20260731 CDTL DDE D668 3 Jun 1954 Bản ghi nhớ của Chester L. Cooper và Joseph A. Yager gửi Cố vấn Heath. Việt Minh kiểm soát Lào Campuchia
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d668
Google Translated
Tài liệu số 668
Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1952–1954, Hội nghị Geneva, Tập XVI
396.1 GE/6–354
Bản ghi nhớ của Chester L. Cooper và Joseph A. Yager thuộc Phái đoàn Hoa Kỳ gửi Cố vấn Đặc biệt Heath
Mật
Geneva, ngày 3 tháng 6 năm 1954.
Chủ đề:
Ước tính Tình báo Quốc gia về Lào và Campuchia
Vào ngày 1 tháng 6, Ủy ban Cố vấn Tình báo đã phê chuẩn bản Ước tính Tình báo Quốc gia (được đính kèm) về tác động của một số diễn biến có thể xảy ra đối với an ninh quân sự và sự ổn định chính trị tại Lào và Campuchia từ nay đến cuối năm. Các kết luận chính của bản ước tính này bao gồm:
1. Ảnh hưởng chính trị của phe Cộng sản tại Lào và Campuchia có lẽ không đáng kể ở những khu vực nằm ngoài tầm kiểm soát chặt chẽ của lực lượng Việt Minh. Hơn nữa, các lực lượng này hiện không phải là mối đe dọa trực tiếp và cấp bách đối với các chính phủ hợp pháp, nhờ vào sự hỗ trợ quân sự từ phía Pháp.
2. Lào và Campuchia dễ bị tổn thương trước áp lực từ phe Cộng sản, chủ yếu do sự yếu kém về mặt quân sự. Những yếu tố khác góp phần vào sự yếu kém này bao gồm sự lãnh đạo thiếu ổn định, sự tranh giành quyền lực giữa các phe phái, và – riêng tại Campuchia – là sự tồn tại của các lực lượng đối lập có vũ trang nhưng không thuộc phe Cộng sản.
3. Nếu, theo một thỏa thuận đàm phán với phe Cộng sản bao trùm toàn bộ Đông Dương, các đơn vị chính quy của Pháp và Việt Minh thực sự rút khỏi Lào và Campuchia (chỉ còn lại lực lượng du kích Việt Minh hoạt động ở những nước này), thì lực lượng bản địa có thể duy trì được mức độ an ninh và ổn định hiện tại ở Lào trong một thời gian, với điều kiện là cán bộ Pháp và quy mô cũng như bản chất viện trợ vật chất của Pháp vẫn được duy trì cho quân đội bản địa. Tuy nhiên, một thỏa thuận như vậy với phe Cộng sản sẽ cực kỳ khó khăn, nếu không muốn nói là không thể thực hiện và giám sát, và trong hoàn cảnh này, quân đội bản địa có lẽ không thể kháng cự thành công Việt Minh trong thời gian dài nếu không có sự hỗ trợ từ bên ngoài tăng cường.
4. Nếu Lào và Campuchia bị chia cắt, ý chí duy trì độc lập của các lực lượng phi Cộng sản còn lại sẽ giảm đi đáng kể. Trong hoàn cảnh như vậy, có lẽ chỉ có việc chiếm đóng quân sự các nước này bởi các lực lượng phi Cộng sản mới đảm bảo được sự tự do tiếp tục của họ khỏi sự kiểm soát của Cộng sản. [Trang 1024]
Phụ lục
Ảnh hưởng của một số diễn biến có thể xảy ra đối với an ninh quân sự và ổn định chính trị của Lào và Campuchia đến năm 1954
I. Tình hình hiện tại ở Lào và Campuchia
A. An ninh quân sự
1. Lực lượng Việt Minh đang hoạt động ở Lào và Campuchia, nhưng hiện tại không gây ra mối đe dọa cận kề nào đối với sự tồn tại của chính quyền bản địa. Tuy nhiên, điều này chỉ đúng vì an ninh của Lào và Campuchia được hỗ trợ bởi lực lượng chính quy Pháp và sự hỗ trợ rộng rãi của Pháp cho các lực lượng bản địa. (Xem trang 7 về quân số [sau, trang 1028].)
