20260123 CDTL HST DDE D12 1 February 1952 Điện tín từ Bộ trưởng Heath tại Sài Gòn gửi Bộ Ngoại giao.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d12
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_26
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_27
Google Translated
Tài liệu 12
Quan hệ đối ngoại của Hoa Kỳ, 1952–1954, Đông Dương, Tập XIII, Phần 1
751G.00/2–152: Điện tín từ Bộ trưởng Heath tại Sài Gòn gửi Bộ Ngoại giao
Mật
Sài Gòn, ngày 1 tháng 2 năm 1952—10 giờ sáng
1515. Thông tin báo cáo từ Paris 562. Letourneau đã tổ chức bữa trưa cho các quan chức cấp cao người Mỹ tại đây, trong đó có Ginsberg, thành viên ủy ban quốc gia của các cựu chiến binh Do Thái hiện đang thăm Sài Gòn. [Trang 26]
Sau bữa trưa, tôi đã có cuộc nói chuyện riêng dài với Letourneau, người khẳng định tinh thần của quân đội Pháp ở phía bắc rất tốt mặc dù giao tranh rất ác liệt; rằng Salan tin chắc tình hình đang được kiểm soát tốt; rằng việc chiếm đóng Hòa Bình đã gây khó khăn nghiêm trọng cho các hoạt động của Việt Minh, thể hiện qua các cuộc tấn công tốn kém của họ vào lực lượng và đường dây liên lạc của Pháp tại đó. Letourneau đã có cuộc nói chuyện dài với Hữu ngày hôm qua, trong đó ông nói với Hữu rằng Pháp không hề có ý định lật đổ chính phủ của Hữu, nhưng Pháp phải nhấn mạnh rằng ông ta phải cải tổ nội các để bảo đảm một chính quyền hiệu quả. Ông nói với Hữu rằng ông ta thực sự sợ hòa bình (và sự ra đi của quân đội Pháp) vì ông ta phải nhận ra rằng nếu chính phủ không được tăng cường đáng kể, nó sẽ sụp đổ trước Việt Minh chỉ vì sự yếu kém mà không cần bất kỳ cuộc tấn công nào. Ông đã nhấn mạnh rằng Hữu phải soạn thảo ngân sách. Ông nói rằng Hữu đã phản ứng không tốt trước những lời chỉ trích này và khẳng định chính phủ của mình hiệu quả. Hữu ám chỉ rằng việc nhấn mạnh việc công bố ngân sách là do áp lực từ phía Mỹ. Hữu lập luận rằng ông đã từ chối cho người Mỹ xem ngân sách vì thiếu sự cho phép đầy đủ từ Pháp. Letourneau trả lời rằng ngân sách không phải là thứ cần giữ bí mật mà là thứ cần công khai cho mọi người. Letourneau nói rằng ông cảm thấy tức giận trước việc chính phủ của Hữu liên tục bị gọi là chính phủ "con rối". Ông nghĩ rằng sẽ rất tốt nếu có một chính phủ con rối, nhưng không phải là một chính phủ con rối luôn cằn nhằn với ông. Hữu đã cố gắng lấy lòng những người theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan bằng cách tấn công Pháp nhưng đã thất bại.
Letourneau sẽ lên đường đến Đà Lạt vào ngày mai để tham dự hội nghị kéo dài hai ngày với Bảo Đại. Ông sẽ nhấn mạnh rằng Pháp sẽ kiên định trung thành ủng hộ Bảo Đại. Chính phủ Pháp không yêu cầu khoảng 30 quốc gia công nhận chính phủ lâm thời mà là chính phủ Việt Nam vĩnh viễn (de jure), được tượng trưng bởi Bảo Đại với tư cách là nguyên thủ quốc gia. Về những tin đồn rằng Pháp sẽ cố gắng đạt được một thỏa thuận hòa bình với Việt Minh, trên thực tế, việc đạt được bất kỳ thỏa thuận nào thông qua đàm phán là điều không thể tưởng tượng được. Nếu, trái với mọi khả năng, việc đàm phán chấm dứt chiến sự trở nên khả thi, Chính phủ Pháp sẽ không thực hiện bất kỳ bước nào mà không có sự cho phép đầy đủ trước đó của Bảo Đại, đồng thời tôn trọng vị trí nguyên thủ quốc gia của ông.
