20260513 CDTL HST D560 11 September 1950 Bản ghi nhớ của Phụ tá Rusk gửi Ngoại trưởng.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d560
Google Translated
Tài liệu 560
Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1950, Đông Á và Thái Bình Dương, Tập VI
Hồ sơ PSA: Lô 54D190
Bản ghi nhớ của Phụ tá Ngoại trưởng Rusk phụ trách các vấn đề Viễn Đông gửi Ngoại trưởng.
Mật
[Washington,] ngày 11 tháng 9 năm 1950.
Chủ đề: Khả năng xâm lược Đông Dương.
Bản nghiên cứu nội bộ tóm tắt dưới đây nhằm mục đích tổng kết tình hình hiện tại tại Đông Dương để Ngài tham khảo:
1. Quân sự
Mọi dấu hiệu đều cho thấy khả năng cao sẽ diễn ra một cuộc tấn công của phe Cộng sản nhằm vào Đông Dương vào cuối tháng 9 hoặc đầu tháng 10. Mặc dù vẫn có khả năng cuộc tấn công này sẽ do phe Tầu cộng chỉ huy—lực lượng hiện đang duy trì khoảng 100.000 quân tại khu vực biên giới hoặc lân cận—nhưng chúng tôi tin rằng nhiều khả năng cuộc tấn công sẽ được thực hiện bởi các lực lượng Việt Minh đã được tăng cường dưới sự lãnh đạo của Hồ Chí Minh, với sự hỗ trợ về vật chất và có thể cả về kỹ thuật từ Tầu cộng.
Mặc dù năng lực của Việt Minh đã được tăng cường trong bốn tháng qua nhờ sự hợp tác của Tầu cộng—nơi ước tính có khoảng 30.000 binh sĩ Việt Minh hiện đang được huấn luyện—nhưng khả năng chống trả một cuộc tấn công tiềm tàng của các lực lượng chống cộng tại Đông Dương lại không có sự gia tăng tương xứng.
Trong trường hợp xảy ra một cuộc tấn công từ phía Việt Minh—được tăng cường bởi sự hỗ trợ của Tầu cộng—chúng tôi tin rằng khu vực biên giới phía Bắc của Đông Dương có thể bị tràn ngập chỉ trong một thời gian ngắn. Trong trường hợp xảy ra một cuộc tấn công quy mô lớn từ các lực lượng Tầu cộng—được tăng cường bởi Việt Minh—chúng tôi tin rằng, nhờ ưu thế áp đảo về quân số, lực lượng này có thể chiếm đóng toàn bộ nửa phía Bắc Đông Dương chỉ trong vòng vài tuần. Trong cả hai kịch bản này, các lực lượng cộng sản sau đó sẽ thiết lập vị thế dọc theo biên giới giữa Miến Điện và Lào; riêng trong kịch bản thứ hai, họ sẽ hiện diện dọc theo cả biên giới Miến Điện-Lào lẫn biên giới Thái Lan-Lào—vốn là những khu vực tương đối thiếu sự phòng vệ từ phía Miến Điện và Thái Lan.
Khoản viện trợ quân sự của Hoa Kỳ — bao gồm trang thiết bị dành cho mười hai tiểu đoàn bộ binh (không kể vũ khí bộ binh hạng nhẹ) cho các lực lượng Quốc gia, cũng như máy bay và trang thiết bị hải quân cho các lực lượng Liên hiệp Pháp — sẽ có mặt tại Đông Dương vào cuối tháng 10. Dự kiến, các đợt trang thiết bị tiếp theo sẽ được đưa vào quy trình cung ứng ngay khi có thêm nguồn kinh phí.