Lào
2. Các đơn vị chủ lực của Việt Minh tại Lào thuộc biên chế của các sư đoàn chủ lực Việt Minh và bao gồm toàn bộ là quân xâm lược Việt Nam, không phải người Lào. Lực lượng địa phương của Việt Minh, vốn rải rác khắp Lào, chủ yếu là người Việt nhưng cũng có sự tham gia của người Lào. Các đơn vị địa phương này đã thực hiện hiệu quả các hoạt động kiểu du kích ở cấp đại đội và được đánh giá là có năng lực tương đương với các đại đội thuộc Quân đội Quốc gia Lào. Họ có thể dễ dàng được tổ chức lại thành các đơn vị lớn hơn, qua đó gia tăng năng lực tác chiến. Hiện không ghi nhận sự hiện diện của bất kỳ lực lượng vũ trang đối lập nào không thuộc phe Cộng sản tại Lào.
3. Công tác phòng thủ tại Lào chủ yếu dựa vào Lực lượng Viễn chinh Pháp. Vì các lý do quân sự, phía Pháp có thể cắt giảm hoặc tăng cường quân số của các đơn vị chủ lực tại quốc gia này vào bất kỳ lúc nào. Nếu quân số bị cắt giảm xuống mức thấp hơn đáng kể so với con số 10.000 người, Lào sẽ đứng trước nguy cơ lớn bị Việt Minh tấn công hoặc lật đổ.
4. Quân đội Quốc gia Lào, với quân số 14.500 người, được tổ chức thành sáu tiểu đoàn bộ binh, bảy tiểu đoàn bộ binh nhẹ và một tiểu đoàn dù. Hiệu quả chiến đấu của toàn bộ lực lượng quân đội chỉ ở mức trung bình. Quân đội thiếu sự huấn luyện đầy đủ cũng như thiếu vắng các sĩ quan và hạ sĩ quan người bản địa giàu kinh nghiệm. Lực lượng Vệ binh Quốc gia Lào thì yếu kém cả về huấn luyện lẫn trang bị.
5. Bộ máy quân sự của Lào phụ thuộc gần như hoàn toàn vào sự hỗ trợ từ bên ngoài. Pháp (và gián tiếp là Hoa Kỳ) cung cấp toàn bộ trang thiết bị cùng hầu hết các nguồn kinh phí cần thiết. Phía Pháp đảm nhiệm công tác huấn luyện, cố vấn và chỉ đạo chiến thuật cho các lực lượng Lào. Mọi đơn vị thuộc lực lượng viễn chinh Pháp và Quân đội Quốc gia Lào đang đồn trú tại đây đều đặt dưới quyền chỉ huy tác chiến của Pháp. Có khoảng 300 sĩ quan và hạ sĩ quan Pháp đang phục vụ trong Quân đội Quốc gia Lào, và các sĩ quan Pháp nắm giữ phần lớn các vị trí chỉ huy cấp trung và cao cấp. [Trang 1025]
Campuchia
6. Hai tiểu đoàn chính quy Việt Minh, thuộc biên chế của một sư đoàn Việt Minh, hiện đang có mặt tại đông bắc Campuchia. Số quân này là lực lượng xâm lược của Việt Nam đã tiến vào Campuchia từ tháng 3 năm 1954. Ngoài ra, các đơn vị nhỏ gồm bộ đội chính quy, bộ đội địa phương và dân quân Việt Minh cũng đang rải rác khắp Campuchia. Nhìn chung, hiệu quả chiến đấu của các lực lượng địa phương và dân quân này chỉ ở mức trung bình, nhưng các đơn vị ở phía đông sông Mekong có thể sẽ được nâng cao đáng kể về mặt tổ chức và huấn luyện trước khi kết thúc năm 1954.
7. Tại Campuchia còn có vài trăm người bất đồng chính kiến có vũ trang không theo cộng sản; đây là những người ủng hộ nhà lãnh đạo theo chủ nghĩa dân tộc Sơn Ngọc Thành.
8. Quân đội Hoàng gia Campuchia có quân số 14.000 người, được tổ chức thành mười tiểu đoàn bộ binh chính quy, một tiểu đoàn dù và ba tiểu đoàn bộ binh nhẹ. Các lực lượng vũ trang Campuchia phụ thuộc nhiều vào Pháp về tài chính, trang bị, huấn luyện và cố vấn, mặc dù mức độ phụ thuộc này thấp hơn so với trường hợp của Lào. Tuy nhiên, chính phủ Campuchia nắm giữ trách nhiệm chỉ huy lớn hơn nhiều so với chính phủ Lào. Các sĩ quan và hạ sĩ quan Pháp từng phục vụ trong Quân đội Hoàng gia hiện đang trong quá trình được rút về nước. Quốc vương Campuchia nắm toàn quyền kiểm soát hành chính đối với mọi lực lượng hoàng gia, cũng như quyền chỉ huy tác chiến tại khu vực phía tây sông Mekong.
