20260430 CDTL HST DDE D109 29 August 1952 Lượng giá
Tình báo Quốc gia
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d109
Google Translated
Tài liệu 109
Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1952–1954,
Đông Dương, Tập XIII, Phần 1
Hồ sơ INR-NIE
Lượng giá Tình báo Quốc gia
Mật
Washington, ngày 29 tháng 8 năm 1952.
NIE 35/2
Những diễn biến có thể xảy ra tại Đông Dương cho đến
giữa năm 1953
Vấn đề
Đánh giá tình hình nội bộ trên toàn Đông Dương,
đồng thời đánh giá năng lực cũng như các phương án hành động có khả năng xảy ra
của phía Pháp và phía Trung Cộng đối với Đông Dương cho đến giữa
năm 1953.
Kết luận
1. Triển vọng tại Đông
Dương cho đến giữa năm 1953 được dự báo sẽ tiếp tục rơi vào thế bế tắc, với
việc cả hai bên đều áp dụng chiến thuật chờ đợi. Chúng tôi tin rằng lực lượng Liên
hiệp Pháp có thể đạt được một số thắng lợi nhỏ về mặt lãnh thổ, nhưng sẽ
không giành được một thắng lợi mang tính quyết định trong giai đoạn này.
2. Chúng tôi tin rằng
Pháp sẽ tiếp tục nỗ lực chiến tranh tại Đông Dương, nhưng sẽ tìm
cách chuyển giao cho Hoa Kỳ một phần ngày càng lớn hơn trong gánh nặng
kinh tế và quân sự của cuộc chiến, đồng thời giảm bớt các cam kết về nhân lực của
mình thông qua việc phát triển lực lượng quốc gia của các Quốc gia Liên kết.
3. Chúng tôi tin rằng Pháp
sẽ tìm cách thực hiện một “biện pháp cầm cự”. Dường như phía Pháp
đã đi đến nhận định rằng họ không còn khả năng đạt được một thắng lợi quân sự dứt
điểm tại Đông Dương, và rằng vấn đề Đông Dương chỉ có thể được giải
quyết trong khuôn khổ một thỏa thuận tổng thể nào đó tại vùng Viễn Đông—có
lẽ là sau khi cuộc chiến tranh Triều Tiên kết thúc.
4. Chúng tôi tin rằng lực lượng
Trung Cộng sẽ không xâm lược Đông Dương trong giai đoạn được đánh
giá này, bất kể các hoạt động chiến sự tại Triều Tiên có kết thúc hay
không. Chiến lược hiện tại của phe Cộng sản tại Đông Dương
đang mang lại những lợi thế đáng kể với mức độ rủi ro tương đối thấp. Chúng tôi
không thể đánh giá được việc xung đột tại Triều Tiên mở rộng ra ngoài phạm
vi lãnh thổ nước này sẽ tác động như thế nào đến năng lực cũng như ý định của lực
lượng Trung Cộng đối với Đông Dương.
5. Chúng tôi tin rằng những
người Trung Cộng sẽ tiếp tục duy trì hình thức hỗ trợ hiện tại dành cho Việt
Minh; tuy nhiên, dường như gần như chắc chắn rằng bản thân hình thức hỗ
trợ này sẽ không đủ để giúp Việt Minh giành được một thắng lợi
mang tính quyết định tại Đông Dương.
6. Tuy nhiên, chúng tôi ước
tính rằng nếu các xu hướng hiện tại tiếp diễn, những khó khăn mà Pháp sẽ
phải đối mặt trong việc hỗ trợ các nỗ lực quân sự quy mô lớn tại cả Châu Âu
lẫn Đông Dương, cũng như trong việc duy trì vị thế tại Bắc Phi, về
lâu dài sẽ làm suy yếu năng lực và quyết tâm của Liên hiệp Pháp
trong việc tiếp tục cuộc kháng chiến tại Đông Dương.
Tình hình Hiện tại.
7. Kể từ khi tài liệu NIE-35/1,
với tiêu đề “Những diễn biến có thể xảy ra tại Đông Dương cho đến giữa
năm 1952” và đề ngày 3 tháng 3 năm 1952 được công bố, đã không có thay đổi lớn
nào về sự bố trí hay tương quan lực lượng giữa quân đội Liên hiệp Pháp
và quân đội Việt Minh. Quân đội Liên hiệp Pháp đã tiến
hành các chiến dịch càn quét tại khu vực Đồng bằng Bắc Bộ trong những
tháng mùa xuân năm 1952. Kể từ thời điểm đó, những cơn mưa theo mùa đã khiến cường
độ hoạt động tác chiến tại Bắc Bộ giảm sút đáng kể; tại đây, hiện có 115.000
quân chính quy thuộc Liên hiệp Pháp đang đối đầu với ước tính khoảng
85.000 quân chính quy của Việt Minh. Trên phạm vi
toàn Đông Dương, Việt Minh vẫn tiếp tục tiến hành chiến
tranh du kích và chiến tranh thủy lôi, đồng thời duy trì đủ sức ép lên quân đội
Liên hiệp Pháp nhằm ngăn chặn việc điều chuyển lực lượng về Bắc Bộ.
Nhìn chung, Việt Minh vẫn kiểm soát phần lớn các khu vực tại Đông
Dương mà họ đã nắm giữ vào thời điểm tài liệu NIE-35/1 được công bố.
