20260728 CDTL DDE D198 19 March 1953 Điện văn của Đại biện lâm thời tại Viêng Chăn Thomson gửi Bộ Ngoại giao.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d198
Google Translated
Tài liệu 198
Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1952–1954, Đông Dương, Tập XIII, Phần 1
751J.5/3–1953: Điện văn Biện lý lâm thời tại Viêng Chăn Thomson gửi Bộ Ngoại giao
Mật
Viêng Chăn, ngày 19 tháng 3 năm 1953 — 4 giờ chiều.
17. Nhắc lại nội dung các bức điện Saigon 155 và Paris (không số). Đại sứ Heath đã đến gặp Thái tử Savang tại Luang Prabang vào ngày 16 tháng 3, cùng đi có ông McClintock và tôi.
Trong cuộc trao đổi về các vấn đề quốc phòng của Lào, Đại sứ đề nghị Chính phủ Lào – nhằm đảm bảo quan điểm của mình được xem xét thấu đáo trong chuyến thăm Washington của ông Letourneau cũng như trong các nghiên cứu tiếp theo – nên đệ trình văn bản trình bày các kế hoạch củng cố lực lượng quốc gia, bao gồm một số chi tiết về nhu cầu viện trợ từ bên ngoài. Sau khi cân nhắc, Thái tử Savang cho biết ông sẽ về Vientiane vào ngày 18 tháng 3 và văn bản này có thể được hoàn tất trong vòng một tuần.
Nhận xét: Mặc dù Savang đã phúc đáp, và dù tôi đã báo cáo với cả Bộ trưởng Ngoại giao lẫn Thủ tướng về cuộc trao đổi nói trên ngay trong buổi tối hôm đó tại Viêng Chăn, tôi vẫn nghi ngờ khả năng Chính phủ Lào có thể nhanh chóng đưa ra tuyên bố nào đủ chi tiết để thực sự hữu ích. Việc hoàn toàn thiếu vắng các chuyên gia hoạch định quân sự có trình độ khiến Chính phủ Lào khó có thể tự xây dựng các kế hoạch quân sự nào khác ngoài những kế hoạch do phía Pháp phát triển; sự phụ thuộc này sẽ khiến Lào thận trọng khi trình bất kỳ đề nghị nào thuộc loại hình này lên Hoa Kỳ mà chưa có sự chấp thuận trước từ phía Pháp. Theo tôi được biết, hiện chưa có kế hoạch nào dành cho Lào được xem xét theo hướng tương tự như các quyết định gần đây tại Đà Lạt dành cho Việt Nam. Các nỗ lực vẫn đang tiếp diễn theo hướng đã định: dần cải thiện và mở rộng Quân đội Quốc gia hiện có (với quân số khoảng 12.000 người) cùng lực lượng Vệ binh Quốc gia được trang bị vũ khí hạng nhẹ (khoảng 6.000 người). Savang có thể sẽ tận dụng tuyên bố trên để thúc đẩy dự án tâm đắc của mình: chuyển đổi phần lớn lực lượng bộ binh Lào hiện có thành lính dù. Tất nhiên, Cơ quan Đại diện sẽ tiếp tục theo dõi vấn đề này và đảm bảo chuyển mọi kết quả về Bộ một cách nhanh nhất.
Các điểm đáng chú ý khác trong cuộc trao đổi với Savang:
(1) Về vấn đề quốc phòng: Savang tỏ ra rất lo ngại trước các ý đồ của Tầu cộng nhưng thậm chí không hề đề cập đến mối đe dọa từ Việt Minh (phía Bắc Việt Nam). Mặc dù không phủ nhận rằng vận mệnh của Lào gắn liền với kết quả cuộc xung đột tại Việt Nam, ông vẫn tiếp tục thể hiện mong muốn của Chính phủ Lào là tránh xa mọi sự can dự không cần thiết vào cái mà họ gọi là "cuộc nội chiến Việt Nam" (tham chiếu điện tín số 1061 từ Sài Gòn ngày 22 tháng 11), và đặc biệt là tránh việc sử dụng quân đội Lào bên ngoài biên giới đất nước. Tuy nhiên, ông thừa nhận rằng sự từ chối này dựa trên "tình hình hiện tại" của cuộc xung đột, và quân đội Lào có thể sẽ chiến đấu bên ngoài biên giới nếu xung đột trở nên "lan rộng hơn". Ông đã không nói rõ cụ thể về những thay đổi trong tình hình mà ông đang cân nhắc.
(2) Quan điểm của Pháp về nỗ lực chiến tranh tại Đông Dương: Savang tỏ ý hơi khó chịu trước sự thiếu nhất quán trong các tuyên bố của Letourneau—từ việc nhấn mạnh cuộc chiến là vấn đề chung của thế giới tự do cho đến sự thay đổi gần đây theo hướng đề cao lợi ích của Liên hiệp Pháp. Tuy nhiên, ông cũng [Trang 416] nhận thức được rằng Letourneau không hoàn toàn tự chủ trong hành động mà phải chịu nhiều áp lực khác nhau.
(3) Việc tái tổ chức bộ máy hành chính Pháp tại Đông Dương: Ông khẳng định rằng, cũng như đa số người dân Lào, ông sẽ chỉ bị thuyết phục bởi kết quả thực tế, chứ không phải bởi những lời hứa hẹn hay việc trao các chức danh mới cho những gương mặt cũ.
