20260606 CDTL HST D584 3 November 1950 Điện tín từ Đại sứ Hoa Kỳ Bruce tại Pháp gửi Bộ trưởng Ngoại giao. Hoa Kỳ đóng góp cả viện trợ kinh tế lẫn quân sự
Chính Phủ Pháp tuyên bố chính thức về nền độc lập của Việt Nam.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d584
Google Translated
Tài liệu 584
Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1950, Đông Á và Thái Bình Dương, Tập VI
751G.00/11–350: Điện tín từ Đại sứ Hoa Kỳ Bruce tại Pháp gửi Ngoại trưởng.
Tuyệt mật
Paris, ngày 3 tháng 11 năm 1950 — 1 giờ chiều
2436. Điện mật Bộ Ngoại giao số 2257, ngày 28 tháng 10 (đã gửi Sài Gòn số 460).1 Liên quan đến các ý định của Pháp về nền độc lập của Việt Nam—như đã được các ông Letourneau, Juin, Pignon và Carpentier trình bày và được báo cáo trong điện mật từ Sài Gòn số 657 gửi Bộ Ngoại giao ngày 25 tháng 10 (đã chuyển tiếp tới Paris số 319)—Đại sứ quán không tin rằng Chính phủ Pháp sẽ coi là khôn ngoan nếu đưa ra một tuyên bố công khai [Trang 918] theo hướng này vào thời điểm hiện tại; Đại sứ quán cũng không cho rằng Chính phủ Hoa Kỳ nên thực hiện các bước nhằm khuyến khích họ làm như vậy. Nhiều đề nghị khác nhau đã thường xuyên được đưa ra—chẳng hạn như bởi phái đoàn Melby—về việc Pháp nên thiết lập một lộ trình thời gian cho nền độc lập của Việt Nam và đưa ra một tuyên bố công khai về vấn đề này.
Chính phủ Anh—như đã được báo cáo trong điện tín số 2138 từ London ngày 12 tháng 10 (được gửi lại tới Paris theo số 610 và Saigon theo số 8)—dường như cũng chia sẻ quan điểm cho rằng mục tiêu tối thượng phải là nền độc lập hoàn toàn cho các Quốc gia Liên kết; đồng thời, họ cũng cho rằng việc Chính phủ Pháp đưa ra một tuyên bố chính thức về nền độc lập của Việt Nam theo một lộ trình thời gian cụ thể là điều đáng mong muốn. Có khả năng tuyên bố này sẽ hữu ích trong việc thuyết phục ông Nehru cùng các nhân vật châu Á phi Cộng sản khác về sự chân thành trong các mục tiêu của phía Pháp. Mặt khác, cần phải cân nhắc đến những mối quan ngại mà Chính phủ Pháp vẫn thường xuyên bày tỏ liên quan đến tinh thần chiến đấu của quân đội Pháp tại Đông Dương, cũng như phản ứng của công luận Pháp trước việc phải hy sinh sinh mạng và tiền bạc chỉ để đổi lấy nền độc lập của Việt Nam và việc Pháp rút quân.
Mặc dù phía Pháp đã nhiều lần bày tỏ rõ sự không sẵn lòng đưa ra một "tuyên bố mang tính tiến hóa", nhưng xét đến vị thế quân sự hiện tại đang suy yếu của Pháp cùng nguy cơ phải hứng chịu thêm những thất bại, kết hợp với nhu cầu ngày càng tăng về sự hỗ trợ từ bên ngoài, rất có thể hiện nay Pháp sẽ bị thuyết phục để đưa ra một tuyên bố như vậy—với điều kiện là tuyên bố đó không bao hàm lời hứa về nền độc lập trong tương lai và không gây ra ảnh hưởng tức thời đối với khả năng của Pháp trong việc giải quyết tình hình hiện tại tại Đông Dương. Tất nhiên, nếu một tuyên bố như vậy được đưa ra vào thời điểm này—khi mà nó xuất phát từ thế "yếu" chứ không phải thế "mạnh"—thì lợi ích mà nó mang lại sẽ kém xa so với những gì có thể đạt được vào thời điểm Pháp phê chuẩn Hiệp định ngày 8 tháng 3.