(Xem bản đồ.)
8. Các lực lượng Liên hiệp
Pháp đã đạt được một ưu thế nhỏ so với Việt Minh về hiệu quả
chiến đấu tổng thể. Hiện nay, lực lượng Liên hiệp Pháp vượt trội hơn Việt
Minh về hỏa lực đơn vị và khí tài quân sự; thành quả này chủ yếu là nhờ
vào việc gia tăng tiếp nhận các trang thiết bị thuộc Chương trình MDAP của
Hoa Kỳ. Những trang thiết bị này có chất lượng vượt trội so với loại mà phe
Trung Cộng cung cấp cho Việt Minh, đồng thời có số lượng lớn
hơn nhiều.*
9. Sự hỗ trợ hậu cần của
phía Trung Cộng dành cho Việt Minh dường như biến động khá
mạnh. Trong quý cuối cùng của năm 1951, Việt Minh được cho là đã
tiếp nhận khoảng 2.000 tấn nhu yếu phẩm. Lượng hàng viện trợ chuyển giao
có lẽ đã sụt giảm đáng kể so với mức này trong quý đầu tiên của năm 1952; và mặc
dù có dấu hiệu gia tăng kể từ tháng 5 năm 1952, mức độ viện trợ vẫn được nhận định
là chưa đạt tới mức của giai đoạn cuối năm 1951. Ngoại trừ một vài cuộc đột
kích biên giới gần đây do các lực lượng nhỏ lẻ của Trung Cộng
thực hiện nhằm vào các nhóm quân du kích chống Cộng, sự hỗ trợ từ phía Trung
Cộng dường như vẫn chỉ giới hạn ở các mặt hậu cần, kỹ thuật và cố vấn.
10. Một vấn đề dai dẳng
mà Việt Minh đang phải đối mặt dường như là tình trạng thiếu
lương thực; tuy nhiên, các nhu cầu tối thiểu dường như vẫn đang được đáp ứng [Trang
245] thông qua các cuộc tập kích cướp lúa gạo vào vùng Đồng bằng Bắc Bộ
và nguồn nhập khẩu từ Trung Cộng. Việt Minh đang gặp khó
khăn trong việc khai thác tiềm năng nhân lực của mình, nhưng dường như vẫn đang
bù đắp được những tổn thất trong chiến đấu. Tinh thần của Việt Minh
trong giai đoạn tương đối trầm lắng hiện nay rất khó để đánh giá. Tinh thần
trong hàng ngũ binh sĩ và cán bộ cấp dưới của lực lượng quân sự Việt Minh
được cho là chỉ ở mức trung bình, nhưng tinh thần trong các cấp lãnh đạo quân sự
và chính trị cao hơn lại được cho là tốt. Bất kể tình trạng tinh thần ra sao, sự
kiểm soát hữu hiệu của phe Cộng sản đối với các vùng lãnh
thổ do Việt Minh nắm giữ vẫn đang được duy trì. Mặc dù hiện
có rất ít bằng chứng về vấn đề này, nhưng những bằng chứng hiện có cho thấy
không hề tồn tại sự bất hòa nghiêm trọng nào giữa Việt Minh và
phe Trung Cộng.
11. Tình trạng bất ổn
chính trị là đặc điểm nổi bật của tình hình tại Việt Nam và Campuchia.
Tại Việt Nam—quốc gia quan trọng nhất trong khối các Quốc gia Liên kết—chính
phủ của Thủ tướng Nguyễn Văn Tâm, được thành lập vào tháng 6, cho đến
nay vẫn chưa thể huy động được sự ủng hộ rộng rãi từ quần chúng, mặc dù những
bước đi ban đầu của chính phủ này gợi mở khả năng đạt được hiệu quả hành chính
cao hơn so với chính phủ tiền nhiệm. Một số nhà lãnh đạo theo chủ nghĩa dân
tộc xuất sắc đã từ chối đứng chung hàng ngũ với chính phủ này. Tại Campuchia,
tình trạng bất ổn chính trị đã gia tăng trong những tháng gần đây. Trước làn
sóng biểu tình ngày càng dâng cao của giới sinh viên và việc nhân vật theo chủ
nghĩa dân tộc lỗi lạc Sơn Ngọc Thành ly khai, Nhà vua đã
cách chức Thủ tướng Huy Kanthoul và hiện đang trực tiếp nắm quyền điều
hành đất nước dựa trên đặc quyền hoàng gia. Các hoạt động du kích
do Việt Minh và các nhóm dân tộc chủ nghĩa đối lập tiến hành vẫn tiếp
diễn.
Năng lực và Các phương án hành động khả dĩ
của Liên hiệp Pháp
12. Nếu Pháp
duy trì nỗ lực chiến tranh hiện tại tại Đông Dương và phe Trung Cộng
không can thiệp bằng lực lượng quy mô lớn, năng lực kháng cự trước áp lực quân
sự của phe Cộng sản từ phía lực lượng Liên hiệp Pháp có khả
năng sẽ được cải thiện đôi chút trong giai đoạn đánh giá này; sự cải thiện này
chủ yếu là kết quả của việc tiếp nhận và đưa vào sử dụng nguồn viện trợ MDAP
từ Hoa Kỳ, cũng như sự phát triển của một số đơn vị quân sự bản địa cùng
đội ngũ lãnh đạo giàu kinh nghiệm. Trong giai đoạn này, lực lượng Liên hiệp
Pháp nhiều khả năng sẽ tăng cường được quyền kiểm soát của mình đối với khu
vực Đồng bằng Bắc Bộ. Cũng trong giai đoạn này, các lực lượng này có thể
sẽ đủ năng lực thực hiện các cuộc xuất kích ra bên ngoài vành đai phòng thủ
Bắc Bộ nhằm tấn công vào các cụm tập kết quân sự của Việt Minh.
