20260729 CDTL DDE D666 3 Jun 1954 Điện văn về Phiên họp kín thứ 11 về Đông Dương, Geneva, 3 giờ chiều ngày 3 tháng 6. Phái đoàn Hoa Kỳ gửi Bộ Ngoại giao.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d666
Google Translated
Tài liệu số 666
Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1952–1954, Hội nghị Geneva, Tập XVI
396.1 GE/6–354: Điện văn về Phiên họp kín thứ 11 về Đông Dương, Geneva, 3 giờ chiều ngày 3 tháng 6. Phái đoàn Hoa Kỳ gửi Bộ Ngoại giao.
Mật
Geneva, ngày 3 tháng 6 năm 1954 — nửa đêm.
Secto 370. Đồng gửi Paris 380, London 241, Sài Gòn 141, Tokyo 108, Moscow 105; Phnom Penh và Vientiane (không đánh số). Tokyo chuyển cho CINCFE. Bộ Ngoại giao chuyển tiếp cho Bộ Quốc phòng. Phiên họp kín thứ mười một, thứ Năm ngày 3 tháng 6, do ông Eden chủ trì:
Đại diện Việt Nam đã phát biểu về vấn đề kiểm soát quốc tế. Ông giới hạn phạm vi thảo luận ở Việt Nam, đồng thời nêu rõ rằng Lào và Campuchia là những vấn đề riêng biệt, liên quan đến hai quốc gia có chủ quyền độc lập vốn là nạn nhân của sự xâm lược từ bên ngoài. Ông đề cập đến đề xuất của ông Bidault đưa ra ngày hôm trước, đặc biệt nhấn mạnh sự cần thiết phải kiểm soát chặt chẽ đoạn biên giới dài 1.000 km ngăn cách giữa Tầu cộng và Việt Nam.
Về thành phần của ủy ban kiểm soát quốc tế, ông đồng ý với các đại biểu Pháp và Mỹ về sự cần thiết phải công bằng. [Trang 1016]
Ông bác bỏ quan điểm cho rằng các quốc gia không tham chiến, trong điều kiện thế giới hiện nay, đáp ứng được tiêu chí trung lập. Ông mô tả bản chất tuyệt đối và độc quyền của hệ tư tưởng Cộng sản, đối lập với điều kiện ở các nước không phải Cộng sản. Có sự khác biệt giữa các quốc gia không phải Cộng sản nhưng không có sự khác biệt trong và giữa các quốc gia Cộng sản. Ông đề cập đến cả chế độ nội bộ của các quốc gia Cộng sản và hồ sơ bỏ phiếu của các quốc gia đó tại Liên Hợp Quốc và các tổ chức quốc tế khác.
Đại diện Việt Nam đã bác bỏ đề nghị của Liên Xô về việc đưa Tiệp Khắc và Ba Lan vào ủy ban các nước trung lập về Đông Dương. Ông đề cập đến lập luận của đại diện Tầu cộng cho rằng đề nghị của Liên Xô là công bằng vì trong số các nước được đề xuất, có hai nước đã công nhận Việt Minh (Tiệp Khắc và Ba Lan) và hai nước còn lại thì chưa. Tuy nhiên, đại diện Việt Nam chỉ rõ rằng mặc dù cả bốn quốc gia được đề nghị đều có quan hệ bình thường với Pháp, nhưng không nước nào công nhận Việt Nam. Do đó, đề nghị của Liên Xô hoàn toàn không thể chấp nhận được đối với Việt Nam – quốc gia bị bỏ qua hoàn toàn trong đề nghị này. Ông nhắc lại việc đã có 35 quốc gia độc lập công nhận Việt Nam và kết luận rằng phái đoàn Việt Nam có nghĩa vụ phải phản đối mạnh mẽ đề xuất của Liên Xô.
Sau đó, đại diện phía Việt Nam đã đề cập đến tính chất phức tạp của cuộc đấu tranh giữa hai phía Pháp - Việt, trong đó Việt Nam và Quân đội Quốc gia Việt Nam đóng vai trò hiệu quả và ngày càng quan trọng. Ông cho biết lực lượng đồn trú tại Yên Phụ – nơi đã chống trả thành công Việt Minh suốt ba tuần qua – hầu như hoàn toàn là người Việt. Ông cũng bổ sung thêm rằng 80% các đơn vị đồn trú đang chiến đấu chống lại Việt Minh tại Bắc Việt Nam là người Việt.
Sau đó, đại diện Việt Nam chuyển hướng sang vấn đề Triều Tiên, chỉ rõ rằng tại đây, Liên Hợp Quốc đang tiến hành hành động chống lại phe xâm lược từ miền Bắc theo quyết định của Hội đồng Bảo an, dựa trên trách nhiệm của cơ quan này trong việc duy trì hòa bình và an ninh quốc tế. Lực lượng đối phương tại Triều Tiên bao gồm cả Quân đội Triều Tiên và Chí nguyện quân Nhân dân Tầu cộng; điều này được thể hiện rõ trong phần mở đầu và các điều khoản của hiệp định đình chiến, vốn đề cập đến tính chất kép của Bộ Chỉ huy Trung - Triều. Đại diện Việt Nam khẳng định rằng không thể bỏ qua vai trò của nhà nước Việt Nam khi xem xét thành phần của phe chống Cộng tại Việt Nam.
