20260505 CDTL HST D552 18 August 1950 Bản ghi nhớ của ông Charlton Ogburn Jr. gửi ông Rusk.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d552
Google Translated
Tài liệu 552
Quan hệ đối ngoại của Hoa Kỳ, 1950, Đông Á và Thái Bình Dương, Tập VI
751G.00/8–1850
Bản ghi nhớ của ông Charlton Ogburn, Jr., gửi ông Rusk Phụ tá Ngoại trưởng phụ trách các vấn đề Viễn Đông.
mật
[Washington,] ngày 18 tháng 8 năm 1950.
Chủ đề: Các đề nghị mới nhất về Đông Dương
Từ các văn bản 845 và 846 của Đại sứ quán Paris (bản sao đính kèm), có vẻ như người Pháp, những người đã liên tục nói với chúng ta trong nhiều tháng rằng quân đội Pháp không thể được kỳ vọng sẽ chiến đấu vì độc lập của Việt Nam, giờ đây đã quyết định rằng chúng ta nên xây dựng một đội quân Việt Nam để chiến đấu cho Liên hiệp Pháp. Tôi thừa nhận đây ít nhất là một bước tiến, nhưng đối với tôi, thật điên rồ khi người Pháp vẫn thiếu thông tin và vô trách nhiệm như vậy đối với thực tế ở Viễn Đông. Họ dường như khó có thể vượt qua được trạng thái tư duy ngớ ngẩn mà Thủ tướng Bidault đã thể hiện bốn năm trước, khi được hỏi liệu Pháp có định cấp căn cứ cho Hoa Kỳ ở Thái Bình Dương hay không, ông đã đáp lại rằng trong tương lai cũng như trong quá khứ, Pháp sẽ tiếp tục tự mình bảo đảm an ninh cho các thuộc địa của mình ở Thái Bình Dương. [Trang 863]
Hơn một năm trước, chúng tôi đã soạn thảo một bản ghi nhớ dài và được lập luận cẩn thận gửi tới Bộ Ngoại giao Pháp, kiên nhẫn giải thích rằng điều tốt nhất có thể mong đợi ở Đông Nam Á trong tương lai là một cộng đồng các quốc gia thực sự độc lập, không phải là các nước Cộng sản, và bất kỳ nỗ lực nào nhằm duy trì sự kiểm soát đặc biệt của Pháp ở Đông Dương sẽ dẫn đến tình trạng hỗn loạn như hiện nay. Bản ghi nhớ này đã bị bác bỏ bởi một âm mưu ba bên liên quan đến WE, Đại sứ quán Paris và Ngoại trưởng, người lúc đó đang ở Pháp, và, trong trường hợp không có ai bày tỏ quan điểm của FE, ông ta đã phải chịu sự chi phối của Woodruff Wallner - một viên chức vô cùng tài năng nhưng lại quen với việc chế giễu bất kỳ biểu hiện lo ngại nào về việc đàn áp các phong trào dân tộc chủ nghĩa ở châu Á là kết quả của sự ám ảnh với "tiếng bước chân trần của người da nâu" (một tiếng bước chân mà tôi nghĩ rằng đến nay ngay cả người dân ở Paris cũng đã nghe thấy).
Chấp nhận quan điểm của Đại sứ quán Paris rằng bất kỳ sự thay đổi lớn nào trong mối quan hệ hữu cơ giữa Pháp và các quốc gia Đông Dương là không thể thực hiện được trong tương lai gần và bất kỳ đề nghị nào của Hoa Kỳ gửi tới Pháp theo hướng đó ít nhất cũng sẽ là lãng phí thời gian, liệu chúng ta có thể ít nhất làm cho Đại sứ quán Paris hiểu rằng người Pháp, thông qua sự ngu ngốc của họ (cụ thể là thông qua việc hàng chục chính phủ Pháp liên tiếp không nỗ lực giáo dục cử tri Pháp về thực tế tình hình ở Đông Dương), đã để lại cho chúng ta hai lựa chọn khủng khiếp sau đây ở Đông Dương?
1. Rũ bỏ trách nhiệm với đất nước và để cho phe Cộng sản chiếm đóng; hay là,
2. Tiếp tục đổ của cải (và có lẽ cuối cùng là cả sinh mạng) vào một cuộc chiến vô vọng mà người Pháp đã chi khoảng một tỷ rưỡi đô la và khoảng năm mươi nghìn sinh mạng—và điều này phải trả giá bằng việc làm mất lòng những bộ phận quan trọng trong dư luận châu Á. (So sánh với sự nghi ngờ của nhiều người châu Á về động cơ của chúng ta ở Hàn Quốc và sự lạnh nhạt ngày càng tăng của người Indonesia đối với bất kỳ mối liên hệ nào với Mỹ.)
