20260111 CDTL July 19 1954 Trích từ Nhật ký của Molotov Bản ghi nhớ bí mật về cuộc trò chuyện với Eden tại biệt thự của ông ở Geneva 10 giờ tối.
July 19 1954 From the Journal of Molotov Secret Memorandum of Conversation with Eden at his Villa in Geneva 10 00 pm.
https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/87210/download
Google Translated
Ngày 19 tháng 7 năm 1954
Trích từ Nhật ký của Molotov: Bản ghi nhớ bí mật về cuộc trò chuyện với Eden tại biệt thự của ông ở Geneva, 10 giờ tối.
Có mặt: Andrei A. Gromyko, Harold Caccia, Thứ trưởng Ngoại giao Anh, và Anthony Rambold, thư ký riêng chính của Eden.
Eden chào mừng V. M. Molotov và nói rằng theo ý kiến của ông, những từ ngữ về việc rút quân nhân nước ngoài khỏi Lào và Campuchia để đưa vào quyết định về các cuộc đàm phán giữa đại diện các bộ chỉ huy của Lào và Campuchia mà V. M. Molotov đã nhấn mạnh trong cuộc họp hôm nay không có tầm quan trọng lớn vì chúng đã được bao hàm trong phần trước của câu nói này, trong đó đề cập đến việc rút tất cả các lực lượng vũ trang nước ngoài khỏi Lào và Campuchia.
Molotov chỉ ra rằng sự kết hợp của hai cách diễn đạt này tạo ra một sắc thái cho phần này, điều mà sẽ không rõ ràng nếu bỏ đi những từ ngữ về việc rút quân nhân nước ngoài.
Eden bày tỏ sự hài lòng rằng hội nghị đã đạt được quyết định về các cuộc đàm phán giữa đại diện các bộ chỉ huy của Lào và Campuchia. Ông nói: "Chúng ta đã làm những gì có thể, và bây giờ chúng ta có thể ra về với lương tâm thanh thản."
Molotov hỏi liệu Eden có ý rằng các bộ trưởng đã hoàn thành tất cả công việc của họ và các cuộc đàm phán tiếp theo nên được giao cho các bên tham chiến hay không.
Eden trả lời rằng ông muốn nói rằng các bộ trưởng đã làm mọi thứ có thể ở giai đoạn này của hội nghị, nhưng theo ý kiến của ông, họ sẽ phải gặp lại nhau để phê duyệt báo cáo của các đại diện của các bên tham chiến cũng như giải quyết các vấn đề như giám sát, bảo đảm an ninh, v.v.
Molotov trả lời rằng quy trình làm việc tiếp theo như vậy rõ ràng là đúng đắn.
Molotov nói rằng ông không hiểu lập trường của Pháp. Một mặt, họ dường như không vội vàng trong các cuộc đàm phán, nhưng mặt khác, Mendes-France đã hứa trước Quốc hội sẽ đạt được giải pháp cho vấn đề Đông Dương trước ngày 20 tháng 7.
Eden lưu ý rằng ông cũng không hiểu điều này.
Molotov lưu ý rằng có thể [quốc hội Pháp] sau đó dự định gia hạn thời hạn mà Mendes-France đã đưa ra.
Eden nói rằng hôm qua ông đã nói chuyện với Mendes-France qua điện thoại và hỏi ông ấy có kế hoạch đến Geneva hay không. Mendes-France trả lời không, tuyên bố rằng ông không thể đến Geneva. Như vậy, Eden tiếp tục, ông ấy đã mất ba ngày trong số thời gian mà chính ông ấy đã đặt ra.
Eden nói rằng ông rất vui khi biết rằng ngày mai Chu Ân Lai sẽ tiếp các bộ trưởng ngoại giao của Lào và Campuchia. Theo ý kiến của Eden, rất nhiều điều phụ thuộc vào các cuộc đàm phán về Lào và Campuchia. Ông ấy, Eden, đã nói với Chu Ân Lai rằng ông lo ngại rằng nếu quân đội Việt Nam tiếp tục tấn công như gần đây, điều đó sẽ tạo cớ cho những lời buộc tội mới từ những người có thái độ hoài nghi đối với Hội nghị Geneva và [họ sẽ] nói rằng Hồ Chí Minh và những người ủng hộ ông đang sử dụng các cuộc đàm phán ở Geneva như một vỏ bọc để tiến hành các hoạt động chiến đấu tiếp theo. Eden dường như nói đùa rằng ông hy vọng Phạm Văn Đồng sẽ không thể hiện quá nhiều thái độ hiếu chiến trong những tuần tới khi các cuộc đàm phán được tổ chức với đại diện của các bên chỉ huy.
