20260608 CDTL HST D586 15 November 1950 Điện tín từ Đại sứ Heath tại Sài Gòn gửi Bộ trưởng Ngoại giao. Hoa Kỳ cân nhắc tài trợ trực tiếp cho quân đội Việt Nam.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d586
Google Translated
Tài liệu 586
Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1950, Đông Á và Thái Bình Dương, Tập VI
607.1151/11–1150: Điện tín từ Đại sứ Heath tại Sài Gòn gửi Bộ trưởng Ngoại giao.
Tối mật
Sài Gòn, ngày 15 tháng 11 năm 1950 — 10 giờ tối
869. Về mặt quân sự thuần túy, công tác liên lạc giữa Phái bộ này và các nhà chức trách Pháp đã được cải thiện đáng kể trong những tuần gần đây, xét trên phương diện sự thẳng thắn và tính kịp thời trong trao đổi thông tin. Tôi vô cùng hoan nghênh chỉ thị của Bộ gửi tới Paris (Điện số 2561 ngày 12 tháng 11); bởi lẽ, với truyền thống giữ bí mật và tính khép kín vốn có của người Pháp, nếu không nhờ chỉ thị này, mối liên lạc hiện tại—vốn đã tương đối thỏa đáng trong các vấn đề quân sự—có lẽ sẽ khó có thể được cải thiện đến mức độ mà chúng ta cho là cần thiết.
Vấn đề khiếm khuyết nghiêm trọng nhất hiện nay tại đây là sự thiếu chắc chắn trong công tác liên lạc về các vấn đề chính trị, điều đang ảnh hưởng trực tiếp đến tình hình quân sự. Ông Pignon—bất chấp sự thẳng thắn và cởi mở hoàn toàn mà tôi đã dành cho ông trong mối quan hệ giữa đôi bên cũng như trong các cuộc thảo luận với Bảo Đại và Chính phủ Việt Nam—lại chỉ tỏ ra chân thành và cung cấp thông tin một cách ngắt quãng, thỉnh thoảng mới diễn ra, và khi đó cũng chỉ là để đáp lại những câu hỏi cụ thể. Do thiếu vắng các chỉ thị cụ thể từ Paris, ông này luôn thể hiện rõ thái độ giữ sự dè dặt, kín kẽ. [Trang 922]
Mặc dù giả thuyết dựa trên các khuyến nghị trước đây của Phái bộ về việc thiết lập một mối quan hệ tham vấn—cụ thể là việc Hoa Kỳ cân nhắc tài trợ trực tiếp cho quân đội Việt Nam—hiện không còn là vấn đề đang được bàn thảo, song sự can dự và đầu tư của Hoa Kỳ (dù trực tiếp hay gián tiếp) vào Đông Dương đang ngày càng gia tăng. Mức độ can dự này phụ thuộc vào việc liệu Đông Dương có thể được giữ vững hay không; và dù muốn hay không, điều này đang khiến chúng ta bị gắn liền trước công luận với sự thành bại trong chính sách của Pháp tại Đông Dương.
Ngay cả khi so sánh với Tây Âu, vai trò của Mỹ trong lĩnh vực tình báo (IC) cũng không hề nhỏ. Tuy nhiên, ở bất cứ nơi nào khác trên thế giới, chúng ta chưa từng sẵn sàng chi những khoản tiền và nỗ lực cần thiết cho IC như hiện nay nếu không có những cơ hội đáng kể và liên tục để dẩn đến định hướng và tiến trình của các doanh nghiệp quốc gia mà chúng ta đang hỗ trợ. Tại châu Âu, nơi các hình thức quan hệ và liên lạc đã được thiết lập từ lâu, một công thức hợp tác và liên kết (ECA) khác xa so với công thức hợp tác khoa học, công nghệ, kỹ thuật và toán học (STEM) trong IC đã được xây dựng để tạo ra ảnh hưởng tinh tế và hiệu quả liên tục đến các lĩnh vực đầu tư, tài chính và sản xuất. Đối với các quân đội phương Tây mới, NATO và các tiểu ban của nó cung cấp phương tiện để dẩn đến cả sự phát triển và việc sử dụng chúng.