Tác động từ sự xuất hiện của số trang thiết bị này sẽ mang một phần tính chất chính trị, bởi lẽ việc củng cố lực lượng của các Quốc gia thông qua sự hỗ trợ từ Hoa Kỳ sẽ có tác dụng tích cực đối với tinh thần của ba Chính phủ Quốc gia, đồng thời giúp gia tăng năng lực của họ trong việc chống lại các hành vi xâm lược, dù là từ nội bộ hay bên ngoài. Tuy nhiên, tác động này sẽ chưa thể biểu hiện rõ rệt trước tháng 10 năm 1950, do sẽ cần mất vài tháng để huấn luyện và trang bị đầy đủ cho các lực lượng Quốc gia. Ngược lại, các trang thiết bị không quân và hải quân dành cho lực lượng Liên hiệp Pháp sẽ phát huy hiệu quả gần như ngay lập tức, bởi chúng sẽ được vận hành bởi đội ngũ nhân sự đã qua huấn luyện bài bản. [Trang 879]
Mặc dù Ông Pleven đã đưa ra đề nghị không chính thức rằng Hoa Kỳ hãy gánh vác gánh nặng tài chính cho việc gây dựng và duy trì các lực lượng quân sự quy mô lớn hơn của các Quốc gia — điều sẽ cho phép quân đội Pháp rút về châu Âu, đồng thời thỏa mãn khao khát của các Quốc gia mới này về những minh chứng cho chủ quyền, vốn được thể hiện qua các lực lượng quân sự quốc gia hùng hậu — song một chương trình như vậy, ngay cả khi được thông qua ngay lập tức, cũng sẽ không thể phát huy tác dụng trước tháng 10 năm 1950.
2. Chính trị
Thời điểm dự kiến diễn ra cuộc tấn công của phe cộng sản sẽ tận dụng khoảng trống chính trị cục bộ nảy sinh từ quá trình chuyển giao quyền lực từ phía Pháp sang các Chính quyền Quốc gia mới. Cho đến nay, các Quốc gia mới này vẫn chưa thể xây dựng được một mặt trận chống cộng vững chắc. Những nỗ lực cũng như nỗi lo ngại của họ chủ yếu vẫn xoay quanh việc chống lại chủ nghĩa thực dân—một thể chế cai trị mà họ đã thấu hiểu và không ưa thích—thay vì chống lại chủ nghĩa cộng sản, vốn đối với họ vẫn còn là một mối đe dọa tương đối xa lạ và chưa được nhận diện rõ ràng. Họ đã dành phần lớn thời gian trong chín tháng kể từ khi được thành lập để tiếp nhận dần dần—dù còn đầy ngập ngừng—những quyền hạn đã được trao cho mình. Có vẻ khó tin rằng vào thời điểm cuộc tấn công có khả năng bùng nổ, họ sẽ đủ mạnh, hay dư luận xã hội sẽ đủ quan ngại về mối đe dọa cộng sản để có thể tổ chức lực lượng chống lại mối đe dọa này một cách hiệu quả.
Mặc dù các nhà lãnh đạo theo chủ nghĩa dân tộc phi cộng sản và những người thuộc phe "trung lập" đã liên tục gây sức ép lên Chính phủ Pháp nhằm mở rộng thêm quyền chủ quyền—chẳng hạn như yêu cầu đưa ra một "lộ trình" cam kết trao quyền tự trị hoàn toàn vào một thời điểm trong tương lai—nhưng phía Pháp đã thông báo với chúng tôi rằng vào thời điểm hiện tại, họ phản đối bất kỳ sự mở rộng nào thêm đối với các Hiệp định ngày 8 tháng 3. Thật khó để tin rằng nước Pháp—vốn đang chi ra 500 triệu đô la mỗi năm tại Đông Dương và đã chịu tổn thất quân sự xấp xỉ 50.000 người kể từ năm 1945—sẽ còn duy trì được ý chí chính trị để tiếp tục nỗ lực này, nếu một ngày rút quân dứt khoát của chính quyền Pháp được công bố. Tuy nhiên, quan điểm này không làm giảm nhẹ trách nhiệm liên tục của Pháp trong việc bảo vệ khu vực này trước sự xâm lược của phe cộng sản. Xét đến mối đe dọa cộng sản đối với khu vực này như đã nêu trên, việc Chính phủ chúng ta yêu cầu Pháp rút lại sự hỗ trợ cũng như lực lượng quân sự khỏi Đông Dương dường như sẽ là điều thiếu hợp lý và không mong muốn. Sự hiện diện của quân đội Pháp, cùng các lực lượng bản địa do Pháp chỉ huy tại khu vực này, chính là thành trì hữu hiệu duy nhất chống lại sự bành trướng của phe cộng sản.