Tuy nhiên, trong giai đoạn đánh giá này, lực lượng Liên hiệp Pháp sẽ
không đủ năng lực để giành quyền kiểm soát, cũng như duy trì sự kiểm soát một
cách hữu hiệu đối với các khu vực lãnh thổ rộng lớn hiện đang nằm dưới sự chiếm
đóng của Việt Minh.
13. Chúng tôi tin rằng
trong tương lai gần, sức mạnh chính trị tại các Quốc gia Liên kết sẽ ít
hoặc không có sự cải thiện nào đáng kể. Tại Việt Nam, người dân nhìn
chung không nhận thấy lợi ích thiết thân của mình trong nỗ lực chiến tranh, và
dường như họ vẫn còn ngờ vực người Pháp nhiều hơn là sợ hãi những người
Cộng sản. Do đó, ngay cả khi Thủ tướng Tâm có thể thực thi các
chương trình kinh tế và chính trị mà ông đã đề nghị, thì [Trang 246] người dân
có lẽ vẫn sẽ tiếp tục thờ ơ với chính quyền, và sức mạnh cũng như sự ổn định
chính trị tổng thể sẽ không gia tăng đáng kể. Tình trạng bất ổn chính trị có lẽ
sẽ tiếp diễn tại Campuchia. Tại Lào—quốc gia biệt lập và ổn định
nhất trong số các Quốc gia Liên kết—người ta không dự báo sẽ có bất kỳ
thay đổi quan trọng nào.
14. Trong trường hợp
không có sự can thiệp từ phía Đảng Trung Cộng, những diễn biến tại Đông
Dương sẽ chủ yếu được định đoạt bởi năng lực và ý định của chính quốc Pháp.
Hiện có những lực lượng mạnh mẽ đang thúc đẩy Pháp cắt giảm các cam kết
của mình tại Đông Dương. Sau sáu năm chiến tranh hao tổn tại Đông
Dương, Pháp vẫn đang phải đối mặt với sự gia tăng không ngừng về chi
phí cho cuộc chiến này—một khoản chi phí hiện đang chiếm gần một phần ba tổng
ngân sách quân sự của Pháp.† Xét về nguồn nhân lực quân sự chuyên nghiệp,
đặc biệt là sĩ quan và hạ sĩ quan, cái giá phải trả thậm chí còn lớn hơn nhiều.
Sự hao hụt về tài chính và nhân lực này đang làm suy giảm nghiêm trọng khả năng
của Pháp trong việc thực hiện các nghĩa vụ đối với NATO, cũng như duy
trì vị thế quyền lực trên lục địa châu Âu—vị thế mà Pháp coi là
thiết yếu để tạo thế cân bằng với một nước Đức đang tái vũ trang.
15. Nỗ lực của Pháp
tại Đông Dương cũng chịu ảnh hưởng bởi nỗi lo ngại về sự can thiệp của
phe Trung Cộng. Phía Pháp e ngại rằng những thắng lợi quân sự to
lớn của họ sẽ dẫn đến sự can thiệp nói trên—một tình huống mà với năng lực hữu
hạn của mình, họ sẽ không thể đương đầu nổi. Kết quả là, dường như phía Pháp
đã đi đến nhận định rằng họ không còn khả năng đạt được một thắng lợi quân sự
mang tính quyết định tại Đông Dương, và rằng vấn đề Đông Dương chỉ
có thể được giải quyết trong khuôn khổ một thỏa thuận tổng thể nào đó tại vùng Viễn
Đông—có lẽ là sau khi Chiến tranh Triều Tiên kết thúc.
16. Chúng tôi tin rằng,
bất chấp những yếu tố thúc đẩy Pháp cắt giảm các cam kết của mình tại Đông
Dương, những cân nhắc về uy tín cũng như vị thế cường quốc thế giới của Pháp
sẽ khiến nước này duy trì quy mô nỗ lực hiện tại tại Đông Dương, ít nhất
là trong giai đoạn được đánh giá này. Tuy nhiên, Pháp sẽ:
a. Tìm cách thực hiện một
chiến lược "phòng ngự cầm cự" tại Đông Dương.
b. Đồng thời tiếp tục tìm kiếm
sự bảo đảm từ Hoa Kỳ và Vương quốc Anh về việc cung cấp hỗ trợ
quân sự trực tiếp trong trường hợp có sự can thiệp từ phía Trung Cộng.
c. Tiếp tục nỗ lực đưa vấn đề
Đông Dương vào bất kỳ cuộc đàm phán chung nào liên quan đến các vấn đề tại
vùng Viễn Đông.
d. Tiếp tục các toan tính nhằm
chuyển giao cho Hoa Kỳ một phần ngày càng lớn hơn trong gánh nặng kinh tế
và quân sự của cuộc chiến.
e. Đẩy
mạnh các nỗ lực nhằm cắt giảm cam kết về nhân lực của mình thông qua việc phát
triển lực lượng quân đội quốc gia của các Quốc gia Liên kết.
