20260512 CDTL HST D559 8 September 1950 Bản ghi nhớ của Phụ tá Rusk gửi Bộ trưởng Ngoại giao.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d559
Google Translated
Tài liệu 559
Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1950, Đông Á và Thái Bình Dương, Tập VI
751G.00/9–850
Bản ghi nhớ của Phụ tá Ngoại trưởng Rusk phụ trách các vấn đề Viễn Đông gửi Bộ trưởng Ngoại giao.
Tối mật
[Washington,] ngày 8 tháng 9 năm 1950.
Chủ đề: Các cuộc họp cấp Bộ trưởng Ngoại giao—Đông Dương; Tóm tắt các điểm do Sài Gòn và Paris nêu ra liên quan đến các biện pháp phòng thủ của Pháp.
Theo gợi ý của Đại sứ Jessup, tôi xin liệt kê dưới đây một loạt các điểm cụ thể được nêu trong những bức điện tín gần đây gửi từ Sài Gòn, Hà Nội và Paris, với suy nghĩ rằng Ngài có thể muốn tham khảo các điểm này—dù là khi làm việc riêng với ông Schuman, hay trong một trong những cuộc họp kín quy mô nhỏ có sự tham dự của cả ông Bevin và ông Schuman.
Cả Paris và Sài Gòn đều nhấn mạnh thực tế rằng hiện có hai vấn đề mang tầm quan trọng hàng đầu đang đặt ra trước mắt chúng ta liên quan đến [Trang 877] Đông Dương. Nếu không đưa ra được quyết định về hai vấn đề này, thì việc xem xét các điểm thứ yếu khác phần lớn chỉ mang tính lý thuyết suông.
Hai vấn đề đó là:
(A) Quyết định xem liệu phía Anh và chính chúng ta có sẵn sàng tham gia một cách tích cực vào công cuộc phòng thủ Đông Dương hay không, trong trường hợp xảy ra sự xâm lược công khai hoặc ngầm từ phía Tầu cộng. Nếu có, thì sẽ tham gia ở mức độ nào và trong những hoàn cảnh nào?
(B) Chúng ta sẵn sàng tài trợ ở mức độ nào cho việc xây dựng các Quân đội Quốc gia tại các Quốc gia Liên kết? Phía Việt Nam, Pháp và chúng ta đều thỏa thuận rằng bước đi này—trong khuôn khổ những giới hạn khả thi hiện tại—là phương án tiệm cận nhất để đạt được các mục tiêu của chúng ta. Ông Pleven đã đề cập đến con số 200 tỷ franc (tương đương hơn 570 triệu đô la) như là khoản kinh phí cần thiết cho giai đoạn hai năm.
Các điểm khác bao gồm:
1) Về sự cần thiết của việc thay thế Tướng Carpentier khỏi vị trí Chỉ huy trưởng Lực lượng Liên hiệp Pháp tại Đông Dương. Cả Sài Gòn và Hà Nội đều đánh giá Tướng Carpentier là người kém năng lực hơn so với Tướng Alessandri—Chỉ huy trưởng hiện tại của Lực lượng Liên hiệp Pháp tại Bắc Việt Nam—trong việc triển khai bất kỳ kế hoạch nào nhằm thành lập một Quân đội Quốc gia Việt Nam. Lưu ý: Tướng Carpentier nhìn chung phản đối việc thành lập Quân đội Quốc gia, và đặc biệt phản đối việc trang bị vũ khí cho các lực lượng dân quân địa phương, với lý do rằng họ không đáng tin cậy. Tướng Alessandri là người có bề dày kinh nghiệm tại Đông Dương; cùng với Cao ủy Pignon, ông nhận được sự hợp tác và kính trọng từ phía người Việt Nam ở mức độ mà chưa một người Pháp nào khác từng đạt được.
2) Gây mọi sức ép có thể lên Bảo Đại nhằm buộc ông phải lập tức trở về Đông Dương cùng gia đình, và sau đó thoát khỏi sự ẩn dật theo lối phương Đông để đảm nhận một vai trò tích cực hơn trên cương vị Quốc trưởng. Điều tối đa mà chúng ta có thể kỳ vọng ở Bảo Đại là thuyết phục được ông trực tiếp nắm quyền chỉ huy tác chiến của Quân đội Quốc gia Việt Nam.
3) Phổ biến rộng rãi các thỏa thuận đã được ký kết tại Hội nghị Pau, chủ yếu tại Việt Nam và các khu vực khác thuộc châu Á.
4) Thúc giục phía Pháp nhấn mạnh với Chính phủ Việt Nam về sự cần thiết phải tăng cường hiệu quả công tác thu thuế. Về vấn đề này, sự hỗ trợ của Hoa Kỳ—thông qua phái đoàn kinh tế hiện tại của chúng ta hoặc bằng các hình thức khác—luôn sẵn sàng cung cấp.
