội và giải giới các lực lượng theo quy định nêu trên sẽ bắt đầu chậm nhất là x ngày (con số này sẽ do Hội nghị ấn định) sau khi thỏa thuận được ký kết.” (US Verb Min/1, ngày 8 tháng 5 năm 1954, hồ sơ Hội nghị, lô 60 D 627, CF 276)↩
List of Abbreviations and Symbols
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/terms
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/persons
The Geneva Conference on Indochina May 8–July 21, 1954
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/comp2
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/ch7
May 24, 1954 (Documents 588–596)
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/ch7subch17
1. Document 592
Foreign Relations of the United States, 1952–1954, The Geneva Conference, Volume XVI
396.1 GE/5–2554: Telegram
Fifth Restricted Session on Indochina, Geneva, May 24, 3 p.m.: The United States Delegation to the Department of State1
secret
Geneva, May 25, 1954—1 a.m.
Secto 292. Repeated information Paris 323, London 205, Tokyo 85, Moscow 83, Saigon 106, Phnom Penh 3, and Vientiane 2. Tokyo pass CINCFE. Department pass Defense. Fifth restricted session met under presidency Eden today.
Eden said it had been left last meeting conference would discuss Molotov five points and additional ones submitted by Bidault. He then read list seven-point proposal made by Bidault and asked if discussion this list would be satisfactory basis continue meetings. Points were: (1) cessation of hostilities; (2) measures concerning regular troops; (3) measures concerning irregular forces; (4) questions concerning introduction into three states further foreign troops and matériel; (5) liberation prisoners war and civilian internees; (6) international supervision execution of agreements; (7) guarantees of agreements.
Molotov said there was no great difference between his list and French and two lists were satisfactory basis discussion, but he noted inseparability political and military solution and concluded after brief discussion military problem we should pass on to political.
Bidault said what conference had agreed was priority military over political solution. He noted mixing of two in case Laos and Cambodia would cause delays settlements there since no political problem existed and solution would be forced await political settlement Vietnam.
Smith pointed out first task was to end shooting and then settle political questions later. He added only problem in Laos and Cambodia was withdrawal invading forces and implementation settlement this simple problem should not await arrangement more complex Vietnamese problem.
Bidault then gave detailed comments his own seven points as follows:
(1)
on cessation hostilities, he said French had laid down principle May 8 fighting should cease under adequate security guarantees. He said France wanted war in all Indochina stopped, but we should not insist principle simultaneity cease-fire all three countries since it would be unfair to continue fighting in any state where agreement terminate [Page 908] it existed. He said France continued insist on Article 5 (section I) May 8 proposal.2
(2)
Bidault said he defined “regular troops” as being all those permanently organized, noting Viet Minh had many so-called irregulars who were just as well-organized as so-called regulars. He said in Cambodia and Laos problem was simply evacuating Viet Minh, while for Vietnam France proposed delimited zones for regular forces both sides with demilitarized zones between probably required to avoid danger contact between opposing forces. He agreed there appeared little difference between French and Viet Minh proposals this point. He said Viet Minh point re passage of troops through opposing zones might be acceptable if under adequate controls and not used to permit strengthening forces or areas either side.
(3)
Bidault said forces both sides not required for army or internal security should be disbanded. He said this was important since Cambodian and Laotian armies and Franco-Vietnamese troops in Vietnam would be imperiled if grouped in delimited zones and irregulars free to harass them.
(4)
On introduction new forces, Bidault stated we should return to this problem when vital question of nature controls determined.
(5)
France has asked immediate freeing of prisoners of war and civilian internees since May 8. This operation should be subject same controls as remainder agreement.
(6)
Bidault said French had asked for effective international controls since beginning. He said France open to suggestion on structure and membership control committee. He added we could not go further into detail on nature control entity until we know details of agreements which committee would supervise. He said France suggested (for Vietnam only) mixed committee two opposing military staffs to operate under international control group.
(7)
On guarantees, Bidault said France had proposed conference guarantee agreement and nine parties should consult immediately in case violation and proceed to appropriate individual or collective measures.
In conclusion, Bidault said France would not accept solution any individual point but only “package deal” on all.
Chou En-lai said he had no objection general discussion these questions but reminded conference of Molotov’s point political was inseparable from military. He reserved right reply Bidault later.
Cambodian representative made point conference should not insist on simultaneity cessation hostilities all three countries since this unfair those with simpler problems. He noted Viet Minh withdrawal would solve Cambodian problem.
