20260318 Cộng Đồng Tham Luận. Tội ác cộng sản giặc Hồ.
***
Nhân Chứng Thảm Sát Mậu Thân 1968.
Tài liệu trích từ “Giải Khăn Sô Cho Huế”, tác giả Nhã Ca.
***
Transcript = Bản ghi lại
Thưa quý vị, hôm nay tôi xin được kể lại một câu chuyện đau đớn đến tận cùng, một lời chứng sống của một người đã tận mắt nhìn thấy tội ác kinh hoàng trong biến cố Tết Mậu Thân tại Huế.
Đây không phải là lời đồn, không phải chuyện nghe kể lại mà là lời tường thuật của bà Nguyễn Thị Thái Hòa, người đã chứng kiến ông nội, ba người anh ruột và một người bạn của gia đình bị sát hại một cách giả mang bởi những kẻ theo cộng sản.
Những gì quý vị sắp nghe là một phần sự thật đẫm máu mà suốt bao nhiêu năm nhiều người muốn chôn vùi nhưng lịch sử thì không thể bị xóa bỏ.
Xin mời quý vị. Bà Nguyễn Thị Thái Hòa là nhân chứng sống của cuộc tàn sát dân lành một cách giả mang chưa từng có trong lịch sử Việt Nam của cộng sản Bắc Việt.
Bà chính mắt chứng kiến ông nội và ba người anh ruột và một người bạn học của anh mình bị sinh viên nằm vùng Hoàng Phủ Ngọc Phan sát hại.
Sau đây là lời kể của bà Nguyễn Thị Thái Hòa.
Tôi xin tường thuật lại chi tiết những thái chết đau thương của ông nội tôi.
Ba người anh cùng một người bạn của họ như là một nhân chứng còn sống sót sau Tết Mậu Thân, như là tiếng kêu oan cho gia đình tôi, cho linh hồn của những người thân trong gia đình gia tộc tôi cách riêng và cho những người dân Huế nói chung thay cho tất cả những ai bị sát hại trong Tết Mậu Thân 1968, bây giờ còn kẹt lại Việt Nam, không có cơ hội để nói lên những oan khiêng mà họ đã gánh chịu bởi Đảng Cộng sản và bè lũ tay sai khát máu giết hại dân lành vô tội như anh em Hoàng Phủ Ngọc Phan và Nguyễn Thị Đoan Trinh vân.. vân..
Thưa ông, năm 1968 tôi đang là sinh viên năm thứ nhất trường cán sự điều dưỡng Huế.
Ngoài những giờ học lý thuyết chung tại trường, bọn sinh viên chúng tôi được chia thành nhiều toán.
Mỗi toán từ 8 đến 10 người luôn phiên thực tập ở các trại bệnh trong bệnh viện Trung ương Huế.
Có những trại bệnh sinh viên thực tập theo giờ hành chánh.
Có một vài nơi như phòng cấp cứu, phòng bệnh nội thương thì giờ thực tập được chia làm ba ca: sáng, chiều và đêm.
Ca sáng từ 7:00 đến 2:00 chiều.
Ca chiều từ 2:00 đến 9:00 tối và ca đêm từ 9:00 tối cho đến 7:00 sáng hôm sau.
Mỗi một nơi chúng tôi được thực tập từ hai đến ba tuần lễ.
Hai tuần trước Tết toán của tôi được chia phiên thực tập ở phòng cấp cứu.
Ngày mùng hai, tôi và hai anh bạn vào ca đêm.
Tết năm nay, ba tôi bận đi hành quân xa, không về kịp ăn tết.
Thường thì mấy anh em tôi năm nào cũng vậy, đều phải về nhà ông bà nội từ trước ngày 30 Tết, ở luôn cho hết ngày mùng một, rồi sau đó mới được tự do đi chơi thăm viếng bạn bè.
Sau bữa cơm tối mùng Tết, khoảng 8:30, anh hai lấy xe Honda của anh đưa tôi tới bệnh viện và nói sáng mai anh sẽ đến đón.
Tối mùng một Tết, phòng cấp cứu hơi vắng.
Chúng tôi mấy anh sinh viên y khoa và hai người nhân viên phòng cấp cứu nói đùa với nhau rằng hôm nay tụi mình hên.
Chúng tôi mang một ít mứt bánh ra, vừa ăn vừa nói chuyện, vừa thay nhau thăm chừng những bệnh nhân mới nhập viện từ đêm qua chưa được chuyển trại. Nhưng qua nửa đêm thì bắt đầu nghe có tiếng súng.
Tiếng súng lớn nhỏ từ xa rồi mỗi lúc một gần.
Chúng tôi thốt giật mình, băng khoăng nhìn nhau, hoang mang lo sợ.
Bầu không khí bắt đầu căng thẳng, mấy anh sinh viên y khoa thì nghe ngóng bàn tán, thắc mắc không biết tiếng súng từ đâu vọng lại.
Lúc đầu chúng tôi tưởng là thành phố Huế và bệnh viện bị pháo kích, nhưng không ngờ chừng 3, 4 giờ sáng, bất thần không biết từ ngõ ngách nào có chừng mười mấy người tràn vào phòng cấp cứu. Họ xưng chúng tôi là quân giải phóng.
Đa số mặc áo quần đen, súng mang vai bị rách ngang hông.
Họ bắt tất cả chúng tôi băng bó cho một số người bị thương, đồng thời hò hét chia nhau lục soát, vơ vét và lấy đi một số thuốc men, bông băng, dụng cụ y
khoa, vân.. vân..
Họ lấy sạch không chừa lại một món nào kể cả những bánh mứt chúng tôi để trong phòng trực.
Trong lúc bọn họ đang tranh nhau lục lọi thì âm một cái, một tiếng nổ rất gần đâu đó trong bệnh viện.
Rồi tiếng thứ hai thứ ba rớt ngay con đường phía trước cổng chính bệnh viện kề phòng cấp cứu.
Điện trong phòng cấp cứu phụp tắc.
Thừa lúc bọn chúng nhốn nháo kéo nhau đi, chúng tôi mạnh ai nấy tìm đường chạy thoát thân.
Ra khỏi phòng cấp cứu, tôi tắm đầu chạy.
Tôi không định hướng được là mình đang chạy đi đâu.
Súng nổ tư bề, cứ nằm xuống trốn đạn rồi đứng lên chạy.
Cứ thế mà chạy, chạy bất kể tả hữu.
Cho tới khi tôi đâm sầm vào một người, định thần ngó lại mới biết đó là cha Trung, tuyên úy của bệnh viện.
Cha từ phía một trại bệnh nào đó tình cờ chạy về phía tôi.
Nét mặt cha cũng thất thần, đầy vẻ lo âu.
Nhận ra tôi, cha hỏi, "Con ở mô chạy lại đây." Tôi nói từ phòng cấp cứu.
Vừa nói vừa theo cha chạy về phía nhà nguyện của bệnh viện và cũng là chỗ ở thường ngày của cha.
Đến đó thì đã có hai bà sơ dòng áo trắng vài người nữa không biết từ trại bệnh nào cũng chạy lại đây.
Tôi nhận ra trong số đó có sơ giám thị suốt trong sáu năm tôi nội trú tại trường trung học Sinra.
Cha Trung quen biết ông nội và ba mạ tôi. Thỉnh thoảng ngài có ghé đến thăm ông nội nhà ở đường Hàm Nghi nên ngài biết tôi.
Không biết chạy đi đâu nữa. Tôi ở lại đó với cha hai bà sơ và mấy người nữa.
Bốn năm ngày liền, chúng tôi chui rút trong nhà nguyện, không dám chạy ra ngoài và cũng không liên lạc được với một ai từ những trại bệnh khác.
Súng nổ tư bề nên ai ở đâu thì cứ ở đó.
Sau khi đám người xưng là quân giải phóng ở cấp cứu kéo nhau đi, chúng tôi không gặp, không thấy bọn Việt cộng nào nữa.
Hay chúng đang lẫn trốn trong những trại bệnh khác thì tôi không biết. Tới ngày thứ năm, ruột gan như lửa đốt.
Không biết ông bà nội Mạ và mấy anh em tôi trên đường hàm nghi ra sao. Tôi nói với cha Trung, "Cha ơi, con muốn về nhà."
Cha bảo không được, súng đạn tư bề nguy hiểm lắm. Cứ ở đây với cha và mấy sơ đi đã. Khi mô có lính mình xuất hiện thì mới đi được.
Tôi hỏi khi mô thì lính mình mới tới. Cha nói không sớm thì muộn họ cũng sẽ phản công thôi.
Cha nói như để trấn an tôi và mọi người thôi chứ trên mặt cha thì vẫn đầy vẻ lo âu.
Không biết nghe tin từ đâu mà một người trong nhóm nói người ta chạy vô ở trong nhà thờ phủ cam đông lắm.
Tôi nghe càng nóng lòng muốn chạy về nhà. Muốn đi phần vì sốt ruột, muốn gặp mạ với mấy anh em tôi, phần vì đói.
Đã mấy ngày không có gì ăn ngoài mấy ổ bánh mì cứng còng của Caritas còn sót lại ở nhà nguyện, chúng tôi chia nhau gặm cầm hơi.
Tôi quyết định chạy về tìm gia đình. Tôi lều, trên người tôi chỉ có bộ đồ đồng phục dính đầy máu. Tôi chạy ra phía sau cổng bệnh viện tìm đường về nhà.
Vừa chạy vừa lo, ngó tới ngó lui không một bóng người. Nhưng tiếng súng thì nghe rất gần. Không biết mấy lần vấp, tôi té xuống.
Té rồi lần cồn bò dậy, vài bước lại vất té. Tôi lạnh rung, hai hàm răng đánh bò cạp, nhìn cảnh tượng xác người nằm đây đó, máu me đóng vũng.
Không biết họ bị thương đâu đó ở bên ngoài chạy vào gục chết ở đây. Quá sợ hãi.
Tôi định chạy trở lại nhà nguyện thì bất thần thấy anh Văn hớt ha hớt hải từ cổng sau bệnh viện chạy vô. Văn là bạn của anh Hải, anh kế tôi.
Hai người cùng học ở Văn Khoa, nhà Văn ở miệt trên gần dòng Thiên An.
Mặt mày Văn xanh xo, hai mắt thất thần, trụm lơ, gặp tôi văng lắp bắp nói không ra hơi. Ti ơi, thằng Hải bị bắn chết rồi.
Hắn bị bắn ở bên Văn Khoa. Toàn thân run rẩy, tôi khuỵu xuống, Văn đỡ tôi đứng lên.
Lại có tiếng nổ rất gần, Văn hoảng hốt kéo tôi chạy lại ngồi xuống bên trong bức tường sát cánh cổng sau bệnh viện. Hai đứa tôi run rẩy ngồi sát vào nhau.
Lát sau tiến được tiếng mất, anh lắp bắp kể, Văn nói, "Mấy đêm rồi Văn với mấy người anh của tôi trốn đạn trong nhà thờ chánh tòa, nhà thờ Phủ Cam. Nhưng rồi đêm qua có mấy sinh viên của mình dắt một toán Việt Cộng vô nhà thờ đọc một lô danh sách. Họ lùa người đi đông lắm, không biết họ đưa đi đâu.
Văn kể một hơi mấy tên sinh viên của mình, nhưng bây giờ tôi không còn nhớ nổi. Khi đám người bị lùa đi, thân nhân của họ khóc la thảm thiết.
Sau đó, Văn, anh Hải cùng mấy người bạn rủ nhau trốn.