5) Khẩn thiết đề nghị Cao ủy Pignon được ủy quyền cấp phát các loại vũ khí hạng nhẹ—trong phạm vi nguồn cung hiện có—cho các Tỉnh trưởng, nhằm trang bị cho lực lượng dân quân địa phương và các xã trưởng tại các làng xã để phục vụ công tác phòng vệ tại những khu vực vừa được giải phóng khỏi tay Việt Minh, đặc biệt là tại vùng Châu thổ sông Hồng thuộc Bắc Kỳ.
6) Một lần nữa trình bày với phía Pháp ý kiến cho rằng việc bàn giao Dinh Cao ủy tại Sài Gòn cho Bảo Đại có thể đóng vai trò như một cử chỉ mang tính biểu tượng đầy hữu ích.
Các điểm nêu trên mang tính bổ sung cho những điểm đã được nhấn mạnh trong các tài liệu khác về Đông Dương, được soạn thảo phục vụ Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao.
1. Về kết luận của Hội nghị Pau ngày 27 tháng 11, xin xem chú thích 1, tr. 930. ↩
List of abbreviations and symbols
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/terms
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp1
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp5
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/ch6
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d559
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_877
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_930
1. Document 559
Foreign Relations of the United States, 1950, East Asia and the Pacific, Volume VI
751G.00/9–850
Memorandum by the Assistant Secretary of State for Far Eastern Affairs (Rusk) to the Secretary of State
top secret
[Washington,] September 8, 1950.
Subject: Foreign Ministers Meetings—Indochina, Summary of Points Raised by Saigon and Paris concerning French Defense Measures.
At the suggestion of Ambassador Jessup I am listing below a series of specific points made in recent telegrams from Saigon, Hanoi and Paris in the thought that you may wish to refer to them either separately with Schuman or in one of the small closed meetings with both Bevin and Schuman.
Both Paris and Saigon have emphasized the fact that there are two questions of predominant importance now facing us concerning [Page 877] Indochina. Without a decision on them, a consideration of other lesser points is largely academic. They are: (A) A decision as to whether the British and ourselves are prepared to participate actively in the defense of Indochina in the event of overt or covert Chinese invasion. If so, to what extent and under what circumstances? (B) To what extent are we prepared to finance the formation of National Armies in the Associated States? The Vietnamese, French and we are agreed that this step comes closest within present limits of practicability to meeting our objectives. Pleven has mentioned a sum of 200 billion francs ($570 million odd) as the sum required over a two-year period.
Other points are as follows:
1)
Advisability of replacing General Carpentier as Commanding General of French Union Forces in Indochina. Saigon and Hanoi both regard Carpentier as less qualified to carry out any plan for the formation of a Vietnamese National Army than General Alessandri, present CO., French Union Forces in North Vietnam. Note: Carpentier is generally opposed to the formation of a National Army and specifically opposed to arming a native militia on grounds that they cannot be trusted. Alessandri has a long Indochinese background and enjoys, with Pignon, the cooperation and respect of the Vietnamese to an extent not accorded to any other Frenchman.
2)
To apply all possible pressure on Bao Dai to return to Indochina immediately together with his family and thereafter to emerge from his oriental seclusion and assume a more active role as Chief of State. The maximum we might hope for from Bao Dai is that he be persuaded to take active field command of the Vietnamese National Army.
3)
Fully publicize the agreements concluded at the Pau Conference, primarily in Vietnam and the rest of Asia.1
4)
Urge the French to impress upon the Vietnamese Government the need for more effective tax collections. In this connection U.S. assistance through our present economic mission or otherwise is available.
5)
Urge that High Commissioner Pignon be authorized to release small arms in so far as available to the provincial governors for use in arming native militia and village chieftains in defense of the area recently liberated from the Viet Minh, particularly in the Red River Valley of Tonkin.
6)
Submit once more to the French the thought that the turning over of the High Commissioner’s palace at Saigon to Bao Dai might serve as a beneficial symbolic gesture.
The above points are supplemental to those emphasized in other documents on Indochina prepared for the Foreign Ministers Meeting.
1. Regarding the conclusion of the Pau Conference, November 27, see footnote 1, p. 930.↩
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d559
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_877
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_930
Thân thế (các) nhân vật
Harry S. Truman
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://en.wikipedia.org/wiki/List_of_presidents_of_the_United_States
https://www.whitehousehistory.org/the-presidents-timeline
https://en.wikipedia.org/wiki/Harry_S._Truman
https://millercenter.org/president/truman/life-in-brief
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://www.trumanlittlewhitehouse.org/key-west/president-truman-biography
https://www.trumanlibrary.gov/education/trivia/biographical-sketch-harry-truman
https://www.history.com/articles/harry-truman
No comments:
Post a Comment