Wednesday, May 27, 2026

20260529 CDTL HST D576 23 October 1950 Điện tín từ Đại sứ Heath tại Sài Gòn gửi Bộ trưởng Ngoại giao. Bất đồng chính kiến.

20260529 CDTL HST D576 23 October 1950 Điện tín từ Đại sứ Heath tại Sài Gòn gửi Bộ trưởng Ngoại giao. Bất đồng chính kiến.


https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d576

Google Translated

Tài liệu 576

Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1950, Đông Á và Thái Bình Dương, Tập VI

751G.00/10–2350: Điện tín từ Đại sứ Heath tại Sài Gòn gửi Bộ trưởng Ngoại giao.

Mật

Sài Gòn, ngày 23 tháng 10 năm 1950 — 10 giờ tối

635. Tham chiếu Điện mật số 384 ngày 18 tháng 10. Đã trình Quốc thư vào sáng Chủ nhật tại Đà Lạt. Vào buổi chiều, tôi đã gặp riêng Bảo Đại và chuyển tải nội dung chính của thông điệp được đề cập trong điện tham chiếu. Tôi đã mang theo bản dịch tiếng Pháp của thông điệp này và thỉnh thoảng tham chiếu đến nó trong suốt cuộc trò chuyện, nhằm nhấn mạnh rằng đây là thông điệp được truyền đạt theo chỉ thị của Chính phủ tôi.

Tôi đã truyền đạt thông điệp mà không thực hiện bất kỳ thay đổi điểm nào cho đến hết đoạn thứ 5 của bức điện tham chiếu. Tôi buộc phải áp dụng một cách linh hoạt khác đối với đoạn thứ 6 và thứ 7, bởi lẽ Bảo Đại — khi đáp lời những phát biểu của tôi đi kèm với [Trang 903] việc trình Quốc thưđã tuyên bố rằng “chính ông đã tự mình đảm nhận sứ mệnh trực tiếp nắm quyền tổ chức Quân đội Quốc gia Việt Nam”; hơn nữa, ngay khi bắt đầu cuộc hội đàm riêng, ông cũng đã thông báo cho tôi biết rằng ông dự định sẽ lập tức lên đường ra Bắc Kỳ qua ngả Huế, đồng thời sẽ xuất hiện trước công chúng tại Sài Gòn.

Ông ấy tuyên bố thêm rằng ông dự định sẽ đích thân nắm quyền điều hành chính phủcùng với các cộng sự của mình”, đồng thời bày tỏ sự thấu hiểu trọn vẹn về sự cần thiết phải đẩy mạnh tối đa các hoạt động của chính phủ trong bối cảnh mối đe dọa nghiêm trọng đang bủa vây đất nước ông. Theo đó, tôi đã diễn giải lại nội dung đoạn thứ sáu, nhấn mạnh rằng thông tin về những dự định của Bảo Đại như đã nêu trên sẽ mang lại sự an tâm to lớn cho chính phủ của tôi—vốn coi những hoạt động như vậy từ phía chính bản thân ông và chính phủ của ông là điều vô cùng cấp thiết.

Liên quan đến đoạn 7, tôi đã hỏi liệu ông có ý định chuyển đến cư trú tại Sài Gòn hay không, đồng thời cho biết tôi đã nghe từ ông Pignon rằng Dinh Cao ủy đã được đề nghị dành cho ông. Khi trả lời, Bảo Đại cho biết thực tế là ông Letourneauông Pignon đã đến gặp ông vào mùa hè năm ngoái, nhưng chỉ "đề cập một cách mơ hồ" về việc ông tiếp quản Dinh thự này. Ông phủ nhận việc đã có một lời đề nghị chính thức nào được đưa ra. Tôi bày tỏ quan điểm rằng việc ông thiết lập nơi cư trú tại Sài Gòn sẽ tạo ra những tác động vô cùng hửu ích, cả ở trong nước lẫn trên trường quốc tế; đồng thời tôi cũng gợi ý rằng giờ đây ông có thể xem xét việc khơi lại vấn đề này với phía Pháp.

Bảo Đại tỏ ý ngần ngại trước việc ông phải chủ động đưa ra bất kỳ sáng kiến ​​nào. Ông cho rằng việc dâng tặng Dinh thự hoàn toàn phụ thuộc vào thiện chí tự nguyện của phía Pháp; khi đó, Chính phủ Việt Nam sẽ tự đảm nhận trách nhiệm bố trí một nơi cư ngụ thích hợp khác cho Cao ủy. Dù sao đi nữa, Bảo Đại nhận định rằng ảnh hưởng của một việc làm như vậy vào thời điểm này sẽ không còn lớn nữa; việc này đã bị chậm mất bốn năm rồi. Tôi bày tỏ quan điểm rằng vẫn chưa quá muộn.

