20260613 CDTL DDE D153 15-18 December 1952 Tóm tắt các hoạt động của Hoa Kỳ tại Hội nghị Bộ trưởng Hội đồng Bắc Đại Tây Dương. Hoa Kỳ viện trợ Đông Dương
Paris, ngày 15–18 tháng 12 năm 1952.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d153
Google Translated
Tài liệu 153
Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1952–1954, Đông Dương, Tập XIII, Phần 1
Hồ sơ Hội nghị, lô 59 D 95, CF 129
Tóm tắt các hoạt động của Hoa Kỳ tại Hội nghị Bộ trưởng Hội đồng Bắc Đại Tây Dương.
Paris, ngày 15–18 tháng 12 năm 1952.
Mật
Paris, ngày 15–18 tháng 12 năm 1952
[Trích đoạn]
. . . . . .
Trong phiên họp kín, Hội đồng chuyển sang mục nghị sự “Trao đổi quan điểm về các vấn đề chính trị cùng quan tâm”, với ông Schuman là người đầu tiên phát biểu về Đông Dương. Ông mở đầu bằng việc đề cập đến những hậu quả của cuộc chiến Đông Dương đối với các vấn đề của Hội đồng, không chỉ về mặt chiến lược mà còn liên quan đến nỗ lực của Pháp trong NATO và vai trò của nước này đối với Đức cũng như EDC. Trước khi mời ông Letourneau, Bộ trưởng phụ trách các nước liên kết, phát biểu về tình hình hiện tại, ông Schuman nói rằng Chính phủ Pháp mong muốn rút ra kết luận rõ ràng từ những sự thật hiện đang được trình bày trước Hội đồng và mong nhận được sự hỗ trợ tối đa có thể cho Pháp trong việc gánh vác gánh nặng này.
Letourneau đã đưa ra một bản tóm tắt xuất sắc về quy mô nỗ lực của Pháp trong suốt bảy năm, bao gồm một phần trình bày đầy sức thuyết phục về mức độ thực thi chủ quyền của ba Quốc gia Liên kết—mức độ mà ông khẳng định là tương đương với các thành viên trong Khối Thịnh vượng chung Anh. Ông đưa ra con số 175.000 quân nhân thuộc biên chế Pháp và các lãnh thổ trong Liên hiệp Pháp, với 8.000 sĩ quan và hạ sĩ quan người Pháp; đồng thời ghi nhận 90.000 trường hợp tử trận, mất tích và bị thương trong hàng ngũ quân Lê dương Pháp, [Trang 320] cũng như các binh sĩ đến từ châu Phi và Bắc Phi trong giai đoạn từ năm 1945 đến tháng 10 năm 1952. Về mặt tài chính, nỗ lực của Pháp trong cùng giai đoạn này được ước tính đạt mức 1.547 tỷ franc theo giá trị của năm 1950.
Ông lưu ý rằng trong hai năm qua, Việt Nam đã xây dựng lực lượng quân đội lên tới 53 tiểu đoàn, cộng thêm 28.000 lính Vệ binh Quốc gia và 5.000 lính bổ sung. Theo kế hoạch năm 1953, Việt Nam sẽ có 67 tiểu đoàn chính quy, cùng với một lực lượng hải quân nhỏ chuyên trách vùng ven biển và sông ngòi. Các số liệu tương ứng dành cho Campuchia và Lào được đưa ra lần lượt là 16.000 và 12.000 quân. Ông nhắc lại rằng đã có 33 quốc gia công nhận các Quốc gia Liên kết, và chỉ riêng Liên Xô là nước đã phủ quyết việc kết nạp các quốc gia này vào Liên Hợp Quốc.
Letourneau tuyên bố rằng sự kháng cự của Pháp trước hành vi xâm lược tại Đông Dương được xây dựng dựa trên nhận thức:
(1) nếu Pháp từ chối nỗ lực này, các Quốc gia Liên kết sẽ đánh mất nền độc lập ngay khi lực lượng viễn chinh rút đi; và
(2) nếu Đông Dương thất thủ, cán cân quyền lực tại châu Á sẽ bị đảo lộn, đồng thời vấn đề phòng thủ châu Âu cũng sẽ thay đổi một cách sâu sắc. Ông nhấn mạnh rằng Triều Tiên và Đông Dương là những khía cạnh của cùng một cuộc chiến chống lại cùng một kẻ thù trọng tâm, và rằng bất kỳ thỏa thuận dàn xếp nào thông qua đàm phán tại Triều Tiên cũng cần phải bao hàm cả việc giải quyết vấn đề Đông Dương.