Chỉ riêng việc chỉ ra điều này cho Đại sứ quán Paris dĩ nhiên sẽ là một thành tựu tiêu cực (mặc dù không phải là vô ích). Tuy nhiên, liệu chúng ta không thể bắt đầu cho các Thượng nghị sĩ thù địch ở Washington hiểu được tình thế khó xử mà chúng ta đang phải đối mặt, không phải do những sai phạm của chính chúng ta, mà do sự ngang bướng của người Pháp? Theo như tôi hiểu (và tôi có thể nhầm lẫn), chúng ta đã tạo ấn tượng cho Ủy ban Quan hệ Đối ngoại của Quốc hội rằng chúng ta đang đối mặt với một trường hợp xâm lược rõ ràng của chủ nghĩa Cộng sản ở Đông Dương và chúng ta đang đáp trả một cách mạnh mẽ, quyết liệt như một minh chứng cho chính sách tích cực. Điều này có vẻ ổn trong ngắn hạn, nhưng liệu nó có phải đang gieo rắc cơn lốc xoáy không? — trừ khi, tất nhiên, chúng ta có ý định khi đến lúc sẽ khai triển lực lượng bộ binh Mỹ ở Đông Dương và do đó đẩy toàn bộ châu Á vào thế nguy hiểm cùng với những cơ hội tốt nhất mà thế giới tự do có được.
Liên quan đến vấn đề này—và cũng liên quan đến khả năng chúng ta đưa các đại diện châu Á vào tham vấn chặt chẽ hơn—liệu chúng ta có thể đưa các đại diện châu Á ở đây vào liên hệ với các nghị sĩ của chúng ta không? Cách đây một thời gian đã có đề nghị rằng chúng ta nên đưa hai nhóm lại gần nhau tại các buổi tiệc cocktail định kỳ. Một ý tưởng tương tự như vậy dường như rất tuyệt vời. Những khó khăn lớn nhất của chúng ta với Quốc hội dường như xuất phát từ việc Quốc hội thiếu hiểu biết về các sự kiện hiện tại ở châu Á—đặc biệt là liên quan đến Tầu cộng. Tôi tin rằng một số người châu Á có năng lực hơn chúng ta có thể làm tốt hơn chúng ta trong việc giáo dục các nghị sĩ và giảm bớt gánh nặng cho chúng ta. Chúng ta đã thấy kỹ thuật tiếp cận trực tiếp với Quốc hội hiệu quả như thế nào trong việc khiến Quốc dân đảng Trung Hoa phải chịu gánh nặng như một con hải âu và trong cách mà người Indonesia (với sự nhạy bén đáng kể xét đến sự thiếu kinh nghiệm của họ) đã kích động Quốc hội gây áp lực lên chúng ta trong cuộc chiến quân sự thứ hai của Hà Lan-Netherlands; chính Thượng nghị sĩ Brewster đã đề nghị cắt đứt viện trợ ECA cho Hà Lan-Netherlands.
Không có lý do gì mà người châu Á không nên tiếp cận Quốc hội để giúp đỡ chúng ta cũng như để tìm cách vượt qua chúng ta. Người châu Á không theo chủ nghĩa cộng sản thường cảnh báo chúng ta rằng nếu chúng ta không giúp đỡ họ, vị thế của họ sẽ bị suy yếu và những kẻ cực đoan sẽ nắm quyền. Liệu chúng ta không thể sử dụng lập luận tương tự với họ và, ngay cả khi chúng ta không thể tổ chức các buổi tiệc chiêu đãi, khuyến khích họ tìm kiếm những biện pháp trực tiếp để đưa Quốc hội đi đúng hướng?
1. Cán bộ thông tin chính sách, Cục Viễn Đông.↩
2. Ngày 17 tháng 8, trang 859.↩
3. Ngày 17 tháng 8, trang 860.↩
4. Bản ghi nhớ được đề cập đã được gửi tới Paris như một phần đính kèm của chỉ thị số 289, ngày 6 tháng 6 năm 1949; để biết văn bản, xem Quan hệ Đối ngoại, 1949, tập VII, Phần 1, trang 4 trở đi.↩
5. Thượng nghị sĩ Owen Brewster của Maine.↩
List of abbreviations and symbols
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/terms
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp1
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp5
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/ch6
1. Document 552
Foreign Relations of the United States, 1950, East Asia and the Pacific, Volume VI
751G.00/8–1850
Memorandum by Mr. Charlton Ogburn, Jr.,1 to the Assistant Secretary of State for Far Eastern Affairs (Rusk)
secret
[Washington,] August 18, 1950.
