20260330 CDTL HST DDE 14 June 1952 D78 Bản ghi nhớ của Ông Allison gửi Bộ trưởng Ngoại giao.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d78
Google Translated
Tài liệu số 78
Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1952–1954, Đông Dương, Tập XIII, Phần 1
751G.00/6–1452
Bản ghi nhớ của Ông Allison gửi Bộ trưởng Ngoại giao.
Tối mật
[Washington,] ngày 14 tháng 6 năm 1952.
Chủ đề:
Tài liệu tóm tắt phục vụ cuộc gặp của Ngoại trưởng với ông Letourneau, lúc 9 giờ 30 sáng Thứ Hai, ngày 16 tháng 6 năm 1952
Bộ trưởng Letourneau sẽ đến gặp ông vào sáng thứ Hai, ngày 16 tháng 6, lúc 9 giờ 30 phút. Tháp tùng ông sẽ là các ông Bruce, Allison, Lacy và Bộ trưởng Heath. Sau buổi gặp này—vốn được ấn định kéo dài tối đa nửa giờ—ông sẽ đi thẳng tới phiên họp đầu tiên trong chuỗi các cuộc thảo luận về Đông Dương; các cuộc thảo luận này sẽ có sự tham gia của Bộ trưởng Letourneau, các thành viên trong [Trang 184] đội ngũ nhân sự của ông, các quan chức thuộc Bộ và các cơ quan khác của Chính phủ Hoa Kỳ.
Bối cảnh:
Bộ trưởng Letourneau đã đến Washington theo lời mời của Bộ nhằm mục đích:
(1) Thảo luận về khả năng nhận thêm viện trợ từ Hoa Kỳ cho khu vực Đông Dương;
(2) Đặt nền tảng cho các cuộc đàm phán chính trị—quân sự ba bên liên quan đến khả năng đưa ra một lời “cảnh báo” đối với cầm quyền Bắc Kinh, như ngài đã đề nghị tại Paris;
(3) Tiến hành nghiên cứu các vấn đề liên quan đến Đông Dương cùng với các cơ quan dân sự và quân sự của Hoa Kỳ.
Lập trường của phía Pháp:
Ông Letourneau đã đến với sự chuẩn bị kỹ lưỡng nhằm đưa ra lời kêu gọi mạnh mẽ về việc Hoa Kỳ viện trợ thêm, giúp phía Pháp có thể thực hiện các cam kết của mình tại Đông Dương. Chúng ta có thể dự đoán rằng bài trình bày của ông sẽ rất đanh thép và được minh chứng bằng những tài liệu đầy đủ. Nội dung này có lẽ sẽ bao gồm các yêu cầu về việc viện trợ thêm bằng đồng đô la cho cả năm dương lịch 1952 lẫn năm 1953. Chắc chắn ông đã chuẩn bị sẵn sàng để đề nghị một phương thức cụ thể cho việc cung cấp khoản viện trợ này. Các vấn đề liên quan đến hàng hóa thiết bị (hard goods), hàng hóa tiêu dùng (soft goods), nhập cảng hàng (offshore procurement), lương bổng cho binh lính, tỷ giá hối đoái giữa đồng franc và đồng piastre, v.v., hiện đang được các chuyên gia trong phái đoàn của ông Letourneau cùng các quan chức thuộc Bộ nghiên cứu trước. Ông Letourneau có thể đã sẵn sàng—hoặc cũng có thể chưa sẵn sàng—đưa ra những cam kết về việc gia tăng tổng thể nỗ lực quân sự nếu khoản viện trợ này được cung cấp.
Tất nhiên, vấn đề này chủ yếu sẽ xoay quanh việc phát triển Quân đội Quốc gia của các Quốc gia Liên kết—một quá trình phát triển vốn phụ thuộc phần lớn vào sự sẵn có của các cán bộ huấn luyện người Pháp. Ông ấy có thể sẽ tuyên bố rằng, trừ khi Pháp nhận được lời hứa về một sự hỗ trợ cụ thể, nước này sẽ không thể duy trì nỗ lực hiện tại ở quy mô đủ hiệu quả để giữ vững phòng tuyến trước Việt Minh—ngay cả với tương quan lực lượng như hiện nay, chứ chưa nói đến trường hợp xảy ra một cuộc xâm lược từ phía Trung Cộng. Trong một hoặc hai cuộc trao đổi sơ bộ với Đại sứ quán tại Paris, ông Letourneau đã cho biết ông sẽ đề nghị tổ chức các cuộc thảo luận chính trị ba bên—vốn đã được đề nghị tại Paris—tại London hoặc chính tại Paris vào cuối tháng 6, trong chuyến công du sắp tới của Ngài. Ông ấy có lẽ cũng sẽ đề nghị [Trang 185] rằng các cuộc thảo luận về quân sự sẽ được tiến hành ngay sau đó tại một địa điểm được chỉ định cụ thể. (Về phía chúng tôi, chúng tôi đang cân nhắc địa điểm là Washington.)