Tuy nhiên, để không bỏ sót bất kỳ khía cạnh nào, Đại sứ quán cho rằng cần thực hiện một nỗ lực nhằm thuyết phục Chính phủ Pháp cân nhắc những lợi ích của việc đưa ra một tuyên bố liên quan đến tính chất phát triển theo chiều hướng của các Hiệp định ngày 8 tháng 3. Tuyên bố này có thể đề cập đến mối quan ngại của Pháp về những hiểu lầm và sự diễn giải sai lệch nảy sinh sau Hội nghị Pau; đồng thời có thể chỉ ra rằng Chính phủ Pháp luôn chú trọng việc đảm bảo quyền lợi của ba Quốc gia Liên kết trong khuôn khổ Liên hiệp Pháp, cũng như việc chuyển giao thẩm quyền thích hợp và cần thiết đối với các vấn đề nội bộ của các Quốc gia Liên kết này, đúng theo tinh thần của các Hiệp định ngày 8 tháng 3 và trong khuôn khổ Liên hiệp Pháp. Phía Pháp cũng có thể đề cập thêm đến những nỗ lực và chủ trương của mình liên quan đến việc thành lập quân đội quốc gia cho ba Quốc gia Liên kết, cũng như sự sẵn sàng của Pháp trong việc xúc tiến quá trình thành lập các lực lượng quân đội này với tốc độ nhanh nhất có thể.
Nó cũng có thể chỉ ra tính chất tiến hóa của Hiệp định ngày 8 tháng 3 và ý định của Pháp trong việc tiếp tục trao quyền tự trị hoàn toàn trong Liên minh Pháp cho các Quốc gia Liên kết bằng các bước tiến bộ và nên làm rõ các bước mà Chính phủ Pháp đã thực hiện vượt ra ngoài Hiệp định ngày 8 tháng 3. Nó cũng có thể nhấn mạnh thêm mong muốn của Pháp là đàm phán trên cơ sở bình đẳng hoàn toàn trong Liên minh Pháp với ba Quốc gia Liên kết cũng như mong muốn của Pháp là các Quốc gia Liên kết trao đổi đại diện ngoại giao với các quốc gia đã công nhận và sự sẵn lòng của Pháp trong việc hỗ trợ tư cách thành viên của các Quốc gia Liên kết tại Liên Hợp Quốc.
Được cho rằng Bộ Ngoại giao nên đồng thời thực hiện các tiếp cận về vấn đề này — một mặt thông qua Đại sứ Pháp tại Washington, và mặt khác là do chính tôi thực hiện với ông Schuman — để Chính phủ Pháp có thể thấu hiểu sự quan ngại và mối quan tâm sâu sắc của chúng ta. Đại sứ quán nhận định rằng yếu tố thời điểm đóng vai trò quan trọng, bởi lẽ rõ ràng sẽ là thiếu khôn ngoan nếu đưa ra tuyên bố như vậy trùng hợp với thời điểm quân Pháp rút quân hoặc gặp thêm những thất bại quân sự mới. Có vẻ như sẽ là thích hợp hơn nếu đưa ra tuyên bố này vào thời điểm quân đội Pháp đạt được một thắng lợi quân sự quan trọng, hoặc khi có sự thay đổi trong hàng ngũ chỉ huy cấp cao (cả quân sự lẫn dân sự) của Pháp tại Đông Dương — tất nhiên là trong trường hợp sự thay đổi đó thực sự được thực hiện.