Viet Minh representative expressed following views on seven points:
(1)
Cease-fire must be complete, simultaneous and as soon as possible throughout whole area;
(2)
Regular troops of both belligerent sides must be assembled into zones established in accordance with principles agreed to by conference but worked out in Indochina separately in each state;
(3)
Problem of irregulars does not arise since when agreement reached each side would have responsibility of seeing that cease-fire observed in areas where it has authority;
(4)
Essential there be complete cessation introduction into Indochina of new forces or additional military equipment, munitions, etc. Cease-fire must lead to real peace and not be respite to permit preparation for expanding war;
(5)
Control would be effected (a) by joint commissions made up of representatives of belligerents having knowledge local conditions, and (b) by international control commission composed of neutral countries. If agreement in principle can be reached here should be possible work out composition, functions and relations between types of committees;
(6)
Democratic Republic Vietnam agrees that agreements be guaranteed by states members of Geneva conference on basis guarantees will have strictly multilateral and collective character;
(7)
There seems to be general agreement regarding release of prisoners of war.
Democratic Republic Vietnam proposed that following discussion of principles and agreement thereon conference could then proceed to apply same to individual countries. Dong suggested beginning with Vietnam as most important theater of war and then proceed to Khmer and Pathet Lao. He concluded with statement advocating examination of political questions by conference and stating sooner conference occupies itself with these questions the better.
US delegate spoke favorably of restrained way in which Democratic Republic Vietnam had spoken and also regarding Molotov’s clear, concise analysis of military questions before conference at last meeting. US delegate stressed importance of cessation hostilities and suggested conference vigorously explore whether progress could be made toward that end. US delegate said Dong statement encouraged optimism this respect.
Laotian delegate expressed general agreement with proposed list of questions. He emphasized importance of effective international control and fact withdrawal of foreign troops would automatically bring about cessation of hostilities in Laos.
Vietnamese delegate agreed with great desirability of cease-fire, but stated that Franco-Vietnamese declaration of April 28 and two treaties agreed to between France and Vietnam had important bearing since as result independence has been achieved by Vietnam. This [Page 910] problem of independence dominates events in Indochina. Vietnam has negotiated independence from France and must defend that independence against all foreign dangers. Vietnam delegate urged this question be debated.
Eden expressed hope there would be general agreement with US delegate’s suggestion leading to fruitful further discussion military aspects beginning with cessation hostilities. He expressed hope discussion general principles be brief and that conference get down to application. He agreed with Democratic Republic Vietnam suggestion that application in Vietnam be first topic after general principles.
Molotov, after speaking of desirability of effective cease-fire leading to durable peace, urged direct contacts be established either in field or at Geneva between parties directly concerned. Molotov then reminded conference of agreement take French and Viet Minh proposals as basis for discussions and pointed out these deal with both military and political matters. Molotov urged political problems be taken up without delay and urged that following tomorrow’s meeting on military problems that next meeting be devoted to political problems. He apparently contemplated alternate meetings on military and political problems.
Bidault stated that he could not accept proceeding to political problems until some real progress had been made on military problems. He said that to link two questions now would cause confusion and might lead to failure of conference.
Chou En-lai agreed with Soviet proposal to take up political matters day after tomorrow and also with proposal that parties directly concerned, whom he defined as France and Democratic Republic Vietnam, should make direct contact.
US delegate supported Bidault’s point of view regarding delay in taking up political problems until military questions further advanced. He also stated parties at interest include not only France and Democratic Republic Vietnam but also Laos, Cambodia and Vietnam.
Viet Minh delegate advocated rotating discussion political and military problems. He accepted Soviet proposal for contacts between directly interested parties and referred to precedent already established on Dien-Bien-Phu wounded.
Bidault stated that while contacts in Geneva had been relatively satisfactory, it would be necessary to have all interested parties and not only these. He denied any agreement to take up military and political problems together and said it was wholly impractical and undesirable to go on to political problems without having at least [Page 911] provided for stopping bloodshed. He proposed that at tomorrow’s restricted session decision might be taken regarding next session.
Molotov then made very strong brief statement to effect that agreement already reached to take up French and Viet Minh proposals made necessary discussion both military and political problems.
Eden said no one denied political problem would eventually have to be discussed, but questioned helpfulness their injection at this stage. Suggested conference reflects on this point and discuss further tomorrow.
US delegate said that rather than challenge Molotov’s recollection of agreements earlier reached he proposed adjournment.
However, Cambodian delegate said that he would hope military problem would be cleared up first since Cambodia has no political problem, Cambodia independent sovereign country represented only by Cambodian Government.
