20260309 CDTL HST D495 29 March 1950 Điện tín Bộ trưởng Ngoại giao gửi Đại sứ quán ở Pháp.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d495
Google Translated
Tài liệu 495
Quan hệ đối ngoại của Hoa Kỳ, 1950, Đông Á và Thái Bình Dương, Tập VI
751G.00/3–2950: Điện tín Bộ trưởng Ngoại giao gửi Đại sứ quán ở Pháp.
mật
Washington, ngày 29 tháng 3 năm 1950—6 giờ chiều
1363. Bộ đã dựa trên giả định rằng các mục tiêu cơ bản của Hoa Kỳ và Pháp ở Đông Dương về cơ bản trùng khớp với nhau trong hành động của mình tại Đông Dương kể từ ngày 2 tháng 2 năm nay. Bộ giả định:
1. Pháp quyết tâm bảo vệ Cộng đồng các quốc gia Campuchia khỏi sự xâm lấn tiếp theo của Cộng sản bằng các biện pháp chính trị, kinh tế và quân sự.
2. Pháp hiểu rằng sự thành công của chiến dịch quân sự, tức là việc kiềm chế biên giới phía bắc chống lại sự xâm nhập của Cộng sản cũng như làm suy yếu lực lượng của Hồ Chí Minh ở những nơi khác trong Cộng đồng các quốc gia Campuchia, cuối cùng phụ thuộc vào việc vượt qua sự phản kháng của người dân bản địa.
3. Do đó, để hỗ trợ chính sách này, Pháp đề nghị tăng cường sức mạnh cho Bảo Đại và các vị vua của Lào và Campuchia bằng mọi cách thiết thực, để chấm dứt việc những người theo chủ nghĩa dân tộc phi Cộng sản từ bỏ Hồ Chí Minh, ủng hộ Bảo Đại và các vị vua, và từ đó làm giảm hoạt động du kích.
Rõ ràng từ phản ứng của các quốc gia châu Á đối với nỗ lực của Mỹ và Pháp nhằm bảo đảm sự công nhận của họ dành cho Bảo Đại, từ thái độ của các cường quốc Scandinavia và từ phản ứng của báo chí Mỹ, một bộ phận lớn dư luận cả phương Đông và phương Tây tiếp tục coi Bảo Đại và hai vị vua là con rối của Pháp, không được hưởng và cũng không có khả năng được hưởng mức độ tự trị trong Liên hiệp Pháp như đã được trao cho họ theo thỏa thuận ngày 8 tháng 3, tương tự như mức độ tự trị mà Hà Lan dành cho Đông Dương. [Trang 769]
Chính phủ Mỹ đã sử dụng các nguồn lực chính trị của mình và hiện đang tham gia vào các biện pháp để đẩy nhanh viện trợ kinh tế và tài chính cho các quốc gia thuộc Cộng đồng Tình báo. Như bạn đã biết, Bộ Ngoại giao đã yêu cầu Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân “đánh giá các khía cạnh chiến lược của tình hình và xem xét, từ quan điểm quân sự, làm thế nào Hoa Kỳ có thể đóng góp tốt nhất vào việc ngăn chặn sự xâm lấn hơn nữa của Cộng sản trong khu vực đó.” Bạn chắc chắn đã quen thuộc với lập trường mà Jessup đã đưa ra về Đông Nam Á trong chuyến công du gần đây của ông ấy. Do đó, Bộ Ngoại giao cho rằng lập trường của mình là rõ ràng và bản chất của các hành động trong quá khứ và các cam kết được đề nghị của mình biện minh cho việc đề nghị với Pháp một hướng hành động mà họ tin là cần thiết cho sự thành công của chiến dịch Đông Dương.