9. Quân đội Hoàng gia Campuchia được trang bị và huấn luyện tương đối tốt, song vẫn tồn tại một số khiếm khuyết; trong đó nổi bật là tình trạng thiếu hụt sĩ quan và hạ sĩ quan được đào tạo bài bản, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm trong đội ngũ sĩ quan còn kém, cùng tư duy phòng thủ thụ động đến mức gần như tê liệt. Theo thời gian, hiệu quả hoạt động của Quân đội Hoàng gia có thể sẽ được nâng cao nhờ những nỗ lực của Tướng Nhiek Tioulong – người mới được Nhà vua bổ nhiệm giữ các chức vụ Bộ trưởng Quốc phòng, Tổng Tham mưu trưởng kiêm Tổng Tư lệnh các lực lượng vũ trang.
B. Sự ổn định chính trị
10. Tình hình chính trị tại cả Lào và Campuchia đều có những yếu tố bất định, nhưng hiện tại vẫn tương đối yên ắng. Tại Campuchia, thể chế hoàng gia được người dân đặc biệt coi trọng nhờ truyền thống chấp nhận quyền uy của chế độ quân chủ, và bản thân Nhà vua cũng rất được lòng dân. Hơn nữa, Campuchia có sự đồng nhất cao về văn hóa, sắc tộc và tôn giáo. Tại Lào, đa số người dân không quá quan tâm đến chính trị. Ở cả hai quốc gia, không có tình trạng bất ổn đáng kể nào về mặt kinh tế hay xã hội. Tại cả hai nước, truyền thống giới tinh hoa cầm quyền phục tùng ngai vàng đã thu hút phần lớn những người dân có trình độ học vấn tham gia vào bộ máy nhà nước.
11. Cho đến nay, chủ nghĩa cộng sản đạt được rất ít tiến triển tại cả Lào và Campuchia. Việt Minh không được lòng dân ở cả hai nước này vì các [Trang 1026] thành viên của tổ chức này là người Việt – những người bị cả người Lào lẫn người Campuchia đặc biệt ác cảm. Các "chính phủ tự do" và "lực lượng độc lập" do phe cộng sản hậu thuẫn tại Lào và Campuchia bị coi là một phần của Việt Minh, và cho đến nay, chúng nhận được rất ít sự ủng hộ tại các quốc gia này. Người ta tin rằng ảnh hưởng chính trị của phe cộng sản là không đáng kể ở những khu vực nằm ngoài tầm kiểm soát chặt chẽ của lực lượng Việt Minh. Thông điệp mang tính "dân tộc chủ nghĩa" của phe cộng sản – vốn khá thành công tại Việt Nam – lại bị suy giảm hiệu quả tại Lào do tình trạng trì trệ chung về chính trị của đất nước này, và tại Campuchia là do những nỗ lực mạnh mẽ vì tinh thần dân tộc của nhà vua.
12. Chính phủ Campuchia nhận được sự ủng hộ đáng kể trong nước nhờ lập trường chống Pháp. Ngược lại, chính phủ Lào tỏ ra thân Pháp, nhưng chính sách này không gây ảnh hưởng tiêu cực đến vị thế nội tại của chính phủ.
13. Tuy nhiên, cả Lào và Campuchia đều dễ bị tổn thương trước áp lực từ phe Cộng sản, chủ yếu do năng lực quân sự còn yếu kém. Hơn nữa, trong những thời điểm khủng hoảng, giới lãnh đạo chính trị của các nước này thường có những động thái khó lường, đặc biệt là tại Campuchia. Tại cả hai quốc gia, tồn tại một tâm lý phổ biến coi cuộc chiến chống Việt Minh là "chuyện của người khác". Ngoài ra, phe Cộng sản có thể tận dụng bất cứ lúc nào thực tế là tại Lào, và đặc biệt là tại Campuchia, đang có các phe phái đối địch tranh giành quyền lực chính trị.