[Trang 247]
Năng lực và các phương án hành động khả dĩ
của Việt Minh và Trung Cộng
17. Nếu phía Trung
Cộng tiếp tục chỉ cung cấp các khoản hỗ trợ về hậu cần, cố vấn và kỹ thuật,
thì nhiều khả năng Việt Minh sẽ không thể gia tăng đáng kể sức mạnh
hay hiệu quả tác chiến của họ trong năm tới. Các lực lượng Việt Minh
sẽ tiếp tục duy trì các chiến thuật quấy rối, thâm nhập, khủng bố và chiến
tranh du kích. Họ cũng sẽ tiếp tục tiến hành chiến tranh thủy lôi trên các tuyến
đường thủy nội địa và dọc theo bờ biển Đông Dương—một hoạt động mà cho đến
nay phía Pháp vẫn chưa thể vô hiệu hóa. Ngoài ra, nhiều khả năng họ sẽ
phát động các đợt tấn công trực diện mới vào vành đai phòng thủ của quân Pháp
tại Bắc Kỳ trong khoảng thời gian tháng 9—10, khi mùa mưa hiện tại kết
thúc. Tuy nhiên, trừ khi quân đội Trung Cộng ồ ạt tiến vào Đông Dương,
chúng tôi tin rằng Việt Minh sẽ không thể giành được một thắng lợi mang tính
quyết định tại Bắc Kỳ hay bất cứ nơi nào khác trên bán đảo Đông Dương.
18. Trong giai đoạn
thuộc phạm vi đánh giá này, phía Trung Cộng nhiều khả năng sẽ có đủ năng
lực để cải tạo các sân bay tại miền Nam Trung Cộng, tiếp tục nâng cấp
các cơ sở hạ tầng giao thông, tiếp tục tích trữ vật tư dọc theo biên giới Đông
Dương, và gia tăng mức độ hỗ trợ hậu cần hiện tại dành cho Việt Minh.
Nếu mức độ hỗ trợ hiện tại được gia tăng một cách đáng kể, năng lực tác chiến của
Việt Minh theo các chiến thuật đã mô tả sẽ được nâng cao phần
nào; tuy nhiên, gần như chắc chắn rằng bản thân sự hỗ trợ hậu cần từ bên ngoài
sẽ không đủ để giúp Việt Minh giành được một thắng lợi mang tính
quyết định tại Đông Dương. Phía Trung Cộng nhiều khả năng sẽ duy
trì được năng lực hiện có của họ trong việc điều động và hỗ trợ hậu cần cho 150.000
quân Trung Cộng nhằm thực hiện một cuộc xâm lược vào Đông
Dương. Năng lực này nhiều khả năng sẽ không bị ảnh hưởng đáng kể bởi việc
phía Trung Cộng tiếp tục các hoạt động quân sự tại Triều Tiên, dù
ở mức độ hiện tại hay ở mức độ mở rộng hơn.
19. Một lực lượng Trung
Cộng gồm 150.000 quân, khi kết hợp với lực lượng của Việt Minh,
có lẽ sẽ đủ sức buộc các đơn vị thuộc Liên hiệp Pháp phải rút khỏi Bắc
Kỳ trước khi các nguồn viện trợ hữu hiệu kịp thời được đưa tới ứng cứu. Hiện
tại, và có lẽ sẽ tiếp tục duy trì trong suốt giai đoạn được đánh giá này, phía Trung
Cộng đang sở hữu một số lượng máy bay phản lực và máy bay cánh quạt đủ lớn—độc
lập với các chiến dịch đang diễn ra tại Triều Tiên—để thực hiện những cuộc
tấn công gây thiệt hại nhắm vào các cơ sở của Liên hiệp Pháp tại Bắc
Kỳ; đồng thời, nếu đạt được yếu tố bất ngờ, lực lượng này cũng đủ khả năng
vô hiệu hóa Không quân Pháp tại khu vực này. Tuy nhiên, vào thời điểm hiện
tại, vẫn chưa xuất hiện bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy phía Trung Cộng đã
bắt đầu tiến hành các công tác chuẩn bị cần thiết đối với hệ thống sân bay cũng
như các cơ sở vật chất khác tại miền Nam Trung Cộng, nhằm tạo điều kiện
cho việc điều động Không quân Trung Cộng (CCAF) tham gia
vào các chiến dịch tại Đông Dương. Việc phát triển các cơ sở không
quân tại miền Nam Trung Cộng —đặc biệt là những cơ sở nằm dọc theo
tuyến đường sắt Nam Ninh—sẽ đòi hỏi khoảng thời gian từ ba đến sáu tháng
để hoàn tất công tác chuẩn bị cho các chiến dịch tác chiến dài hơi và liên tục;
trong khi đó, các cơ sở nằm trên đảo Hải Nam sẽ chỉ cần từ hai đến sáu tuần để
được phát triển sẵn sàng cho các chiến dịch tương tự. [Trang 248]
Năng lực của phía Trung Cộng trong việc bất cứ
lúc nào cũng có thể điều động các đơn vị không quân xuống khu vực miền Nam Trung
Cộng để thực hiện những cuộc tấn công bất ngờ nhắm vào quân Pháp tại Bắc
Kỳ là điều không thể xem nhẹ; mặc dù vậy, những cuộc tấn công kiểu này sẽ
không thể được duy trì trong một khoảng thời gian dài nếu thiếu đi các công tác
chuẩn bị như đã mô tả ở trên.