Đại diện Việt Nam nhấn mạnh rằng Nhà nước Việt Nam đã tự nguyện đồng ý tham gia hội nghị này và không hề bị ép buộc phải làm như vậy. Ông nhấn mạnh rằng hội nghị sẽ không thể tiến hành bất cứ việc gì nếu không có sự đồng ý của Việt Nam.
Liên quan đến đề nghị của Eden về việc đưa các quốc gia châu Á vào ủy ban kiểm soát, đại diện Việt Nam bày tỏ quan điểm ủng hộ nhưng nêu ra hai điểm bảo lưu:
Thứ nhất, khi chỉ ra rằng cuộc chiến tranh Đông Dương hiện đang là vấn đề thu hút sự quan tâm và lo ngại của toàn thế giới, ông đặt câu hỏi liệu thành phần của Ủy ban Kiểm soát Quốc tế có nên chỉ bao gồm các quốc gia châu Á hay không – mặc dù ông cũng thừa nhận sự quan tâm sâu sắc của các nước này đối với vấn đề đó; và,
Thứ hai, do việc giám sát sự chấm dứt thù địch cùng tất cả các thỏa thuận liên quan mang tính chất kỹ thuật, ông cho rằng nhiệm vụ giám sát cần được giao cho những quốc gia có đủ sự ổn định và kinh nghiệm cần thiết để thực hiện công việc này.
Sau khi tóm tắt các quan điểm về tính trung lập và năng lực chuyên môn, đại diện Việt Nam đã đề nghị giao việc giám sát thực thi các điều khoản của Hiệp định Đông Dương cho Liên Hợp Quốc – tổ chức đáp ứng được các tiêu chí về tính trung lập. Đây là một tổ chức mang tính chất tập thể đã hiện hữu, không có sự thiên vị đặc biệt nào đối với bất kỳ quốc gia hay nhóm quốc gia nào. Tổ chức này từng có tiền lệ tổng hòa các chính sách của tất cả các quốc gia thành viên, điển hình là việc thông qua Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền năm 1948; khi đó, dù các nước Cộng sản không bỏ phiếu tán thành tuyên ngôn này, họ cũng không bỏ phiếu chống. Ông cũng chỉ ra rằng quy định về đa số hai phần ba tại Đại hội đồng đóng vai trò như một sự bảo đảm cho tất cả các thành viên, đồng thời nhấn mạnh năng lực chuyên môn của Liên Hợp Quốc – tổ chức quy tụ tất cả các cường quốc hàng đầu thế giới.
Kết lại phần phát biểu, đại diện Việt Nam cảnh báo về nguy cơ xem nhẹ Liên Hợp Quốc trong các vấn đề liên quan đến việc duy trì hòa bình. Ông cho rằng việc thành lập các cơ quan lâm thời sẽ gây tổn hại cho tổ chức vốn từng khơi dậy biết bao hy vọng trên toàn thế giới.
Tiếp đó, ông Bidault phát biểu. Ông nhận định đề nghị của Việt Nam xứng đáng được xem xét kỹ lưỡng. Ông khẳng định một thực tế không thể phủ nhận là Liên Hợp Quốc được 50 quốc gia thành lập nhằm thúc đẩy thượng tôn pháp luật và tạo ra các điều kiện cần thiết để duy trì hòa bình. Ông cũng nhìn nhận rằng Liên Hợp Quốc đã trải qua cả những thành công, thất bại lẫn những kết quả chỉ đạt được một phần. Ông nhắc lại hội nghị Colombo gần đây, nơi một số quốc gia châu Á đã kêu gọi các bên trong cuộc xung đột Đông Dương tìm kiếm sự hỗ trợ thông qua các nỗ lực hòa giải và, về lâu dài, là sự can thiệp của Liên Hợp Quốc. Thiện chí và sự công tâm của các quốc gia châu Á này là điều không thể bàn cãi. Do đó, đề nghị của Việt Nam cần được nghiên cứu một cách thấu đáo.
Ông Bidault nêu rõ có hai khía cạnh cần xem xét:
Thứ nhất, liệu hội nghị có nên đề nghị Liên Hợp Quốc gợi ý về thành phần của ủy ban quốc tế hay hội nghị muốn tự mình quy định vấn đề này?
Thứ hai, cơ quan nào sẽ nắm quyền thẩm quyền cuối cùng trong việc giám sát hoạt động của ủy ban quốc tế—liệu đó có phải là Liên Hợp Quốc như đã đề nghị, hay sẽ là một cơ quan khác mà ủy ban quốc tế có trách nhiệm báo cáo?
Ông Bidault đề nghị hội nghị cân nhắc hai vấn đề này và chuẩn bị sẵn câu trả lời trong thời gian tới.
