Saturday, August 15, 2026

20260816 CDTL DDE D217 2 April 1953 Bản ghi nhớ cuộc trao đổi của ông McClintock Đại diện lâm thời tại Sài Gòn.

20260816 CDTL DDE D217 2 April 1953 Bản ghi nhớ cuộc trao đổi của ông McClintock Đại diện lâm thời tại Sài Gòn.


****

Muốn hiểu được sự thật trong tài liệu nầy, cần rất nhiều thời gian để chứng minh cho sự thật vì có những sự thật đã bị xóa bỏ hay che dấu đi với mục đích có ẩn ý.

****

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d217

Google Translated

492

Tài liệu số 217

Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1952–1954, Đông Dương, Tập XIII, Phần 1

751G.00/4–453

Bản ghi nhớ cuộc trao đổi của ông McClintock Đại diện lâm thời tại Sài Gòn.

Mật

[Sài Gòn,] ngày 2 tháng 4 năm 1953.

Những người tham dự:

Ngài Adlai E. Stevenson

Ông Barry Bingham

Ông William Blair

Ông Robert McClintock

Quốc trưởng Bảo Đại

Ông Nguyễn Duy Quang, Tổng Thư ký Bộ Ngoại giao

Ông Nguyễn Đệ, Quốc vụ khanh, Chánh Văn phòng Hoàng gia

Trong một cuộc trò chuyện dài và lan man, Bảo Đại đã trình bày với ông Stevenson quan điểm riêng của mình về quá trình phát triển của Hồ Chí Minh và phong trào cách mạng Việt Minh.

Quốc trưởng cho biết Hồ Chí Minh đã nổi lên như một nhà lãnh đạo theo chủ nghĩa dân tộc được nhiều người ủng hộ tại Đông Dương vào thời gian ngay sau Thế chiến thứ nhất. Các hoạt động của ông đã thu hút sự chú ý của những người cộng sản Pháp; khi còn là sinh viên tại Pháp, ông đã được họ lựa chọn để sang Moscow đào tạo nâng cao. Chỉ sau thời gian theo học tại Trường Lenin và khi trở về Quảng Châu vào năm 1925, ông mới được biết đến nhiều hơn với tư cách là một người cộng sản thay vì chỉ đơn thuần là một nhà lãnh đạo theo chủ nghĩa dân tộc.

Theo lời kể của Bảo Đại, Hồ Chí Minh đã bị chính quyền Anh tại Hồng Kông bắt giam vào năm 1925. Vào thời điểm đó, chính quyền thực dân Pháp tại Đông Dương đã đề nghị chính quyền Hồng Kông thả Hồ Chí Minh để ông có thể "được sử dụng nhằm chống lại chủ nghĩa đế quốc Nhật Bản" (nguyên văn). Sau đó, ông đến Singapore và từng có thời gian hoạt động trong cơ quan tình báo Anh. Từ Singapore, ông di chuyển sang Xiêm; quốc gia này về sau trở thành địa bàn hoạt động chính của ông. Chính từ vị trí chiến lược tại Xiêm, Hồ Chí Minh đã tổ chức phong trào Việt Minh – lực lượng nhanh chóng chứng tỏ là tổ chức mạnh mẽ và hiệu quả nhất trong số các đảng phái bí mật tại Đông Dương. Sau khi Nhật Bản thất bại vào năm 1945, Hồ Chí Minh đã nổi lên như nhà lãnh đạo theo chủ nghĩa dân tộc mạnh mẽ nhất tại Đông Dương. Chính quyền Pháp tại Đông Dương cũng công nhận vai trò này của ông, đặc biệt là do chính phủ tại Pháp – nơi Maurice Thorez giữ chức Phó Thủ tướng vào thời điểm đó – [Trang 454] có thái độ ủng hộ các hoạt động của Hồ Chí Minh. Chính nhờ sự chi phối của phe Cộng sản đối với chính sách của Pháp vào năm 1945 mà Hồ Chí Minh đã có thể trở thành Thủ tướng Việt Nam.