Molotov lưu ý rằng Phạm Văn Đồng là một người lịch sự và thái độ hiếu chiến không phải là tính cách của ông ấy. Theo tôi, Molotov tiếp tục, khi nhấn mạnh tầm quan trọng của các vấn đề liên quan đến Lào và Campuchia, chúng ta cũng không nên quên những vấn đề quan trọng hàng đầu, đó là các vấn đề của Việt Nam.
Eden đồng ý với điều này, nhưng nói rằng từ quan điểm của các phái đoàn phương Tây, có sự khác biệt giữa Lào và Campuchia một mặt và vấn đề Việt Nam mặt khác, vì theo ý kiến của các phái đoàn phương Tây, đang có một cuộc nội chiến diễn ra ở Việt Nam trong khi các sự kiện ở Lào và Campuchia có tính chất khác.
Eden một lần nữa bày tỏ hy vọng rằng hiện nay, khi các bước đã được thực hiện để bắt đầu các cuộc đàm phán giữa đại diện của cả hai bên chỉ huy, sẽ không có cuộc tấn công lớn nào được thực hiện chừng nào các cuộc đàm phán này còn đang diễn ra.
Molotov tuyên bố rằng, theo ý kiến của ông, mối nguy hiểm không phải là liệu một cuộc tấn công mới có được thực hiện hay không mà là sự kiên nhẫn của người dân Đông Dương, những người đã chiến đấu trong tám năm, đang bắt đầu cạn kiệt.
Molotov hỏi liệu, theo ý kiến của Eden, việc Mendes-France được bổ nhiệm làm thủ tướng có nghĩa là người Pháp muốn tìm ra giải pháp cho vấn đề chiến tranh ở Đông Dương hay không.
Eden trả lời khẳng định nhưng nói rằng không thể quên rằng Mendes-France không thể đầu hàng và sẽ chỉ đồng ý hòa bình ở Đông Dương với những điều khoản mà Pháp chấp nhận được. Eden tiếp tục nói rằng người Pháp sẽ thể hiện thiện chí đàm phán thực sự, nhưng ông, Eden, nghi ngờ rằng các điều kiện hòa bình của Mendes-France khác biệt đáng kể so với các điều kiện của những người tiền nhiệm.
Molotov lưu ý rằng không ai yêu cầu người Pháp đầu hàng.
Molotov nói rằng trong cuộc trò chuyện hôm qua với ông, Molotov, Thứ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ, Tướng Walter Bedell Smith đã giải thích lập trường của chính phủ Mỹ về các vấn đề đang được thảo luận tại Hội nghị Geneva. Rõ ràng người Mỹ lo sợ rằng người Pháp sẽ nhượng bộ quá nhiều, mặc dù không có gì cho thấy điều đó, và lập trường của chính phủ Mỹ rõ ràng là nhằm ngăn cản người Pháp tìm ra lối thoát khỏi tình hình hiện tại. Đồng thời, trong khi lập trường của Pháp và Mỹ khá rõ ràng, Molotov nói, thì lập trường của Anh lại không rõ ràng.
Eden, như thể đang nói đùa, trả lời rằng người Anh không có lập trường nào cả. Về cơ bản, Eden tiếp tục, chúng tôi nghĩ rằng người Pháp nên tự quyết định những điều kiện nào họ cho là chấp nhận được để ký kết thỏa thuận. Chúng tôi nghĩ rằng không đúng khi nói với người Pháp họ phải hành động như thế nào. Có thể, Eden nói thêm, lập trường của người Mỹ một phần được giải thích bởi thực tế là, với tư cách là đồng minh của Pháp, họ muốn người Pháp đạt được những điều kiện thuận lợi nhất.
Molotov nói rằng, dù sao đi nữa, ấn tượng được tạo ra là người Mỹ quan tâm đến việc ngăn cản người Pháp đạt được thỏa thuận. Chúng tôi đã chứng kiến hình ảnh đó tại cuộc họp hôm qua, Molotov tiếp tục. Người Pháp tuyên bố rằng, theo ý kiến của họ, các đề nghị của Trung Quốc đáng được xem xét nghiêm túc. Đại diện của Lào tuyên bố rằng những đề nghị này có thể chấp nhận được làm cơ sở cho các cuộc đàm phán. Thứ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ Walter S. Robertson về cơ bản đã phản đối cả Pháp và Lào. Cần phải hiểu liệu ông ta muốn trở nên "Pháp hơn cả người Pháp" và "Lào hơn cả người Lào" hay không.
