Wednesday, May 20, 2026

20260521 CDTL DDE D130 10 November 1952 Điện tín từ Đại sứ Dunn tại Pháp gửi Bộ Ngoại giao. Ngăn cộng sản.

20260521 CDTL DDE D130 10 November 1952 Điện tín từ Đại sứ Dunn tại Pháp gửi Bộ Ngoại giao. Ngăn cộng sản.


https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d130

Google Translated

Tài liệu 130

Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1952–1954, Đông Dương, Tập XIII, Phần 1

740.5/11–1052: Điện tín từ Đại sứ Dunn tại Pháp gửi Bộ Ngoại giao.

Mật

Paris, ngày 10 tháng 11 năm 1952 — 7 giờ tối

2870. Về Điện tín số 2609 của Bộ, ngày 4 tháng 11.1

1. Chúng tôi đã xem xét với sự quan tâm đặc biệt đối với phương hướng thực hiện được phác thảo trong bức điện tham chiếu, và chúng tôi hoàn toàn thấu hiểu sự cần thiết của việc có thêm các bên khác cùng tham gia hỗ trợ Pháp trong việc tài trợ cho các chiến dịch tại Đông Dương. Chúng tôi hiểu rằng bức điện tham chiếu nói trên chỉ đề cập đến khoản viện trợ giúp giảm bớt gánh nặng lên nguồn ngân sách của Pháp, và rằng sự hỗ trợ về nhân lực không được xem xét trong bối cảnh này. Chính gánh nặng ngân sách này là yếu tố tác động sâu sắc đến tư duy của Pháp trong các vấn đề liên quan đến NATO, EDC, Đức cũng như các vấn đề quốc phòng nói chung. Phía Pháp cũng sẽ hoan nghênh bất kỳ triển vọng nào giúp giảm bớt sự hao hụt về nhân lực quân sự; tuy nhiên, vào thời điểm hiện tại, họ dường như chỉ kỳ vọng sự giải tỏa này đến từ "việc giải quyết cuộc chiến tranh Đông Dương" hoặc sự phát triển dần dần của quân đội quốc gia tại các Quốc gia Liên kết—bởi lẽ, họ dường như nhận định rằng bất kỳ sự tham gia quân sự nào từ các quốc gia khác—trong bối cảnh chưa có sự can thiệp công khai từ phía Tầu cộng—là điều rất khó xảy ra và thậm chí có thể là điều không mong muốn.

2. Từ lâu, phía Pháp đã luôn khao khát nhận được sự thừa nhận từ nội bộ rằng việc họ bảo vệ Đông Dương là nhằm phục vụ lợi ích của thế giới tự do, chứ không đơn thuần là đang tiến hành một cuộc chiến tranh thuộc địa. Chắc hẳn Ngài vẫn còn nhớ rằng trong cuộc thảo luận giữa Bộ trưởng và các Bộ trưởng Pháp vào tháng Năm vừa qua, câu hỏi đầu tiên mà ông Pinay đặt ra là liệu Hoa Kỳ trên thực tế có thừa nhận nỗ lực của Pháp tại Đông Dương là vì lợi ích chung của khối đồng minh—chứ không chỉ đơn thuần là vì lợi ích riêng của Pháp—hay không; và Bộ trưởng đã trả lời là có.

Trong những tuần gần đây, các cuộc thảo luận công khai về tình hình này ngày càng gia tăng, cùng với đó là những tuyên bố xuất hiện ngày càng thường xuyên hơn, cho rằng Pháp không thể tiếp tục mãi mãi việc đơn phương gánh vác gánh nặng của một cuộc chiến mà trong đó, lợi ích quốc gia của chính họ không còn là yếu tố chi phối chủ đạo, mà thay vào đó là mục tiêu ngăn chặn sự bành trướng của chủ nghĩa Cộng sản tại khu vực Đông Nam Á.

