20260113 CDTL October 21, 1954 Biên bản cuộc họp thứ ba giữa Thủ tướng Chu Ân Lai và Nehru.
October 21 1954 Minutes of the Third Meeting between Premier Zhou Enlai and Nehru
https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/96393/download
Google Translated
Ngày 21 tháng 10 năm 1954
Biên bản cuộc gặp lần thứ ba giữa Thủ tướng Chu Ân Lai và Thủ tướng Nehru
Tài liệu này được thực hiện với sự hỗ trợ của Quỹ MacArthur
Biên bản cuộc gặp lần thứ ba giữa Thủ tướng Chu Ân Lai và Thủ tướng [Jawaharlal] Nehru
(Chưa được duyệt)
Thời gian: 21 tháng 10 năm 1954, 15:30-18:15
Địa điểm: Hội trường Tây Hoa, Trung Nam Hải
Phía Trung Quốc tham dự: Thứ trưởng Trương Hán Phúc, Đại sứ [không rõ], Vụ trưởng [không rõ], Phổ Thủ Xương (phiên dịch và thư ký)
Phía Ấn Độ tham dự: Bì Lai [nguyên văn], Nedyam Raghavan, Lý Xuân Huy [nguyên văn] (phiên dịch)
Chu: Tôi đã gặp Chủ tịch Mao hôm qua. Ông ấy nói sẽ phù hợp hơn nếu nói chuyện với ngài sau khi chúng ta hội đàm. Tôi còn một số vấn đề khác cần trao đổi. Tôi muốn hỏi một số câu hỏi và hy vọng nhận được lời khuyên của ngài.
Trước tiên, tôi muốn hỏi về tình hình ở Indonesia. Chúng tôi đã mời Thủ tướng Indonesia [Ali Sastroamidjojo] đến thăm Trung Quốc, nhưng Thủ tướng Indonesia hy vọng chúng tôi có thể đến thăm Indonesia trước.
Nehru: Thật khó để phân tích tình hình Indonesia. Chính phủ Indonesia đang bất ổn. Không phải do những rắc rối từ bên ngoài, mà là do những tranh chấp nội bộ. Tại khu vực Java, những người Hồi giáo cực đoan đã nổi dậy, mặc dù quy mô còn nhỏ. Mặc dù cuộc nổi dậy đã bị đàn áp, nhưng vẫn chưa hoàn toàn bị dập tắt. Ở Java, các nhóm du kích Hồi giáo thường xuyên xuất hiện, nên việc đi qua Java rất khó khăn và cần phải có một số biện pháp bảo vệ đặc biệt. Chị gái tôi đã đến Java cách đây không lâu, vì vậy tôi biết tình hình ở đó. Cuộc nổi dậy không quan trọng. Mặc dù nó gây rắc rối cho chính phủ, nhưng nó không thể đi quá xa đến mức ảnh hưởng đến chính phủ.
Theo quan điểm của Quốc hội, chính phủ Indonesia đang bất ổn vì đây là một liên minh. Đảng của Thủ tướng Indonesia là một đảng thiểu số, và họ phải liên minh với các đảng khác để giành được vị thế đa số. Nếu bất kỳ đảng nào rút lui, họ sẽ mất vị thế đa số. Trong hai hoặc ba tuần qua, đã có một số tranh chấp giữa các đảng này. Thật khó để dự đoán chính phủ sẽ ra sao trong vài tháng tới. Vì tình hình bất ổn như vậy, tôi khuyên bạn nên đến thăm Indonesia sau khi tình hình rõ ràng. Nếu không, sẽ rất đáng xấu hổ nếu chính phủ Indonesia có một số thay đổi trong chuyến thăm của bạn. Tất nhiên, tôi không có ý nói rằng bạn sẽ không được chào đón trong những trường hợp như vậy, bởi vì Tổng thống Sukarno vẫn còn tại vị và rất tốt bụng.
Hôm qua tôi đã nói rằng, theo thỏa thuận hiện tại, Hội nghị Colombo sẽ được tổ chức tại Jakarta vào cuối tháng 12, khoảng ngày 28 tháng 12.
Hôm nay tôi nghe nói Thủ tướng Pakistan [Muhammad Ali Bogra] đột ngột rút ngắn chuyến thăm Hoa Kỳ và đã trở về Pakistan. Lý do là có biến cố xảy ra ở Pakistan.
Chu: Liên quan đến các tranh chấp chính trị ở Indonesia, liệu có yếu tố bên ngoài nào, chẳng hạn như ảnh hưởng của Hoa Kỳ, không?
Nehru: Hoa Kỳ đã gây ảnh hưởng rất lớn, và họ đang gây áp lực lên Indonesia, đồng thời yêu cầu Indonesia gia nhập Tổ chức Hiệp ước Đông Nam Á [SEATO] hoặc ít nhất là có thái độ thân thiện với nước này. Nhưng tôi nghĩ Hoa Kỳ không đóng vai trò gì trong cuộc khủng hoảng hiện tại của nội các Indonesia.
Ba năm trước, ảnh hưởng của Hoa Kỳ tại Indonesia rất đáng kể, một phần vì Hoa Kỳ đã giúp Indonesia chống lại Hà Lan. Tất nhiên, sự giúp đỡ đó mang tính ngoại giao. Hoa Kỳ cũng đã gây áp lực lên Hà Lan và yêu cầu nước này đồng ý với các yêu cầu của Indonesia.
Nhưng sau đó, hội nghị San Francisco về hiệp ước với Nhật Bản đã được tổ chức. Có hai phe ở Indonesia, và phần lớn phản đối việc ký Hiệp ước Hòa bình San Francisco với Nhật Bản. Nhưng sau đó chính phủ đã ký hiệp ước dưới áp lực của Hoa Kỳ, vì vậy nó không được lòng dân. Cuối cùng, chính phủ đã phải từ chức. Kể từ đó, ảnh hưởng của Hoa Kỳ đã bắt đầu suy giảm ở Indonesia. Tất nhiên, Hoa Kỳ vẫn tiếp tục gây áp lực và cung cấp viện trợ kinh tế. Sau khi giành độc lập, Indonesia rất cần nhân sự được đào tạo bài bản, và thậm chí còn không có đủ nhân viên hành chính, vì vậy họ đã giữ lại rất nhiều cố vấn người Hà Lan. Điều này cho thấy sự yếu kém của Indonesia sau khi giành độc lập. Chúng tôi cũng thường xuyên cử chuyên gia đến Indonesia. Mặc dù Indonesia và Hà Lan có tranh chấp về vấn đề Hà Lan-New Guinea, khiến Indonesia rất bồn chồn, nhưng Indonesia vẫn giữ lại nhiều cố vấn người Hà Lan.