Hoặc, việc lựa chọn thời điểm có thể gắn liền với một giai đoạn nào đó trong quá trình thành lập Quân đội Quốc gia Việt Nam, nhằm mục đích tạo thêm sự nhấn mạnh cho tuyên bố của phía Pháp. Cũng cần cân nhắc khả năng để các Quốc gia Liên kết đưa ra một tuyên bố đồng thời; tuyên bố này sẽ có tác dụng chứng minh rằng họ đã nhận thức được cuộc đấu tranh chống lại Việt Minh chính là cuộc đấu tranh của chính họ, và rằng nỗ lực chung cùng phía Pháp là điều cần thiết để hiện thực hóa các khát vọng dân tộc chủ nghĩa của họ trước mối đe dọa từ bên ngoài đối với các Quốc gia Liên kết. Nội dung này có thể được thu xếp trong quá trình thảo luận vấn đề với Chính phủ Pháp. Ngoài ra, cũng có đề nghị rằng vấn đề này trước tiên nên được thảo luận với Chính phủ Anh, với mục đích để phía Anh thực hiện một động thái tiếp cận song song với Chính phủ Pháp theo cùng một định hướng.
Khi tiếp cận vấn đề, chúng ta cần nhấn mạnh những tác hại do việc lưu lại Pháp quá lâu của Bảo Đại, Thủ tướng Hữu cùng các quan chức cấp cao khác của Việt Nam trong thời gian diễn ra Hội nghị Pau; đồng thời, cần chỉ ra sự cần thiết phải thực hiện một số hành động chính trị có khả năng tạo ra hiệu ứng mạnh mẽ, qua đó tác động đến các thành phần còn đang lưỡng lự tại Đông Dương, khiến họ chuyển sang ủng hộ Chính phủ Bảo Đại. Có thể lập luận rằng, tối thiểu thì phía Pháp—dựa trên tuyên bố của Letourneau và Juin về các ý định của Pháp như đã được báo cáo trong điện tín số 657 từ Sài Gòn gửi Bộ Ngoại giao ngày 25 [24] tháng 10—cũng cần sẵn lòng đưa ra một tuyên bố về tính chất phát triển và tiến hóa trong mối quan hệ giữa Pháp và các Quốc gia Liên kết.
Chúng ta cần nhấn mạnh rằng mối quan tâm của chúng ta nằm ở việc củng cố Liên bang Đông Dương (IC) nhằm chống lại sự xâm lược của phe Cộng sản—một mục tiêu mà Hoa Kỳ đang đóng góp cả viện trợ kinh tế lẫn quân sự—và rằng chúng ta đang đề nghị Chính phủ Pháp thực hiện những biện pháp mà, theo quan điểm của chúng ta, về lâu dài sẽ không làm suy yếu mà trái lại sẽ củng cố vị thế của cả Pháp lẫn các Quốc gia Liên kết. Chúng ta nên viện dẫn lại những đề nghị trước đây của mình theo hướng này, đồng thời chỉ ra tình hình đang tiếp tục xấu đi; từ đó làm nổi bật sự cần thiết ngày càng tăng của những bước đi mang lại triển vọng cải thiện bầu không khí chính trị—yếu tố vốn đóng vai trò sống còn đối với sự cải thiện toàn diện tại Liên bang Đông Dương.
Bộ Ngoại giao chuyển tiếp tới Sài Gòn; Công điện gửi Bộ số 2436, gửi đồng thời tới Sài Gòn số 163.
Bruce.
1. Không in.↩
2. Để xem trích đoạn, xem trang 906.↩
3. Không in.↩
List of abbreviations and symbols
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/terms
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp1
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp5
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/ch6
1. Document 584
Foreign Relations of the United States, 1950, East Asia and the Pacific, Volume VI
751G.00/11–350: Telegram
The Ambassador in France (Bruce) to the Secretary of State
top secret
Paris, November 3, 1950—1 p. m.
2436. Deptel 2257, October 28 (sent Saigon 460).1 With reference French intentions re Vietnam independence as set forth by Letourneau, Juin, Pignon and Carpentier reported in Saigon telegram 657, October 25 to Department (repeated Paris 319),2 Embassy does not believe French Government would consider it wise make public statement [Page 918] along these lines at this time, nor does Embassy believe US Government should take steps encourage them to do so. Various suggestions have frequently been made, for example by Melby mission, that French establish timetable for Vietnam independence and make public statement to that effect. British Government, as reported London telegram 2138, October 12 (repeated Paris 610, Saigon 8),3 appears to take same view that ultimate aim must be full independence Associated States and also considers desirable French Government issue formal statement re Vietnam independence under fixed timetable. It is possible that this would be helpful in persuading Nehru and other non-Communist Asiatics of sincerity French aims. On the other hand, consideration must be given to oft-expressed concern of the French Government re morale its troops IC and French public reaction in face expenditure French lives and money solely to insure Vietnam independence and French withdrawal.