Ông thừa nhận khoản "viện trợ hào phóng và đáng kể" từ Hoa Kỳ—chiếm 33% tổng chi tiêu trong năm nay—cũng như các trang thiết bị dành cho quân đội Việt Nam; tuy nhiên, ông cũng nhận định rằng nguồn hỗ trợ này rất có thể vẫn chưa đủ, xét đến sức nặng của gánh nặng hiện tại. Letourneau kết thúc bài phát biểu bằng lời kêu gọi các cường quốc phương Tây hãy nhìn nhận tầm quan trọng to lớn của cuộc chiến mà người Pháp đang tiến hành tại Đông Dương, cũng như tầm quan trọng của việc hỗ trợ cho nỗ lực này.
Chủ tịch đã cảm ơn đại biểu Pháp về những thông tin ông cung cấp, đồng thời ghi nhận gánh nặng to lớn mà phía Pháp đang phải gánh vác.
Tiếp đó, đại biểu Bồ Đào Nha cũng bày tỏ sự ghi nhận tương tự, đồng thời nhắc nhở Hội đồng rằng chính Bồ Đào Nha cũng đang phải gánh chịu một gánh nặng nặng nề tại Ma Cao—vùng lãnh thổ đang ở thế dễ bị tổn thương này—nơi được mô tả là “thành trì châu Âu lâu đời nhất tại Tầu cộng.”
Vương quốc Anh thừa nhận rằng Pháp đang bảo vệ một thành trì quan trọng chống lại phe Cộng sản, đồng thời nhấn mạnh sự cần thiết phải nhìn nhận các vấn đề thế giới một cách toàn diện—một yêu cầu bắt buộc xuất phát từ những trách nhiệm của Vương quốc Anh tại Malaya, Triều Tiên, Hồng Kông, Trung Đông và Châu Âu. Ông kết luận bằng cách khẳng định rằng Vương quốc Anh đang hỗ trợ Pháp trong phạm vi khả năng của mình, và rằng bất kỳ yêu cầu nào từ phía Pháp cũng sẽ được xem xét một cách thiện chí, trong khuôn khổ nguồn lực vốn dĩ có hạn của Vương quốc Anh.
Sau lời tán dương ngắn gọn của phía Ý dành cho tinh thần thượng võ của nước Pháp, Chủ tịch tuyên bố rằng công chúng cần được biết Hội đồng đã thảo luận về vấn đề Đông Dương, đồng thời đặt câu hỏi liệu Hội đồng có mong muốn thông qua một nghị quyết hay chỉ đơn thuần đưa thông tin này vào bản thông cáo chung.
[Trang 321]
Ngoại trưởng Acheson đã đưa ra một tuyên bố đầy tán dương về cuộc đấu tranh của Pháp tại Đông Dương, khẳng định rằng những nỗ lực của Pháp tại khu vực này phục vụ cho lợi ích của toàn bộ thế giới tự do. Hoa Kỳ cam kết sẽ tiếp tục hỗ trợ và ủng hộ những nỗ lực của Pháp bằng tất cả khả năng của mình.
Sau đó, Hoa Kỳ đã trình bày và đọc một nghị quyết về Đông Dương (vốn đã được các phái đoàn của Anh, Pháp và Hoa Kỳ thỏa thuận từ trước), đồng thời đề nghị thông qua nghị quyết này. Ý hoàn toàn tán thành mục đích của nghị quyết, song bày tỏ một số lo ngại rằng nghị quyết này có thể làm thay đổi các nghĩa vụ pháp lý theo Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NAT), điều vốn có thể gây ra rắc rối với các cơ quan lập pháp thuộc khối NATO. Na Uy, Pháp và Canada đã đề nghị chỉ thông qua những sửa đổi tối thiểu, và nghị quyết (C–M (52) 140) đã được phê chuẩn. Tiếp đó, ông Schuman đã có bài phát biểu bày tỏ lòng cảm ơn, trong đó nhấn mạnh rằng nước Pháp tin tưởng vững chắc rằng mình đang làm tròn bổn phận không chỉ vì lợi ích của chính mình, mà còn vì lợi ích của toàn bộ thế giới tự do. Hội đồng đã đồng ý công bố nghị quyết này cho giới báo chí ngay lập tức.
. . . . . . .