Chu: Tôi đang xem xét một vấn đề liên quan đến Ceylon. Ceylon và Trung Quốc đã công nhận lẫn nhau, và thương mại giữa hai nước cũng đang phát triển, nhưng Ceylon không muốn thiết lập quan hệ ngoại giao chính thức với Trung Quốc. Tất nhiên chúng tôi không lo lắng, và chúng tôi sẽ không áp đặt ý chí của mình lên Ceylon. Nhưng chúng tôi muốn biết kỳ vọng của ngài về sự phát triển trong lĩnh vực này.
Nehru: Ceylon độc lập về mặt hiến pháp, nhưng toàn bộ hệ thống tổ chức của nó không khác gì thời thuộc địa. Có một điểm cần lưu ý. Giữa Ấn Độ, Pakistan, Ceylon và Miến Điện, cuộc đấu tranh giành độc lập chỉ diễn ra ở Ấn Độ. Pakistan đã gặt hái được những lợi ích, nhưng các nhà lãnh đạo của họ chưa bao giờ tham gia vào cuộc đấu tranh. Và cũng không có cuộc đấu tranh nào ở Ceylon. Ceylon chỉ giành được độc lập vì Ấn Độ đã giành được độc lập. Vì vậy, không có các phong trào quần chúng nào ở Ceylon. Một trong những cảng biển của Ceylon là một căn cứ hải quân quan trọng của Vương quốc Anh ở Đông Nam Á, nhưng Vương quốc Anh không can thiệp vào công việc nội bộ của Ceylon. Ceylon không có kinh nghiệm trong các vấn đề ngoại giao, và họ đang đắm chìm trong các vấn đề nội bộ, đặc biệt quan tâm đến giá cao su và trà. Thủ tướng Ceylon [John Kotelawala] là một trong những địa chủ lớn nhất ở Ceylon và có thái độ rất bảo thủ. Không có tư tưởng bài Trung Quốc ở Ceylon - chắc chắn là trong người dân Ceylon - nhưng Ceylon không có ý định xúc phạm Hoa Kỳ. Tại Hội nghị Colombo, cả năm quốc gia đều ủng hộ mạnh mẽ việc Trung Quốc gia nhập Liên Hợp Quốc.
Thủ tướng Ceylon vừa đến thăm Ấn Độ để thảo luận về vấn đề người Ấn Độ tại Ceylon. Có 900.000 người Ấn Độ ở Ceylon, trong đó 150.000 người mang quốc tịch Ấn Độ, trong khi những người khác đã sống ở Ceylon 60 hoặc 70 năm hoặc lớn lên ở Ceylon. Vấn đề nằm ở nhóm người sau vì chính phủ Ceylon muốn trục xuất họ khỏi Ceylon. Chúng tôi đã yêu cầu chính phủ Ceylon đối xử với họ như công dân Ceylon. Về phần chúng tôi, chúng tôi sẵn sàng chấp nhận bất kỳ người Ấn Độ nào chọn Ấn Độ làm quốc tịch theo luật pháp Ấn Độ với tư cách là công dân Ấn Độ. Tuy nhiên, theo chúng tôi, những người đã làm việc tại Ceylon hơn 20 năm hoặc lớn lên tại Ceylon nên xin quốc tịch Ceylon.
Chu: Những người Ấn Độ này có sẵn lòng không?
Nehru: Có chứ.
Chu: Những người Ấn Độ này nói ngôn ngữ nào?
Nehru: Ngôn ngữ Nam Ấn Độ. Thực ra, tiếng Ceylon là một ngôn ngữ của Ấn Độ, và người Ceylon là những người di cư từ Ấn Độ cách đây hai hoặc ba trăm năm. Những người Ấn Độ gặp phải vấn đề ở Ceylon là những người đã được Vương quốc Anh đưa đến Ceylon từ Ấn Độ cách đây sáu mươi hoặc bảy mươi năm để làm việc trên các đồn điền trà.
Ceylon Sri Lanka
7°52'22.99"N 80°46'18.47"E
Chu: Một vấn đề khác tôi muốn hỏi là về Thái Lan. Tôi đã từng nói với ông [V. K. Krishna] Menon rằng Trung Quốc sẵn sàng giữ liên lạc với Thái Lan và sẵn sàng chung sống hòa bình với Thái Lan thông qua Năm Nguyên tắc. Ngài nghĩ gì về tính khả thi của việc này?
Nehru: Chúng tôi có đại sứ tại Thái Lan, nhưng mối quan hệ của chúng tôi với Thái Lan không chặt chẽ. Gần đây, Thái Lan sẽ cử một phái đoàn đến Ấn Độ để quảng bá gạo, nhưng chúng tôi không cần điều đó. Nền kinh tế Thái Lan phụ thuộc rất nhiều vào gạo. Trong và sau Thế chiến II, nền kinh tế Thái Lan khá thịnh vượng và không gặp khó khăn về kinh tế. Nông dân được hưởng giá lúa gạo ưu đãi và cảm thấy hài lòng. Chính phủ Thái Lan rất kỳ lạ. Hải quân và lục quân Thái Lan thường đóng cửa, nhưng vì kinh tế thịnh vượng nên nông dân không nổi dậy và họ cũng không quan tâm nhiều đến các vấn đề ở tầng lớp trên.
Thái Lan có liên hệ với Hoa Kỳ. Bốn năm trước, tức là đầu năm 1949, chúng tôi đã tổ chức một cuộc họp tại Delhi để thảo luận về nền độc lập của Indonesia. Khi đó, chúng tôi đã mời tất cả các nước châu Á, nhưng chỉ có Thái Lan và Thổ Nhĩ Kỳ không tham dự cuộc họp. Họ nói riêng với chúng tôi rằng họ rất mong muốn tham dự cuộc họp, nhưng rất tiếc là họ không thể tham dự vì không dám làm mất lòng Hoa Kỳ. Nhưng sau đó, họ phát hiện ra rằng Hoa Kỳ không phản đối cuộc họp đó, vì vậy họ rất bối rối.
Về vấn đề bạn vừa hỏi, tôi không nghĩ Thái Lan sẽ trả lời ngay lập tức, nhưng sau này Thái Lan có thể sẽ trả lời câu hỏi về việc thiết lập quan hệ chính thức với Trung Quốc.