Chính vào thời điểm này, Bảo Đại đã thoái vịdành năm tháng làm Cố vấn Chính trị cho Hồ Chí Minh. Bảo Đại cho biết ông cũng đã được bầu làm đại biểu Quốc hội của chính quyền Việt Minh vào đầu năm 1946. Tháng 8 năm 1946, ông được cử đi thực hiện một sứ mệnh riêng nhằm tiếp xúc với Tưởng Giới Thạch, với mục đích vận động chính quyền Quốc dân đảng Trung Hoa công nhận chế độ Việt Minh tại Hà Nội.

Theo lời Bảo Đại, uy tín của ông Hồ trong lòng công chúng bắt đầu sụt giảm nhanh chóng khi người dân Việt Nam nhận ra rằng thực chất ông thiên về chủ nghĩa cộng sản hơn là một người theo chủ nghĩa dân tộc chân chính. Bảo Đại đưa ra một cách lý giải có phần khó hiểu rằng, một trong những động cơ chính của vụ thảm sát tại Hà Nội vào tháng 12 năm 1946 là nhằm xây dựng hình ảnh ông Hồ trong tâm trí người dân như một kẻ thù không đội trời chung của thực dân Pháp, qua đó khơi dậy và tập hợp tinh thần dân tộc trên khắp cả nước để ủng hộ phong trào Việt Minh.

Bảo Đại cho rằng, trước những diễn biến sau đó, Hồ Chí Minh hiện không còn là nhân vật quan trọng nữa và việc ông còn sống hay đã chết cũng chẳng tạo ra mấy khác biệt trên thực tế. Quốc trưởng nhắc lại những lời đồn đoán đương thời rằng có thể Hồ Chí Minh (Nguyễn Tất Thành?) thực ra không còn sống. Tuy nhiên, ông nhấn mạnh rằng quyền kiểm soát thực sự các công việc của chính quyền Việt Minh nằm trong tay Tổng tư lệnh quân độitức Giápcùng các cố vấn quân sự Tầu cộng thuộc bộ tham mưu của ông ta.

Ông Stevenson nhiều lần cố gắng tìm hiểu từ Bảo Đại đâu là động lực khiến Việt Minh duy trì cuộc chiến đấu cuồng nhiệt chống lại người Pháp và người Việt Nam.

Những lời cam đoan đầy vẻ khéo léo nhưng thiếu chân thực của Đại sứ Quang (một quan chức lão luyện từng là Bộ trưởng Ngoại giao của Việt Minh nhưng nay lại giữ chức Tổng thư ký Bộ Ngoại giao Việt Nam) – rằng trên khắp mọi miền đất nước, Bảo Đại được tôn kính như người cha của dân tộc – đã không thực sự thuyết phục được người nghe. Tương tự, phía Mỹ cũng không mấy ấn tượng trước việc Bảo Đại khăng khăng cho rằng mọi người dân trong các vùng do Việt Minh kiểm soát đều hành động theo ý muốn của Việt Minh chỉ vì bị ép buộc dưới mũi lưỡi lê. Tuy nhiên, quan điểm của Bảo Đạitầng lớp nông dân khốn khổ dưới quyền Việt Minh đang phải oằn mình gánh chịu ách áp bức nặng nề; họ là nạn nhân của các vụ trưng thu cưỡng bức – đặc biệt là lúa gạo – và là những con tốt trong một hệ thống lao dịch quy mô lớn. Ông dẫn chứng khả năng của lực lượng vũ trang Việt Minh trong việc huy động những đoàn phu lên tới 20.000 người để duy trì tuyến đường tiếp tế (LOC) nối liền các căn cứ chính với những tiền đồn xa xôi. Khi được hỏi tại sao binh lính Việt Minh lại chiến đấu dũng mãnh đến vậy, Bảo Đại cho biết quân đội được đối đãi như một lực lượng tinh nhuệ; binh sĩ được cung cấp đầy đủ lương thực và trả lương hậu hĩnh, [Trang 455] và nhờ đó, lòng trung thành của họ đối với chế độ này cao hơn hẳn so với đại đa số người dân.

