Wednesday, March 11, 2026

20260312 CDTL HST D498 8 April 1950 Điện tín của Đại diện lâm thời Gullion tại Sài Gòn gửi Bộ trưởng Ngoại giao

20260312 CDTL HST D498 8 April 1950 Điện tín của Đại diện lâm thời Gullion tại Sài Gòn gửi Bộ trưởng Ngoại giao


https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d498

Google Translated

Tài liệu 498

Quan hệ đối ngoại của Hoa Kỳ, 1950, Đông Á và Thái Bình Dương, Tập VI

751G.02/4–850: Điện tín của Đại diện lâm thời Gullion tại Sài Gòn gửi Bộ trưởng Ngoại giao

Mật

Sài Gòn, ngày 8 tháng 4 năm 1950—trưa.

234.

1. Xét tình hình địa phương và cuộc khủng hoảng tiếp diễn của Chính phủ Việt Nam, rất khó có khả năng Pháp sẽ đưa ra tuyên bố đề nghị Deptel 13632 gửi tới Paris, và tôi cũng không tin rằng họ nên làm vậy.

2. Cơ hội tốt nhất để có được bất kỳ tuyên bố nào nằm ở việc thiết lập quan hệ chặt chẽ với Pháp tại địa phương (Sài Gòn) theo cách tiếp cận tổng thể mới về tuyên truyền

[Trang 774] và chiến tranh tâm lý. Khi người Pháp quen với việc suy nghĩ theo những thuật ngữ này dưới sự hướng dẫn của chúng ta, họ có thể đưa ra một số tuyên bố theo sáng kiến ​​của riêng họ, mặc dù đó có thể không phải là tất cả những gì Bộ mong muốn. Cho đến khi bản dự thảo tuyên bố của Pháp xuất hiện từ mối quan hệ làm việc như vậy, tôi tin rằng việc gây áp lực lên Pháp ở Paris sẽ vô ích và phản tác dụng.

3. Tôi đã thảo luận những vấn đề này với người Pháp và người Việt Nam kể từ khi đến đây và Landon và tôi đã đưa ra cho họ những đề nghị chi tiết (đã báo cáo riêng). Hiện chúng tôi đã thành lập một nhóm nghiên cứu không chính thức về các phương thức và biện pháp Mỹ-Anh-Pháp-Việt Nam, lưu ý đến nguy cơ liên quan đến trách nhiệm của Hoa Kỳ.

4. Về phân tích và đề nghị tuyên bố của Bộ, tôi nhận thấy hai chủ đề đan xen trong thông điệp được đề cập.

a.Pháp đã tiến một chặng đường dài trên con đường tự do trong quan hệ quốc tế và nên khéo léo hơn trong việc truyền đạt điều đó đến thế giới.

b.Pháp nên tuyên bố ngay bây giờ rằng những gì họ đã làm chỉ là bước đầu tiên trong những gì họ dự định làm.

5. Tôi đồng ý với đề nghị thứ nhất và phản đối đề nghị thứ hai. Đúng là người Pháp đã bỏ lỡ những cơ hội tuyên truyền và đánh mất uy tín đáng lẽ thuộc về họ vì những nhượng bộ rất thực tế. Người Pháp địa phương hiện hoàn toàn đồng ý.

6. Tôi không tin rằng họ sẽ đưa ra tuyên bố vào thời điểm này, mà sẽ dựa vào tương lai theo nghĩa mà Bộ muốn. Nếu tuyên bố đó không chỉ mang tính hình thức hoặc nhằm mục đích tạo ra ảnh hưởng rộng lớn hơn ở châu Á như Bộ hình dung, thì nó phải rõ ràng hơn về thời điểm và nội dung của những nhượng bộ tiếp theo. Người Pháp sẽ không mạo hiểm làm xáo trộn tình hình quân sự và chính trị địa phương với hy vọng được các nước châu Á khác công nhận, điều mà:

a. Có thể không xảy ra và điều mà, như Bộ nói, chúng ta không thể bảo đảm và

b. Có thể không có tác động lớn đến tình hình địa phương như chúng ta dự tính.