Phe đối lập phi cộng sản
14. Một điểm yếu tại Campuchia là sự tồn tại của phe đối lập phi cộng sản. Nhân vật đối lập chủ chốt là Sơn Ngọc Thành, người được xem về cơ bản là một nhà dân tộc chủ nghĩa độc lập. Từng giữ chức Thủ tướng Campuchia dưới sự bảo trợ của Nhật Bản trong Thế chiến II, Thành được cho là có một lực lượng ủng hộ ngầm trên khắp cả nước, đặc biệt là trong giới sinh viên, trí thức và các sĩ quan quân đội trẻ — những người coi ông là hiện thân cho khát vọng độc lập của Campuchia. Ảnh hưởng chính trị của Thành đã bị suy giảm trong những tháng gần đây do các nỗ lực vận động theo tinh thần dân tộc của Nhà vua, song vẫn lớn hơn nhiều so với quy mô lực lượng vũ trang hiện có của ông. Sự ổn định chính trị của Campuchia sẽ được củng cố đáng kể nếu ông quy thuận chính phủ; tuy nhiên, không thể dự đoán hành động của ông trong tương lai, và hoàn toàn có khả năng ông sẽ bắt tay với Việt Minh. Ngoài Thành, còn có một số cựu thủ lĩnh phe đối lập đã quy thuận Nhà vua nhưng vẫn duy trì quyền lực "tự trị" kiểu lãnh chúa tại một số khu vực nhất định ở Campuchia. Những người này về cơ bản là những kẻ cơ hội, và không thể đảm bảo lòng trung thành của họ trong tương lai.
15. Không có nhóm đối lập phi cộng sản nào đáng kể tại Lào. Tuy nhiên, Hoàng thân Phetsarath – hiện đang cư trú tại Thái Lan – là người có tham vọng giành lại ngai vàng Lào [Trang 1027] và đôi khi có tin đồn rằng ông đang lên kế hoạch đảo chính.
II. Tác động của một số diễn biến có thể xảy ra đối với an ninh và sự ổn định của Lào và Campuchia
16. An ninh và sự ổn định trong tương lai của Lào và Campuchia gần như chắc chắn sẽ được định đoạt bởi các diễn biến từ bên ngoài. Vận mệnh của các vương quốc này sẽ phần lớn được an bài không phải bởi nỗ lực của chính họ, mà bởi một số yếu tố tác động qua lại lẫn nhau; trong đó, những yếu tố quan trọng nhất có lẽ là: (a) xu hướng diễn biến tình hình tại Việt Nam; (b) quy mô và tính chất của sự hỗ trợ từ bên ngoài dành cho chính phủ Lào và Campuchia; và (c) tính chất cũng như cường độ của các áp lực quân sự và chính trị mà Việt Minh gây ra đối với các quốc gia này.
Diễn biến tại Việt Nam
17. Những diễn biến tại Việt Nam sẽ tác động trực tiếp đến Lào và Campuchia. Một vị thế vững chắc của phe phi cộng sản tại Việt Nam sẽ góp phần đảm bảo an ninh quân sự và ổn định chính trị. Tuy nhiên, nếu các khu vực trọng yếu của Việt Nam rơi vào tay phe cộng sản, áp lực đè nặng lên Lào và Campuchia sẽ gia tăng mạnh mẽ. Năng lực quân sự của các nước này rất hạn chế, do đó họ gần như chắc chắn sẽ phải kêu gọi sự hỗ trợ từ bên ngoài để tự vệ. Nếu sự hỗ trợ đó không được cung cấp kịp thời, Lào sẽ nhanh chóng bị tràn ngập, hoặc chính phủ nước này sẽ tìm cách thỏa hiệp với phe cộng sản. Campuchia có thể cầm cự lâu hơn, nhưng rốt cuộc cũng sẽ buộc phải đầu hàng hoặc thỏa hiệp. Nếu một giải pháp thương lượng đưa phe cộng sản vào vị thế cho phép họ dần dần — chứ không phải ngay lập tức — thâu tóm quyền kiểm soát Việt Nam, thì mối đe dọa tức thời đối với Lào và Campuchia sẽ giảm bớt, và chính phủ hai nước này có thể sẽ duy trì được quyền kiểm soát trong một khoảng thời gian nhất định.