Xét về tình hình phía Việt Nam, khi được Thống đốc Stevenson hỏi về khả năng tổ chức bầu cử Quốc hội, ban đầu Bảo Đại cho rằng việc này khá vô ích vì một nửa đất nước đang nằm trong tay đối phương. Sau đó, ông thừa nhận rằng rồi cũng sẽ đến lúc cần có Quốc hội, nhưng rõ ràng ông không mấy mặn mà với viễn cảnh này.

Vị Quốc trưởng đã dành nhiều thời lượng để nói về thực tế rằng các lực lượng vũ trang Việt Nam không tự quyết định được vận mệnh của chính mình. Tuy nhiên, ông lại hoàn toàn không phản đối ý kiến ​​cho rằng tinh thần binh sĩ có thể sẽ được nâng cao nếu đích thân ông đứng ra chỉ huy các lực lượng vũ trang Việt Nam.

Cựu Hoàng đã đề cập lại những vấn đề từng được thảo luận tại Sài Gòn, cụ thể là kế hoạch thành lập 54 tiểu đoàn biệt kích vào năm 1953 và việc gia tăng quân số cho Việt Nam. Ông cho rằng tất nhiên mọi việc này đều tốn kém và nguồn kinh phí lại phụ thuộc vào sự viện trợ của Pháp. Dường như Bảo Đại hoàn toàn không nhận thức được thực tế rằng một phần ba số khí tài được đưa vào đất nước ông để phục vụ chiến tranh lại có nguồn gốc từ Mỹ. Thực tế, việc ông không hề đả động gì đến viện trợ Mỹ diễn ra rõ ràng đến mức vị Đổng lý Ngự tiền Văn phòng của ông, Nguyễn Đệ, đã phải lên tiếng ca ngợi nước Mỹ bằng những lời lẽ đầy tán tụng trong lúc đang ngà ngà say—một sự pha trộn giữa lối nói cường điệu kiểu phương Đông và phong cách hùng biện tại các quán cà phê Pháp.

Nhà vua cũng nói về tình trạng sức khỏe của mình, bao gồm chứng nhiễm ký sinh trùng gan do bệnh lỵ amip gây ra. Có thể thấy rõ ánh mắt ông đang hướng về miền Nam nước Pháp với vẻ đầy mong đợi. Sau đó, thông tin từ vị Chánh Văn phòng Dân sự cho biết nhiều khả năng ông sẽ bay đến Cannes trên chiếc máy bay Liberator cá nhân vào khoảng ngày 10 tháng 4.

1.    Bản ghi nhớ này đã được gửi về Washington trong công hàm số 421, đề ngày 4 tháng 4 (751G.00/4–453). Các bản sao cũng đã được gửi tới Paris và Hà Nội. Cuộc trò chuyện được ghi lại ở đây diễn ra tại nơi nghỉ dưỡng của Bảo Đại ở Ban Mê Thuột.

2.    Thống đốc Stevenson, Thống đốc bang Illinois (nhiệm kỳ 1949–1953) và là ứng cử viên Tổng thống của Đảng Dân chủ năm 1952, đang có chuyến thăm Đông Dương.

3.    Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Pháp.

4.    Tổng thống Trung Hoa Dân Quốc.

List of Sources

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/sources

List of Abbreviations and Symbol

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/terms

List of Persons

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/persons

Policy of the United States with respect to Indochina, 1953: Declining French military fortunes; the Viet Minh invasion of Laos; accelerated United States aid for Indochina (Documents 162–490)

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/comp2

4.    Document 217

Foreign Relations of the United States, 1952–1954, Indochina, Volume XIII, Part 1

751G.00/4–453

Memorandum of Conversation, by the Chargé at Saigon (McClintock)1

confidential

[Saigon,] April 2, 1953.