Căn cứ vào những lời cam đoan của Bảo Đại như đã báo cáo ở trên, tôi nhận thấy không nên cảnh báo ông ấy — theo chỉ đạo tại đoạn 7 của bức điện tham chiếu — rằng việc trì hoãn đối mặt với thực tế hay tình trạng ẩn dật kéo dài sẽ làm dấy lên nghi vấn về sự sáng suốt của việc tiếp tục hỗ trợ Chính phủ Việt Nam, một chính phủ đã tự chứng tỏ sự bất lực trong việc thực thi quyền tự chủ mà mình đã giành được. Xin vui lòng chỉ thị xem Bộ có muốn tôi đưa ra lời cảnh báo này trong dịp cuộc gặp gỡ tiếp theo hay không.

Bảo Đại khẳng định rằng ông không hề có ác cảm với người Pháp, và rằng ông nhận thấy những lợi ích khi Việt Nam tiếp tục nằm trong Liên hiệp Pháp. Tuy nhiên, phía Pháp phải cho phép ông thành lập một Quân đội Quốc gia, phải cung cấp cho ông các phương tiện cần thiết để hoàn thành sứ mệnh này, và phải tạo điều kiện để ông thực thi quyền cai trị. Sự chậm trễ trong việc thành lập Quân đội Quốc gia bắt nguồn từ nỗi lo ngại của người Pháp rằng một lực lượng quân sự của người Việt sẽ quay lại chống đối họ. Nếu Quân đội Việt Nam được thành lập và do chính ông—Bảo Đạitrực tiếp chỉ huy, thì sẽ không còn mối nguy hiểm nào đối với người Pháp nữa. Ngược lại, phía Pháp lại muốn duy trì quyền chỉ huy trực tiếp, cũng như bố trí các sĩ quan và hạ sĩ quan người Pháp vào các tiểu đoàn mới của Việt Nam.

Điều đó đơn giản là sẽ chẳng thể nào hiệu quả được. Người Pháp hoàn toàn có lý khi tỏ ra hoài nghi về lòng trung thành của những tiểu đoàn hiện đang nằm dưới quyền chỉ huy của họ. Vào thời điểm [Trang 904] khi quân Nhật phát động tấn công vào ngày 9 tháng 3 năm 1945, lực lượng quân đội Việt Nam dưới quyền chỉ huy của Pháp đông hơn hẳn quân Nhật; thế nhưng, một số đơn vị nhất định đã từ chối tuân lệnh các sĩ quan Pháp của mình để chống trả quân Nhật. Điều này là hoàn toàn dễ hiểu. Nếu đó là quân đội của Bảo Đại và do người Việt Nam chỉ huy, chắc chắn họ đã đứng lên kháng cự. Người Pháp đã đồng ý thành lập Quân đội Việt Nam trong các hiệp định ngày 8 tháng 3; tuy nhiên, luôn tồn tại một khoảng cách to lớn giữa những thỏa thuận về mặt nguyên tắc và việc thực thi chúng trên thực tế, xuất phát từ sự thiếu tin tưởng của người Pháp cũng như ảnh hưởng của bộ máy quan lại thực dân cũ.

Tất nhiên, phía Pháp sẽ phải huấn luyện các tân binh, và ông đã tuyển chọn các sĩ quan Pháp để chỉ huy trong suốt giai đoạn huấn luyện này; tuy nhiên, những sĩ quan đó phải chịu trách nhiệm trực tiếp trước ông chứ không phải trước Bộ Chỉ huy Tối cao Pháp. Ông nhìn nhận vị thế của Quân đội Việt Nam dưới quyền chỉ huy của mình có phần tương đồng với vị thế của lực lượng Hoa Kỳ trong Thế chiến thứ nhất—lực lượng vốn có các chỉ huy riêng nhưng lại nằm dưới quyền chỉ huy tối cao của Thống chế Foch. Tôi đã hỏi khi nào ông sẽ có một kế hoạch cụ thể cho việc thành lập Quân đội Quốc gia, và ông đáp rằng kế hoạch đó sẽ sẵn sàng trong vòng một tháng. Tôi trả lời rằng tôi hy vọng những nét chủ đạo của dự án Quân đội Việt Nam sẽ được hoàn tất trước thời hạn đó, bởi lẽ thời gian là yếu tố tối quan trọng trong bối cảnh tình hình hết sức nghiêm trọng hiện nay—khi mà sự hỗ trợ từ phía chúng tôi đang được khẩn cầu.