Việc Pháp rút quân
18. Nếu, theo một thỏa thuận được đàm phán với phe Cộng sản bao trùm toàn bộ Đông Dương, các đơn vị chính quy của Pháp và Việt Minh thực sự rút khỏi Lào và Campuchia (chỉ để lại lực lượng du kích Việt Minh hoạt động ở những nước này), thì lực lượng bản địa có thể duy trì được mức độ an ninh và ổn định hiện tại ở Campuchia và mức độ an ninh và ổn định tối thiểu nhất định ở Lào, với điều kiện là cán bộ Pháp và quy mô cũng như bản chất viện trợ vật chất hiện tại của Pháp vẫn được duy trì cho quân đội bản địa. Tuy nhiên, một thỏa thuận như vậy với phe Cộng sản sẽ cực kỳ khó khăn, nếu không muốn nói là không thể, thực hiện và giám sát, và trong những hoàn cảnh này, quân đội bản địa có lẽ không thể kháng cự thành công Việt Minh trong thời gian dài nếu không có sự hỗ trợ từ bên ngoài tăng cường. [Trang 1028]
Sự hỗ trợ từ bên ngoài
19. Trong các tình huống bất lợi đã được thảo luận ở hai đoạn trước, cần phải có sự hỗ trợ từ bên ngoài với quy mô lớn hơn mức mà phía Pháp có thể cung cấp để đảm bảo mức độ an ninh và ổn định thỏa đáng tại các quốc gia lân cận. Nếu sự hỗ trợ bổ sung này không sớm được triển khai, khả năng chống lại chủ nghĩa cộng sản của Lào và Campuchia sẽ sụp đổ.
20. Nếu sự hỗ trợ từ bên ngoài được thực hiện dưới hình thức một hệ thống an ninh bao gồm các cam kết đa phương nhằm bảo đảm an ninh cho Lào và Campuchia, và nếu hệ thống này có thể được triển khai kịp thời, thì có lẽ Lào và Campuchia sẽ duy trì được an ninh của mình bất chấp áp lực ngày càng tăng từ phe Cộng sản Việt Nam cũng như nguy cơ gia tăng tình trạng bất ổn do các phần tử Cộng sản trong nước gây ra tại cả hai quốc gia. Chúng tôi tin rằng các yêu cầu đối với một hệ thống an ninh như vậy sẽ bao gồm: (a) viện trợ đầy đủ theo mô hình MDAP; (b) các lực lượng bảo vệ hiệu quả được bố trí phù hợp tại khu vực; và (c) sự đảm bảo về việc hỗ trợ trong trường hợp xảy ra các hoạt động lật đổ từ bên trong cũng như các cuộc tấn công từ bên ngoài. Về lâu dài, sự thành công của các biện pháp nêu trên cũng đòi hỏi phải duy trì và phát triển một bầu không khí chính trị và tâm lý có khả năng khơi dậy tinh thần chống Cộng trong người dân bản địa.
Chia cắt
21. Nếu Lào và Campuchia bị chia cắt, ý chí duy trì nền độc lập của các lực lượng phi cộng sản còn lại sẽ suy giảm mạnh, và khả năng thực hiện điều đó cũng sẽ bị suy yếu do sự hình thành các vị thế cộng sản vững chắc và được hợp thức hóa tại những quốc gia này. Trong hoàn cảnh đó, có lẽ chỉ có biện pháp chiếm đóng quân sự mới có thể đảm bảo cho các nước này tiếp tục thoát khỏi sự kiểm soát của cộng sản.
Quy mô lực lượng
20260731 cdtl-vm-pháp-laos-cambodian
1. Để xem bản Ước tính Tình báo Quốc gia về năng lực của phe Cộng sản tại Đông Dương (ngày 1 tháng 6), hãy tham khảo tài liệu NIE 10–3–54 trong tập XIII.↩
List of Abbreviations and Symbols
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/terms
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/persons
The Geneva Conference on Indochina May 8–July 21, 1954
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/comp2
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/ch7
June 3, 1954 (Documents 662–668)
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/ch7subch27
1. Document 668
Foreign Relations of the United States, 1952–1954, The Geneva Conference, Volume XVI
396.1 GE/6–354
Memorandum by Chester L. Cooper and Joseph A. Yager of the United States Delegation to the Special Adviser (Heath)
secret
Geneva, June 3, 1954.
Subject:
- National Intelligence Estimate on Laos and Cambodia1
On June 1, the Intelligence Advisory Committee approved the attached National Intelligence Estimate of the effects of certain possible developments on the military security and political stability of Laos and Cambodia through the end of this year. The principal conclusions of this estimate are:
1.
