20260624 CDTL HST D602 21 December 1950 Bản ghi nhớ của Thư ký Điều hành Lay gửi Hội đồng An ninh Quốc gia.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d602
Google Translated
Tài liệu số 602
Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, năm 1950, Đông Á và Thái Bình Dương, Tập VI
Hồ sơ Ban Thư ký Điều hành Bộ Ngoại giao: Lô 63D351
Bản ghi nhớ của Thư ký Điều hành Lay gửi Hội đồng An ninh Quốc gia
Tuyệt mật
NSC 64/1
Washington, ngày 21 tháng 12 năm 1950.
Ghi chú của Thư ký Điều hành Hội đồng An ninh Quốc gia về lập trường của Hoa Kỳ đối với Đông Dương
Tham chiếu: NSC 64
Theo đề nghị của Bộ trưởng Quốc phòng, bản ghi nhớ kèm theo của Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân về vấn đề này được gửi tới Hội đồng An ninh Quốc gia để các thành viên nghiên cứu và xem xét; đồng thời, văn bản này cũng được chuyển cho bộ phận tham mưu của Hội đồng An ninh Quốc gia để sử dụng trong quá trình soạn thảo báo cáo trình Hội đồng xem xét.
Khi chuyển tiếp tài liệu đính kèm, Bộ trưởng Quốc phòng cho biết quan điểm của Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân nêu trong đó được đúc kết từ việc xem xét dự thảo tuyên bố chính sách về Đông Dương do Ủy ban Chính sách Viện trợ Đông Nam Á soạn thảo vào đầu tháng Mười.2
James S. Lay, Jr.
[Tài liệu đính kèm]
Bản ghi nhớ của Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân gửi Bộ trưởng Quốc phòng (Marshall)
Tuyệt mật
Washington, ngày 28 tháng 11 năm 1950.
Chủ đề: Các hành động có thể thực hiện trong tương lai tại Đông Dương
1. Theo yêu cầu trong bản ghi nhớ của ông đề ngày 13 tháng 10 năm 1950, Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân đã nghiên cứu "Dự thảo Tuyên bố về Chính sách của Hoa Kỳ đối với Đông Dương trình Hội đồng An ninh Quốc gia (NSC) xem xét" — tài liệu mà ông đã gửi kèm — trên cơ sở xem xét thông điệp đính kèm tại đây (Phụ lục "A" [Phụ lục phụ "A"]) từ Chuẩn tướng F. G. Brink (Quân đội Hoa Kỳ), Trưởng Phái bộ Cố vấn Hỗ trợ Quân sự tại Đông Dương. Ông hẳn còn nhớ rằng Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân đã hoãn đưa ra ý kiến cuối cùng về dự thảo tuyên bố chính sách nêu trên cho đến khi nhận được báo cáo của Tướng Brink.
2. Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân nhận thấy rằng bản tuyên bố về chính sách của Hoa Kỳ do Ủy ban Chính sách Viện trợ Đông Nam Á đề nghị nhìn chung phù hợp với các quan điểm mà họ đã nêu trước đó, bao gồm cả những quan điểm được trình bày trong bản ghi nhớ gửi Ngài về vấn đề Đông Dương đề ngày 27 tháng 10 năm 1950. Tuy nhiên, họ cho rằng dự thảo tuyên bố chính sách của Hoa Kỳ đối với Đông Dương do Ủy ban Chính sách Viện trợ Đông Nam Á đề nghị cần được soạn thảo lại để đáp ứng hiệu quả hơn tình hình cấp bách và nghiêm trọng tại quốc gia này. Theo đó, Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân đã xây dựng bản tuyên bố về các chính sách ngắn hạn và dài hạn dưới đây, đồng thời kiến nghị sử dụng các chính sách này để thay thế cho những nội dung đã nêu trong văn bản do Ủy ban Chính sách Viện trợ Đông Nam Á soạn thảo.
3. Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân nhận thấy rằng các vấn đề quân sự tại Đông Dương có mối liên hệ chặt chẽ với các vấn đề chính trị của khu vực này. Theo đó, nhiều chính sách được đề nghị trong văn bản này chủ yếu thuộc lĩnh vực chính trị. Tuy nhiên, Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân cho rằng nguyên nhân cốt lõi dẫn đến sự sa sút về tình hình an ninh tại Đông Dương nằm ở việc người dân bản địa thiếu ý chí và quyết tâm sát cánh cùng người Pháp một cách toàn tâm toàn ý để chống lại chủ nghĩa cộng sản. Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân nhận định rằng, nếu không có sự ủng hộ của người dân Đông Dương, người Pháp sẽ không bao giờ đạt được một giải pháp quân sự dài hạn và thuận lợi cho vấn đề an ninh tại khu vực này.
4. Bộ Tổng Tham mưu Liên quân đề nghị các mục tiêu ngắn hạn sau đây đối với Đông Dương:
Các Mục tiêu Ngắn hạn
a. Hoa Kỳ cần hành động khẩn cấp, bằng mọi biện pháp khả thi—ngoại trừ việc thực sự khai triển lực lượng quân sự Hoa Kỳ—nhằm ngăn chặn chủ nghĩa cộng sản kiểm soát Đông Dương.
b. Chừng nào tình hình hiện tại còn tiếp diễn, Hoa Kỳ cần tiếp tục đảm bảo rằng trách nhiệm chính trong việc khôi phục hòa bình và an ninh tại Đông Dương vẫn thuộc về phía Pháp.
c. Hoa Kỳ cần nỗ lực phát triển chương trình hỗ trợ quân sự cho Đông Dương dựa trên một kế hoạch quân sự tổng hợp do Pháp soạn thảo, có sự đồng thuận của các Quốc gia Liên kết Đông Dương và được Hoa Kỳ chấp thuận.
(1) Cả kế hoạch và chương trình này đều cần được xây dựng và khia triển một cách khẩn cấp. Tuy nhiên, cần hiểu rõ rằng sự chấp thuận của Hoa Kỳ đối với kế hoạch này chỉ giới hạn ở phạm vi hỗ trợ hậu cần mà Hoa Kỳ có thể đồng ý cung cấp. Viện trợ trong khuôn khổ chương trình cần được chuyển giao cho phía Pháp tại Đông Dương và cho các Quốc gia Liên kết. Việc phân bổ viện trợ quân sự của Hoa Kỳ giữa phía Pháp và các quân đội quốc gia tại Đông Dương cần được các cơ quan chức năng của Pháp và Hoa Kỳ tại Đông Dương phê chuẩn.