3. Kết luận
Tình thế tiến thoái lưỡng nan vốn luôn bủa vây chính sách của Hoa Kỳ tại Đông Dương nay càng trở nên trầm trọng hơn đáng kể trước những diễn biến đã được trình bày ở trên. Nếu muốn bảo vệ khu vực Đông Nam Á khỏi sự thống trị của chủ nghĩa cộng sản, dường như việc tiếp tục viện trợ của Hoa Kỳ cho các lực lượng hiện đang chống lại sự xâm lược đó là điều hết sức cần thiết. Đồng thời, việc Hoa Kỳ mở rộng sự hỗ trợ cho chính phủ của [Trang 880] ba quốc gia—vốn được thiết lập dưới sự bảo trợ của Pháp—sẽ tiếp tục làm dấy lên những cáo buộc về chủ nghĩa đế quốc; những cáo buộc này không chỉ đến từ Điện Kremlin cùng các quốc gia vệ tinh, mà còn từ các nước châu Á khác—nơi mà trong tâm trí người dân, mối đe dọa của chủ nghĩa thực dân vẫn còn hiện hữu rõ nét hơn cả mối đe dọa của chủ nghĩa cộng sản.
Bằng việc tiếp tục chính sách hiện hành nhằm hỗ trợ các lực lượng tại Đông Dương đang chống lại sự xâm lược của chủ nghĩa cộng sản, chúng ta sẽ góp phần bảo vệ khu vực này khỏi sự thống trị của chủ nghĩa cộng sản. Tuy nhiên, chúng ta cần lưu ý rằng riêng sự hỗ trợ của Hoa Kỳ thôi sẽ không thể đảm bảo an ninh cho khu vực trước sự xâm lược của chủ nghĩa cộng sản, nếu chính nguyện vọng và năng lực của người dân cũng như các chính phủ tại đây không tạo nên nỗ lực chủ chốt để chống lại mối đe dọa đó. Cho đến nay, và trong tương lai gần có thể dự báo được, các lực lượng của Pháp dường như vẫn là sự bảo đảm hữu hiệu duy nhất cho việc đẩy lùi các lực lượng cộng sản.
List of abbreviations and symbols
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/terms
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp1
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp5
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/ch6
1. Document 560
Foreign Relations of the United States, 1950, East Asia and the Pacific, Volume VI
PSA Files: Lot 54D190
Memorandum by the Assistant Secretary of State for Far Eastern Affairs (Rusk) to the Secretary of State
secret
[Washington,] September 11, 1950.
Subject: Possible Invasion of Indochina.
The following brief staff study is intended to sum-up the current situation in Indochina for your information:
1. Military
All indications point to a probable communist offensive against Indochina in late September or early October. While there is a possibility that this offensive would be directed by the Chinese Communists, who maintain approximately 100,000 troops on or near the border, we believe it more likely that the attack will be carried out by augmented Viet Minh forces under Ho Chi Minh, supplemented by material and possibly technical assistance from Communist China.
While the Viet Minh’s capability has been increased during the past four months by the cooperation of Communist China, where an estimated 30,000 Viet Minh troops are now in training, there has not been a comparable increase in the ability of the anti-communist forces in Indochina to withstand a possible attack.
In the event of an attack by the Viet Minh, augmented by Chinese Communist assistance, we believe that the northern border area of Indochina could be overrun within a short time. In the event of amass attack by Chinese Communist forces, augmented by the Viet Minh, we believe that by sheer numbers such a force could occupy perhaps the northern half of Indochina within a matter of weeks. In both cases, communist forces would then be in position along the Burma-Laos border; in the latter case, along the Burma-Laos and Thai-Laos borders, both relatively undefended by Burma and Thailand.
