20260615 CDTL HST D593 24 November 1950 Điện tín của Đại sứ Bruce tại Pháp gửi Bộ trưởng Ngoại giao. Quân Tầu cộng áp sát biên giới Bắc Kỳ.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d593
Google Translated
Tài liệu 593
Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1950, Đông Á và Thái Bình Dương, Tập VI
751.13/11–2450: Điện tín của Đại sứ Bruce tại Pháp gửi Bộ trưởng Ngoại giao.
Mật
Paris, ngày 24 tháng 11 năm 1950 — 8 giờ tối
2957. Các điện tín số 2919 ngày 22 tháng 11, 2925 và 2926 ngày 23 tháng 11 (được gửi bản sao tới Sài Gòn số 209, 210, 211).
Đại sứ quán tin rằng tuyên bố của ông Letourneau trước Quốc hội Pháp về chính sách đối với Đông Dương có thể được đánh giá là thỏa đáng. Đây chắc chắn là kết quả tốt nhất có thể kỳ vọng trong bối cảnh hiện tại. Ông đã nhấn mạnh tính "độc lập" của các Quốc gia Liên kết trong khuôn khổ Liên hiệp Pháp. Ông cũng bày tỏ ý định của Chính phủ Pháp về việc xúc tiến nhanh nhất có thể quá trình xây dựng các quân đội quốc gia tại Đông Dương. Trên thực tế, ông đã làm rõ tính chất phát triển theo lộ trình của Hiệp định ngày 8 tháng 3 khi chỉ ra rằng Chính phủ Pháp sẽ thực thi không chỉ câu chữ mà còn cả tinh thần của các hiệp định này. Ông tuyên bố rằng kể từ ngày 1 tháng 1, đội ngũ công chức Pháp tại Đông Dương—ngoại trừ một số hạng mục nhất định—sẽ chỉ giới hạn ở những người được đặt dưới sự điều phối của ba quốc gia này. Ông cũng khẳng định ý định của Chính phủ Pháp là không từ bỏ cuộc đấu tranh tại Đông Dương, mà ngược lại sẽ gia tăng nỗ lực của mình. Mặc dù có phần muộn màng, những tuyên bố như vậy vẫn được kỳ vọng sẽ mang lại lợi ích trong bối cảnh hiện nay.
Bài phát biểu của ông Pleven trước Quốc hội cũng mang lại những điểm nhấn hữu ích, đặc biệt là việc thừa nhận sự cần thiết phải thành lập một quân đội quốc gia Việt Nam, thừa nhận rằng vấn đề Đông Dương không thể giải quyết bằng vũ lực; bài phát biểu cũng trích dẫn bức thư tháng 7 năm 1949 của ông Auriol gửi Bảo Đại—trong đó khẳng định quyền tự do lựa chọn chế độ, các thể chế chính trị và chính phủ của người Việt Nam—cũng như bày tỏ ý định của Chính phủ Pháp trong việc gia tăng nỗ lực quân sự của chính mình tại Đông Dương. Một phần quan trọng trong hai bài phát biểu này bao gồm tuyên bố của ông Pleven rằng Chính phủ Pháp sẽ điều động quân từ chính quốc sang nếu cần thiết, và tuyên bố của ông Letourneau rằng Pháp sẽ không kêu gọi sự can thiệp của Liên Hợp Quốc trừ khi quân đội Tầu cộng vượt qua biên giới vùng Bắc Kỳ.
Mặc dù Chính phủ Pháp nắm rõ quan điểm của Chính phủ Hoa Kỳ đối với chính sách tại Đông Dương—và sự hiểu biết này đóng một vai trò quan trọng trong các tuyên bố của ông Letourneau và ông Pleven—nhưng người ta tin rằng tầm ảnh hưởng của ông MacDonald, được phát huy [Trang 937] trong chuyến thăm Paris gần đây của ông, cũng đã tạo ra tác động—thậm chí có lẽ là một tác động tức thời hơn.
