Tuesday, March 17, 2026

20260318 CDTL HST DDE D66 21 May 1952 Văn bản quan điểm được chuẩn bị tại Bộ Ngoại giao

20260318 CDTL HST DDE D66 21 May 1952 Văn bản quan điểm được chuẩn bị tại Bộ Ngoại giao


https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d66

Google Translated

Tài liệu 66

Quan hệ đối ngoại của Hoa Kỳ, 1952–1954, Đông Dương, Tập XIII, Phần 1

Hồ sơ hội nghị, lô 59 D 95, CF 110

Văn bản quan điểm được chuẩn bị tại Bộ Ngoại giao

Mật

SCEM D–6/11

[Washington,] ngày 21 tháng 5 năm 1952.

Báo cáo về Đông Dương để thảo luận với Pháp và Anh

1. Hoa Kỳ công nhận thực tế rằng những nỗ lực của Pháp tại Đông Dương là một đóng góp quan trọng cho việc bảo vệ Thế giới Tự do chống lại sự xâm lược của chủ nghĩa cộng sản, cho an ninh của Viễn Đông và cho các mục tiêu chung của Pháp và Hoa Kỳ.

2. Hoa Kỳ nhận thấy rằng vai trò mà Pháp hiện đang đóng tại Đông Dương là không thể thiếu để bảo vệ khu vực này khỏi sự kiểm soát của chủ nghĩa cộng sản và để phát triển sức mạnh nội tại và sự ổn định trong các quốc gia liên kết.

3. Hoa Kỳ hiểu rõ những gánh nặng mà Pháp đang gánh chịu và những hy sinh mà Pháp đang thực hiện ở Đông Dương. Hoa Kỳ chia sẻ với Pháp mối quan ngại sâu sắc về việc tiếp tục tiêu hao nhân lực và tiền bạc của Pháp do cuộc chiến ở Đông Dương gây ra, cũng như những khó khăn mà nỗ lực của Pháp ở Đông Dương đặt ra đối với sự phát triển sức mạnh quân sự và kinh tế của chính nước Pháp.

4. Hoa Kỳ chia sẻ với Pháp quyết tâm rằng những gánh nặng và hy sinh này của Pháp sẽ được giảm bớt nhờ sự phát triển, dưới sự lãnh đạo của Pháp, các năng lực chính trị nội địa, một nền kinh tế vững mạnh và sức mạnh quân sự tại các quốc gia liên kết.

5. Chúng tôi hiểu những khó khăn mà các Quốc gia Liên kết phải đối mặt trong quá trình phát triển, bao gồm: sự chậm trễ của Chính phủ các Quốc gia trong việc đảm nhận những trách nhiệm được chuyển giao từ Pháp; thiếu lãnh đạo bản địa mạnh mẽ; thái độ thờ ơ và “đứng ngoài cuộc” của phần lớn dân chúng; sự nghi ngờ dai dẳng của người dân đối với các chế độ mà họ cho là được các nước thuộc địa cũ ủng hộ; khó khăn trong việc đào tạo nhân sự hành chính; sự thất bại của các nhóm phe phái và khu vực trong việc đoàn kết thành một nỗ lực quốc gia chung; và thiếu sự hỗ trợ ngoại giao từ các chính phủ châu Á khác. Chúng tôi cũng hiểu những khó khăn về thiếu hụt sĩ quan, sự thờ ơ của người dân, các vấn đề tuyển quân và huấn luyện cần phải vượt qua trong việc xây dựng quân đội quốc gia của các Quốc gia Liên kết.

6. Chúng tôi tin rằng chìa khóa cho sự phát triển sức mạnh của các Quốc gia Liên kết nằm ở việc phát triển các đội quân Đông Dương này. Chúng tôi tin rằng sự ổn định chính trị phần lớn sẽ đến từ việc phát triển và duy trì các đội quân quốc gia hùng mạnh. Chúng tôi tin rằng những đội quân như vậy sẽ đại diện cho một thuộc tính của chủ quyền và độc lập, điều sẽ dễ dàng thu hút sự ủng hộ của người dân bản địa. Và chỉ thông qua việc phát triển các đội quân như vậy, gánh nặng về nhân lực quân sự đối với Pháp mới có thể được giảm bớt và các Quốc gia Liên kết cuối cùng sẽ có thể tự duy trì mà không cần sự hỗ trợ lớn từ bên ngoài.