Tại Đông Dương, mặc dù chúng tôi đã thúc giục phía Pháp thừa nhận các thực tế về tình hình khu vực này sau năm 1949, nhưng họ vẫn chưa đáp lại bằng sự hợp tác đầy đủ và kịp thời – điều vốn sẽ cho phép viện trợ của Mỹ được chuyển đến một cách hiệu quả và đúng lúc. Dẫu cho họ có thể sẽ thực hiện điều đó trong tương lai, nhưng tính chất khẩn cấp của mối đe dọa đối với Đông Dương hầu như không cho phép chúng tôi chờ đợi một tiến trình diễn ra theo lẽ tự nhiên. Cả chúng tôi lẫn Đại sứ quán tại Paris vẩn chưa hiểu được một cách chính xác diễn tiến của các cuộc thảo luận về ngoại thương, kiểm soát ngoại hối hay chính sách đầu tư hiện đang được đàm phán giữa phía Pháp và các Quốc gia Liên kết tại Pau. Tương tự, cả chúng tôi lẫn Đại sứ quán tại Paris cũng không biết chắc chắn về các kế hoạch hiện tại của Pháp đối với các chiến dịch tại Bắc Kỳ, hay việc phòng thủ các tuyến tiếp cận phía Tây Đông Dương thông qua lãnh thổ Lào và Campuchia.
Phía Pháp cũng chưa hoàn toàn cởi mở về những đường hướng thực tế trong dự án xây dựng quân đội quốc gia của họ. Hơn nữa, một vấn đề đáng lưu ý là những thông tin mà phía Pháp cung cấp cho chúng tôi ở các cấp tình báo cao nhất đôi khi lại mâu thuẫn với những sự thật mà chúng tôi hiểu được sau đó. Những tình huống này đã gây thêm những khó khăn không đáng có cho chúng tôi trong nỗ lực ủng hộ công thức Liên hiệp Pháp. Chúng tôi cũng không thể khẳng định rằng cách thức điều hành hiện tại của phía Pháp đã gặt hái được những thành công vang dội về mặt chính trị hay quân sự. Không chỉ có nhiều khía cạnh trong cách thức khai triển chính sách của Pháp tại đây cần phải được thay đổi, mà bản thân họ thậm chí còn chưa thu lại được những lợi ích lẽ ra phải có từ vô số nhượng bộ thực tế mà họ đã dành cho chủ nghĩa dân tộc chính đáng của người Việt.
Do đó, tôi tin rằng Điện văn số 2561 gửi tới Paris cần được sửa đổi để bao gồm cả sự kiên quyết của Hoa Kỳ về việc thiết lập quy chế liên lạc chính trị hiệu quả hơn. Chúng tôi không tìm kiếm quyền ra quyết định hay quyền phủ quyết trong Ủy ban Quốc tế (IC). Tồn tại một điểm trung dung nằm giữa việc tham vấn đi kèm với trách nhiệm toàn diện của Hoa Kỳ và các hoạt động tiếp xúc ngoại giao thông thường; chính điểm trung dung này là điều mà chúng tôi đang nỗ lực xây dựng.
Paris cần lưu ý rằng tại thuộc địa cũ này, chúng ta phải đối mặt với thái độ vốn dĩ khép kín và độc quyền hơn nhiều từ phía người Pháp—một thái độ mà chúng ta hiếm khi gặp phải ngay tại chính quốc Pháp. [Trang 923]
Tất nhiên, quan điểm của Hoa Kỳ về các vấn đề tại Đông Dương sẽ được Bộ Ngoại giao và Đại sứ quán tại Paris truyền đạt trực tiếp tới Chính phủ Pháp; tuy nhiên, sức ảnh hưởng của Hoa Kỳ cần phải được phát huy ngay tại Đông Dương—nơi các chủ trương chính sách thường xuyên được cụ thể hóa thành các biện pháp hành chính và liên tục biến đổi trong quá trình thực thi. Với tất cả sự tôn trọng, chỉ có Phái bộ Ngoại giao tại Sài Gòn mới có thể đảm nhiệm trọng trách này, dưới sự chỉ đạo và cố vấn từ Bộ Ngoại giao và Đại sứ quán tại Paris.
Trên lĩnh vực chính trị, chúng tôi kỳ vọng—và tin rằng Bộ cũng kỳ vọng ở chúng tôi—rằng chúng tôi sẽ được phía Pháp hoàn toàn tin cậy, cũng như có thể bày tỏ quan điểm của Hoa Kỳ đối với các quyết định quan trọng ngay từ khi chúng vẫn còn đang trong giai đoạn dự thảo; chúng tôi cũng kỳ vọng sẽ có đại diện tham gia với tư cách quan sát viên trong các ủy ban về tình báo và chiến tranh tâm lý; đồng thời, chúng tôi cần duy trì mối liên hệ mật thiết với giới tham mưu quân sự cấp cao của Pháp—điều mà Phái bộ đã từng tha thiết kiến nghị trước đây. Hình thức của sự hợp tác này không quan trọng bằng bản chất thực chất của nó; tuy nhiên, để đạt được bản chất đó trong khoảng thời gian còn lại, sự hỗ trợ từ Bộ và Đại sứ quán tại Paris là điều hết sức cần thiết.