7. Bản báo cáo số 176, ngày 29 tháng 3, đề cập đến một số sự kiện quyết định thái độ của Pháp. Đề nghị mới về tuyên bố “cải tiến” xuất hiện chính xác vào thời điểm chính quyền địa phương, vốn trước đây tự do hơn so với chính quyền Pháp, đang khuyến nghị Paris nên kiên quyết giữ vững lập trường về các thỏa thuận ngày 8 tháng 3 thêm một năm nữa. Người Việt Nam, phấn khởi trước viễn cảnh viện trợ của Mỹ, đã bắt đầu thu hẹp quá trình cải tiến xuống mức không, chuẩn bị yêu cầu chỉ huy toàn bộ lực lượng trong nội địa Việt Nam, xem xét lại các thỏa thuận ngày 8 tháng 3, từ bỏ nguyên tắc hành động phối hợp giữa các nước liên kết và với Pháp. Có khả năng xảy ra xung đột giữa các quốc gia và giữa Pháp và Việt Nam, gây nguy hiểm cho hội nghị liên quốc gia và ảnh hưởng đến tình hình quân sự.

Cuộc khủng hoảng chính phủ hiện tại của Việt Nam là triệu chứng của vấn đề này. [Trang 775]

Nếu Pháp bây giờ lại đưa ra triển vọng nhượng bộ thêm trước mặt Việt Nam, thì Việt Nam sẽ chỉ trì hoãn việc kiên quyết hợp tác và đoàn kết lại.

8. Có những giới hạn đối với những lời hứa mà người Pháp có thể đưa ra, và những giới hạn đó được xác định bởi ý chí chiến đấu của từng người lính Pháp. Với cái giá rất đắt, quân đội Pháp bảo vệ lợi ích của phương Tây và Hoa Kỳ trên biên giới, mà tình cờ lại nằm ở Bắc Kỳ. Nếu thất bại, đất nước này và các nước láng giềng theo tôi sẽ nhanh chóng rơi vào tay Cộng sản. Việc người Pháp có thể có những động cơ phức tạp hoặc họ chỉ phát hiện ra nhiệm vụ rộng lớn hơn của mình quá muộn không quan trọng so với lợi ích của Hoa Kỳ mà họ đang bảo vệ. Vượt qua một điểm nhất định, áp lực lên người Pháp sẽ mang lại hiệu quả giảm dần. Điểm đó sẽ đạt được khi từng người lính nhận ra rằng họ đang chiến đấu vì độc lập của Việt Nam hoặc vì người Anh ở Singapore thay vì vì lá cờ ba màu của nước Mỹ.

9. Trong thời gian không xác định, quân đội nước ngoài hiện diện sẽ vẫn cần thiết ở biên giới, không phải chủ yếu để trấn áp Việt Minh mà là để ngăn chặn mối đe dọa từ phía bắc. Ngay cả những người Việt Minh nhiệt thành nhất cũng không thấy thời điểm nào mà điều này không còn cần thiết. Một số người muốn thấy quân đội Nhật Bản ở đây dưới sự chỉ huy của Mỹ, nhưng hầu hết đều nhận ra rằng Pháp phải ở lại biên giới. Phía sau biên giới, công tác bình định nội bộ phải được giao cho Việt Nam, nhưng thời điểm chuyển giao sẽ còn gây tranh cãi lâu dài. Nếu Việt Nam làm tốt, họ có thể được giao nhiệm vụ bảo vệ đất nước của mình sớm hơn. Chúng ta không thể mong đợi mối quan hệ giữa toàn thể Việt Nam và Pháp sẽ tốt đẹp chừng nào quân đội Pháp còn ở đó, nhưng nó vẫn phải ở lại.

10. Tình hình này về cơ bản khác với ở Indonesia hay Philippines, vốn là những hòn đảo với rất ít người Cộng sản. Tôi không hiểu làm thế nào mà nếu công chúng Mỹ và các “bộ trưởng châu Á có trách nhiệm” nắm được những sự thật hiển nhiên, họ có thể mong đợi Việt Nam, Lào và Campuchia ngay lập tức có được “toàn bộ quyền độc lập và chủ quyền mà Hà Lan vừa chuyển giao cho Indonesia”.