Communist political influence in Laos and Cambodia is probably minimal outside those areas firmly occupied by Viet Minh forces. Those forces, moreover, are not now an imminent threat to the legal governments, because of the military support provided by the French.
2.
Laos and Cambodia are vulnerable to Communist pressures, chiefly because of their military weakness. Additional sources of weakness are unpredictable leadership, the rivalry of cliques, and, in Cambodia, the existence of armed, non-Communist dissidence.
3.
If, as a result of a negotiated agreement with the Communists covering all of Indochina, French and Viet Minh regular units were actually withdrawn from Laos and Cambodia (leaving Viet Minh irregular forces still operating in those countries), native forces could probably preserve for some time approximately the present degree of security and stability in Laos, provided French cadres and the present scale and nature of French material aid remained available to the native armies. However, such an agreement with the Communists would be extremely difficult, if not impossible, to implement and police, and in these circumstances the native armies could probably not for long successfully resist the Viet Minh without increased outside support.
4.
If Laos and Cambodia were partitioned, the will of the non-Communist remnants to maintain their independence would greatly decrease. Under such circumstances, probably nothing but military occupation of those countries by non-Communist forces would assure their continued freedom from Communist control.
Attachment
Effects of Certain Possible Developments on the Military Security and Political Stability of Laos and Cambodia Through 1954
i. present situation in laos and cambodia
A. Military Security
1. Viet Minh forces are operating in Laos and Cambodia, but do not currently present an imminent threat to the existence of the native governments. However, this is so only because the security of Laos and Cambodia is supported by French regular forces and extensive French assistance to native forces. (See page 7 for force strengths [post, page 1028].)
Laois
2. Viet Minh regular troops in Laos are organic to regular Viet Minh divisions and are Vietnamese invaders, not Laotians. Viet Minh regional forces, scattered throughout Laos, are pre-dominantly Vietnamese, but include Laotians as well. These regional troops have effectively conducted guerrilla-type operations at company level and are considered equal in effectiveness to companies of the Laotian National Army. They could be easily organized into larger units, with a consequent increase in their capabilities. There are no known armed non-Communist dissident forces in Laos.
3. The defense of Laos has depended primarily on French Expeditionary Forces. For military reasons, the French may at any time reduce or increase the present strength of regular units in that country. If such strength is reduced substantially below 10,000, Laos would be seriously exposed to Viet Minh attack or subversion.
4. The Laotian National Army, numbering 14,500, is organized into six infantry battalions, seven light infantry battalions, and one parachute battalion. The combat effectiveness of the Army as a whole is only fair. It is inadequately trained and lacks experienced native officers and NCO’s. The Laotian National Guard is poorly trained and equipped.
5. The Laotian military establishment depends almost entirely on outside support. France (and, indirectly, the US) furnishes all equipment and almost all the necessary funds. The French train, advise, and tactically direct the Laotian forces. All French expeditionary and Laotian National Army troops in the country are under French operational command. Approximately 300 French officers and NCO’s serve in the Laotian National Army, and French officers occupy most field grade positions.
Cambodia
6. Two Viet Minh regular battalions, organic to a Viet Minh division, are now in northeast Cambodia. These troops are Vietnamese invaders who entered Cambodia in March 1954. In addition, small units of Viet Minh regulars, regional troops, and militia are scattered throughout Cambodia. The combat effectiveness of these regional and militia forces is generally only fair, but those east of the Mekong river will probably be raised to a high standard of organization and training before the end of 1954.
7. There are also in Cambodia several hundred armed non-Communist dissidents, who are followers of the Nationalist leader, Son Ngoc Thanh.
8. The Cambodian Royal Army, numbering 14,000, is organized into ten regular infantry, one parachute, and three light infantry battalions. Cambodian armed forces are heavily dependent on the French for finance, equipment, training, and advice, though less so than is the case in Laos. However, the Cambodian government exercises much greater command responsibilities than does the Laotian government. French officers and NCO’s, who formerly served in the Royal Army, are at present in the process of being withdrawn. The Cambodian King has full administrative control over all royal forces, and operational command west of the Mekong river.
9. The Cambodian Royal Army is reasonably well equipped and trained, but has a number of deficiencies, chief among which are a lack of adequate numbers of trained officers and NCO’s, a low standard of discipline and responsibility in the officer corps, and an almost paralytic defensive-mindedness. In time, the effectiveness of the Royal Army may be increased as a result of the efforts of General Nhiek Tioulong, recently appointed by the King as Defense Minister, Chief of Staff, and Commander-in-Chief of the armed forces.