7. Do đó, chúng tôi sẵn sàng thực hiện một chương trình hỗ trợ đặc biệt cho các quân đội quốc gia với mục tiêu giúp Pháp phát triển các quân đội này với tốc độ nhanh hơn, đạt đến mức độ sức mạnh cao hơn. Chúng tôi hình dung chương trình này là một chương trình bao gồm việc phát triển [Trang 152] các sư đoàn vượt quá số lượng hiện đang được lập kế hoạch hoặc dự kiến ​​cho các quân đội quốc gia và sẽ bao gồm sự hỗ trợ của Hoa Kỳ vượt quá mức hỗ trợ hiện đang được lập kế hoạch cho nỗ lực của Pháp và các nước liên kết ở Đông Dương. Tùy thuộc vào hành động của Quốc hội, chúng tôi sẵn sàng đóng góp khoản hỗ trợ có thể được sử dụng một cách hữu ích và hiệu quả cho chương trình này, với giới hạn tối đa là 250.000.000 đô la.

Chúng tôi sẵn sàng thực hiện việc hỗ trợ Pháp trong việc huấn luyện các đội quân quốc gia, sau khi thảo luận với Pháp và các nước liên kết, để xác định xem việc hỗ trợ đó có phù hợp và cần thiết hay không. Chúng tôi hoan nghênh quan điểm của Pháp về tính khả thi của một chương trình phát triển nhanh hơn các đội quân quốc gia, quy mô và tốc độ tăng quân khả thi, cũng như các phương thức tốt nhất để tiến hành chương trình đó và áp dụng viện trợ của Hoa Kỳ một cách hiệu quả nhất.

Chú thích: Chúng tôi hiểu rằng, nếu cần thiết, chúng tôi sẽ sẵn sàng chuyển tới 250 triệu đô la từ các chương trình viện trợ kinh tế và quân sự khác cho năm tài chính 1953, chủ yếu từ Chương I, sang chương trình Đông Dương. Việc phân bổ cuối cùng các khoản cắt giảm phải được thực hiện sau khi NATO xem xét hàng năm.”

8. Chúng tôi tin rằng, để thành công, việc tăng cường các lực lượng quân đội quốc gia phải được hỗ trợ và đi kèm với sự tiến bộ trong phát triển chính trị, kinh tế và xã hội nói chung của các quốc gia liên kết. Chúng tôi tin tưởng, và mong muốn được khẳng định niềm tin này, rằng Pháp sẽ xem xét một cách thiện chí những quan điểm mà Hoa Kỳ có thể đưa ra về các vấn đề khác nhau liên quan đến sự phát triển chung của các quốc gia liên kết. Chúng tôi muốn được tự do thảo luận với Pháp về quan điểm của chúng tôi về các vấn đề như: khả năng Pháp đưa ra thêm các tuyên bố về những hy vọng mà Pháp dành cho sự phát triển tiến hóa của các quốc gia liên kết; khả năng thực hiện những thay đổi trong tổ chức đại diện của Pháp tại Đông Dương có thể góp phần nâng cao ý thức trách nhiệm của các quốc gia liên kết; sự phát triển hơn nữa của các hiệp định ngày 8 tháng 3Hiệp định Pau; các hướng phát triển khả thi của các mối quan hệ trong Liên minh Pháp liên quan đến Đông Dương, và các cách thức mà Hoa Kỳ có thể hợp tác với Pháp trong việc công khai các diễn biến ở Đông Dương.

Chúng tôi cũng muốn được tự do thảo luận với Pháp và các nước liên kết về những vấn đề như cách thức Bảo Đại có thể đóng góp hiệu quả hơn vào sự phát triển của Việt Nam; khả năng sớm thành lập Quốc hội và tăng dần quyền lực của Quốc hội; các phương pháp nâng cao hiệu quả và giảm tham nhũng trong chính phủ các nước liên kết; các phương pháp thúc đẩy cải cách ruộng đất, tín dụng nông nghiệp và công nghiệp, hệ thống tiếp thị gạo lành mạnh, phát triển lao động, thương mại quốc tế và hình thành vốn. Tóm lại, chúng tôi mong muốn được bảo đảm rằng quan điểm của chúng tôi về bất kỳ khía cạnh nào của tình hình Đông Dương đều có thể được trình bày với hy vọng sẽ được xem xét một cách thiện chí.