(4) Đại sứ tại Washington: Savang cho biết mặc dù Chính phủ Lào đã sẵn sàng thiết lập phái bộ ngay lập tức, nhưng ông cho rằng vị Đại sứ được chỉ định vẫn chưa hoàn toàn sẵn sàng lên đường. (Bộ trưởng Ngoại giao hiện dự kiến Ourot sẽ đến Washington vào khoảng tháng Năm.)
(5) Kế hoạch cá nhân: Savang sẽ đi Pháp vào đầu tháng Năm, sau đó đến London dự lễ đăng quang. Nhà vua, người vẫn đang bị bệnh gút hành hạ, có thể sẽ thử chữa trị tại Pháp trong mùa hè.
Thomson.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/sources
List of Abbreviations and Symbol
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/terms
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/persons
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/comp2
1. Document 198
Foreign Relations of the United States, 1952–1954, Indochina, Volume XIII, Part 1
751J.5/3–1953: Telegram
The Chargé at Vientiane (Thomson) to the Department of State
secret
Vientiane, March 19, 1953—4 p.m.
17. Repeated information Saigon 155, Paris unn. Ambassador Heath called on Crown Prince Savang at Luang Prabang March 16 accompanied by McClintock and myself.
In course conversation regarding problems Lao national defense, Ambassador suggested that Lao Government, to ensure full consideration its point of view during Letourneau visit Washington and subsequent studies, submit statement its projects for strengthening national forces including some detail regarding needs external aid. After reflection, Savang said he would descend Vientiane March 18 and that statement might be produced within week.
Comment: Despite Savang’s reply, and although I informed both Foreign Minister and Prime Minister of foregoing conversation same evening in Vientiane, I doubt whether Lao Government can quickly produce any statement detailed enough to be of great use. Total lack qualified military planners leaves Lao Government hardly capable drawing up military projects other than those developed by French; and this degree dependence would render Laos cautious about submitting anything this nature to US without prior French clearance. To my knowledge no projects yet considered for Laos parallel recent Dalat decisions for Vietnam. Effort continuing along established lines gradually improving and enlarging existing National Army (now about 12,000 men) and lightly-armed National Guard (about 6,000 men). Savang might use above statement to plug his pet project convert most of existing Lao infantry into paratroops. Legation will of course follow matter and assure speediest transmittal any results to Department.
Other points of interest conversation with Savang:
(1)
National defense: Savang much concerned over Chinese intentions, but did not even mention Vietminh threat from Thai country North Vietnam. While not prepared deny that fate of Laos linked to outcome struggle in Vietnam, he continued reflect Lao Government’s hope steer clear any unnecessary involvement in what they call “Vietnamese civil war” (re Saigon tel 1061 November 22), and specifically to avoid use Lao troops outside borders of Laos. He conceded nevertheless that such refusal based “present conditions” of conflict, and that Lao troops might fight beyond frontiers if conflict should become “more generalized”. He was vague about changes in conditions he had in mind.
(2)
French conception of Indochina war effort: Savang expressed mild irritation at changeability Letourneau’s declarations, varying from emphasis struggle as common problem free world to most recent shift toward playing up French Union interests. Added, however, [Page 416] realization that Letourneau less than free agent, subjected many different pressures.
(3)
Reorganization of French administration in Indochina: Stated that, like rest of Laotians, he would be impressed only by results, not by promises or assignment new titles to same old faces.
(4)
Minister to Washington: Savang said that while Lao Government ready establish mission immediately, he did not consider Minister designate fully prepared yet. (Foreign Minister now anticipates Ourot’s arrival Washington perhaps month of May.)1
(5)
Personal plans: Savang to travel to France early May, thence to Coronation London. King whose gout still bad may try cure in France during summer.
Thomson
1. Ourot Souvannavong presented his credentials on July 13, 1953.↩
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d198
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_416
Ambassador (Minister to June 1952) at Saigon accredited to Vietnam, Laos, and Cambodia. Appointments terminated October (Cambodia) and November (Vietnam, Laos) 1954.
https://en.wikipedia.org/wiki/Donald_R._Heath
https://history.state.gov/departmenthistory/people/heath-donald-read
https://oac.cdlib.org/findaid/ark:/13030/c81260v0/
Letourneau, Jean,
French Minister in Charge of Relations with the Associated States until July 1953; also served as French High Commissioner in Indochina, April 1952–July 19, 1953.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d220
https://en.wikipedia.org/wiki/Jean_Letourneau
https://avalon.law.yale.edu/20th_century/inch012.asp
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d53
https://granger.com/0146908-jean-letourneau-frech-minister-jean-letourneau-at-the-depar-image.html
McClintock, Robert,
Counselor of Embassy in Vietnam.
https://en.wikipedia.org/wiki/Robert_M._McClintock
https://www.usni.org/people/robert-mcclintock
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p2/d1126
https://history.state.gov/departmenthistory/people/mcclintock-robert-mills
https://www.nndb.com/people/689/000122323/
Ourot Souvannavong,
Laotian Minister in the United States from July 13, 1953; Laotian Delegate at the Geneva Conference of 1954.
Savang Vatthana,
Crown Prince of Laos.
No comments:
Post a Comment