20260529 CDTL DDE D138 22 November 1952 Điện tín của Đại sứ Heath tại Sài Gòn gửi Bộ Ngoại giao. Sách lược không thành của Tầu cộng.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d138
Google Translated
Tài liệu 138
Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1952–1954, Đông Dương, Tập XIII, Phần 1
751J.5/11–2252: Điện tín của Đại sứ Heath tại Sài Gòn gửi Bộ Ngoại giao.
Mật
Sài Gòn, ngày 22 tháng 11 năm 1952 — 4 giờ chiều
1061. Thông tin báo cáo từ Paris (không số). Tôi đã đến thăm Luang Prabang vào ngày 19 và 20 tháng 11 theo lời mời của Thái tử Savang. Quốc vương Sisavang Vong, do đang mắc chứng bệnh gút và bệnh gan nghiêm trọng, đã không tiếp kiến tôi.
Trái với dự đoán của tôi, Savang không tỏ ra sốt sắng thảo luận về vấn đề đại diện tại Wash, ngoài việc bày tỏ mong muốn phái đoàn được thành lập một cách nhanh chóng và tìm được ứng viên hoàn toàn được Chính phủ Lào, bao gồm cả Quốc hội, chấp nhận. Ông không nêu tên ai cả. (Về vấn đề này, Ourot Souvannavong đã thông báo với FSO Thomson rằng ông dự định sẽ đến Paris trong vài ngày tới để tiếp tục các hoạt động với tư cách là Ủy viên Hội đồng Liên hiệp Pháp trong khi chờ đợi khả năng được đề cử làm Bộ trưởng tại Mỹ. Quốc tịch Pháp của ông là cái cớ chính cho sự phản đối trong Nội các đối với việc đề cử ông.)
Nguyện vọng chính của Savang là trình bày luận điểm mà Chính phủ Lào hiện đang nỗ lực thúc đẩy tại Hội đồng Cao cấp Liên hiệp Pháp cũng như tại các diễn đàn khác, với nội dung như sau: Xét về phía Lào, cuộc chiến về cơ bản đã kết thúc; số lượng quân xâm nhập Việt Minh còn sót lại—tập trung ở phía Bắc và trên cao nguyên Boloven—chỉ vỏn vẹn chưa đầy 500 tên và dự kiến sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn trong vài tháng tới. Do đó, kể từ nay, việc gọi đây là cuộc chiến "Đông Dương" là một sự gọi tên sai lệch, bởi lẽ Lào đã đạt được sự thống nhất và độc lập dân tộc, đồng thời đang bước vào một trạng thái gần như bình thường. Trong trường hợp không xảy ra cuộc xâm lược từ phía Tầu cộng, thì xung đột còn lại về bản chất chỉ là một cuộc nội chiến tại Việt Nam. Mặc dù vẫn tiếp tục tuân thủ các nghĩa vụ hiệp ước đối với Pháp và các quốc gia khác đã được ký kết vào thời điểm Lào được trao trả độc lập, Lào không tự coi mình có nghĩa vụ phải dốc toàn lực quốc gia vào việc giải quyết cuộc nội chiến tại Việt Nam. Vấn đề này đã nảy sinh ngay sau khi Tướng De Lattre qua đời, khi Tướng Salan yêu cầu được sử dụng một tiểu đoàn lính dù của Lào tại vùng Bắc Kỳ; phía Lào đã từ chối yêu cầu đó, và sẽ tiếp tục từ chối bất kỳ yêu cầu tương tự nào trong tương lai. [Trang 300]
Theo Savang, Quân đội Quốc gia Lào có đủ năng lực đảm bảo quốc phòng trước bất kỳ mối đe dọa nào, ngoại trừ trường hợp bị Tầu cộng tấn công. Thế trận phòng thủ có thể được cải thiện thông qua việc chuyển đổi hai tiểu đoàn bộ binh vốn tương đối thiếu cơ động thành các đơn vị lính dù; nhờ đó, tạo nên một lực lượng phản kích cơ động bao gồm ba tiểu đoàn dù cùng các đơn vị biệt kích độc lập. Việc gia tăng tổng biên chế của Quân đội Lào nhìn chung là không cần thiết và cũng thiếu tính kinh tế; điều duy nhất cần thiết lúc này là công tác hiện đại hóa. Khoản viện trợ vật chất mà Pháp đã cam kết dành cho mục đích hiện đại hóa này sẽ đến chậm, và nhu cầu bổ sung máy bay vận tải hiện đang trở nên vô cùng cấp thiết.
Ngoài mong muốn tránh né các ràng buộc quân sự với Việt Nam, một yếu tố khác đằng sau lập luận của Savang là ý định thúc đẩy đầu tư kinh tế từ nước ngoài, thông qua việc phổ biến quan điểm cho rằng những rủi ro chiến tranh đối với Ủy ban Quốc tế (IC) không còn hiện hữu tại Lào nữa.