Ông Letourneau có thể sẽ đề nghị rằng—trong bối cảnh đã có sự đồng ý rằng cả Pháp lẫn Hoa Kỳ đều không thể điều động thêm lực lượng bộ binh tới Đông Dương, và rằng Quân đội Quốc gia của các Quốc gia Liên kết sẽ phải mất một thời gian nữa mới sẵn sàng gánh vác trọng trách mà không cần đến sự hỗ trợ từ bên ngoài—cần phải xem xét khả năng đưa các lực lượng đồng minh khác—đặc biệt là quân đội Úc hoặc New Zealand—vào tham chiến tại Đông Dương.
Ông Letourneau có thể sẽ đề nghị rằng cơ quan ba bên tham gia vào các cuộc đàm phán chính trị về Đông Dương—dự kiến diễn ra tại London vào cuối tháng 6—nên được triệu tập lại định kỳ để rà soát các khía cạnh chính trị của tình hình Đông Dương. Tương tự, ông cũng có thể đề nghị thành lập một nhóm ba bên chuyên trách việc xem xét các khía cạnh quân sự một cách định kỳ. Nhóm quân sự này có thể đặt trụ sở tại Honolulu, Singapore hoặc Sài Gòn.
Hiện đã có khá nhiều thông tin sơ bộ về lập trường dự kiến của phía Pháp trong việc giải quyết các vấn đề chi tiết sẽ được thảo luận trong khuôn khổ các cuộc đàm phán chính trị về Đông Dương với ông Letourneau tại Bộ Ngoại giao. Chúng tôi không cho rằng ông Letourneau sẽ đề cập đến bất kỳ chi tiết tương đối nhỏ nào trong số này trong chuyến chào xã giao sơ khởi của ông ấy với Ngài.
Lập trường của Hoa Kỳ:
Vấn đề phức tạp liên quan đến viện trợ cho Pháp và các Quốc gia Liên kết hiện đang được xem xét một cách tích cực bởi chính các chuyên gia tài chính của Bộ, ông Lincoln Gordon thuộc DMS5, cùng các chuyên gia khác đến từ Bộ Tài chính và MSA. Một văn bản lập trường chi tiết về vấn đề viện trợ đã được Cục EUR soạn thảo và đã được Ủy ban Cố vấn Viện Tương trợ thông qua. Theo nhận thức chung, bất kỳ khoản viện trợ nào được đưa ra thảo luận đều phải được gắn liền với các lực lượng quân đội quốc gia ở mức độ tối đa có thể. Phía Pháp đã cho chúng tôi hiểu rằng họ tán thành chính sách này. Yếu tố thời điểm sẽ đóng một vai trò quan trọng trong vấn đề này. Chúng tôi có cơ sở để tin rằng phía Pháp sẽ đề nghị được nhận một số khoản viện trợ cho năm dương lịch 1952 của họ, bất chấp các thỏa thuận đã đạt được tại Lisbon. Vấn đề điều phối các khoản ngân sách được Quốc hội Hoa Kỳ phân bổ theo năm tài chính sao cho phù hợp với các nhu cầu của Pháp theo năm dương lịch cũng đã được đưa vào diện cân nhắc.
Liên quan đến vấn đề viện trợ trong năm dương lịch 1952, cần phải lưu ý rằng đây là một vấn đề vô cùng nan giải, bởi lẽ nó bao hàm những cam kết tài chính trong năm tài khóa hiện hành của Pháp – những cam kết vượt ra ngoài phạm vi các thỏa thuận đã đạt được tại Lisbon; tuy nhiên, vấn đề của Pháp trong năm dương lịch 1952 dĩ nhiên sẽ được xem xét một cách hết sức kỹ lưỡng. Con số 150 triệu đô la hiện đang được tạm ấn định là mức trần cho khoản viện trợ bổ sung dành cho Đông Dương [Trang 186] từ nguồn ngân sách năm 1953. Mối tương quan chính xác giữa khoản bổ sung này với tổng thể viện trợ dành cho Pháp, cũng như cơ cấu và quy mô cụ thể của khoản viện trợ đó, sẽ được xác định trong khuôn khổ đợt rà soát thường niên của NATO.
