20260611 CDTL HST D589 21 November 1950 Điện tín của Đại sứ Bruce tại Pháp gửi Bộ trưởng Ngoại giao. Vấn đề hành chính và chống Việt Minh.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d589
Google Translated
Tài liệu 589
Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1950, Đông Á và Thái Bình Dương, Tập VI
751G.00/11–2150: Điện tín của Đại sứ Bruce tại Pháp gửi Bộ trưởng Ngoại giao.
Tuyệt mật
Paris, ngày 21 tháng 11 năm 1950 — 8 giờ tối
2873. Sáng nay, tôi đã gặp ông Letourneau để thảo luận về các vấn đề liên quan đến Đông Dương. Tôi đã thuật lại cho ông nghe nội dung các cuộc trao đổi của tôi với ông Malcolm McDonald; ông Letourneau cho biết ông rất hài lòng về chuyến thăm Paris của ông McDonald, cũng như về thái độ đầy thiện chí và mang tính xây dựng của vị này. Tôi cũng đã hỏi về những tin đồn cho rằng phía Pháp có thể đang cân nhắc việc bổ nhiệm một vị tướng lĩnh để nắm quyền kiểm soát tối cao đối với cả các vấn đề quân sự lẫn chính trị tại khu vực đó. Ông Letourneau đã khẳng định với tôi rằng hiện tại ông hoàn toàn không có ý định thay thế ông Pignon—người mà ông đang cảm thấy hoàn toàn hài lòng—và việc thay thế này cũng không nằm trong diện cân nhắc, ngay cả đối với những kế hoạch trong tương lai.
Rõ ràng là ông thiên về vai trò một người đứng đầu dân sự hơn là một chỉ huy quân sự. Ông cho biết một số đồng nghiệp đã đề nghị rằng có lẽ chính ông nên đích thân tới đó để đảm nhận việc giám sát; tuy nhiên, ông lại phản đối ý kiến này, bởi ông nhận định rằng những vấn đề nảy sinh chủ yếu mang tính chính trị, và các quyết định cuối cùng liên quan đến chúng nhất thiết phải được đưa ra tại Paris.
Ông vẫn chưa nhận được phúc đáp từ Bộ Ngoại giao về các cuộc trao đổi của chúng ta ngày hôm qua liên quan đến việc tăng cường phối hợp giữa các đại diện của Hoa Kỳ và Pháp tại Ủy ban Quốc tế (IC); tuy nhiên, ông bày tỏ mong muốn thiết lập sự phối hợp chặt chẽ nhất có thể, và nếu có bất kỳ thiếu sót nào trong cơ chế hiện hành, chúng cần được khắc phục. Ông đánh giá rất cao phẩm cách và năng lực của các ông Heath, Gullion, Blum cùng Tướng Brink.
Ông cho biết ông dự kiến Hội nghị Pau sẽ kết thúc trong tuần này. Những khó khăn nảy sinh tại đó hoàn toàn không phải do phía Pháp gây ra, mà là do thái độ đối địch của người Lào và người Campuchia đối với người Việt Nam. Hai quốc gia này coi Việt Nam là thế lực thực dân và đế quốc trong các toan tính của mình, đồng thời họ cũng ít đặt niềm tin vào những ý định trong tương lai của Việt Nam đối với họ; ông cũng nói thêm rằng ông dự định sẽ thông báo với Bảo Đại rằng, kể từ ngày 1 tháng 1, toàn bộ các công chức dân sự Pháp tại Đông Dương sẽ được rút khỏi các vị trí công tác, và Bảo Đại hoàn toàn có quyền lựa chọn giữ lại bất kỳ ai trong số họ nếu ông muốn.
Hơn nữa, hệ quả từ Hội nghị Pau là phía Pháp sẽ không còn thu được bất kỳ khoản doanh thu nào từ Đông Dương; điều này sẽ khiến ngân sách Pháp phải gánh thêm một khoản chi phí thường niên vào khoảng 15 tỷ franc. Ngân sách mà Pháp dành cho Đông Dương vốn dĩ đã đạt tới [Trang 931] những con số đáng báo động, và khoản kinh phí cần thiết cho năm dương lịch 1951 thậm chí có thể leo tới mức 300 tỷ franc. Ông cho biết mình hoàn toàn không rõ nguồn tiền này sẽ được lấy từ đâu. Ông đã dành phần lớn thời gian trong ngày hôm qua để trao đổi về vấn đề này với các thành viên Nội các, và đặc biệt là với ông Petsche. Ông nhận định rằng ông Petsche hiện đang phải đối mặt với một bài toán ngân sách toàn diện dường như không thể nào giải quyết nổi.