Sau đó, đại diện Pháp chuyển sang đề cập đến phần giải thích của Việt Minh về chức năng của cơ chế kiểm soát được đưa ra tại phiên họp kín lần thứ mười ngày hôm trước; ông mô tả phần giải thích này là không thỏa đáng và gây bất ngờ cho phái đoàn Pháp. Dựa trên tuyên bố ngày 14 tháng 5 của Molotov (Secto 2122) và tuyên bố ngày 27 tháng 5 của CHND Trung Hoa (Secto 3253), đại diện Pháp đã tin rằng [Trang 1018] đã có sự đồng ý về nguyên tắc liên quan đến vấn đề kiểm soát quốc tế. Bidault đã trích dẫn phát biểu của Molotov vào ngày 14 tháng 5 (không phải trích dẫn từ văn bản đề nghị) với nội dung như sau:
“Có thể đạt được thỏa thuận rằng việc giám sát thực thi các điều khoản của hiệp định về chấm dứt chiến sự sẽ được giao cho các ủy ban bao gồm đại diện của các nước trung lập.”
Bidault nhắc lại sự hài lòng to lớn mà thỏa thuận về nguyên tắc này đã nhận được từ dư luận thế giới.
Ông Bidault tuyên bố rằng đề nghị ngày hôm qua của VNDCCH còn rất xa rời nguyên tắc đã được thống nhất. Ông Đồng đề nghị việc kiểm soát đình chiến sẽ hoàn toàn do các ủy ban hỗn hợp — bao gồm đại diện của hai bộ chỉ huy — đảm nhiệm; các ủy ban này sẽ mang tên "ủy ban đình chiến" và là cơ quan duy nhất được chỉ định thực hiện vai trò này. VNDCCH chỉ giao cho ủy ban trung lập vai trò thứ yếu, bao gồm các khía cạnh quốc tế như việc ra vào của khí tài và nhân sự từ bên ngoài. Đại diện Việt Minh giao toàn bộ trách nhiệm thực thi hiệp định cho các bên tham gia xung đột. Ông Bidault khẳng định phương án này hoàn toàn không khả thi.
Ông Bidault cũng chỉ ra rằng đề nghị của Việt Minh bao trùm toàn bộ Đông Dương, trong khi phía Pháp chỉ có thể hình dung về các ủy ban hỗn hợp giữa các bên tham chiến dành riêng cho Việt Nam. Ông Bidault tuyên bố bảo lưu quyền quay lại thảo luận vấn đề Campuchia và Lào vào một dịp khác, và hy vọng dịp đó sẽ sớm đến.
Tiếp tục phân tích đề nghị của Việt Minh, ông Bidault nhận định rằng những vấn đề quan trọng như tái bố trí lực lượng sẽ hoàn toàn nằm ngoài phạm vi của ủy ban trung lập; thay vào đó, chúng bị giới hạn trong thẩm quyền của ủy ban hỗn hợp – cơ quan vốn chỉ có vai trò hạn chế là giám sát các cảng biển và (nếu được Việt Minh cho phép) giám sát các tuyến biên giới đất liền. Như vậy, ủy ban trung lập hoàn toàn bị loại bỏ khỏi việc kiểm soát các điều khoản cốt yếu của hiệp định chấm dứt chiến sự.
Bidault viện dẫn kinh nghiệm từ tám năm trước với các ủy ban hỗn hợp gồm các bên tham chiến để chứng minh sự kém hiệu quả và những nguy cơ nghiêm trọng của mô hình này. Ông thừa nhận tính hữu ích của các cơ quan hỗn hợp bao gồm những người am hiểu thực tế tại địa phương, nhưng khẳng định rằng các cơ quan như vậy không thể đóng vai trò trọng tài trong những tranh chấp mà chính các thành viên của họ là một bên liên quan. Trong trường hợp xảy ra vi phạm, gần như chắc chắn sẽ không thể đạt được sự đồng thuận trong cơ quan hỗn hợp ngay cả về việc xác định sự kiện vi phạm, và do đó cơ chế kiểm soát sẽ bị phá vỡ. Các ủy ban hỗn hợp sẽ trở nên vô dụng khi có vi phạm xảy ra, và Bidault nói thêm: "Tôi e rằng đây chính là mục đích mà họ nhắm tới". Theo đề nghị của Việt Minh, những điều khoản quan trọng như tập kết, chuyển quân, giám sát ranh giới các khu vực và trả tự do cho tù binh sẽ nằm ngoài mọi sự kiểm soát thực chất. Hậu quả sẽ là những tranh cãi triền miên, không có trọng tài phân xử, không có [Trang 1019] hồi kết và không còn hy vọng. Phái đoàn Pháp cảnh báo hội nghị về viễn cảnh này.
Sau giờ giải lao, Tướng Smith nhắc lại việc Hoa Kỳ ưu tiên chọn Liên Hợp Quốc làm cơ quan giám sát và nhận định rằng phía Việt Nam đã có bài phát biểu đầy thuyết phục về vấn đề này. Ông nhắc lại quan điểm của Hoa Kỳ rằng Tiệp Khắc và Ba Lan không phù hợp để tham gia Ủy ban Giám sát Trung lập của các Quốc gia (NNSC), đồng thời gợi ý rằng Ấn Độ, Pakistan, Thụy Điển và Thụy Sĩ có thể là những quốc gia thích hợp để phía chúng ta đề nghị. Tuy nhiên, ông cho rằng việc nêu đích danh các quốc gia trong một cuộc họp như vậy là không phù hợp; do đó, nếu các bên đồng ý, hai đồng chủ tịch nên sắp xếp để thảo luận về thành phần cụ thể theo hình thức kín đáo hơn. Ông cũng nhấn mạnh tầm quan trọng cốt yếu của việc giải quyết những khác biệt rõ rệt về cơ quan giám sát đã bộc lộ qua các bài phát biểu của ông Đồng và ông Bidault.
