20260423 CDTL DDE D569 20 May 1954 Cuộc gặp Bidault–Eden–Smith, Genève, tối ngày 20 tháng 5.
The United States Delegation to the Department of State
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d569
Google Translated
Tài liệu 569
Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1952–1954, Hội nghị Geneva, Tập XVI
396.1 GE/5–2054
Cuộc gặp Bidault–Eden–Smith, Genève, tối ngày 20 tháng 5.
Mật
Khẩn
Geneva, ngày 20 tháng 5 năm 1954 — nửa đêm.
Secto 271. Gửi bản sao thông báo tới Paris (số 311), London (số 193), Saigon (số 101). Tối nay, Bidault, Eden và tôi đã thảo luận về các chiến thuật cho ngày mai.
Phía Pháp đã trình bày quan điểm của mình trong cuộc thảo luận về Điểm 8 (a) của Việt Minh, cũng như các Điểm 1 và 5 của chính họ. Đề nghị của Việt Minh quy định một lệnh ngừng bắn dựa trên các thỏa thuận được ký kết giữa Pháp và từng quốc gia trong số ba quốc gia liên quan; theo đó, lệnh ngừng bắn sẽ diễn ra đồng thời trên toàn cõi Đông Dương, đi kèm với việc tập kết lực lượng tại cả ba quốc gia này. Điều này rõ ràng là bất khả thi đối với phía Pháp, bởi lẽ các Quốc gia Liên kết vốn là đồng minh của họ; do đó, một thỏa thuận đình chiến chỉ có thể được thiết lập giữa một bên là Pháp cùng các Quốc gia Liên kết, và bên kia là Việt Minh. Tuy nhiên, điều khoản này vẫn có thể được tận dụng để thành lập hai hoặc ba ủy ban chuyên trách, nhằm nghiên cứu các điều kiện cần thiết cho việc chấm dứt các hoạt động chiến sự tại ba quốc gia nói trên.
Phương án này sẽ mang lại những lợi thế như duy trì được vị thế sau khi phân tách lực lượng, cho phép chúng ta chủ động tiến hành các bước tiếp theo tại Lào và Campuchia, thăm dò khả năng chấm dứt chiến sự trên diện rộng, và—nếu phía cộng sản giặc Hồ từ chối—sẽ khiến họ rơi vào thế bất lợi. Tuy nhiên, khi được kết hợp với Điểm 1 và Điểm 5 trong kế hoạch thứ hai của Pháp, phương án này lại bộc lộ những bất lợi: nó tạo điều kiện thuận lợi cho lập luận của Việt Minh về việc tập kết lực lượng tại Lào và Campuchia; gây sự bất mãn trong nội bộ các Quốc gia Liên kết; và trong trường hợp chiến sự chấm dứt, nó sẽ khiến việc giải quyết dứt điểm tình hình tại miền Nam trở nên khó khăn hơn nếu xảy ra các vụ vi phạm thỏa thuận đình chiến. Khả năng phía cộng sản giặc Hồ đồng ý ngừng bắn [Trang 874] tại Lào và Campuchia dựa trên cơ sở rút quân là rất thấp; tuy nhiên, khối phương Tây có thể đề nghị phương án rút quân theo từng giai đoạn.
Ông Bidault không mấy lạc quan về phản ứng của các Quốc gia Liên kết đối với nước cờ này, và ông cũng không tin rằng phe cộng sản giặc Hồ sẽ chấp nhận nó. Tuy nhiên, ông cảm thấy mình buộc phải phân tích đề xuất của Việt Minh một cách chi tiết và thấu đáo đến tận cùng trước khi đưa ra bất kỳ kết luận tích cực nào. Ông hoàn toàn không có ý định chấp nhận một phương thức giải quyết quân sự và chính trị chung duy nhất cho cả ba quốc gia.
Tôi đã chỉ ra rằng đề nghị của Việt Minh chứa đựng những yếu tố (mục 8b)—chẳng hạn như lệnh cấm điều động quân đội hay vũ khí vào Đông Dương—vốn sẽ hủy hoại vị thế của chúng ta. Phía chúng ta sẽ tuân thủ, trong khi phía họ thì không. Bất kỳ thỏa thuận nào như vậy cũng sẽ mang tính tai hại, trừ khi có một cơ chế giám sát thực sự hiệu quả. Ông Bidault thừa nhận rằng việc kiểm soát biên giới với Tầu cộng và dòng sông Mekong là điều bất khả thi.
Đã có sự đồng ý rằng chúng ta sẽ đề nghị thành lập ba ủy ban—mỗi nước một ủy ban—hoặc hai ủy ban, trong đó Lào và Campuchia được gộp chung vào một. Vấn đề này sẽ được thảo luận trước 6 giờ chiều mai, và quyết định cuối cùng về việc chọn hai hay ba ủy ban sẽ được đưa ra vào lúc đó. Tôi đã nhấn mạnh tầm quan trọng của việc làm rõ với các Quốc gia Liên kết rằng chúng ta hoàn toàn không hề lùi bước khỏi lập trường của mình về vấn đề tách biệt. Nếu các Quốc gia Liên kết hoàn toàn thỏa thuận, Pháp sẽ đứng ra đề nghị thành lập các ủy ban; ngược lại, Hoa Kỳ hoặc Vương quốc Anh sẽ đảm nhận việc này. Trong trường hợp phe Cộng sản từ chối đề nghị này, chúng ta sẽ sẵn sàng bắt đầu thảo luận vào thứ Hai tới về các điều khoản quân sự trong những đề nghị của Pháp và Việt Minh liên quan đến Việt Nam, đồng thời giử lập trường của mình đối với các vấn đề khác.