20. Chúng tôi tin rằng,
bất kể các hoạt động thù địch tại Triều Tiên có chấm dứt hay không, phe Trung
Cộng sẽ không xâm lược Đông Dương trong khoảng thời gian thuộc phạm
vi đánh giá này. Phe Trung Cộng có lẽ sở hữu năng lực để xâm lược Đông
Dương một cách thành công, song các bằng chứng hiện tại không cho thấy một
cuộc xâm lược như vậy sắp sửa diễn ra. Hơn nữa, những yếu tố cân nhắc dưới đây
là những trở ngại đối với việc các lực lượng quân sự của phe Trung Cộng can
thiệp trực tiếp:
a. Chiến lược hiện tại của
phe Cộng sản, mặc dù chưa mang lại thắng lợi tức thì tại Đông
Dương, song dường như vẫn đang đạt được những lợi thế đáng kể. Chiến lược
này giúp phân tán lực lượng của Pháp và Hoa Kỳ—vốn đang rất cần thiết tại
châu Âu—với một cái giá tương đối thấp đối với phe Cộng sản. Nó có thể
làm suy yếu quyết tâm cũng như năng lực tiếp tục kháng chiến của cả phía Pháp
lẫn người dân Đông Dương, và qua đó tạo cơ hội cho phe Cộng sản khoét
sâu thêm những bất đồng giữa các cường quốc phương Tây.
b. Giới lãnh đạo Cộng
sản nhận thức rõ rằng phương Tây—và đặc biệt là Hoa Kỳ—có thể sẽ
trả đũa Trung Cộng nếu nước này xâm lược Đông Dương. Mặt khác, giới
lãnh đạo Cộng sản cũng hiểu rằng dư luận ngoài khối Cộng sản
đang chia rẽ về tính xác đáng cũng như thời điểm tiến hành một cuộc trả đũa như
vậy. Tuy nhiên, chúng tôi tin rằng nỗi e ngại về một cuộc trả đũa như thế, cũng
như về nguy cơ bùng nổ một cuộc chiến tranh quy mô lớn từ đó, có lẽ sẽ đóng vai
trò là những yếu tố răn đe quan trọng, ngăn chặn sự can thiệp công khai của Trung
Cộng vào Đông Dương.
21. Tuy nhiên, chúng
tôi tin rằng trong giai đoạn thuộc phạm vi bản đánh giá này, phía Trung Cộng
sẽ tiếp tục duy trì hình thức hỗ trợ hiện tại dành cho Việt Minh.
Phía Trung Cộng có thể sẽ điều động các đơn vị chiến đấu dưới vỏ bọc là
"tình nguyện viên". Song, chúng tôi ước tính rằng nỗi e ngại –
vốn rất có khả năng xảy ra – về việc châm ngòi cho một đòn trả đũa quy mô lớn từ
phương Tây sẽ kìm hãm phía Trung Cộng, ngăn họ đưa vào số lượng "tình
nguyện viên" đủ lớn để bảo đảm một thắng lợi quân sự mang tính quyết
định cho Việt Minh.
22. Chúng tôi không thể
ước tính tác động mà việc xung đột tại Triều Tiên mở rộng ra ngoài phạm
vi nước này sẽ gây ra đối với năng lực và ý định của phe Trung Cộng liên
quan đến Đông Dương.
Triển vọng
23. Cho đến giữa năm
1953, triển vọng tại Đông Dương được dự báo sẽ tiếp tục rơi vào thế bế tắc,
với việc cả hai bên đều áp dụng chiến thuật chờ đợi. Chúng tôi nhận định rằng lực
lượng Liên hiệp Pháp có thể đạt được một số bước tiến nhỏ về mặt lãnh thổ,
song sẽ không giành được một thắng lợi mang tính quyết định trong giai đoạn
này.
24. Tuy nhiên, chúng
tôi ước tính rằng nếu các xu hướng hiện tại tiếp diễn, những khó khăn mà Pháp
sẽ phải đối mặt trong việc duy trì các nỗ lực quân sự quy mô lớn [Trang 249] tại
cả Châu Âu lẫn Đông Dương, cũng như trong việc duy trì vị thế tại Bắc
Phi, về lâu dài sẽ làm suy yếu năng lực và quyết tâm của Liên hiệp Pháp
trong việc tiếp tục cuộc kháng chiến tại Đông Dương.
1. Theo
một ghi chú trên trang bìa: “Các tổ chức thành viên sau đây của Ủy ban Cố vấn
Tình báo đã tham gia cùng Cơ quan Tình báo Trung ương trong việc soạn
thảo bản đánh giá này: Các tổ chức tình báo thuộc Bộ Ngoại giao, Bộ Lục
quân, Bộ Hải quân, Bộ Không quân và Bộ Tham mưu Liên quân.