9. Chúng tôi không nghi ngờ gì về việc Chính phủ Pháp kiên quyết tiếp tục thực hiện nhiệm vụ được giao ở Đông Dương. Chúng tôi tin rằng những lời khẳng định chính thức và công khai từ phía Pháp rằng họ không có ý định từ bỏ hoặc thỏa hiệp nhiệm vụ của mình ở Đông Dương sẽ hữu ích trong việc xóa bỏ những nghi ngờ không có căn cứ về khả năng Pháp đàm phán với Việt Minh, điều mà nếu không sẽ cản trở việc xây dựng lòng tin từ phía các nước liên kết, và làm giảm hiệu quả cũng như khả năng hỗ trợ của Hoa Kỳ.

10. Chúng tôi nhận thức được những mối nguy hiểm đối với vị thế của Pháp và các nước liên kết, cũng như của Anh ở Viễn Đông, vốn tiềm ẩn trong sự tồn tại của một Tàu Cộng thù địch và hiếu chiến, và trong khả năng Tàu Cộng gây hấn. Chúng tôi ước tính rằng rất khó có khả năng Tàu Cộng sẽ tiến hành hành động quy mô lớn chống lại Đông Dương mà không có sự bảo đảm hỗ trợ vững chắc nhất từ ​​Liên Xô. Chúng tôi không tin rằng Liên Xô sẵn sàng chấp nhận những rủi ro nghiêm trọng của một cuộc chiến tranh tổng thể có thể nảy sinh từ hành động như vậy của Tàu Cộng. Vì những lý do này và những lý do khác, chúng tôi tin rằng một cuộc tấn công của Tàu Cộng vào Đông Dương hiện nay là khó xảy ra. Chúng tôi cũng tin rằng việc phát triển sức mạnh tổng thể của các nước liên kết với sự hỗ trợ kết hợp của các cường quốc phương Tây cuối cùng có thể làm giảm khả năng xảy ra một cuộc tấn công như vậy.

11. Chúng tôi tin rằng khả năng Tàu Cộng gây hấn với Đông Dương sẽ dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng nhất, rằng sự gây hấn đó sẽ vấp phải hành động ngay lập tức và kiên quyết từ phía Pháp, Vương quốc Anh và Hoa Kỳ, và rằng việc hạn chế phạm vi của hành động đó có thể là không thể.

12. Hoa Kỳ sẵn sàng tham gia vào lời cảnh báo như vậy. Hoa Kỳ tin rằng lời cảnh báo như vậy sẽ làm giảm khả năng Tàu Cộng gây hấn với Đông Dương. Tuy nhiên, Pháp và Anh phải thừa nhận rằng việc ba cường quốc đưa ra lời cảnh báo như vậy sẽ kéo theo nghĩa vụ phải hành động cần thiết trong trường hợp, dù không chắc chắn, rằng lời cảnh báo bị Tàu Cộng phớt lờ. Trong trường hợp đó, Hoa Kỳ sẽ cảm thấy có nghĩa vụ, và sẽ buộc các đồng minh của mình phải có nghĩa vụ thực hiện các hành động cần thiết.

13. Hoa Kỳ tin rằng phản ứng tối thiểu cần thiết đối với một cuộc tấn công của Tàu Cộng vào Đông Dương sẽ bao gồm: phòng thủ kiên quyết Đông Dương, trong đó Hoa Kỳ sẽ cung cấp sự hỗ trợ từ Không quân và Hải quân của mình trong phạm vi khả thi [Trang 154] nhưng không có lực lượng mặt đất; tấn công trên không vào các tuyến liên lạc của Tàu Cộng; và có thể là phong tỏa hải quân vào bờ biển của Tàu Cộng. Hoa Kỳ dự kiến ​​sẽ cung cấp lực lượng chính cho hai nhiệm vụ sau nhưng sẽ mong các Đồng minh của mình cung cấp ít nhất là lực lượng tượng trưng và cung cấp các hỗ trợ khác như thường lệ từ các Đồng minh. Hoa Kỳ tin rằng cần có một quan điểm chung giữa Hoa Kỳ và các Đồng minh về những gì sẽ liên quan đến phản ứng tối thiểu cần thiết đối với một cuộc tấn công của Tàu Cộng vào Đông Dương trước khi ba cường quốc cùng nhau đưa ra cảnh báo chống lại cuộc tấn công như vậy.

