20260325 CDTL DDE D540 17 May 1954 Ghi chú của Ban biên tập
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d540
Google Translated
Tài liệu 540
Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1952–1954, Hội nghị Geneva, Tập XVI
Ghi chú của Ban Biên tập
Vào ngày 17 tháng 5, Thủ tướng Winston Churchill đã đưa ra tuyên bố sau đây trước Nghị viện về đề nghị hiệp ước an ninh dành cho khu vực Đông Nam Á.
“Tôi xin bày tỏ lòng biết ơn tới Quý Ngài đáng kính cùng các Nghị sĩ đáng kính khác vì đã hoãn các câu hỏi này lại cho đến tận lúc này.”
Hội nghị Geneva hiện đang bước sang tuần thứ tư. Mục tiêu trước mắt của các cuộc thảo luận về Đông Dương là chấm dứt giao tranh dựa trên những điều khoản có thể chấp nhận được đối với cả hai bên. Người bạn đáng kính của tôi—Bộ trưởng Ngoại giao—đang nỗ lực hết sức trong khả năng của mình để hỗ trợ tìm kiếm một cơ sở chung được các bên thòa thuận cho mục tiêu này; và tôi tin chắc rằng Hạ viện sẽ không muốn bất kỳ phát ngôn nào được đưa ra có thể khiến nhiệm vụ của ông trở nên khó khăn hơn. Hơn nữa, tình hình hiện tại đang biến động không ngừng. Như những vị Nghị sĩ đã đệ trình các câu hỏi này lên Nghị trình chắc hẳn đã tự mình nhận thấy, tình hình đã có những thay đổi ngay cả chỉ trong khoảng thời gian kể từ thứ Năm tuần trước. Tôi hoàn toàn thấu hiểu mong muốn của nhiều Nghị sĩ trong Hạ viện về việc thảo luận một cách toàn diện hơn—so với những gì có thể thực hiện trong phiên chất vấn—về toàn bộ tình hình đối ngoại cùng mọi khía cạnh liên quan; tuy nhiên, tôi vẫn chưa thể ấn định được một thời điểm thích hợp cho cuộc thảo luận đó. Chắc chắn sẽ là một lợi thế to lớn—điều mà tôi nghĩ tất cả chúng ta đều sẽ đồng tình—nếu chính Bộ trưởng Ngoại giao có mặt tại đây để trực tiếp trình bày tường tận về những sự kiện đã diễn ra, cũng như đưa ra những đánh giá và nhận định khách quan của chính ông về các sự kiện đó.
“Do đó, tất cả những gì tôi muốn phát biểu hôm nay là: cho đến khi kết quả của Hội nghị được công bố, các quyết định cuối cùng liên quan đến việc thiết lập một cơ chế phòng thủ cộng đồng tại khu vực Đông Nam Á và Tây Thái Bình Dương vẫn chưa thể được đưa ra. Trong khi chờ đợi, qua những tuyên bố đã được đưa ra trước đó, [Trang 835] có thể thấy rõ rằng Chính phủ của Nữ hoàng vẫn chưa bắt tay vào bất kỳ cuộc đàm phán nào mang tính ràng buộc về cam kết.
“Những vấn đề về chính sách tương lai mà tôi vừa đề cập đến dĩ nhiên là hoàn toàn khác biệt so với vấn đề về các cuộc nghiên cứu được thực hiện mà không kèm theo cam kết bởi các cơ quan quân sự hiện hành—vấn đề mà người Bạn đáng kính và uyên bác của tôi, ngài Quốc vụ khanh, đã đề cập đến khi trả lời chất vấn vào ngày 10 tháng 5 vừa qua. Những vấn đề này cũng hoàn toàn khác biệt so với các cuộc trao đổi—mà theo tin tức trên báo chí—đã và đang diễn ra trong vài ngày qua giữa Chính phủ Hoa Kỳ và Chính phủ Pháp về tình hình tại Đông Dương.”
Trong quá trình xem xét tất cả các vấn đề này, chúng tôi vẫn duy trì sự liên hệ mật thiết nhất với Chính phủ Ấn Độ, Pakistan và Ceylon, cũng như với Chính phủ Miến Điện. Tất cả các Chính phủ này đều được cập nhật đầy đủ thông tin từng ngày về diễn biến các sự kiện tại Hội nghị Geneva, bởi chúng tôi nhận thức rõ rằng họ sẽ chịu ảnh hưởng sâu sắc từ kết quả của Hội nghị và có thể sẽ mong muốn đóng góp vào kết quả đó. Tất nhiên, chúng tôi cũng đang tiến hành tham vấn rất chặt chẽ với Chính phủ Canada, Úc và New Zealand thông qua các Phái đoàn của họ tại Geneva, cũng như thông qua các kênh tham vấn thông thường của Khối Thịnh vượng chung-Commonwealth.