(2) Sự ủng hộ của người dân Đông Dương đối với Chính phủ là điều thiết yếu để giải quyết thuận lợi vấn đề an ninh của Đông Dương. Do đó, như một điều kiện để cung cấp thêm những khoản viện trợ quân sự cần thiết cho việc thực hiện kế hoạch quân sự tổng thể đã được thống nhất, Chính phủ Hoa Kỳ cần nhận được sự đảm bảo từ Chính phủ Pháp rằng:
(a) Một chương trình quy định lộ trình tiến tới quyền tự trị cho Đông Dương – dù là trong hay ngoài khuôn khổ Liên hiệp Pháp – sẽ được xây dựng, công bố và khai triển ngay lập tức nhằm củng cố tinh thần dân tộc của người dân Đông Dương trong cuộc đấu tranh chống lại chủ nghĩa cộng sản.
(b) Các quân đội quốc gia của các Quốc gia Liên kết Đông Dương sẽ được tổ chức một cách khẩn cấp. Mặc dù khó có khả năng việc xây dựng các lực lượng này hoàn tất kịp thời để đóng góp đáng kể vào tình hình quân sự hiện tại, nhưng những lợi ích trực tiếp về mặt chính trị và tâm lý mang lại từ động thái này sẽ rất lớn, qua đó tạo ra những lợi ích quân sự tức thời, dù là gián tiếp.
(c) Trong thời gian chờ thành lập và huấn luyện các quân đội quốc gia Đông Dương thành những đơn vị tác chiến hiệu quả, và như một biện pháp khẩn cấp tạm thời, Pháp sẽ điều động thêm lực lượng vũ trang với quân số đầy đủ đến Đông Dương nhằm bảo đảm việc khôi phục hòa bình và an ninh nội bộ tại đây được thực hiện theo đúng tiến trình của kế hoạch quân sự dành cho Đông Dương.
(d) Pháp sẽ thay đổi các quan điểm chính trị và quân sự của mình tại Đông Dương theo hướng:
i. Loại bỏ chính sách "chủ nghĩa thực dân".
ii. Cung cấp sự dẫn dắt, hỗ trợ thích hợp cho các Quốc gia Liên kết.
iii. Bảo đảm thiết lập một cơ cấu chỉ huy quân sự phù hợp, không bị cản trở bởi sự can thiệp chính trị, nhằm tiến hành các hoạt động quân sự hiệu quả và thích hợp. Việc thực hiện hiệu quả những thay đổi này đòi hỏi phải có các nhà lãnh đạo chính trị và quân sự có năng lực và hiệu quả, những người có khả năng ứng phó với tình hình thực tế tại quốc gia đó.
(3) Vào thời điểm thích hợp, Hoa Kỳ cần tiến hành các biện pháp kiểm tra để xác nhận rằng các điều kiện được nêu tại điểm c– (2) ở trên đang được đáp ứng.
d. Hoa Kỳ cần áp dụng mọi biện pháp chính trị và ngoại giao khả thi cần thiết để đạt được sự công nhận đối với các Quốc gia Liên kết từ các quốc gia phi cộng sản khác ở Đông Nam Á và Nam Á.
e. Trong trường hợp xảy ra cuộc tấn công công khai của các lực lượng Tầu cộng có tổ chức nhắm vào Đông Dương, Hoa Kỳ không nên để mình bị cuốn vào một cuộc chiến tranh tổng lực với Tầu cộng; thay vào đó, Hoa Kỳ cần phối hợp với Vương quốc Anh để hỗ trợ Pháp và các Quốc gia Liên kết bằng mọi biện pháp, ngoại trừ việc trực tiếp sử dụng lực lượng quân sự của Hoa Kỳ. Sự hỗ trợ này cần bao gồm việc mở rộng thích hợp chương trình viện trợ quân sự hiện hành cũng như các nỗ lực nhằm [Trang 948] thuyết phục các quốc gia lân cận Đông Dương cam kết triển khai lực lượng vũ trang để chống lại hành động xâm lược.
f. Hoa Kỳ cần ngay lập tức xem xét lại chính sách đối với Đông Dương bất cứ khi nào có dấu hiệu cho thấy Chính phủ Pháp có thể từ bỏ vị thế quân sự tại quốc gia này hoặc có kế hoạch đưa vấn đề Đông Dương ra Liên Hợp Quốc. Trừ khi tình hình thế giới nói chung và tình hình Đông Dương nói riêng có những thay đổi căn bản, Hoa Kỳ nên tìm cách thuyết phục phía Pháp không đưa vấn đề Đông Dương ra Liên Hợp Quốc.
g. Xét việc Đại hội đồng Liên Hợp Quốc đã thông qua nghị quyết "Đoàn kết vì Hòa bình" (Uniting for Peace) do Hoa Kỳ bảo trợ, và trong trường hợp tình hình tại Đông Dương diễn biến tương tự như ở Triều Tiên — nơi từng đòi hỏi sự hiện diện của lực lượng Liên Hợp Quốc — thì Hoa Kỳ có thể sẽ phải chịu nghĩa vụ đạo đức trong việc đóng góp lực lượng vũ trang đã được chỉ định để thực thi nhiệm vụ nhân danh Liên Hợp Quốc. Do đó, việc thực hiện các biện pháp tại Đông Dương nhằm ngăn chặn tình huống buộc Đại hội đồng phải viện dẫn các điều khoản của nghị quyết "Đoàn kết vì Hòa bình" là phù hợp với lợi ích của Hoa Kỳ.
5. Bộ Tổng Tham mưu Liên quân đề nghị các mục tiêu dài hạn sau đây đối với Đông Dương:
Các mục tiêu dài hạn
a. Các lợi ích an ninh của Hoa Kỳ đòi hỏi chính phủ này phải tìm mọi biện pháp — ngoại trừ việc thực sự sử dụng lực lượng quân sự Hoa Kỳ — nhằm ngăn chặn sự lan rộng hơn nữa của chủ nghĩa cộng sản tại Đông Nam Á nói chung và tại Đông Dương thuộc Pháp nói riêng.
b. Hoa Kỳ cần nỗ lực bảo đảm thiết lập các điều kiện tại Đông Dương sao cho không cần đến sự hiện diện của lực lượng vũ trang nước ngoài để duy trì an ninh nội bộ.
c. Hoa Kỳ cần tiếp tục thúc ép phía Pháp thực hiện nghiêm túc cả về mặt văn bản lẫn tinh thần đối với chương trình đã nêu tại mục 4–c–(2)–(a) ở trên, trong đó quy định về việc Đông Dương sẽ tiến tới tự quản, dù là trong hay ngoài khuôn khổ Liên hiệp Pháp.
d. Hoa Kỳ cần tiếp tục ủng hộ việc kết nạp ba Quốc gia Liên kết Đông Dương vào Liên Hợp Quốc.
e. Hoa Kỳ cần khuyến khích việc thiết lập một hình thức thỏa thuận an ninh khu vực phù hợp, bao gồm Đông Dương và các quốc gia khác tại Đông Nam Á, theo các Điều 51 và 52 của Hiến chương Liên Hợp Quốc.