Ông trả lời rằng kế hoạch quân sự phải vững chắc và thực tế, có thể đứng vững. Ngoài ra, còn có nhiều khó khăn phức tạp trong nước, như ông đã ám chỉ, chẳng hạn như sự hiện diện của các nhóm tôn giáo vũ trang, Công giáo, Cao Đài, Hòa Hảo, v.v. (Sáng hôm đó, ông nói rằng trong chuyến đi đến Rome, ông đã nói với Giáo hoàng rằng người Công giáo Việt Nam đang quá sa đà vào chính trị thay vì chỉ tập trung vào các hoạt động tôn giáo. Giáo hoàng đã thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc về mối đe dọa đối với Việt Nam và giải thích rằng ngài dự định công nhận Việt Nam tại Vatican nhưng theo từng bước).

(Bảo Đại không đi sâu chi tiết về các "giai đoạn" này.) Bảo Đại cho biết ông không hề ảo tưởng rằng một quân đội Việt Nam hiện đại và hoàn chỉnh có thể được thiết lập chỉ trong vòng sáu tháng hay một năm. Quay trở lại vấn đề về việc phía Pháp đã thất bại trong việc thực thi các thỏa thuận của họ, ông đã dẫn chứng trường hợp của Trường Sĩ quan tại Đà Lạt. Phía Pháp đã không cung cấp đầy đủ các trang thiết bị cần thiết, đồng thời trì hoãn việc cử các giảng viên phù hợp đến giảng dạy. Ông khép lại phần phát biểu này bằng việc bày tỏ sự tán đồng đối với bài phỏng vấn mà ông Hữu đã dành cho tạp chí *De L’Extreme Orient* gần đây (Điện tín số 592, ngày 18 tháng 10).

Sau đó, ông đưa ra điều kiện cho cam kết của mình về việc đến thăm miền Bắc và xuất hiện trước công chúng, rằng ông sẽ cần phải biết Letourneau [Trang 905] và Tướng Juin đã quyết định những gì trước khi lên đường tới Hà Nội. Tuy nhiên, ông cho rằng họ sẽ tìm gặp mình, mặc dù tính đến thời điểm đó, ông vẫn chưa nhận được yêu cầu xin diện kiến ​​nào. Ông khẳng định rằng LetourneauJuin tuyệt đối không được đưa ra quyết định đơn phương về việc từ bỏ bất kỳ phần lãnh thổ nào của đất nước. Chính phủ Việt Nam sẽ không bao giờ từ bỏ Bắc Kỳ, và sẽ huy động lực lượng để bảo vệ vùng đất này trước Hồ Chí Minh.

Tôi đã lưu ý rằng theo sự hiểu biết của tôi, đây không phải là vấn đề từ bỏ toàn bộ Bắc Kỳ, mà chỉ đơn thuần là rút bỏ một số đồn biên phòng nhất định—những đồn vốn tiềm ẩn mối nguy cho các hoạt động quân sự Pháp-Việt tại miền Bắc do sự cô lập, thiếu thốn phương tiện liên lạc cũng như không có đủ binh lực để hỗ trợ. Bảo Đại đáp rằng ông có thể thấu hiểu điều đó, song quan điểm của ông là không một quyết định nào thuộc dạng này được phép đưa ra mà không tham khảo ý kiến ​​của ông.

Cuộc trò chuyện của chúng tôi diễn ra trong bầu không khí vô cùng thân mật; Bảo Đại đã bày tỏ sự trân trọng của mình đối với sự giúp đỡ cũng như những thiện chí của phía Hoa Kỳ với vẻ chân thành tuyệt đối. Trước tuyên bố của ông về ý định tiếp quản chính quyền và xuất hiện trước công chúng trong nước, tôi đã hết sức thận trọng và khéo léo khi đề cập đến những ấn tượng tiêu cực mà việc ông vắng mặt dài ngày ở nước ngoài đã gây ra. Tuy nhiên, ông hoàn toàn nhận thức được hàm ý phê bình đó; vào cuối buổi gặp, ông phát biểu rằng: mặc dù ông hiểu rằng hành động của mình có thể chưa được thấu hiểu ở nước ngoài, nhưng những lý do đằng sau các hành động ấy lại hoàn toàn được người dân Việt Nam thấu hiểu và tán đồng.

Trong dịp này, tôi nhận thấy việc tranh luận về nhận định đó chẳng mang lại lợi ích gì. Rất có thể các cố vấn đã gieo vào đầu ông ý tưởng đó, và ông tin vào điều đó đơn thuần vì ông muốn tin. Cá nhân tôi cho rằng việc ông vắng mặt trong một thời gian dài đã không được người dân Việt Nam thấu hiểu, và điều đó đã gây tổn hại đến uy tín của ông. Bảo Đại đã bày tỏ mong muốn được tiến hành các cuộc trao đổi riêng tư với tôi một cách khá thường xuyên trong tương lai.