Ông Chu mở lời bằng cách nói rằng, đối với đề xuất của ông Eden về việc thành lập ủy ban kỹ thuật, ông đồng ý với ông Molotov rằng cần trao đổi quan điểm và xác định các nguyên tắc cơ bản trước khi đi vào giải quyết vấn đề các ủy ban kỹ thuật. Ông muốn trình bày quan điểm của phái đoàn Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa về những vấn đề gây tranh cãi chính. Vấn đề gây tranh cãi nhiều nhất liên quan đến các ủy ban hỗn hợp. Vào ngày 27 tháng 5, ông đã phát biểu rằng để giám sát việc đình chiến, cần có hai loại tổ chức:
(1) ủy ban hỗn hợp theo đề nghị của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa – đây thực chất phải là ủy ban đình chiến bao gồm đại diện của hai bên tham chiến;
(2) Ủy ban Giám sát của các nước trung lập (NNSC) theo đề nghị của Molotov – dựa trên đề xuất của Bidault – sẽ bao gồm các quốc gia trung lập do hội nghị mời tham gia. Vấn đề quy chế hoạt động của ủy ban này có thể được xác định tốt nhất bằng cách áp dụng các quy định trong hiệp định đình chiến tại Triều Tiên. Ông nhấn mạnh rằng hai loại tổ chức này có mối liên hệ với nhau nhưng không tổ chức nào ở vị thế cao hơn tổ chức kia; cụ thể là NNSC tuyệt đối không được có quyền hạn cao hơn các ủy ban hỗn hợp. Chức năng của các ủy ban hỗn hợp là giám sát việc hai bên thực hiện các điều khoản đình chiến. Chức năng của NNSC là giám sát và thanh tra các hành vi vi phạm hiệp định đình chiến; các hành vi vi phạm này có thể xảy ra ở cả trong và ngoài khu vực Đông Dương. Ông dẫn chứng việc thực hiện thỏa thuận gần đây về việc di tản thương binh nặng tại Điện Biên Phủ như một ví dụ cho thấy năng lực thực thi hiệp định đình chiến của cả hai bên, mặc dù ông cũng cho rằng mức độ thiện chí của hai bên là không ngang bằng nhau.
Các tranh chấp hoặc vi phạm hiệp định đình chiến mà hai bên không thể tự hòa giải sẽ được giải quyết bởi Ủy ban Giám sát Trung lập (NNSC) – cơ quan được thành lập riêng cho mục đích này. Ủy ban sẽ có hai chức năng:
(1) giám sát các khu phi quân sự ngăn cách hai bên tại Đông Dương; và
(2) giám sát việc đưa thêm quân đội, vũ khí và đạn dược mới vào Đông Dương cũng như dọc theo biên giới chung với các nước khác (dù là đường bộ, đường biển hay đường hàng không). Đối với chức năng thứ nhất, các ủy ban hỗn hợp sẽ đảm bảo việc thực thi hiệp định đình chiến và NNSC cũng sẽ thực hiện [Trang 1020] công tác giám sát. Như vậy, sẽ có hai loại tổ chức cùng hoạt động tại Đông Dương. Tại khu vực biên giới, NNSC sẽ chịu trách nhiệm trực tiếp và đây được coi là chức năng quan trọng hơn cả của ủy ban này. Việc ngăn chặn đưa thêm quân đội và khí tài mới là yếu tố cốt yếu để củng cố hòa bình tại Đông Dương. Đại diện Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (CPR) không thể chấp nhận việc NNSC có các chức năng khác nhau tại các quốc gia khác nhau. Đại diện Campuchia từng phát biểu rằng điều khoản về việc không đưa thêm quân/khí tài không áp dụng cho nước mình, nhưng điều này đồng nghĩa với việc Hoa Kỳ có thể thiết lập các căn cứ quân sự tại Đông Dương và qua đó đe dọa hòa bình. Vì lý do này, phái đoàn CPR không thể chấp nhận đề nghị đó.
Quan điểm của CHND Trung Hoa là Ủy ban Giám sát Trung lập (NNSC) cần chịu trách nhiệm trước sự bảo đảm quốc tế của chín quốc gia tham gia hội nghị. Nếu NNSC thấy không thể giải quyết được một số sự việc nhất định, họ sẽ báo cáo cho chín quốc gia này để các nước đó tìm kiếm sự đồng thuận về các biện pháp tập thể nhằm xử lý vấn đề. Ông vẫn giữ quan điểm rằng các quốc gia trung lập phải được xác định theo đúng Điều 37 của Hiệp định đình chiến Triều Tiên. Việc ông Bidault trích dẫn lời Mao Trạch Đông ngày hôm qua chỉ chứng minh rằng nếu áp dụng tiêu chí về ý thức hệ thì sẽ không thể có quốc gia trung lập nào cả. Cách tiếp cận thực tế duy nhất là định nghĩa các quốc gia trung lập là những nước không tham gia vào cuộc chiến. Phái đoàn Việt Nam đã đề xuất Liên Hợp Quốc giám sát việc đình chiến; CHND Trung Hoa buộc phải phản đối điều này. Liên Hợp Quốc không liên quan gì đến Hội nghị Geneva, và mặc dù một số người đang cố gắng lôi kéo Liên Hợp Quốc vào cuộc chiến Đông Dương vì mục đích riêng, thì kết quả duy nhất chỉ là tạo thêm những khó khăn và trở ngại cho tiến trình đình chiến tại Đông Dương.