Chu: Vâng, vấn đề này cần có thời gian.
Nehru: Nền kinh tế Thái Lan luôn tốt, nhưng hiện đang gặp khó khăn. Thị trường gạo có nhiều người bán hơn người mua, và Thái Lan cũng gặp một số khó khăn trong việc quảng bá gạo. Chúng tôi không cần gạo. Ngay cả khi cần, chúng tôi vẫn có thể mua từ Myanmar vì Myanmar thân thiện hơn. Tôi đã dừng chân ở Rangoon khi đến thăm Trung Quốc lần này. Tôi hoàn toàn có thể dừng chân ở Bangkok, nhưng tôi đã tránh làm vậy. Tôi nghĩ chính phủ Thái Lan rất tham nhũng. Các quan chức cấp cao của Thái Lan đã buôn lậu vũ khí cho quân đội Quốc Dân Đảng ở miền bắc Myanmar và kiếm được rất nhiều tiền.
Chu: Tôi muốn nói về ba quốc gia trên Bán đảo Đông Dương, mà ngài đã đi qua trên đường đến Trung Quốc hoặc sẽ đi qua trên đường trở về Ấn Độ. Việt Nam vẫn chưa thống nhất. Theo quan sát của ngài, liệu Ấn Độ có thể thiết lập quan hệ bình thường với Lào và Campuchia không? Hai quốc gia này nằm trong phạm vi Đông Nam Á. Chúng tôi đã nói rằng chúng tôi hy vọng hai quốc gia này có cùng lập trường và sự phát triển như các quốc gia lớn ở Đông Nam Á. Tôi đã trao đổi với các bộ trưởng ngoại giao của hai nước này về vấn đề này sau khi tôi từ Delhi đến Geneva.
Nehru: Lần này tôi đã đi qua Lào và Hà Nội, và tôi đã nói chuyện với các bộ trưởng và Quốc vương Lào. Tôi cũng đã có một cuộc nói chuyện dài với Tiến sĩ Hồ Chí Minh. Về việc Ấn Độ cử đại diện, tôi nói với họ rằng Ấn Độ thực sự đã công nhận họ, và đại diện của chúng tôi trong Ủy ban Quốc tế vẫn liên lạc với họ hàng ngày. Về việc công nhận chính thức, tôi nghĩ rằng Ấn Độ với tư cách là chủ tịch Ủy ban Quốc tế sẽ không thuận tiện để làm như vậy. Nếu chúng tôi chỉ công nhận một số quốc gia mà không công nhận các quốc gia khác, chúng tôi sẽ gặp một số khó khăn. Nếu chúng tôi công nhận tất cả các quốc gia, cũng sẽ có một số khó khăn vì Việt Nam chưa thống nhất. Tôi đã nói với Tiến sĩ Hồ Chí Minh rằng chúng tôi thực sự đã công nhận ông ấy. Ấn Độ dự định cử một tổng lãnh sự nhưng không cử đại sứ đến đó. Ngoài ra, đại diện của chúng tôi trong Ủy ban Quốc tế vẫn ở đó và liên lạc với họ hàng ngày.
Như các bạn đã biết, các nước Đông Nam Á này đang chịu ảnh hưởng của Ấn Độ và Trung Quốc theo một cách rất thú vị. Các nước trên lục địa chịu ảnh hưởng của Trung Quốc nhiều hơn. Trên Bán đảo Đông Dương, Lào và Campuchia chịu ảnh hưởng của Ấn Độ nhiều hơn.
Hiện nay, Lào và Campuchia, đặc biệt là Lào, đang lo ngại về việc rút quân đội nước ngoài. Nếu tất cả quân đội nước ngoài rút đi, sẽ có những điều kiện thuận lợi; theo cách này, các vấn đề nội bộ sẽ tự giải quyết, nếu không sẽ có một số khó khăn. Thủ tướng Lào rất lo ngại về việc rút quân đội nước ngoài, bởi vì ông nói rằng Hoa Kỳ đang gây áp lực và phản đối việc rút quân đội Pháp, bởi vì lực lượng kháng chiến sẽ không rút. Do đó, ông nói rằng nếu lực lượng kháng chiến rút đi, quân đội Pháp cũng sẽ rút đi. Điều này sẽ giúp ông dễ dàng đạt được thỏa thuận với lực lượng kháng chiến hơn. Như các bạn đã biết, Quốc vương Lào và lãnh đạo lực lượng kháng chiến là anh em. Hiện nay, Hoa Kỳ đang phải đối mặt với áp lực rất lớn ở Lào. Hạn chót để rút quân đội nước ngoài là ngày 21 tháng 10. Nếu việc rút quân được thực hiện đúng tiến độ, sự thống nhất và điều chỉnh nội bộ sẽ dễ dàng hơn. Nếu không, Hoa Kỳ sẽ can thiệp bằng cách này hay cách khác.
Theo tôi, Thủ tướng Lào là một người tốt và ông ấy sẵn sàng đạt được thỏa thuận. Giờ ông ấy đã từ chức. Ông ấy đã được đề nghị trở lại điều hành đất nước, nhưng ông ấy nói rằng sẽ không trở lại cho đến hai tháng sau vì khi đó ông ấy có thể tự do hành động. Tôi không biết ông ấy sẽ làm gì.
Chu: Giả sử ông đã nói với Chủ tịch Hồ Chí Minh về những tình huống như vậy. Chúng tôi tin rằng mọi điều khoản của Hiệp định Geneva nên được thực hiện, điều này sẽ cho phép Lào có một tình hình ổn định. Chúng tôi luôn ủng hộ lời kêu gọi đoàn kết của Lào, và chúng tôi nghĩ rằng các vấn đề nên được xử lý theo thỏa thuận. Chúng tôi hy vọng Ấn Độ, Chủ tịch Ủy ban Giám sát và Giám sát Quốc tế, sẽ đạt được những thành tựu trong việc thúc đẩy việc thực hiện Hiệp định. Điều này có lợi cho việc hiện thực hóa hòa bình khu vực.
Nehru: Ấn Độ rất mong muốn được hỗ trợ, nhưng theo Hiệp định Geneva, Ủy ban Quốc tế sẽ không can thiệp vào công việc nội bộ của ba nước. Ủy ban Quốc tế, bao gồm Ấn Độ, Ba Lan và Canada, đã bỏ phiếu đồng thuận thông qua các nghị quyết. Tôi không biết tình trạng này sẽ kéo dài bao lâu. Quy trình hiện tại là vấn đề trước tiên được chuyển đến Ủy ban Liên hợp, sau đó mới đến Ủy ban Quốc tế. Những gì tôi nói hôm nay chỉ là sự lặp lại những gì đại diện của chúng tôi trong Ủy ban đã nói với tôi.