Tuyên bố về ý định cách mạng của Pháp đủ mạnh để gây ấn tượng với Nehru hay Romulo sẽ quá cực đoan đối với sự cân bằng mong manh hiện nay trong cộng đồng quốc tế.

11. Tôi không thể đồng ý rằng Pháp có thể đưa ra tuyên bố mang tính tiến hóa nhưng lại không thể nhượng bộ thêm đáng kể nào trong khuôn khổ thỏa thuận ngày 8 tháng 3. Họ có thể nới lỏng lập trường về phân bổ viện trợ của Mỹ, đẩy nhanh quá trình chuyển giao quyền lực, tăng tốc việc thành lập các khu vực do quân đội Việt Nam kiểm soát, cấp cho Việt Nam tem bưu chính, cổ phần trong lĩnh vực thông tin liên lạc, hàng không dân dụng, hải quan và kiểm soát ngoại hối. Lợi ích của chúng ta ở đó có thể đẩy nhanh quá trình này và bảo đảm nó được công khai đầy đủ. Nhưng Pháp không thể làm điều này một cách có trật tự nếu Việt Nam khuyến khích họ tiếp tục đòi hỏi những lợi ích ảo tưởng hơn nữa.

12. Các phái đoàn khác của Mỹ tại các nước châu Á sẽ báo cáo về tác động của tuyên bố của Pháp đối với các nước họ và liệu một tuyên bố đơn thuần có thể thúc đẩy họ công nhận hay không. [Trang 776]

Theo tôi, thái độ của người châu Á thực sự không tạo ra nhiều khác biệt đối với tình hình địa phương, cho dù chúng có trọng lượng đến đâu tại Liên Hợp Quốc hay đối với dư luận Mỹ. Sau khi các cường quốc công nhận lẫn nhau, những nước khác gây được tiếng vang là Thái Lan và Vatican. Lá phiếu của Ấn Độ sẽ có ý nghĩa nhưng triển vọng dường như không mấy khả quan. Việt Minh chưa bao giờ cố gắng tận dụng sự do dự của các quốc gia châu Á. Có lẽ một bộ trưởng châu Á “có trách nhiệm” có thể được thuyết phục về sự thật của tình hình bằng cách tự mình kiểm tra.

13. Đại sứ quán Paris chắc chắn sẽ báo cáo về tác động của áp lực đòi tuyên bố lên chính trường Pháp. Tôi được biết Thượng viện, Bộ trưởng Chiến tranh và Tổng thống Cộng hòa đều phản đối việc hứa hẹn thêm nhượng bộ vào thời điểm này. Ông Pignon đang chịu áp lực nặng nề từ trong nước phải bám sát các thỏa thuận ngày 8 tháng 3.

Mặc dù ý tưởng về một tuyên bố hiện đang được đưa ra nhằm tôn trọng những nỗ lực trước đây của Pháp, nhưng nó vẫn là vấn đề gây tranh cãi cũ giữa chúng ta và Pháp và đã trở thành thước đo uy tín.

14. Có vẻ như một số cường quốc trải qua các giai đoạn sai lệch về thuộc địa và thoát ra khỏi chúng theo một chu kỳ mà không thể được đẩy nhanh một cách đáng kể bằng sự thúc giục từ bên ngoài. Người Pháp, với lịch sử thuộc địa là một chuỗi thất bại dưới tay người Anglo-Saxon, có thể sẽ nổi giận trước áp lực từ Mỹ. Họ cũng khó có thể bị thuyết phục bởi những lời đảm bảo rằng JCS- Joint Chiefs of Staff đang nghiên cứu vấn đề chiến lược trong cộng đồng tình báo chừng nào quyết định cuối cùng vẫn chưa được đưa ra.