Gửi Bộ Ngoại giao: Công điện số 635; gửi tham khảo tới Paris: Công điện số 306.

Heath.

1.    Ngày 22 tháng 10.

2.    Vào ngày 9 tháng 3 năm 1945, lực lượng chiếm đóng Nhật Bản đã tước vũ khí quân đội Pháp tại Đông Dương và lật đổ chính quyền Pháp. Để tham khảo các tài liệu về sự kiện này, xin xem tập *Foreign Relations, 1945*, tập VI, tr. 298 trở đi.

3.    Không được in.

4.    Trong bức điện số 429 gửi từ Sài Gòn ngày 12 tháng 10, ông Heath báo cáo rằng ông đã nhận được xác nhận từ Cao ủy Pignon về việc Bộ trưởng phụ trách các Quốc gia Liên kết, ông Letourneau, sẽ đến thực hiện một chuyến thanh sát kéo dài 10 ngày, bắt đầu từ ngày 16 tháng 10. Tháp tùng ông sẽ là Tướng Alphonse Juin—Cao ủy tại Maroc thuộc Pháp và cựu Tổng Tham mưu trưởng Quân đội Pháp. (751G.00/10–1250)

List of abbreviations and symbols

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/terms

Multilateral Relations:

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp1

Indochina:

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp5

Policy of the United States with respect to Indochina; United States recognition of Vietnam, Laos, and Cambodia as Associated States within the French Union; the extension of United States military assistance to French Union forces; United States economic, military, and diplomatic support for the Associated States (Documents 439–607)

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/ch6

1.    Document 576

Foreign Relations of the United States, 1950, East Asia and the Pacific, Volume VI

751G.00/10–2350: Telegram

The Minister at Saigon (Heath) to the Secretary of State

secret

Saigon, October 23, 1950—10 p. m.

635. Reference Deptel 384, October 18. Presented credentials Sunday morning1 at Dalat. In afternoon saw Bao Dai alone, delivering substance of message contained reftel. I had French translation of message with me to which I referred occasionally during conversation to mark that this was communication made under instructions my government.

I delivered message without essential change up through the 5th paragraph of reftel. I necessarily used different approach for the 6th and 7th paragraphs since Bao Dai, in replying my remarks accompanying [Page 903] presentation credentials had stated “he had personally assigned himself the mission of taking into his hands the formation of Vietnamese National Army” and at the beginning of private conversation had informed me that he intended to proceed immediately Tonkin via Hue and would also make public appearance Saigon. He further stated he intended to personally take over reigns of government “with his coir laborators” and expressed full understanding of necessity of greatest government activity during this grave menace confronting his country. Accordingly, I paraphrased 6th paragraph but saying that news of Bao Dai’s intentions as above stated would be very reassuring to my government which considered such activity on part of himself and his government urgently necessary.

As regards paragraph 7, I inquired whether he intended to take up his residence in Saigon stating I had heard from Pignon the High Commissioner’s Palace had been offered him. Bao Dai, in replying, said that in fact Letourneau and Pignon had called on him last summer but had only “vaguely mentioned” his taking over the Palace. He denied there was firm offer. I said I thought his establishing himself in Saigon would have an excellent effect both within his country and abroad and intimated that he might now take up the matter again with the French. Bao Dai demurred that he should take any initiative. It was up to the French freely to offer him the Palace and the Vietnamese Government would then take upon itself the provision of proper substitute residence for the High Commissioner. In any case, Bao Dai said the effect of such a move now would not be great; it was four years too late. I expressed the opinion it was not too late.

I did not in view of Bao Dai’s assurances as above reported consider advisable to warn him as directed in paragraph 7 of reftel that procrastination in facing realities or prolonged periods of seclusion would raise question of wisdom of continuing support Vietnamese Government which proved itself incapable exercise autonomy acquired. Please instruct whether Department wished me to issue this warning on occasion of next interview.