Persons present:

  • The Honorable Adlai E. Stevenson2
  • Mr. Barry Bingham
  • Mr. William Blair
  • Mr. Robert McClintoek
  • His Majesty Bao Dai
  • Mr. Nguyen Duy Quang, Secretary General, Foreign Office
  • Mr. Nguyen De, Minister of State, Chief of Imperial Cabinet

During the course of a long and rambling conversation Bao Dai gave Mr. Stevenson his own version of the development of Ho chi Minh and the Viet Minh revolutionary movement.

The Chief of State said that Ho chi Minh had emerged shortly after the first world war as a popular Nationalist leader in Indochina. His activities attracted the attention of French Communists and, when Ho chi Minh was a student in France he was selected by the French Communists for advance study in Moscow. It was only after his sojourn at the Lenin School and his eventual return to Canton in 1925 that he became to be more known as a Communist than as a simple Nationalist leader.

According to Bao Dai, Ho chi Minh was imprisoned by the British authorities in Hong Kong in 1925. At this time the French colonial government in Indochina requested the Hong Kong authorities to release Ho chi Minh in order that he might “be used against Japanese imperialism” (sic). Ho proceeded to Singapore where for a time he was a member of the British intelligence service. From Singapore he moved into Siam which thenceforth remained his seat of operations. It was from the Siamese vantage point that Ho organized the Viet Minh party which soon proved itself to be the most virile and effective of the various clandestine Indochinese parties. Ho eventually emerged, after the Japanese defeat in 1945, as the strongest Nationalist leader of Indochina. He was recognized as such by the authorities in French Indochina, particularly because the metropolitan government in France, whose Deputy Premier at this time was Maurice [Page 454] Thorez,3 looked with favor upon the activities of Ho chi Minh. It was due to Communist domination of French policy in 1945 that it was possible for Ho to become the Prime Minister of Vietnam.

It was at this time that Bao Dai abdicated and spent a period of five months as a Political Advisor to Ho chi Minh. Bao Dai said he was also elected in early 1946 as a Deputy in the National Assembly of the Viet Minh Government. In August of 1946 he was sent on a private mission to make contact with Chiang Kai Shek,4 seeking Nationalist Chinese recognition of the Viet Minh regime in Hanoi.

Bao Dai said that Ho’s popular appeal rapidly commenced to dwindle as the Vietnamese realized that he was more a Communist at heart than a true Nationalist. Bao Dai made the somewhat mystifying explanation that one of the prime motives of the December 1946 massacre in Hanoi was to establish Ho in the popular imagination as an inveterate enemy of the French and thus to canalize Nationalist feeling throughout the country in support of the Viet Minh movement.

Bao Dai said that with subsequent developments Ho chi Minh was now not an important figure and it made little practical difference whether he were alive or dead. The Chief of State repeated the current rumors that Ho chi Minh is in fact possibly no longer living. He stressed, however, that real control of affairs in the Viet Minh Government lies in the hands of the Supreme Military Commander, Giap, and in the Chinese Communist military advisors who are on his staff.

Mr. Stevenson repeatedly sought to ascertain from Bao Dai what motives sustained the Viet Minh in their fanatic warfare against the French and Vietnamese.

The oily assurances of Ambassador Quang (a professional courtier who, despite the fact that he was recently Foreign Minister of Viet Minh, is now the Secretary General of the Vietnam Foreign Office) that throughout the length and breadth of Vietnam Bao Dai is revered as the Father of his people did not carry great conviction. Similarly the Americans were not impressed by Bao Dai’s insistence that everyone in Viet Minh-occupied zones does what he does because he is forced to at bayonet point. Bao Dai’s thesis was, however, that the downtrodden peasantry of Viet Minh are groaning under a heavy yoke; that they suffer from forced requisitioning, particularly rice, and are the pawns of an elaborate system of corvée. He cited the ability of the Viet Minh armed forces to round up bands of as many as 20,000 coolies to maintain the LOC between main bases and advanced outposts. When asked why the Viet Minh soldiers fought so well, Bao Dai said that the army was treated as a corps d’élite; soldiers were well fed and paid, [Page 455] and in consequence their loyalty to the regime was greater than that of the great mass of the populace.