Liên quan đến các cuộc đàm phán chính trị-quân sự ba bên, hiện có đề nghị rằng Ngài sẽ đồng ý đảm nhiệm phần chính trị của các cuộc đàm phán này tại London trong chuyến công du sắp tới, và phía Pháp sẽ được mời đến London để tham dự với mục đích đó. Cũng có kỳ vọng rằng vào thời điểm phần chính trị của các cuộc đàm phán ba bên đang diễn ra tại London, chúng ta sẽ ở vào vị thế sẵn sàng tiến hành phần quân sự của các cuộc đàm phán này tại Washington ngay sau đó. Tài liệu NSC 124 về Đông Nam Á—hiện đang ở dạng dự thảo trước Ủy ban Chỉ đạo thuộc Ban Tham mưu Cấp cao của Hội đồng An ninh Quốc gia (NSC)—đề cập cụ thể đến lập trường của chúng ta đối với các vấn đề như việc Hoa Kỳ tham gia vào bất kỳ hành động phòng vệ hoặc trả đũa nào được thực hiện sau khi Trung cộng xâm lược Đông Nam Á, các hành động khả dĩ chống lại chính lãnh thổ Trung cộng, việc phong tỏa hải quân, v.v. Nếu, đúng như kỳ vọng, tài liệu NSC 124 được Ban Tham mưu Cấp cao thông qua kịp thời, thì tại London, Ngài có thể đồng ý tổ chức phần quân sự của các cuộc đàm phán ba bên tại Washington vào một thời điểm nào đó trong mùa hè. Tất nhiên, việc này sẽ đòi hỏi sự chấp thuận từ Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân (JCS) và Bộ Quốc phòng.
Trong phạm vi tài liệu này, không cần thiết phải trình bày chi tiết và làm quý vị thêm nặng nề với lập trường của chúng tôi về các vấn đề chính trị khác nhau liên quan đến Đông Dương—những vấn đề sẽ được thảo luận trong các cuộc đàm phán với ông Letourneau. Nhìn chung, mục đích của Bộ là xem xét lại từng điểm một các vấn đề còn tồn đọng cùng với ông Letourneau và đội ngũ nhân sự của ông, nhằm tăng cường sự hiểu biết lẫn nhau về quan điểm và mục tiêu của mỗi bên. Mục tiêu của Bộ là thúc đẩy lập trường của Hoa Kỳ trong mọi vấn đề—ở mức độ táo bạo nhất có thể—mà không làm phương hại đến nguyên tắc cơ bản: cần phải khuyến khích phía Pháp tiếp tục gánh vác trách nhiệm chính của họ tại Đông Dương, đồng thời ngăn cản họ đi đến quyết định cho rằng gánh nặng tại Đông Dương là quá sức để họ có thể tiếp tục gánh vác, và rằng con đường khôn ngoan nhất đối với họ—xét đến các cam kết khác của họ—chính là rút quân.
Khuyến nghị:
Chúng tôi khuyến nghị Ngài nên nêu bật những điểm sau đây khi làm việc với ông Letourneau:
(1) Như Ngài đã tuyên bố tại Hội nghị Ngoại trưởng ở Paris, Hoa Kỳ coi nỗ lực của Pháp tại Đông Dương là một phần trong cuộc đấu tranh của thế giới tự do chống lại chủ nghĩa cộng sản; do đó, nỗ lực này phục vụ lợi ích của toàn bộ thế giới tự do, chứ không đơn thuần chỉ là lợi ích riêng của Pháp.