Eden nói rằng hôm qua ông nhận được một bức điện tín từ London, trong đó đề cập đến một cuộc trò chuyện giữa một người Anh tham dự bữa trưa tại đại sứ quán Liên Xô với Đại sứ Liên Xô tại Anh Jacob A. Malik. Malik nói với người Anh này rằng Eden cũng tệ như Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ John Foster Dulles và rằng ông và Dulles chỉ đơn giản là phân chia vai trò cho nhau tại Hội nghị Geneva theo cách mà Dulles sẽ thể hiện sự cứng rắn và Eden sẽ đóng vai trò hòa giải.
Molotov trả lời rằng ông không nghĩ Malik có thể nói điều này hoặc bất cứ điều gì tương tự. Nhưng nếu Malik thực sự nói như vậy, ông, Molotov, sẽ cố gắng thuyết phục ông ấy rằng ông ấy đã sai.
Eden nói rằng ông chỉ nói với Molotov về điều này một cách tình cờ và ông không muốn Malik gặp bất kỳ rắc rối nào vì chuyện này.
Molotov nói rằng ông nhận được báo cáo này một cách bí mật và chỉ có thể đưa ra một lời nhắc nhở thích hợp cho Malik, cũng một cách bí mật. Dulles chỉ ở Geneva vài ngày, Molotov nói thêm, trong khi Eden đã ở đây tám tuần. Chỉ riêng điều này đã cho thấy sự khác biệt trong lập trường của họ.
Eden đồng ý với điều này.
Molotov lưu ý rằng rõ ràng Dulles không ủng hộ Hội nghị Geneva ngay từ đầu.
Eden chỉ ra rằng Dulles dù sao cũng đã đồng ý triệu tập hội nghị ở Berlin.
Molotov lưu ý rằng điều này vẫn không có ý nghĩa gì.
Eden nói rằng ông đã cố gắng thuyết phục Dulles không rời Geneva, nhưng những lời kêu gọi của ông không thành công.
Eden lưu ý rằng Dulles vẫn có thể quay lại Geneva nếu các cuộc đàm phán diễn ra thuận lợi.
Molotov nói rằng trong cuộc trò chuyện hôm qua với ông, Molotov, Smith đã đề cập đến khả năng ông ấy, Smith, hoặc Dulles quay trở lại Geneva, nhưng điều này được nói một cách rất mơ hồ.
Molotov hỏi Eden rằng, theo ý kiến của ông, những khó khăn chính mà Hội nghị Geneva vẫn đang phải đối mặt là gì.
Eden trả lời rằng ông khó có thể trả lời câu hỏi này và tất cả những khó khăn hiện có sẽ được làm sáng tỏ trong ba tuần tới khi các cuộc đàm phán của đại diện các chỉ huy hai bên được tổ chức. Tuy nhiên, ông, Eden, nghĩ rằng những khó khăn chính liên quan đến Việt Nam vì các vấn đề của Lào và Campuchia đơn giản hơn nhiều.
Molotov lưu ý rằng tất cả các vấn đề liên quan đến Đông Dương đều có mối liên hệ với nhau. Nếu các cuộc đàm phán về Việt Nam diễn ra tốt đẹp thì việc giải quyết các vấn đề liên quan đến Lào và Campuchia sẽ dễ dàng hơn. Mặt khác, thành công trong việc xem xét các vấn đề liên quan đến Lào và Campuchia sẽ thúc đẩy giải pháp cho vấn đề Việt Nam.
Eden hỏi liệu Molotov có hài lòng với tiến trình đàm phán của các đại diện quân sự về Việt Nam hay không.
Molotov trả lời rằng ông không thể nói rằng ông hài lòng với tiến trình của các cuộc đàm phán này. Người Pháp đã thể hiện một số mong muốn tổ chức các cuộc đàm phán. Tuy nhiên, hành động của họ rõ ràng có liên quan đến cuộc khủng hoảng chính phủ ở Pháp.