Tất cả các thành viên của Ủy ban Cố vấn Tình báo đều đồng ý với bản đánh
giá này vào ngày 28 tháng 8 năm 1952.”↩
2. Hai
bản đồ, “Khu vực Biên giới Đông Dương—Trung cộng” và “Đông
Dương,” không được in lại tại đây.↩
*Tính đến ngày 30 tháng 4
năm 1952, tổng cộng khoảng 347.000.000 đô la đã được Hoa Kỳ chi
cho viện trợ quân sự dành cho Đông Dương (ngoài khoản 46.000.000 đô
la viện trợ kinh tế trong các năm tài khóa 1951 và 1952). Trong số các hạng
mục đã được vận chuyển bao gồm 657 xe chiến đấu, 190 máy bay, 5.565
xe tải, 78.713 vũ khí cá nhân và vũ khí tự động (bao gồm 1.464 ống
phóng rocket), 1.400 súng cối và pháo các loại, 18.000.000
viên đạn các loại, 260.000 quả rocket và mìn, 3.869 bộ đàm, và
hơn 200 tàu hải quân cỡ nhỏ. [Chú thích trong văn bản gốc.]↩Tổng ngân sách quân sự của
Pháp trong năm 1952 tính đến nay đã lên tới gần 1.400 tỷ franc (4 tỷ
đô la). Ngân sách quân sự năm 1952 dành cho các Quốc gia Liên kết đạt
gần 450 tỷ franc (1,3 tỷ đô la), bao gồm 68 tỷ franc (194
triệu đô la) dùng làm khoản trợ cấp cho Quân đội Quốc gia của các Quốc
gia Liên kết. [Chú thích trong văn bản gốc.]↩
List of Sources
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/sources
List of Abbreviations and Symbol
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/terms
List of Persons
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/persons
Policy of the United States with respect to Indochina,
1952: U.S. assistance to French Union forces; military, economic, and
diplomatic support for the Associated States of Indochina (Documents 1–161)
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/comp1
1.
Document 109
Foreign Relations of the United
States, 1952–1954, Indochina, Volume XIII, Part 1
INR-NIE files
National Intelligence Estimate
secret
Washington, 29
August 1952.
NIE 35/2
Probable Developments in Indochina Through Mid-19531
the problem
To estimate the internal situation throughout Indochina and to estimate
French and Chinese Communist capabilities and probable courses of action with
respect to Indochina through mid-1953.
conclusions
1.
The outlook in Indochina through mid-1953 is for
continued stalemate, with both sides playing a waiting game. We believe that
the French Union forces may make some slight territorial gains, but will not
win a decisive victory during this period.
2.
We believe that France will continue its war effort in
Indochina, but will attempt to transfer to the US a progressively larger part
of the economic and military burden of the war, and to reduce its manpower
commitments by developing the national forces of the Associated States.
3.
We believe that France will seek to conduct a “holding
action.” The French have apparently come to believe that they can no longer
achieve a military decision in Indochina and that the Indochina problem can
only be solved within the context of some form of over-all settlement in the
Far East, perhaps following the Korean war.
4.
We believe that the Chinese Communists will not invade
Indochina during the period of this estimate, whether or not hostilities in
Korea are concluded. Present Communist strategy in Indochina is achieving
considerable advantage with relatively small risk. We are unable to estimate
what effect the expansion of the Korean conflict beyond Korea would have on
Chinese Communist capabilities and intentions with respect to Indochina.
5.
We believe that the Chinese Communists will continue
their present type of support to the Viet Minh, but it appears almost certain
that this type of support would not in itself enable the Viet Minh to win a
decisive victory in Indochina.
6.
However, we estimate that if present trends continue,
the difficulties which France will face in supporting major military efforts in
both Europe and Indochina and in maintaining its position in North Africa, will
in the longer run weaken the French Union’s ability and determination to
continue resistance in Indochina.
The Current Situation7.
7.
Since the publication of NIE-35/1, “Probable
Developments in Indochina through Mid-1952,” dated 3 March 1952, there has been
no major change in the disposition or the relative numerical strength of the
French Union and Viet Minh forces. French Union forces undertook clearing
operations in the Tonkin Delta area during the spring months of 1952. Since
that time seasonal rains have brought a greatly reduced level of combat
activity in Tonkin, where 115,000 French Union regular troops currently
confront an estimated 85,000 Viet Minh regular troops. Throughout Indochina,
the Viet Minh continue to conduct guerrilla and naval mine warfare and have
maintained sufficient pressure against French Union forces to prevent the
transfer of forces to Tonkin. The Viet Minh for the most part still control
those areas of Indochina held at the time of publication of NIE-35/1. (See
maps.)2
8.
The French Union forces have made a slight gain over
the Viet Minh in over-all combat effectiveness. French Union forces are now
superior to the Viet Minh in unit fire power and matériel, a gain attributable
principally to the increased delivery of US MDAP equipment. Such equipment is
superior in quality to that being given to the Viet Minh by the Chinese
Communists and far greater in quantity.*
9.
Chinese Communist logistic support to the Viet Minh
appears to fluctuate considerably. During the last quarter of 1951 the Viet
Minh are believed to have received about 2,000 tons of supplies. Deliveries
probably fell considerably below this level in the first quarter of 1952, and
despite an apparent increase since May 1952, the level of aid is not believed
to have reached that of late 1951. Chinese Communist support, except for a few
recent border forays by minor Chinese Communist forces against anti-Communist
irregulars, appears still to be limited to logistic, technical, and advisory
assistance.
