Tuesday, June 2, 2026

20260603 CDTL HST D581 30 October 1950 Biên bản Cuộc hội đàm do Giám đốc Lacy soạn thảo.

20260603 CDTL HST D581 30 October 1950 Biên bản Cuộc hội đàm do Giám đốc Lacy soạn thảo.


https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d581

Google Translated

Tài liệu 581

Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1950, Đông Á và Thái Bình Dương, Tập VI

751G.00/10–3050

Biên bản Cuộc hội đàm, do ông Lacy Giám đốc Văn phòng Các vấn đề Philippines và Đông Nam Á soạn thảo

Mật

[Washington,] ngày 30 tháng 10 năm 1950.

Trong lúc ông Rusk vắng mặt, ông Lacy đã mở đầu cuộc trò chuyện bằng việc bày tỏ sự vui mừng khi ông Keskar mong muốn tiếp tục các cuộc thảo luận về vấn đề Đông Dương vốn đã được khởi xướng vào tuần trước. Ông Keskar nhấn mạnh rằng Chính phủ của ông nhận định rằng việc đạt được sự thấu hiểu giữa Chính phủ Ấn ĐộChính phủ Hoa Kỳ về vấn đề Đông Dương là điều thiết yếu đối với vị thế của cả hai Chính phủ tại châu Á; và rằng nếu không đạt được sự thấu hiểu này, Chính phủ Ấn Độ sẽ chịu tổn hại nghiêm trọng, đồng thời Chính phủ Hoa Kỳ cũng sẽ gặp phải những bất lợi đáng kể. Ông Lacy đã bày tỏ sự đồng tình.

Theo lời mời của Ông Keskar, Ông Lacy đã trình bày lập trường của Hoa Kỳ đối với khu vực Đông Dương, trong đó đặc biệt nhấn mạnh vào các điểm sau đây thuộc lập trường đã được Bộ thống nhất:

(a) Hoa Kỳ mong muốn đóng góp một cách thiết thực và trọn vẹn nhất vào việc xây dựng cũng như duy trì quyền lực cho một quốc gia mạnh mẽ, tự chủ [Trang 911] và chống Cộng tại Đông Dương—một quốc gia nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ và mang tính quyết định từ phía quần chúng nhân dân.

(b) Một quốc gia như vậy chỉ có thể được xây dựng thành công nếu những âm mưu lật đổ của chủ nghĩa Cộng sản quốc tế nhằm vào một quốc gia Đông Dương độc lập và theo chủ nghĩa dân tộc bị đập tan.

(c) Xét về mặt thực tiễn, các âm mưu của phe Cộng sản đối với Đông Dương—cả về phương diện quân sự lẫn chính trị—vào thời điểm hiện tại chỉ có thể bị ngăn chặn nhờ vào sự hỗ trợ của các lực lượng thuộc Liên hiệp Pháp. (Thành phần cấu tạo của các quân đội thuộc Liên hiệp Pháp đã được nhấn mạnh.)

(d) Nhằm mục đích để Bảo ĐạiQuốc trưởng của Chính phủ Việt Nam được thành lập hợp pháp—cũng như các Quốc vương của Lào và Campuchia được nắm giữ những thuộc tính quan trọng nhất của chủ quyền (cụ thể là quân đội), Hoa Kỳ hiện đang và sẽ tiếp tục cung cấp trang thiết bị quân sự cho các Quân đội Quốc gia Đông Dương; rằng phía Pháp tán thành việc thành lập và trang bị cho các quân đội này, và rằng Bảo Đại sẵn sàng đảm nhận quyền chỉ huy các lực lượng đó.

(e) Rằng phạm vi và tính chất của những nhượng bộ mà Pháp dành cho các yêu cầu của Việt Nam, Lào và Campuchia đã bị hiểu lầm, không chỉ tại châu Á mà còn ngay tại Hoa Kỳ.

Lacy sau đó đã phác thảo những quyền hạn vốn đã được chuyển giao cho các quốc gia tự trị tại Đông Dương, bao gồm cả thỏa thuận của phía Pháp về việc không chỉ cho phép mà còn hỗ trợ việc thành lập và trang bị cho các Quân đội Quốc gia. Vai trò mà các nhóm bán quân sự khác nhau sẽ đảm nhiệm—cả ở thời điểm hiện tại lẫn trong tương lai—trong khuôn khổ dự án Quân đội Quốc gia cũng đã được đưa ra thảo luận.

(f) Rằng Hồ Chí Minh là một người Cộng sản, với các hoạt động luôn đồng điệu với đường lối của Bắc Kinh và—ở một mức độ nào đó tuy nghiêm trọng nhưng chưa thể xác định rõ—cả của Điện Kremlin.