6. Đính kèm (Phụ lục “B” [Phụ lục phụ “B”]) là bản Phân tích được chuẩn bị cho Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân liên quan đến việc nghiên cứu vấn đề này, để Ban Tham mưu Hội đồng An ninh Quốc gia có thể sử dụng. Tuy nhiên, bản Phân tích này chưa được Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân phê duyệt chi tiết.
Gửi Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân:
Omar N. Bradley
Chủ tịch
Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân [Trang 949]
[Phụ lục phụ “A”]
[Sau đây là điện tín số 763 từ Sài Gòn, ngày 4 tháng 11; xem văn bản trong cuốn Quan hệ Hoa Kỳ - Việt Nam, 1945-1967, Quyển 8, trang 405-410.]
[Phụ lục “B”]
Bản phân tích do Ủy ban Khảo sát Chiến lược Liên hợp chuẩn bị cho Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân
Tuyệt mật
[Washington, ngày 17 tháng 11 năm 1950.]
Phân tích
1. Ngày 5 tháng 4 năm 1950, Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân đã gửi một bản ghi nhớ cho Bộ trưởng Quốc phòng, trong đó có nêu rõ, ngoài những điều khác, rằng:
[Tiếp theo là điểm 2 (các tiểu đoạn từ a đến g) trong quan điểm của Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân được Bộ trưởng Quốc phòng chuyển tiếp cho Bộ trưởng Ngoại giao trong thư ngày 14 tháng 4; xem toàn văn ở trang 780.]
2. Chuỗi thất bại gần đây của quân Pháp tại Bắc Kỳ đã làm nổi bật tính cấp bách của tình hình quân sự hiện tại ở Đông Dương, đồng thời cho thấy thực tế rằng Việt Minh đang trở thành mối đe dọa trực tiếp đối với vị thế quân sự của Pháp tại khu vực này. Tình hình quân sự hiện nay rất nghiêm trọng, bởi những ảnh hưởng từ các thất bại của Pháp có thể tạo đà leo thang, gây ra hậu quả tai hại cho cục diện chính trị vốn đã sa sút tại Đông Nam Á. Việc chiếm được các đồn bốt biên giới cho phép Việt Minh duy trì sự liên lạc thông suốt với Tầu cộng.
Trong bối cảnh đa số người dân Đông Dương có thiện cảm với Việt Minh hơn là với phía Pháp và Bảo Đại, bất kỳ sự gia tăng nào về mức độ ủng hộ của công chúng dành cho Việt Minh cũng có thể dẫn đến những hậu quả đáng lo ngại. Tình hình quân sự và chính trị đang ngày càng xấu đi tại Đông Dương thuộc Pháp đòi hỏi Hoa Kỳ phải điều chỉnh chính sách đối với khu vực này nhằm góp phần khôi phục thế cân bằng có lợi cho phía Pháp và Việt Nam.
3. Có một sự khác biệt quan trọng giữa tầm quan trọng chiến lược của Đông Dương đối với Hoa Kỳ trong một cuộc chiến tranh quy mô lớn và tầm quan trọng chiến lược của khu vực này trong bối cảnh chiến tranh lạnh. Các kế hoạch tác chiến hiện hành không tính đến việc khai triển lực lượng quân sự Hoa Kỳ để giữ quyền kiểm soát Đông Dương trong trường hợp xảy ra chiến tranh toàn cầu. Tuy nhiên, nếu phe cộng sản giành quyền kiểm soát Đông Dương vào bất kỳ thời điểm nào khác ngoài bối cảnh chiến tranh toàn cầu, điều này sẽ ngay lập tức tạo ra tình trạng nguy hiểm đối với an ninh nội bộ của tất cả các quốc gia Đông Nam Á khác, cũng như Philippines và Indonesia, đồng thời [Trang 950] góp phần dẫn đến nguy cơ các nước này cuối cùng cũng sẽ rơi vào tay phe cộng sản.
Ngay cả Ấn Độ và Pakistan cũng sẽ bị đe dọa. Do đó, việc để Đông Dương rơi vào tay cộng sản sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến an ninh của Hoa Kỳ. Ngoài ra, sự mất mát này còn gây ra những tác động sâu rộng về mặt chính trị và tâm lý đối với các quốc gia không cộng sản khác trên toàn thế giới. Xét đến lợi ích an ninh của Hoa Kỳ tại khu vực này cũng như tình hình đang vô cùng cấp bách tại đây, Hoa Kỳ cần cấp tốc hành động—bằng mọi biện pháp khả thi, ngoại trừ việc trực tiếp sử dụng lực lượng quân sự—nhằm ngăn chặn Đông Dương rơi vào tay cộng sản.
4. Dường như phải đến lúc này, người Pháp mới bắt đầu nhận thức được những biện pháp quân sự và chính trị cần thiết để củng cố vị thế của họ tại Đông Dương. Tuy nhiên, thái độ và hành động của phía Pháp không được phép làm lu mờ lợi ích của Hoa Kỳ trong việc giải quyết vấn đề Đông Dương.
5. Có ý kiến cho rằng nếu Pháp tiếp tục ở lại Đông Dương, quốc gia này có thể sẽ rơi vào tay phe cộng sản, bất kể Hoa Kỳ có khai triển các chương trình viện trợ quân sự nào đi nữa. Lối suy nghĩ này mặc định rằng hoặc là năng lực quân sự của Pháp và các thuộc địa của họ quá yếu kém đến mức hoàn toàn không thể đối phó nổi với lực lượng Việt Minh, hoặc là Chính phủ Pháp quá ngoan cố và thiếu thực tế đến mức không chịu nhìn thẳng vào sự thật.
Các đánh giá tình báo hiện tại không xếp Pháp và các thuộc địa của nước này vào nhóm có năng lực quân sự thấp kém như vậy. Mặc dù cho đến nay, thái độ của Chính phủ Pháp đối với Đông Dương thuộc Pháp vẫn mang tính trì hoãn và do đó thể hiện sự yếu kém, nhưng người ta tin rằng Chính phủ Pháp hiện đã nhận thức được mức độ nghiêm trọng của tình hình, đặc biệt là tình hình chính trị.