Letourneau hỏi tôi cảm nhận của tôi về Bảo Đại trong cuộc nói chuyện với ông ấy. Tôi nói rằng Bảo Đại lo ngại về những khó khăn trong việc thành lập một chính phủ hiệu quả, những khó khăn tài chính của Việt Nam và tình trạng bế tắc chưa được giải quyết do sự "không tương thích" giữa Pháp và Việt Nam. Vì Bảo Đại đã ủy quyền cho tôi, tôi đã đề cập với Letourneau về tuyên bố được cho là của De Lattre (xem điện tín 1505, báo cáo gửi Paris 559, ngày 30 tháng 1) rằng trong trường hợp kết thúc nhiệm vụ của ông ta, không người Pháp nào được giao chức vụ tổng tư lệnh và cao ủy cùng lúc, mà những chức danh này nên được trao cho Bảo Đại. Tôi nói với ông ấy rằng tôi chưa thảo luận chi tiết về "ý tưởng" này nhưng tôi cho rằng Bảo Đại muốn nói rằng chức danh Tổng tư lệnh ít nhất sẽ chỉ mang tính hình thức mà không thực sự nắm quyền chỉ huy trực tiếp. Letourneau không phản đối ý tưởng này mạnh mẽ như tôi mong đợi. Ông ấy nói rằng tất nhiên Bảo Đại không thể chỉ huy lực lượng Pháp nhưng với tư cách là nguyên thủ quốc gia, ông ấy sẽ chỉ huy Quân đội Quốc gia Việt Nam. Điều rất quan trọng là Bảo Đại phải có quyền chỉ huy thực sự đối với Quân đội Quốc gia Việt Nam. [Trang 27]
Nó không được phép rơi vào sự kiểm soát của Hửu để có thể bị sử dụng chống lại Bảo Đại trong tương lai.
Letourneau tiếp tục nói rằng ông hoàn toàn không phản đối việc đưa những người theo chủ nghĩa dân tộc thẳng thắn vào chính phủ Việt Nam được cải tổ. Tuy nhiên, vào thời điểm này, họ không được phép kích động việc sửa đổi thỏa thuận cơ bản với Pháp. Ông Letourneau biết rất rõ rằng những thỏa thuận này sẽ được sửa đổi khi hòa bình được lập lại và ông có thể dễ dàng đưa ra tuyên bố chính thức rằng khi hòa bình đến, toàn bộ vấn đề quan hệ với Pháp sẽ được đàm phán lại. Tuy nhiên, nếu ông làm vậy bây giờ, sẽ có nguy cơ rất lớn là trong vòng vài tháng nữa, các bậc phụ huynh, chính trị gia và người đóng thuế Pháp sẽ từ chối cho phép tiếp tục những hy sinh về quân sự và tài chính hiện nay ở Đông Dương.
Tôi đã nói với Letourneau rằng tôi đã khuyên Bảo Đại, dù có được trao thêm tước hiệu, quyền lực hay phương tiện gì đi nữa, hãy rời khỏi nơi nghỉ dưỡng trên núi, đến sống ở Sài Gòn và Hà Nội và tích cực tham gia vào chính phủ và việc thành lập quân đội quốc gia. Nếu ông ấy làm vậy, tôi chắc chắn ông ấy sẽ nhận được sự ủng hộ và thành công. Letourneau rất vui khi nghe tin ông ấy đã được khuyên như vậy; đó là điều cần thiết vào lúc này. Letourneau nói rằng ông hy vọng sẽ có thể thảo luận về việc Hoàng hậu trở lại Sài Gòn. Ông nhận xét rằng ông từng nói với Bảo Đại rằng ông có thể sử dụng Cung điện Norodom, nhưng chỉ sau khi một dinh thự thích hợp được xây dựng cho đại diện Pháp. Lúc đó, Bảo Đại dường như không mấy quan tâm đến lời đề nghị này, chỉ nói rằng ông muốn có một dinh thự mới cho riêng mình.
Heath.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/sources
List of Abbreviations and Symbol
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/terms
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/persons
1. Document 12
Foreign Relations of the United States, 1952–1954, Indochina, Volume XIII, Part 1
751G.00/2–152: Telegram
The Minister at Saigon (Heath) to the Department of State
secret
Saigon, February 1, 1952—10 a.m.
1515. Rptd info Paris 562. Letourneau gave luncheon for ranking Amers here and included Ginsberg, natl comm Jewish war vets presently visiting Saigon. [Page 26]
After luncheon had long talk alone with Letourneau who asserted morale Fr troops on north good altho fighting bitter; that Salan felt sure sitn well in hand; that Hoa-Binh occupation had gravely embarrassed VM operations as shown by their costly attacks there against Fr forces and communications. Letourneau had long talk yesterday with Huu in which he told latter there not slightest intention France to cause downfall Huu Govt but France must insist he reorganize cabinet to provide efficient admin. He told Huu latter really afraid of peace (and departure Fr troops) because he must realize that unless govt greatly strengthened it wld fall to VM out of sheer weakness without any attack being made against it. He had insisted that Huu produce budget. Said Huu took these criticisms in bad part and insisted govt efficient. Huu intimated this insistence on his publishing budget was due to Amer pressure. Huu argued he had refused show Americans budget because lacking full auth of Fr. Letourneau replied that budget was not something to keep secret but to show to everyone. Letourneau said he felt irate at constant ref to Huu’s govt as a “puppet” govt. He tempted think it wld be very fine to have puppet govt but not puppet govt that was always snarling at him. Huu tried curry favor with rabid natlist by attacking France but had failed.