Eden nói rằng người Pháp đã thông báo với ông rằng các đại diện của Cộng hòa Dân chủ Việt Nam đã có lập trường cứng rắn hơn kể từ khi chính phủ của Thủ tướng Pháp Joseph Laniel sụp đổ (vào tháng 6 năm 1954). Về phần mình, ông Eden cho rằng sẽ là một sai lầm nếu nghĩ rằng Mendes-France sẽ dễ thỏa hiệp hơn những người tiền nhiệm của ông ta.
Molotov nói rằng ông chưa có nhận định nào cho rằng Cộng hòa Dân chủ Việt Nam đã có lập trường cứng rắn hơn gần đây, vì không có thay đổi nào kể từ khi chính phủ Laniel sụp đổ trong các cuộc đàm phán giữa các đại diện của hai bên về vấn đề Việt Nam. Các đề nghị mới nhất của các đại diện Cộng hòa Dân chủ Việt Nam đã được đưa ra thậm chí trước khi chính phủ này sụp đổ.
Eden hỏi Molotov nghĩ gì về khả năng các bộ trưởng quay trở lại Geneva. Về phần mình, Eden nói, tôi nghĩ rằng khi các báo cáo về các cuộc đàm phán của các đại diện quân sự được trình bày sau 21 ngày, chúng ta sẽ có thể tham vấn nhau về mặt ngoại giao về vấn đề quay trở lại Geneva.
Molotov lưu ý rằng những ý kiến này dường như hợp lý đối với ông, vì nếu không, các bộ trưởng có thể quay trở lại Geneva khi nền tảng cho các cuộc đàm phán của họ vẫn chưa được chuẩn bị đầy đủ.
Eden nói rằng ông đã có ấn tượng từ các cuộc đàm phán gần đây với Chu Ân Lai rằng Chu Ân Lai ủng hộ việc giải quyết vấn đề Đông Dương.
Molotov trả lời rằng ông cũng nghĩ như vậy. Trung Quốc muốn hòa bình ở phía nam biên giới của mình. Điều này chắc chắn sẽ phù hợp với lợi ích của họ.
Molotov bày tỏ sự hài lòng về việc quan hệ hữu nghị hơn giữa Trung Quốc và Anh đã được thiết lập tại Geneva.
Eden lưu ý rằng điều này đã đạt được nhờ sự giúp đỡ của Molotov.
Molotov nói rằng điều đó chủ yếu phụ thuộc vào Eden và Chu Ân Lai. Mặt khác, quan hệ giữa Pháp và Trung Quốc hầu như không thay đổi trong thời gian diễn ra Hội nghị Geneva, mặc dù cũng có một số cải thiện nhỏ.
Eden nói rằng, dựa trên các cuộc trò chuyện với Chu Ân Lai, ông đã đi đến kết luận rằng Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa không có tham vọng đối với Lào và Campuchia và có lý do để hy vọng rằng hai quốc gia này sẽ có thể sống một cuộc sống hạnh phúc với tư cách là các quốc gia trung lập mà không có bất kỳ căn cứ quân sự nước ngoài nào trên lãnh thổ của họ. Eden tiếp tục, chính dựa trên giả định này mà tôi đã ở lại làm việc tại Geneva và hy vọng rằng những giả định của tôi sẽ không sai.
Molotov nói rằng, theo ý kiến của ông, Eden không sai. Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa chắc chắn không có bất kỳ tham vọng nào đối với Lào và Campuchia. Tuy nhiên, theo ý kiến của ông, cần phải thực hiện một số bước ở Lào và Campuchia phù hợp với tâm trạng hiện có ở một số vùng của các quốc gia này. Điều này, tất nhiên, là vấn đề nội bộ của các quốc gia này, nhưng dù sao đi nữa nó cũng cần một quyết định. Dựa trên các cuộc trò chuyện với Chu Ân Lai và Phạm Văn Đồng, Molotov tiếp tục, tôi nhận thấy rằng tình hình ở Campuchia không quá phức tạp và việc giải quyết các vấn đề liên quan đến quốc gia này sẽ không gây khó khăn đáng kể. Tình hình ở Lào phức tạp hơn. Vấn đề Việt Nam còn phức tạp hơn nữa. Nhưng việc giải quyết tất cả các vấn đề này chắc chắn đều cần thiết như nhau.
Eden lưu ý rằng Chu Ân Lai có thể giúp đỡ trong vấn đề này.
Molotov nói rằng việc nhận được sự giúp đỡ đó là việc của người Pháp.
Eden tuyên bố rằng, theo ý kiến của ông, nếu các cuộc đàm phán giữa các đại diện của các bên thành công, thì việc giải quyết vấn đề giám sát có thể không khó khăn như hiện nay.