6. Hoa Kỳ cần thúc giục Pháp thực hiện trách nhiệm của mình bằng cách triển khai các biện pháp quân sự, chính trị và kinh tế—bao gồm cả việc thay đổi nhân sự lãnh đạo—nhằm cứu Đông Dương khỏi sự kiểm soát của cộng sản. Nếu Pháp quyết định rút khỏi Đông Dương thuộc Pháp, thì gần như chắc chắn rằng Liên Hợp Quốc sẽ chỉ có rất ít cơ hội xoay chuyển tình thế tại quốc gia này theo hướng có lợi cho các cường quốc phương Tây.
7. Dưới đây là ba phương án chính có tính chất quân sự có thể được áp dụng nhằm đạt được hòa bình và an ninh tại Đông Dương, để đối phó với mối đe dọa nội bộ từ Việt Minh hoặc mối đe dọa bên ngoài từ Trung cộng:
a. Thông qua hành động vũ trang của Pháp và các Quốc gia Liên kết Đông Dương, phối hợp cùng lực lượng của Hoa Kỳ và/hoặc các cường quốc phương Tây khác;
b. Thông qua hành động vũ trang của Pháp và các Quốc gia Liên kết Đông Dương với sự hỗ trợ và viện trợ quân sự từ Hoa Kỳ; và
c. Thông qua hành động của Liên Hợp Quốc, hoặc là theo nghị quyết "Đoàn kết vì Hòa bình" do Hoa Kỳ bảo trợ, hoặc là thông qua việc Pháp rút quân [Trang 951] khỏi Đông Dương và hành động của Liên Hợp Quốc tương tự như trường hợp của Hà Lan và Indonesia.
8. Trong trường hợp các lực lượng Tầu cộng có tổ chức thực hiện cuộc tấn công công khai vào Đông Dương, Hoa Kỳ không nên để mình bị cuốn vào một cuộc chiến tranh tổng lực với Tầu cộng và do đó không nên khai triển lực lượng Hoa Kỳ tới khu vực này; Hoa Kỳ cũng không nên đưa lực lượng quân sự vào Đông Dương để hỗ trợ người Pháp khôi phục an ninh nội bộ. Những cơ sở cho quan điểm này bao gồm:
a. Việc lực lượng Hoa Kỳ tham chiến chống lại lực lượng Việt Minh nhiều khả năng sẽ dẫn đến chiến tranh với Trung cộng;
b. Một cuộc chiến tranh toàn diện với Tầu cộng, gần như chắc chắn, sẽ phải được xem là khúc dạo đầu cho một cuộc chiến tranh toàn cầu;
c. Kẻ thù chính của chúng ta trong một cuộc chiến tranh toàn cầu sẽ là Liên Xô;
d. Rất có thể, chiến trường trọng yếu của chúng ta trong trường hợp xảy ra chiến tranh toàn cầu sẽ là Tây Âu; và
e. Lực lượng của các cường quốc phương Tây không đủ để vừa tiến hành chiến tranh trên lục địa châu Á, vừa hoàn thành các mục tiêu đã định của phe Đồng minh tại châu Âu.
9. Mặc dù việc triển khai một lực lượng quân sự hạn chế của Hoa Kỳ có thể đủ để đánh bại Việt Minh tại Đông Dương, nhưng nhiều khả năng hành động này sẽ dẫn đến sự can thiệp sâu rộng của Hoa Kỳ vào khu vực—tương tự như tại Triều Tiên—hoặc thậm chí là một cuộc chiến tranh toàn cầu. Do đó, việc khai triển bất kỳ lực lượng nào mang tính chất "tượng trưng" hay "quy mô nhỏ" của Hoa Kỳ tại Đông Dương đều tiềm ẩn nguy cơ lớn đối với các lợi ích an ninh của Hoa Kỳ.
10. Đông Dương là khu vực mà Pháp chịu trách nhiệm chính, và việc khôi phục hòa bình cũng như an ninh tại đó cần tiếp tục do Pháp đảm nhiệm. Sự can thiệp công khai của bất kỳ cường quốc nước ngoài nào nhằm ủng hộ Pháp sẽ ngay lập tức làm gia tăng nguy cơ xảy ra chiến tranh toàn cầu, đồng thời khiến Pháp và các cường quốc đó có nguy cơ bị cáo buộc theo đuổi chủ nghĩa đế quốc.
11. Cho đến nay, dường như phía Pháp đã thất bại tại Đông Dương trong việc bảo đảm sự lãnh đạo chính trị và quân sự thỏa đáng, xây dựng các kế hoạch quân sự hợp lý cũng như sử dụng hiệu quả các nguồn lực quân sự của mình. Tuy nhiên, tình hình tại Đông Dương đang cấp bách đến mức chương trình viện trợ quân sự hiện tại của Hoa Kỳ dành cho khu vực này cần được duy trì, đồng thời cần có các biện pháp đẩy nhanh việc vận chuyển khí tài đã được phân bổ cho nơi đây. Dẫu vậy, sẽ là điều lý tưởng nếu chương trình viện trợ quân sự của Hoa Kỳ được khai triển dựa trên một kế hoạch quân sự toàn thể cho Đông Dương do phía Pháp xây dựng, có sự đồng thuận của các Quốc gia Liên kết Đông Dương và được Hoa Kỳ chấp thuận.
Kế hoạch này cần được xây dựng dựa trên kết quả các cuộc thảo luận cấp chuyên viên giữa đại diện ba nước tại Sài Gòn. Ngay từ đầu, cần làm rõ rằng sự chấp thuận của Hoa Kỳ [Trang 952] đối với kế hoạch này chỉ giới hạn ở phạm vi hỗ trợ hậu cần mà Hoa Kỳ có thể đồng ý cung cấp. Nếu thời gian cho phép, đại diện quân sự của Vương quốc Anh cũng có thể được mời tham dự. Kế hoạch cần bao gồm một lộ trình thời gian cụ thể. Đồng thời, cũng cần trình các bảng ước tính về nhu cầu vật tư, trang bị mà Hoa Kỳ dự kiến sẽ cung cấp khẩn cấp.