15. Chính sách của châu Âu phải nỗ lực trong hậu trường và lâu dài để duy trì sự cân bằng mong manh giữa việc tăng cường độc lập cho Việt Nam và hỗ trợ nỗ lực quân sự của Pháp, biện minh cho mỗi bên và giúp cả hai bên chống lại các nỗ lực của Cộng sản nhằm lợi dụng sự khác biệt của họ cho đến khi Việt Nam có thể tiếp quản hoặc mối đe dọa từ thế giới Cộng sản giảm bớt hoặc bị tiêu diệt.

(Gửi bởi: Bộ phận 234; Bộ phận vượt biên: Paris 115, London 11, Tokyo 13, Moscow 5, Jakarta 9, New Delhi 6, Manila 21, Bangkok 32.)

1.    Ba thành viên của chính phủ Nguyễn Phan Long đã từ chức vào ngày 25 tháng 3.

2.    Ngày 29 tháng 3, trang 768.

3.    Kenneth P. Landon, Quan chức phụ trách các vấn đề Thái Lan, Mã Lai và Đông Dương, trong chuyến thăm Viễn Đông.

List of abbreviations and symbols

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/terms

Multilateral Relations:

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp1

Indochina:

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp5

Policy of the United States with respect to Indochina; United States recognition of Vietnam, Laos, and Cambodia as Associated States within the French Union; the extension of United States military assistance to French Union forces; United States economic, military, and diplomatic support for the Associated States (Documents 439–607)

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/ch6

1.    Document 498

Foreign Relations of the United States, 1950, East Asia and the Pacific, Volume VI

751G.02/4–850: Telegram

The Chargé at Saigon (Gullion) to the Secretary of State

secret

Saigon, April 8, 1950—noon.

234. 1. In view local situation IC and continuing Vietnam Government crisis1 highly unlikely French would make statement proposed Deptel 13632 to Paris nor do I believe they should.

2. Best chance getting any declaration lies in establishing close local (Saigon) relations with French in new over-all approach to propaganda [Page 774] and psychological warfare. When French become used thinking these terms under our guidance they may yet make some kind of statement their initiative although it may not be all Department hopes. Until draft French statement emerges from such working relationship I believe pressure on French in Paris would be unavailing and counterproductive.

3. Been discussing these matters with French and Vietnamese since arrival here and Landon3 and I have given them detailed suggestions (reported separately). We have now set up informal American-British-French-Vietnam ways and means study group bearing in mind danger involving US responsibilities.

4. As to Department’s analysis and suggested statement I discern two themes interlaced in message in reference.

a.

French have come long distance down liberal road in IC and should tell world about it more skillfully.

b.

French should announce now that what they have done only installment what they propose to do.

5. I agree first proposition and dissent second. It true French have bobbled propaganda opportunities and lost credit due them for very real concessions. Local French now fully agree.

6. I do not believe they will make statement at this time, drawing on future in sense Department prefers. If it is be more than merely perfunctory or aim at wider effect in Asia imagined by Department, it would have to be reasonably definite about timing and substance further concessions. French would not risk unhinging local military and political situation in hope gaining recognition by other Asiatic countries which:

a.

May not be forthcoming and which, as Department says, we cannot guarantee and

b.

May not have nearly so much effect local situation as we envisage.

7. Deptel 176, March 29 deals with some facts which determine French attitude. Renewed proposal for “evolutionary” statement comes precisely at time when local authorities hitherto more liberal than those in France are recommending to Paris that they dig in their heels on March 8 agreements for another year. Vietnamese, exhilarated at prospects American aid, are already in their minds telescoping evolutionary process down to nil, preparing claim command all forces in interior Vietnam, revision March 8 agreements, derogation from principle of coordinated action among associated states and with French. There is possibility friction among states and between French and Vietnamese with risk to interstate conference and repercussions military situation. Present government crisis Vietnam symptomatic. [Page 775] If French were now to dangle prospect further concessions before Vietnamese, latter would merely delay buckling down and getting together.

8. There limits to promises French can make and those limits fixed by will to fight of individual French soldier. At heavy cost French army defends western and US interests on frontier which happens lie in Tonkin. If it failed this country and its neighbors would my opinion tumble into Communist catch all with record speed. Fact that French may have mixed motives or that they only discovered their wider mission late in day not important compared US interests they defending. Past certain point, pressure on French will yield diminishing returns. That point will be reached when individual soldier gets idea he fighting for Vietnam independence or for British at Singapore instead tricolor.