[Trang 187]
Nhận thức về thực tế này được toàn thể người dân Mỹ chia sẻ rộng rãi. Vào ngày ông Letourneau đặt chân tới New York, tờ “New York Times” đã đăng một bài xã luận, trong đó khẳng định:
“Người Pháp đang kiên cường và dũng cảm bám trụ tại Đông Dương… Giờ đây, hẳn mọi người Mỹ đều đã thấy rõ rằng nước Pháp đang trấn giữ một tuyến đầu có tầm quan trọng to lớn đối với toàn bộ thế giới tự do, cũng như đối với chính bản thân nước Pháp… Ông Letourneau hoàn toàn có thể tin tưởng rằng mình sẽ nhận được sự lắng nghe đầy thiện chí tại New York và Washington.”
Hoa Kỳ rất mong muốn được hỗ trợ, điều này được minh chứng qua sự hiện diện của ông Letourneau tại đây. Chúng tôi tin rằng cách tốt nhất để thực hiện điều này là thông qua một cuộc trao đổi ý kiến toàn diện và hoàn toàn thẳng thắn. Hãy để chúng ta đàm đạo với tư cách là những đồng minh, trên tinh thần thấu hiểu trọn vẹn gánh nặng chung mà cả hai bên đang cùng gánh vác.
(2) Tài chính—Kỹ thuật: Các khía cạnh tài chính và kỹ thuật của khoản viện trợ hiện đang được đội ngũ nhân sự tương ứng của chúng tôi nghiên cứu. Những vấn đề này sẽ được giải quyết cụ thể trong các cuộc đàm phán. Mục đích của chúng tôi là xác định—trong phạm vi khả thi—bất kỳ khoản viện trợ bổ sung nào có thể được cung cấp cho các lực lượng quân đội bản địa. Việc phát triển các lực lượng bản địa này đại diện cho triển vọng khả thi nhất nhằm giải quyết vấn đề Đông Dương.
(3) Các cuộc đàm phán ba bên—Chúng tôi đã đồng ý về việc tổ chức phần chính trị của các cuộc đàm phán ba bên tại London vào tuần cuối cùng của tháng Sáu. Phúc đáp của chúng tôi liên quan đến phần quân sự của các cuộc đàm phán sẽ được đưa ra tại London, nơi chúng tôi hy vọng sẽ có thể đưa ra một câu trả lời dứt khoát. Không được nhắc với ông Letourneau về các cuộc đàm phán trước đó giữa Hoa Kỳ và Vương quốc Anh. Ông cần thông báo cho ông Letourneau biết rằng chủ đề về các cuộc đàm phán ba bên, cũng như vấn đề cảnh báo Trung cộng nói chung, không nên được thảo luận trong các cuộc họp sẽ diễn ra tại Bộ Ngoại giao và Ngũ Giác Đài.
(4) Quân đội Úc tại Đông Dương — Chúng tôi phản đối đề nghị đưa quân đội Úc hoặc các lực lượng nước ngoài khác (ngoài quân đội thuộc Liên hiệp Pháp) vào tham chiến tại Đông Dương, trừ khi xảy ra hành động xâm lược từ phía Trung cộng; và ngay cả trong trường hợp đó, việc triển khai quân cũng ưu tiên được thực hiện dưới sự bảo trợ của Liên Hợp Quốc.
(5) Các Ủy ban Chính trị và Quân sự Ba bên Thường trực — Chúng tôi sẽ tích cực xem xét đề nghị của Bộ trưởng về vấn đề này và sẵn sàng đưa ra phúc đáp tại London.
(6) Các vấn đề chính trị nội bộ tại các Quốc gia Liên kết — Chúng tôi ngày càng có nghĩa vụ lớn hơn đối với Chính phủ và nhân dân Hoa Kỳ trong việc giải trình về sự tham gia tương đối sâu rộng của chúng tôi vào cuộc đấu tranh tại Đông Dương, dưới mọi hình thức ngoại trừ việc đóng góp nhân lực. Thực tế là khoản đóng góp tài chính của Hoa Kỳ cho cuộc đấu tranh tại Đông Dương chiếm hơn một phần ba tổng chi phí — bất chấp việc khoản đóng góp của Pháp cũng vô cùng to lớn — kết hợp với khía cạnh quốc tế vốn đã được thừa nhận của cuộc chiến tranh Đông Dương, cho phép chúng tôi đưa ra những đề nghị mà chúng tôi hy vọng sẽ được đón nhận trên tinh thần hợp tác hữu nghị đúng như cách mà chúng tôi đã gửi gắm.