“Tuy nhiên, không nên hiểu rằng các nội dung trong tuyên bố này làm dấy lên bất kỳ nghi ngờ nào về sự sẵn sàng của chúng tôi trong việc xem xét — một khi kết quả của Hội nghị Geneva trở nên rõ ràng hơn — khả năng thiết lập một hệ thống an ninh và quốc phòng tập thể tại khu vực Đông Nam Á và Tây Thái Bình Dương, trong khuôn khổ của Liên Hợp Quốc. Chúng tôi chắc chắn sẽ thực hiện điều đó. Song, nhiệm vụ trước mắt của chúng tôi là nỗ lực hết sức để đạt được một thỏa thuận chung tại Geneva, nhằm khôi phục hòa bình tại Đông Dương. Chính phủ của Nữ hoàng quyết tâm dốc toàn lực để đạt được mục tiêu này, cũng như vận dụng tầm ảnh hưởng của mình để đảm bảo rằng bất kỳ thỏa thuận nào được chấp thuận đều sẽ nhận được sự bảo đảm quốc tế một cách hữu hiệu.” (Tranh luận tại Thượng Nghị viện, Hạ viện. Loạt thứ 5, tập 527, cột 1692–1693)
List of Abbreviations and Symbols
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/terms
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/persons
The Geneva Conference on Indochina May 8–July 21, 1954
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/comp2
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/ch7
May 17, 1954 (Documents 535–543)
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/ch7subch10
1. Document 540
Foreign Relations of the United States, 1952–1954, The Geneva Conference, Volume XVI
Editorial Note
On May 17 Prime Minister Winston Churchill made the following statement in Parliament on the proposed security pact for Southeast Asia.
“I am obliged to the right hon. Gentleman and other hon. Members for postponing these Questions until now.
“The Geneva Conference is now entering on its fourth week. The immediate object of the discussions about Indo-China is to bring the fighting to an end on terms acceptable to both sides. My right hon. Friend the Foreign Secretary is doing all in his power to help in finding an agreed basis for this, and I am sure the House would not wish that anything should be said which might make his task more difficult. Moreover, the situation is in constant flux. As those who have put these Questions on the Paper have no doubt seen for themselves, it has undergone changes even since last Thursday. I certainly feel sympathy with the desire of many Members of the House to discuss more fully than is possible at Question time the whole foreign situation in all its bearings, but I cannot yet fix a suitable occasion. It certainly would be a great advantage—I think we should all agree to this—if the Foreign Secretary himself were present to give his own account of the events which have taken place and set his own proportion upon them.
“All I will therefore say today is that until the outcome of the Conference is known, final decisions cannot be taken regarding the establishment of a collective defence in South-East Asia and the Western Pacific. Meanwhile it will be clear from the statements already made [Page 835] that Her Majesty’s Government have not embarked on any negotiation involving commitments.
“These problems of future policy to which I have just referred are, of course, quite distinct from the question of the examinations undertaken without commitment by existing military agencies, to which my right hon. and learned Friend the Minister of State referred in reply to a Question on 10th of May. They are equally distinct from the conversations which, as reported in the Press, have been in progress during the past few days between the United States and French Governments about the situation in Indo-China.
“In our consideration of all these matters, we are maintaining the closest touch with the Governments of India, Pakistan and Ceylon, and also with the Government of Burma. All these Governments are being kept fully informed from day to day of the development of events at the Geneva Conference, since we fully realize that they will be closely affected by its outcome and may feel willing to make a contribution towards it. There is, of course, also very intimate consultation with the Governments of Canada, Australia and New Zealand through their Delegations at Geneva as well as through the usual channels of Commonwealth consultation.
“It should not, however, be thought that the terms of this statement cast any doubt upon our readiness to examine, when the outcome of the Geneva Conference is clearer, the possibility of establishing a system of collective security and defense in South-East Asia and the Western Pacific within the framework of the United Nations. We shall certainly do so. But our immediate task is to do everything we can to reach an agreed settlement at Geneva for the restoration of peace in Indo-China. Her Majesty’s Government are resolved to do their utmost to achieve this aim and to exercise their influence to ensure that any acceptable settlement shall be backed by effective international guarantees.” (Parliamentary Debates, House of Commons. 5th Series, volume 527, columns 1692–1693)
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d540
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_835
Thân thế (các) nhân vật
British Prime Minister from 1940 until 1945, and again from 1951 until April 1955
https://en.wikipedia.org/wiki/Winston_Churchill
https://www.gov.uk/government/history/past-prime-ministers/winston-churchill
https://www.britannica.com/biography/Winston-Churchill
https://artuk.org/discover/artworks/winston-l-s-churchill-18741965-mp-for-oldham-19001905-90588
https://www.christies.com/en/lot/lot-3850430
https://winstonchurchill.org/publications/finest-hour/finest-hour-176/younger-winston/
https://www.christies.com/en/lot/lot-4803557
BAO DAI, EMPEROR OF VIETNAM LEAVES FOR INDO CHINA (VIETNAM)
https://www.youtube.com/watch?v=Ljq-ttrqS6A
Bao Dai, Emperor of Indo China Visits Saigon (1949)
https://www.youtube.com/watch?v=Pv-fwo0c0L4
Cờ vàng New Year in Vietnam 1949 tại phút thứ 0.56-0.58 và 1.22-1.24
No comments:
Post a Comment