Lập trường của Đảng Xã hội trong các cuộc tranh luận tại Quốc hội về vấn đề Đông Dương đã gần như xoay chuyển trọn một vòng, đảo ngược hoàn toàn vị thế mà họ từng nắm giữ trong những năm trước đó. Họ đã chuyển hướng từ việc ủng hộ đàm phán với Hồ Chí Minh sang việc tìm kiếm một giải pháp thông qua Liên Hợp Quốc; tuy nhiên, trong các phiên tranh luận, lập trường hiện tại của Đảng Xã hội—như được ông Pineau trình bày—lại cho rằng việc kêu gọi sự can thiệp của Liên Hợp Quốc sẽ không mang lại kết quả tích cực, bởi lẽ các giải pháp mang tính quốc tế rất dễ trở nên lỗi thời. Những điều vốn khả thi trước khi lực lượng Tầu cộng áp sát biên giới Bắc Kỳ, nay đã trở nên bất khả thi. Ông Pineau nhận định rằng, mặc dù một giải pháp từ Liên Hợp Quốc là điều không mong muốn, nhưng Hoa Kỳ và Vương quốc Anh cần phải dành sự quan tâm nhiều hơn, đồng thời Pháp cũng cần thiết lập mối quan hệ hợp tác chặt chẽ hơn với các đồng minh của mình. Chính quan điểm này cũng đã được ông Pleven nhấn mạnh một cách rất dứt khoát, khi ông đề cập đến sự cần thiết phải phối hợp cùng các đồng minh của Pháp để hoạch định những bước đi cần thiết, phòng khi lực lượng Tầu cộng vượt qua biên giới Bắc Kỳ.
Chính phủ Pleven đã vượt qua cuộc khủng hoảng này, có lẽ đúng như những gì đã được dự liệu từ trước. Người ta vốn không cho rằng bản thân vấn đề Đông Dương sẽ gây nguy hại cho Chính phủ Pleven; tuy nhiên, nếu những thất bại tiếp theo tại Đông Dương vẫn cứ xảy ra sau khi Chính phủ đã được trao những thẩm quyền và quyền lực mà họ mong muốn, thì điều vốn được mô tả là "cảm giác bất an" của Quốc hội — dẫu cho cơ quan này đã bỏ phiếu thông qua nghị trình — rất có thể sẽ bộc lộ ra một cách mạnh mẽ hơn nhiều trong tương lai.
Những phản ứng được thể hiện trong cuộc tranh luận đã phần nào cho thấy sự chuyển biến trong tư duy của Quốc hội Pháp đối với vấn đề Đông Dương—một tư duy lẽ dĩ nhiên chịu sự chi phối mạnh mẽ bởi khát vọng tìm ra giải pháp cho vấn đề này. Việc ông Letourneau nhấn mạnh đến "tính độc lập" của các Quốc gia Liên kết trong khuôn khổ Liên hiệp Pháp, việc ông viện dẫn các Hiệp định ngày 8 tháng 3, cũng như việc chuyển giao quyền hành chính nội bộ cho các Quốc gia Liên kết và việc rút phần lớn quan chức Pháp khỏi Đông Dương, đã diễn ra gần như không gây chú ý; đồng thời, những tuyên bố của cả ông Letourneau lẫn ông Pleven về việc thành lập các đội quân quốc gia tại Đông Dương cũng đã được chấp thuận mà không gặp phải bất kỳ sự phản đối thực sự nào.
Theo nhận định của Đại sứ quán, các tuyên bố gần đây của Chính phủ Pháp về chính sách đối với Đông Dương hiện đang tạo cơ hội để Bảo Đại và Chính phủ Việt Nam tập trung giải quyết những nhiệm vụ đang đặt ra trước mắt họ; do đó, Đại sứ quán đề nghị Phái bộ ngoại giao nên tận dụng cơ hội do các tuyên bố này về ý định của Chính phủ Pháp mang lại để một lần nữa nhắc nhở phía Việt Nam chú ý đến những vấn đề thiết yếu nhằm cải thiện tình hình—những vấn đề mà chỉ riêng họ mới có thể thực hiện được.
Đã gửi Bộ Ngoại giao số 2957; gửi bản sao để biết thông tin tới Sài Gòn số 219.
Bruce.
1. Không được in.↩
2. Xem chú thích 2 của điện tín số 2873, ngày 21 tháng 11, tr. 932.↩
3. Để xem bản dịch bức thư của Vincent Auriol, Tổng thống Pháp và Liên hiệp Pháp, gửi Bảo Đại, ngày 27 tháng 7 năm 1949, xin xem điện tín số 3322 gửi từ Paris, ngày 10 tháng 8 năm 1949, trong tài liệu *Foreign Relations, 1949*, tập VII, tr. 71.↩
4. Christian Pineau, lãnh đạo Đảng Xã hội; Chủ tịch Ủy ban Tài chính, Quốc hội Pháp.↩
List of abbreviations and symbols
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/terms
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp1
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp5
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/ch6
1. Document 593
Foreign Relations of the United States, 1950, East Asia and the Pacific, Volume VI
751.13/11–2450: Telegram
The Ambassador in France (Bruce) to the Secretary of State
secret
Paris, November 24, 1950—8 p. m.
