20260422 CDTL HST D539 6 August 1950 Phái đoàn Khảo sát MDAP gửi Ủy ban Hỗ trợ Quân sự hải ngoại.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d539
Google Translated
Tài liệu 539
Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1950, Đông Á và Thái Bình Dương, Tập VI
Hồ sơ FMACC: Lô 54D5
Phái đoàn Khảo sát MDAP gửi Ủy ban Hỗ trợ Quân sự hải ngoại
Tối mật
[Sài Gòn,?] ngày 6 tháng 8 năm 1950.
Phái đoàn Khảo sát Liên hợp Quân vụ–Quốc phòng về M.D.A.P. đã đến Sài Gòn vào ngày 15 tháng 7 năm 1950 và rời đi Singapore vào ngày 7 tháng 8 năm 1950. [Trang 841]
Trong suốt ba tuần lưu lại, các thành viên của Phái đoàn đã đến thăm các khu vực và cơ sở tại vùng Sài Gòn, tham gia với tư cách quan sát viên trong nhiều hoạt động tác chiến khác nhau; họ cũng thực hiện một chuyến khảo sát tương tự tại vùng Đồng bằng sông Hồng—bao gồm việc thị sát khu vực biên giới với Trung cộng cùng các công trình phòng thủ tại đó—và đến thăm các cơ sở tại Campuchia và Lào. Trong tất cả các chuyến thăm này, nhiều cuộc họp đã được tổ chức với các quan chức hữu quan phía Pháp, Việt Nam, Campuchia và Lào, cũng như với một số cá nhân khác, đặc biệt là tại các khu vực Sài Gòn và Hà Nội.
Phái đoàn vô cùng lấy làm tiếc khi Cao ủy Đông Dương đã được triệu hồi về Paris để tham vấn trước khi Phái đoàn hoàn tất nhiệm vụ, khiến cho việc tiến hành các cuộc trao đổi cuối cùng với ông trở nên bất khả thi. Tuy nhiên, Tướng Carpentier—người giữ chức Quyền Cao ủy—đã tỏ ra hết sức hợp tác, cũng như tất cả các quan chức khác, bao gồm cả người Pháp lẫn người bản địa. Một điều đáng tiếc nữa là Tướng Alessandri—Chỉ huy trưởng tại Bắc Kỳ—cũng đang vắng mặt, đang ở tại Pháp. Các cuộc trao đổi với giới chức địa phương tại Campuchia và Lào đã bị hạn chế phần nào so với mức lẽ ra có thể đạt được, do sự vắng mặt của các quan chức cấp cao nhất—những người đang ở Pháp để tham dự Hội nghị Pau. Tình trạng hạn chế tương tự cũng diễn ra tại Việt Nam do sự vắng mặt của Đức Hoàng Bảo Đại và Chủ tịch Hội đồng. Tuy nhiên, Phái đoàn tin rằng mình đã hoàn thành được các mục tiêu đề ra.
Phụ lục A là bản phác thảo các mục tiêu chính trị và kinh tế trong chính sách của Hoa Kỳ tại Đông Dương, những mục tiêu này sẽ đóng vai trò định hướng cho Chương trình MDAP-Mutual Defense Assistance Program dành cho khu vực này. Kèm theo đó là một bản ghi nhớ do đại diện của ECA-Economic Cooperation Administration trong Phái đoàn soạn thảo, trình bày về những mối quan tâm của ECA đối với Chương trình MDAP. Cần lưu ý rằng vị đại diện này đề nghị xem xét khả năng sử dụng một phần nguồn lực của Chương trình ECA tại Đông Dương để thực hiện các dự án mang lại lợi ích song hành về cả mặt quân sự lẫn kinh tế. Phần còn lại của báo cáo này do bộ phận quân sự thuộc Phái đoàn soạn thảo và tập trung vào các khía cạnh quân sự của Chương trình. Thiếu tướng G. B. Erskine, Trưởng bộ phận quân sự của Phái đoàn, đã soạn thảo một bản ghi nhớ tóm tắt quan điểm của ông về tình hình quân sự—bao gồm năng lực của cả phía Pháp lẫn phía đối phương—cũng như vai trò mà Hoa Kỳ có thể đảm nhận nhằm hiện thực hóa các mục tiêu của mình.