Although French have on several occasions made clear their unwillingness to make “evolutionary statement”, it is possible that given present weakness of French military position and possibility of further reverses, coupled with increased need for outside assistance, French could now be persuaded to make such evolutionary statement provided it did not include promise eventual independence and did not have immediate adverse effect on French ability meet present situation IC. If such a statement were made at this time, it would, of course, being made from “weakness” rather than “strength,” be far less beneficial than might have been the case at the time of French ratification of the March 8 accords. In order, however, to leave no stone unturned, Embassy believes such an effort should be made to persuade the French Government to consider advantages of making a statement re evolutionary character March 8 accords. Statement might refer to French concern over misunderstanding and misinterpretation proceeding Pau conference and might point out that French Government has been concerned to insure rights three Associated States within French Union and appropriate transfer authority necessary in internal matters Associated States in accordance March 8 accords and within framework French Union. French might further refer to French efforts and intentions re creation national armies for three Associated States and French readiness to proceed with formation such armies with all possible speed. It might also point out evolutionary character March 8 accords and French intention proceed grant full autonomy within French Union to Associated States by progressive steps and should make clear steps already taken by French Government which go beyond March 8 accords. It might further emphasize French desire deal on basis full equality within French Union with three Associated States as well as French desire have Associated States exchange [Page 919] diplomatic representatives with those nations which have accorded recognition and French willingness to support Associated States membership in UN.
It is believed that simultaneous approaches re this matter should be made by Department to French Ambassador to Washington and by me to Schuman in order that French Government may realize our serious concern and interest. Embassy believes matter of timing of importance since it would obviously be unwise make such statement coincidental with French withdrawals or further military reverses. It would seem desirable to make such statement at time important French military success or some change in high French military or civil command in IC, if such change is actually to be made. Or, timing might be connected with some stage of formation Vietnam National Army which would serve to give added emphasis to French statement. Consideration might also be given to possibility of having the Associated States make some statement simultaneously which would have effect of showing they realized that struggle against Viet Minh was their struggle and that joint effort with French necessary to realization their nationalist aspirations in face of threat to Associated States from outside. This could be worked out in discussion of matter with French Government. It is further suggested that matter first be discussed with British Government with view to having British make parallel approach to French Government along same lines. In making approach we should draw attention to harm done by prolonged stay France during Pau conference Bao Dai, Prime Minister Huu and other ranking Vietnam officials and should point out desirability of taking some political action which might have some dramatic effect and might influence fence-sitting elements in IC to throw their support to Bao Dai Government. It could be pointed out that French should as minimum, in light Letourneau-Juin statement re French intentions as reported Saigon telegram 657, October 25 [24] to Department, be willing make statement re evolutionary character relations between France and Associated States. We should emphasize that our interest lies in strengthening IC against Communist aggression, for which US is contributing both economic and military aid, and that we are suggesting French Government take action which in long run will in our opinion be designed not to weaken but to strengthen position both of French and of Associated States. We should refer to our previous suggestions along these lines and the further deterioration of situation and thus present increased desirability of steps which carry with them the possibility of improving political atmosphere, which is vital to overall improvement in IC.
Department pass Saigon; sent Department 2436, repeated Saigon 163.
Bruce
1. Not printed.↩
3. Not printed.↩
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d584
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_918
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_919
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_906
Thân thế (các) nhân vật
Harry S. Truman
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://en.wikipedia.org/wiki/List_of_presidents_of_the_United_States
https://www.whitehousehistory.org/the-presidents-timeline
https://en.wikipedia.org/wiki/Harry_S._Truman
https://millercenter.org/president/truman/life-in-brief
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://www.trumanlittlewhitehouse.org/key-west/president-truman-biography
https://www.trumanlibrary.gov/education/trivia/biographical-sketch-harry-truman
No comments:
Post a Comment