Comment: Appeared Communists concerned at trend toward discussion military matters before political question and were attempting recover ground lost in this regard. Molotov appeared particularly concerned and his specific suggestion meeting following tomorrow discuss political questions discourages hope Communists might, while reserving their position, permit substantive discussion on military matters proceed without simultaneously injecting political issues. Conclusion is that Communists still playing for time on premise time is on their side in Indochina.
Smith
1. A set of minutes of this session (IC Restricted/5) is in Conference files, lot 60 D 627, CF 278. The minutes indicate that the meeting convened at 3 p.m. and adjourned at 7:10 p.m. The minutes are also printed in Conférence de Genève, pp. 131–142. This telegram was transmitted in two sections.↩
2. Article 5, Part I, of proposals submitted by the French Delegation at the First Plenary Session on Indochina, May 8, read as follows: “Hostilities to cease as soon as the agreement is signed. The assembly of troops and disarmament of forces as above provided to begin not later than x days (the number to be fixed by the Conference) after the signature of the agreement.” (US Verb Min/1, May 8, 1954, Conference files, lot 60 D 627, CF 276)↩
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d592
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_908
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_909
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_910
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_911
Thân thế (các) nhân vật
French Minister for Foreign Affairs until June 18, 1954; Head of the French Delegation at the Geneva Conference until June 18, 1954.
https://en.wikipedia.org/wiki/Georges_Bidault
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d338
https://www.britannica.com/biography/Georges-Bidault
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d398
https://www.wilsoncenter.org/sites/default/files/media/documents/publication/CWIHPBulletin16_p1.pdf
https://spartacus-educational.com/2WWbidault.htm
https://apps.dtic.mil/sti/tr/pdf/ADA007286.pdf
https://avalon.law.yale.edu/20th_century/inch020.asp
Premier of the People’s Republic of China; member, Standing Committee of the Chinese Communist Party’s Political Bureau
https://en.wikipedia.org/wiki/Zhou_Enlai
https://en.wikipedia.org/wiki/Premier_of_the_People%27s_Republic_of_China
https://en.wikipedia.org/wiki/Minister_of_Foreign_Affairs_of_the_People%27s_Republic_of_China
https://en.wikipedia.org/wiki/Vice_Chairman_of_the_Chinese_Communist_Party
https://en.wikipedia.org/wiki/Vice_Chairman_of_the_Chinese_Communist_Party
https://en.wikipedia.org/wiki/Chairman_of_the_Chinese_People%27s_Political_Consultative_Conference
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v17/d139
https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/zhou-enlai-talking-ho-chi-minh
https://digitalarchive.wilsoncenter.org/search?f[0]=topics:86538&fo[0]=86538
Tài liệu Chu Ân Lai yêu cầu Hoa Kỳ loại bỏ Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu củng như dùng Dương Văn Minh để lật đổ hai nền Đệ I và Đệ II VNCH.
https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/discussion-between-zhou-enlai-and-le-duc-tho
https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/89367/download
British Secretary of State for Foreign Affairs; Head of the British Delegation at the Geneva Conference; one of the three rotating chairmen of the Geneva Conference on Korea.
https://en.wikipedia.org/wiki/Anthony_Eden
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d91
https://adst.org/2015/06/sound-and-the-fury-the-1954-geneva-conference-on-vietnam-and-korea/
https://theasanforum.org/9324-2/
https://api.parliament.uk/historic-hansard/people/mr-anthony-eden/1954
https://media.un.org/photo/en/asset/oun7/oun7758434
Soviet Minister of Foreign Affairs; Head of the Soviet Delegation at the Geneva Conference; one of the three rotating chairmen of the Geneva Conference on Korea.
https://en.wikipedia.org/wiki/Vyacheslav_Molotov
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d801
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d232
https://avalon.law.yale.edu/20th_century/inch018.asp
https://www.britannica.com/biography/Vyacheslav-Molotov
Prime Minister of the Democratic Republic of Vietnam
Vice President of the Council of Ministers and Acting Minister for Foreign Affairs of the Democratic Republic of Vietnam; Head of the Delegation of the Democratic Republic of Vietnam at the Geneva Conference.
Smith, Walter Bedell,
Under Secretary of State; Head of the United States Delegation at the Geneva Conference, May 3–June 20, and July 17–21, 1954.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/ch5subch4
https://avalon.law.yale.edu/20th_century/inch006.asp
https://www.cia.gov/readingroom/docs/CIA-RDP80B01676R002500010001-5.pdf
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d1027
https://search.library.wisc.edu/digital/ABHSHVCERGRA6I86/pages/ALUZ5OG5PRZCCH83?as=text&view=scroll