Hơn nữa, chúng tôi tin tưởng rằng các cuộc thảo luận về những vấn đề chính trị nội bộ tại các Quốc gia Liên kết với các quan chức của Bộ sẽ mang lại lợi ích song phương. Chúng tôi luôn sẵn sàng hỗ trợ, không chỉ dưới hình thức hàng hóa và viện trợ tài chính, mà còn thông qua các dịch vụ thực tế. Chúng tôi hoan nghênh những đề nghị của Ngài Bộ trưởng về các vấn đề như làm thế nào để cải thiện hoạt động của các Phái đoàn MAAG và STEM của chúng tôi tại Sài Gòn, cũng như cách thức chúng tôi có thể hỗ trợ trong việc huấn luyện quân đội quốc gia.
1. Được soạn thảo bởi William M. Gibson, Phó Giám đốc Văn phòng Các vấn đề Philippines và Đông Nam Á.↩
2. Các tài liệu nền và văn bản lập trường bổ sung được soạn thảo cho các cuộc trao đổi với Letourneau hiện được lưu trữ trong Hồ sơ Hội nghị, lô 59D 95, CF 114.↩
3. Không tìm thấy hồ sơ nào về cuộc gặp ngắn giữa Ngoại trưởng Acheson và Letourneau vào sáng ngày 16 tháng 6 trong các hồ sơ của Bộ Ngoại giao. Để xem các trích đoạn từ biên bản tóm tắt của những cuộc gặp tiếp theo giữa Letourneau với các quan chức Bộ Ngoại giao và các cơ quan chính phủ khác, diễn ra vào ngày 16 và 17 tháng 6, xin xem các trang 189 và 197.↩
4. Ngoại trưởng rời Washington vào ngày 22 tháng 6 và đến London vào ngày 23 tháng 6 để đàm phán với Ngoại trưởng Vương quốc Anh và Pháp về nhiều vấn đề khác nhau. Sau khi rời London vào ngày 28 tháng 6, ông tiếp tục đến Berlin, Vienna và Rio de Janeiro, rồi trở về Washington vào ngày 9 tháng 7. Các cuộc trao đổi của Acheson tại London liên quan đến Đông Dương được tóm tắt trong các bức điện Secto 19 và Secto 27, ngày 27 tháng 6, tại các trang 210 và 212. Để xem thêm tài liệu về chuyến đi của Acheson, xin xem Tập V.↩
5. Trợ lý Giám đốc phụ trách Chính sách và Kế hoạch, Cơ quan An ninh Tương hỗ.↩
6. Tài liệu tham chiếu là văn bản lập trường LET D–1/1, “Các khía cạnh viện trợ trong các cuộc đàm phán với Letourneau,” ngày 14 tháng 6 năm 1952 (không được in ấn). (Hồ sơ Hội nghị, lô 59 D 95, CF 114). Để xem tài liệu về hoạt động của Ủy ban Cố vấn Hỗ trợ Tương hỗ liên bộ, xin xem Tập I.↩
7. Về tài liệu NSC 124/2, được phê duyệt vào ngày 25 tháng 6, xin xem chú thích biên tập tại trang 208. Để xem thêm tài liệu về các cuộc đàm phán quân sự ba bên và các phiên thảo luận của Hội đồng An ninh Quốc gia liên quan đến việc phòng thủ khu vực Đông Nam Á, xin xem Tập XII.↩
8. Báo The New York Times, ngày 11 tháng 6 năm 1952. Các dấu chấm lửng xuất hiện trong văn bản gốc.↩
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/sources
List of Abbreviations and Symbol
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/terms
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/persons
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/comp1
1. Document 78
Foreign Relations of the United States, 1952–1954, Indochina, Volume XIII, Part 1
751G.00/6–1452
Memorandum by the Assistant Secretary of State for Far Eastern Affairs (Allison) to the Secretary of State1
top secret
[Washington,] June 14, 1952.
Subject:
- Briefing Paper for the Secretary’s Meeting with M. Letourneau, 9:30 a.m., Monday, June 16, 1952.2
Minister Letourneau will call on you Monday morning, June 16 at 9:30 a.m. He will be accompanied by Messrs. Bruce, Allison, Lacy and Minister Heath. After his call, which is scheduled for a maximum of one-half hour, he will proceed directly to the first of a series of talks on Indochina to be participated in by Letourneau, members of [Page 184] his staff, officials of the Department and other U.S. Government agencies.3
Background:
Minister Letourneau has come to Washington at the Department’s invitation in order to:
(1)
Discuss the possibility of obtaining additional U.S. aid to Indochina;
(2)
Lay the ground work for the tripartite politico—military conversations in connection with the possible “warning” to the Peiping regime, as proposed by you in Paris;
(3)
Engage in a general review of Indochina questions with the appropriate U.S. civilian and military authorities.