12. Sự ủng hộ rộng rãi của người dân Đông Dương đối với Chính phủ là điều thiết yếu để giải quyết thuận lợi vấn đề an ninh của Đông Dương. Do đó, như một điều kiện để cung cấp thêm viện trợ quân sự cho Đông Dương, vốn cần thiết cho việc thực hiện kế hoạch quân sự tổng thể đã được thỏa thuận, Chính phủ Hoa Kỳ cần nhận được sự đảm bảo từ Chính phủ Pháp rằng:
a. Một chương trình hướng tới việc trao quyền tự trị cho Đông Dương — dù là trong hay ngoài khuôn khổ Liên hiệp Pháp — sẽ được xây dựng, công bố và khai triển ngay lập tức nhằm củng cố tinh thần dân tộc của người dân Đông Dương trong cuộc đấu tranh chống lại chủ nghĩa cộng sản;
b. Các quân đội quốc gia của các Quốc gia Liên kết Đông Dương sẽ được tổ chức một cách khẩn cấp. Mặc dù khó có khả năng việc xây dựng các lực lượng này sẽ hoàn tất kịp thời để đóng góp đáng kể vào tình hình quân sự hiện tại, nhưng những lợi ích trực tiếp về mặt chính trị và tâm lý mang lại từ chủ trương này sẽ rất lớn, qua đó tạo ra những lợi ích quân sự tức thời, dù là gián tiếp;
c. Trong khi chờ đợi việc thành lập và huấn luyện các đội quân quốc gia Đông Dương thành những đơn vị hiệu quả, và như một biện pháp khẩn cấp tạm thời, Pháp sẽ điều động thêm đủ lực lượng vũ trang đến Đông Dương để bảo đảm việc khôi phục hòa bình và an ninh nội bộ ở nước này được thực hiện theo đúng tiến độ của kế hoạch quân sự tổng thể dành cho Đông Dương; và
d. Pháp sẽ thay đổi các quan điểm chính trị và quân sự của mình tại Đông Dương theo hướng:
(1) Loại bỏ chính sách "chủ nghĩa thực dân";
(2) Cung cấp sự dẫn dắt, hỗ trợ thích hợp cho các Quốc gia Liên kết; và
(3) Bảo đảm thiết lập một cơ cấu chỉ huy quân sự phù hợp, không bị cản trở bởi sự can thiệp chính trị, nhằm tiến hành các hoạt động quân sự hiệu quả và thích hợp.
Việc thực hiện hiệu quả những thay đổi này đòi hỏi phải có các nhà lãnh đạo chính trị và quân sự có năng lực và hiệu quả, những người có khả năng ứng phó với tình hình thực tế tại quốc gia đó.
13. Vào thời điểm thích hợp, Hoa Kỳ nên tiến hành kiểm tra để đảm bảo rằng các điều kiện nêu trong đoạn 12 ở trên đang được thực hiện. Hoa Kỳ cũng nên tiếp tục
[Trang 953] duy trì việc xem xét liên tục tình hình ở Đông Dương và nên sẵn sàng sửa đổi chính sách của mình khi điều kiện cho phép.
14. Trong trường hợp các lực lượng Tầu cộng có tổ chức thực hiện một cuộc tấn công công khai vào Đông Dương, Hoa Kỳ không nên để mình bị cuốn vào một cuộc chiến tranh tổng lực với Tầu Cộng; thay vào đó, Hoa Kỳ cần phối hợp với Vương quốc Anh để hỗ trợ Pháp và các Quốc gia Liên kết bằng mọi biện pháp, ngoại trừ việc trực tiếp sử dụng lực lượng quân sự của Hoa Kỳ. Sự hỗ trợ này cần bao gồm việc mở rộng một cách thích hợp chương trình viện trợ quân sự hiện hành.
15. Việc Pháp đưa vấn đề ra Liên Hợp Quốc nhiều khả năng sẽ gây bất lợi cho các cường quốc phương Tây, bởi lẽ sự cai trị của Pháp đối với thuộc địa của mình khó có thể nhận được sự ủng hộ từ Đại hội đồng Liên Hợp Quốc. Liên Xô đã công nhận nhà cầm quyền Việt Minh; do đó, cần lường trước khả năng Liên Xô sẽ sử dụng quyền phủ quyết tại Hội đồng Bảo an để ngăn chặn bất kỳ sự hỗ trợ nào dành cho Pháp. Xét những yếu tố nêu trên, trừ khi tình hình thế giới nói chung và tình hình Đông Dương nói riêng có những thay đổi căn bản, Hoa Kỳ nên tìm cách thuyết phục Pháp không đưa vấn đề Đông Dương ra Liên Hợp Quốc.
16. Vì Đại hội đồng Liên Hợp Quốc đã thông qua nghị quyết "Đoàn kết vì Hòa bình" do Hoa Kỳ bảo trợ, nên nếu tình hình tại Đông Dương diễn biến theo chiều hướng tương tự như ở Triều Tiên — nơi cần đến sự hiện diện của lực lượng Liên Hợp Quốc — thì Hoa Kỳ có thể sẽ phải chịu trách nhiệm về mặt đạo lý trong việc đóng góp lực lượng vũ trang đã được chỉ định để thực thi nhiệm vụ nhân danh Liên Hợp Quốc. Do đó, việc thực hiện các biện pháp tại Đông Dương nhằm ngăn chặn nguy cơ Đại hội đồng phải viện dẫn các điều khoản của nghị quyết "Đoàn kết vì Hòa bình" là phù hợp với lợi ích của Hoa Kỳ. Tuy nhiên, trong trường hợp Pháp đưa vấn đề Đông Dương ra Liên Hợp Quốc, Hoa Kỳ nên cân nhắc việc ủng hộ chủ trương Pháp sớm rút khỏi khu vực này, đồng thời ủng hộ các hành động của Liên Hợp Quốc tương tự như cách tổ chức này đã xử lý vụ việc giữa Hà Lan và Indonesia.
17. Có vẻ như, xét đến tình trạng bất ổn tại Đông Nam Á nói chung và Đông Dương nói riêng, bất kỳ thắng lợi quân sự nào trước phe cộng sản tại Đông Dương cũng chỉ mang tính nhất thời. Giải pháp lâu dài cho tình trạng bất ổn ở Đông Dương nằm ở việc Pháp thực hiện những nhượng bộ sâu rộng về chính trị và kinh tế, cũng như việc ba Quốc gia Liên kết cuối cùng sẽ đạt được quyền tự trị trong khuôn khổ Liên hiệp Pháp hoặc giành được độc lập hoàn toàn khỏi Pháp. Dưới góc độ của Hoa Kỳ, việc gây sức ép buộc Pháp phải thể hiện vai trò lãnh đạo cần thiết để khởi xướng các cải cách này và trao quyền tự trị sẽ ít tiêu tốn sinh mạng cũng như nguồn lực quốc gia của Hoa Kỳ hơn so với việc chúng ta trực tiếp cam kết tham gia về mặt quân sự.