Subject: Latest proposals for Indochina
From Embassy Paris’s 8452 and 8463 (copies attached), it would appear that the French, who have been telling us every few days for many months that the French Army cannot be expected to fight for Vietnamese independence, have now decided that we should build up a Vietnamese Army to fight for the French Union. This, I grant, is at least a step forward, but it seems to me maddening that the French should remain so uninformed and irresponsible with regard to realities in the Far East. They seem scarcely to have progressed beyond the fatuous state of mind displayed four years ago by Premier Bidault, who, when asked if France were going to grant bases to the United [Page 863] States in the Pacific, retorted that France would in the future as in the past continue to guarantee alone the security of her Pacific possessions.
Over a year ago we drafted a long and carefully reasoned memorandum to the French Foreign Office4 patiently explaining that the best that could be expected in Southeast Asia in the future was a community of genuinely independent states which were non-Communist and that any efforts to preserve special French controls in Indochina would lead to just the sort of mess with which we are now confronted. This memorandum was killed by a triple play involving WE, Embassy Paris, and the Secretary, who was then in France, and, in the absence of anyone to express FE’s point of view, was at the mercy of Woodruff Wallner—an exceedingly talented officer but one accustomed to deriding any expressions of concern over the suppression of nationalist movements in Asia as being the result of a preoccupation with the “patter of naked brown feet” (a patter which I should think would by now have drummed its way into the hearing even of people in Paris).
Accepting Embassy Paris’s view that any major alteration in the organic relationships between France and the Indochinese states is impossible of realization within the immediate future and that any United States proposal to France along those lines would be at very least a waste of time, can we not at least make Embassy Paris understand that the French, through their folly (specifically through the failure of a dozen successive French Governments to make any effort to educate the French electorate in the realities of the situation in Indochina), have left us with the choice of the following two ghastly courses of action in Indochina?
1.
To wash our hands of the country and allow the Communists to overrun it; or,
2.
To continue to pour treasure (and perhaps eventually lives) into a hopeless cause in which the French have already expended about a billion and a half dollars and about fifty thousand lives—and this at a cost of alienating vital segments of Asian public opinion. (Cf, the suspiciousness of many Asians of our motives in Korea and the increasing coolness of the Indonesians to any American connection.)
Merely to point this out to Embassy Paris would of course be a negative accomplishment (though not a wasted one). However, could we not also begin to give the hostile Senators here in Washington an appreciation of the dilemma we have been thrust into, not through our own delinquencies, but through the perversities of the French? As I [Page 864] understand it (and I may well be mistaken) we have been giving the Congressional Foreign Relations Committees an impression that we are confronted with a clear case of Communist aggression in Indochina and that we are meeting it in a hard-hitting, two-fisted manner in a demonstration of positive policy. This is all right in the short run, but is it not sowing the whirlwind?—unless of course we intend when the time comes to commit American ground forces in Indochina and thus throw all Asia to the wolves along with the best chances the free world has.
In this connection—and also in connection with the possibility of our drawing the Asian representatives into closer consultation with us—could we not bring the Asian representatives here into association with our Congressmen? A suggestion was made some time ago that we bring the two sets together at periodic cocktail parties. Something along that line would seem to be an excellent idea. Our worse difficulties with Congress appear to arise from a lack of appreciation in Congress of actualities in Asia—especially with regard to China. I believe some of the abler Asians here could do a more effective job than we in educating Congressmen and relieve us of pressing burdens. We have already seen how effective the technique of the direct approach to Congress can be in the success of the Chinese Nationalists in getting the Generalissimo hung around our neck like an albatross and in the way in which the Indonesians (with remarkable perceptiveness considering their inexperience) aroused Congress to put the heat under us during the second Dutch military action; Senator Brewster5 himself proposed cutting off ECA to the Netherlands.
There is no reason why the Asians should not approach Congress in order to help us as well as to circumvent us. The non-Communist Asians are given to warning us that if we do not help them, their position will be undermined and extremists will take over. Could we not use the same argument with them and, even if we cannot provide cocktail parties as a background, encourage them to seek direct means of getting Congress on the right track?
1. Policy information officer, Bureau of Far Eastern Affairs.↩
4. The memorandum under reference was transmitted to Paris as the enclosure to instruction No. 289, June 6, 1949; for text, see Foreign Relations, 1949, vol. vii, Part 1, pp. 4 ff.↩
5. Senator Owen Brewster of Maine.↩
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d552
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_863
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_864
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_859
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_860
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1949v07p1/pg_4
Thân thế (các) nhân vật
Harry S. Truman
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://en.wikipedia.org/wiki/List_of_presidents_of_the_United_States
https://www.whitehousehistory.org/the-presidents-timeline
https://en.wikipedia.org/wiki/Harry_S._Truman
https://millercenter.org/president/truman/life-in-brief
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://www.trumanlittlewhitehouse.org/key-west/president-truman-biography
https://www.trumanlibrary.gov/education/trivia/biographical-sketch-harry-truman
No comments:
Post a Comment