Cần lưu ý rằng Trưởng Ban Quân sự nhận định rằng bất kỳ sự đánh giá chi tiết nào đối với các yêu cầu hỗ trợ quân sự từ phía Pháp chỉ có thể được thực hiện thông qua việc nghiên cứu và điều tra thực địa—một quá trình sẽ đòi hỏi thêm vài tuần làm việc hết sức khẩn trương. Do đó, Phái bộ Cố vấn Quân sự (MAAG) đã được chỉ thị tiến hành nghiên cứu này và báo cáo các kết quả thu được, nếu có thể, trước khi Phái bộ hoàn tất
[Trang 842] công tác của mình tại khu vực Đông Nam Á. Nhìn chung, Tướng Erskine tin rằng các yêu cầu của phía Pháp có vẻ là hợp lý. Nhận định tương tự cũng áp dụng, về cơ bản, đối với các thứ tự ưu tiên mà phía Pháp đã thiết lập. Cũng cần lưu ý thêm rằng Tướng Erskine tin rằng các yêu cầu của Pháp nhìn chung là phù hợp với năng lực của đội ngũ nhân sự hiện có tại Đông Dương; tuy nhiên, ông lại tỏ ra hoài nghi về khả năng của các lực lượng này—với cơ cấu tổ chức hiện tại—trong việc đẩy lùi bất kỳ cuộc xâm lược quy mô lớn nào từ phía Trung Cộng.
Ấn tượng chính của các thành viên Phái đoàn là: mặc dù không thể có một giải pháp hoàn toàn nào cho vấn đề Đông Dương nếu thiếu đi giải pháp quân sự như một tiền đề thiết yếu, nhưng giải pháp quân sự này, xét trên bất kỳ phương diện nào, cũng sẽ không thể mang tính quyết định nếu thiếu đi sự vận dụng các biện pháp chính trị và kinh tế để giải quyết vấn đề. Quả thực, việc bảo vệ biên giới chống lại sự xâm lược từ bên ngoài về cơ bản là một vấn đề quân sự, mà gánh nặng chính của nó buộc phải do phía Pháp đảm nhận. Tuy nhiên, dường như khó có khả năng một cuộc tấn công từ phía Tầu Cộng có thể bị đẩy lùi chỉ bằng việc sử dụng riêng các nguồn lực của Pháp—vốn dĩ đã bị huy động đến mức căng thẳng tối đa.
Có thể trông đợi rất ít sự giúp đỡ—nếu có—từ các nguồn lực phía Việt Nam; thậm chí, có thể dự đoán rằng một số thành phần nhất định trong nội bộ Việt Nam sẽ tích cực hỗ trợ từ hậu phương cho các lực lượng xâm lược. Do đó, về cơ bản, mọi sự hỗ trợ dành cho Pháp trong việc đẩy lùi một cuộc xâm lược đều phải đến từ Hoa Kỳ. Tất nhiên, việc xác định mức độ sẵn sàng hỗ trợ của Hoa Kỳ đối với Pháp nhằm đẩy lùi bất kỳ cuộc xâm lược nào như vậy—dưới lăng kính của các mục tiêu quốc gia cũng như các cam kết hoàn toàn của Mỹ—sẽ thuộc thẩm quyền quyết định của các cấp lãnh đạo cao nhất tại Hoa Kỳ. Và cũng thật dễ hiểu khi phía Pháp đặc biệt quan tâm muốn biết chính xác những gì mà Hoa Kỳ sẵn sàng thực hiện.
Liên quan mật thiết đến việc bảo vệ biên giới, cũng như tạo thành một vấn đề riêng trong mục tiêu của Mỹ là kiềm chế chủ nghĩa Cộng sản và, nếu có thể, thu hẹp phạm vi kiểm soát của chúng, là vấn đề an ninh nội bộ ở Việt Nam, trong bối cảnh hiện tại, có nghĩa là Phong trào Việt Minh do Cộng sản lãnh đạo và kiểm soát, hiện đang công khai nổi dậy chống lại các Chính phủ được Hoa Kỳ công nhận.