1. Phần lớn nội dung thảo luận về Đông Dương được tóm tắt tại đây đã diễn ra trong cuộc họp của Hội đồng Bắc Đại Tây Dương vào ngày 16 tháng 12. Đoạn cuối cùng của trích đoạn này tóm tắt phần nội dung liên quan đến Đông Dương trong cuộc họp ngày 17 tháng 12. Biên bản tóm tắt của NATO về hai cuộc họp này được lưu trữ trong Hồ sơ Hội nghị, lô 59 D 95, CF 129. Để tham khảo thêm các tài liệu về phiên họp này của Hội đồng Bắc Đại Tây Dương, xin xem Tập V.↩
2. Ole Bjørn Kraft, Bộ trưởng Ngoại giao Đan Mạch.↩
3. Ở đây muốn nhắc đến Anthony Eden, Bộ trưởng Ngoại giao Anh.↩
4. Bản Thông cáo Chung được ban hành vào ngày 18 tháng 12 đã ghi nhận rằng Hội đồng đã “dành sự quan tâm đặc biệt đến cuộc đấu tranh tại Đông Dương.” Để xem toàn văn, xin xem *Bản tin Bộ Ngoại giao* (Department of State Bulletin), số ra ngày 5 tháng 1 năm 1953, trang 3–4.↩
5. Nghị quyết có nội dung như sau: “Hội đồng Bắc Đại Tây Dương “Ghi nhận rằng việc kháng cự lại sự xâm lược trực tiếp hoặc gián tiếp tại bất kỳ nơi nào trên thế giới đều là một đóng góp thiết yếu cho an ninh chung của thế giới tự do; “Sau khi đã được thông báo tại cuộc họp ở Paris vào ngày 16 tháng 12 về những diễn biến mới nhất trong tình hình quân sự và chính trị tại Đông Dương; “Bày tỏ sự ngưỡng mộ chân thành đối với cuộc đấu tranh dũng cảm và trường kỳ của các lực lượng Pháp cùng quân đội của các Quốc gia Liên kết nhằm chống lại sự xâm lược của chủ nghĩa Cộng sản; và “Thừa nhận rằng sự kháng cự của các quốc gia tự do tại Đông Nam Á—cũng như tại Triều Tiên—hoàn toàn phù hợp với các mục tiêu và lý tưởng của Cộng đồng Đại Tây Dương; “Và do đó đồng ý rằng chiến dịch do các lực lượng Liên hiệp Pháp tiến hành tại Đông Dương xứng đáng nhận được sự ủng hộ tiếp tục từ chính phủ các nước thành viên NATO.” (Hồ sơ Hội nghị, lô 59 D 95, CF 129)↩
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/sources
List of Abbreviations and Symbol
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/terms
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/persons
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/comp1
1. Document 153
Foreign Relations of the United States, 1952–1954, Indochina, Volume XIII, Part 1
Conference files, lot 59 D 95, CF 129
United States Summary of Actions at the Ministerial Meeting of the North Atlantic Council, Paris, December 15–18, 19521
secret
Paris, December 15–18, 1952
[Extract]
. . . . . .
In closed session the Council turned to agenda item “Exchange of Views on Political Matters of Common Concern” with Schuman first on the list to discuss Indochina. He opened by referring to repercussions of the Indochina war on Council affairs, not only strategically but in relation to France’s NATO effort and her role vis-à-vis Germany as well as EDC. Before asking Letourneau, Minister for Associated States, to speak on the present situation, Schuman said the French Government desires a clear conclusion to be drawn from the facts now laid before the Council and for help as far as possible to the French in carrying her heavy burden.
Letourneau gave an excellent summary of the weight of the French effort over seven years which included a persuasive presentation of the extent to which the three Associated States are exercising sovereignty to a degree comparable, he asserted, to that of members of the British Commonwealth. He gave a figure of 175,000 troops of French and territories of French Union with 8,000 French officers and French noncoms; with dead, missing and wounded set at 90,000 for French Legionnaires, [Page 320] African and North African troops from 1945 to October 1952. The French financial effort in the same period set at 1,547 billion francs of 1950 value. He noted that Vietnam in the past two years had built its army to 53 battalions, plus 28,000 national guard and 5,000 supplementifs. 67 regular battalions plus a small coastal and river navy for Vietnam are planned in 1953. Comparable figures for Cambodia and Laos were given as 16,000 and 12,000 respectively. He recalled that 33 countries have recognized the Associated States and that only the Soviets vetoed their admission to the UN.
Letourneau stated that French resistance to aggression in Indochina has been based on the realization: (1) if she refused to make this effort the Associated States would lose their independence as soon as the expeditionary force left; and (2) if Indochina fell, the balance in Asia would be upset and the problem of the defense of Europe greatly changed. He emphasized that Korea and Indochina were aspects of the same fight against the same central adversary and that any negotiated settlements in Korea should include settlement of Indochina. He acknowledged “generous and considerable aid” from the U.S., representing 33 percent of expenditures this year, and equipment for the Vietnam army but stated this may well be insufficient in light of the weight of the burden. Letourneau closed by asking the western powers to recognize the tremendous importance of the fight the French are making in Indochina and the importance of supporting her effort.
The Chairman2 thanked the French delegate for his information and paid tribute to the heavy burden the French are carrying.
The Portuguese then paid similar tribute and reminded the Council that Portugal herself is bearing a heavy burden in exposed Macao, described as the “oldest European stronghold in China.”