Ra khỏi nhà thờ và mạnh ai nấy tìm đường trốn ra khỏi nhà thờ không biết trốn chui trốn nhủi chạy quanh chạy co làm sao mà Văn với anh Hải lại tới được trường y khoa, anh Lộc anh Kính đi lạc hướng nào không biết hai anh hè nhau chui vô phòng thí nghiệm trốn thì thấy có vài người đã bị bắn chết từ bao giờ mà những vũng máu động dưới họ còn tươi lắm.
Văn, Anh Hải hoảng hồn chạy trở ra chưa ra khỏi cửa thì gặp Hoàng Phủ Ngọc Phan và Nguyễn Thị Đoan Trinh cùng mấy sinh viên khác nữa.
Văn không biết tên, chỉ biết họ đồng bọn với Hoàng Phủ Ngọc Phan. Văn biết mặt Phan là vì Văn có người anh học y khoa cùng lớp với Phan.
Gặp Văn Phan nạt nộ, tụi mi chạy trốn đi mô. Khôn hồn thì chạy qua bên Văn Khoa tập trung ở đó để đi tải thương.
Hải và Văn biết không thể nào thoát khỏi sự kiểm soát của bọn Hoàng Phủ Ngọc Phan nên vội vàng chạy bộ xuống Văn Khoa, hy vọng bị bắt đi tải thương chứ không bị giết.
Bọn Trinh, Phan chạy xe Honda nên họ tới trước và cũng đã bắn trước một số người khác rồi.
Hải, Văn không biết nên lúc thúc chạy đến, anh Hải chạy vụt trước, nghĩ là sẽ gặp được một số bạn bè khác cùng đi tải thương với nhau như lời Hoàng Phủ Ngọc Phan nói.
Vừa vô tới giảng đường thì anh Hải bị Hoàng Phủ Ngọc Phan bắn gục ngay. Văn mắc đi cầu tìm chỗ phóng uế nên chạy vô sau anh Hải.
Mới tới cửa thì nghe tiếng súng, tiếng hét của anh Hải. Văn quay đầu bỏ chạy.
Chưa kịp rượt theo Văn thì bỗng ầm một tiếng nổ đâu đó trong sân trường đại học khiến Hoàng Phủ Ngọc Phan và đồng bọn hoảng hốt leo lên xe Honda tháo chạy.
Văn thoát chết, chạy như điên như khùng, chạy vô bệnh viện và tình cờ gặp tôi trong đó. Nghe anh Hải bị bắn trong sân đại học Văn Khoa, tôi bỏ ý định về nhà.
Tôi muốn chạy qua Văn Khoa tìm anh tôi, hy vọng anh chưa chết. Tôi nghĩ sẽ tìm cách đưa anh vô bệnh viện cấp cứu.
Tôi khóc nói với Văn: "Em tới chỗ anh Hải." Văn can Ti đừng đi, tụi nó có thể trở lại. Tôi mặc kệ Văn ngồi đó, vừa khóc vừa chạy.
Một lát nghe tiếng chân Văn sau lưng, miệng thì nói, "Ti ơi, vô bệnh viện trốn đi, Hải nó chết thiệt rồi mà chân vẫn bước theo tôi.
Tôi như người mất hồn, vừa đi vừa chạy vừa khóc. Trời ơi thật là khủng khiếp.
Chỉ một đoạn đường từ cổng sau bệnh viện tới sân trường Văn khoa mà không biết bao nhiêu là xác người, áo quần vung vải khắp nơi.
Chúng tôi chạy mới tới trường trung học Shindrak thì gặp bọn Hoàng Phủ Ngọc Phan lấp ló trước cổng trường với một nhóm bộ đội Bắc Việt.
Người nào mặt mày cũng đằn đặn sát khí. Gặp lại Phan, Văn run rẩy.
Phan chưa kịp nói thì Văn đã lắp bắp phân trần. Em qua bệnh viện kiếm công ty chứ em không có trốn mô.
Và xin xỏ anh cho em với con Ti đem xác thằng Hải về nhà rồi em trở lại đi tải thương.
Phan không trả lời Văn hắn nhìn tôi ác độc. Mi về nhà kêu thằng Lộc thằng Kính xuống đây mà đem thằng Hải về.
Tôi líu lưỡi, "Em không biết hai anh em ở mô mà kêu.
Trước đây tôi không hề biết mặt Hoàng Phủ Ngọc Phan mà cũng chưa hề nghe nói tới tên người này vì trước năm 68 tôi còn là học sinh trung học.
Có thể những người anh của tôi thì biết vì họ là những lớp sinh viên đàn anh đã từng qua những khó khăn đối đầu với đám sinh viên theo phe tranh đấu lên đường xuống đường của những năm trước."
Hoàng phủ Ngọc Phan to nhỏ gì với những người đồng bọn rồi quay lại ra lệnh cho tôi với anh Văn đem xác anh Hải về nhà.
Chưa biết nghĩ cách nào để đem xác anh Hải về thì Văn thấy một chiếc xích lô của ai bị bể bánh xe sau nằm chơ vơ cạnh vách tường trường Jinrat Văn gọi tôi theo anh.
Chúng tôi đẩy chiếc xích lô sức cộng gãy càng về phía Văn khoa. Có chừng 10 xác người trong đó. Tôi không dám nhìn lâu.
Chúng tôi hè hội khiên Hãi bỏ lên xích lô. Xác anh đã cứng đường ruột lòi ra ngoài trông rất khủng khiếp.
Hai mắt vẫn còn mở trừng, miệng vẫn còn há ra. Hoàng phủ Ngọc Phan vừa đánh Anh Văn bán súng vừa chửi.
Chuyến ni mi trốn nữa, mi gặp lại tâu là mi chết. Văn Trung rẩy lắp bắp. Dạ lạy anh, em không dám nữa mô.
Rồi chúng tôi hè hội đẩy chiếc xích lô mang xác người anh xấu số của tôi nhắm hướng cầu kho rèn đi lên.
Nhà tôi ở trên đường hàm nghi qua khỏi cầu một chút. Suốt quãng đường từ đó về đến nhà có rất nhiều đám lính bộ đội Bắc Việt đứng tụm năm tụm ba.
Chúng tôi không bị bắt giữ lại vì có Hoàng phủ Ngọc Phan chạy đi trước ra dấu cho họ để cho chúng tôi đi.
Khúc đường ngang trường Thiên Hựu cũng có rất nhiều xác người nằm rải rác, nhiều vũng máu cũng như xác người bị ruồi bu đen.
Đã mấy ngày không có gì trong bụng, tôi vừa đi vừa ói khan. Văn cũng vậy. Chúng tôi ráng sức đẩy chiếc xích lô.
Trong lúc Hoàng Phủ Ngọc Phan cùng hai người đàn bà nữa cứ chạy xe đảo tới đảo lui hối chúng tôi mau lên.
Tôi nghe chúng nó hỏi nhau: "Bên Lý Thường Kiệt, Nguyễn Huệ còn ai nữa không?"
Có mấy chiếc xe Honda chở gạo bánh tét đã tịch thu của nhà ai đó chạy thẳng vô trường Thiên Hựu.
Lúc đó bỗng dưng có mấy chiếc trực thăng xuất hiện trên trời nhã đạn xuống.
Văn nói như reo bên tai tôi. Ti ơi, máy bay của mình mừng chưa kịp no thì trời ơi, từ những cửa sổ trên lầu của trường Thiên Hựu, những họng súng lớn nhỏ nhã đạn nhắm hai chiếc trực thăng mà bắn. Lúc đó chúng tôi mới biết là Việt Cộng đang ở trong trường Thiên Hựu quá nhiều.
Hoảng hồn, tôi, Văn chạy lại ngồi sụp xuống bên tường rào của trường tránh đạn. Hoàng phủ Ngọc Phan và đồng bọn biến đâu mất.
Tụi nó như ma khi ẩn khi hiện. Nhưng chỉ được một lát, hai chiếc trực thăng bay đâu mất.
Chúng tôi thất vọng khi thấy Hoàng Phủ Ngọc Phan với đồng bọn xuất hiện hối chúng tôi đi.
Lên tới cầu kho rèn thấy một đám người, đàn ông, đàn bà, con nít bị bắt trói chung với nhau ngồi trên đầu cầu.
Họ ngồi gục đầu xuống hai đầu gối. Tiếng con nít khóc, tiếng mấy bà mẹ dỗ con.
Nín đi con ơi. Đi ngang qua họ mà chúng tôi không dám nhìn, có tiếng người trong đám gọi tôi. Ti ơi!
Quay lại tôi nhận ra chị giúp việc của mẹ tôi và vợ của một chú cùng đơn vị với ba tôi ở tiểu đoàn 12 pháo binh Phú Bài.
Tôi đoán họ là những người từ trên phủ cam, chung quanh cầu kho rèn, Hàm nghi và những con đường chung quanh đó chạy xuống tìm đường trốn lên Phú Lương thì bị bắt giữ. Tôi định dừng lại hỏi thăm thì Hoàng Phủ Ngọc Phan trờ xe tới nạt nộ. Đi mau ngó chi.
Trên đoạn đường từ Văn Khoa ngang qua trường Thiên Hựu cầu kho rèn lên tới nhà nội, chúng tôi thấy nhiều người bị trói dính chùm vào với nhau, đi trước mấy người mặc đồ đen, đi dép râu mang súng. Súng nổ tư bề mà sao không thấy bóng dáng lính mình ở đâu cả.
Chỉ thấy lính bộ đội bắt Việt khắp nơi. Trên đường hàm nghi, Nguyễn Thị Đoan Trinh chạy ngang nhà nào mà Y thị gật đầu là y như rằng trong nhà đó có người bị bắt đem ra. Người thì bị bắn tại trước nhà, người thì bị dắt đi. Mấy ông bà cụ trong nhà chạy theo nằm lăn ra đường khóc la thảm thiết.
Bọn lính Bắc thì cứ chửi thề luôn miệng. Đếu mẹ căm mồm, ông bắn bỏ mẹ bây giờ.
Hai chúng tôi cứ nghiến răng, cúi mặt lầm lũi đẩy chiếc xích lô mang xác Hải đi tới.
Khi gần tới nhà tôi ở số 24 đường Hàm Nghi thì Hoàng Phủ Ngọc Phan và Nguyễn Thị Đoan Trinh ra xe lại gần bảo tôi, "Không được đẩy vô nhà mi, đẩy lên trên T."
"Đẩy lên trên T? Tôi hiểu đây là đẩy lên nhà ông bà nội tôi. Cũng trên đường Hàm nghi nhưng nhà nội tôi ở trên dốc hướng đi lên Phủ Cam.
Nhà ba mạ tôi thì ở gần cầu kho rèn. Tôi cũng không hề biết mặt Nguyễn Thị Đoan Trinh trước đó.
Trong hoàn cảnh này, tôi mới biết mặt Y thị là nhờ Anh Văn nói.
Tội nghiệp Anh Văn. Cứ tưởng khi Hoàng Phủ Ngọc Phan biểu cùng tôi đẩy xác anh Hải về là được tha chết.
Anh Văn và tôi cũng không ngờ rằng đoạn đường từ Văn Khoa lên tới nhà nội trên đường Hàm Nghi là đoạn đường sau cùng chúng tôi đi chung với nhau trong cuộc đời này. Lên tới nhà nội, chúng tôi đẩy Hải vô bên trong hàng rào chè tàu.
Bỏ Hải ngoài sân tôi với Văn chạy vào nhà. Nhà vắng ngắt đi từ trước ra sau bếp gọi ông ơi, Mệ ơi. Nghe tiếng ông nội yếu ớt từ trong buồn vọng ra.
Ai đó đứa mô đó? Con đây ông nội. Nghe tiếng tôi, ông tôi hấp tấp chạy ra. Bước chân xêu xêu. Ông tôi chạy lại ôm tôi. Ông khóc.