Đại diện của VNDCCH nhấn mạnh sự cần thiết phải thống nhất các nguyên tắc trước khi đi vào chi tiết. Việc khôi phục hòa bình trong cuộc chiến tranh Đông Dương sẽ không khó đạt được nếu hai bên chính thực sự mong muốn điều đó; khi ấy, các vấn đề về giám sát và thực thi lệnh ngừng bắn sẽ không còn là trở ngại. Pháp và VNDCCH có quyền và trách nhiệm thực hiện công tác giám sát này. Phái đoàn của ông mong muốn hòa bình và nếu ký kết một thỏa thuận thì họ thực sự có ý định thi hành nó. Ông đặt câu hỏi tại sao lại phải từ bỏ trách nhiệm để giao cho một cơ quan quốc tế đảm nhận, đồng thời bác bỏ cáo buộc của ông Bidault cho rằng có sự bất đồng quan điểm giữa phái đoàn của ông và phái đoàn Liên Xô về vấn đề giám sát. Ông nhấn mạnh rằng việc giám sát phải được thực hiện trên toàn bộ ba quốc gia Đông Dương mà không có ngoại lệ; nếu chỉ giám sát riêng Việt Nam, quân đội và khí tài vẫn có thể được vận chuyển sang các nước láng giềng. Điều này sẽ đe dọa an ninh và tạo ra nguy cơ xâm lược nghiêm trọng đối với hòa bình. Ông kiên quyết tái khẳng định sự phản đối đối với mọi đề xuất trao thẩm quyền thực thi hiệp định đình chiến cho Liên Hợp Quốc; ông cho rằng ai cũng biết thế lực nào đứng sau tổ chức này, đồng thời đặt câu hỏi liệu đó có thực sự là tổ chức của các quốc gia thống nhất hay không, và liệu nó có thực sự công tâm, trung lập hay không.
Sau đó, đại biểu Campuchia đã không thành công trong việc tìm kiếm sự công nhận và Bidault đề nghị hoãn thảo luận thêm về vấn đề quan trọng này đến cuộc họp tiếp theo để tránh bất kỳ cám dỗ nào dẫn đến tranh luận gay gắt.
Điều này đã được nhất trí và Eden không phản đối đề nghị của ông rằng cuộc họp hạn chế về Đông Dương sẽ được tổ chức vào ngày mai, thứ Sáu, ngày 4 tháng 6, và sẽ có phiên họp toàn thể về Hàn Quốc vào thứ Bảy, ngày 4 tháng 6, phiên họp hạn chế vào thứ Hai, ngày 5 tháng 6, có thể là về Hàn Quốc, và phiên họp toàn thể về Đông Dương vào thứ Ba, ngày 6 tháng 6.
Nhận định: Cơ chế giám sát theo quan điểm của phe Cộng sản bám sát mô hình của Triều Tiên. Hôm nay, ông Chu dường như đã dành cho NNSC (Ủy ban Giám sát Trung lập của các Quốc gia) vai trò rộng hơn so với nội dung ông Đồng trình bày ngày hôm qua, khi giao cho ủy ban này nhiệm vụ giám sát các khu phi quân sự — phối hợp cùng ủy ban hỗn hợp — cũng như giải quyết các tranh chấp mà hai bên không thể tự dàn xếp. Tuy nhiên, thật khó để dung hòa điểm này với tuyên bố của ông Chu khi ông ủng hộ quan điểm của ông Đồng rằng NNSC không có quyền hạn "trên" ủy ban hỗn hợp. Hoàn toàn không có dấu hiệu nào cho thấy sự nới lỏng trong lập trường cứng rắn của phe Cộng sản về vấn đề thành phần nhân sự.
Smith.
1. Một bản biên bản của phiên họp này (IC Restricted/11) hiện có trong hồ sơ Hội nghị, mã số lot 60 D 627, CF 278. Biên bản ghi nhận rằng cuộc họp bắt đầu lúc 15:00 và kết thúc lúc 19:00. Biên bản này cũng được in trong tài liệu *Conférence de Genève*, các trang 187–195. Thông điệp này đã được gửi tới Bộ Ngoại giao thành ba phần.↩
2. Đề ngày 14 tháng 5, tr. 795.↩
3. Đề ngày 28 tháng 5, tr. 945.↩
4. Ngày 5 tháng 6.↩
5. Ngày 7 tháng 6.↩
6. Ngày 8 tháng 6.↩
List of Abbreviations and Symbols
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/terms
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/persons
The Geneva Conference on Indochina May 8–July 21, 1954
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/comp2
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/ch7
June 3, 1954 (Documents 662–668)
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/ch7subch27
1. Document 666
Foreign Relations of the United States, 1952–1954, The Geneva Conference, Volume XVI
396.1 GE/6–354: Telegram
Eleventh Restricted Session on Indochina, Geneva, June 3, 3 p.m.: The United States Delegation to the Department of State1
confidential
Geneva, June 3, 1954—midnight.