Mức độ nghiêm trọng của vấn đề mà người Pháp đang phải đối mặt trong khía cạnh này khó có thể bị đánh giá quá cao. Cũng giống như những gì đã diễn ra tại rất nhiều khu vực khác ở Viễn Đông, Việt Minh khởi nguồn là một phong trào dân tộc chủ nghĩa, tận tâm vì nền độc lập của các dân tộc châu Á và vì mục tiêu loại bỏ người da trắng khỏi vị thế tầng lớp cai trị trong khu vực này. Giống như ở những nơi khác, phong trào Cộng sản đã thành công trong việc đồng nhất hóa bản thân với phong trào dân tộc chủ nghĩa nói trên, đồng thời lan tỏa một niềm tin rằng các nhóm dân tộc chủ nghĩa phi Cộng sản về cơ bản chỉ là công cụ và tay sai của các thế lực thực dân. Nhiều thành phần đã liên kết với phe Cộng sản thực chất lại mang thái độ thù địch đối với chủ nghĩa Cộng sản; tuy nhiên, họ tin rằng vấn đề độc lập dân tộc cần phải được giải quyết trước tiên, và [Trang 843] các vấn đề khác sẽ được giải quyết sau đó.
Cần lưu ý thêm rằng, không một người Việt Nam có tinh thần trách nhiệm nào đề nghị việc rút toàn bộ lực lượng Pháp vào thời điểm hiện tại, bởi lẽ họ cho rằng hành động này sẽ chỉ dẫn đến một thắng lợi sớm cho phe Cộng sản. Thay vào đó, họ đề cập đến một lộ trình giành độc lập, trong đó phía Pháp sẽ đảm nhận trách nhiệm phòng thủ chống lại các cuộc tấn công từ bên ngoài, đồng thời trao lại quyền giải quyết các vấn đề nội bộ cho người Việt Nam. Một bộ phận không nhỏ dư luận—vốn công khai đối lập với Việt Minh—lại thầm ủng hộ lực lượng này, coi họ là nhóm đạt được thành công lớn nhất trong cuộc kháng chiến chống lại người Pháp. Đồng thời, chính những thành phần người Việt này cũng tỏ ra hoài nghi trước những lời tuyên bố của phía Pháp.
Do đó, vấn đề chính trị to lớn mà người Pháp đang phải đối mặt tại Đông Dương là làm sao thuyết phục được người dân Đông Dương tin rằng họ sẽ thực thi những thỏa thuận đã ký kết; đồng thời, thuyết phục họ hiểu rằng việc hợp tác với phe Cộng sản rốt cuộc sẽ không mang lại nền độc lập cho Việt Nam, mà chỉ đơn thuần là một hình thức lệ thuộc khác vào một thế lực ngoại bang. Vào thời điểm hiện tại, vẫn còn là một nghi vấn liệu người Pháp có thể thực hiện được điều này hay không, xét đến sự ngờ vực dai dẳng và lòng căm thù sâu sắc mà người dân Đông Dương dành cho họ. Tuy nhiên, có một điều chắc chắn là: rốt cuộc thì người Pháp sẽ buộc phải đưa ra thêm những nhượng bộ chính trị nếu muốn đạt được sự bình định nội bộ. Theo nhận định của Phái đoàn, trừ khi tìm ra được một giải pháp chính trị thỏa đáng dựa trên sự đồng thuận, người Pháp rồi sẽ bị loại khỏi vũ đài chính trị theo thời gian.
Nhiều người Việt Nam cũng cảm thấy rằng phía Pháp đang không hành động với thiện chí trong việc tuân thủ các nghĩa vụ của mình. Xét đến những khó khăn hiện tại, thật khó để đánh giá những cáo buộc này với bất kỳ mức độ chính xác hợp lý nào. Tuy nhiên, theo quan điểm của Phái đoàn, phía Pháp hoàn toàn có thể đẩy nhanh tiến độ hơn nhiều so với hiện tại trong việc xây dựng một Quân đội Việt Nam đủ năng lực đảm nhận vấn đề an ninh nội bộ. Mặt khác, phía Pháp lại khẳng định rằng người Việt Nam, trong nhiều dịp, đã từ chối tiếp nhận những trách nhiệm được trao cho họ; và thực sự có một số bằng chứng để củng cố cho lập luận này. Cũng không hoàn toàn nằm ngoài phạm vi khả dĩ rằng chính người Việt Nam lại chẳng quá ngần ngại khi chứng kiến Hiệp định ngày 8 tháng 3 thất bại, với hy vọng chứng minh rằng việc phía Pháp đưa ra thêm những nhượng bộ là điều cần thiết.