Chúng tôi có hơn 600 người ở đó, bao gồm các quan chức dân sự trong Ủy ban, Phái đoàn và các sĩ quan quân đội trong nhóm.
Chu: Những gì Ấn Độ đang đảm nhiệm là một nhiệm vụ to lớn. Chúng tôi ủng hộ các bạn và chúng tôi hy vọng các bạn sẽ đạt được nhiều thành tựu hơn nữa.
Vấn đề Đông Dương làm tôi nhớ đến vấn đề Triều Tiên. Khi tôi ở Geneva, ông Menon đã trao đổi với tôi về việc liệu Ấn Độ có đưa ra đề nghị hay không và đề nghị nào được Trung Quốc chấp nhận khi Liên Hợp Quốc thảo luận về vấn đề này. Vào thời điểm đó, tôi đã đề nghị một nguyên tắc, cụ thể là nếu Ấn Độ đưa ra đề xuất, họ có thể đề nghị tổ chức một hội nghị tương tự như Hội nghị Geneva để thảo luận về giải quyết hòa bình vấn đề Triều Tiên và các nước tham gia có thể được bổ sung. Bây giờ, đề nghị có thể được nêu cụ thể hơn. Về các nước tham gia, ngoài 19 nước trước đây, các nước trung lập ở Đông Nam Á có thể được bổ sung. Về thời gian, nếu năm nay không thể tổ chức được thì năm sau cũng được. Địa điểm tổ chức hội nghị có thể do Liên Hợp Quốc đề đề nghị. Chúng tôi sẽ thống nhất nếu Geneva được chọn, và chúng tôi cũng sẽ thống nhất nếu Delhi được chọn. Khi Thủ tướng Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên đến thăm Bắc Kinh, tôi đã trao đổi ý kiến với ông ấy về vấn đề này. Tất nhiên, với tư cách là một đề nghị gửi tới Liên Hợp Quốc, đây chỉ là đề nghị đơn phương và phải được sự đồng ý của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên và Hàn Quốc vì không có nước nào trong số các nước này là thành viên của Liên Hợp Quốc. Vào thời điểm đó, ông Menon đã đồng ý với nguyên tắc mà tôi đề nghị. Nếu ông Menon cho rằng đây là thời điểm thích hợp để trình đề nghị này lên Liên Hợp Quốc, thì đề nghị này tốt hơn hết nên do Ấn Độ đề nghị. Chúng tôi đã trao đổi với chính phủ Liên Xô về vấn đề này. Khi tôi đi ngang qua Liên Xô trên đường trở về Trung Quốc, tôi đã nói với Bộ trưởng Ngoại giao Molotov về ý kiến của ông Menon. Sau khi trở về Trung Quốc, tôi cũng đã nói với chính phủ Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên. Tất cả họ đều đồng ý với những ý kiến mà ông Menon và tôi đã thảo luận tại Geneva, vì vậy tôi xin nói với các bạn ngay bây giờ. Nếu các bạn cho rằng đề nghị này đáng để xem xét, vui lòng thông báo cho ông Menon để nghiên cứu. Có thể một đề nghị sẽ không được thông qua, nhưng Hoa Kỳ sẽ khó có thể phản đối đề nghị này vì họ sẽ khó có thể từ chối cơ hội thảo luận về vấn đề Triều Tiên.
Tôi đã từng nói với ngài rằng, vào ngày thứ hai sau khi cuộc thảo luận về vấn đề Triều Tiên tại Hội nghị Geneva không đi đến kết quả nào, [Anthony] Eden đã nói trực tiếp với tôi rằng Smith đã bảo ông ấy nói với tôi rằng Hoa Kỳ không có ý định đẩy lùi Trung Quốc. Eden cũng nhắc lại rằng Hoa Kỳ cũng không có ý định đẩy lùi Trung Quốc. Chừng nào họ không đẩy lùi Trung Quốc, cuộc thảo luận sẽ chỉ được thực hiện bên ngoài Liên Hợp Quốc vì chúng ta không phải là thành viên của Liên Hợp Quốc.
Nehru: Về những gì ngài đã nói liên quan đến vấn đề Triều Tiên, tôi không có gì để nói thêm. Tôi nghĩ rằng có hai khía cạnh chính trong vấn đề này. Thứ nhất, không dung túng cho tình hình xấu đi. Thứ hai, cần phải có tiến triển để giải quyết vấn đề. Khía cạnh thứ nhất là tiêu cực, và khía cạnh thứ hai là tích cực. Chúng ta phải chuẩn bị đầy đủ mọi lúc để ngăn chặn tình hình xấu đi, và đây là một quy trình thông thường. Về việc đạt được tiến triển, chúng ta nên chờ đợi thời điểm thích hợp; chỉ bằng cách này, chúng ta mới có thể đạt được kết quả mà chúng ta mong muốn. Tôi nghĩ cách duy nhất, khi có cơ hội, là tổ chức một hội nghị khác vào một thời điểm khác. Về các nước tham dự, chúng tôi không có bất kỳ tranh chấp nào. Nếu Ấn Độ không được mời, chúng tôi sẽ không quan tâm. Nếu được mời, chúng tôi sẽ tham gia. Về vấn đề này, có hai điều quan trọng. Thứ nhất là cơ hội, và thứ hai là những gì cần đề nghị tại cuộc họp. Nếu cuộc họp được tổ chức mà không có giải pháp cụ thể, thì sẽ không có ích gì.
Thứ nhất, về cơ hội, ý tưởng của ông hiện không phù hợp vì chúng sẽ bị bác bỏ ngay lập tức. Chúng sẽ bị bác bỏ không phải vì logic không có căn cứ, mà vì hầu hết các nước đều cho rằng chúng sẽ không mang lại nhiều hiệu quả ngay cả khi tổ chức một cuộc họp khác. Hoa Kỳ sẽ không đồng ý. Hoa Kỳ sẽ không đồng ý bất cứ điều gì trước cuộc bầu cử sắp tới. Đề nghị của Liên Xô liên quan đến vấn đề Đài Loan đã được thông qua. Hiện tại đang có xu hướng trì hoãn các vấn đề. Vì vậy, tốt hơn hết chúng ta nên xem xét lại vấn đề này tùy thuộc vào tình hình sau cuộc bầu cử tại Hoa Kỳ.