Secto 370. Repeated information Paris 380, London 241, Saigon 141, Tokyo 108, Moscow 105, Phnom Penh, Vientiane unnumbered. Tokyo for CINCFE. Department pass Defense. Eleventh restricted session, Thursday, June 3, Eden presiding:
Vietnamese delegate spoke on question international controls. He limited discussion to Vietnam stating Laos and Cambodia separate problems involving two independent sovereign states victims foreign invasion. He referred Bidault’s proposal yesterday emphasizing particularly need for vigorous control over 1,000 kilometers of frontier separating China from Vietnam.
Regarding composition of international control commission, he agreed with French and US delegates regarding need for impartiality. [Page 1016] He rejected concept that nonbelligerent states, in present world conditions, meet test of neutrality. He described absolute and exclusive nature of Communist ideology, contrasting it with conditions in non-Communist countries. There are differences between non-Communist states but not in and among Communist states. He referred both to internal regimes of Communist states and to voting record of those states in UN and other international organizations.
Vietnamese delegate rejected Soviet proposal that Czechoslovakia and Poland be included in neutral nations commission for Indochina. He referred to Chinese delegate’s contention that Soviet proposal equitable because two of proposed countries have recognized Viet Minh (Czechoslovakia and Poland) and two others have not. Vietnamese delegate pointed out, however, that while all four states proposed have normal relations with France, none has recognized Vietnam. Thus, Soviet proposal totally unacceptable for Vietnam which is completely ignored in Soviet proposal. He recalled 35 free states have recognized Vietnam, concluding that it is duty Vietnamese delegation protest vigorously against Soviet proposal.
Vietnamese delegate then referred to complex character Franco-Vietnamese side in struggle in which Vietnam and Vietnamese National Army play effective, increasingly important role. He stated that garrison of Yen Phuh, which has victoriously resisted Viet Minh for past three weeks, almost wholly Vietnamese. He added 80 percent of garrisons fighting Viet Minh in North Vietnam are Vietnamese.
Vietnamese delegate then turned to Korea pointing out that here UN carrying out action against aggressors from North by virtue Security Council decision based on Security Council responsibility for maintaining international peace and security. Enemy in Korea consists of both North Korean Army and Chinese People’s Volunteers. This is reflected in preamble and terms of armistice agreement alluding to dual character of Sino-Korean Command. Vietnamese delegate stated impossible to ignore state of Vietnam in considering make-up of anti-Communist side in Vietnam.
Vietnamese delegate stressed that state of Vietnam had freely agreed participate this conference and could not have been compelled to do so. He emphasized that conference could do nothing without agreement of Vietnam.
With reference to Eden proposal suggesting that conference include in control commission Asian states, Vietnamese delegate expressed favorable view but made two reservations:
- First, pointing out that Indochina war is currently matter of worldwide interest and concern, he asked whether composition of international control commission should be confined exclusively to Asian states; although recognizing their great interest therein; and,
- Second, since control of cessation of hostilities and all related agreements has technical character, he stated controls should be entrusted to states having sufficient stability and experience needed for task in question.
After summarizing views on neutrality and technical competence, Vietnamese delegate made proposal that control of execution of terms of Indochina agreement be handled through UN which meets conditions of neutrality. It is an organism of collective nature which already exists. It has no special sympathy for any state or group of states. It has on occasion synthesized policies of all member nations as in case of approval of declaration of rights of man in 1948. Although Communist states did not vote for this declaration, they did not vote against. He described two-thirds majority requirement in General Assembly as guarantee for all members. He also stressed technical competence of UN to which all main powers of world belong.
In closing, Vietnamese delegate cautioned against danger of neglecting UN where maintenance of peace involved. He stated that creation of ad hoc bodies endangers organization which aroused so much hope in world.
M. Bidault then spoke. He said Vietnamese proposal deserved careful consideration. He said undeniable UN founded by 50 countries in order advance rule of law and specific conditions necessary for maintenance of peace. He said UN had had successes, failures, and half successes. He recalled recent Colombo meeting where several Asian countries invited parties to Indochina conflict to have recourse to good offices and, eventually, to services of UN. The goodwill and impartiality of these Asian countries are beyond question. Therefore, Vietnamese proposal should be studied with great care.
Bidault stated that there are two aspects to be examined:
- First, should conference ask UN to suggest composition of international commission or does conference prefer provide for this itself?
- Second, what will be final authority supervising work of international commission—will it be UN as proposed, or will there be some other organism to which international commission would report?
Bidault asked that conference reflect on these two questions and be prepared with replies in near future.
French delegate then turned to Viet Minh explanation of functions of control mechanism made at tenth restricted meeting yesterday, which he described as unsatisfactory and surprising to French delegation. French delegate, following Molotov’s statement of May 14 (Secto 2122) and CPR statement of May 27 (Secto 3253) had believed there [Page 1018] was agreement in principle regarding international control. Bidault quoted from Molotov’s speech of May 14 (not from proposal) as follows:
“It would be possible to come to an agreement that supervision of implementation of the provisions of the agreement on the cessation of hostilities should be entrusted to commissions composed of representatives of neutral countries.”
Bidault recalled great satisfaction with which this agreement in principle had been received throughout world.