Ông nói, "Lạy Chúa, lạy mẹ, cháu tôi còn sống." Tôi không khóc được. Tôi run rẩy trong tay ông nội. Ông tưởng tôi sợ nên an ủi.
"Con còn sống mà về được, đây là phúc lắm rồi. Ở đây với ông nội không can chi mô.
Nghe nói Mạ Mi đưa ba thằng em Mi chạy lên Phú Lương rồi, không biết đi tới mô rồi có thoát được không? Lạy Chúa, lạy mẹ phù hộ.
Tôi không nói vì quá mệt, kéo tay ông nội ra ngoài, thấy Văn ngồi bệt dưới nền nhà, ông hỏi, "Đứa mô giống thằng Văn rứa bay."
Văn òa khóc, tôi khóc theo, kéo ông nội ra sân. Nhìn thấy sát hải, ông nội tôi khuỵu xuống, miệng thì kêu: "Trời ơi, trời ơi, răng mà ra nông nổi ni."
Chúng tôi đem Hải vào nhà, đặt anh trên đi văng. Ông nội lấy mền đắp lên xát hải.
Hai người anh tôi đang trốn trên trần nhà đòi xuống nhìn mặt Hải ông nội không cho.
Anh Lộc dở nắp trần nhà sát góc tường, thò đầu xuống vừa khóc vừa nói, Ti đẩy cái ghế đẩu qua cho anh.
Tôi nghe lời ra đằng sau bếp lấy cái ghế đẩu mang lên để ngay góc phòng cho anh Lộc nhảy xuống. Ông nội ngó lên, quơ quơ hai tay, giọng ông lạc đi.
Đừng xuống, ông nội lạy con, đừng xuống, ở trên đó đi mà. Anh Kính đang ở trên đó cũng đang khóc.
Lộc chưa kịp nhảy xuống thì nghe tiếng nói, tiếng chân người ngoài sân. Anh vội vàng đóng miếng ván lại thì bọn Hoàng Phủ Ngọc Phan cũng vừa vào đến.
Thấy Hoàng Phủ Ngọc Phan bước vô, mặt Văn biến sắc, anh lắp bắp nói với ông nội, "Anh Phan, cho tụi con đem xác về đó ông ơi."
Ông nội đứng im không nói, hai mắt cú vọ của nó ngó ông nội hỏi, "Thằng Lộc, thằng Kính ở mô?" Ông nội nói, "Tôi không biết."
Hoàng phủ Ngọc Phan gằn giọng, "Ông thiệt không biết tụi hắn ở mô? Tụi hắn năm mô cũng về ăn tết ở đây mà ông không biết răng được."
Ông nội nói, "Ba ngày, tư ngày tết ăn xong thì tụi hắn đi chơi, đi thăm bà con họ hàng chứ chẳng lẽ ở nhà hoài răng?
Chừ thì tôi biết tụi hắn ở nhà mô." Mắt Hoàng Phủ Ngọc Phan ngó láo liên khắp nơi, chợt thấy cái ghế đẩu ngay góc phòng, nó cười khan một tiếng.
Tôi đứng núp sau lưng ông nội. Hoàng phủ Ngọc Phan hung hăng bước tới, xô ông nội qua một bên.
Nó nắm lấy tóc tôi, kéo tôi ra về phía hắn. Ngó lên trần nhà, la lớn, "Lộc, Kính, Hiệp, tụi mày không xuống, tao bắn con Ti."
Nó vừa nói vừa xoáy mái tóc dài của tôi trong tay. Nó đẩy tới đẩy lui.
Tôi đau điếng, tôi sợ. Tôi run lẫy bẫy, nước mắt ứa ra nhưng không dám la thành tiếng. Ông nội tôi chấp tay lạy nó như tế sao?
Tôi lạy anh tha cháu tôi, con gái con lứa. Hắn biết chi mô? Thằng Hoàng Phủ Ngọc Phan càng la lớn.
Tôi biết tụi mi trên đó có xuống không thì nói, tôi bắn con Ti.
Hoàng phủ Ngọc Phan xô tôi té xuống, lấy chân đạp lên lưng, chỉ mũi súng lên đầu tôi, hô một hai ba.
Lập tức anh Lộc mở nắp trần nhà, thò đầu xuống la to, "Đừng, đừng bắn em tôi, tôi xuống, để tôi xuống."
Ông nội tôi chạy lại giữ cái ghế cho anh bước xuống. Hai chân ông rung, ông té sắp.
Đang lúc anh Lộc tìm cách tuột xuống, thò hai chân xuống trước, hai tay còn vịnh trần nhà.
Khi đôi chân vừa chạm chiếc ghế đẩu thì Hoàng phủ Ngọc Phan đã nổ súng, đạn trúng ngay chính giữa cổ, máu phọt ra.
Lộc lăn xuống sàn nhà, toàn thân anh giãy dụa mấy cái rồi nằm im. Mặc ông lội tôi la hét thất thanh. Hoàng phủ Ngọc Phan chỉa súng bắn lên trần nhà.
Nghe tiếng Anh tính lăn tới đâu, nó bắn tới đó, bắn nát trần nhà. Hết đạn, nó giành lấy cây súng của một thằng khác bắn tiếp.
Cho tới khi anh Kính tôi rớt xuống theo mấy miếng ván.
Anh Văn ngồi bệt xuống đất, nhắm mắt bịt tai, run lẩy bẫy ngồi kề bên cạnh anh người tôi tê cóng đá ỉa ra cả quần.
Ông nội tôi nhào tới ôm anh Kính, hai mắt trợn trừng. Anh đang thều thào những lời sau cùng.
Ông khóc, ông chửi rủa thằng Hoàng phủ Ngọc Phan. Nó say máu bắn luôn ông nội tôi. Ông tôi đổ xuống bên cạnh anh kính.
Bắn ông tôi xong, chúng kéo nhau đi bắt anh Văn theo. Còn lại một mình, tôi bò lại ôm lấy ông nội. Tôi khóc không ra tiếng.
Tôi thở không ra hơi. Hai bàn tay tôi ướt đẫm máu. Máu của ông nội tôi. Tôi bò sang anh Lộc, bò sang anh Tín. Tôi lay, tôi gọi, tôi gào.
Không ai nghe tôi hết. Anh tôi không trả lời tôi. Hai con mắt, bốn con mắt, sáu con mắt đều mở trừng.
Ông nội tôi nằm im, máu trong ngực ông vẫn tuôn ra từng vòi. Tôi gục đầu xuống xác ông lịm đi.
Không biết bao lâu thì tôi tỉnh lại nhưng không ngồi dậy nổi, cứ nằm ôm lấy xác ông nội.
Tóc tôi bết đầy máu, toàn thân tôi máu, phân và nước tiểu đẫm ướt. Tôi không còn sức để ngồi lên.
Không biết tôi nằm bên cạnh xác ông tôi với ba người anh như vậy là bao lâu.
Khi tỉnh dậy thì thấy hai vợ chồng bác hậu, vài người lối xóm với ông nội đang ở trong nhà.
Họ dọn dẹp khiên bộ ngựa trong nhà bếp ra trước phòng khách, đặt xác ông nội cùng với ba người anh tôi nằm chung với nhau.
Hai bác gái đem tôi vào phòng tắm, phụ nhau tắm rửa cho tôi như một đứa con nít. Bác Hậu lấy áo quần của bác mặc cho tôi.
Tâm trí tôi hoàn toàn tê liệt. Tôi không còn khóc được, không còn mở miệng nói được câu nào.
Ngày cũng như đêm ngồi rủ rượi bên cạnh xác của ông tôi, các anh tôi. Tôi không còn sợ chết nhưng sao tụi nó không giết luôn tôi?
Trời hỡi, trời ơi, nhìn thấy tôi tiều tụy, mỗi ngày bác Hậu gái khuấy cho tôi vài muỗng bột bích chi ép tôi uống.
Thiệt ra nhà nội cũng chẳng còn chi, gạo cơm bánh mứt thì bị tụi nó khiêng đi hết rồi.
Bác Hậu còn giấu được ít gạo, ít than nấu cháo, uống cầm hơi với nhau. Ngày hôm sau, thằng Hoàng Phủ Ngọc Phan trở lại.
Bác Hậu xin phép được chôn ông tôi và mấy người anh sau vườn nhà, nhưng nó không cho, nói cứ để đó.
Đã hơn bảy ngày xác đã bắt đầu sình lên và nặng mùi mà Hoàng phủ Ngọc Phan không trở lại. Một buổi tối, tụi bộ đội Bắc Việt đến lục lọi kiếm gạo.
Bác Hậu xin chúng nó đào huyệt sau nhà để chôn ông nội và ba người anh tôi. Chúng nó bảo: "Ừ, thối quá rồi thì chôn đi."
Nhưng chỉ được đào một lỗ huyệt, vợ chồng Bắc Hậu khóc lóc năn nỉ. Mấy anh ơi, người chết rồi biết chi?
Anh cho tụi tôi đào bốn huyệt. Chúng không cho. Chúng nó phụ bác Hậu đào huyệt, bảo đem cả bốn người bỏ xuống chung một lỗ.
Lắp lẹ đi, thối quá. Bác Hậu với mấy người trong nhà không ai muốn làm, ngó nhau mà khóc.
Chiều tối hôm đó, Văn trở lại với Hoàng phủ Ngọc Phan và mấy thằng bộ đội. Chúng nó bắt Văn phụ với mấy thằng bộ đội, khiên từng người ra bỏ xuống huyệt.
Hai vợ chồng bác Hậu theo ra vườn. Tôi kiệt sức nằm vùi một chỗ, nhưng tai tôi vẫn nghe rõ những lời đối thoại trong nhà.
Tôi không đủ can đảm theo ra vườn chứng kiến cảnh vụi lắp những người thân yêu của tôi. Nằm trong buồn ông bà nội nhưng tôi nghe rõ từng tiếng cuốc xẻn đang đào đất.
Tâm trí tôi quay cuồng, ruột gan tôi đòi đoạn. Trời ở đâu, đất ở đâu? Tôi gọi ông tôi, gọi anh Lộc, anh Kính, anh Hải, không ai nghe tôi hết.
Khi bốn cái xác người được bỏ xuống, miệng lỗ chưa được lắp thì tôi nghe tiếng súng nổ, tiếng kêu gào của vợ chồng bác Hậu nhưng không nghe tiếng của Văn.
Tiếng bác Hậu kêu: "Văn ơi, Văn ơi." Giọng bác đòi đoạn thì tôi biết chuyện gì đã xảy ra cho Văn.
Toàn thân tôi lẫy bẫy, tôi cảm thấy khó thở. Một lần nữa cứt và nước đái trong người tôi túa ra.
Tôi nghe tiếng mấy thằng bộ đội hò hét bảo lấp đất lại. Bác Hậu và những người hàng xóm của nội tôi đành phải làm theo.
Khi tụi bộ đội Việt Cộng bỏ đi, bác Hậu chạy vào buồn vò đầu bứt tai, giọng tức tưởi. Thằng Văn nằm chung với ba thằng anh mi rồi, con ơi.
Trời ơi là trời ơi. Bác Hậu đắm ngực, không biết thằng Văn đã chết chưa mà hắn bắt tôi lấp. Văn ơi là Văn ơi, con tha tội cho bác.
Trời ơi, người mô át như rứa. Tôi lặng người nghe bác hậu khóc anh Văn.
Sau lần đó không đứa nào trong bọn chúng trở lại, kể cả tụi bộ đội, chắc nhà ông tôi chẳng còn người để mà giết, chẳng còn của cải chi để mà cướp nữa.
Hơn 20 ngày, tôi nằm liệt lào trong nhà nội. Bên ngoài súng đạn vẫn tư bề. Hai vợ chồng bác Hậu không nở bỏ tôi lại một mình.