The U.K. agreed the French are defending an important bastion against the Communists and emphasized the necessity for seeing the world problem as a whole which U.K. responsibilities in Malaya, Korea, Hong Kong, the Middle East, and Europe require. He3 concluded by stating the U.K. is giving France what it could and that any request from France would be sympathetically considered within U.K. resources which necessarily were limited.
After a brief tribute to French gallantry by Italy, the Chairman stated the public should know the Council had discussed Indochina and asked whether the Council desired to pass a resolution or merely include the fact in the communiqué.4
Secretary Acheson made a laudatory statement regarding the French struggle in Indochina, saying the French effort there is in the interest of all of the free world. The U.S. expects to continue to help and support the French effort to the best of its ability. The U.S. then introduced and read a resolution on Indochina (previously agreed to by the UK, French and U.S. delegations) and moved its adoption. Italy was in entire agreement with the purpose of the resolution but expressed some concern lest such a resolution change the legal obligations under NAT which might create problems with NATO Parliaments. Norway, France and Canada proposed that a minimum of amendments be adopted and the resolution (C–M (52) 140)5 was approved. Schuman then made a speech of thanks pointing out that France was convinced it is fulfilling its duty not only in its own interest but for the entire free world. The Council agreed to release the resolution immediately to press.
. . . . . . .
1. The greater part of the discussion on Indochina summarized here occurred at the meeting of the North Atlantic Council on Dec. 16. The last paragraph of this extract summarizes that portion of the meeting of Dec. 17 which concerned Indochina. The NATO summary records of the two meetings are located in Conference files, lot 59 D 95, CF 129. For additional documentation on this session of the North Atlantic Council, see volume v.↩
2. Ole Bjørn Kraft, Foreign Minister of Denmark.↩
3. Reference is to Anthony Eden, British Secretary of State for Foreign Affairs.↩
4. The Final Communiqué issued on Dec. 18, noted that the Council had “paid particular attention to the struggle in Indo-China.” For text, see Department of State Bulletin, Jan. 5, 1953, pp. 3–4.↩
5. The resolution read as follows:
“The North Atlantic Council
“Recognizes that resistance to direct or indirect aggression in any part of the world is an essential contribution to the common security of the free world;
“Having been informed at its meeting in Paris on the 16th December of the latest developments in the military and political situation in Indo-China;
“Expresses its wholehearted admiration for the valiant and long continued struggle by the French forces and the armies of the Associated States against Communist aggression; and
“Acknowledges that the resistance of the free nations in South-East Asia as in Korea is in fullest harmony with the aims and ideals of the Atlantic Community;
“And therefore agrees that the campaign waged by the French Union forces in Indo-China deserves continuing support from the NATO governments.” (Conference files, lot 59 D 95, CF 129)↩
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d153
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_320
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_321
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v05p1
Secretary of State to January 20, 1953.
https://en.wikipedia.org/wiki/Dean_Acheson
https://history.state.gov/departmenthistory/people/acheson-dean-gooderham
https://millercenter.org/president/truman/essays/acheson-1949-secretary-of-state
https://www.britannica.com/biography/Dean-Acheson
https://professorships.jhu.edu/professorship/dean-acheson-chair/
https://adst.org/oral-history/fascinating-figures/dean-acheson-architect-of-the-cold-war/
https://www.trumanlibrary.gov/library/personal-papers/dean-g-acheson-papers
https://www.ebsco.com/research-starters/history/dean-acheson
British Secretary of State for Foreign Affairs; Head of the British Delegation at the Geneva Conference; one of the three rotating chairmen of the Geneva Conference on Korea.
https://en.wikipedia.org/wiki/Anthony_Eden
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v16/d91
https://adst.org/2015/06/sound-and-the-fury-the-1954-geneva-conference-on-vietnam-and-korea/
https://theasanforum.org/9324-2/
https://api.parliament.uk/historic-hansard/people/mr-anthony-eden/1954
https://media.un.org/photo/en/asset/oun7/oun7758434
Letourneau, Jean,
French Minister in Charge of Relations with the Associated States until July 1953; also served as French High Commissioner in Indochina, April 1952–July 19, 1953.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d220
https://en.wikipedia.org/wiki/Jean_Letourneau
https://avalon.law.yale.edu/20th_century/inch012.asp
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d53
https://granger.com/0146908-jean-letourneau-frech-minister-jean-letourneau-at-the-depar-image.html
Schuman, Robert,
French Minister of Foreign Affairs to January 8, 1953.
https://en.wikipedia.org/wiki/Robert_Schuman
https://www.europarl.europa.eu/RegData/etudes/BRIE/2025/769582/EPRS_BRI(2025)769582_EN.pdf
https://www.schuman.info/bio-details.htm
No comments:
Post a Comment