3. Theo nhận định của chúng tôi, điều kiện tiên quyết để có thể nhận được dù chỉ là sự hỗ trợ mang tính biểu tượng từ các quốc gia khác chính là việc thiết lập một khuôn khổ chính trị nhằm gắn kết các quốc gia này với nỗ lực của phía Pháp. Có lẽ phía Pháp đã cân nhắc đến điều này khi họ đề nghị thảo luận vấn đề Đông Nam Á theo cơ chế ba bên vào tháng 12 vừa qua. Nếu trong tương lai gần, chính phía Pháp chủ động nêu lên vấn đề về phương thức tiếp cận các quốc gia khác, chúng tôi tin rằng chúng ta nên dẫn chiếu đến thư trả lời của Bộ trưởng gửi ông Pinay vào tháng 5 năm ngoái; đồng thời tái khẳng định niềm tin của chúng ta rằng chiến dịch tại Đông Dương là vấn đề mang lại lợi ích cho toàn thế giới tự do chứ không chỉ riêng cho nước Pháp; tuyên bố rằng chúng ta ủng hộ [Trang 279] về nguyên tắc ý tưởng tìm kiếm và tổ chức thêm sự hỗ trợ từ các quốc gia khác; và rằng chúng ta sẵn sàng ủng hộ những đề nghị của phía Pháp nhằm đạt được mục tiêu này, miễn là các đề nghị đó mang tính khả thi và phù hợp.

4. Mặt khác, bất kỳ sáng kiến ​​nào từ phía chúng ta vào thời điểm hiện tại—trong bối cảnh tư duy hiện hành của phía Pháp—rất có thể sẽ khơi dậy sự nghi ngờ gay gắt rằng chúng ta chỉ đơn thuần đang tìm cách cắt giảm khoản viện trợ của chính mình. Điều này có thể gây ra tác động làm nản lòng nghiêm trọng đối với quyết tâm của họ liên quan đến vấn đề Đông Dương. Do đó, tôi mong rằng sẽ không có bước đi nào được thực hiện với phía Pháp vào lúc này theo hướng đã nêu trong bức điện tham chiếu; và thực tế rằng chúng ta thậm chí đang cân nhắc vấn đề này cần phải được giữ kín một cách tuyệt đối.

1.    Trong bức điện số 2609 gửi tới Paris ngày 4 tháng 11, Bộ Ngoại giao đã thảo luận về khả năng huy động sự hỗ trợ tài chính từ các quốc gia thành viên của Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) nhằm hỗ trợ cho nỗ lực của Pháp tại Đông Dương. Bộ nhận định rằng những nỗ lực ban đầu sẽ đạt hiệu quả tốt nhất nếu được thực hiện với Canada và Bỉ. Bộ cũng nhấn mạnh tác động tích cực đối với Quốc hội Hoa Kỳ—vốn có thể đạt được thông qua nỗ lực giảm bớt gánh nặng của cuộc chiến tranh Đông Dương đối với Hoa Kỳ. (740.5/11–552) Để xem toàn văn bức điện số 2609, xin tham khảo Tập VI.

List of Sources

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/sources

List of Abbreviations and Symbol

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/terms

List of Persons

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/persons

Policy of the United States with respect to Indochina, 1952: U.S. assistance to French Union forces; military, economic, and diplomatic support for the Associated States of Indochina (Documents 1–161)

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/comp1

1.    Document 130

Foreign Relations of the United States, 1952–1954, Indochina, Volume XIII, Part 1

740.5/11–1052: Telegram

The Ambassador in France (Dunn) to the Department of State

secret

Paris, November 10, 1952—7 p.m.

2870. Re Deptel 2609, Nov 4.1

1.