Phía Pháp đang điều động thêm quân tiếp viện tới Đông Dương. Họ đã bù đắp thỏa đáng những tổn thất phải gánh chịu trong quá trình rút quân khỏi các tiền đồn biên giới, đồng thời tăng cường thêm một lượng đáng kể các chuyên gia. Giới quân sự mong muốn có thêm hai sư đoàn nữa tại đây; tuy nhiên, ông cho rằng việc rút quân từ Đức và các nơi khác về để đáp ứng nguyện vọng này dường như là điều bất khả thi.
Ông dự liệu rằng Hà Nội và Hải Phòng có thể được giữ vững, đồng thời tuyên bố ý định sẽ ngăn không cho Việt Minh chiếm đóng Hà Nội—đặc biệt là Hà Nội—ngay cả khi việc này đòi hỏi phải chiến đấu từng con phố một để bảo vệ thành phố.
Ông tin rằng việc tập trung quyền hạn vào văn phòng của mình sẽ giúp giải quyết các vấn đề liên quan đến Đông Dương một cách nhanh chóng và hiệu quả hơn.
Khi tôi nhấn mạnh sự quan tâm của chúng tôi đối với việc sớm thành lập các quân đội quốc gia cho các Quốc gia Liên kết, ông Letourneau cho biết ông hoàn toàn ủng hộ việc xây dựng quân đội quốc gia tại Đông Dương, nhưng khẳng định rằng Hoàng đế Bảo Đại sẽ cần phải tham gia một cách tích cực và mạnh mẽ hơn nếu muốn công cuộc này thành công. Đơn cử như việc phía Pháp đã triệu tập toàn bộ lực lượng dự bị của họ tại Đông Dương, trong khi phía Việt Nam lại chưa có bất kỳ động thái nào liên quan đến công tác tuyển quân. Hoàng đế Bảo Đại đã đề nghị ông cung cấp các nhân viên y tế người Pháp để đảm nhiệm công tác quân y cho đội quân mới này.
Khi Letourneau thông báo với ông rằng tất cả các y bác sĩ hiện có đều đã bận rộn hoàn toàn với việc chăm sóc binh sĩ thuộc Liên hiệp Pháp, đồng thời đề nghị Bảo Đại tuyển dụng hoặc trưng dụng các thầy thuốc và phẫu thuật viên bản xứ—vốn có số lượng rất đông đảo—thì Bảo Đại đáp lại rằng các bác sĩ bản xứ không muốn phục vụ trong quân đội, bởi họ nhận thấy việc làm tại Sài Gòn và các thành phố lớn khác mang lại thu nhập tốt hơn nhiều.
Ông thông báo với Bảo Đại rằng phía Pháp mong muốn bàn giao Dinh thự tại Sài Gòn cho ông ngay khi họ tìm được nơi cư trú thích hợp cho Cao ủy của mình. Bảo Đại tỏ ra không mấy hứng thú với đề nghị này, mà chỉ cười và nói rằng ông thích một biệt thự hiện đại hơn. Dinh thự tại Hà Nội—vốn đã được bàn giao cho Bảo Đại từ một thời gian trước—chưa bao giờ được ông sử dụng; tương tự, các tòa nhà chung cư tại đây hiện vẫn bỏ trống và không được các cơ quan hành chính Việt Nam sử dụng đến. Letourneau cho rằng Bảo Đại nên đặt trụ sở làm việc tại Hà Nội—vốn là thủ đô hành chính thực sự.
Ông không quá khắt khe đối với Bảo Đại, bởi ông tin rằng Bảo Đại là nhà lãnh đạo địa phương duy nhất khả dĩ của các lực lượng chống Cộng tại Đông Dương. Ông cũng đánh giá Bảo Đại là một người vô cùng thông minh, song lại có phần chậm chạp và mưu mô. Việc tài trợ cho quân đội địa phương là vấn đề nan giải nhất liên quan đến vấn đề này; theo đó, Chính phủ Việt Nam—với nguồn thu mới của mình—cần phải gánh vác một phần trách nhiệm, mặc dù phần lớn hơn sẽ vẫn phải do phía Pháp đảm nhận.