Turning to the Vietnam side of the picture, Bao Dai, in response to Governor Stevenson’s question as to the possibilities of elections for a National Assembly, at first said that this was fairly useless since half of his country was in enemy hands. He later said that of course eventually a National Assembly would come, but he clearly showed no great enthusiasm for the prospect.

The Chief of State dwelt at some length on the fact that the Vietnamese armed forces are not in control of their own destinies. However, he failed signally to respond to the suggestion that possibly higher morale would result if he personally would assume command of the Vietnamese armed forces.

The former Emperor went over ground previously traced in Saigon, discussing the proposed recruitment of 54 commando battalions in 1953 and the increase of military effectives for Vietnam. He said that of course all of this would cost money and that in turn would depend upon French aid. At no time did Bao Dai seem cognizant of the fact that one-third of the equipment being brought into his country for prosecution of the war is of American origin. In fact, so obvious was his omission to so much as mention American aid that his Minister of the Imperial Cabinet, Nguyen De, launched into a somewhat tipsy panegyric, extolling the American virtues in a mixture of Oriental hyperbole and French cafe oratory.

The Emperor mentioned his physical disabilities which included liver parasites as a result of amebiasis. It seemed clear that his eyes were fixed in glistening anticipation on the south of France. It was later learned from the Chef de Cabinet Civil that he will probably fly in his private Liberator for Cannes approximately April 10.

1.    This memorandum was transmitted to Washington in despatch 421, Apr. 4. (751G.00/4–453) Copies were also sent to Paris and Hanoi. The conversation recorded here took place at the retreat of Bao Dai at Banmethout.

2.    Governor Stevenson, Governor of Illinois, 1949–1953, and Democratic Party candidate for President in 1952, was on a visit in Indochina.

3.    Secretary-General of the French Communist Party.

4.    President of the Republic of China.

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d217

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_454

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_455

Thân thế (các) nhân vật

Bao Dai,

Chief of State of Vietnam.

Ho Chi Minh,

President of the Democratic Republic of Vietnam; also Chairman and General Secretary of Dang Lao Dong, Workers’ Party of Vietnam, leader of the Vietnamese Communist Party and President of the Democratic Republic of Vietnam until his death in 1969

McClintock, Robert,

Counselor of Embassy in Vietnam.

https://en.wikipedia.org/wiki/Robert_M._McClintock

https://www.usni.org/people/robert-mcclintock

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p2/d1126

https://history.state.gov/departmenthistory/people/mcclintock-robert-mills

https://www.nndb.com/people/689/000122323/

 Nguyen De,

Adviser to Bao Dai, Chief of State of Vietnam; Chief of the Imperial Cabinet.

Schumann, Maurice,

French Foreign Minister from June 1969 until April 1973

https://en.wikipedia.org/wiki/Maurice_Schumann

https://historica.fandom.com/wiki/Maurice_Schumann

https://dbpedia.org/page/Maurice_Schumann

https://overmanfoundation.org/maurice-schumanns-recollections-of-his-meeting-with-sri-aurobindo-and-the-mother/

https://overmanfoundation.wordpress.com/2017/01/20/maurice-schumanns-recollections-of-his-meeting-with-sri-aurobindo-and-the-mother/

https://content.time.com/time/specials/packages/article/0,28804,2025752_2025466_2025452,00.html

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v04/persons

https://www.encyclopedia.com/religion/encyclopedias-almanacs-transcripts-and-maps/schumann-maurice

Vo Nguyen Giap,

General, People’s Army of Vietnam, Defense Minister, Democratic Republic of (North) Vietnam, Vice Premier for Defense, Democratic Republic of Vietnam

 

No comments:

Post a Comment