Tóm lại, dường như cả hai bên đều còn thiếu một mức độ thiện chí nhất định. Việc khắc phục trở ngại này bằng cách nào nằm ngoài phạm vi nhiệm vụ của Phái đoàn; tuy nhiên, Phái đoàn tin chắc rằng trở ngại này nhất thiết phải được giải quyết nếu giải pháp quân sự muốn đạt hiệu quả về lâu dài. Nhận định này áp dụng cho công cuộc bình định tổng thể đất nước, chứ không phải cho nhiệm vụ phòng thủ biên giới trước sự xâm lược từ bên ngoài trong giai đoạn trước mắt—một nhiệm vụ mà Phái đoàn tin rằng hoàn toàn có thể hoàn thành trong tương lai gần, thông qua việc huy động một lực lượng quân sự tương xứng. [Trang 844]
Phái đoàn cũng đưa ra các khuyến nghị và nhận định của mình mà không đề cập cụ thể đến tình hình nội bộ tại Pháp, hay các cam kết của Pháp trong khuôn khổ NATO—những vấn đề vốn nằm ngoài thẩm quyền của Phái đoàn.
Từ góc độ chính trị, Phái bộ tin rằng Hoa Kỳ cần tiếp tục phát huy tầm ảnh hưởng của mình nhằm đảm bảo các chương trình chính trị đã được nhất trí chung sẽ được các bên liên quan trực tiếp nhất thực thi một cách thiện chí. Chỉ bằng cách đó, chúng ta mới có thể tận dụng tối đa hiệu quả từ nguồn viện trợ quân sự mà Hoa Kỳ sẵn sàng cung cấp, và cũng chỉ bằng cách đó, sự bành trướng của chủ nghĩa Cộng sản trên khắp khu vực Đông Nam Á mới có thể được ngăn chặn. Ngày nay, việc khẳng định rằng thất bại tại Đông Dương sẽ khiến cho thắng lợi toàn diện và chung cuộc của chủ nghĩa Cộng sản trên khắp khu vực này trở nên gần như không thể tránh khỏi, đã trở thành một lẽ hiển nhiên.
Người Pháp và người Đông Dương cần được thuyết phục—bất cứ khi nào cần thiết—hãy vượt lên trên những lợi ích cục bộ của riêng mình, bằng cách nhận thức rằng những lợi ích này chỉ có thể được đảm bảo thông qua việc thiết lập một cộng đồng lợi ích, tận tâm phụng sự cho nền độc lập, sự toàn vẹn lãnh thổ, phúc lợi và sự thịnh vượng của các dân tộc hữu quan. Bất kỳ sự chia rẽ nào trong cộng đồng lợi ích này đều đang và sẽ tiếp tục trở thành nguồn nuôi dưỡng cho phe Cộng sản.
Rất mong báo cáo này được sao chụp và phổ biến tới các bên hữu quan trong thời gian sớm nhất có thể. Do Đông Dương là điểm đến đầu tiên của Phái đoàn, báo cáo về khu vực này có thể sẽ được điều chỉnh đôi chút sau này, dựa trên những phát hiện mới có thể nảy sinh liên quan đến toàn bộ khu vực Đông Nam Á.
Trân trọng kính trình,
John F. Melby
Chủ tịch
Phái đoàn Khảo sát MDAP Liên Bộ Ngoại giao – Quốc phòng
G. B. Erskine
Thiếu tướng, Thủy quân Lục chiến Hoa Kỳ
Trưởng Nhóm Quân sự
Phái đoàn Khảo sát MDAP Liên Bộ Ngoại giao – Quốc phòng
1. Ngoại trừ thư đính kèm này, báo cáo về Đông Dương do Phái đoàn Liên hợp soạn thảo không được in ấn. Báo cáo này đã được lưu hành để Ủy ban Phối hợp Viện trợ Quân sự hải ngoại tham khảo và xem xét dưới dạng tài liệu FMACC D–33/6, ngày 24 tháng 8 (Hồ sơ FMACC: Lô 54D5). Để tham khảo thêm các tài liệu liên quan đến hoạt động của Phái đoàn Melby-Erskine, xin xem từ trang 1 trở đi. ↩
List of abbreviations and symbols
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/terms
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp1
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp5
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/ch6
1. Document 539
Foreign Relations of the United States, 1950, East Asia and the Pacific, Volume VI
FMACC Files: Lot 54D5
The Joint State–Defense MDAP Survey Mission to Southeast Asia to the Foreign Military Assistance Coordinating Committee1
top secret
[Saigon,?] 6 August 1950.