Ông Letourneau bày tỏ lòng biết ơn trước sự thấu hiểu của Ngũ Giác Đài về sự cần thiết phải đẩy nhanh việc vận chuyển khí tài quân sự [Trang 932] tới IC, đồng thời hy vọng rằng chương trình vận chuyển này sẽ tiếp tục được đẩy nhanh một cách liên tục.
Khi tôi đề cập đến mối quan tâm mà chúng tôi vẫn thường xuyên bày tỏ về việc Chính phủ Pháp đưa ra tuyên bố công khai liên quan đến tính chất phát triển trong chính sách của họ đối với Đông Dương, ông Letourneau cho biết ông sẽ mở một cuộc tranh luận tại Nghị viện vào ngày mai về chính sách của Chính phủ tại khu vực này. Ông sẽ tuyên bố rằng các Hiệp định ngày 8 tháng 3 cần được diễn giải theo hướng cởi mở nhất, và được thực thi trên tinh thần nhằm bảo đảm với người Việt Nam rằng phía Pháp mong muốn họ đạt được nền độc lập hoàn toàn ngay khi họ có đủ khả năng đảm nhận các trách nhiệm hiện đang được chuyển giao cho họ.
Ông cho rằng Chính phủ không mong muốn điều gì hơn việc các Quốc gia Liên kết đạt được vị thế độc lập và ổn định, để từ đó phía Pháp có thể rút quân; tuy nhiên, trong bối cảnh hiện nay, lực lượng của Liên hiệp Pháp lại là rào cản duy nhất ngăn chặn phe Cộng sản chiếm quyền kiểm soát toàn bộ đất nước ngay lập tức.
Bộ Ngoại giao gửi Sài Gòn; đã gửi Bộ Ngoại giao số 2873, gửi bản sao để biết thông tin tới Sài Gòn số 203.
Bruce.
1. Hội nghị liên quốc gia tại Pau, Pháp, đã kết thúc công việc vào ngày 27 tháng 11, sau gần 5 tháng thảo luận. Để xem nội dung của 10 thỏa thuận tứ phương được ký kết tại hội nghị vào ngày 16 tháng 12, xin tham khảo ấn phẩm *Notes et Etudes Documentaires*, số 1425 (ngày 24 tháng 1 năm 1951), các trang 1–38, thuộc tài liệu của *Direction de la Documentation* (Cục Tài liệu) Pháp.↩
2. Quốc hội Pháp đã thảo luận về vấn đề Đông Dương vào các ngày 22 và 23 tháng 11; để xem biên bản các phiên họp này—bao gồm các phát biểu của ông Letourneau và Thủ tướng Pleven, cùng văn bản nghị quyết ủng hộ chính sách của chính phủ được Quốc hội thông qua vào ngày 23 tháng 11—xin tham khảo *Journal Officiel* (Công báo), mục *Assemblée Nationale* (Quốc hội), năm 1950, phần *Débats* (Tranh luận), các trang 7998–8058.↩
List of abbreviations and symbols
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/terms
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp1
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp5
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/ch6
1. Document 589
Foreign Relations of the United States, 1950, East Asia and the Pacific, Volume VI
751G.00/11–2150: Telegram
The Ambassador in France (Bruce) to the Secretary of State
top secret
Paris, November 21, 1950—8 p. m.
2873. I saw Letourneau this morning about Indochinese affairs. I told him of my conversations with Malcolm McDonald and he said he was pleased with latters visit to Paris and with his sympathetic and constructive attitude. I inquired about rumor that French might be contemplating appointment of general to assume supreme control of both military and political affairs there. He assured me that he had no present intention of replacing Pignon with whom he was fully satisfied, nor was such replacement even eventually subject under consideration. It was quite evident that his own predilection was for civil chief rather than military one. He stated that some of his colleagues had suggested that perhaps he himself should go there and assume supervision, but he was against this idea since he conceived that problems presented were largely political and final decisions re them must be taken in Paris.
He had not yet heard from FonOff about our conversations yesterday re closer liaison between US and French representatives in IC but said he would like closest possible liaison to be established and if there were anything lacking in present arrangement it should be remedied. He expressed high opinion of personalities of Messrs. Heath, Gullion, Blum and General Brink.