Nếu Bộ Ngoại giao cho phép Đại sứ quán Paris đưa ra yêu cầu sửa đổi này để cải thiện liên lạc, thì không nên chỉ trích việc liên lạc hiện tại hoặc trước đây có những thiếu sót từ phía chính quyền Pháp tại đây. Đơn giản là tình hình mới và nghiêm trọng đã phát sinh, trong đó việc liên lạc thẳng thắn, kịp thời, thậm chí chủ động với địa phương về các diễn biến chính trị-quân sự trở nên thiết yếu. Chính sách của Pháp nhằm chống lại sự xâm lược của Cộng sản và hỗ trợ sự tiến hóa của các Quốc gia Liên kết hướng tới độc lập trong Liên minh Pháp là chương trình và chính sách của chúng tôi. Chúng tôi hết lòng ủng hộ các mục tiêu cao cả của chính sách này, mặc dù chúng tôi khác nhau về thời điểm và phương thức thực hiện cũng như về tính thiêng liêng của một số thỏa thuận nhất định, và chắc chắn trong tương lai ít nhất sẽ phản đối hoặc bình luận về các mục tiêu chính sách phụ của Pháp nhằm bảo đảm vị thế đặc quyền hoặc thậm chí độc quyền cho các lợi ích kinh tế của họ trong lĩnh vực tình báo (ví dụ: thỏa thuận hàng không bí mật giữa Pignon và Hửu (xem Legtel 870)).
Vấn đề thứ hai này hiện chưa thực sự là một trở ngại cấp bách, nhất là trong bối cảnh tài chính, ngoại hối và thương mại của Liên bang Đông Dương (IC) đang được Pháp bao cấp mạnh mẽ. Về phía Phái bộ, Cao ủy có thể mong đợi được thông báo trước về chương trình ECA của chúng ta, cũng như về đại thể mối quan hệ giữa chúng ta với các quan chức Chính phủ Liên kết (AS). Tất nhiên, chúng tôi luôn hoan nghênh những ý kiến đóng góp của ông đối với các kế hoạch, hoạt động và những mối tiếp xúc của chúng tôi.
Với những chỉ thị rõ ràng từ Paris gửi tới ông Pignon, khẳng định rằng một kỷ nguyên mới đã mở ra, tôi tin rằng chúng ta hoàn toàn có thể thiết lập tại chỗ một cơ chế phối hợp hết sức hiệu quả; tuy nhiên, cần phải có những chỉ thị thật sự cụ thể được ban hành tới cả ông Pignon lẫn Tướng Carpentier.
Bộ Ngoại giao xin chuyển tiếp tới Tokyo. Đã gửi về Bộ: Điện số 869; gửi bản sao để tham khảo tới Paris (số 426), London (số 18), Tokyo (số 23).
Heath.
1. Trong bức điện số 2561 gửi Paris ngày 12 tháng 11 (không được in), Bộ đã chỉ thị Đại sứ quán đề nghị Chính phủ Pháp thông báo cho các giới chức quân sự Pháp tại Sài Gòn về sự cần thiết phải cải thiện công tác liên lạc (751G.00/10–3050).↩
2. Không được in.↩
List of abbreviations and symbols
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/terms
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp1
Indochina:
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp5
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/ch6
1. Document 586
Foreign Relations of the United States, 1950, East Asia and the Pacific, Volume VI
607.1151/11–1150: Telegram
The Minister at Saigon (Heath) to the Secretary of State
top secret
Saigon, November 15, 1950—10 p. m.
869. Liaison in strict military aspects between this mission and French authorities has considerably improved in recent weeks as regards frankness and promptness of communication. I am most appreciative Department’s instruction to Paris (Deptel 2561, November 12)1 because with tradition French secretiveness and exclusiveness, present relatively satisfactory liaison in military matters may not otherwise improve to the degree which we consider necessary.
Greatest defect situation here at present time is uncertainty liaison on political matters which immediately affects military situation. Pignon, despite complete frankness and openness with which I have dealt with him re our own relationship and discussions with Bao Dai and Vietnam Government, is candid, and informative only intermittently and occasionally and then only in response to specific questions. In absence specific instructions from Paris, he gives every indication maintaining his reserve.