Mặc dù trong chuyến thăm này tôi đã không tận dụng cơ hội để tranh luận về vấn đề đó, song tôi vẫn cảm thấy lo ngại trước những bằng chứng mới cho thấy chủ nghĩa ly khai tại Lào đang vươn ra ngoài phạm vi các vấn đề nội bộ đơn thuần, để thâm nhập vào lĩnh vực phòng thủ chung. Sự an nguy của Lào—quốc gia vốn có trọng lượng hết sức khiêm tốn trong cán cân quyền lực khu vực, điều mà chính Savang cũng là người đầu tiên thừa nhận—rõ ràng đang phụ thuộc vào kết cục của cuộc chiến do phe Cộng sản duy trì mà tâm điểm lại nằm tại Bắc Kỳ, bất chấp thái độ ác cảm của người dân Lào đối với Việt Nam.
Heath.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/sources
List of Abbreviations and Symbol
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/terms
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/persons
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/comp1
1. Document 138
Foreign Relations of the United States, 1952–1954, Indochina, Volume XIII, Part 1
751J.5/11–2252: Telegram
The Ambassador at Saigon (Heath) to the Department of State
confidential
Saigon, November 22, 1952—4 p.m.
1061. Rptd info Paris unnumbered. I visited Luang Prabang Nov 19 and 20 at invitation Crown Prince Savang. King Sisavang Vong, suffering severely from gout and liver ailment, did not receive me.
Contrary to my expectations, Savang was not anxious discuss question of representation in Wash, other than state his desire that mission be established fairly promptly and candidate found who wld be fully acceptable to Laotian Govt including Assembly. He mentioned no names. (In this connection, Ourot Souvannavong has informed FSO Thomson that he intends leave for Paris within next few days resume his activities as Councillor Fr Union while awaiting possible nomination as Min to US. His Fr citizenship has been major pretext for opposition in Cab to his nomination.)
Savang’s principal desire was to unfold thesis which Laotian Govt presently trying to put over in Fr Union High Council and elsewhere, running as fols: Who [So] far as Laos concerned, war is virtually over, with remaining VM intruders, in north and in Boloven plateau, numbering not over 500, about to be eliminated within next few months. “Indochinese” war, therefore, henceforth misnomer since Laos has achieved natl unity and independence and is entering quasinormal situation. In absence Chi invasion, remaining conflict is essentially VN civil war. While continuing accept treaty obligations to France and other AS entered into at time independence granted, Laos does not consider itself obliged expend natl effort in settlement VN civil war. This issue arose shortly after death De Lattre when Gen Salan requested use Laos paratroop battalion in Tonkin; Laos refused, and will refuse any similar request.
Laotian National Army, according Savang, is capable assuring natl def against any threat short of attack by China. Def posture can be improved by transformation two relatively immobile infantry battalions into paratroop units, thus providing mobile counter-striking force of three parachute battalions and separate commando units. Overall increase in numbers Lao Army neither necessary nor economic; only modernization is needed. Material aid for latter purpose promised by Fr will be slow in arriving, and need addit transport planes is vital.
Aside from desire avoid mil commitments in VN, another factor behind Savang‘s thesis is desire encourage fon econ investment through popularization idea that war risks of IC no longer applicable to Laos.
Altho I did not take occasion this visit to argue question, I am concerned by this new evidence Laotian separatism extending beyond purely internal matters and into sphere common def. Safety of Laos, whose slight weight in regional power complex Savang is first to admit, is patently dependent upon outcome of Commie-maintained war whose focal point is in Tonkin, despite Laotian natl antipathy to VN.
Heath.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d138
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_300
De Lattre De Tassigny, Général d’Armée Jean,
French High Commissioner and Commander of French Forces in Indochina, December 1950–November 1951; died January 1952.
https://en.wikipedia.org/wiki/Jean_de_Lattre_de_Tassigny
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d8
https://www.britannica.com/biography/Jean-de-Lattre-de-Tassigny
https://ww2db.com/person_bio.php?person_id=738
Ambassador (Minister to June 1952) at Saigon accredited to Vietnam, Laos, and Cambodia. Appointments terminated October (Cambodia) and November (Vietnam, Laos) 1954.
https://en.wikipedia.org/wiki/Donald_R._Heath
https://history.state.gov/departmenthistory/people/heath-donald-read
https://oac.cdlib.org/findaid/ark:/13030/c81260v0/
Ourot Souvannavong,
Laotian Minister in the United States from July 13, 1953; Laotian Delegate at the Geneva Conference of 1954.
Commander of French Forces in Indochina, April 1, 1952–May 1953.
https://en.wikipedia.org/wiki/Raoul_Salan
https://www.britannica.com/biography/Raoul-Albin-Louis-Salan
https://www.britishpathe.com/asset/219896/
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d21
http://saigon-vietnam.fr/raoul-salan_en.php
https://foreignlegion.info/1952-battle-of-na-san/
https://grokipedia.com/page/Raoul_Salan
https://historfiction.fandom.com/wiki/Raoul_Salan
Savang Vatthana,
Crown Prince of Laos.
Sisavang Vong,
King of Laos.
No comments:
Post a Comment