9. For indefinite time foreign army in being will be required IC, not so much for suppression Viet-Minh as to check threat from north. Even most ardent Viet-Minh [Vietnamese?] do not foresee time when this not necessary. Some would like see Jap army here under American command but most realize that French must stay on frontier. Behind frontier internal pacification job must be handed over to Vietnamese but timing transfer will long be subject controversy. If Vietnamese do well they can be entrusted with defense their own country all sooner. We cannot expect relations between Vietnamese as whole and French be satisfactory long as French army remains, yet remain it must.

10. This situation fundamentally different from that in Indonesia or in Philippines which are after all islands with few Communists. I do not see how if American public and “responsible Asian ministers” are seized with [of?] hard facts, they can expect Vietnam, Laos and Cambodia to have immediate “full measures of independence and sovereignty which have recently been transferred by Netherlands to Indonesia.”

Statement of French intention revolutionary enough to make any impression on Nehru or Romulo would be too drastic for present delicate balance in IC.

11. I cannot agree that French can make evolutionary statement but cannot make further substantial concessions within March 8 agreements. They can liberalize stand on distribution American aid, expedite transfer of powers, accelerate creation of sectors under Vietnam use Army control, give Vietnamese postage stamps, share of communications, civil aviation, custom and exchange control. Our interest there can speed this process up and secure it adequate publicity. But French cannot do this in orderly way if Vietnamese encouraged hold out for further illusory benefits.

12. Other US missions in Asian countries will report effects French statement would have their countries and whether mere declaration [Page 776] would move them to recognition. As I see it, Asian attitudes actually make little difference to local situation, however much they count in UN or with US public opinion. After great power recognitions on opposite sides only, others which made a ripple were Thailand and Vatican. India vote would count but prospects seem unlikely. Viet-Minh has never attempted to make capital out of hesitation of Asian states. Perhaps “responsible” Asian minister can be convinced verities of situation by personal inspection.

13. Embassy Paris will doubtless report effect on French politics of pressure for statement. I am advised that Senate, Minister of War and President of Republic all opposed to promising further concessions at this time. Pignon under heavy pressure from home to stick close to March 8 agreements.

Although idea of statement is now put forward with bow to past French efforts, it is still same old bone of contention between ourselves and French and has become gage of prestige.

14. It seems some that great powers move into periods of colonial aberration and out of them in cycle which cannot be particularly speeded by outside nagging. The French whose colonial history is series of washouts at hands of Anglo Saxons are likely to get backs up at pressure from US. Nor are they likely to be impressed by assurances JCS is studying strategic problem IC so long as ultimate decision is unknown.

15. European [sic] policy must be to strive in background and over long term to preserve precarious balance between increasing independence for Vietnam and support of French military effort, justifying each to each, and helping both to combat Communist efforts to exploit their differences until Vietnam can take over or Communist world threat subsides or is destroyed.

Sent Department 234; Department pass Paris 115, London 11, Tokyo 13, Moscow 5, Djakarta 9, New Delhi 6, Manila 21, Bangkok 32.

Gullion

1.    Three members of the Nguyen Phan Long government resigned on March 25.

2.    March 29, p. 768.

3.    Kenneth P. Landon, Officer in Charge, Thai, Malayan, and Indochinese Affairs, on visit in the Far East.

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d498

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_774

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_775

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_776

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_768

Thân thế (các) nhân vật

Harry S. Truman

https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman

https://en.wikipedia.org/wiki/List_of_presidents_of_the_United_States

https://www.whitehousehistory.org/the-presidents-timeline

https://en.wikipedia.org/wiki/Harry_S._Truman

https://millercenter.org/president/truman/life-in-brief

https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman

https://www.trumanlittlewhitehouse.org/key-west/president-truman-biography

https://www.trumanlibrary.gov/education/trivia/biographical-sketch-harry-truman

https://www.history.com/articles/harry-truman

 

No comments:

Post a Comment