We have considered with great interest the possible line of approach outlined in reftel, and we fully appreciate the desirability of having others participate in assisting France in financing the Indo-Chinese operations. We assume that reftel concerned with aid that would only alleviate strain on French budgetary resources, and that manpower assistance not considered in this context. It is the budgetary strain which deeply affects French thinking in NATO, EDC, Germany and defense questions in general. They would equally welcome any prospect of relieving drain on Friday [French] military manpower but at present time seem to expect such relief only from “settlement of Indochina war” or eventual development of Associated States Natl Armies, as they apparently see any military participation by other countries, in absence of overt Chinese intervention, as highly unlikely and perhaps undesirable.

2.

French have long been anxious for internal recognition that they are defending Indochina in interest of free world rather than merely waging a colonial war. You will recall that during Secretary’s discussion with French ministers last May, Pinay‘s first question was whether US did in fact recognize Fr effort in Indochina as in general allied interest rather than purely Fr interest and that Secy replied in affirmative.

In recent weeks there has been increasing public discussion of this situation and increasingly frequent statements that Fr could not continue indefinitely to carry by herself the burden of a war in which her natl interest was less of a controlling factor than of preventing the spread of Communist aggression in Southeast Asia.

3.

It seems to us that pre-condition for obtaining even symbolical aid from other countries is establishment of pol framework for associating them with Fr effort. Fr may have had this in mind when they suggested Southeast Asia problem be discussed tripartitely in Dec. Should Fr themselves bring up in immediate future question of possible approach to other countries, we believe we should refer to Secty’s reply to Pinay last May, reiterate our belief Indochina campaign of interest to free world rather than solely to France, state that we support [Page 279] in principle the idea of obtaining and organizing additional assistance from other nations, and that we would be prepared to support such Fr proposals to this end as might be practicable and desirable.

4.

On other hand, any initiative by us at present might well, in current state of Fr thinking, arouse strong suspicion we merely seeking ways of reducing our own assistance. This might have seriously discouraging effect on their own determination with respect to Indo-china. Accordingly I hope no steps will be taken with Fr at this time along lines reftel, and fact that we are even considering subject should be most closely held.

Dunn

1.    In telegram 2609 to Paris, Nov. 4, the Department of State discussed the possibility of obtaining the financial support of members of the North Atlantic Treaty Organization for the French effort in Indochina. It was considered that initial efforts might best be made with Canada and Belgium. The Department emphasized the favorable effect upon Congress which could be achieved by an attempt to reduce the burden of the Indochina war for the United States. (740.5/11–552) For the complete text of telegram 2609, see volume vi.

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d130

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_279

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v06p1

Thân thế (các) nhân vật

Dunn, James Clement,

Ambassador in Italy to March 17, 1952; Ambassador in France, March 27, 1952–March 2, 1953; Ambassador in Spain from April 9, 1953.

https://en.wikipedia.org/wiki/James_Clement_Dunn

https://history.state.gov/departmenthistory/people/dunn-james-clement

https://history.state.gov/departmenthistory/people/dunn-james-clement

https://www.nytimes.com/1979/04/11/archives/james-clement-dunn-us-diplomat-in-europe.html

https://time.com/archive/6887313/foreign-relations-back-to-madrid/

https://www.washingtonpost.com/archive/local/1979/04/14/james-c-dunn-88-us-ambassador-to-four-countries-after-war-dies/cbce7e8e-38a2-4bd8-986e-d819a8782bbe/

https://www.trumanlibrary.gov/taxonomy/term/6156

https://www.nytimes.com/1953/03/06/archives/james-c-dunn-takes-oath-foreign-service-veteran-goes-to-spain-as.html

Pinay, Antoine,

Prime Minister of France, March 8, 1952–January 8, 1953.

https://simple.wikipedia.org/wiki/Antoine_Pinay

https://en.wikipedia.org/wiki/Antoine_Pinay

https://grokipedia.com/page/Antoine_Pinay

https://www.britannica.com/biography/Antoine-Pinay

https://www.archontology.org/nations/france/france_govt09/pinay.php

https://gerontology.fandom.com/wiki/Antoine_Pinay

No comments:

Post a Comment