Như đã nói ở trên, Bộ cho rằng bản chất thực sự của những nhượng bộ của Pháp đối với chủ nghĩa dân tộc Đông Dương theo thỏa thuận ngày 8 tháng 3 và ý định cuối cùng trong lĩnh vực đó là rõ ràng đối với Bộ, nhưng không rõ ràng đối với các bên liên quan khác. Bộ tin rằng phong trào dân tộc Đông Dương, các quốc gia châu Á quan tâm và một bộ phận lớn dư luận phương Tây không cảm thông và thờ ơ với vấn đề lớn này vì Pháp chưa làm rõ những yếu tố này. Chắc chắn bạn sẽ hiểu rằng Bộ không tin rằng tình hình hiện tại ở Đông Dương đòi hỏi Pháp phải nhượng bộ thêm về mặt thực chất vào thời điểm này, liên quan đến hành động của quốc hội đối với Bảo Đại hoặc hai vị vua. Rõ ràng Bảo Đại và những người cộng sự hầu như không thể hoàn thành trách nhiệm mà họ đang phải đối mặt. Không có phần nào trong những kiến nghị mà Bộ đề nghị bạn đưa ra cho Pháp nên được hiểu là tranh luận về việc tăng thêm nhượng bộ vào thời điểm này. Liên quan đến điều này, Bộ kiên quyết cho rằng việc chuyển giao Cung điện cho Bảo Đại là động thái tuyên truyền quan trọng nhất có thể thực hiện hiện nay; Abbott nhấn mạnh điều này, đề nghị các nghi lễ đi kèm phù hợp. Bạn cần hiểu rõ, và thông qua bạn, Pháp cũng hiểu rõ, rằng mối quan tâm hiện tại của Bộ chỉ là việc Pháp cần làm rõ lập trường hiện tại và ý định tương lai của mình với thế giới trung lập không theo chủ nghĩa cộng sản.
Trước đây, Bộ đã cân nhắc việc yêu cầu bạn chuyển tiếp ghi chú của Pháp FonOff- Foreign Office dưới hình thức thích hợp, được trích dẫn bên dưới. Sau khi xem xét các ý kiến mà Jessup và Butterworth đã nhận được, Bộ tin rằng bạn nên trình bày mạnh mẽ bằng lời nói với Pháp FonOff- Foreign Office, sử dụng các dòng sau làm hướng dẫn cơ bản, theo cách mà theo đánh giá của bạn sẽ phục vụ tốt nhất cho việc đạt được các mục tiêu đã nêu ở trên. Bộ đang chờ ý kiến của bạn về cách thức và thời điểm thực hiện việc này.
“Chính phủ Hoa Kỳ đã bày tỏ sự hài lòng về việc Chính phủ Pháp phê chuẩn các thỏa thuận với Chính phủ Việt Nam, Lào và Campuchia. Chính phủ Pháp biết rõ lợi ích thực sự và liên tục của Hoa Kỳ trong việc củng cố và ổn định các chế độ quốc gia chống Cộng sản ở Đông Dương, cũng như sự tin tưởng hoàn toàn của Hoa Kỳ vào ý định của Chính phủ Pháp trong việc áp dụng tất cả các biện pháp cần thiết để cung cấp cho ba quốc gia này sức mạnh, chính trị và quân sự, nếu không có [Trang 770] mà nếu không có họ sẽ không thể đánh bại Hồ Chí Minh và các đồng minh Cộng sản nước ngoài của ông ta.
Chính phủ Pháp và Mỹ từ lâu đã coi việc các quốc gia châu Á công nhận chính phủ của ba quốc gia mới này là vấn đề tối quan trọng để các phong trào quốc gia chống cộng sản ở Đông Dương được thế giới công nhận đúng bản chất là các phong trào quốc gia chân chính, chứ không phải là sản phẩm của "chủ nghĩa đế quốc phương Tây" như chủ nghĩa cộng sản thế giới cáo buộc. Trong vài tuần qua, chính phủ Mỹ đã tiếp cận một số chính phủ châu Á có mối quan tâm trực tiếp nhất đến tình hình ở Đông Dương, nhấn mạnh sự cần thiết phải nhanh chóng công nhận chính phủ của ba quốc gia mới này. Chính phủ Thái Lan đã công nhận các quốc gia Đông Dương vào ngày 28 tháng 2. Thật không may, các đại diện của Mỹ được bổ nhiệm tại các quốc gia châu Á còn lại đã được các quan chức của những nước đó thông báo rằng họ coi chính phủ của ba quốc gia này là con rối của Pháp và quan trọng hơn, họ không tin tưởng vào tính chân thực trong ý định cuối cùng của Pháp là trao cho các quốc gia Việt Nam, Lào và Campuchia đầy đủ quyền độc lập và chủ quyền mà Hà Lan đã chuyển giao cho Đông Dương gần đây.