Smith.
1. Về đề nghị của Việt Minh, xem điện tín Đoạn 162, ngày 10 tháng 5, tr. 753.↩
2. Về đề nghị của Pháp, xem điện tín Secto 143, ngày 8 tháng 5, tr. 730.↩
List of Abbreviations and Symbols
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/terms
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/persons
The Geneva Conference on Indochina May 8–July 21, 1954
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/comp2
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/ch7
May 20, 1954 (Documents 556–570)
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/ch7subch13
1. Document 569
Foreign Relations of the United States, 1952–1954, The Geneva Conference, Volume XVI
396.1 GE/5–2054
Bidault–Eden–Smith Meeting, Geneva, May 20, Evening: The United States Delegation to the Department of State
secret
priority
Geneva, May 20, 1954—midnight.
Secto 271. Repeated information Paris 311, London 193, Saigon 101. Bidault, Eden and I this evening discussed tactics for tomorrow.
French outlined their thinking on discussion of Viet Minh Point 8 (a) and their Points 1 and 5.1 Viet Minh proposal provided for ceasefire based on agreements concluded between French and each of three countries, with cease-fire simultaneous throughout Indochina and regrouping in all three countries. This obviously impossible for French since Associated States were its allies and armistice could only be between France and Associated States on one hand and Viet Minh on other. Nevertheless this provision might be utilized to set up two or three committees to study conditions for cessation of hostilities in three countries. This would have advantages of maintaining position on separation, permitting us to go ahead on Laos and Cambodia, exploring possibilities of general cessation of hostilities and, if Communists refused, putting them in unfavorable light. It would have disadvantage when coupled with Points 1 and 5 of French plan2 of facilitating Viet Minh thesis re regrouping in Laos and Cambodia, of being distasteful to Associated States and, in event of cessation of hostilities, would make it more difficult to clean up South in event of armistice violations. It was unlikely Communists would agree to cease-fire [Page 874] in Laos and Cambodia on basis of troop withdrawal but West might propose progressive withdrawal.
Bidault was not optimistic about Associated States reaction to this gambit nor did he believe Communists would buy it. However, he felt he must push detailed analysis of Viet Minh proposal clear to bottom before drawing positive conclusions. He had no intention of accepting single military and political treatment for three countries.
I pointed out that Viet Minh proposal contained elements (8 b) such as prohibition on movement of troops or arms into Indochina which would destroy our position. We would comply while they would not. Any such agreement would be fatal unless there were really effective supervisory machinery. Bidault recognized impossibility of controlling Chinese frontier and Mekong.
It was agreed we would propose setting up three committees, one for each country, or two with Laos and Cambodia lumped in one. This would be discussed by 6 tomorrow and decision then made between two or three. I stressed importance of making very clear to Associated States that we were in no way receding from our stand on separation. If Associated States were in full agreement, France would propose setting up committees, otherwise either US or UK would do so. If Communists refused this, we would be prepared on Monday to begin discussion of military provisions of French and Viet Minh proposals with respect to Vietnam, reserving our position on others.
Smith
1. For Viet Minh proposal, see telegram Secto 162, May 10, p. 753.↩
2. For French proposal, see telegram Secto 143, May 8, p. 730.↩
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d569
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_874
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_730
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_753
Thân thế (các) nhân vật
French Minister for Foreign Affairs until June 18, 1954; Head of the French Delegation at the Geneva Conference until June 18, 1954.
https://en.wikipedia.org/wiki/Georges_Bidault
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d338
https://www.britannica.com/biography/Georges-Bidault
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d398
https://www.wilsoncenter.org/sites/default/files/media/documents/publication/CWIHPBulletin16_p1.pdf
https://spartacus-educational.com/2WWbidault.htm
https://apps.dtic.mil/sti/tr/pdf/ADA007286.pdf
https://avalon.law.yale.edu/20th_century/inch020.asp
British Secretary of State for Foreign Affairs; Head of the British Delegation at the Geneva Conference; one of the three rotating chairmen of the Geneva Conference on Korea.
https://en.wikipedia.org/wiki/Anthony_Eden
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d91
https://adst.org/2015/06/sound-and-the-fury-the-1954-geneva-conference-on-vietnam-and-korea/
https://theasanforum.org/9324-2/
https://api.parliament.uk/historic-hansard/people/mr-anthony-eden/1954
https://media.un.org/photo/en/asset/oun7/oun7758434
Under Secretary of State; Head of the United States Delegation at the Geneva Conference, May 3–June 20, and July 17–21, 1954.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/ch5subch4
https://avalon.law.yale.edu/20th_century/inch006.asp
https://www.cia.gov/readingroom/docs/CIA-RDP80B01676R002500010001-5.pdf
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d1027
https://search.library.wisc.edu/digital/ABHSHVCERGRA6I86/pages/ALUZ5OG5PRZCCH83?as=text&view=scroll