Molotov nói rằng trước đây Eden đã quá coi trọng vấn đề này. Tuy nhiên, bây giờ ông ấy dường như lại có quan điểm ngược lại. Về phía phái đoàn Liên Xô, chúng tôi đồng ý không nên phóng đại tầm quan trọng của vấn đề này.
Eden nói rằng vấn đề giám sát vẫn rất quan trọng, nhưng việc giải quyết nó có thể dễ dàng hơn nhờ sự cải thiện quan hệ giữa các bên.
Eden lưu ý rằng cần phải đầu tư nhiều công sức vào việc phối hợp các quyết định của Hội nghị Geneva liên quan đến cả Việt Nam, Lào và Campuchia.
Molotov nói rằng người Pháp đã không thể hiện sự chủ động đặc biệt nào trong việc giải quyết những vấn đề này. Điều đó có thể được giải thích bởi tình hình chính trị nội bộ ở Pháp. Ông, Molotov, hy vọng rằng vấn đề này giờ đây sẽ tiến triển nhanh hơn.
Eden lưu ý rằng các chính phủ Pháp khác biệt [so với các chính phủ khác] ở chỗ họ chỉ thể hiện năng lượng mạnh mẽ trong những tuần đầu tiên cầm quyền.
Molotov nói rằng trong những tuần đầu tiên này, họ có thể sẽ vượt qua được những khó khăn hiện tại trong vấn đề Đông Dương.
Eden nói rằng trước Hội nghị Geneva, tình hình quốc tế khiến ông rất lo ngại. Tuy nhiên, theo ông, hội nghị đã góp phần đáng kể làm giảm căng thẳng trong quan hệ quốc tế. Nguy hiểm vẫn còn tồn tại; tuy nhiên, tình hình đã bắt đầu bớt căng thẳng hơn.
Molotov nói rằng, theo ông, mặc dù còn nhiều thiếu sót, Hội nghị Geneva đã đóng vai trò tích cực trong vấn đề này.
Molotov, dường như đang nói đùa, nói rằng trong chuyến đi sắp tới đến Washington, Churchill và Eden sẽ có thể phối hợp tất cả các vấn đề và giúp [mang lại] kết quả thuận lợi cho Hội nghị Geneva.
Eden trả lời rằng những gì đã đạt được ở Geneva sẽ giúp ông và Churchill tiến hành các cuộc đàm phán ở Washington.
Bộ trưởng Ngoại giao Liên Xô Vyacheslav M. Molotov và Bộ trưởng Ngoại giao Anh Anthony Eden thảo luận về tiến trình của Hội nghị Geneva cho đến nay. Họ thảo luận về việc rút quân khỏi Lào và Campuchia, tình hình ở Lào, Campuchia và Việt Nam, và cách tốt nhất để giải quyết những tình huống này. Họ cũng thảo luận về mối quan hệ giữa Pháp và Việt Nam.
Thông tin tài liệu
Nguồn
AVPRF f. 06, op. 13a, d. 25, II. 8. Được Paul Wingrove thu thập và được Gary Goldberg dịch cho CWIHP. Được xuất bản trong Bản tin CWIHP số 16.
Lưu trữ gốc
Lưu trữ Chính sách Đối ngoại của Liên bang Nga (AVP RF)
Bản quyền
Chương trình Lịch sử và Chính sách Công cộng hoan nghênh việc sử dụng lại các tài liệu Lưu trữ kỹ thuật số cho mục đích nghiên cứu và giáo dục. Một số tài liệu có thể thuộc bản quyền, được giữ bởi chủ sở hữu bản quyền theo luật bản quyền của Hoa Kỳ và quốc tế. Khi có thể, chúng tôi đã liên hệ với chủ sở hữu bản quyền để xin phép sao chép tài liệu của họ.
Để hỏi về tình trạng bản quyền của tài liệu này hoặc yêu cầu quyền sử dụng cho mục đích thương mại, vui lòng liên hệ với Chương trình Lịch sử và Chính sách Công cộng tại HAPP@wilsoncenter.org.
Ngày bạch hóa
2011-11-20
Loại
Biên bản cuộc họp
Ngôn ngữ
Tiếng Nga
Mã số hồ sơ
110509
https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/87210/download
July 19, 1954
From the Journal of Molotov: Secret Memorandum of Conversation with Eden at his Villa in Geneva, 10:00 p.m.