(g) Rằng, do nhu cầu cần đến sự hỗ trợ tự nguyện từ phía Pháp, các quốc gia Đông Dương nên tiếp tục duy trì tư cách thành viên trong Liên hiệp Pháp.

Ông Keskar đáp lại rằng ông tin Chính phủ của mình sẽ công nhận tính xác đáng của tất cả các điểm nêu trên, ngoại trừ điểm (f); liên quan đến điểm này, ông bày tỏ e ngại rằng Hồ Chí Minh hiện nay tuy là một người Cộng sản đầy kỷ luật, nhưng có lẽ đã trở thành một con người khác nếu ông nhận được sự đối xử khác biệt từ phía người Pháp vào năm 1947. Ông Lacy thừa nhận điều này có thể đúng, song nhấn mạnh rằng điều chúng ta đang phải đối mặt là hiện tại, chứ không phải quá khứ. Tiếp đó, ông Keskar nêu lên các điểm sau:

(a) Rằng không một quốc gia châu Á nào—kể cả Ấn Độ—đặt niềm tin vào thiện chí của người Pháp tại Đông Dương hay bất cứ nơi nào khác trên lục địa này. Về vấn đề này, ông đặc biệt nhấn mạnh những bất đồng đang chia rẽ Ấn ĐộPháp tại Pondicherry.

(b) Rằng người Pháp cần phải công bố ngay lập tức những ý định cuối cùng của họ tại Đông Dương—bao gồm cả ý định rút quân đội về nước một khi mối đe dọa từ chủ nghĩa Cộng sản đã được đẩy lùi—nếu quả thực đó chính là ý định của họ.

(c) Rằng người châu Á sẽ chỉ tin vào tuyên bố như vậy nếu nó nhận được sự bảo chứng của Hoa Kỳ (ít nhất là như vậy), cũng như của Ấn Độ (ở mức cao nhất).

(d) Rằng Chính phủ Ấn Độ đã bí mật liên hệ với các đại diện của Bảo Đại, những người ít nhiều đã thuyết phục được các quan chức Ấn Độ rằng Bảo Đại không phải là một con rối, mà đúng hơn là một tù nhân của người Pháp.

(e) Rằng Chính phủ Ấn Độ chắc chắn sẽ [Trang 912] vô cùng ấn tượng trước việc Bảo Đại nắm quyền chỉ huy một đội quân quốc gia; và rằng họ chắc chắn sẽ chỉ thực sự thỏa mãn nếu Bảo Đại nắm quyền chỉ huy toàn bộ các lực lượng tại Đông Dương, bao gồm cả các lực lượng thuộc Liên hiệp Pháp. (Lacy bày tỏ quan điểm rằng ông cho rằng điều này là bất khả thi, và Keskar đã vui vẻ đồng tình).

(f) Rằng các đại diện của Bảo Đại tại Ấn Độ đã nhiều lần đề cập đến sự cần thiết của việc đưa vấn đề Đông Dương ra trước Liên Hợp Quốc.

(g) Rằng Ấn Độ sẽ hạnh phúc nhất nếu quân đội Pháp rút ngay lập tức khỏi Đông Dương và được thay thế bởi quân đội Hoa Kỳ [Lacy nhấn mạnh rằng Hoa Kỳ không quan tâm đến việc tăng cường các cam kết quân sự của mình ở châu Á hay bất kỳ nơi nào khác và họ muốn tránh bất kỳ biểu hiện nào của chủ nghĩa đế quốc. Lacy sau đó hỏi Keskar liệu người Ấn Độ có sẵn sàng cử các đơn vị quân đội để gánh vác gánh nặng hiện đang do lực lượng của Liên minh Pháp đảm nhiệm hay không. Keskar dường như lẩm bẩm khẳng định].

Tại thời điểm này, ông Keskar bày tỏ rằng Chính phủ của ông lo ngại rằng Hoa Kỳ—trong cuộc đấu tranh đáng biểu dương chống lại chủ nghĩa cộng sản—có thể mắc sai lầm khi tin rằng người Pháp có thể đóng vai trò như một thành trì vững chắc và lâu dài để ngăn chặn phe Cộng sản tại Đông Dương. Ông Lacy đã trấn an ông Keskar rằng Chính phủ Hoa Kỳ hoàn toàn nhận thức được rằng, xét đến cùng, trách nhiệm bảo vệ Đông Dương khỏi chủ nghĩa cộng sản nằm ở chính người dân Đông Dương—một thực tế đã được minh chứng qua sự quan tâm của Hoa Kỳ dành cho các Quân đội Quốc gia cũng như việc thực thi nghiêm túc các Hiệp định ngày 8 tháng 3.