Although hypothesis of Legation’s earlier recommendations for consultative relationship, namely US consideration direct financing Vietnam army not now at issue, US involvement and investment directly and indirectly in IC is increasing in the measure of whether or not IC will be held, and whether we like it or not, is causing us to be associated public aspects success or failure French policy IC. By even Western European comparison US role in IC is not negligible. Yet nowhere else in world have we been willing to spend the sums and make effort now required IC without substantial and continuing opportunities to influence directions and course of national enterprises we are supplementing. In Europe where forms of relationship and liaison have long been established an ECA formula far different from that of STEM in IC was devised to contribute constant subtle and effective influence on investment, fiscal and production fields. For new Western armies, NATO and its sub-committees provide means of influencing both their development and their employment.
Here in IC although we have pressed for acknowledgement by French of facts of post-1949 FE situation French have not responded with that full and prompt cooperation which would permit timely effective arrival of American aid. While they may do so in time, urgency threat to IC hardly allows us to await process of nature. Neither we nor Embassy Paris know with any precision course of discussions on foreign trade, exchange controls or investment policy under negotiation between French and Associated States at Pau. Neither we nor Embassy Paris know with any certainty current French plans for Tonkin operations or defense of Western IC approaches through Laos and Cambodia. Nor have French been as yet fully forthcoming re actual lines their national army project. Additionally at point is fact that information French have given us at highest IC levels has occasionally been at variance with facts as they subsequently became known to us. These circumstances have added unnecessarily to problems we face in backing French Union formula. Nor can we claim that present French management has been attended by dramatic political or military success. Not only must many elements in French administration of their policy here be changed but French have not even succeeded in deriving benefits they should have received from their many real concessions to legitimate Viets nationalism.
I believe therefore that Deptel 2561 to Paris should be amended include US insistence on better political liaison as well. We do not seek decision or veto in IC. There is middle ground between consultation involving full US responsibility and routine diplomatic contacts; it is this middle ground we are trying develop.
Paris will recall we have to contend with traditionally far more exclusive attitude on part French in this ex-colony than we would [Page 923] encounter in Metropolitan France. US opinion on IC affairs will of course be expressed directly French Government by Department and Paris Embassy, but US influence must be applied in IC where policy becomes administrative frequently changing in the process. With all respect only Legation Saigon can do this with guidance and advice Department and Paris.
In political field we would expect and believe Department expects us to be taken thoroughly into French confidence and to be able express US views on important decisions while they are still in project stage; we would expect to be represented as observers on intelligence and psychological warfare committees; we should maintain that close contact with higher French military staff which Legation has previously urged. Form of this collaboration is not as important as its substance, but to achieve this substance within time left, assistance of Department and Embassy Paris is needed.
If Department authorizes Paris Embassy make this amended request for improved liaison it should not be presented with criticism present or past defective liaison on part French authorities here. It is simply that new and critical situation has arisen here where frank, timely, even advance local liaison on military-political developments becomes essential. French policy combatting Communist aggression and assisting evolutionary advance Associated States to independence within French Union is our program and our policy as well. We heartily endorse high aims this policy although we differ as to timing and manner implementation and as to sanctity certain agreements and will certainly in future at least demur or comment on French subsidiary policy aims securing privileged or even monopolistic status for their economic interests in IC (i.e., secret aviation agreement between Pignon and Huu (see Legtel 870)).2 The latter issue is not so much an immediate problem at this moment when IC finances, exchanges and trade are heavily subsidized by France. On the Legation side, the High Commissioner may expect be informed in advance our ECA program and in general of the tenor our relations with AS Government officials. We of course welcome his comments on our plans, operations and contacts.
With definite instruction from Paris to Pignon that new era has dawned, I believe we can work out locally very satisfactory liaison but there must be quite definite instructions issued to Pignon and General Carpentier.
Department pass Tokyo. Sent Department 869; repeated info Paris 426, London 18, Tokyo 23.
Heath
1. In telegram 2561 to Paris, November 12, not printed, the Department instructed the Embassy to request the French Government to inform French military authorities in Saigon of the need for improved liaison (751G.00/10–3050).↩
2. Not printed.↩
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d586
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_922
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_923
Thân thế (các) nhân vật
Harry S. Truman
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://en.wikipedia.org/wiki/List_of_presidents_of_the_United_States
https://www.whitehousehistory.org/the-presidents-timeline
https://en.wikipedia.org/wiki/Harry_S._Truman
https://millercenter.org/president/truman/life-in-brief
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://www.trumanlittlewhitehouse.org/key-west/president-truman-biography
https://www.trumanlibrary.gov/education/trivia/biographical-sketch-harry-truman
https://www.history.com/articles/harry-truman
No comments:
Post a Comment