Thứ hai, cần phải chuẩn bị trước khi đưa ra đề nghị để xem phản ứng của các nước khác, chẳng hạn như Anh và Pháp. Sau khi họ đã chuẩn bị thái độ và có điểm chung, mọi việc sẽ dễ dàng hơn. Nếu đề nghị được đưa ra ngay lập tức, đại diện của các nước khác sẽ bối rối và thậm chí không có thời gian để xin chỉ thị từ chính phủ của họ. Ông rất am hiểu về vấn đề Triều Tiên, nhưng các nước khác thì không.
Vì vậy, câu trả lời của tôi dành cho ông là, thứ nhất, tôi sẽ thông báo cho ông Menon về ý kiến của ông; thứ hai, chúng ta nên luôn ghi nhớ việc ngăn chặn tình hình trở nên tồi tệ hơn. Sau Hội nghị Geneva, Hoa Kỳ nghĩ rằng vấn đề này đã kết thúc, nhưng chúng tôi cho rằng vấn đề này cần được xem xét lại. Vấn đề này vẫn chưa được giải quyết, nên nó vẫn chưa đi đến hồi kết. Thứ ba, chúng ta nên chuẩn bị cho đại diện của các nước khác, và vấn đề này sẽ được xem xét lại sau khi Hoa Kỳ đắc cử.
Chu: Cảm ơn ông đã quan tâm đến vấn đề này. Theo tình hình hiện tại ở Hàn Quốc, tình hình khó có thể xấu đi trong thời gian tới. Gần đây, chúng tôi đã rút một số quân, và đã nói với Hoa Kỳ rằng chúng tôi sẽ không gây chiến. Syngman Rhee sẽ khó có thể gây chiến. [Không rõ nghĩa]
Nehru: Đúng vậy. Nhưng Hoa Kỳ đã gây ra rất nhiều rắc rối ở Nepal. Họ đã tiến hành các chiến dịch tuyên truyền chống Ấn Độ ở Nepal. Chúng tôi đã từng gửi công hàm phản đối tới Hoa Kỳ và Vương quốc Anh, mặc dù Vương quốc Anh ít đáng trách hơn và không can thiệp vào công việc nội bộ của Nepal. Tôi đã nói với họ rằng họ phải công nhận vị thế đặc biệt của Ấn Độ tại Nepal, nhưng họ đang làm tổn hại đến danh tiếng của Ấn Độ tại Nepal.
Cuối cùng, tôi còn một vấn đề nữa muốn trao đổi. Nếu có thể, tôi hy vọng Trung Quốc có thể cung cấp [không rõ nghĩa] cho Kashmir.
Chu: Chắc chắn là có thể. Điều này rất hữu ích cho người dân Kashmir phát triển kinh tế, vì vậy Pakistan sẽ không phản đối. Tôi hy vọng Kashmir sẽ cử đại diện đến để liên lạc.
Ngày mai, một số người có trách nhiệm của chính phủ sẽ nói chuyện với ngài về các vấn đề cụ thể. Họ đã chuẩn bị theo yêu cầu trong danh sách của ngài, và họ sẽ mang theo một số tài liệu. Nếu không thể thảo luận tất cả các vấn đề ngay tại chỗ, chúng tôi sẽ cung cấp cho ngài một số tài liệu. Như chúng tôi đã nói, chúng ta nên trao đổi tài liệu và sổ sách càng nhiều càng tốt. Nếu ngày mai bạn thấy cần tài liệu gì, bạn có thể báo cho người phụ trách.
Sẽ có bốn người trao đổi với bạn. Người thứ nhất là Phó Thủ tướng Trần Vân; ông là Thứ trưởng thứ nhất. Người thứ hai là Phó Thủ tướng phụ trách kinh tế, người thứ ba là Phó Thủ tướng phụ trách nông nghiệp, và người thứ tư là Bộ trưởng Bộ Thủy lợi. Tất cả họ đều là những người có nhiều kinh nghiệm. Về các vấn đề liên quan đến văn hóa và khoa học, sẽ có người trao đổi với bạn vào chiều ngày mốt.
Nehru: Cảm ơn ngài. Ngay sau đó, chúng tôi muốn cử một phái đoàn gồm hai hoặc ba chuyên gia về quy hoạch sang Trung Quốc. Tôi muốn họ đến thăm Trung Quốc và thảo luận với các chuyên gia của ngài. Tôi nghĩ điều đó sẽ hữu ích cho chúng tôi. Và chúng tôi cũng sẽ cử ba hoặc bốn chuyên gia về quy hoạch sang Liên Xô.
Chu: Hoan nghênh ngài. Chúng tôi lạc hậu so với Liên Xô. Nhưng các chuyên gia Ấn Độ có thể so sánh những gì họ thấy ở Liên Xô và những gì họ thấy ở Trung Quốc. Một số kinh nghiệm của chúng tôi có thể dùng để Ấn Độ tham khảo.
Nehru: Trung Quốc và Ấn Độ có điều kiện quốc gia tương tự nhau. Vì vậy, kinh nghiệm của ngài sẽ hữu ích hơn cho Ấn Độ.
Chu: Chúng ta đã thảo luận về hầu hết các vấn đề cần thảo luận. Liệu có cần thiết phải ban hành một thông cáo chung ngoài cuộc họp này không? Hay ngài có đề nghị nào khác không?
Nehru: Tôi không nghĩ rằng cần phải có một thông cáo chính thức. Trước khi rời Trung Quốc, tôi sẽ tổ chức một cuộc họp báo. Sau đó, tất nhiên tôi sẽ đề cập đến cuộc họp của chúng ta, và tôi sẽ đề cập đến cuộc họp của chúng ta sau khi tôi trở về Ấn Độ. Nếu thông cáo chỉ chứa một hoặc hai đoạn mơ hồ, nó sẽ không có nhiều ý nghĩa, nhưng rất khó để đưa ra một tuyên bố chi tiết.
Chu: Được rồi, chúng tôi sẽ xem xét lại.
Chu và Nehru thảo luận về những diễn biến ở Nam Á và Đông Nam Á.
Thông tin tài liệu
Nguồn
PRC FMA 204-00007-09, 62-80. Được Chen Jian thu thập và được 7Brands dịch.