French Position:
Letourneau has come prepared to make a strong plea for additional U.S. aid to enable the French to carry out their commitments in Indochina. We may expect his presentation to be forceful and well documented. It will probably include requests for additional dollar aid for the calendar year 1952 as well as calendar year 1953. He has undoubtedly come prepared to suggest a specific manner in which the aid may be provided. The questions of hard goods, soft goods, offshore procurement, troop pay, franc-piastre relationship, etc., are being studied in advance by the experts in Letourneau‘s party and the Department’s officials. Letourneau may or may not be prepared to give guarantees of increased overall military effort if the aid is provided. This would of course be primarily concerned with the development of the National Armies of the Associated States which development is largely predicated on the availability of French training cadres. He may state that unless some definite relief is promised to France she will not be able to maintain her present effort on a scale sufficiently effective to hold the line against the Viet Minh, even as presently constituted, much less in the event of a Chinese Communist invasion. In one or two preliminary conversations with Embassy Paris Letourneau indicated that he would suggest that tripartite political discussions proposed in Paris be held either in London or Paris in late June during your next trip.4 He will probably also suggest [Page 185] that the military conversations follow immediately thereafter at a place to be designated. (We have been thinking of Washington.)
Letourneau may suggest that as it is agreed that neither France nor the U.S. can provide additional ground forces for Indochina and the Associated States National Armies will not be prepared for some time to carry the burden without outside aid the possibility of bringing other allied troops, notably Australian or New Zealand, into service in Indochina be investigated.
Letourneau may suggest that the tripartite body which takes part in political talks on Indochina, presumably in London in late June, be reconvoked from time to time to review political aspects of the Indochina scene. Similarly, that a tripartite group be established to review military aspects from time to time. The military group might sit in Honolulu, Singapore, or Saigon.
There is considerable advance information on the French position to be expected in dealing with detailed questions to be covered during the Indochina political conversations with Letourneau in the Department. It is not believed that Letourneau will bring up any of these relatively minor details during the course of his preliminary call on you.
U.S. Position:
The complicated question of aid to France and the Associated States is being actively considered by the Department’s own financial specialists, Lincoln Gordon of DMS5 and other specialists from the Treasury and MSA. A detailed position paper on aid has been prepared by EUR and has been cleared through the Mutual Aid Advisory Committee.6 It is understood that whatever aid is discussed must be identified with the national armies to the largest extent possible. The French have given us to understand that they agree in this policy. The question of timing will enter in actively. We have reason to think that the French will request some aid for their calendar year 1952 in spite of the Lisbon agreements. The question of coordinating U.S. fiscal year appropriations with French calendar year needs has been taken into account.
Insofar as aid in calendar year 1952 is concerned it should be pointed out that this is a most difficult problem because it represents commitments in this French fiscal year over and above those reached at Lisbon but that the French problem in calendar 1952 will of course receive most careful consideration. The figure of $150 million is being tentatively set as maximum additional assistance figure for Indochina [Page 186] from 1953 funds. The exact relationship of this additional amount to overall aid for France and the make up and size thereof will be determined in connection with the NATO annual review.
Regarding the tripartite politico-military conversations, it is now proposed that you will agree to undertake the political portion of these conversations in London during your forthcoming trip and that the French will be invited to come to London for that purpose. It is also hoped that by the time the political portion of the tripartite conversations will be taking place in London we will be in a position to undertake the military portion of the conversations in Washington shortly thereafter. NSC 124 on Southeast Asia, now in draft before the Steering Committee of the Senior Staff of the NSC, deals specifically with our position on such questions as the U.S. participation in any defensive or retaliatory action to be taken following a Chinese invasion of Southeast Asia, possible action against China proper, naval blockade, etc. If, as is hoped, NSC 124 clears the senior staff in time it might be possible for you in London to agree to hold the military portion of the tripartite conversations in Washington some time during the summer This would, of course, require clearance of the JCS and Defense.7
For purposes of this paper there is no need to burden you with a detailed presentation of our position on the various political questions concerning Indochina to be covered during the Letourneau talks. In general the Department’s purpose is to go over outstanding questions point by point with Letourneau and his staff with a view to increasing our mutual understanding of each others views and objectives. It is the Department’s purpose to further the U.S. position in all matters as far as we dare without jeopardizing the basic consideration that the French must be encouraged to continue to carry their primary responsibility in Indochina and be dissuaded from arriving at a decision that the Indochina burden is too great for them to continue to carry and the wisest course open to them in view of their other commitments is withdrawal.