Các bộ trưởng có trách nhiệm của các cường quốc châu Á liên quan về cơ bản đã tuyên bố rằng nếu Cộng hòa Pháp công khai tuyên bố các thỏa thuận hiện tại là những bước đầu tiên trong một quá trình tiến hóa có trật tự, với mục đích cuối cùng là trao cho ba quốc gia Đông Dương nền độc lập, chủ quyền và quyền tự quản hoàn toàn (trong Liên hiệp Pháp), thì các quốc gia châu Á đó sẽ sẵn sàng xem xét việc công nhận ba quốc gia Đông Dương ngay cả trước khi việc chuyển giao chủ quyền bổ sung đó thực sự được thực hiện. Do đó, mặc dù Bộ Ngoại giao rõ ràng không thể đảm bảo sự công nhận và ủng hộ tuyên bố như vậy, Bộ tin rằng nếu không có tuyên bố đó, các quốc gia châu Á khác sẽ không có thêm hành động công nhận nào. Bộ nhận thức rõ thực tế hiển nhiên rằng Indonesia không thể quản lý các vấn đề phức tạp của Đông Dương mà không có sự hỗ trợ của Pháp. Bộ quyết định coi chính sách chung là nhấn mạnh sự phụ thuộc lẫn nhau giữa Pháp và Đông Dương, như đã được thực hiện thành công trong trường hợp của Hà Lan và Indonesia. Bộ tin rằng nền độc lập và quyền tự chủ của ba quốc gia Đông Dương phải được hiểu rõ ràng nằm trong Liên minh Pháp.
Chính phủ Hoa Kỳ nhận thức được những nhượng bộ mà Cộng hòa Pháp đã dành cho Hoa Kỳ trong quá trình đàm phán và phê chuẩn các Hiệp định. Chính phủ Hoa Kỳ đã bày tỏ với Chính phủ Pháp mong muốn hỗ trợ ba quốc gia và chính quyền Pháp tại Đông Dương trong việc giúp họ kiềm chế và loại bỏ chủ nghĩa cộng sản một cách hiệu quả. Chính phủ Hoa Kỳ nhận thức được rằng Chính phủ Pháp cùng chia sẻ mối quan ngại rằng chủ nghĩa cộng sản cần phải bị loại bỏ không chỉ ở Đông Dương mà còn ở toàn bộ khu vực Đông Nam Á. Việc thực hiện chính sách này đòi hỏi, trên hết, sự thỏa thuận ủng hộ từ các quốc gia Đông Nam Á đối với các chính phủ dân tộc chủ nghĩa chống cộng sản ở Đông Dương.
Nhận thức đầy đủ về những khó khăn liên quan, Chính phủ Hoa Kỳ đề nghị Chính phủ Pháp nghiêm túc xem xét việc ban hành một tuyên bố công khai có tính chất như đã nêu ở trên trong thời điểm sớm nhất có thể. Mặc dù Bộ Ngoại giao không có quyền đề xuất các chi tiết cụ thể về nội dung của tuyên bố đó, nhưng Bộ Ngoại giao tin rằng Chính phủ Pháp nên làm rõ trong đó những nhượng bộ đối với chủ nghĩa dân tộc Đông Dương mà họ đã thực hiện trong các thỏa thuận ngày 8 tháng 3 và các hiệp định bổ sung. [Trang 771] để tránh cả những thành tựu và ý định của Pháp trong vấn đề trọng đại này bị hiểu lầm một cách bi thảm không chỉ ở châu Á mà còn ở thế giới phương Tây.”