Lưu trữ gốc
Kho lưu trữ Bộ Ngoại giao Trung Quốc (PRC FMA)
Bản quyền
Chương trình Lịch sử và Chính sách công hoan nghênh việc sử dụng lại các tài liệu trong Kho lưu trữ kỹ thuật số cho mục đích nghiên cứu và giáo dục. Một số tài liệu có thể thuộc bản quyền, được giữ bởi chủ sở hữu bản quyền theo luật bản quyền của Hoa Kỳ và quốc tế. Khi có thể, chúng tôi đã liên hệ với chủ sở hữu bản quyền để xin phép sao chép tài liệu của họ.
Để hỏi về tình trạng bản quyền của tài liệu này hoặc yêu cầu quyền sử dụng cho mục đích thương mại, vui lòng liên hệ với Chương trình Lịch sử và Chính sách công tại HAPP@wilsoncenter.org.
Ngày bạch hóa
2015-03-23
Ngôn ngữ
Tiếng Trung Hoa
Mã số hồ sơ
121748
https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/96393/download
October 21, 1954
Minutes of the Third Meeting between Premier Zhou Enlai and Nehru
This document was made possible with support from MacArthur Foundation
Minutes of Premier Zhou Enlai’s Third Meeting with Prime Minister [Jawaharlal] Nehru
(Not Reviewed)
Time: 21 October 1954, 3:30 pm-6:15 pm
Place: Xihua Hall, Zhongnanhai
China’s accompanied attendees: Deputy Minister Zhang Hanfu, Ambassador [illegible], Department Director [illegible], Pu Shouchang (interpreter and recorder)
India’s accompanied attendees: Pi-lai [sic], Nedyam Raghavan, Ri-chun-hui [sic] (interpreter)
Zhou: I met Chairman Mao yesterday. He said it would be more suitable if he would talk with you after we have a talk. I have some other issues to talk about. I want to ask several questions and I hope I can get your advice.
First, I want to ask about the situation in Indonesia. We have invited the Indonesian prime minister [Ali Sastroamidjojo] to visit China, but the Indonesian prime minister hopes we can visit Indonesia first.
Nehru: It is difficult to analyze Indonesia’s situation. The Indonesian government is unstable. It is not because of foreign troubles, but because of internal disputes. In the Java region, extremist Muslims revolted, though the scale was small. Although the revolt has been suppressed, it has not been completely suppressed. In Java, Muslim guerrilla teams often turn up, so it is difficult to pass by Java and some special protective measures should be taken. My sister visited Java not long ago, so I know the situation there. The revolt is not important. Although it is a trouble for the government, it cannot go so far as to affect the government.
From the perspective of the congress, the Indonesian government is unstable because it is a coalition. The party of the Indonesian prime minister is a minority party, and it has to unite with other parties to gain a majority position. If any party quits, it will lose the majority position. In the past two or three weeks, there were some disputes among these parties. It is difficult to predict what the government will be like in a few months. Because of such an unstable situation, I suggest you visit Indonesia after the situation is clear. Otherwise, it will be very embarrassing if the Indonesian government undergoes some changes during your visit. Of course, I do not mean you will not be welcome under such circumstances, because President Sukarno remains and is kind.
I said yesterday that, according to the current arrangement, the Colombo Conference will be held in Jakarta in late December—around 28 December.
I heard today that the Pakistani prime minister [Muhammad Ali Bogra] suddenly shortened his visit to the United States and was already back in Pakistan. The reason is that something went wrong in Pakistan.
Zhou: With respect to the political disputes in Indonesia, are there any external factors, such as the influence of the United States?
Nehru: The United States has exerted a huge influence, and it is exerting pressure on Indonesia and asking Indonesia to join the Southeast Asia Treaty Organization [SEATO] or at least take a friendly attitude towards it. But I think the United States has not played a role in the current crisis of the Indonesian cabinet.
Three years ago, the influence of the United States in Indonesia was considerable, partly because the United States helped Indonesia fight against the Netherlands. Of course, such help was diplomatic. The United States also imposed pressure on the Netherlands and asked it to agree to Indonesia’s demands.
But later, the San Francisco conference on the treaty with Japan was held. There were two sides in Indonesia, and the majority was opposed to signing the San Francisco Treaty of Peace with Japan. But then the government signed the treaty under the pressure of the United States, so it was unpopular among the people. At last, the government had to resign. Since then, the influence of the United States has begun to decline in Indonesia. Of course, the United States continues to exert pressure and offers economic aid. After its independence, Indonesia was in urgent need of well-trained personnel, and it even did not have enough administrative personnel, so it retained a lot of Dutch advisers. This indicates Indonesia’s weakness following its independence. We also often dispatch experts to Indonesia. Although Indonesia and the Netherlands had disputes over the Netherlands-New Guinea issue, which made Indonesia very agitated, Indonesia still retained many Dutch advisers.
Zhou: I am considering an issue about Ceylon. Ceylon and China have mutually recognized each other, and the trade between the two countries is also developing, but Ceylon is not willing to establish formal diplomatic relations with China. Of course we are not anxious, and we will not impose our will on Ceylon. But we’d like to know your expectation of the development in this respect.
Nehru: Ceylon is constitutionally independent, but its whole set of organizations is no different from that in colonial times. There is one point that should be remembered. Among India, Pakistan, Ceylon, and Burma, the struggle for independence took place only in India. Pakistan reaped the benefits, but its leaders have never engaged in struggle. And there was also not a struggle in Ceylon. Ceylon just gained independence because India became independent. So there were no mass movements in Ceylon. One of Ceylon’s seaports was an important naval base for the United Kingdom in Southeast Asia, but the United Kingdom did not interfere in Ceylon’s internal affairs. Ceylon is not experienced in diplomatic affairs, and it is immersed in its internal affairs and especially interested in the prices of rubber and tea. Ceylon’s prime minister [John Kotelawala] is one of the largest landlords in Ceylon and holds a very conservative attitude. There is no anti-China sentiment in Ceylon—definitely among the Ceylon people—but Ceylon does not intend to offend the United States. At the Colombo Conference, all five countries strongly endorsed that China join the United Nations.
Ceylon’s prime minister has just visited India to talk about the issue of Indians in Ceylon. There are 900,000 Indians in Ceylon, of which 150,000 have Indian nationality, whereas the others have lived in Ceylon for 60 or 70 years or have grown up in Ceylon. The problem is about the latter because the Ceylon government wanted to deport them from Ceylon. We requested that the Ceylon government treat them as citizens of Ceylon. As for us, we are willing to accept any Indians who choose India as their citizenship according to Indian laws as Indian citizens. But in our opinion, those who have worked in Ceylon for more than 20 years or grew up in Ceylon should obtain Ceylonese citizenship.