Letourneau leaves tomorrow for Dalat for two day conf with Bao Dai. He will emphasize Fr will be unwaveringly loyal in supporting Bao Dai. Fr Govt had not asked some 30 odd nations to recognize transitional cab but permanent state of Vietnam as symbolized by Bao Dai as chief state. As for rumors Fr wld attempt conclude some peace settlement with VM it practically inconceivable that any such settlement cld be obtained by negot. If against all likelihood, it shld become possible to negot an end to hostilities, Fr Govt wld not take slightest step without full prior auth of Bao Dai with full regard to latter’s position as chief state.
Letourneau asked how Bao Dai seemed during my talk with him. I said Bao Dai concerned with difficulty in now manning efficient govt, financial difficulties Vietnam and unresolved stalemate of “incompatibility” between Fr and Viets. Since Bao Dai had so auth me, I mentioned to Letourneau alleged statement De Lattre (see Legtel 1505, rptd Paris 559, Jan 30) that in case of termination his mission no Frenchman shld be given combined function com gen and high comm but these titles shld be vested in Bao Dai. I told him I had not discussed this “idea” at length but assumed Bao Dai meant that title of CIC at least wld be nominal without his exercising direct command. Letourneau did not reject this idea as violently as I had expected. He said of course Bao Dai cld not command Fr forces but as chief state he wld be comm Viet Natl Army. It very important that Bao Dai have more than nominal command of Viet Natl Army. It [Page 27] must not fall under Huu’s control for possible eventual use against Bao Dai.
Letourneau went on to say that he by no means opposed to inclusion of outspoken nationalists in reshuffled Viet Govt. They must not, however, at this time agitate for revision of basic accord with Fr. He, Letourneau, knew perfectly well these accords wld be revised once peace came and he cld at this time easily make official declaration that when peace arrived whole matter of relationship with Fr wld be renegotiated. If he did so now, however, there gravest danger that within few months Fr parents, polits and taxpayers wld refuse allow continuance present mil and fin sacrifices in Indochina.
I told Letourneau that I had urged Bao Dai, whether or not he given additional titles, powers or facilities, to leave his mountain retreat, take up residence in Saigon and Hanoi and actively interest himself in govt and formation natl army. If he did so I sure he wld meet with support and success. Letourneau glad hear he had been given this advice; it necessity of hour. Letourneau said he hoped be able discuss return to Saigon of Empress. He remarked he had once told Bao Dai he cld have Norodom Palace but not until appropriate residence had been built for Fr rep. Bao Dai had not then seemed much interested in this offer except say he wld prefer new residence for himself.
Heath.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/comp1
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d12
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_26
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_27
Bao Dai,
Chief of State of Vietnam.
De Lattre De Tassigny, Général d’Armée Jean,
French High Commissioner and Commander of French Forces in Indochina, December 1950–November 1951; died January 1952.
https://en.wikipedia.org/wiki/Jean_de_Lattre_de_Tassigny
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d8
https://www.britannica.com/biography/Jean-de-Lattre-de-Tassigny
https://ww2db.com/person_bio.php?person_id=738
Ambassador (Minister to June 1952) at Saigon accredited to Vietnam, Laos, and Cambodia. Appointments terminated October (Cambodia) and November (Vietnam, Laos) 1954.
https://en.wikipedia.org/wiki/Donald_R._Heath
https://history.state.gov/departmenthistory/people/heath-donald-read
https://oac.cdlib.org/findaid/ark:/13030/c81260v0/
French Minister in Charge of Relations with the Associated States until July 1953; also served as French High Commissioner in Indochina, April 1952–July 19, 1953.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d220
https://en.wikipedia.org/wiki/Jean_Letourneau
https://avalon.law.yale.edu/20th_century/inch012.asp
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d53
https://granger.com/0146908-jean-letourneau-frech-minister-jean-letourneau-at-the-depar-image.html
Nguyen Huu Tri,
Governor of Northern Vietnam, 1952–1954; leader of the Dai Viet (Vietnamese political party).
Norodom Sihanouk,
King of Cambodia to March 1955, thereafter Prince of Cambodia; Prime Minister and Foreign Minister, October 1955–January 1956; Prime Minister, Foreign Minister, and Minister of the Interior, March–April 1956; Prime Minister, September–October 1956; Prime Minister, Foreign Minister, Minister of Plans, and Minister of the Interior, April–July 1957
Cambodian Head of State until March 1970; thereafter, leader of Cambodian Government in exile in Beijing
Prince, Head of State of Cambodia until March 18, 1970; thereafter, leader of the Cambodian government-in-exile in Beijing (GRUNK)
4/11/75 - Phnom Penh Evacuation
Commander of French Forces in Indochina, April 1, 1952–May 1953.
https://en.wikipedia.org/wiki/Raoul_Salan
https://www.britannica.com/biography/Raoul-Albin-Louis-Salan
https://www.britishpathe.com/asset/219896/
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d21
http://saigon-vietnam.fr/raoul-salan_en.php
https://foreignlegion.info/1952-battle-of-na-san/
https://grokipedia.com/page/Raoul_Salan
No comments:
Post a Comment