Present were [Andrei
A.] Gromyko, Harold Caccia, British deputy undersecretary for foreign affairs,
and Anthony [Rambold], Eden's principal private secretary
Eden welcomes V. M. Molotov and says that in his, Eden's, opinion the words
about the withdrawal of foreign military personnel from Laos and Cambodia for
inclusion in the decision about the negotiations between the representatives of
the commands for Laos and Cambodia on which V. M. Molotov insisted at today's
meeting do not have great importance since they are covered by the previous
part of this phrase in which it talks about the withdrawal of all foreign armed
forces from Laos and Cambodia.
Molotov points out that the combination of these two formulations gives this
part a nuance which would be less distinct if the words about the withdrawal of
foreign military personnel had been omitted.
Eden expresses his satisfaction that the conference has managed to adopt a
decision about negotiations between the representatives of the commands for
Laos and Cambodia. We have done what we could, he says, and now we can leave
with a clear conscience.
Molotov asks whether Eden means that the ministers have already done all their
work and that further negotiations ought to be entrusted to the belligerent
parties.
Eden replies that he meant that the ministers have done everything that they
could at this stage of the conference but, in his opinion, they will have to
meet again to approve the reports of the representatives of the commands as
well as to settle such issues as supervision, safeguards, etc.
Molotov replies that such a procedure for further work is evidently correct.
Molotov says that he does not understand the position of the French. On one
hand, they are seemingly not in a hurry with the negotiations but, on the
other, Mendes-France promised in the National Assembly to achieve a settlement
of the Indochina issue by 20 July.
Eden notes that he does not understand this either.
Molotov notes that possibly [the French parliament] subsequently intends to extend
the deadline indicated by Mendes-France.
Eden says that yesterday he talked with Mendes-France on the telephone and
asked him if he planned to come to Geneva. Mendes-France replied no, declaring
that he cannot come to Geneva. Thus, Eden continues, he has already lost three
days of the time he himself had set.
Eden says that he was glad to hear that tomorrow Zhou Enlai will receive the
ministers of foreign affairs of Laos and Cambodia. In his, Eden's opinion, a
great deal depends on the talks about Laos and Cambodia. He, Eden, already said
to Zhou Enlai that he was concerned that if Vietnamese troops continue to
attack as they have done recently then this would provide fodder for new
accusations from those who have a skeptical attitude toward the Geneva
Conference and [would] say that Ho Chi Minh and his supporters are using the
talks in Geneva as a front to conduct further combat operations. Eden seems to
say jokingly that he hopes that Pham Van Dong will not display too much
belligerency in the upcoming weeks when talks will be held with the
representatives of the commands.
Molotov notes that Pham Van Dong is a civil person and belligerency is unlike
him. It seems to me, continues Molotov, that, in stressing the importance of
the issues regarding Laos and Cambodia, [we] also ought not forget about
[those] of first importance, which are the Vietnamese issues.
Eden agrees with this, but says that from the point of view of the Western
delegations there is a difference between Laos and Cambodia on the one hand and
the issue of Vietnam on the other, since, in the opinion of the Western
delegations, there is a civil war going on in Vietnam while events in Laos and
Cambodia have a different character.
Eden again expresses the hope that now, when steps have been taken to start
talks between the representatives of both commands, no large offensive will be
attempted as long as these talks are being conducted.
Molotov states that, in his opinion, the danger is not whether a new offensive
will or will not be attempted but that the patience of the people in Indochina,
who have already been fighting for eight years, is starting to be exhausted.
Molotov asks whether, in Eden's opinion, Mendes-France's elevation to prime
minister meant that the French want to find a solution to the issue of the war
in Indochina.
Eden replies affirmatively but says that it cannot be forgotten that
Mendes-France cannot capitulate and will agree to a peace in Indochina only on
terms acceptable to France. The French will exhibit a genuine desire to
negotiate, Eden continues, but he, Eden, doubts that Mendes-France's peace
conditions were significantly different from the conditions of his
predecessors.
Molotov notes that no one is demanding capitulation by the French.
Molotov says that in yesterday's conversation with him, Molotov, [US Under
Secretary of State General Walter Bedell] Smith explained the position of the
American government on the issues being discussed at the Geneva Conference. The
Americans are evidently afraid that the French will make concessions that are
too great, although there is nothing to indicate that, and the position of the
US government is evidently to deter the French from finding a way out of the
situation which has developed. At the same time as the French and American
positions are quite clear, says Molotov, the position of the British is not
clear.