Zhou: Are these Indians willing?
Nehru: Yes, they are.
Zhou: Which language do these Indians speak?
Nehru: The Southern Indian language. Actually, the Ceylon language is one of India’s, and the Ceylon people were migrants from India two or three hundred years ago. The Indians who have encountered problems in Ceylon are those who were taken to Ceylon by the United Kingdom sixty or seventy years ago from India to work on tea plantations.
Zhou: Another issue I want to ask is about Thailand. I once told Mr. [V. K. Krishna] Menon that China is willing to keep in touch with Thailand and is willing to peacefully coexist with Thailand through the Five Principles. What do you think of the feasibility?
Nehru: We have ambassadors in Thailand, but our contacts with Thailand are not close. Recently, Thailand will send a delegation to India to promote rice, but we do not need it. Thailand’s economy depends on rice to a large extent. During and after World War II, Thailand’s economy was rather prosperous and not in economic hardship. Farmers obtained favorable rice prices and felt satisfied. The Thai government is very strange. The Thai navy and land forces are usually closed, but because of the economic prosperity, farmers would not revolt and they did not care much about the issues in the superstratum.
Thailand is associated with the United States. Four years ago, namely, in early 1949, we held a meeting at Delhi to talk about the independence of Indonesia. At that time, we invited all the Asian countries, but only Thailand and Turkey did not attend the meeting. They told us privately that they were very eager to attend the meeting, but they were regretfully unable to attend the meeting because they did not dare offend the United States. But they found out later that the United States was not opposed to that meeting, so they were very embarrassed.
In terms of the issue you have asked just now, I do not think there will be a response immediately from Thailand, but in some time Thailand may give a reply to the question about establishing a formal relationship with China.
Zhou: Yes, this issue takes some time.
Nehru: Thailand’s economy has always been good, but it now faces difficulties. There are more sellers than buyers in the rice market, and Thailand has also met some difficulties in promoting its rice. We do not need the rice. Even if we needed rice, we could purchase it from Burma because Burma is friendlier. I stopped in Rangoon when I came to visit China this time. I absolutely could have stopped in Bangkok, but I avoided doing so. I think the Thai government is very corrupt. Thailand’s high-ranking officials smuggled arms to the Guomindang army in the north of Burma and have made a lot of money.
Zhou: I would like to talk about the three countries on the Indochina Peninsula, which you have passed on your way to China or will pass on your way back to India. Vietnam has not been united. According to your observations, is it possible for India to establish a normal relationship with Laos and Cambodia? These two countries are within the scope of Southeast Asia. We said that we hoped these two countries had the same stands and developments as the major countries in Southeast Asia. I talked with the foreign ministers of these two countries over this point after I went to Geneva from Delhi.
Nehru: I passed by Laos and Hanoi this time, and I talked with the ministers and the King of Laos. I also had a long talk with Dr. Ho Chi Minh. As for India’s dispatching of representatives, I told them that India had actually recognized them, and that our representatives in the International Committee were in contact with them every day. As for official recognition, I think it is not convenient for India to do so as the president of the International Committee. If we only recognize several countries without recognizing others, we will be in some difficulty. If we recognize all the countries, there will also be some difficulties because Vietnam has not been united. I said to Dr. Ho Chi Minh that we have actually recognized him. India planned to dispatch a consul general but not an ambassador there. In addition, our representatives in the International Committee were there and in contact with them every day.
As you know, these Southeast Asian countries are under the influence of India and China in a very interesting way. The countries on the continent are more under China’s influence. On the Indochina Peninsula, Laos and Cambodia are more under India’s influence.
Now, Laos and Cambodia, especially Laos, are worried about withdrawing foreign armies. If all the foreign armies are withdrawn, there will be favorable conditions; in this way, the internal issues will be solved by themselves, otherwise there will be some difficulties. Laos’ prime minister is very worried about withdrawing foreign armies, because he said the United States is exerting pressure and is opposed to the withdrawal of the French army, because the resistance forces will not withdraw. Therefore, he said that if the resistance force withdraws, the French army will also withdraw. This will make it easier for him to arrive at an agreement with the resistance force. As you know, Laos’ king and the leader of the resistance force are brothers. Now the United States is facing huge pressure in Laos. The deadline for withdrawing the foreign armies is 21 October. If the withdrawal is made on schedule, the internal unity and adjustment will be made easier. Otherwise, the United States will interfere on one pretext or another.
According to my impression, Laos’ prime minister is a good person and he is willing to arrive at an agreement. Now he has resigned. He was pleaded back to govern the country, but he said that he would not be back until two months later because he would be able to take actions freely then. I do not know what he will do.
Zhou: It is assumed that you have told Chairman Ho Chi Minh of such situations. We believe every clause of the Geneva Agreement should be implemented, which would allow Laos to have a stable situation. We are always in support of Laos’ appeal for unity, and we think matters should be handled in accordance with the agreement. We hope India, the president of the International Supervision and Monitoring Committee, will make achievements in promoting the implementation of the Agreement. This is conducive to the realization of regional peace.
Nehru: India is eager to offer assistance, but according to the Geneva Agreement, the International Committee shall not interfere in the internal affairs of the three countries. The International Committee, composed of India, Poland, and Canada, votes unanimously in resolutions. I do not know how long such a situation will be maintained. The current procedure is that a matter is first referred to the Joint Commission and then to the International Committee. What I said today is merely a repetition of what our representatives in the Committee told me.
We have over 600 people there, including the civil officials in the Committee and the Delegation and the military officers in the group.
Zhou: What India undertakes is a formidable task. We are in support of you, and we hope you will make more achievements.