10.
A continuing problem facing the Viet Minh appears to be
a shortage of food, but minimum requirements are apparently being met [Page 245] by rice raids into
the Tonkin Delta and imports from Communist China. The Viet Minh is having
difficulty in exploiting its manpower potential, but appears to be replacing
its combat losses. Viet Minh morale during the present period of relative
inactivity is difficult to assess. Morale among rank and file Viet Minh
military forces is believed to be only fair, but morale among higher military
and political echelons is believed to be good. Whatever the state of morale,
effective Communist control over Viet Minh-held territory is being maintained.
Although little evidence on the point is available, such evidence as we have
reveals no serious friction between the Viet Minh and the Chinese Communists.
11.
Political instability characterizes conditions in
Vietnam and Cambodia. In Vietnam, the most important of the Associated States,
the government of Premier Nguyen Van Tam, installed in June, has thus far
failed to mobilize widespread popular support, although its initial actions
suggest the possibility of greater administrative efficiency than that shown by
the preceding government. Several outstanding nationalist leaders have refused
to be identified with the government. In Cambodia, political unrest has increased
in recent months. In the wake of mounting student agitation and the defection
of the prominent nationalist, Son Ngoc Thanh, the King dismissed Premier Huy
Kanthoul and currently rules by royal prerogative. Guerrilla activities by the
Viet Minh and by dissident nationalist groups have continued.
French Union Capabilities and Probable Courses of Action
12.
If France maintains its present war effort in Indochina
and the Chinese Communists do not intervene in force, the capability of the
French Union forces to resist Communist military pressure will probably improve
slightly during the period of this estimate, largely as a result of the
assimilation of US MDAP aid and the development of some experienced native
military units and leadership. The French Union forces will probably during
this period strengthen their control of the Tonkin Delta area. These forces may
also be capable during this period of making forays outside the Tonkin
perimeter to attack Viet Minh military concentrations. French Union forces will
not, however, have the capability to gain and maintain effective control over
major areas of Viet Minh-held territory during the period of this estimate.
13.
We believe that there will be little or no improvement
in political strength within the Associated States in the foreseeable future.
In Vietnam, the people generally do not recognize a personal stake in the war
effort and apparently still mistrust the French more than they fear the
Communists. Accordingly, even if Premier Tam should be able to carry out his
proposed economic and political programs, the [Page 246] people will probably
continue to be apathetic toward the regime, and over-all political strength and
stability will not be greatly increased. Political unrest will probably
continue in Cambodia. No significant changes are foreseen in Laos, the most
isolated and stable of the Associated States.
14.
In the absence of Chinese Communist intervention,
developments in Indochina will be primarily determined by the capabilities and
intentions of metropolitan France. There are strong forces impelling France
toward reducing its commitments in Indochina. After an exhausting six-year war
in Indochina, France is still confronted by a steady increase in the costs of
the Indochina war which currently takes almost one-third of the total French
military budget.† In terms of professional military
manpower, particularly officers and non-commissioned officers, the cost is even
greater. This financial and manpower drain is seriously reducing France’s
ability to meet its NATO obligations and to maintain the power position on the
continent which it considers necessary to balance a rearmed Germany.
15.
The French effort in Indochina is also influenced by
fear of Chinese Communist intervention. The French are apprehensive that
substantial French victories would bring about such intervention, with which
the French, because of their limited capabilities, would be unable to cope. As
a result, the French have apparently come to believe that they can no longer
achieve a military decision in Indochina and that the Indochina problem can
only be solved within the context of some form of over-all settlement in the Far
East, perhaps following the Korean War.
16.
We believe that despite the forces impelling the French
to reduce their commitments in Indochina, considerations of prestige and
France’s position as a world power will induce France to maintain the current
scale of its effort in Indochina, at least during the period of this estimate.
France will, however:
a.
Seek to conduct a “holding action” in Indochina.
b.
Continue, at the same time, to seek US–UK guarantees of
direct military support should Chinese Communist intervention occur.
c.
Continue efforts to inject the Indochina issue into any
general negotiations on Far Eastern questions.
d.
Continue its attempts to transfer to the US a
progressively larger part of the economic and military burden of the war.
e.
Accelerate its efforts to reduce its manpower
commitments by developing the national forces of the Associated States.
[Page 247]
Viet Minh and Chinese Communist Capabilities and Probable Courses of
Action
17.
If the Chinese Communists continue to provide only
logistic, advisory, and technical assistance, the Viet Minh will probably not
be able to increase their strength or effectiveness significantly during the
coming year. Viet Minh forces will continue their tactics of harassment,
infiltration, terrorism, and guerrilla warfare. They will also continue to wage
mine warfare in the inland waterways and along the coasts of Indochina, an
activity which the French as yet have been unable to counteract. They will also
probably launch new frontal attacks on the French defense perimeter in Tonkin
in September—October when the present rainy season ends. However, unless
Chinese Communist troops move into Indochina in force, we believe that the Viet
Minh will not be able to achieve a decisive victory in Tonkin or elsewhere in
Indochina.
18.