B. Political Stability
10. The political situation in both Laos and Cambodia is uncertain, but at present is relatively quiet. In Cambodia, the royal institution is held in high regard by the people, who have traditionally accepted monarchical authority, and the King is personally popular. Moreover, Cambodia enjoys a high degree of cultural, ethnic, and religious homogeneity. In Laos, the population is largely apolitical. In neither country is there any appreciable economic or social unrest. In both countries, a tradition of governing elite subordinate to the throne attracts most educated Laotians and Cambodians to government service.
11. Communism has thus far made little progress in either Laos or Cambodia. The Viet Minh is unpopular in both countries because its [Page 1026] members are Vietnamese, who are heartily disliked by both the Laotians and the Cambodians. Communist sponsored “free governments” and “independence forces” in Laos and Cambodia are viewed as parts of the Viet Minh and thus far have evoked little support in those countries. Communist political influence is believed to be minimal outside those areas firmly occupied by Viet Minh forces. The “Nationalist” appeal of the Communists, which has been relatively successful in Vietnam, has been blunted in Laos by the general political inertness of the country, and in Cambodia by the vigorous nationalist efforts of the King.
12. The Cambodian government derives considerable domestic support from the fact that it is anti-French. The Laotian government, on the other hand, is outwardly pro-French, but this policy does not adversely affect the government’s domestic strength.
13. However, both Laos and Cambodia are vulnerable to Communist pressures, chiefly because of their military weakness. Moreover, in times of crisis their political leadership is often unpredictable, especially in Cambodia. There has been a widespread tendency in both countries to regard the war against the Viet Minh as being “someone else’s business”. In addition, the Communists may be able at any time to take advantage of the fact that in Laos, and especially in Cambodia, there are rival cliques presently contending for political power.
Non-Communist Dissidence
14. A source of weakness in Cambodia is the existence of non-Communist dissidence. The principal dissident is Son Ngoc Thanh, who is believed to be essentially an independent nationalist. A premier of Cambodia under the Japanese during World War II, Thanh is believed to have a latent political following throughout the country, particularly among students, intellectual groups, and younger army officers who see in him the embodiment of Cambodian independence aspirations. Thanh’s political influence has been sapped in recent months by the nationalist efforts of the King, but is still far greater than the small size of his present armed following would suggest. Cambodia’s political stability would be greatly enhanced if he should rally to the government, but his future behavior cannot be predicted and it is conceivable that he might join forces with the Viet Minh. In addition to Thanh, there are a number of former dissident leaders who have rallied to the King, but who continue to enjoy warlord-like “autonomous” powers in certain regions of Cambodia. These people are essentially opportunists, whose future loyalty cannot be assured.
15. There are no significant non-Communist dissident groups in Laos. However, Prince Petsarath, now resident in Thailand, is a pretender [Page 1027] to the Laotian throne and has at times been reported to be planning a coup d’état.
ii. the effect of certain possible developments on the security and stability of laos and cambodia
16. The future security and stability of Laos and Cambodia will almost certainly be determined by outside developments. The fate of these kingdoms will be largely fixed, not by their own efforts, but by a number of interacting factors, chief among which are probably: (a) the trend of developments in Vietnam; (b) the scale and nature of outside assistance given the governments of Laos and Cambodia, and (c) the nature and strength of Viet Minh military and political pressures against those countries.
Developments in Vietnam
17. Developments in Vietnam will have an immediate effect on Laos and Cambodia. A strong non-Communist position in Vietnam would tend to assure military security and political stability. However, if key areas of Vietnam fell to the Communists, pressure on Laos and Cambodia would be greatly increased. The military capabilities of these countries are so slight that they would almost certainly request outside aid to defend themselves. If such aid were not immediately supplied, Laos would be quickly overrun, or its government would seek accommodation with the Communists. Cambodia might hold out longer, but in the end it too would be forced to surrender or accommodate. If a negotiated settlement placed the Communists in a position which would enable them eventually, but not immediately, to dominate Vietnam, the immediate danger to Laos and Cambodia would be less and the Laotian and Cambodian governments could probably maintain control for some time.