The Indochina issue reminds me of the Korean issue. When I was in Geneva, Mr. Menon talked with me about whether India would make proposals and which proposals were acceptable to China when the United Nations discuss this issue. At that time I suggested one principle, namely, if India made a proposal, it may propose to hold a conference like the Geneva Conference to discuss the peaceful settlement of the Korean issue, and the participating countries may be added. Now the proposal may be made more specific. In terms of the participating countries, neutral countries in Southeast Asia may be added to the former 19 countries. In terms of the time, next year is fine if it is not possible this year. The place of the conference may be proposed by the United Nations. We will agree if Geneva is selected, and we will also agree if Delhi is selected. When the prime minister of the Democratic People’s Republic of Korea visited Beijing, I exchanged my ideas with him with respect to this issue. Of course, as a proposal to the United Nations, this is only unilateral, and it is subject to the consent of the People’s Republic of China, the Democratic People’s Republic of Korea, and South Korea because none of these countries are members of the United Nations. At that time, Mr. Menon agreed to the principle I proposed. If Mr. Menon thinks that it is a suitable time to make this proposal to the United Nations, the proposal had better be proposed by India. We have talked with the government of the Soviet Union with respect to this issue. When I passed by the Soviet Union on my way back to China, I told the foreign minister, Molotov, the opinions of Mr. Menon. After I was back in China, I also told the government of the Democratic People’s Republic of Korea. They all agreed to the opinions which were discussed by Mr. Menon and me in Geneva, so I tell you now. If you think this suggestion is worth considering, please notify Mr. Menon to make a study. One proposal might not be passed, but it will be difficult for the United States to oppose the proposal because it will be difficult for them to refuse the opportunity to talk about the Korean issue.
I once told you that, on the second day after the discussion of the Korean issue at the Geneva Conference came to nothing, [Anthony] Eden said to me in person that Smith told him to tell me that the United States did not have the intention to repel China. Eden also reiterated that the United States also did not have the intention to repel China. As long as they do not repel China, the discussion will be only made outside the United Nations because we are not a member of the United Nations.
Nehru: As for what you have said with respect to the Korean issue, I have nothing to add. I think there are two main aspects to this issue. First, do not tolerate the worsening of the situation. Second, progress should be made in order to solve the problem. The first aspect is negative, and the second aspect is positive. We must be fully prepared at any time to prevent the worsening of the situation, and this is a common procedure. As for making progress, we should await an opportune moment; only in this way can we get the results we hope to see. I think the only way, when the opportunity comes, is to hold a conference another time. As for the participating countries, we do not have any dispute. If India is not invited, we will not care. If we are invited, we will participate. In this respect, there are two important things. The first one is the opportunity, and the second is what to propose at the meeting. If the meeting is held but there is no specific solution, it will not be helpful.
First, with respect to the opportunity, your ideas are not suitable at the moment because they will be rejected immediately. They will not be rejected because the logic is not well-grounded, but because most countries think they will not produce much effect even if another meeting is held. The United States will not agree. The United States will not agree to anything before its upcoming election. The proposal of the Soviet Union with respect to the Taiwan issue has been passed. Now there is a trend of postponing issues. So we better reconsider the issue depending on the situation after the election in the United States.
Second, preparations must be made before the proposal in order to see the response of the other countries, such as the United Kingdom and France. After they have prepared their attitudes and have something in common, things will be easier to handle. If the proposal is made immediately, the representatives of the other countries will be at a loss and they will not even have the time to ask their governments for instructions. You are very familiar with the Korean issue, but others are not so familiar.
Therefore, my reply to you is, first, I will notify Mr. Menon of your ideas; second, we should always bear in mind preventing the worsening of the situation. After the Geneva Conference, the United States thought this issue had come to an end, but we think this issue has to be reconsidered. This issue has not been solved, so it has not come to a conclusion. Third, we should make preparations for the representatives of other countries, and the issue will be reconsidered after the election of the United States.
Zhou: Thank you for your attention to this issue. According to the current situation in Korea, a worsening of the situation is not likely to break out soon. We have withdrawn some troops recently, and we have told the United States that we will not provoke war. It will be difficult for Syngman Rhee to provoke war. [Illegible]
Nehru: Yes. But the United States made a lot of trouble in Nepal. It carried out anti-Indian propaganda campaigns in Nepal. We once lodged protest with the United States and the United Kingdom, although the United Kingdom is less to blame and does not interfere in Nepal’s internal affairs. I said to them, they must recognize India’s special position in Nepal, but they were undermining India’s reputation in Nepal.
Finally, I have another issue to talk about. If possible, I hope China can supply [illegible] for Kashmir.
Zhou: Absolutely we can. This is helpful for the Kashmir people to develop the economy, so Pakistan will not be opposed to this. I hope Kashmir will dispatch representatives for contact.
Tomorrow, a few responsible persons of the government will talk with you about specific issues. They have made preparations in accordance with the requirements on your list, and they will bring some documents. If all the issues cannot be discussed on the spot, we will give you some documents. As we said just now, we should exchange documents and books as much as possible. If you find you need some documents tomorrow, you can tell the responsible person.
There will be four people who will talk with you. The first is Deputy Premier Chen Yun; he is the first deputy minister. The second is the vice premier in charge of economy, the third is the vice premier in charge of agriculture, and the fourth is the Minister of Water Resources. All of them are considerably experienced. As for the issues with respect to culture and science, someone will talk with you on the afternoon of the day after tomorrow.
Nehru: Thank you. Soon afterwards, we want to dispatch a delegation composed of two or three experts in planning to China. I want them to visit China and have a discussion with your experts. I think it is helpful for us. And we will also dispatch three or four experts in planning to the Soviet Union.
Zhou: You are welcome. We are backward compared to the Soviet Union. But Indian experts may compare what they see in the Soviet Union and what they see in China. Some of our experiences may be for India’s reference.
Nehru: China and India have similar national conditions. So your experience is more helpful for India.
Zhou: We have talked about almost all the issues that we should talk about. Is it necessary to issue a communiqué in addition to this meeting? Or do you have other forms to recommend?
Nehru: I do not think a formal communiqué is necessary. Before I leave China, I will hold a press conference. Then of course I will mention our meeting, and I will mention our meeting after I am back in India. If the communiqué contains only a vague paragraph or two, it will not make much sense, but it is difficult to make a detailed statement.
Zhou: Okay, it will be reconsidered.
Zhou and Nehru discuss developments in South Asia and Southeast Asia.
Document Information
Source
PRC FMA 204-00007-09, 62-80. Obtained by Chen Jian and translated by 7Brands.
Original Archive
Rights
The History and Public Policy Program welcomes reuse of Digital Archive materials for research and educational purposes. Some documents may be subject to copyright, which is retained by the rights holders in accordance with US and international copyright laws. When possible, rights holders have been contacted for permission to reproduce their materials.
To enquire about this document's rights status or request permission for commercial use, please contact the History and Public Policy Program at HAPP@wilsoncenter.org.
Original Uploaded Date
2015-03-23
Language
Record ID
121748
https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/96393/download
No comments:
Post a Comment