Acheson
1. Xem thư của Thứ trưởng Rusk gửi Thiếu tướng Burns, ngày 7 tháng 3, trang 752.↩
2. Trong điện tín 230 ngày 4 tháng 4 (được gửi lại Paris với số hiệu 114), Gullion đã nêu rõ như sau: “Tôi có những lo ngại nghiêm trọng về động thái được đề nghị trong điện tín 1363 gửi Paris, được giải thích trong đoạn dây dài hơn đang được mã hóa [xem điện tín 234 từ Sài Gòn, ngày 8 tháng 4, trang 773] và tôi tin rằng điều này nên được xem xét trước khi hành động được thực hiện.” (751G.00/4–350) Trong điện tín 1632 từ Paris, ngày 7 tháng 4, Đại sứ Bruce cho biết rằng trước diễn biến này, ông đã hủy cuộc hẹn ngày 4 tháng 4 với Bộ trưởng Ngoại giao Schuman và đang chờ chỉ thị thêm từ Bộ (890.00/4–750).↩
List of abbreviations and symbols
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/terms
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp1
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp5
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/ch6
1. Document 495
Foreign Relations of the United States, 1950, East Asia and the Pacific, Volume VI
751G.00/3–2950: Telegram
The Secretary of State to the Embassy in France
secret
Washington, March 29, 1950—6 p. m.
1363. Dept has predicated its course of action in Indochina since Feb 2 this year on assumption that fundamental objectives of US and France in Indochina are in substantial coincidence. Dept assumes:
1.
That French are determined to protect IC from further Commie encroachments by polit, econ as well as mil measures.
2.
That French understand that success of mil operation, i.e. containment of northern border against Commie penetration as well as reduction of Ho’s forces elsewhere IC, depends, in the end on overcoming opposition of indigenous population.
3.
Therefore France proposes in support of this policy to strengthen Bao Dai and the Kings of Laos and Cambodia in every practical way, to end that non-Commie nationalists abandon Ho, support Bao Dai and Kings and Can thus reduce guerrilla activity.
It is evident from reaction Asian states to US and Fr effort to secure their recognition Bao Dai, from attitude Scandinavian powers and from reactions US press that large segment public opinion both East and West continues to regard Bao Dai and two Kings as French puppets not enjoying nor likely to enjoy degree of autonomy within Fr Union accorded them under Mar 8 agreements, analogous to that accorded Indo by Neth.
US Govt has used its polit resources and is now engaged in measures to accelerate its econ and financial assistance to IC states. As you know Dept has requested Joint Chiefs of Staff to “assess the strategic aspects of the situation and consider, from the mil point of view, how the United States can best contribute to the prevention of further Communist encroachment in that area.”1 You are of course familiar with position Jessup has taken re SEA during his recent tour. Dept accordingly considers that its position is clear and that the character of its past actions and proposed undertakings justifies its suggesting to Fr a course of action which it believes requisite to success of operation Indochina.
As said foregoing it appears to Dept that true character Fr concessions to IC nationalism under Mar 8 agreements and ultimate intentions in that area are clear to Dept but not clear to other interested parties. Dept believes that Indochinese natl movement, interested Asiatic states and large segment public opinion Western world unsympathetic and apathetic to this great issue because Fr have not made these elements sufficiently clear. You will surely understand that Dept does not believe that present situation IC calls for further substantive concessions from Fr at this time involving parliamentary action to Bao Dai or two Kings. Obviously Bao Dai and company barely able to discharge responsibilities they are now facing. No part of representations which Dept suggests you make to Fr shld be construed as arguing for increase in concessions at this time. This connection, Dept strongly of view that transfer of Palace to Bao Dai most important single propaganda move possible now; Abbott emphasizes this, suggesting suitable attendant ceremonies. It must be clear to you and through you to Fr that Dept’s concern at present is only that Fr make its present position and future intentions clear to non-Commie neutral world.
Dept had previously considered asking that you transmit in appropriate form to Fr FonOff note quoted below. Upon reflection in the course of which views Jessup and Butterworth recd, Dept believes you shld make strong oral representations Fr FonOff using fol lines as basic guidance in such manner as wld in your judgment best serve the achievement objectives identified foregoing. Your advice as to manner and timing of such approach awaited by Dept.
“The US Govt has expressed its gratification at the ratification by the Fr Govt of the agreements with the Govts of Vietnam, Laos and Cambodia. The real and continuing interest of the US in the strengthening and stabilization of anti-Commie natl regimes in Indochina is well known to the Govt of France as is the full confidence of the US in the intentions of the Fr Govt to adopt all measures requisite to providing the three states with the strength, polit and mil, without [Page 770] which they will be unable to defeat Ho Chi Minh and his foreign Commie allies.