14. Trong trường hợp Tàu Cộng tấn công Đông Dương, Hoa Kỳ, cùng với các Đồng minh, sẽ tiến hành những gì họ cho là phản ứng tối thiểu cần thiết đối với cuộc tấn công đó, nhưng sẽ không mong muốn tiến hành các cuộc xung đột toàn thể chống lại Tàu Cộng. Tuy nhiên, chừng nào xung đột còn tiếp diễn ở Triều Tiên, mối quan hệ chiến lược giữa Triều Tiên và Đông Nam Á phải được công nhận. Tuy nhiên, rõ ràng là nếu xung đột nảy sinh từ sự xâm lược công khai của Tàu Cộng, thì không thể đảm bảo rằng Tàu Cộng sẽ không, bằng hành động của chính họ, khiến cho việc tiến hành các cuộc xung đột tổng thể để đáp trả các biện pháp của Tàu Cộng trở nên cần thiết. Cần có sự hiểu biết giữa các Đồng minh rằng nếu các cuộc xung đột tổng thể như vậy trở nên cần thiết, thì cả ba cường quốc đều có trách nhiệm hành động chung.

15. Hoa Kỳ cũng không kém phần ngần ngại so với Pháp hay Anh trong việc thực hiện các hành động có thể dẫn đến sự can thiệp của Liên Xô. Ngay cả khi xung đột tổng thể với Tàu Cộng trở nên không thể tránh khỏi, Hoa Kỳ vẫn sẽ, trong chừng mực có thể, theo đuổi một hướng hành động được thiết kế để giảm thiểu khả năng Liên Xô can thiệp. Chúng tôi tin rằng Liên Xô sẽ ít có khả năng gây chiến chỉ vì Tàu Cộng nếu các cường quốc phương Tây kiềm chế không tiến hành các hoạt động chống lại Tàu Cộng ở các khu vực của Tàu Cộng gần Liên Xô.

1.    Bài viết này là một trong chuỗi bài viết được chuẩn bị làm thông tin nền cho Bộ trưởng Ngoại giao sử dụng trong các cuộc thảo luận với phía Anh và Pháp trong chuyến đi sắp tới của ông tới châu Âu (22-30 tháng 5) liên quan đến việc ký kết các thỏa thuận hợp đồng với Cộng hòa Liên bang Đức. Bài viết này là bản sửa đổi của bản dự thảo do Charles C. Stelle thuộc Ban Hoạch định Chính sách chuẩn bị, ngày 15 tháng 5, được mô tả trong chú thích 1, trang 144. Bản ghi nhớ giải thích kèm theo văn bản gốc nêu rõ rằng bài viết này đã được Bộ Ngoại giao, Bộ Quốc phòng và Văn phòng Giám đốc An ninh Hỗ Tương phê duyệt. Nó đã được sửa đổi theo quan điểm và ý kiến ​​của Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân (xem bản ghi nhớ của Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân ngày 19 tháng 5, ở trên). (Hồ sơ hội nghị, lô 59 D 95, CF 110)

List of Sources

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/sources

List of Abbreviations and Symbol

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/terms

List of Persons

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/persons

Policy of the United States with respect to Indochina, 1952: U.S. assistance to French Union forces; military, economic, and diplomatic support for the Associated States of Indochina (Documents 1–161)

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/comp1

1.    Document 66

Foreign Relations of the United States, 1952–1954, Indochina, Volume XIII, Part 1

Conference files, lot 59 D 95, CF 110

Position Paper Prepared in the Department of State1

top secret
SCEM D–6/11

[Washington,] May 21, 1952.

Background Paper on Indochina for Discussions with the French and the British

1.