Trong lúc bác nhe ngóng và biết đa số dân phủ Cam đã tìm đường chạy thoát được xuống Phú Lương.
Bác năn nỉ tôi ráng ăn uống thêm một chút để có sức mà chạy. Không lẽ con nằm đây chờ chết? Con không muốn tìm Mạ con răng.
Hôm sau nữa, tôi theo gia đình bác Hậu tìm đường chạy lên Phú Lương vì nghe nói lính Mỹ lính mình đã thấy xuất hiện chung quanh đây rồi.
Đi xuống ngã cầu kho rèn thì cầu đã bị xập. Bác theo đoàn người đi hướng khác, tôi đi theo như người mất hồn. Họ đi đâu tôi theo đó.
Tôi không còn nhớ là mình đã đi qua được những nơi đâu. Có điều tôi lấy làm lạ.
Trên đường chạy giặc, mỗi khi đạn pháo bắn khắp nơi mà người ta cứ gồng gánh nhau mà đi, không ai chịu dừng lại kiếm chỗ tránh đạn.
Người ta nói với nhau khi mô mà có mọc chê hay đạn pháo chi đó thì bọn Việt Cộng chui vô nhà dân để trốn đạn.
Chúng nó không ra đường để chặn bắt dân lại. Vì vậy người ta cứ chạy bất kể. Dưới làng mưa đạn người ta càng chạy đi đông hơn.
Ôi những người dân tội nghiệp của xứ Huế thà chết với bom đạn còn hơn để bị lọt vô tay quân sát nhân ác độc.
Cuối cùng thì tôi cũng về đến được Phú Lương gặp Mạ và ba đứa em trai của tôi.
Quá đau khổ Mạ tôi bị phát điên khi hay tin cái chết của ba người anh và ông nội.
Ít lâu sau, ba tôi trở về sau một đợt hành quân nào đó của tiểu đoàn 12 pháo binh Phú Bài.
Thấy mạ tôi như vậy, biết không thể trở lại đường Hàm Nghi, ông mướn nhà ở tạm tại Phú Lương.
Sau khi Huế được giải thoát, ba tôi nhờ bà con lối xóm cải tán văn, ba người anh và ông nội tôi.
Tang lễ được cử hành tại nhà thờ Phủ Cam do cha Nguyễn Phùng Tuệ chủ tế.
Gia đình anh Văn đồng ý cho anh Văn được nằm lại trong miếng vườn nhà ông nội tôi cùng với ba người anh của tôi.
Ba tôi được giải ngủ khoảng giữa năm 69 Mạ tôi vẫn trong cơn điên loạn không thuyên giảm.
Ba tôi quyết định bỏ Huế, đem hết gia đình vào Long Khánh sinh sống. Nhà nội giao lại nhờ hai bác hậu coi chừng.
Nhà ở 24 hàm nghi, gần đường rầy xe lửa thì bán cho ai đó tôi không rõ.
Thưa ông Liên Thành, đó là những cái chết oan khiêng của những người ruột thịt thân yêu mà tôi phải chứng kiến tận mắt với muôn ngàn đau đớn.
Trong bà con thân tộc nội ngoại hai bên của tôi, có rất nhiều người bị bắt đi ở nhà thờ phủ Cam. Một số bị bắt ở nhà thờ dòng chúa cứu thế.
Số người bị chôn sống. mất tích lên tới 70 người. Tất cả đều là học sinh, sinh viên, thường dân, nông dân buôn bán ở chợ An Cựu.
Sau Tết Mậu Thân, những người bà con còn lại của tôi quá đau khổ sợ hãi. Họ đã âm thầm bỏ Huế, tảng mát khắp nơi, thay tên đổi họ mà sống.
Sau biến cố tháng tư đen 75, gia đình tôi lại là những nạn nhân của lũ cộng sản ác độc vô luân.
Ba tôi và những đứa em trai còn lại cũng đã chết sau mười mấy năm bị đầy đọa trong lao tù cộng sản.
Đã 40 năm qua, những vết thương đó vẫn còn tươi rói trong tôi. Nỗi đau mỗi ngày một đầy. Đó là những cái chết oan khiêng trong muôn ngàn cái oan khiêng của người dân Huế.
Tôi là người con duy nhất trong gia đình còn sống sót sau Tết Mậu Thân cũng như sau những ngày mất nước.
Nay viết lại những cái chết thương tâm của những người thân yêu trong gia đình tôi với tư cách là một nhân chứng và nạn nhân để tố cáo tội ác của cộng sản.
Có như thế oan hồn của ông nội và anh em tôi mới có thể siêu thoát. Tôi sẵn sàng ra làm nhân chứng trước tòa án quốc tế cũng như xuất hiện trước các phương tiện truyền thông khi cần thiết.
Xin trình ông tên tuổi ông nội tôi và của ba người anh bị sát hại. Tên ông nội Nguyễn Tín 70 tuổi khi bị giết.
Ba người anh Nguyễn Xuân Kính sinh viên y khoa, sinh năm 1942.
Nguyễn Xuân Lộc sinh viên luật sinh năm 1946.
Nguyễn Thanh Hải sinh viên Văn Khoa, sinh năm 1949.
Lê Tuấn Văn, sinh viên Văn Khoa, bạn của anh Hải tôi,
Nguyễn Thị Thái Hòa.
Xin cảm ơn quý vị đã theo dõi và hẹn gặp lại trong tập kế tiếp.
Human anguish and suffering were the only gifts from the communists to the people of way on the day of the Tết 1968 lunar new year.
Nỗi thống khổ và sự đau thương của con người là những món quà duy nhất mà những người cộng sản dành tặng cho người dân Huế vào ngày Tết Nguyên đán năm 1968.
H.
Transcript
0:01
1 second
[âm nhạc]
0:09
9 seconds
Thưa quý vị, hôm nay tôi xin được kể lại một câu chuyện đau đớn đến tận cùng, một lời chứng sống của một người đã tận mắt
0:17
17 seconds
nhìn thấy tội ác kinh hoàng trong biến cố Tết Mậu Thân tại Huế.
0:22
22 seconds
Đây không phải là lời đồn, không phải chuyện nghe kể lại mà là lời tường thuật của bà Nguyễn Thị Thái Hòa, người đã
0:29
29 seconds
chứng kiến ông nội, ba người anh ruột và một người bạn của gia đình bị sát hại một cách giả mang bởi những kẻ theo cộng
0:36
36 seconds
sản. Những gì quý vị sắp nghe là một phần sự thật đẫm máu mà suốt bao nhiêu năm nhiều người muốn chôn vùi nhưng lịch
0:46
46 seconds
sử thì không thể bị xóa bỏ. Xin mời quý vị. Bà Nguyễn Thị Thái Hòa là nhân chứng sống của cuộc tàn sát dân lành một cách
0:54
54 seconds
giả mang chưa từng có trong lịch sử Việt Nam của cộng sản Bắc Việt. Bà chính mắt chứng kiến ông nội và ba người anh ruột
1:01
1 minute, 1 second
và một người bạn học của anh mình bị sinh viên nằm vùng Hoàng Phủ Ngọc Phan sát hại. Sau đây là lời kể của bà Nguyễn Thị Thái Hòa.
1:12
1 minute, 12 seconds
[âm nhạc]
1:19
1 minute, 19 seconds
Tôi xin tường thuật lại chi tiết những thái chết đau thương của ông nội tôi. Ba người anh cùng một người bạn của họ như
1:27
1 minute, 27 seconds
là một nhân chứng còn sống sót sau Tết Mậu Thân, như là tiếng kêu oan cho gia đình tôi, cho linh hồn của những người
1:35
1 minute, 35 seconds
thân trong gia đình gia tộc tôi cách riêng và cho những người dân Huế nói chung thay cho tất cả những ai bị sát hại trong Tết Mậu Thân 1968,
1:47
1 minute, 47 seconds
bây giờ còn kẹt lại Việt Nam, không có cơ hội để nói lên những oan khiêng mà họ
1:54
1 minute, 54 seconds
đã gánh chịu bởi Đảng Cộng sản và bè lũ tay sai khác máu giết hại dân lành vô
2:00
2 minutes
tội như anh em Hoàng Phủ Ngọc Phan và Nguyễn Thị Đoan Trinh vân vân.
2:07
2 minutes, 7 seconds
Thưa ông, năm 1968 tôi đang là sinh viên năm thứ nhất trường cán sự điều dưỡng Huế. Ngoài
2:16
2 minutes, 16 seconds
những giờ học lý thuyết chung tại trường, bọn sinh viên chúng tôi được chia thành nhiều toán. Mỗi toán từ 8 đến
2:23
2 minutes, 23 seconds
10 người luôn phiên thực tập ở các trại bệnh trong bệnh viện Trung ương Huế. Có những trại bệnh sinh viên thực tập theo
2:30
2 minutes, 30 seconds
giờ hành chánh. Có một vài nơi như phòng cấp cứu, phòng bệnh nội thương thì giờ thực tập được chia làm ba ca: sáng,
2:39
2 minutes, 39 seconds
chiều và đêm. Ca sáng từ 7:00 đến 2:00 chiều. Ca chiều từ 2:00 đến 9:00 tối và
2:48
2 minutes, 48 seconds
ca đêm từ 9:00 tối cho đến 7:00 sáng hôm sau. Mỗi một nơi chúng tôi được thực tập
2:54
2 minutes, 54 seconds
từ hai đến ba tuần lễ. Hai tuần trước Tết toán của tôi được chia phiên thực tập ở phòng cấp cứu. Ngày mùng hai, tôi và hai anh bạn vào ca đêm. Tết năm nay,
3:08
3 minutes, 8 seconds
ba tôi bận đi hành quân xa, không về kịp ăn tết. Thường thì mấy anh em tôi năm nào cũng vậy, đều phải về nhà ông bà nội
3:17
3 minutes, 17 seconds
từ trước ngày 30 Tết, ở luôn cho hết ngày mùng mộ, rồi sau đó mới được tự do đi chơi thăm viếng bạn bè. Sau bữa cơm
3:26
3 minutes, 26 seconds
tối mùng Tết, khoảng 8:30, anh hai lấy xe Honda của anh đưa tôi tới bệnh viện
3:33
3 minutes, 33 seconds
và nói sáng mai anh sẽ đến đón. Tối mùng một Tết, phòng cấp cứu hơi vắng. Chúng
3:40
3 minutes, 40 seconds
tôi mấy anh sinh viên y khoa và hai người nhân viên phòng cấp cứu nói đùa với nhau rằng hôm nay tụi mình hên.
3:49
3 minutes, 49 seconds
Chúng tôi mang một ít mứt bánh ra, vừa ăn vừa nói chuyện, vừa thay nhau thăm chừng những bệnh nhân mới nhập viện từ
3:57
3 minutes, 57 seconds
đêm qua chưa được chuyển trại. Nhưng qua nửa đêm thì bắt đầu nghe có tiếng súng.
4:04
4 minutes, 4 seconds
Tiếng súng lớn nhỏ từ xa rồi mỗi lúc một cần.
4:09
4 minutes, 9 seconds
Chúng tôi thốt giật mình, băng khoăng nhìn nhau, khoan mang lo sợ. Bầu không khí bắt đầu căng thẳng, mấy anh sinh
4:17
4 minutes, 17 seconds
viên y khoa thì nghe ngóng bàn tán, thắc mắc không biết tiếng súng từ đâu vọng lại.