The Chinese Communists will probably have the
capability during the period of this estimate to improve airfields in south
China, to continue improvement of transportation facilities, to continue
stockpiling along the Indochina border, and to increase their present level of
logistic support for the Viet Minh. If the present level of support is
increased significantly, the Viet Minh capabilities for tactics described will
be somewhat increased, but it appears almost certain that outside logistic
support would not in itself enable the Viet Minh to win a decisive victory in
Indochina. The Chinese Communists will probably retain their present capability
to commit and support logistically 150,000 Chinese Communist troops for an
invasion of Indochina. This capability will probably not be materially affected
by the continuation of Chinese Communist operations within Korea at current or
expanded levels.
19.
A Chinese Communist force of 150,000, added to those of
the Viet Minh, would probably be able to force French Union units to evacuate
Tonkin before effective assistance could be brought to bear. The Chinese
Communists now have, and will probably continue to have during the period of
this estimate, sufficient jet and piston aircraft, independent of operations in
Korea, for damaging attacks against French Union installations in Tonkin, and,
with surprise, for neutralizing the French Air Forces in Tonkin. At this time,
however, there is no indication that the Chinese Communists have begun the
necessary preparation of airfields and other facilities in south China to
permit the commitment of the CCAF to operations in Indochina. Development of
the air facilities in south China, particularly those along the Nanning rail
line, would require three to six months for preparation for sustained combat
operations; those on Hainan Island would require two to six weeks to develop
for such operations The [Page 248] capability of the
Chinese Communists for deploying air units at any time into the south China
area for surprise attacks against the French in Tonkin should not be
overlooked, although such attacks could not be carried out over an extended
period without the preparation described above.
20.
We believe that whether or not hostilities are
concluded in Korea the Chinese Communists will not invade Indochina during the
period of this estimate. The Chinese Communists probably have the capability
successfully to invade Indochina, but present evidence does not indicate that
such an invasion is imminent. Moreover, the following considerations militate
against a direct intervention by Chinese Communist military forces:
a.
Present Communist strategy, while not bringing
immediate victory in Indochina, appears nevertheless to be achieving
considerable advantage. It diverts badly-needed French and US power from Europe
with relatively little cost to the Communists. It may weaken the determination
and ability of both the French and the Indo-Chinese to continue resistance, and
thus provide the Communists with an opportunity to aggravate differences among
the Western Powers.
b.
Communist leadership is aware that the West, and in
particular the US, might retaliate against Communist China if Communist China
should invade Indochina. On the other hand, Communist leadership is also aware
that non-Communist opinion is divided as to the merits and timing of such
retaliation. We believe, however, that fear of such retaliation and of the
major war which might result are probably important deterrents to open Chinese
Communist intervention in Indochina.
21.
We believe, however, that during the period of this
estimate the Chinese Communists will continue their present type of support to
the Viet Minh. The Chinese Communists may introduce combat troops in the guise
of “volunteers.” We estimate, however, that the probable Communist fear of
provoking major Western retaliation will restrain the Chinese Communists from
committing “volunteers” in numbers sufficient to assure a decisive military
victory for the Viet Minh.
22.
We are unable to estimate what effect the expansion of
the Korean conflict beyond Korea would have on Chinese Communist capabilities
and intentions with respect to Indochina.
Outlook
23.
Through mid-1953, the outlook in Indochina is for a
continued stalemate, with both sides playing a waiting game. We believe that
the French Union forces may make some slight territorial gains, but will not
win a decisive victory during this period.
24.
However, we estimate that if present trends continue,
the difficulties which France will face in supporting major military efforts [Page 249] in both Europe and
Indochina and in maintaining its position in North Africa, will in the longer
run weaken the French Union’s ability and determination to continue resistance
in Indochina.
1. According to a note
on the cover sheet, “The following member organizations of the Intelligence
Advisory Committee participated with the Central Intelligence Agency in the
preparation of this estimate: The intelligence organizations of the Departments
of State, the Army, the Navy, the Air Force, and the Joint Staff. All members
of the Intelligence Advisory Committee concurred in this estimate on 28 August
1952.”↩
2. Two maps,
“Indochina—China Border Area” and “Indochina,” are not reproduced.↩
3. As of 30 April 1952,
a total of about [$]347,000,000 had been expended by the US for military aid to
Indochina (in addition to $46,000,000 in economic assistance in FY‘s 1951 and
1952). Among the items shipped have been 657 combat vehicles, 190 aircraft,
5,565 trucks, 78,713 small arms and automatic weapons (including 1,464 rocket
launchers), 1,400 mortars and artillery pieces, 18,000,000 rounds of ammunition
of all types, 260,000 rockets and mines, 3,869 radio sets, and more than 200
small naval vessels. [Footnote in the source text.]↩
4. Over-all French 1952
military appropriations to date have been nearly 1,400 billion francs ($4
billion). 1952 military appropriations for the Associated States amount to
nearly 450 billion francs ($1.3 billion) including 68 billion francs ($194
million) as subsidy for the National Armies of the Associated States. [Footnote
in the source text.]↩
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d109
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_245
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_246
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_247
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_248
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_249
Thân thế (các) nhân vật
Huy Kanthoul,
Prime Minister of Cambodia to June 15, 1952.
Nguyen Van Tam,
Minister of the Interior of the State of Vietnam and Acting Governor of
Northern Vietnam to June 3, 1952; Prime Minister of the State of Vietnam, June
3, 1952–December 17, 1953.