The U.S. recognizes the fact that French efforts in Indochina are a major contribution to the defense of the Free World against communist aggression, to the security of the Far East, and to the common objectives of France and the United States.

2.

The U.S. realizes that the role which France is now playing in Indochina is indispensable to the preservation of the area from Communist control and to the development of indigenous strength and stability in the Associated States.

3.

The U.S. understands the burdens which France is carrying and the sacrifices which France is making in Indochina. The U.S. shares with France grave concern over the continued drain on French manpower and treasure arising from the Indochina struggle, and the difficulties which the French effort in Indochina places in the way of the development of military strength and economic well being in France itself.

4.

The U.S. shares with France the determination that these French burdens and sacrifices will be alleviated by the development, under French leadership, of indigenous political capabilities, a sound economy and military strength in the Associated States.

5.

We understand the difficulties which are offered to the development of the Associated States by: the slowness of the States Governments to assume the responsibilities which have devolved upon them from the French; the lack of strong indigenous leadership; the apathetic and “fence-sitting” attitude of the bulk of the population; the lingering suspicion on the part of the population of regimes which they conceive to be supported by their former colonial masters; the difficulty of training administrative personnel; the failure of factional and sectional groups to unite in a concerted national effort; and the lack of diplomatic support from other Asian governments. We also understand the difficulties in terms of shortage of officers, apathy of the population, recruiting problems, and training problems which must be overcome in building up the national armies of the Associated States.

6.

We believe that the key to the development of the strength of the Associated States lies in the development of these Indochinese armies. We believe that political stability will in large measure flow from the development and maintenance of strong national armies. We believe such armies will represent an attribute of sovereignty and independence which will be most apt to capture the imagination of the indigenous population. And it is only through the development of such armies that the burden on French military manpower can be lightened and that the Associated States will eventually be enabled to maintain themselves without major external assistance.

7.

We are therefore prepared to undertake a special program of assistance to the national armies with the objective of assisting the French to develop them at a more rapid rate to a level of increased strength. We conceive of this program as one which involves development [Page 152] of divisions over and above those presently programmed or planned for the national armies and which would involve U.S. assistance over and above that presently programmed for the French and Associated States effort in Indochina. Subject to Congressional action, we are prepared to contribute such assistance as can be usefully and efficiently devoted to such a program, to an upper limit of $250,000,000. We are prepared to undertake such assistance to the French in the training of the National armies, as, after discussions with the French and the Associated States, may prove to be appropriate and desirable. We will welcome French views as to the practicability of a program of more rapid development of the National Armies, the magnitude and rate of increase in strength which are feasible, and the best ways of proceeding with such a program and of applying U.S. assistance to it most effectively.

“Footnote: It is understood that we would be prepared, if necessary, to shift up to $250 million from other economic and military aid programs for fiscal year 1953, largely from Title I, to the Indochina program. The ultimate apportionment of cuts must be made after the NATO annual review.”

8.

We believe that, to be successful, the increase of the National Armies must be supported and accompanied by progress in the general political, economic, and social development of the Associated States. We believe, and would like to be confirmed in our belief, that the French will give sympathetic consideration to such views as the U.S. may have to offer on the various problems connected with the general development of the Associated States. We would like to feel free to discuss with the French our views on such matters as: the possibility of further French statements on the hopes which France holds for the evolutionary development of the Associated States; the possibility of undertaking such changes in the organization of the French representation in Indochina as may be conducive to an increased feeling of responsibility on the part of the Associated States; further development of the March 8 and Pau accords; possible lines of development of the relationships within the French Union which have to do with Indochina, and ways in which the U.S. can cooperate with the French in publicizing developments in Indochina. We should also like to feel free to discuss with the French and with the Associated States such matters as the ways in which Bao Dai can contribute more effectively to the development of Vietnam; the possibility of early formation of an Assembly and a gradual increase of its powers; methods of increasing efficiency and decreasing corruption in the governments of the Associated States; methods of promoting land reform, agrarian and industrial credit, sound rice marketing [Page 153] systems, labor development, foreign trade, and capital formation. In sum, we would like to be assured that our views on any aspect of the Indochinese situation may be offered in the expectation that they will be given sympathetic consideration.

9.