1. Báo cáo chưa hoàn tất trong năm 1950.↩
2. Tham chiếu tài liệu SEAC D–21, Bản sửa đổi số 1, ngày 11 tháng 10, tr. 886.↩
3. Không tìm thấy trong hồ sơ của Bộ Ngoại giao.↩
4. Để xem nội dung của “Phụ lục [Phụ lục phụ] A” – bức điện số 763 từ Sài Gòn ngày 4 tháng 11, trong đó Chuẩn tướng Brink phân tích tình hình quân sự – hãy xem tài liệu *United States–Vietnam Relations, 1945–1967* (Quan hệ Hoa Kỳ–Việt Nam, 1945–1967), Tập 8, tr. 405–410.↩
5. Không tìm thấy trong hồ sơ của Bộ Ngoại giao.↩
6. Để xem tài liệu về Nghị quyết “Đoàn kết vì Hòa bình” (Uniting for Peace), xem Tập II, tr. 240 và các trang tiếp theo.↩
List of abbreviations and symbols
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d602
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp1
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp5
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/ch6
1. Document 602
Foreign Relations of the United States, 1950, East Asia and the Pacific, Volume VI
Department of State Executive Secretariat Files: Lot 63D351
Memorandum by the Executive Secretary (Lay) to the National Security Council
top secret
NSC 64/1
Washington, December 21, 1950.
Note by the Executive Secretary to the National Security Council on the Position of the United States With Respect to Indochina
Reference: NSC 64
At the request of the Secretary of Defense, the enclosed memorandum by the Joint Chiefs of Staff on the subject is circulated herewith for the information and consideration of the National Security Council and referred to the NSC Staff for use in the preparation of a report for Council consideration.1
In transmitting the enclosure, the Secretary of Defense stated that the views of the Joint Chiefs of Staff contained therein are based on their review of a proposed draft statement of policy on Indochina which was formulated by the Southeast Asia Aid Policy Committee early in October.2
James S. Lay, Jr.
[Enclosure]
Memorandum by the Joint Chiefs of Staff to the Secretary of Defense (Marshall)
top secret
Washington, 28 November 1950.
Subject: Possible Future Action in Indochina
1.
In accordance with the request contained in your memorandum, dated 13 October 1950,3 the Joint Chiefs of Staff have studied the “Proposed Statement of U.S. Policy on Indochina for NSC Consideration”, which you enclosed, in the light of the message enclosed herewith (Enclosure “A” [Subenclosure “A”])4 from Brigadier General F. G. Brink (USA), Chief, Military Assistance Advisory Group, Indochina. You will recall that the Joint Chiefs of Staff withheld final comment on the subject draft policy statement until the Brink report was received.
2.
The Joint Chiefs of Staff consider that the statement of United States policy proposed by the Southeast Asia Aid Policy Committee conforms generally to their previously expressed views, including those contained in their memorandum to you on Indochina dated 27 October 1950.5 They are of the opinion, however, that the draft statement of United States policy on Indochina proposed by the Southeast Asia Aid Policy Committee should be recast so as to meet more effectively the immediate and critical situation in that country. Accordingly, the Joint Chiefs of Staff have formulated the following statement of short-term and long-term policies which they recommend be substituted for those included in the paper prepared by the Southeast Asia Aid Policy Committee.
3.
The Joint Chiefs of Staff recognize that the military problems of Indochina are closely interrelated with the political problems of the area. Accordingly, many of the policies recommended herein lie largely in the political field. The Joint Chiefs of Staff consider, however, that the fundamental causes of the deterioration in the Indochinese security situation lie in the lack of will and determination on the part of the indigenous people of Indochina to join wholeheartedly with the French in resisting communism. The Joint Chiefs of Staff consider that, without popular support of the Indochinese people, the French will never achieve a favorable long-range military settlement of the security problem of Indochina.
4.
The Joint Chiefs of Staff recommend the following short-term objectives for Indochina:
Short-Term Objectives
a.
The United States should take action, as a matter of urgency, by all means practicable short of the actual employment of United States military forces, to deny Indochina to communism.
b.
As long as the present situation exists, the United States should continue to insure that the primary responsibility for the restoration of peace and security in Indochina rests with the French.
c.
The United States should seek to develop its military assistance program for Indochina based on an over-all military plan prepared by the French, concurred in by the Associated States of Indochina, and acceptable to the United States.
(1)
Both the plan and the program should be developed and implemented as a matter of urgency. It should be clearly understood, however, that United States acceptance of the plan is limited to the logistical support which the United States may agree to furnish. The aid provided under the program should be furnished to the French in Indochina and to the Associated States. The allocation of United States military assistance as between the French and the national armies of Indochina should be approved by the French and United States authorities in Indochina.
(2)
Popular support of the Government by the Indochinese people is essential to a favorable settlement of the security problem of Indochina. Therefore, as a condition to the provision of those further increases in military assistance to Indochina necessary for the implementation of an agreed over-all military plan, the United States Government should obtain assurances from the French Government that:
(a)
A program providing for the eventual self-government of Indochina either within or outside of the French Union will be developed, made public, and implementation initiated at once in order to strengthen the national spirit of the Indochinese in opposition to communism.
(b)
National armies of the Associated States of Indochina will be organized as a matter of urgency. While it is doubtful that the build-up of these armies can be accomplished in time to contribute significantly to the present military situation, the direct political and psychological benefits to be derived from this course would be great and would thus result in immediate, although indirect, military benefits.
(c)
Pending the formation and training of Indochinese national armies as effective units, and as an interim emergency measure, France will dispatch sufficient additional armed forces to Indochina to insure that the restoration of peace and internal security in that country will be accomplished in accordance with the timetable of the over-all military plan for Indochina.
(d)
France will change its political and military concepts in Indochina to:
i.
Eliminate its policy of “colonialism”.
ii.
Provide proper tutelage to the Associated States.
iii.
Insure that a suitable military command structure, unhampered by political interference, is established to conduct effective and appropriate military operations. The effective implementation of these changes will require competent and efficient political and military leaders who will be able to cope with the conditions in that country.
(3)
At an appropriate time the United States should institute checks to satisfy itself that the conditions set forth in subparagraph c–(2) above are being fulfilled.
d.
The United States should exert all practicable political and diplomatic measures required to obtain the recognition of the Associated States by the other non-communist states of Southeast and South Asia.
e.