The Govts of France and the US have long considered that the recognition of the govts of the three states by Asian states was a matter of prime importance in order that the anti-Commie natl movements in Indochina be accorded, in the eyes of the world, their true characters as genuine natl movements and not, as world communism alleges, the creatures of ‘Western imperialism’. The US Govt has, during the past several weeks, approached the several Asian govts most immed concern with the state of affairs in Indochina, impressing upon them the desirability of their immed recognizing the govts of the three new states. The Thai Govt recognized the Indochinese states on Feb 28. Unfortunately, the US reps accredited to the remaining Asian countries have been informed by the officials of those countries that they regard the govts of the three states as Fr puppets and that, more important, they are not convinced of the genuine character of Fr intentions ultimately to accord the states of Vietnam, Laos and Cambodia the full measures of independence and sovereignty which have recently been transferred by the Neth to Indo. The responsible ministers of the Asian powers concerned have stated in substance that were the Republic of France to announce publicly that the present agreements were the first steps in an orderly evolutionary process, the end and purpose of which is to accord the three states of Indochina complete independence, sovereignty and administration of their own affairs (within the Fr Union), those Asiatic states wld be prepared favorably to consider recognition of the three states in Indochina even before such additional transfers of sovereignty wld have actually been made. Therefore, while Dept obviously unable guarantee recognition and support fol such statement, Dept believes that in absence such statement further acts of recognition by Asian states not forthcoming. Dept keenly aware of self-evident fact that Indos cannot administer complexities Indochinese affairs without Fr assistance. Dept determined as matter of general policy to emphasize interdependence France and Indochina as was successfully done in case Neth and Indonesians. Dept believes that independence and autonomy of three IC states must clearly be understood to lie within Fr Union.
The Govt of the US is aware of the concessions granted by the Republic of France in negotiating and ratifying the Agreements. The US Govt has indicated to the Govt of France its desire to be of assistance to the three states and to the Fr admin in Indochina in enabling them successfully to contain and liquidate communism in Indochina. The US Govt is aware of the fact that the Govt of France shares its concern that communism be excluded not only from Indochina but from the entire SEA region. The execution of this policy requires, above all things, a unanimity of support on the part of the nations of SEA of the anti-Commie Indochinese nationalist govts of Indochina.
With full consciousness of the difficulties involved, the US Govt requests the Govt of France seriously to consider the issuance at the earliest possible moment of a public statement of the character identified in the foregoing. While it is not for the Dept to suggest the particularities of the text of such a statement, the Dept believes that the Fr Govt shld make clear therein the concessions to Indochinese nationalism which it made in the Mar 8 agreements and the supplementary [Page 771] accords, lest both Fr accomplishments and intentions in this great matter be tragically misunderstood not only in Asia but in the Western world as well.”2
Acheson
1. See letter from Deputy Under Secretary Rusk to Major General Burns, March 7, p. 752.↩
2. In telegram 230 of April 4 (repeated to Paris as 114), Gullion stated the following: “Have serious reservations about move proposed in urtel 1363 to Paris which are explained in longer wire being enciphered [see telegram 234 from Saigon, April 8, p. 773] and which I believe should be considered before action is taken.” (751G.00/4–350) In telegram 1632 from Paris, April 7, Ambassador Bruce indicated that in view of this development he had cancelled an April 4 appointment with Foreign Minister Schuman and was awaiting further instructions from the Department (890.00/4–750).↩
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d495
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_769
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_770
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_771
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_752
Thân thế (các) nhân vật
Harry S. Truman
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://en.wikipedia.org/wiki/List_of_presidents_of_the_United_States
https://www.whitehousehistory.org/the-presidents-timeline
https://en.wikipedia.org/wiki/Harry_S._Truman
https://millercenter.org/president/truman/life-in-brief
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://www.trumanlittlewhitehouse.org/key-west/president-truman-biography
https://www.trumanlibrary.gov/education/trivia/biographical-sketch-harry-truman
No comments:
Post a Comment