Recommendation:
It is recommended that you make the following paints with Letourneau:
(1)
As you stated in the Foreign Ministers’ Conference in Paris the United States regards the French effort in Indochina as part of the struggle of the free world against communism and, therefore, is in the interest of the entire free world rather than in purely the French [Page 187] interest. The realization of this fact is shared by the American people as a whole. On the day of M. Letourneau‘s arrival in New York the “New York Times” stated editorially:
“The French are holding on in Indochina grimly and bravely … It should also be clear now to all Americans that France is holding a front-line sector of great importance to the whole free world as well as to herself … M. Letourneau can be assured of a sympathetic hearing in New York and Washington.”8
The United States is anxious to help as is witnessed by M. Letourneau‘s presence here. We feel that this can best be done by a full and completely frank exchange of ideas. Let us talk as allies, in full appreciation of our common burden.
(2)
Financial—Technical aspects of financial aid are already under study of our respective staffs. They will be worked out during the talks. Our purpose is to identify, to the extent possible, whatever additional aid may be given with the national armies. The development of these indigenous forces represents the best possibility of a solution of the Indochina problem.
(3)
Tripartite Conversations—We are agreed to holding the political portion of the tripartite talks in London the last week in June. Our answer regarding the military portion of the talks will be forthcoming in London when we hope to be able to give a definite reply. No mention should be made to Letourneau of prior US–UK talks. You should advise Letourneau that the subject of the tripartite conversations and warning to China generally should not be discussed in the meetings to be held in the Department and Pentagon.
(4)
Australian Troops in Indochina—We are opposed to the suggestion that Australian or other foreign troops other than French Union troops, be brought into active service in Indochina except after a Chinese aggression and even then preferably under UN auspices.
(5)
Permanent Tripartite Political and Military Committees—We will actively consider the Minister’s suggestion in this matter and be prepared to reply in London.
(6)
Internal Political Questions in the Associated States—We are under increasing obligation to the U.S. Government and people to account for our relatively large participation in the Indochina struggle in all forms but manpower. The fact that the U.S. financial contribution to the Indochina struggle accounts for more than one-third of the total cost, huge as France’s contribution is, coupled with the acknowledged international aspect of the Indochina war permits us to offer suggestions which we hope will be accepted in the friendly cooperative spirit in which they are offered.
We trust furthermore that the discussions of internal political questions in the Associated States with officials of the Department will be mutually profitable. We stand ready to lend our aid not only in the form of goods and financial assistance but in actual services. We will welcome the Minister’s suggestions in such matters as how the services of our MAAG and STEM Missions in Saigon may be improved and how we might help in training the national armies.
1. Drafted by William M. Gibson, Deputy Director of the Office of Philippine and Southeast Asian Affairs.↩
2. Additional background and position papers drafted for the conversations with Letourneau are located in Conference files, lot 59D 95, CF 114.↩
3. No record of Secretary Acheson‘s brief meeting with Letourneau on the morning of June 16 has been found in Department of State files. For extracts from the summary minutes of the subsequent meetings between Letourneau and officials of the Department of State and other government agencies, June 16 and 17, see pp. 189 and 197.↩
4. The Secretary of State left Washington on June 22 and arrived in London on June 23 for talks with the Foreign Ministers of the United Kingdom and France on a wide range of issues. After leaving London on June 28, he proceeded to Berlin, Vienna, and Rio de Janeiro, arriving back in Washington on July 9. Acheson‘s conversations at London concerning Indochina are summarized in telegrams Secto 19 and Secto 27, June 27, pp. 210 and 212. For additional documentation on Acheson‘s trip, see volume V.↩
5. Assistant Director for Policy and Planning, Mutual Security Agency.↩
6. Reference is to position paper LET D–1/1, “Aid Aspects of Letourneau Talks,” June 14, 1952, not printed. (Conference files, lot 59 D 95, CF 114) For documentation on the operations of the interdepartmental Mutual Assistance Advisory Committee, see volume i.↩
7. Regarding NSC 124/2, approved on June 25, see editorial note, p. 208. For additional documentation on tripartite military conversations and the deliberations of the National Security Council with regard to the defense of Southeast Asia, see volume xii.↩
8. The New York Times, June 11, 1952. Ellipses in the source text.↩
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d78
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_184
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_185
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_186
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_187
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_189
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_210
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_212
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v05p1
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v12p1
Thân thế (các) nhân vật
Secretary of State to January 20, 1953.