In the event of overt attack by organized Chinese Communist forces against Indochina, the United States should not permit itself to become engaged in a general war with Communist China but should, in concert with the United Kingdom, support France and the Associated States by all means short of the actual employment of United States military forces. This support should include appropriate expansion of the present military assistance program and endeavors to [Page 948] induce States in the neighborhood of Indochina to commit armed forces to resist the aggression.
f.
The United States should immediately reconsider its policy toward Indochina whenever it appears that the French Government may abandon its military position in that country or plans to refer the problem of Indochina to the United Nations. Unless the situation throughout the world generally, and Indochina specifically, changes materially, the United States should seek to dissuade the French from referring the Indochina question to the United Nations.
g.
Inasmuch as the United States-sponsored resolution, “Uniting for Peace”, has been adopted by the General Assembly of the United Nations,6 and should a situation develop in Indochina in a manner similar to that in Korea in which United Nations forces were required, the United States would then probably be morally obligated to contribute its armed forces designated for service on behalf of the United Nations. It is, therefore, in the interests of the United States to take such action in Indochina as would forestall the need for the General Assembly to invoke the provisions of the resolution, “Uniting for Peace”.
5.
The Joint Chiefs of Staff recommend the following long-term objectives for Indochina:
Long-Term Objectives
a.
United States security interests demand that this government, by all means short of the actual employment of United States military forces, seek to prevent the further spread of communism in Southeast Asia generally and, in particular, in French Indochina.
b.
The United States should seek to insure the establishment of such conditions in Indochina that no foreign armed forces will be required for the maintenance of internal security.
c.
The United States should continue to press the French to carry out in letter and in spirit the program referred to in paragraph 4—c–(2)–(a) above, providing for the eventual self-government of Indochina either within or outside of the French Union.
d.
The United States should continue to favor the entry of the three Associated States of Indochina into the United Nations.
e.
The United States should encourage the establishment of an appropriate form of regional security arrangement embracing Indochina and the other countries of Southeast Asia under Articles 51 and 52 of the United Nations Charter.
6.
There is enclosed (Enclosure “B” [Subenclosure “B”]) for possible use by the National Security Council Staff the Analysis which was prepared for the Joint Chiefs of Staff in connection with their study of the problem. This Analysis, however, has not received their detailed approval.
For the Joint Chiefs of Staff:
Omar N. Bradley
Chairman
Joint Chiefs of Staff
[Subenclosure “A”]
[Here follows telegram 763 from Saigon, November 4; for text, see United States–Vietnam Relations, 1945–1967, Book 8, pages 405–410.]
[Subenclosure “B”]
Analysis Prepared for the Joint Chiefs of Staff by the Joint Strategic Survey Committee
top secret
[Washington, November 17, 1950.]
Analysis
1.
On 5 April 1950 the Joint Chiefs of Staff forwarded a memorandum to the Secretary of Defense in which it was stated, among other things, that:
[Here follows point 2 (subparagraphs a through g) of the views of the Joint Chiefs of Staff as transmitted by the Secretary of Defense to the Secretary of State in a letter dated April 14; for text, see page 780.]
2.
The series of defeats suffered recently by the French in northern Tonkin serves to focus attention upon the urgency of the current military situation in Indochina and points up the fact that the Viet Minhs now constitute a direct threat to the French military position in Indochina. The current military situation is serious since the effect produced by the impact of French defeats can gain momentum which may have dire repercussions upon an already deteriorating political situation in Southeast Asia. By taking over border posts, the Viet Minhs now can maintain uninterrupted liaison with Communist China. At this time when a majority of the Indochinese are favorably disposed toward the Viet Minhs, as opposed to the French and Bao Dai, any increases in popular support of the Viet Minhs could have alarming consequences. The deteriorating military and political situation in French Indochina demands that the United States policy toward Indochina be recast in order to assist in restoring the balance in favor of the French and Vietnamese.
3.
There is an important difference between the strategic importance of Indochina to the United States in a major war and its strategic importance in a cold war. Current war plans do not contemplate the deployment of United States military forces for the retention of Indochina in the event of global war. However, if the communists gained control of Indochina at any time other than in the course of a global war, this would bring about almost immediately a dangerous condition with respect to the internal security of all of the other countries of Southeast Asia, as well as the Philippines and Indonesia, and would [Page 950] contribute to their probable eventual fall to communism. Even India and Pakistan would be threatened. Thus the loss of Indochina to communism would have direct implications on United States security. In addition, this loss would have widespread political and psychological repercussions upon other non-communist states throughout the world. In view of United States security interests in the country, and the critical situation now existing there, the United States should take action, as a matter of urgency, by all means practicable short of the actual employment of United States military forces, to deny Indochina to communism.
4.
It appears that the French are only now beginning to recognize the military and political measures which must be undertaken in order to secure the French position in Indochina. The French attitudes and actions, however, must not be permitted to obscure the United States interest in the solution of the Indochina problem.
5.
It has been suggested that if the French remain in Indochina that country might be lost to communism, regardless of the military aid programs which the United States may implement. This thinking presupposes either such a low order of military power in France and her colonies as to make it utterly impossible for that nation to cope with the Viet Minhs or such intransigence and unrealism in the French Government as to preclude it from facing facts. Current intelligence estimates do not accord France and her colonies this low order of military power. While, up to this time, the attitude of the French Government toward French Indochina has been one of temporization and consequently one of weakness, it is believed that the seriousness of the situation, particularly the political situation, may now have been recognized by the French Government.
6.
The United States should urge France to meet its responsibility by taking the military, political, and economic action, including the injection of new leadership, necessary to save Indochina from communism. If France decides to withdraw from French Indochina, there would, in all probability, be only a slight chance that the United Nations could retrieve the situation in that country in favor of the Western Powers.
7.
The following are the three major courses with military implications which might be adopted to achieve peace and security in Indochina against either the internal threat of the Viet Minhs or the external threat of Communist China:
a.
Through armed action by France and the Associated States of Indochina together with the forces of the United States and/or other Western Powers;
b.
By armed action by France and the Associated States of Indochina supported by United States military aid and assistance; and
c.
By United Nations action either under the United States-sponsored resolution, “Uniting for Peace,” or by French withdrawal [Page 951] from Indochina and action by the United Nations similar to that followed in the case of the Netherlands and Indonesia.
8.
In the event of overt attack by organized Chinese Communist forces against Indochina the United States should not permit itself to become engaged in a general war with Communist China and should not, therefore, commit United States forces to that area; neither should the United States commit its military forces to Indochina in order to assist the French in restoring internal security. The considerations underlying these views are:
a.