French Withdrawal
18. If, as a result of a negotiated agreement with the Communists covering all of Indochina, French and Viet Minh regular units were actually withdrawn from Laos and Cambodia (leaving Viet Minh irregular forces still operating in those countries), native forces could probably preserve for some time approximately the present degree of security and stability in Cambodia and a certain minimum security and stability in Laos, provided French cadres and the present scale and nature of French material aid remained available to the native armies. However, such an agreement with the Communists would be extremely difficult, if not impossible, to implement and police, and in these circumstances the native armies could probably not for long successfully resist the Viet Minh without increased outside support.
Outside Assistance
19. Under the adverse alternatives discussed in the two preceding paragraphs, outside support on a scale larger than the French could provide would be required to assure a satisfactory level of security and stability in close countries. If such additional support were not quickly forthcoming, the resistance of Laos and Cambodia to Communism would collapse.
20. If outside support took the form of a security system involving multinational guarantees for the security of Laos and Cambodia and could be implemented in time, that would probably permit Laos and Cambodia to maintain their security, despite rising pressures from the Communists in Vietnam and a probably growing degree of internal Communist unrest in both countries, we believe that the requirements of such a security system will be: (a) adequate MDAP-type aid; (b) effective protective forces appropriately located in the area; and (c) assurance of assistance in the event of internal subversion as well as external attack. The success of the above measures, in the long run, would also require the maintenance and development of a political and psychological atmosphere which would motivate any indigenous peoples against Communism.
Partition
21. If Laos and Cambodia were partitioned, the will of the non-Communist remnants to maintain their independence would greatly decrease, and their ability to do so would be weakened because of the new establishment in those countries of strong and legalized Communist positions. Under such circumstances probably nothing but military occupation of those countries would assure their continued freedom from Communist control.
Force Strengths
Laos
|
Regulars |
Other |
Total |
|
|
Viet Minh |
10,300 |
8,500 |
18,800 |
|
French Expeditionary Corps |
18,000 (5,000 Laotian) |
2,000 (attchd Laotian militia) |
20,000 |
|
Laotian Nat’l Forces |
14,500 (Nat’l Army) |
6,500 (Nat’l Guard & semi-milit) |
21,000 |
Cambodia
|
Regulars |
Other |
Total |
|
|
Viet Minh |
2,200 |
6,500 |
8,700 |
|
French Expeditionary Corps |
5,000 (3,000 infantry, 2,000 service) |
1,000 (attchd Cambodian militia) |
6,000 |
|
Cambodian Royal Forces |
14,000 |
19,000 (Natl Guard 4,000; semi-milit 15,000) |
33,000 |
|
|
|
1. For a National Intelligence Estimate on Communist Capabilities in Indochina, June 1, see NIE 10–3–54, in volume xiii.↩
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d668
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_1024
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_1025
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_1026
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_1027
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_1028
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1
Thân thế (các) nhân vật
Cooper Chester L. 1917–2005
Assistant for Policy Support to the Deputy Director for Intelligence, Central Intelligence Agency, until November 1963; thereafter Assistant Deputy Director for Policy Support
https://www.encyclopedia.com/arts/educational-magazines/cooper-chester-l-1917-2005
Ambassador (Minister to June 1952) at Saigon accredited to Vietnam, Laos, and Cambodia. Appointments terminated October (Cambodia) and November (Vietnam, Laos) 1954.
https://en.wikipedia.org/wiki/Donald_R._Heath
https://history.state.gov/departmenthistory/people/heath-donald-read
https://oac.cdlib.org/findaid/ark:/13030/c81260v0/
Nhiek Tioulong,
General, Cambodian Director of Information, 1952; Minister of Public Works, 1953; Minister of Defense, 1954; Head of the Cambodian Military Delegation at the Geneva Conference, 1954.
Yager, Joseph A.,
Chief of the Division of Research for the Far East, Department of State; Expert, later Adviser, to the United States Delegation at the Geneva Conference.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/ch5subch4
https://adst.org/OH%20TOCs/Yager,%20Joseph%20A.toc.pdf
https://afsa.org/sites/default/files/fsj-1954-10-october_0.pdf
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/persons
https://eprints.soton.ac.uk/424345/1/LIBRARY_COPY_FERGUSON_PhD_Thesis.pdf
https://ccdcoe.org/uploads/2021/05/Autonomous-Cyber-Capabilities-under-International-Law.pdf
https://www.jcs.mil/Portals/36/Documents/History/Policy/Policy_V009.pdf

No comments:
Post a Comment