Sau khi thảo luận thêm về những điểm đồng thuận và bất đồng đã bộc lộ trong phần trình bày trước đó, ông Keskar một lần nữa nhấn mạnh quan điểm của mình rằng việc thành lập các Quân đội Quốc gia, cùng với một tuyên bố công khai từ phía Pháp về những ý định cuối cùng của họ tại Đông Dương, là những diễn biến quan trọng nhất đối với Chính phủ Ấn Độ. Ông Keskar đặt câu hỏi liệu Hoa Kỳ có đang "gây sức ép" lên phía Pháp để đạt được những mục tiêu này hay không. Ông Lacy đáp lại rằng Hoa Kỳ không hề "gây sức ép" lên các đồng minh của mình—một điều mà ông hy vọng Chính phủ Ấn Độ sẽ thấu hiểu và ghi nhận—nhưng chúng tôi đã làm rõ quan điểm của mình với cả Chính phủ Pháp lẫn Bảo Đại.

Khi Keskar hỏi liệu viện trợ quân sự dành cho các lực lượng thuộc Liên hiệp Pháp có phải là không bị ràng buộc bởi sự thể hiện của phía Pháp đối với hai điểm nêu trên hay không, Lacy đã trả lời rằng giữa Chính phủ Hoa KỳChính phủ Pháp đã có sự thống nhất rằng việc trang bị cho các quân đội quốc gia sẽ được thực hiện thông qua khoản viện trợ quân sựHoa Kỳ dành cho Đông Dương, và rằng khoản viện trợ này sẽ được cung cấp theo cả hai hình thức: trực tiếp lẫn gián tiếp.

Một điểm đáng chú ý là ông Keskar đã liên tục bày tỏ sự phàn nàn về cách hành xử của phía Pháp tại Pondicherry. [Trang 913]

Các bên đã đồng ý rằng, sau cuộc trao đổi cuối cùng với ông Rusk vào thứ Hai tuần tới, ông Keskar sẽ chuyển những quan điểm này tới ông Nehru. Về phần mình, ông Lacy đã đồng ý cung cấp cho Đại sứ Henderson các tài liệu cần thiết để ông có thể tham gia vào các cuộc thảo luận theo lời mời của ông Keskar.

1.    B. V. Keskar, Thứ trưởng Ngoại giao Ấn Độ.

2.    Các dấu ngoặc vuông xuất hiện trong văn bản gốc.

3.    Ngày 6 tháng 11.

4.    Bản ghi nhớ cuộc hội đàm này đã được chuyển tới New Delhi qua điện tín số 664, ngày 2 tháng 11 (751G.00/11–250).

List of abbreviations and symbols

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/terms

Multilateral Relations:

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp1

Indochina:

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp5

Policy of the United States with respect to Indochina; United States recognition of Vietnam, Laos, and Cambodia as Associated States within the French Union; the extension of United States military assistance to French Union forces; United States economic, military, and diplomatic support for the Associated States (Documents 439–607)

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/ch6

1.    Document 581

Foreign Relations of the United States, 1950, East Asia and the Pacific, Volume VI

751G.00/10–3050

Memorandum of Conversation, by the Director of the Office of Philippine and Southeast Asian Affairs (Lacy)

secret

[Washington,] October 30, 1950.

Mr. Lacy began the conversation, in Mr. Rusk’s absence, by expressing pleasure that Mr. Keskar1 desired to continue conversations about Indochina commenced the previous week. Mr. Keskar emphasized that his Government considered that an understanding between the Indian and the United States Governments on the matter of Indochina was essential to the position of both Governments in Asia; that failure to do so would seriously damage the Government of India and seriously inconvenience the Government of the United States. Lacy agreed.

At Mr. Keskar’s invitation Lacy undertook to describe the United States position in respect of Indochina, with particular emphasis on the following elements of the agreed Departmental position: (a) The United States wishes to make its fullest practical contribution to the development and maintenance in power of a strong autonomous [Page 911] anti-Communist state in Indochina, enjoying a decisive measure of popular support. (b) Such a state can be developed only if attempts on the part of world communism to subvert an independent nationalist Indochinese state are frustrated. (c) As a practical matter, Communist designs, military and political, on Indochina can be frustrated at the present time only with the assistance of the forces of the French Union. (The composition of the armies of the French Union was emphasized.) (d) To the end that Bao Dai, the Chief of the legally constituted Government of Vietnam, as well as the Kings of Laos and Cambodia be possessed of the most important attributes of sovereignty, (i.e. army) the United States is now supplying and will continue to supply military equipment to the Indochinese National Armies; that the French are agreeable to the formation and equipment of these armies and that Bao Dai is prepared to assume the command thereof. (e) That the extent and character of French concessions to the demands of Vietnam, Laos and Cambodia has been misunderstood, not only in Asia but in the United States. Lacy then adumbrated the powers already turned over to the autonomous states of Indochina including the French agreement not only to permit but to assist in the formation and equipment of the National Armies. The part to be played now and in the future in a National Army project by the various para-military groups also was discussed. (f) That Ho Chi Minh is a Communist whose activities are in phase with those of Peiping and in some serious but undetermined degree, the Kremlin. (g) That because of the Indochinese need for French assistance on a voluntary basis Indochina should remain within the French Union.