Involvement of United States forces against Viet Minh forces would be likely to lead to war with Communist China;
b.
A general war with Communist China would, in all probability, have to be taken as a prelude to global war;
c.
Our major enemy in a global war would be the USSR;
d.
Our primary theater in the event of a global war would, in all probability, be Western Europe; and
e.
The forces of the Western Powers are insufficient to wage war on the mainland of Asia and at the same time accomplish the predetermined Allied objectives in Europe.
9.
While minor commitments of United States military forces might be sufficient to defeat the Viet Minhs in Indochina it is more probable that such commitments would lead to a major involvement of the United States in that area similar to that in Korea or even to global war. Accordingly, there would be great potential danger to the security interests of the United States in the commitment of any “token” or “minor” United States forces in Indochina.
10.
Indochina is an area in which the French bear primary responsibility, and the problem of restoration of peace and security to that country should continue to rest with the French. Overt intervention by any foreign power on the side of France would immediately enhance the danger of a global war and would lay France and the other foreign powers open to a charge of imperialism.
11.
Thus far the French apparently have failed in Indochina to provide adequate political and military leadership, to develop sound military plans, and to utilize properly their military resources. The urgency of the situation in Indochina, however, is so great that the present United States military aid program for that country should continue, and steps should be taken to expedite shipment of the matériel earmarked for that area. However, it would be desirable for the United States military assistance program to be based on an over-all military plan for Indochina developed by the French, concurred in by the Associated States of Indochina, and acceptable to the United States. This plan should be developed as a result of staff talks conducted in Saigon among representatives of the three countries. It should be made clear from the outset that United States acceptance [Page 952] of the plan is limited to the logistical support which the United States may agree to furnish. If time permits, military representatives of the United Kingdom also might be invited to attend. There should be a timetable to the plan. Estimates of matériel requirements which the United States would be expected to provide on an accelerated basis should also be submitted.
12.
Popular support of the Government by the Indochinese people is essential to a favorable settlement of the security problem of Indochina. Therefore, as a condition to the provision of those further increases in military assistance to Indochina necessary for the implementation of an agreed over-all military plan, the United States Government should obtain assurances from the French Government that:
a.
A program providing for the eventual self-government of Indochina either within or outside of the French Union will be developed, made public, and implementation initiated at once in order to strengthen the national spirit of the Indochinese in opposition to communism;
b.
National armies of the Associated States of Indochina will be organized as a matter of urgency. While it is doubtful that the build-up of these armies can be accomplished in time to contribute significantly to the present military situation, the direct political and psychological benefits to be derived from this course would be great and would thus result in immediate, although indirect, military benefits;
c.
Pending the formation and training of Indochinese national armies as effective units, and as an interim emergency measure, France will dispatch sufficient additional armed forces to Indochina to insure that the restoration of peace and internal security in that country will be accomplished in accordance with the timetable of the over-all military plan for Indochina; and
d.
France will change its political and military concepts in Indochina to:
(1)
Eliminate its policy of “colonialism”;
(2)
Provide proper tutelage to the Associated States; and
(3)
Insure that a suitable military command structure, unhampered by political interference, is established to conduct effective and appropriate military operations.
The effective implementation of these changes will require competent and efficient political and military leaders who will be able to cope with the conditions in that country.
13.
At an appropriate time the United States should institute checks to satisfy itself that the conditions set forth in paragraph 12 above are being fulfilled. The United States should also continue to [Page 953] maintain the situation in Indochina under continuing review and should be prepared to revise its policy when conditions warrant.
14.
In the event of overt attack by organized Chinese Communist forces against Indochina, the United States should not permit itself to become engaged in a general war with Communist China but should, in concert with the United Kingdom, support France and the Associated States by all means short of the actual employment of United States military forces. This support should include appropriate expansion of the present military assistance program.
15.
Any appeal by France to the United Nations would, in all probability, be embarrassing for the Western Powers since the rule of France over its colony is not likely to be well received by the General Assembly of the United Nations. The USSR has recognized the Viet Minh Government and, therefore, a veto by the USSR of any assistance for France would have to be expected in the Security Council. In view of the foregoing, unless the situation throughout the world generally and in Indochina specifically changes materially, the United States should seek to dissuade the French from referring the Indochina question to the United Nations.
16.
Inasmuch as the United States-sponsored resolution, “Uniting for Peace,” has been adopted by the General Assembly of the United Nations, and should a situation develop in Indochina in a manner similar to that in Korea in which United Nations forces were required, the United States would then probably be morally obligated to contribute its armed forces designated for service on behalf of the United Nations. It is, therefore, in the interests of the United States to take such action in Indochina as would forestall the need for the General Assembly to invoke the provisions of the resolution, “Uniting for Peace.” Should France, however, refer the question of Indochina to the United Nations, the United States should give consideration to adopting a position favoring early French withdrawal from Indochina and action by the United Nations similar to that followed in the case of the Netherlands and Indonesia.
17.
It appears that, in view of the unrest in Southeast Asia generally and in Indochina specifically, any military victory in Indochina over the communists would be temporary in nature. The long-term solution to the unrest in Indochina lies in sweeping political and economic concessions by France and in the ultimate self-government of the three Associated States within the French Union or their complete independence of France. From the viewpoint of the United States, pressure on France to provide the much needed leadership to initiate these reforms and to grant self-government will prove less expensive in United States lives and national treasure than military commitments by us.
1. Report not completed in 1950.↩
2. Reference is to document SEAC D–21, Rev. 1, October 11, p. 886.↩
3. Not found in Department of State files.↩
4. For the text of “Enclosure [Subenclosure] A”, telegram 763 from Saigon, November 4, in which Brigadier General Brink analyzed the military situation, see United States–Vietnam Relations, 1945–1967, Book 8, pp. 405–410.↩
5. Not found in Department of State files.↩
6. For documentation on the “Uniting for Peace” Resolution, see vol. ii, pp. 240 ff.↩
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d602
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_948
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_949
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_950
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_951
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_952
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_953
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_886
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v02/pg_240
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_780
Thân thế (các) nhân vật
Harry S. Truman
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://en.wikipedia.org/wiki/List_of_presidents_of_the_United_States
https://www.whitehousehistory.org/the-presidents-timeline
https://en.wikipedia.org/wiki/Harry_S._Truman
https://millercenter.org/president/truman/life-in-brief
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://www.trumanlittlewhitehouse.org/key-west/president-truman-biography
https://www.trumanlibrary.gov/education/trivia/biographical-sketch-harry-truman
https://www.history.com/articles/harry-truman
No comments:
Post a Comment