https://en.wikipedia.org/wiki/Dean_Acheson
https://history.state.gov/departmenthistory/people/acheson-dean-gooderham
https://millercenter.org/president/truman/essays/acheson-1949-secretary-of-state
https://www.britannica.com/biography/Dean-Acheson
https://professorships.jhu.edu/professorship/dean-acheson-chair/
https://adst.org/oral-history/fascinating-figures/dean-acheson-architect-of-the-cold-war/
https://www.trumanlibrary.gov/library/personal-papers/dean-g-acheson-papers
https://www.ebsco.com/research-starters/history/dean-acheson
Allison, John M.,
Acting Assistant Secretary of State for Far Eastern Affairs, to January 31, 1952; Assistant Secretary of State for Far Eastern Affairs, February 1, 1952–April 7, 1953; Ambassador in Japan from May 28, 1953.
https://en.wikipedia.org/wiki/John_M._Allison
https://grokipedia.com/page/John_M._Allison
https://search.library.wisc.edu/digital/A2LWVT7DTTEDZP8W/pages/ACDCHMPAAPPKTS8N?as=text&view=scroll
https://www.trumanlibrary.gov/library/truman-papers/harry-s-truman-paperspresidents-secretarys-files
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v14p2/d747
https://apjjf.org/2022/10/inoue
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v12p1/d281
Head of the U.S. Delegation to the (plenary) Paris Peace Talks from July 1970 until July 1971
https://en.wikipedia.org/wiki/David_K._E._Bruce
https://www.trumanlibrary.gov/library/oral-histories/bruce
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/d41
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v42/persons
https://www.britishpathe.com/asset/235113/
https://digitalcommons.chapman.edu/upi_vietnam/95/
Gibson, William M.,
Deputy Director, Office of Philippine and Southeast Asian Affairs, Department of State, 1952; First Secretary and Consul of the Embassy in France, from December 6, 1952.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/persons
https://search.library.wisc.edu/digital/AIO6DKGPQCTEHE87/pages/AN53LEDUF24QWV8N?as=text&view=scroll
https://afsa.org/sites/default/files/fsj-1948-08-august_0.pdf
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v06p1/persons
https://search.library.wisc.edu/digital/AO2WVLY2YVFBWI8B/pages/AP6OH63ZF3MU2E84?as=text&view=scroll
https://legal.un.org/ilc/documentation/english/reports/a_46_10.pdf
Heath, Donald R.,
Ambassador (Minister to June 1952) at Saigon accredited to Vietnam, Laos, and Cambodia. Appointments terminated October (Cambodia) and November (Vietnam, Laos) 1954.
https://en.wikipedia.org/wiki/Donald_R._Heath
https://history.state.gov/departmenthistory/people/heath-donald-read
https://oac.cdlib.org/findaid/ark:/13030/c81260v0/
Lacy, William S. B.,
Director of the Office of Philippine and Southeast Asian Affairs, Department of State, to July 1952; thereafter, Counselor of Embassy in the Philippines.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v12p2/d317
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v12p2/d319
https://search.library.wisc.edu/digital/AIO6DKGPQCTEHE87/pages/AN53LEDUF24QWV8N?as=text&view=scroll
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v12p2/d332
https://afsa.org/sites/default/files/fsj-1956-01-january_0.pdf
Letourneau, Jean,
French Minister in Charge of Relations with the Associated States until July 1953; also served as French High Commissioner in Indochina, April 1952–July 19, 1953.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d220
https://en.wikipedia.org/wiki/Jean_Letourneau
https://avalon.law.yale.edu/20th_century/inch012.asp
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d53
https://granger.com/0146908-jean-letourneau-frech-minister-jean-letourneau-at-the-depar-image.html
No comments:
Post a Comment