Mr. Keskar responded that he believed his Government would agree to the validity of all the above points except (f) in respect of which he said that he feared Ho Chi Minh was now a disciplined Communist but might have been otherwise had he received different treatment at the hands of the French in 1947. Lacy allowed this might be so but that the present and not the past is with us. Keskar then went on to make the following points: (a) That no Asian state including India, placed any trust in the bona fides of the French in Indochina or any place else in Asia. In this connection he emphatically mentioned the differences separating India and France in Pondicherry. (b) That the French should at once announce their ultimate intentions in Indochina including their intention to withdraw their armies when the threat of communism had been overcome, if indeed that was their intention. (c) That Asians would believe such a statement only if it received the imprimatur of the United States at the least, as well as India at the most. (d) That the Indian Government had been in contact secretly with representatives of Bao Dai who had more or less convinced Indian officials that Bao Dai was not the puppet but rather the prisoner of the French. (e) That the Indian Government would [Page 912] most certainly be moved by Bao Dai’s command of a national army; that it would doubtless be completely satisfied only if Bao Dai were in command of all the forces in Indochina, including those of the French Union. (Lacy said he thought this was impossible, Keskar goodnaturedly agreed.) (f) That Bao Dai’s representatives in India, had several times mentioned the desirability of bringing the Indochina case to the United Nations. (g) That India would be happiest if the French army would withdraw immediately from Indochina to be replaced by the United States military [Lacy pointed out emphatically that the United States was not concerned to increase its military commitments in Asia or any place else and that it wished to avoid any appearance of imperialism. Lacy then asked Keskar if the Indians would be prepared to dispatch military contingents to assume the burden now borne by the forces of the French Union. Keskar seemed to make affirmative murmers].2

Keskar at this point said that his Government was concerned lest the United States, in its praiseworthy struggle against communism, would make the mistake of believing that the French could constitute a permanent bulwark against Communists in Indochina. Lacy assured him that United States Government fully realized that the responsibility for guarding Indochina against communism lay in the final analysis with the Indochinese people as our interest in the National Armies and the faithful execution of the March 8 Agreements attested.

After further discussion of the areas of agreement and disagreement apparent in the foregoing Keskar re-emphasized his view that the formation of National Armies and a public statement on the part of the French of their ultimate intentions in Indochina were the most important developments to the Indian Government. Keskar asked if the United States was not “putting the screws” on the French to achieve these objectives. Lacy replied that the United States did not “put the screws” on its allies as he hoped the Indian Government would appreciate, but that we had made our views clear to the French Government as well as to Bao Dai. When Keskar asked if military assistance to the forces of the French Union was not conditioned on French performance in respect of these two points, Lacy replied that it had been understood between the United States and the French Governments that the equipment of the national armies would be achieved out of the military assistance the United States extended to Indochina, that this assistance would be extended both directly and indirectly.

It was noteworthy that Keskar complained again and again of the French performance in Pondicherry.

[Page 913]

It was agreed that after a final conversation with Mr. Rusk on Monday3 of next week Mr. Keskar would take these views to Nehru. Lacy, on his part, agreed to supply Ambassador Henderson with documentation which would enable him to participate in the discussions at Keskar’s invitation.4

1.    B. V. Keskar, Deputy Foreign Minister of India.

2.    Brackets appear in the source text.

3.    November 6.

4.    This memorandum of conversation was transmitted to New Delhi in telegram 664, November 2 (751G.00/11–250).

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d581

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_911

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_912

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_913

 Thân thế (các) nhân vật

Harry S. Truman

https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman

https://en.wikipedia.org/wiki/List_of_presidents_of_the_United_States

https://www.whitehousehistory.org/the-presidents-timeline

https://en.wikipedia.org/wiki/Harry_S._Truman

https://millercenter.org/president/truman/life-in-brief

https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman

https://www.trumanlittlewhitehouse.org/key-west/president-truman-biography

https://www.trumanlibrary.gov/education/trivia/biographical-sketch-harry-truman

https://www.history.com/articles/harry-truman

No comments:

Post a Comment