4:24
4 minutes, 24 seconds
Lúc đầu chúng tôi tưởng là thành phố Huế và bệnh viện bị pháo kích, nhưng không ngờ chừng 3 4 gi sáng, bất thần không
4:32
4 minutes, 32 seconds
biết từ ngõ ngách nào có chừng mười mấy người tràn vào phòng cấp cứu. Họ xưng chúng tôi là quân giải phóng. Đa số mặc
4:41
4 minutes, 41 seconds
áo quần đen, súng mang vai bị rết ngang hông. Họ bắt tất cả chúng tôi băng bó cho một số người bị thương, đồng thời hò
4:50
4 minutes, 50 seconds
hét chia nhau lục soát, vơ vét và lấy đi một số thuốc men, bông băng, dụng cụ y
4:56
4 minutes, 56 seconds
khoa, vân vân. Họ lấy sạch không chừa lại một món nào kể cả những bánh mứt chúng tôi để trong phòng trực.
5:05
5 minutes, 5 seconds
Trong lúc bọn họ đang tranh nhau lục lọi thì âm một cái, một tiếng nổ rất gần đâu đó trong bệnh viện. Rồi tiếng thứ hai
5:14
5 minutes, 14 seconds
thứ ba rớt ngay con đường phía trước cổng chính bệnh viện kề phòng cấp cứu.
5:21
5 minutes, 21 seconds
Điện trong phòng cấp cứu phục tắc. Thừa lúc bọn chúng nhốn nháo kéo nhau đi,
5:26
5 minutes, 26 seconds
chúng tôi mạnh ai nấy tìm đường chạy thoát thân. Ra khỏi phòng cấp cứu, tôi tắm đầu chạy. Tôi không định hướng được là mình đang chạy đi đâu. Súng nổ tư bề,
5:38
5 minutes, 38 seconds
cứ nằm xuống trốn đạn rồi đứng lên chạy.
5:41
5 minutes, 41 seconds
Cứ thế mà chạy, chạy bất kể tả hữu. Cho tới khi tôi đâm sầm vào một người, định thần ngó lại mới biết đó là cha Trung,
5:51
5 minutes, 51 seconds
tuyên úy của bệnh viện. Cha từ phía một trại bệnh nào đó tình cờ chạy về phía tôi. Nét mặt cha cũng thất thần, đầy vẻ
6:00
6 minutes
lo âu. Nhận ra tôi, cha hỏi, "Con ở mô chạy lại đây." Tôi nói từ phòng cấp cứu.
6:09
6 minutes, 9 seconds
Vừa nói vừa theo cha chạy về phía nhà nguyện của bệnh viện và cũng là chỗ ở thường ngày của cha. Đến đó thì đã có
6:18
6 minutes, 18 seconds
hai bà sơ dòng áo trắng vài người nữa không biết từ trại bệnh nào cũng chạy lại đây. Tôi nhận ra trong số đó có sơ
6:27
6 minutes, 27 seconds
giám thị suốt trong sáu năm tôi nội trú tại trường trung học Sinra.
6:32
6 minutes, 32 seconds
Cha Trung quen biết ông nội và ba mạ tôi. Thỉnh thoảng ngài có ghé đến thăm ông nội nhà ở đường Hàm Nghi nên ngài biết tôi. Không biết chạy đi đâu nữa.
6:44
6 minutes, 44 seconds
Tôi ở lại đó với cha hai bà sơ và mấy người nữa. Bốn năm ngày liền, chúng tôi chui rút trong nhà nguyện, không dám
6:53
6 minutes, 53 seconds
chạy ra ngoài và cũng không liên lạc được với một ai từ những trại bệnh khác.
6:59
6 minutes, 59 seconds
Súng nổ tư bề nên ai ở đâu thì cứ ở đó.
7:04
7 minutes, 4 seconds
Sau khi đám người xưng là quân giải phóng ở cấp cứu kéo nhau đi, chúng tôi không gặp, không thấy bọn việc cộng nào
7:12
7 minutes, 12 seconds
nữa. Hay chúng đang lẫn trốn trong những trại bệnh khác thì tôi không biết. Tới ngày thứ năm, rụt gan như lửa đốt.
7:21
7 minutes, 21 seconds
Không biết ông bà nội Mạ và mấy anh em tôi trên đường hàm nghi ra sao. Tôi nói với cha Trung, "Cha ơi, con muốn về
7:30
7 minutes, 30 seconds
nhà." Cha bảo không được, súng đạn tư bề nguy hiểm lắm. Cứ ở đây với cha và mấy
7:37
7 minutes, 37 seconds
sơ đi đã. Khi mô có lính mình xuất hiện thì mới đi được. Tôi hỏi khi mô thì lính mình mới tới.
7:47
7 minutes, 47 seconds
Cha nói không sớm thì muộn họ cũng sẽ phản công thôi. Cha nói như để trấn an
7:53
7 minutes, 53 seconds
tôi và mọi người thôi chứ trên mặt cha thì vẫn đầy vẻ lo âu.
7:59
7 minutes, 59 seconds
Không biết nghe tin từ đâu mà một người trong nhóm nói người ta chạy vô ở trong nhà thờ phủ cam đông lắm. Tôi nghe càng
8:08
8 minutes, 8 seconds
nóng lòng muốn chạy về nhà. Muốn đi phần vì sốt ruột, muốn gặp mạ với mấy anh em
8:14
8 minutes, 14 seconds
tôi, phần vì đói. Đã mấy ngày không có gì ăn ngoài mấy ổ bánh mì cứng cọng của Caritas còn sót lại ở nhà nguyện, chúng
8:23
8 minutes, 23 seconds
tôi chia nhau gặm cầm hơi. Tôi quyết định chạy về tìm gia đình. Tôi lều, trên
8:31
8 minutes, 31 seconds
người tôi chỉ có bộ đồ đồng phục dính đầy máu. Tôi chạy ra phía sau cổng bệnh viện tìm đường về nhà. Vừa chạy vừa lo,
8:41
8 minutes, 41 seconds
ngó tới ngó lui không một bóng người.
8:44
8 minutes, 44 seconds
Nhưng tiếng súng thì nghe rất gần. Không biết mấy lần vấp, tôi té xuống. Té rồi
8:51
8 minutes, 51 seconds
lần cồn bò dậy, vài bước lại vất té. Tôi lạnh rung, hai hàm răng đánh bò cạp,
8:58
8 minutes, 58 seconds
nhìn cảnh tượng xát người nằm đây đó,
9:01
9 minutes, 1 second
máu me đóng vũng. Không biết họ bị thương đâu đó ở bên ngoài chạy vào gục chết ở đây. Quá sợ hãi. Tôi định chạy
9:10
9 minutes, 10 seconds
trở lại nhà nguyện thì bất thần thấy anh Văn hớt ha hớt hải từ cổng sau bệnh viện chạy vô.
9:19
9 minutes, 19 seconds
Văn là bạn của anh Hải, anh kế tôi. Hai người cùng học ở Văn Khoa, nhà văn ở miệt trên gần dòng Thiên An. Mặt mày
9:28
9 minutes, 28 seconds
văng xanh xo, hai mắt thất thần, trụm lơ, gặp tôi văng lắp bắp nói không ra hơi. Tỳ ơi, thằng Hải bị bắn chết rồi.
9:38
9 minutes, 38 seconds
Hắn bị bắn ở bên Văn Khoa.
9:41
9 minutes, 41 seconds
Toàn thân run rẩy, tôi khuỵu xuống, Văn đỡ tôi đứng lên. Lại có tiếng nổ rất gần, Văn hoảng hốt kéo tôi chạy lại ngồi
9:50
9 minutes, 50 seconds
xuống bên trong bất tường sát cánh cổng sau bệnh viện. Hai đứa tôi run rẩy ngồi sát vào nhau. Lát sau tiến được tiếng
9:58
9 minutes, 58 seconds
mất, anh lắp bắp kể Văn nói, "Mấy đêm rồi Văn với mấy người anh của tôi trốn
10:04
10 minutes, 4 seconds
đạn trong nhà thờ chánh tòa, nhà thờ Phủ Cam. Nhưng rồi đêm qua có mấy sinh viên của mình dắt một toán Việt Cộng vô nhà
10:12
10 minutes, 12 seconds
thờ đọc một lô danh sách. Họ lùa người đi đông lắm, không biết họ đưa đi đâu.
10:19
10 minutes, 19 seconds
Văn kể một hơi mấy tên sinh viên của mình, nhưng bây giờ tôi không còn nhớ nổi. Khi đám người bị lùa đi, thân nhân
10:27
10 minutes, 27 seconds
của họ khóc la thảm thiết. Sau đó, Văn Anh Hải cùng mấy người bạn rủ nhau trốn ra khỏi nhà thờ và mạnh ai nấy tìm đường
10:36
10 minutes, 36 seconds
trốn. ra khỏi nhà thờ không biết trốn chui trốn nhủi chạy quanh chạy co làm sao mà văn với anh Hải lại tới được
10:46
10 minutes, 46 seconds
trường y khoa anh Lộc anh Kính đi lạc hướng nào không biết hai anh hề nhau chui vô phòng thí nghiệm trốn thì thấy
10:54
10 minutes, 54 seconds
có vài người đã bị bắn chết từ bao giờ mà những vũng máu động dưới họ còn tươi lắm Văn Anh Hải hoảng hồn chạy trở ra
11:04
11 minutes, 4 seconds
chưa ra khỏi cửa thì gặp Hoàng phủ cùng mấy sinh viên khác nữa. Vă không
11:12
11 minutes, 12 seconds
biết tên, chỉ biết họ đồng bọn với Hoàng Phủ Ngọc Phan. Văn biết mặt Phan là vì Văn có người anh học y khoa cùng lớp với
11:21
11 minutes, 21 seconds
Phan. Gặp Văn Phan nạt nộ, tụi mi chạy trốn bi mô. Khôn hồn thì chạy qua bên
11:28
11 minutes, 28 seconds
Văn Khoa tập trung ở đó để đi tải thương.
11:32
11 minutes, 32 seconds
Hải và Văn biết không thể nào thoát khỏi sự kiểm soát của bọn Hoàng Phủ Ngọc Phan vội vàng chạy bộ xuống Văn Khoa, hy vọng bị bắt đi tải thương chứ không bị giết.
11:44
11 minutes, 44 seconds
Bọn Trinh Phan chạy xe Honda nên họ tới trước và cũng đã bắn trước một số người khác rồi. Hải Văn không biết nên lúc thúc chạy đến, anh Hải chạy vu trước,
11:57
11 minutes, 57 seconds
nghĩ là sẽ gặp được một số bạn bè khác cùng đi tải thương với nhau như lời Hoàng Phủ Ngọc Phan nói. Vừa vô tới
12:05
12 minutes, 5 seconds
giảng đường thì anh Hải bị Hoàng Phủ Ngọc Phan bắn gục nay.
12:11
12 minutes, 11 seconds
Văn mắt đi cầu tìm chỗ phóng uế nên chạy vô sau anh Hải. Mới tới cửa thì nghe
12:17
12 minutes, 17 seconds
tiếng súng, tiếng hét của anh Hải. Văng quay đầu bỏ chạy. Chưa kịp rượt theo Văn thì bỗng ầm một tiếng nổ đâu đó trong
12:27
12 minutes, 27 seconds
sân trường đại học khiến Hoàng Phủ Ngọc Phan và đồng bọn hoảng hốt leo lên xe Honda tháo chạy. bằng thoát chết, chạy
12:36
12 minutes, 36 seconds
như điên như khùng, chạy vô bệnh viện và tình cờ gặp tôi trong đó. Nghe anh Hải
12:43
12 minutes, 43 seconds
bị bắn trong sân đại học Văn Khoa, tôi bỏ ý định về nhà. Tôi muốn chạy qua Văn Khoa tìm anh tôi, hy vọng anh chưa chết.