Bidault stated DRV proposal of yesterday very far from agreed concept. Dong proposes that control of armistice would rest solely on hands of joint commissions made up of representatives of two commands which would be termed an armistice commission and would alone be designated to fill this role. DRV gives to neutral commission merely secondary role including international aspects such as entry of matériel and personnel from outside. Viet Minh representative assigns entire enforcement of agreement to parties to struggle. Bidault stated this absolutely unworkable.
Bidault pointed out also that Viet Minh proposal dealt with all Indochina while French delegate can conceive of joint commissions of belligerents only for Vietnam. Bidault stated he reserved right to return to problem of Cambodia and Laos on another day, which he hoped would be soon.
Bidault, continuing analysis of Viet Minh proposal, stated that such important matters as regrouping of forces would escape neutral commission entirely being confined to joint commission whose role would be limited to supervision of ports and, with Viet Minh permission, to land frontiers. But neutral commission entirely eliminated from control of essential clauses of cessation of hostilities agreement.
Bidault referred to experience with joint commissions made up of belligerents eight years ago as demonstrating inefficiency and serious danger involved in this type of arrangement. Bidault admitted utility of joint bodies made up of people having practical knowledge of country but stated such bodies cannot act as judges in disputes of which their members are parties. In case of a violation, it would be presumably impossible to get agreement of joint body even as to fact of violation and thus control would break down. Joint commissions would be useless in cases of violations and, added Bidault, “I am afraid this is the goal sought”. Under Viet Minh proposal such important clauses as those referring to regrouping, transfer of troops, supervision of limits of zones, liberation of prisoners would escape from any real control. Result would be an interminable quarrel, without an arbiter, without [Page 1019] an end, and without hope. French delegation warns conference against this result.
Following recess, General Smith recalled US preference for UN as supervisory authority and stated Vietnam had given convincing speech to this end. He recalled US view Czechoslovakia and Poland could not be considered for NNSC and suggested India, Pakistan, Sweden and Switzerland might well have been proposed by our side. However, suggested not appropriate bandy names of countries in such a meeting. Therefore, if others agreed two chairmen arrange for discussion actual composition in more private manner. He also pointed fundamental importance resolving evident differences supervisory authority highlighted by Dong’s and Bidault’s presentations.
Chou started by saying that with respect to Eden’s proposal for the formation of technical committee he agreed with Molotov that we should exchange views and determine first principles before tackling question technical committees. He wished to set forth CPR delegation views on principal controversial questions. Most disputed dealt with question joint committees. On May 27 he had said that in order to supervise armistice there should be two kinds of organizations; (1) joint committee as proposed by DRV which should be actual armistice commission made up of representatives of two belligerents; (2) neutral nation supervisory committee as proposed by Molotov on basis of Bidault proposal that this commission would be composed of neutral nations invited by the conference. Question of terms of reference could best be determined by using those of Korean armistice agreement. He stressed that these two kinds of organizations would be mutually related but neither was to be superior to the other and NNSC was by no means to be over the joint committees. Function of joint committees to supervise fulfillment by two parties of armistice provisions. Function of NNSC to supervise and inspect violations of armistice agreement. Such violations could take place inside or outside Indochina. He found example of competence of both parties to carry out armistice in their implementation of recent agreement for evacuation of seriously wounded of Dien Bien Phu although he suggested that measure of sincerity had not been equal on both sides. Disputes or violations of armistice agreement which two sides could not reconcile would be taken up by NNSC which would be established for that purpose. Its functions would be two-fold: (1) to supervise demilitarized areas separating two sides in Indochina; and (2) to supervise throughout Indochina and along common frontiers with other countries introduction whether on land, sea, or air of fresh troops, arms and ammunition. With respect to first function joint commissions would see to execution armistice agreement and NNSC would also [Page 1020] supervise. Thus within Indochina there would be two kinds of organizations working together. Along frontiers NNSC would be directly responsible and this would be its more important function. Prohibition of introduction of fresh troops and material most essential to consolidation of peace in Indochina. CPR delegate cannot agree that NNSC would have different function in different states. Cambodian delegate had said that clause re non-introduction not applicable to his country but this would mean that the US could establish military bases in Indochina and thus threaten peace. CPR delegation for this reason could never accept this suggestion.
CPR view was that NNSC should be responsible to international guarantee of nine nations parties to conference. If NNSC should find impossible to deal with certain incidents they would be reported to nine nations who should seek agreement for collective measures to deal with problem. He still felt that neutral nations should be as defined in Article 37 of Korean armistice agreement. Bidault’s citation of Mao yesterday only proved that if ideological measure used there could be no neutrals. Only realistic approach was to define neutrals as those who had not participated in war. Vietnam delegation had proposed that UN supervise armistice. CPR must oppose. UN had nothing to do with Geneva conference and although some people were trying to drag UN into Indochina war for their own purpose only result could be new difficulties and obstacles in way of armistice in Indochina.
DRV delegate stressed necessity to agree on principles before proceeding to the details. Problem of restoration of peace in Indochina war not difficult to achieve if two principal parties wanted it. In that case questions of control and implementation of cease-fire would present no difficulties. French and DRV had right and responsibility exercise such control. His delegation wanted peace and if it signed an agreement intended to implement it. Why renounce responsibility for benefit of international body, he asked and he denied any difference in views between his and Soviet delegation on subject of control as alleged by Bidault. He stressed that control should be exercised over all three states of Indochina without exception; otherwise if Vietnam only were controlled shipment of troops and equipment could be made to adjoining state. This would constitute threat to security and serious menace of aggression against peace. He strongly reconfirmed his opposition to any and all proposals tending to give UN authority for execution of armistice saying everyone knew who hid behind that organization and asking was it really organization of United Nations, was it impartial and neutral?