American military assistance consisting of equipment for twelve infantry battalions (less small arms) for the State forces, as well as aircraft and naval equipment for the French Union forces will be in Indochina by the end of October. It is expected that further equipment will be in the pipe line as soon as more funds are available.
The impact of the arrival of this equipment will be partially political since the build-up of the States forces by American assistance will have a salutary effect upon the morale of the three State Governments, with a concurrent increase in their abilities to withstand aggression from either internal or external sources. This effect, however, cannot be apparent by October, 1950, since a period of months will be required to train and equip the State forces. The air and naval equipment for the French Union forces, however, will be almost immediately effective since it will be used by trained personnel.
Although M. Pleven has informally suggested that the United States assume the financial burden of raising and maintaining larger State forces which would permit the withdrawal of French troops to Europe, and at the same time satisfy the new States’ appetite for evidence of sovereignty represented by large national forces, such a program, even if adopted immediately, could not have an affect by October, 1950.
2. Political
The anticipated timing of the communist attack would take advantage of a partial political vacuum resulting from the transfer of powers from the French to the new State Governments. The new States have thus far failed to develop a solid anti-communist front. Their efforts and fears remain largely anti-colonial, a form of government which they know and dislike, rather than anti-communist, which is to them still a relatively unknown and unrecognized threat. They have devoted most of the nine months since their formation to gradually and haltingly assuming the powers granted to them. It seems doubtful that by the time of the possible offensive they will be sufficiently strong, or public opinion sufficiently concerned with the threat of communism to become effectively organized against it.
Although the non-communist nationalist leaders and “fence sitters” have continually pressed the French Government for further extension of sovereignty, such as a “timetable” statement promising complete autonomy at a future date, the French have informed us that they are opposed to any further extension of the March 8 Accords at this time. It is doubtful whether France, which is spending $500,000,000 a year in Indochina and has suffered approximately 50,000 military casualties since 1945, would be in a political mood to continue such an effort if a definite withdrawal date of French authority were announced. This view, however, cannot reduce the continuing French responsibility for the defense of the area against communist aggression. It would not seem reasonable or desirable for this Government to ask for the withdrawal of French support and troop strength from Indochina in view of the communist threat to that area outlined above. The presence of French and French controlled native troops in the area represents the only effective bulwark against communist encroachment.
3. Conclusion
The dilemma which has always faced American policy in Indochina is considerably heightened by the development set forth above. If the area of Southeast Asia is to be preserved from communist domination, it appears necessary for continued American assistance to be extended to the forces now opposing that aggression. At the same time the extension of American support to the Governments of the [Page 880] three States, which were established under French patronage, will continue to give rise to charges of imperialism, not only from the Kremlin and its satellites, but by other Asian countries in whose minds the threat of colonialism is still more vivid than that of communism.
By continuing our present policy of assisting the forces in Indochina which are opposed to communist aggression, we will assist in the preservation of the area from communist domination. We note, however, that American assistance alone cannot ensure the area against communist aggression if the desires and capabilities of the peoples and governments do not provide the main effort against it. So far and for the predictable future, French forces appear to be the sole effective guarantee that communist forces will be resisted.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d560
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_879
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_880
Thân thế (các) nhân vật
Harry S. Truman
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://en.wikipedia.org/wiki/List_of_presidents_of_the_United_States
https://www.whitehousehistory.org/the-presidents-timeline
https://en.wikipedia.org/wiki/Harry_S._Truman
https://millercenter.org/president/truman/life-in-brief
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://www.trumanlittlewhitehouse.org/key-west/president-truman-biography
https://www.trumanlibrary.gov/education/trivia/biographical-sketch-harry-truman
https://www.history.com/articles/harry-truman
No comments:
Post a Comment