He said that he expected Pau conference to terminate this week. Difficulties which had arisen there were not caused in any respect by French, but by antagonism of Laotians and Cambodians toward Vietnamese. These two first states consider Vietnam colonial and imperialistic in its designs and have little confidence in future Vietnam intentions in regard to them and he said he intended advise Bao Dai that as of January 1 all French civil functionaries in IC would be withdrawn from their occupations and that Bao Dai was welcome to make selection of any if he wanted any to remain.1 In addition, as result of Pau conference French will cease to derive any revenue whatsoever from IC which will result in additional annual cost to French budget of about 15 billion francs. French budget for IC has already assumed [Page 931] alarming proportions and amount required for calendar 1951 may rise as high as 300 billion francs. Where money would come from he did not know. He had spent most of yesterday talking to members of Cabinet and particularly to Petsche on this subject. He says that Petsche has general budgetary problem which appears insoluble.
French are sending some reinforcements to IC. They have made good losses suffered during evacuation of frontier posts and are adding substantial numbers of specialists. Military men would like another two divisions there but he says it appears impossible to withdraw them from Germany and elsewhere to comply with this wish.
He anticipates that Hanoi and Haiphong can be held and says that he intends that Hanoi especially will be kept out of Viet Minh possession even if it entails fighting street by street to hold it.
He believes that concentration of authority in his office will be helpful in dealing more expeditiously with IC affairs.
When I emphasized our interest in early creation national armies Associated States, Letourneau said he strongly favors building up of national army in IC but says that Bao Dai will have to take more vigorous part in it if it is to succeed. For example, French have called up all their reservists in IC but Vietnamese have done nothing about conscription. Bao Dai asked him for French medical men to staff sanitary services of new army. When Letourneau told him that all those available were fully occupied in caring for French Union troops and suggested that Bao Dai recruit or conscript native physicians and surgeons of whom there are large number, Bao Dai answered that native doctors did not wish to serve with army as they found much more gainful employment in Saigon and other large cities.
He told Bao Dai that French would like hand over to him Palace in Saigon as soon as they found suitable accommodations for their High Commissioner. Bao Dai displayed no interest in this but laughingly said he would prefer modern villa. Palace at Hanoi which was turned over to Bao Dai sometime ago has never been occupied by him, nor are apartment buildings, which are empty, being used by Vietnamese services. Letourneau thinks that Bao Dai should make his headquarters at Hanoi, which is real administrative capital.
He was not over-critical of Bao Dai, for he believes him to be only possible native leader of anti-Communist forces in IC. He also thinks him highly intelligent man but somewhat torpid and devious. Financing of native army is most difficult problem connected with it, and in this Vietnam Government, with its new revenues, must take some responsibility although larger part will have to be borne by French.
Letourneau expressed his gratitude for comprehension shown by Pentagon of necessity for accelerating shipment of military material [Page 932] to IC and hopes that program of shipments can be constantly accelerated.
When I referred to our oft-expressed interest in public statement by French Government re evolutionary nature its policy IC Letourneau said he would open debate in Parliament tomorrow oh government’s policy in IC. He would state that March 8 accords are to be interpreted in most liberal manner and implemented in spirit which will assure Vietnamese that French desire them to acquire full independence as quickly as they can undertake to manage responsibilities which are being turned over to them. He says that government would wish nothing better than to have Associated States gain position of independence and stability so that French could evacuate their troops, but that under present circumstances French Union forces are only barrier which prevents Communists from taking immediate possession of whole country.2
Department pass Saigon; sent Department 2873, repeated information Saigon 203.
Bruce
1. The interstate conference at Pau, France, ended its work on November 27 After almost 5 months of deliberations. For texts of 10 quadripartite agreements concluded at the conference and signed on December 16, see France, Direction de la Documentation, Notes et Etudes Documentaires, No. 1425 (January 24, 1951), pp. 1–38.↩
2. The French National Assembly discussed the question of Indochina on November 22 and 23; for the record of these proceedings, including statements by Letourneau and Premier Pleven and the text of the resolution supporting government policy adapted by the Assembly on November 23, see France, Journal Officiel, Assemblée Nationale, 1950, Débats, pp. 7998–8058.↩
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d589
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_931
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_932
Thân thế (các) nhân vật
Harry S. Truman
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://en.wikipedia.org/wiki/List_of_presidents_of_the_United_States
https://www.whitehousehistory.org/the-presidents-timeline
https://en.wikipedia.org/wiki/Harry_S._Truman
https://millercenter.org/president/truman/life-in-brief
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://www.trumanlittlewhitehouse.org/key-west/president-truman-biography
https://www.trumanlibrary.gov/education/trivia/biographical-sketch-harry-truman
https://www.history.com/articles/harry-truman
No comments:
Post a Comment