2957. Embtels 2919 November 22, 2925 and 2926 November 23 (repeated Saigon 209,210,211).1
Embassy believes that Letourneau statement to National Assembly re French policy IC2 can be described as satisfactory. It is certainly best that could be expected under circumstances. He has emphasized “independence” of Associated States within framework of French Union. He has expressed government’s intention to proceed as rapidly as possible with creation of national armies in IC. He has in effect characterized evolutionary nature of March 8 accords by pointing out that French Government will carry out not only letter of accords, but also spirit. He has stated that French functionaries in IC after January 1 with exception certain categories, will be limited to those placed at disposition three states. He has pointed to French government intentions not to give up struggle in IC, but to increase its effort. Although belated, such statements should be beneficial under present circumstances.
Pleven’s speech to National Assembly also strikes helpful note, particularly with reference to recognition necessity creation Vietnam national army, recognition IC problem cannot be solved by force, quotation from Auriol letter July 1949 to Bao Dai3 indicating Vietnamese freedom chose regime, political institutions and government and French Government’s intention increase its own military effort IC. Significant portions these two speeches included Pleven’s statement French Government would take troops from France if necessary and Letourneau’s statement France would not appeal to UN unless Tonkin border crossed by Chinese Communist troops.
While French Government knowledge US government’s views re French policy IC plays important part in these statements by Letourneau and Pleven, it is believed MacDonald’s influence exerted [Page 937] during his recent visit to Paris also had an effect—perhaps a more immediate one.
Socialist Party’s position during national Assembly’s debate on IC completes almost full circle in reversal its position in earlier years. It has swung from favoring negotiations with Ho-Chi-Minh to seeking UN solution and during debates Socialist’s present position as presented by Pineau4 is that appeal to UN would have no positive results as international solutions can become outdated; what was possible before Chinese Communist arrival at Tonkin border having now become impossible. Pineau indicated that while no UN solution desirable, US and UK must take increased interest and closer cooperation must be established by France with her allies. This same note struck very pointedly by Pleven in his reference to need for concerting with France’s allies necessary steps to be taken in event Chinese Communists crossed Tonkin border.
Pleven Government has weathered this crisis, probably very much as was to be expected. It has not been expected that IC problem in itself would endanger Pleven Government, but if further reverses IC do occur after government has been granted authority and powers it seeks, what has been described as National Assembly’s feeling of uneasiness, even though it voted approval of ordre du jour may in future express itself in much stronger terms.
Reaction as shown in debate gives some indication of how far National Assembly has come in its thinking on IC problem, which naturally is influenced by strong desire find some solution this problem. Letourneau’s emphasis on “independence” Associated States within French Union, reference to March 8 accords, transfer internal administrative authority to Associated States and withdrawal most French functionaries IC passed almost unnoticed and both his and Pleven’s statements re creation national armies IC were accepted without any real dissent.
It seems to Embassy that French Government statements of its policy IC now provide opportunity for Bao Dai and Vietnam Government to buckle down to tasks facing them and Embassy suggests Legation might take opportunity offered by these statements of French Government intentions again to draw attention Vietnamese to those things which are essential to improvement in situation and which they alone can do.
Sent Department 2957, repeated information Saigon 219.
Bruce
1. None printed.↩
2. See footnote 2 to telegram 2873, November 21, p. 932.↩
3. For a translation of the letter from Vincent Auriol, President of France and the French Union, to Bao Dai, July 27, 1949, see telegram 3322 from Paris, August 10, 1949, in Foreign Relations, 1949, vol. vii, p. 71.↩
4. Christian Pineau, Socialist Party leader; President of the Finance Commission, French National Assembly.↩
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d593
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_937
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_932
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1949v07p1/pg_71
Thân thế (các) nhân vật
Harry S. Truman
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://en.wikipedia.org/wiki/List_of_presidents_of_the_United_States
https://www.whitehousehistory.org/the-presidents-timeline
https://en.wikipedia.org/wiki/Harry_S._Truman
https://millercenter.org/president/truman/life-in-brief
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://www.trumanlittlewhitehouse.org/key-west/president-truman-biography
https://www.trumanlibrary.gov/education/trivia/biographical-sketch-harry-truman
https://www.history.com/articles/harry-truman
No comments:
Post a Comment