Eden, as if joking, replies that the British have no position at all.
Essentially, Eden continues, we think that the French ought to decide
themselves what conditions they consider acceptable to conclude an agreement.
We think that it is not right to tell the French how they are to act. It is
possible, Eden added, that the position of the Americans is partly explained by
the fact that, as allies of the French, they want the French to gain the most
favorable conditions.
Molotov says that, all the same, the impression is being created that the
Americans are interested in deterring the French from an agreement. We observed
such a picture at yesterday's meeting, Molotov continues. The French declared
that, in their opinion, the Chinese proposals deserved serious attention. The
representative of Laos declared that these proposals were acceptable as a basis
for negotiations. [US Under Secretary of State for Foreign Affairs Walter S.]
Robertson essentially spoke against both France and Laos. It is necessary to
understand whether he wanted to be more French than the French and more Laotian
than the Laotians.
Eden says that yesterday he received a telegram from London in which it
mentioned a conversation which a Briton who had attended a lunch at the Soviet
embassy had had with [Soviet Ambassador to the UK Jacob A.] Malik. Malik told
this Briton that Eden was just as bad as [US Secretary of State John Foster]
Dulles and that he and Dulles had simply assigned roles between themselves at
the Geneva Conference in such a way that Dulles was to reflect intransigence
and Eden was to play an appeasing role.
Molotov replies that he does not think that Malik could have said this or anything
like this. But if Malik actually said that he, Molotov, would try to convince
him that he is wrong.
Eden says that he told Molotov about this in passing and that he would not want
Malik to have any trouble on account of this.
Molotov says that he received this report in confidence and can only make an
appropriate hint to Malik, also in confidence. Dulles spent only several days
in Geneva, adds Molotov, at the same time as Eden has been here for eight
weeks. This alone speaks about the difference in their positions.
Eden agrees with this.
Molotov notes that Dulles evidently did not favor the Geneva Conference from
the very start.
Eden points out that Dulles agreed in Berlin to convene the conference all the
same.
Molotov notes that this still does not mean anything.
Eden says that he tried to convince Dulles not to leave Geneva, but that his
appeals remained unsuccessful.
Eden notes that Dulles might still return to Geneva if the talks develop
favorably.
Molotov says that in yesterday's conversation with him, Molotov, Smith
mentioned his, Smith's, or Dulles' possible return to Geneva, but this was said
very indefinitely.
Molotov asks Eden what, in his opinion, are the primary difficulties with which
the Geneva Conference is still faced.
Eden replies that it is hard for him to answer this question and that all the
existing difficulties will come to light in the next three weeks when the talks
of the representatives of the commands both sides are held. However, he, Eden,
thinks that the primary difficulties concern Vietnam since the issues of Laos
and Cambodia are much simpler in their nature.
Molotov notes that all the questions regarding Indochina are interconnected. If
the talks about Vietnam go well then it will be easier to solve the issues
regarding Laos and Cambodia. On the other hand, success in examining the issues
regarding Laos and Cambodia will promote a solution to the issue of Vietnam.
Eden asks whether Molotov is satisfied with the progress of the talks of the
military representatives about Vietnam.
Molotov replies that he cannot say that he is satisfied with the progress of
these talks. The French have manifested some desire to hold the talks. However,
their actions were evidently connected with the government crisis in France.
Eden says that the French informed him that the representatives of the
Democratic Republic of Vietnam have taken a more intransigent position since
[French Prime Minister Joseph] Laniel's government fell [in June 1954]. For his
part, he, Eden, thinks that it would be a mistake to think that Mendes-France
will turn out to be more pliable than his predecessors.
Molotov says that he has not formed such an opinion that the Democratic
Republic of Vietnam has taken a more intransigent position recently, since
there have been no changes since the fall of the Laniel government in the talks
between the representatives of the two commands about Vietnam. The latest
proposals of the representatives of the Democratic Republic of Vietnam were
offered even before the fall of this government.
Eden asks what Molotov thinks about the possibility of the ministers returning
to Geneva. For my part, says Eden, I think that when the reports about the
talks of the military representatives are presented after 21 days we will be
able to consult one another diplomatically about the question of our return to
Geneva.
Molotov notes that these ideas seem reasonable to him inasmuch as otherwise the
ministers might return to Geneva when the ground for their talks still has not
been sufficiently prepared.