12:52
12 minutes, 52 seconds
Tôi nghĩ sẽ tìm cách đưa anh vô bệnh viện cấp cứu. Tôi khóc nói với Văn: "Em
12:58
12 minutes, 58 seconds
tới chỗ anh Hải." Văn C: Ti đừng đi, tụi nó có thể trở lại. Tôi mặc kệ Văn ngồi
13:06
13 minutes, 6 seconds
đó, vừa khóc vừa chạy. Một lát nghe tiếng chân văn sau lưng, miệng thì nói,
13:13
13 minutes, 13 seconds
"Ti ơi, vô bệnh viện trốn đi, hại nó chết thiệt rồi mà chân vẫn bước theo
13:20
13 minutes, 20 seconds
tôi. Tôi như người mất hồn, vừa đi vừa chạy vừa khóc. Trời ơi thật là khủng
13:28
13 minutes, 28 seconds
khiếp. Chỉ một đoạn đường từ cổng sau bệnh viện tới sân trường văn khoa mà không biết bao nhiêu là xát người, áo
13:36
13 minutes, 36 seconds
quần vung vải khắp nơi. Chúng tôi chạy mới tới trường trung học Shk thì gặp bọn Hoàng Phủ Ngọc Phan lấp ló trước cổng trường với một nhóm bộ đội Bắc Việt.
13:48
13 minutes, 48 seconds
Người nào mặt mày cũng đằn đặn sát khí.
13:51
13 minutes, 51 seconds
Gặp lại Phan, Văn rẩy. Phan chưa kịp nói thì Văn đã lắp bắp phân trần. Em qua
13:58
13 minutes, 58 seconds
bệnh viện kiếm công ty chứ em không có trốn mô. Và xin xỏ anh cho em với con ti
14:06
14 minutes, 6 seconds
đem xác thằng Hải về nhà rồi em trở lại đi tải thương.
14:12
14 minutes, 12 seconds
Phan không trả lời Văn hắn nhìn tôi ác độc. Mi về nhà kêu thằng Lộc thằng Kính xuống đây mà đem thằng Hải về.
14:20
14 minutes, 20 seconds
Tôi líu lưỡi, "Em không biết hai anh em ở mô mà kêu. Trước đây tôi không hề biết mặt Hoàng Phủ Ngọc Phan mà cũng chưa hề
14:30
14 minutes, 30 seconds
nghe nói tới tên người này vì trước năm 68 tôi còn là học sinh trung học. Có thể những người anh của tôi thì biết vì họ
14:39
14 minutes, 39 seconds
là những lớp sinh viên đàn anh đã từng qua những khó khăn đối đầu với đám sinh viên theo phe tranh đấu lên đường xuống đường của những năm trước."
14:49
14 minutes, 49 seconds
Hoàng phủ Ngọc Phan to nhỏ gì với những người đồng bọn rồi quay lại ra lệnh cho tôi với anh Văn đem xác anh Hải về nhà.
14:59
14 minutes, 59 seconds
Chưa biết nghĩ cách nào để đem xác anh Hải về thì Văn thấy một chiếc xích lô của ai bị bể bánh xe sau nằm chơ vơ cạnh
15:07
15 minutes, 7 seconds
vách tường trường Jein Văn gọi tôi theo anh. Chúng tôi đẩy chiếc xích lô sức cộng gãy càng về phía văn khoa. Có chừng
15:17
15 minutes, 17 seconds
10 xác người trong đó. Tôi không dám nhìn lâu. Chúng tôi hè hội khi hãi bỏ lên xích lô. Xác anh đã cứng đừng ruột
15:26
15 minutes, 26 seconds
lòi ra ngoài trông rất khủng khiếp. Hai mắt vẫn còn mở trừng, miệng vẫn còn há
15:32
15 minutes, 32 seconds
ra. Hoàng phủ Ngọc Phan vừa đánh Anh Văn bán súng vừa chửi. Chuyến ni mi trốn
15:40
15 minutes, 40 seconds
nữa, mi gặp lại tâu là mi chết. Văn Trung rẩy lắp bắp. Dạ lạy anh, em không dám nữ mô.
15:49
15 minutes, 49 seconds
Rồi chúng tôi hè hội đẩ chiếc xích lô mang xác người anh xấu số của tôi nhắm hướng cầu kho rèn đi lên. Nhà tôi ở trên đường hàm nghi qua khỏi cầu một chút.
16:01
16 minutes, 1 second
Suốt quãng đường từ đó về đến nhà có rất nhiều đám lính bộ đội bắt Việt đứng tụm năm tụm ba. Chúng tôi không bị bắt giữ
16:10
16 minutes, 10 seconds
lại vì có Hoàng phủ Ngọc Phan chạy đi trước ra dấu cho họ để cho chúng tôi đi.
16:17
16 minutes, 17 seconds
Khúc đường ngang trường Thiên Hựu cũng có rất nhiều xác người nằm rải rác,
16:22
16 minutes, 22 seconds
nhiều vũng máu cũng như xác người bị ruồi bu đen. Đã mấy ngày không có gì trong bụng, tôi vừa đi vừa ói khan. Văn
16:31
16 minutes, 31 seconds
cũng vậy. Chúng tôi ráng sức để chiếc xích lô. Trong lúc Hoàng Phủ Ngọc Phan cùng hai người đàn bà nữa cứ chạy xe đảo
16:40
16 minutes, 40 seconds
tới đảo lui hối chúng tôi mau lên. Tôi nghe chúng nó hỏi nhau: "Bên Lý Thượng
16:47
16 minutes, 47 seconds
Kiệt, Nguyễn Huệ còn ai nữa không?" Có mấy chiếc xe Honda chở gạo bánh tét đã tực thu của nhà ai đó chạy thẳng vô
16:55
16 minutes, 55 seconds
trường thiên hữu. Lúc đó bỗng dưng có mấy chiếc trực thăng xuất hiện trên trời nhã đạn xuống. Văn nói như reo bên tai
17:05
17 minutes, 5 seconds
tôi. Ti ơi, máy bay của mình mừng chưa kịp no thì trời ơi, từ những cửa sổ trên lầu của trường Thiên Hựu,
17:15
17 minutes, 15 seconds
những họng súng lớn nhỏ nhã đạn nhắm hai chiếc trực thăng mà bắn. Lúc đó chúng tôi mới biết là Việt Cộng đang ở trong trường Thiên Hựu quá nhiều. Hoảng hồn,
17:27
17 minutes, 27 seconds
tôi Văn chạy lại ngồi sụp xuống bên tường rào của trường tránh đạn. Hoàng phủ Ngọc Phan và đồng bọn biến đâu mất.
17:35
17 minutes, 35 seconds
Tụi nó như ma khi ẩn khi hiện. Nhưng chỉ được một lát, hai chiếc trực thăng bay
17:42
17 minutes, 42 seconds
đâu mất. Chúng tôi thất vọng khi thấy Hoàng Phủ Ngọc Phan với đồng bọn xuất hiện hối chúng tôi đi.
17:51
17 minutes, 51 seconds
Lên tới cầu kho rèn thấy một đám người,
17:54
17 minutes, 54 seconds
đàn ông, đàn bà, con nít bị bắt trói chung với nhau ngồi trên đầu cầu. Họ ngồi gục đầu xuống hai đầu gối. Tiếng con nít khóc, tiếng mấy bà mẹ dỗ con.
18:07
18 minutes, 7 seconds
Nín đi con ơi. Đi ngang qua họ mà chúng tôi không dám nhìn, có tiếng người trong
18:14
18 minutes, 14 seconds
đám gọi tôi. Ti ơi. Quay lại tôi nhận ra chỉ giúp việc của mẹ tôi và vợ của một
18:22
18 minutes, 22 seconds
chú cùng đơn vị với ba tôi ở tiểu đoàn 12 pháo binh Phú Bài. Tôi đoán họ là những người từ trên phủ cam, chung quanh
18:31
18 minutes, 31 seconds
cầu kho rèn, hàm nghi và những con đường chung quanh đó chạy xuống tìm đường trốn lên Phú Lương thì bị bắt giữ.
18:40
18 minutes, 40 seconds
Tôi định dừng lại hỏi thăm thì Hoàng Phủ Ngọc Phan chờ xe tới nạt nộ. Đi mau ngó chi.
18:49
18 minutes, 49 seconds
Trên đoạn đường từ Văn Khoa ngang qua trường Thiên Hựu cầu kho rèn lên tới nhà nội, chúng tôi thấy nhiều người bị trói
18:57
18 minutes, 57 seconds
dính chừng vào với nhau, đi trước mấy người mặc đồ đen, đi dép râu mang súng.
19:04
19 minutes, 4 seconds
Súng nổ tư bề mà sao không thấy bóng dáng lính mình ở đâu cả. Chỉ thấy lính bộ đội bắt Việt khắp nơi.
19:13
19 minutes, 13 seconds
Trên đường hàm nghi, Nguyễn Thị Đoan Trinh chạy ngang nhà nào mà Y thị gật đầu là y như rằng trong nhà đó có người
19:21
19 minutes, 21 seconds
bị bắt đem ra. Người thì bị bắn tại trước nhà, người thì bị dắt đi. Mấy ông
19:28
19 minutes, 28 seconds
bà cụ trong nhà chạy theo nằm lăn ra đường khóc la thảm thiết. Bọn lính bắt
19:34
19 minutes, 34 seconds
thì cứ chửi thề luôn miệng. Nếu mẹ căm mồn, ông bắn bỏ mẹ bây giờ.
19:41
19 minutes, 41 seconds
Hai chúng tôi cứ nghiến răng, cúi mặt lầm lũi đẩy chiếc xích lô mang xác hải
19:47
19 minutes, 47 seconds
đi tới. Khi gần tới nhà tôi ở số 24 đường Hàm Nghi thì Hoàng Phủ Ngọc Phan
19:55
19 minutes, 55 seconds
và Nguyễn Thị Đoan Trinh ra xe lại gần bảo tôi, "Không được đẩy vô nhà mi, đẩy lên trên T."
20:04
20 minutes, 4 seconds
"Đẩy lên trên T? Tôi hiểu đây là đẩy lên nhà ông bà nội tôi.
20:10
20 minutes, 10 seconds
Cũng trên đường hàm nghi nhưng nhà nội tôi ở trên dốc hướng đi lên phủ cam. Nhà ba mạ tôi thì ở gần cầu kho rèn. Tôi
20:19
20 minutes, 19 seconds
cũng không hề biết mặt Nguyễn Thị Đoan Trinh trước đó. Trong hoàn cảnh này, tôi mới biết mặt Y thị là nhờ Anh Văn nói.
20:28
20 minutes, 28 seconds
Tội nghiệp Anh Văn. Cứ tưởng khi Hoàng Phủ Ngọc Phan biểu cùng tôi đẩy xát anh Hải về là được tha chết. Anh Văn và tôi
20:37
20 minutes, 37 seconds
cũng không ngờ rằng đoạn đường từ Văn Khoa lên tới nhà nội trên đường Hàm Nghi là đoạn đường sau cùng chúng tôi đi chung với nhau trong cuộc đời này.
20:48
20 minutes, 48 seconds
Lên tới nhà nội, chúng tôi đẩy hải vô bên trong hàng rào chè tàu. Bỏ hải ngoài sân tôi với Văn chạy vào nhà. Nhà vắn nắt đi từ trước ra sau bếp gọi ông ơi,
21:02
21 minutes, 2 seconds
mệ ơi. Nghe tiếng ông nội yếu ớt từ trong buồn vọng ra. Ai đó đứa mô đó?
21:11
21 minutes, 11 seconds
Con đây ông nội. Nghe tiếng tôi, ông tôi hấp tấp chạy ra.
21:17
21 minutes, 17 seconds
Bước chân xêu xêu. Ông tôi chạy lại ôm tôi. Ông khóc. Ông nói, "Lạy Chúa, lạy mẹ, cháu tôi còn sống."