Then Cambodian delegate unsuccessfully sought recognition and Bidault suggested that further debate of this important subject be [Page 1021] deferred to next meeting in order to avoid any temptation to polemics.
This was agreed and Eden found no objection to his proposal that Indochina restricted meeting be held tomorrow, Friday, June 4, and that there be Korean plenary on Saturday,4 Monday5 restricted session probably on Korea, and Tuesday6 plenary session on Indochina.
Comment: Clear Communist concept supervision closely follows Korean pattern. Chou today appeared give somewhat wider role to NNSC than Dong’s presentation yesterday by according it supervision of demilitarized areas along with joint commission and task of taking up disputes which two sides could not resolve. However difficult reconcile latter point with Chou’s statement supporting Dong’s position that NNSC was not “over” joint committee. No sign whatever of any break in rigidity Communist position on composition.
Smith
1. A set of minutes of this session (IC Restricted/11) is in Conference files, lot 60 D 627, CF 278. The minutes indicate that the meeting convened at 3 p.m. and adjourned at 7 p.m. The minutes are also printed in Conférence de Genève, pp. 187–195. This message was transmitted to the Department of State in three sections.↩
4. June 5.↩
5. June 7.↩
6. June 8.↩
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d666
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_1016
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_1017
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_1018
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_1019
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_1020
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_1021
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_795
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/pg_945
Thân thế (các) nhân vật
French Minister for Foreign Affairs until June 18, 1954; Head of the French Delegation at the Geneva Conference until June 18, 1954.
https://en.wikipedia.org/wiki/Georges_Bidault
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d338
https://www.britannica.com/biography/Georges-Bidault
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d398
https://www.wilsoncenter.org/sites/default/files/media/documents/publication/CWIHPBulletin16_p1.pdf
https://spartacus-educational.com/2WWbidault.htm
https://apps.dtic.mil/sti/tr/pdf/ADA007286.pdf
https://avalon.law.yale.edu/20th_century/inch020.asp
Premier of the People’s Republic of China; member, Standing Committee of the Chinese Communist Party’s Political Bureau
https://en.wikipedia.org/wiki/Zhou_Enlai
https://en.wikipedia.org/wiki/Premier_of_the_People%27s_Republic_of_China
https://en.wikipedia.org/wiki/Minister_of_Foreign_Affairs_of_the_People%27s_Republic_of_China
https://en.wikipedia.org/wiki/Vice_Chairman_of_the_Chinese_Communist_Party
https://en.wikipedia.org/wiki/Vice_Chairman_of_the_Chinese_Communist_Party
https://en.wikipedia.org/wiki/Chairman_of_the_Chinese_People%27s_Political_Consultative_Conference
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v17/d139
https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/zhou-enlai-talking-ho-chi-minh
https://digitalarchive.wilsoncenter.org/search?f[0]=topics:86538&fo[0]=86538
Tài liệu Chu Ân Lai yêu cầu Hoa Kỳ loại bỏ Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và dùng Dương Văn Minh để lật đổ hai nền Đệ I và Đệ II VNCH.
https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/discussion-between-zhou-enlai-and-le-duc-tho
https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/89367/download
British Secretary of State for Foreign Affairs; Head of the British Delegation at the Geneva Conference; one of the three rotating chairmen of the Geneva Conference on Korea.
https://en.wikipedia.org/wiki/Anthony_Eden
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d91
https://adst.org/2015/06/sound-and-the-fury-the-1954-geneva-conference-on-vietnam-and-korea/
https://theasanforum.org/9324-2/
https://api.parliament.uk/historic-hansard/people/mr-anthony-eden/1954
https://media.un.org/photo/en/asset/oun7/oun7758434
Soviet Minister of Foreign Affairs; Head of the Soviet Delegation at the Geneva Conference; one of the three rotating chairmen of the Geneva Conference on Korea.
https://en.wikipedia.org/wiki/Vyacheslav_Molotov
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d801
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d232
https://avalon.law.yale.edu/20th_century/inch018.asp
https://www.britannica.com/biography/Vyacheslav-Molotov
Prime Minister of the Democratic Republic of Vietnam
Vice President of the Council of Ministers and Acting Minister for Foreign Affairs of the Democratic Republic of Vietnam; Head of the Delegation of the Democratic Republic of Vietnam at the Geneva Conference.
Smith, Walter Bedell,
Under Secretary of State; Head of the United States Delegation at the Geneva Conference, May 3–June 20, and July 17–21, 1954.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/ch5subch4
https://avalon.law.yale.edu/20th_century/inch006.asp
https://www.cia.gov/readingroom/docs/CIA-RDP80B01676R002500010001-5.pdf
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d1027
https://search.library.wisc.edu/digital/ABHSHVCERGRA6I86/pages/ALUZ5OG5PRZCCH83?as=text&view=scroll
https://en.wikipedia.org/wiki/Walter_Bedell_Smith
No comments:
Post a Comment