Eden states that he had formed the impression from recent talks with Zhou Enlai
that Zhou Enlai favors a settlement of the Indochina problem.
Molotov replies that he also thinks so. China wants calm south of its borders.
This would unquestionably agree with its interests.
Molotov expresses satisfaction that more friendly relations between the Chinese
and British have been established in Geneva.
Eden notes that this occurred with Molotov's assistance.
Molotov says that it depended on Eden and Zhou Enlai in the first place.
Relations between the French and the Chinese, on the other hand, have changed
little during the time of the Geneva Conference, although some improvement has
been noted here.
Eden says that, on the basis of his conversations with Zhou Enlai, he has come
to the conclusion that the PRC has no ambitions with respect to Laos and
Cambodia and that there is reason to hope that these two countries will be able
to lead a happy life as neutral countries without having any foreign military
bases on their territory. It is based on this very assumption, Eden continues,
that I stayed to work here in Geneva and hope that my assumptions will not turn
out to be mistaken.
Molotov says that, in his opinion, Eden is not mistaken. The PRC does not, of
course, have any ambitions with respect to Laos and Cambodia. However, in his,
Molotov's, opinion some steps should to be taken in Laos and Cambodia which
would be in keeping with the sentiments which exist in several regions of these
countries. This, of course, is the internal affair of these countries, but
nonetheless it requires a decision. On the basis of my conversations with Zhou
Enlai and Pham Van Dong, Molotov continues, I have formed the opinion that the
situation in Cambodia is such that a settlement of the issues relating to this
country should not cause significant difficulty. The situation in Laos is more
complex. Still more complex is the issue of Vietnam. But solutions to all these
issues are unquestionably equally necessary.
Eden notes that Zhou Enlai might help in this matter.
Molotov says that it is the business of the French to obtain such aid.
Eden states that, in his opinion, if the talks of the representatives of the
commands turn out successfully, then a solution to the question of monitoring
might turn out not to be nearly so difficult a matter as it seems at the
present time.
Molotov says that Eden previously attached inordinate importance to this
question. Now, however, he seems to be holding to the opposite point of view.
As regards the Soviet delegation, it is agreeable not to exaggerate the
importance of this question.
Eden says that the question of monitoring still has great importance but its
resolution might be made easier thanks to the improvement of relations between
the sides.
Eden notes that much work has to be invested in the matter of coordinating the
decisions of the Geneva Conference both regarding Vietnam as well as Laos and
Cambodia.
Molotov says that the French have not displayed special initiative in solving
these issues. It was possibly explained by the domestic political situation in
France. He, Molotov, hopes that the matter will now proceed more quickly.
Eden notes that French governments are different [than other governments] in
that they exhibit great energy only in the first weeks of their existence.
Molotov says that during these first weeks they will possibly be able to
overcome the current difficulties in the Indochina question.
Eden says that before the Geneva Conference the international situation
concerned him very much. However, in his opinion, the conference has done much
to relax the tension in international relations. The danger still exists;
however the situation has started to become less acute.
Molotov says that, in his opinion, in spite of its shortcomings, the Geneva
Conference has played a positive role in this respect.
Molotov, seemingly joking, says that during the upcoming trip to Washington
Churchill and Eden will be able to coordinate all the issues and help [bring] a
favorable outcome to the Geneva Conference.
Eden replies that what has already been achieved in Geneva will help him and
Churchill to hold talks in Washington.
Soviet Foreign Minister Vyacheslav M. Molotov and British Foreign Secretary Anthony Eden discuss the progress of the Geneva Conference thus far. They discuss the withdrawal of troops from Laos and Cambodia, the situations in Laos, Cambodia, and Vietnam, and how best to solve these situations. They also discuss the relations between France and Vietnam.
Document Information
Source
AVPRF f. 06, op. 13a, d. 25, II. 8. Obtained by Paul Wingrove and translated for CWIHP by Gary Goldberg. Published in CWIHP Bulletin #16.
Original Archive
Rights
The History and Public Policy Program welcomes reuse of Digital Archive materials for research and educational purposes. Some documents may be subject to copyright, which is retained by the rights holders in accordance with US and international copyright laws. When possible, rights holders have been contacted for permission to reproduce their materials.
To enquire about this document's rights status or request permission for commercial use, please contact the History and Public Policy Program at HAPP@wilsoncenter.org.
Original Uploaded Date
2011-11-20
Type
Memorandum of Conversation
Language
Record ID
110509
https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/87210/download
No comments:
Post a Comment