21:28
21 minutes, 28 seconds
Tôi không khóc được. Tôi run rẩy trong tay ông nội. Ông tưởng tôi sợ nên an ủi.
21:35
21 minutes, 35 seconds
"Con còn sống mà về được, đây là phúc lắm rồi. Ở đây với ông nội không can chi mô. Nghe nói Mạ Mi đưa ba thằng em Mi
21:44
21 minutes, 44 seconds
chạy lên Phú Lương rồi, không biết đi tới mô rồi có thoát được không? Lạy Chúa, lạy mẹ phù hộ.
21:53
21 minutes, 53 seconds
Tôi không nói vì quá mệt, kéo tay ông nội ra ngoài, thấy Văn ngồi bệt dưới nền nhà, ông hỏi, "Đứa mô giống thằng Văn rứa bay."
22:05
22 minutes, 5 seconds
Văn òa khóc, tôi khóc theo, kéo ông nội ra sân. Nhìn thấy sát hải, ông nội tôi khuỵu xuống, miệng thì kêu: "Trời ơi,
22:16
22 minutes, 16 seconds
trời ơi, răng mà ra nông nổi n."
22:21
22 minutes, 21 seconds
Chúng tôi đem Hải vào nhà, đặt anh trên đi vang. Ông nội lấy mền đắp lên xát hải. Hai người anh tôi đang trốn trên
22:29
22 minutes, 29 seconds
trần nhà đòi xuống nhìn mặt Hải ông nội không cho. Anh Lộc dở nắp trần nhà sát góc tường, thò đầu xuống vừa khóc vừa
22:38
22 minutes, 38 seconds
nói, t đẩy cái ghế đẩu qua cho anh. Tôi nghe lời ra đằng sau bếp lấy cái ghế đẩu
22:46
22 minutes, 46 seconds
mang lên để ngay góc phòng cho anh Lọc nhảy xuống.
22:50
22 minutes, 50 seconds
Ông nội ngó lên, quơ quơ hai tay, giọng ông lạc đi. Đừng xuống, ông nội lạy con,
22:59
22 minutes, 59 seconds
đừng xuống, ở trên đó đi mà. Anh Kính đang ở trên đó cũng đang khóc. Lộc chưa
23:07
23 minutes, 7 seconds
kịp nhảy xuống thì nghe tiếng nói, tiếng chân người ngoài sân. Anh vội vàng đóng miếng ván lại thì bọn Hoàng Phủ Ngọc Phan cũng vừa vào đến.
23:18
23 minutes, 18 seconds
Thấy Hoàng Phủ Ngọc Phan bước vô, mặt văn biến sắc, anh lắp bắp nói với ông nội, "Anh Phan, cho tụi con đem xác về đó ông ơi."
23:28
23 minutes, 28 seconds
Ông nội đứng im không nói, hai mắt cú vọ của nó ngó ông nội hỏi, "Thằng Lộc,
23:35
23 minutes, 35 seconds
thằng Kính ở mô." Ông nội nói, "Tôi không biết."
23:40
23 minutes, 40 seconds
Hoàng phủ Ngọc Phan gằn giọng, "Ông thiệt không biết tụi hắn ở mô. Tụi hắn năm mô cũng về ăn tết ở đây mà ông không biết răng được."
23:51
23 minutes, 51 seconds
Ông nội nói, "Ba ngày, tư ngày tết ăn xong thì tụi hắn đi chơi, đi thăm bà con họ hàng chứ chẳng lẽ ở nhà hoài răng?
24:01
24 minutes, 1 second
Chừ thì tôi biết tụi hắn ở nhà mô."
24:05
24 minutes, 5 seconds
Mắt Hoàng Phủ Ngọc Phan ngó láo liên khắp nơi, chợt thấy cái giới đẩu ngay góc phòng, nó cười khan một tiếng. Tôi
24:13
24 minutes, 13 seconds
đứng núp sau lưng ông nội. Hoàng phủ Ngọc Phan hung hăng bước tới, xô ông nội qua một bên. Nó nắm lấy tóc tôi, kéo tôi
24:22
24 minutes, 22 seconds
ra về phía hắn. Ngó lên trần nhà, la lớn, "Lộc Kính Hiệp, tụi mày không xuống, tao bắn công ty."
24:31
24 minutes, 31 seconds
Nó vừa nói vừa xoáy mái tóc dài của tôi trong tay. Nó đẩy tới đẩy lui. Tôi đau
24:38
24 minutes, 38 seconds
điếng, tôi sợ. Tôi run lẫy bẫy, nước mắt ứa ra nhưng không dám la thành tiếng.
24:45
24 minutes, 45 seconds
Ông nội tôi chấp tay lạy nó như thế sao?
24:49
24 minutes, 49 seconds
Tôi lạy anh tha cháu tôi, con gái con lứa. Hắn biết chi mô? Thằng Hoàng Phủ Ngọc Phan càng la lớn.
24:58
24 minutes, 58 seconds
Tôi biết tụi mi trên đó có xuống không thì nói, tôi bắn tôn ti.
25:03
25 minutes, 3 seconds
Hoàng phủ Ngọc Phan xô tôi té xuống, lấy chân đạp lên lưng, chỉ mũi súng lên đầu
25:09
25 minutes, 9 seconds
tôi, hô một hai ba. Lập tức anh Lộc mở nắp trần nhà, thò đầu xuống la to,
25:18
25 minutes, 18 seconds
"Đừng, đừng bắn em Tô, Tô xuống, để Tô xuống."
25:23
25 minutes, 23 seconds
Ông nội tôi chạy lại giữ cái ghế cho anh bước xuống. Hai chân ông rung, ông té sắp. Đang lúc anh Lộc tìm cách tuột
25:31
25 minutes, 31 seconds
xuống, thò hai chân xuống trước, hai tay còn vịnh trần nhà. Khi đôi chân vừa chạm chiếc ghế đẩu thì Hoàng phủ Ngọc Phan đã nổ súng, đạn trúng ngay chính giữa cổ,
25:43
25 minutes, 43 seconds
máu phọt ra. Lộc lăn xuống sàn nhà, toàn thân anh giãy dụa mấy cái rồi nằm im.
25:51
25 minutes, 51 seconds
Mặt ông lội tôi la hét thất thanh. Hoàng phủ Ngọc Phan chỉa súng bắn lên trần nhà. Nghe tiếng Anh tính lăn tới đâu, nó bắn tới đó, bắn nát trần nhà. Hết đạn,
26:03
26 minutes, 3 seconds
nó giành lấy cây súng của một thằng khác bắn tiếp. Cho tới khi anh kính tôi rớt xuống theo mấy miếng phán.
26:11
26 minutes, 11 seconds
Anh Văn ngồi bệt xuống đất, nhắm mắt bịt tai, run lẩy bẫy ngồi kề bên cạnh anh người tôi tê cóng đá ỉa ra cả quần. Ông
26:21
26 minutes, 21 seconds
nội tôi nhào tới ôm anh kính, hai mắt trợn trừng. Anh đang thều thào những lời sau cùng. Ông khóc, ông chửi rủa thằng
26:29
26 minutes, 29 seconds
Hoàng phủ Ngọc Phan. Nó say máu bắn luôn ông nội tôi. Ông tôi đổ xuống bên cạnh
26:36
26 minutes, 36 seconds
anh kính. Bắn ông tôi xong, chúng kéo nhau đi bắt anh văng theo. Còn lại một mình, tôi bò lại ôm lấy ông nội. Tôi
26:44
26 minutes, 44 seconds
khóc không ra tiếng. Tôi thở không ra hơi. Hai bàn tay tôi ướt đẫm máu. Máu của ông nội tôi. Tôi bò sang anh Lộc, bò sang anh Tín. Tôi lay, tôi gọi, tôi gào.
26:58
26 minutes, 58 seconds
Không ai nghe tôi hết. Anh tôi không trả lời tôi. Hai con mắt, bốn con mắt, sáu con mắt đều mở trừng. Ông nội tôi nằm
27:08
27 minutes, 8 seconds
im, máu trong ngực ông vẫn tuôn ra từng vòi. Tôi gục đầu xuống xác ông liệm đi.
27:15
27 minutes, 15 seconds
Không biết bao lâu thì tôi tỉnh lại [âm nhạc] nhưng không ngồi dậy nổi, cứ nằm ôm lấy xác ông nội. Tóc tôi bế đầy
27:23
27 minutes, 23 seconds
máu, toàn thân tôi máu, phân và nước tiểu đẫm ướt. Tôi không còn sức để ngồi lên. Không biết tôi nằm bên cạnh xác ông tôi với ba người anh như vậy là bao lâu.
27:35
27 minutes, 35 seconds
Khi tỉnh dậy thì thấy hai vợ chồng bác hậu, vài người lối xóm với ông nội đang ở trong nhà. Họ dọn dẹp khiê bộ ngựa
27:44
27 minutes, 44 seconds
trong nhà bếp ra trước phòng khách, đặt xác ông nội cùng với ba người anh tôi nằm chung với nhau. Hai bác gái đem tôi
27:52
27 minutes, 52 seconds
vào phòng tắm, phụ nhau tắm rửa cho tôi như một đứa con nít. Bác Khậu lấy áo quần của bác mặc cho tôi. Tâm trí tôi
28:01
28 minutes, 1 second
hoàn toàn tê liệt. Tôi không còn khóc được, không còn mở miệng nói được câu nào. Ngày cũng như đêm ngồi rủ rượi bên
28:10
28 minutes, 10 seconds
cạnh xác của ông tôi, các anh tôi. Tôi không còn sợ chết nhưng sao tụi nó không
28:16
28 minutes, 16 seconds
giết luôn tôi? Trời hỡi, trời ơi, nhìn thấy tôi tiều tụy, mỗi ngày bác hậu gái
28:23
28 minutes, 23 seconds
khuấy cho tôi vài muỗng bột bít chi ép tôi uống. Thiệt ra nhà nội cũng chẳng còn chi, gạo cơm bánh mất thì bị tụi nó
28:33
28 minutes, 33 seconds
khiêng đi hết rồi. Bác Hậu còn giấu được ít dạo, ít than nấu cháo, uống cầm hơi với nhau. Ngày hôm sau, thằng Hoàng Phủ
28:42
28 minutes, 42 seconds
Ngọc Phan trở lại. Bác Hậu xin phép được chôn ông tôi và mấy người anh sau vườn nhà, nhưng nó không cho, nói cứ để đó.
28:52
28 minutes, 52 seconds
Đã hơn bảy ngày xác đã bắt đầu sình lên và nặng mùi mà Hoàng phủ Ngọc Phan không
28:58
28 minutes, 58 seconds
trở lại. Một buổi tối, tụi bộ đội Bắc Việt đến lục lọi kiếm gạo. Bác Hậu xin
29:05
29 minutes, 5 seconds
chúng nó đào huyệt sau nhà để chôn ông nội và ba người anh tôi. Chúng nó bảo:
29:11
29 minutes, 11 seconds
"Ừ, thối quá rồi thì chôn đi." Nhưng chỉ được đào một lỗ huyệt, vợ chồng Bắc Hậu
29:18
29 minutes, 18 seconds
khóc lóc năn nỉ. Mấy anh ơi, người chết rồi biết chi? Anh cho tụi tôi đào bốn
29:24
29 minutes, 24 seconds
huyệt. Chúng không cho. Chúng nó phụ bác hậu đào huyệt, bảo đem cả bốn người bỏ xuống chung một lỗ. Lắp lẹ đi, thối quá.
29:36
29 minutes, 36 seconds
Bác Hậu với mấy người trong nhà không ai muốn làm, ngó nhau mà khóc.