Bao Dai insisted that he had no feeling against the French and that he saw advantages for Vietnam to remain within the French Union. The French, however, must allow him to form National Army, must give him the means to accomplish this mission and they must make it possible for him to rule. The delay in formation of the National Army was due to French fears that a Vietnamese force would turn against them. If the Vietnamese Army were formed and commanded by himself, Bao Dai, there was no danger for the French. The French have wanted to maintain direct command and put French officers and non-coms in the new Vietnamese battalions. That simply would not work. The French were quite right in entertaining doubts as to the loyalty of such battalions as were now under French command. At the [Page 904] time the Japs struck on March 9, 1945 French commander [commanded] Vietnamese troops had outnumbered the Japanese but certain units refused to obey orders of their French officers to resist the Japanese.2 That was understandable. If they had been Bao Dai’s troops and Vietnamese commanded, they would have resisted. French had agreed in the accords of March 8 to form Vietnamese Army but there was always great difference between agreements in principle and their execution due to French distrust and the influence of the old Colonial functionaries. Of course, the French would have to train the new troops and he had selected French officers to command during the period of training but these officers must be responsible directly to him and not to the French High Command. He saw the status of Vietnamese Army under his command as somewhat similar to that of American forces in World War I which had their own commanders but were under the High Command of Marshal Foch. I inquired when he would have definite plan for formation of the National Army, he replied it would be ready within a month. I replied I hoped the main lines of Vietnamese Army project would be ready before that date since time was of the essence in this grave situation in which our aid had been solicited. He replied that the army plan must be solid and realistic one that would stand up. In addition there were many local complications such he intimated as the presence of the armed religious groups, Catholic, Cao Daists, Hoa Haos, etc. (In the morning he said that during his trip to Rome he had told the Pope that Vietnamese Catholics were indulging too much in politics instead of confining themselves to religious activities. The Pope showed great understanding of threat to Vietnam and had explained that he planned to give Vatican recognition to Vietnam but by “étapes”. Bao Dai did not elaborate on the “étapes”.) Bao Dai said he had no illusions that modern complete Vietnamese Army could be set up within six months or year. Returning to the question of the failure of French to implement their agreements, he cited the case of the officers school in Dalat. The French had not furnished the requisite equipment and had delayed furnishing the proper instructors. Terminated this chapter of his remarks by approving the recent interview given by Huu to the journal De L’Extreme Orient (Legtel 592, October 18).3

He then qualified his undertaking to visit the North and make public appearances by saying that he would have to hear what Letourneau [Page 905] and General Juin4 had decided before going to Hanoi. He assumed, however, they would call on him but he had, as yet, no request for an audience. He said that Letourneau and Juin must not make unilateral decision to abandon any part of the country. The Vietnamese Government [would?] never abandon Tonkin and it would find forces to protect it against Ho Chi Minh. I remarked that I understood it was not question of abandoning Tonkin but merely certain frontier posts which because of their isolation, the lack of communications and sufficient troops to support them represented danger to French-Vietnamese military operations in the North. Bao Dai said he could understand that but his point was that no decision of this kind should be made without consulting him.

Our talk was most friendly one and Bao Dai expressed himself with every appearance of sincerity of his appreciation of American help and intentions. In view of his declaration of intention to take over the government and make public appearance in the country, I was extremely careful and tactful in referring to the bad impression his prolonged absence abroad created. He was, however, quite aware of the implied criticism and at the end of the interview said that, while he could understand his action was not understood abroad, the reasons for his actions were perfectly understood and approved of by Vietnamese people. I saw nothing to be gained on this occasion arguing this statement. Very probably his advisors have given him that idea and he believes it because he wants to believe it. I personally think his prolonged absence was not understood by the Vietnamese people and that it has done harm to his prestige. Bao Dai expressed the desire to have fairly frequent, private talks with me in the future.

Sent Department 635, repeated info Paris 306.

Heath

1.    October 22.

2.    On March 9, 1945, Japanese occupation forces disarmed French troops in Indochina and evicted the French administration. For documentation on this event, see Foreign Relations, 1945, vol. vi, pp. 298 ff.

3.    Not printed.

4.    In telegram 429 from Saigon, October 12, Heath reported receiving confirmation from High Commissioner Pignon that Minister of Associated States Letourneau would arrive for a 10-day inspection tour on October 16. He would be accompanied by Gen. Alphonse Juin, Resident General in French Morocco and former Chief of the French General Staff. (751G.00/10–1250)

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d576

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_903

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_904

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_905

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1945v06/pg_298

Thân thế (các) nhân vật

Harry S. Truman

https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman

https://en.wikipedia.org/wiki/List_of_presidents_of_the_United_States

https://www.whitehousehistory.org/the-presidents-timeline

https://en.wikipedia.org/wiki/Harry_S._Truman

https://millercenter.org/president/truman/life-in-brief

https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman

https://www.trumanlittlewhitehouse.org/key-west/president-truman-biography

https://www.trumanlibrary.gov/education/trivia/biographical-sketch-harry-truman

https://www.history.com/articles/harry-truman

No comments:

Post a Comment