We have no doubt that the French Government is firm in its intention to continue to carry out the mission with which it is charged in Indochina. We believe that official and public reassurances by the French that they have no intention of abandoning or compromising their mission in Indochina would be useful in removing the unwarranted suspicions of possible French negotiations with the Vietminh which might otherwise handicap the development of confidence on the part of the Associated States, and lessen the effectiveness and possibilities of U.S. assistance.

10.

We recognize the dangers to the French and Associated States and to the British position in the Far East which are inherent in the existence of a hostile and aggressive Communist China and in the possibility of Chinese Communist aggression. We estimate that it is highly improbable that the Chinese Communists would undertake large scale action against Indochina without having the firmest assurances of support from the USSR. We do not believe that the USSR is willing to accept the grave risks of general war which could grow out of such a Chinese Communist action. We believe for these and for other reasons, that a Chinese Communist attack on Indochina now is improbable. We also believe that development of the general strength of the Associated States with the combined support of the Western Powers can eventually diminish the possibility of such an attack.

11.

We believe that the possibility of Chinese Communist aggression against Indochina would have the gravest of consequences, that such aggression would be met by immediate and resolute action on the part of France, the United Kingdom, and the U.S., and that it may not be possible to limit the scope of such action.

12.

The U.S. is prepared to join in such a warning. It believes that such a warning will lessen the possibility of a Chinese aggression against Indochina. It must be recognized by the French and the British, however, that the delivery of such a warning by the three powers, would carry with it the obligation to take necessary action in the event, however unlikely, that the warning was disregarded by the Chinese Communists. In this event the U.S. would feel obligated, and would hold its allies obligated to undertake the necessary actions.

13.

The U.S. believes that the minimum necessary reaction to a Chinese Communist attack on Indochina would include: a resolute defense of Indochina itself to which the United States would provide such assistance from its Air Force and Navy as might be practicable [Page 154] but no ground forces; air attack on Chinese Communist communication lines; and possibly a naval blockade of the Chinese Communist coast. The United States would expect to provide the major force for the latter two tasks but would expect its Allies to provide at least token forces therefor and to render such other assistance as is normal by Allies. The U.S. believes that there should be a common view between it and its Allies as to what would be involved in the minimum necessary reaction to a Chinese Communist attack on Indochina before the three powers join in delivery of a warning against such an attack.

14.

The U.S., in the event of a Chinese Communist attack on Indochina, would, together with its Allies, undertake what it believes to be the minimum necessary reaction to such an attack, but would have no desire to undertake general hostilities against Communist China. However, as long as hostilities continue in Korea, the strategic relationship between Korea and Southeast Asia must be recognized. It is obvious, however, that if hostilities were to arise out of overt Chinese Communist aggression there could be no guarantee that the Chinese Communists might not, by their own actions, make it necessary for general hostilities to be undertaken in counteraction to Chinese Communist measures. It is necessary that there be understanding between the Allies that if such general hostilities become necessary it would be incumbent upon all three Powers to take common action.

15.

The U.S. is no less reluctant than the French or the British to undertake actions which might lead to USSR intervention. Even if general hostilities with Communist China become unavoidable the U.S. will still, to the degree that it may be feasible, follow a course of action designed to minimize the likelihood of USSR intervention. We believe that the USSR will be less likely to make war over China alone to the degree that the Western Powers refrain from the conduct of operations against China in areas of China proximate to the USSR.

1.    This paper was one in a series prepared as background information for the use of the Secretary of State in discussions with the British and the French during his forthcoming trip to Europe (May 22–30) in connection with the signing of contractual agreements with the Federal Republic of Germany. The paper was a revision of the draft prepared by Charles C. Stelle of the Policy Planning Staff, dated May 15, which is described in footnote 1, p. 144. The covering memorandum of explanation accompanying the source text states that this paper had been approved by the Department of State, the Department of Defense, and the Office of the Director for Mutual Security. It had been amended in accordance with the views and comments of the Joint Chiefs of Staff (see JCS memorandum of May 19, supra). (Conference files, lot 59 D 95, CF 110)

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d66

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_152

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_153

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_154

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d63fn1

Thân thế (các) nhân vật

Bao Dai,

Chief of State of Vietnam.

No comments:

Post a Comment