29:42
29 minutes, 42 seconds
Chiều tối hôm đó, Văn trở lại với Hoàng phủ Ngọc Phan và mấy thằng bộ đội. Chúng nó bắt văn phụ với mấy thằng bộ đội,
29:51
29 minutes, 51 seconds
khiên từng người ra bỏ xuống huyệt. Hai vợ chồng bác hậu theo ra vườn. Tôi kiệt sức nằm vùi một chỗ, nhưng tai tôi vẫn nghe rõ những lời đối thoại trong nhà.
30:03
30 minutes, 3 seconds
Tôi không đủ can đảm theo ra vườn chứng kiến cảnh vụi lắp những người thân yêu của tôi. Nằm trong buồn ông bà nội nhưng
30:12
30 minutes, 12 seconds
tôi nghe rõ từng tiếng cũng xẻn đang đào đất. Tâm trí tôi quay cuồng, ruột gan tôi đòi đoạn. Trời ở đâu, đất ở đâu? Tôi
30:22
30 minutes, 22 seconds
gọi ông tôi, gọi anh Lộc, anh Kính, anh Hải, không ai nghe tôi hết. Khi bốn cái xác người được bỏ xuống,
30:31
30 minutes, 31 seconds
miệng lỗ chưa được lắp thì tôi nghe tiếng súng nổ, tiếng kêu gào của vợ chồng bác hậu nhưng không nghe tiếng của
30:38
30 minutes, 38 seconds
Văn. Tiếng bác hậu kêu: "Văn ơi, Văn ơi." Giọng bác đòi đoạn thì tôi biết
30:46
30 minutes, 46 seconds
chuyện gì đã xảy ra cho Văn. Toàn thân tôi lẫy bẫy, tôi cảm thấy khó thở. Một
30:53
30 minutes, 53 seconds
lần nữa cứt và nước đái trong người tôi tú ra. Tôi nghe tiếng mấy thằng bộ đội hò hét bảo lấp đất lại. Bác Hậu và những
31:02
31 minutes, 2 seconds
người hàng xóm của nội tôi đành phải làm theo. Khi tụi bộ đội Việt Cộng bỏ đi,
31:09
31 minutes, 9 seconds
bác Hậu chạy vào buồn vò đầu bứt tai,
31:12
31 minutes, 12 seconds
giọng tức tưởi. Thằng Văn nằm chung với ba thằng anh Mi rồi, con ơi. Trời ơi là
31:20
31 minutes, 20 seconds
trời ơi. Bác Hậu nắm ngực, không biết thằng Văn đã chết chưa mà hắn bắt tôi
31:26
31 minutes, 26 seconds
lắp. Văn ơi là Văn ơi, con tha tội cho bác. Trời ơi, người mô át như rứa.
31:35
31 minutes, 35 seconds
Tôi lặng người nghe bác hậu khóc anh văn.
31:39
31 minutes, 39 seconds
Sau lần đó không đứa nào trong bọn chúng trở lại, kể cả tụi bộ đội, chắc nhà ông tôi chẳng còn người để mà giết, chẳng còn của cải chi để mà cướp nữa.
31:52
31 minutes, 52 seconds
Hơn 20 ngày, tôi nằm liệt lào trong nhà nội. Bên ngoài súng đạn vẫn tư bề. Hai
31:59
31 minutes, 59 seconds
vợ chồng bác hậu không nở bỏ tôi lại một mình. Trong lúc bác nhe ngóng và biết đa số dân phủ Cam đã tìm đường chạy thoát được xuống Phú Lương.
32:09
32 minutes, 9 seconds
Bác năn nỉ tôi ráng ăn uống thêm một chút để có sức mà chạy. Không lẽ con nằm đây chờ chết? Con không muốn tìm mạ con
32:18
32 minutes, 18 seconds
răng. Hôm sau nữa, tôi theo gia đình bác hậu tìm đường chạy lên Phú Lương vì nghe
32:25
32 minutes, 25 seconds
nói lính Mỹ lính mình đã thấy xuất hiện chung quanh đây rồi. Đi xuống ngã cầu kho rèn thì cầu đã bị sập. Bác theo đoàn
32:35
32 minutes, 35 seconds
người đi hướng khác, tôi đi theo như người mất hồn. Họ đi đâu tôi theo đó.
32:41
32 minutes, 41 seconds
Tôi không còn nhớ là mình đã đi qua được những nơi đâu. Có điều tôi lấy làm lạ.
32:47
32 minutes, 47 seconds
Trên đường chạy giặt, mỗi khi đạn pháo bắn khắp nơi mà người ta cứ gồng gánh nhau mà đi, không ai chịu dừng lại kiến
32:55
32 minutes, 55 seconds
chỗ tránh đạn. Người ta nói với nhau khi mô mà có mọc chê hay đạn pháo chi đó thì
33:02
33 minutes, 2 seconds
bọn Việt Cộng chui vô nhà dân để trốn đạn. Chúng nó không ra đường để chặn bắt dân lại. Vì vậy người ta cứ chạy bất kể.
33:11
33 minutes, 11 seconds
Dưới làng mưa đạn người ta càng chạy đi đông hơn.
33:16
33 minutes, 16 seconds
Ôi những người dân tội nghiệp của xứ Huế thà chết với bom đạn còn hơn để bị lọt vô tay quân sát nhân ác độc.
33:25
33 minutes, 25 seconds
Cuối cùng thì tôi cũng về đến được Phú Lương gặp Mạ và ba đứa em trai của tôi.
33:32
33 minutes, 32 seconds
Quá đau khổ mà tôi bị phát điên khi hay tin cái chết của ba người anh và ông nội. Ít lâu sau, ba tôi trở về sau một
33:41
33 minutes, 41 seconds
đợt hành quân nào đó của tiểu đoàn 12 pháo binh Phú Bài. Thấy mạ tôi như vậy, biết không thể trở lại đường hàm nghi,
33:50
33 minutes, 50 seconds
ông mướn nhà ở tạm tại Phú Lương.
33:53
33 minutes, 53 seconds
Sau khi Huế được giải thoát, ba tôi nhờ bà con lối xóm cải tán văn, ba người anh và ông nội tôi. Tang lễ được cử hành tại
34:03
34 minutes, 3 seconds
nhà thờ Phủ Cam do cha Nguyễn Phùng Tuệ chủ tế.
34:08
34 minutes, 8 seconds
Gia đình anh Văn đồng ý cho anh Văn được nằm lại trong miếng vườn nhà ông nội tôi cùng với ba người anh của tôi.
34:16
34 minutes, 16 seconds
Ba tôi được giải ngủ khoảng giữa năm 69 mà tôi vẫn trong cơn điên loạn không thuyên giảm. Ba tôi quyết định bỏ Huế,
34:26
34 minutes, 26 seconds
đem hết gia đình vào Long Khánh sinh sống. Nhà nội giao lại nhờ hai bác hậu coi chừng.
34:33
34 minutes, 33 seconds
Nhà ở 24 hàm nghi, gần đường rầy xe lửa thì bán cho ai đó tôi không rõ. Thưa ông
34:40
34 minutes, 40 seconds
Liên Thành, đó là những cái chết oan khiêng của những người ruột thịt thân yêu mà tôi phải chứng kiến tận mắt với
34:48
34 minutes, 48 seconds
muôn ngàn đau đớn. Trong bà con thân tộc nội ngoại hai bên của tôi, có rất nhiều người bị bắt đi ở nhà thờ phủ Cam. Một số bị bắt ở nhà thờ dòng chúa cứu thế.
35:00
35 minutes
Số người bị chôn sống. mất tích lên tới 70 người. Tất cả đều là học sinh, sinh
35:07
35 minutes, 7 seconds
viên, thường dân, nông dân buôn bán ở chợ An Cựu. Sau Tết Mậu Thân, những
35:14
35 minutes, 14 seconds
người bà con còn lại của tôi quá đau khổ sợ hãi. Họ đã âm thầm bỏ Huế, tảng mát khắp nơi, thay tên đổi họ mà sống.
35:25
35 minutes, 25 seconds
Sau biến cố tháng tư đen 75, gia đình tôi lại là những nạn nhân của lũ cộng sản ác độc vô luân. Ba tôi và những đứa
35:35
35 minutes, 35 seconds
em trai còn lại cũng đã chết sau mười mấy năm bị đầy đọa trong lao tù cộng sản. Đã 40 năm qua, những vết thương đó
35:45
35 minutes, 45 seconds
vẫn còn tươi rói trong tôi. Nỗi đau mỗi ngày một đầy. Đó là những cái chết oan
35:51
35 minutes, 51 seconds
khiê. trong muôn ngàn cái oan khiêng của người dân Huế.
35:56
35 minutes, 56 seconds
Tôi là người con duy nhất trong gia đình còn sống sót sau Tết Mậu Thân cũng như sau những ngày mất nước. Nay viết lại
36:05
36 minutes, 5 seconds
những cái chết thương tâm của những người thân yêu trong gia đình tôi với tư cách là một nhân chứng và nạn nhân để tố
36:13
36 minutes, 13 seconds
cáo tội ác của cộng sản. Có như thế oan hồn của ông nội và anh em tôi mới có thể
36:21
36 minutes, 21 seconds
siêu thoát. Tôi sẵn sàng ra làm nhân chứng trước tòa án quốc tế cũng như xuất hiện trước các phương tiện truyền thông
36:30
36 minutes, 30 seconds
khi cần thiết. Xin trình ông tên tuổi ông nội tôi và của ba người anh bị sát
36:36
36 minutes, 36 seconds
hại. Tên ông nội Nguyễn Tín 70 tuổi khi bị giết. Ba người anh Nguyễn Xuân Kính sinh viên y khoa, sinh năm 1942.
36:50
36 minutes, 50 seconds
Nguyễn Xuân Lộc sinh viên luật sinh năm 1946. Nguyễn Thanh Hải sinh viên Văn Khoa,
36:58
36 minutes, 58 seconds
sinh năm 1949.
37:02
37 minutes, 2 seconds
Lê Tuấn Văn, sinh viên Văn Khoa, bạn của anh Hải tôi, Nguyễn Thị Thái Hòa.
37:09
37 minutes, 9 seconds
Xin cảm ơn quý vị đã theo dõi và hẹn gặp lại trong tập kế tiếp.
37:18
37 minutes, 18 seconds
[âm nhạc]
37:25
37 minutes, 25 seconds
[âm nhạc]
37:27
37 minutes, 27 seconds
Human anguish and suffering were the only gifts from the communists to the people of way on the day of the T lunar new year.
37:38
37 minutes, 38 seconds
[âm nhạc]
37:43
37 minutes, 43 seconds
[âm nhạc]
37:45
37 minutes, 45 seconds
H
Nhân Chứng Thảm Sát Mậu Thân 1968.
https://www.youtube.com/watch?v=uL4bIGXBKs4&t=2016s
#1721: TT. Trump Trả Lời Phỏng Vấn, Nhắc Tới Việt Nam, Cuba, Ba Tư | 18.03.26
https://www.youtube.com/watch?v=f4hW1JllBzQ
#1722: Hội Nghị Của Đảng Tại Little Sài Gòn | Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tại Na Uy | 18.03.26
https://www.youtube.com/watch?v=4SzwyEEB6Us
18.3.26 Tại sao Hoa Kỳ chưa chịu khai thông eo biển Hormuz
https://www.youtube.com/watch?v=YaeqdQDmCp4
Việt Nam Hết Dầu?
https://www.youtube.com/watch?v=B9sD6sK6P5M
Tình hình Cuba đang căng thẳng
https://www.youtube.com/watch?v=XlnEIw_86WM&t=168s
TD3TV2 đang phát trực tiếp!
No comments:
Post a Comment