The Joint State–Defense M.D.A.P. Survey Mission arrived in Saigon on July 15, 1950 and departed for Singapore on August 7, 1950. [Page 841] During the three weeks of its visit, members of the Mission visited sectors and installations in the Saigon area, participated as observers in various operational activities, made a comparable tour of the Red River Delta area, including an inspection of the Chinese Border and defense installations in that area and visited installations in Cambodia and Laos. During all its visits, conferences were held with appropriate French, Vietnamese, Cambodian, and Laotian officials as well as with a number of other individuals, particularly in the Saigon and Hanoi areas.
It is a matter of great regret to the Mission that the High Commissioner for Indochina was recalled to Paris for consultation prior to the completion of the Mission so that it was impossible to hold final conversations with him. General Carpentier, the Acting High Commissioner, was, however, most cooperative as were all other officials, both French and local. It is also a matter of regret that General Alessandri, Commanding General in Tonkin, was also absent in France. Conversations with local officials in Cambodia and Laos were somewhat more limited than they might have been due to the absence of the highest officials in France, to attend the Pau Conference. The same limitation applied in Vietnam due to the absence of His Majesty, Bao Dai, and the President of the Council. It is the belief of the Mission, however, that it was able to accomplish its aims.
Tab A is an outline of the political and economic objectives of American policy in Indochina which should govern the MDAP Program for this country. There is also included as an attachment a memorandum prepared by the ECA representative on the Mission concerning the ECA interest in the MDAP Program. It will be noted that this representative recommends consideration of the possibility of utilizing a part of the ECA Program in Indochina for projects which would have military as well as economic utility. The remainder of this report has been prepared by the military section of the Mission and deals with the military aspects of the Program. The Chief of the Military Section of the Mission, Major General G. B. Erskine, has prepared a memorandum in which he summarizes his views on the military situation, including French and enemy capabilities, and the role which the United States can play in order to accomplish American objectives.
It will be noted that the Chief of the Military Section is of the opinion that any detailed appraisal of the French requests for military assistance can only be made by study and on the spot investigation which will require several more weeks of intensive work. The MAAG has, therefore, been instructed to proceed with this study and to report its findings, if possible, before the Mission has completed [Page 842] its work in Southeast Asia. General Erskine believes, in general, that the French requests appear reasonable. The same applies, in general, to the priorities which have been established by the French. It is also noteworthy that General Erskine believes that the French requests conform in general to the capabilities of the personnel presently available in Indochina but that he questions the capabilities of these forces as presently constituted to repel any major invasion by the Chinese Communists.
The major impression of members of the Mission is that although there can be no over-all solution to the Indochina problem without a military solution as a primary requisite, this military solution can in no sense be decisive without the application of political and economic techniques to the problem. It is true that the defense of the frontier against external aggression is in the main a military problem, of which the main burden must be borne by the French. It seems unlikely that an attack from China can be repelled by the utilization of French resources alone, which are already strained to a maximum. Little help, if any, can be expected from Vietnamese sources and certain Vietnamese elements can be expected to exercise positive aid from the rear to the invading forces. For the most part, then, any assistance to France in repelling an invasion must come from the United States. It will, of course, be for the highest American authorities to determine just how far the United States is prepared to go in assistance to the French to repel any such invasion in the light of American objectives and over-all world commitments. The French are, not unnaturally, most interested in knowing just what the United States would be prepared to do.
Intimately connected with the defense of the frontier, as well as constituting a problem in itself in the American objective of containing Communism and wherever possible, rolling back its areas of control, is the problem of internal security in Vietnam which, in the present context, means the Communist-led and Communist-controlled Viet Minh Movement now in open rebellion against the Governments recognized by the United States.
The magnitude of the problem which confronts the French in this respect can hardly be overestimated. As has happened in so many other areas in the Far East, the Viet Minh originated as a nationalist movement dedicated to the independence of the people of Asia and to the elimination of the white man as the ruling group in the area. The Communist movement, as elsewhere, has succeeded in identifying itself with this nationalist movement and in spreading the conviction that non-communist nationalist groups are basically instruments and puppets of the colonial powers. Many elements which have aligned themselves with the Communists are basically hostile to Communism, but believe that the problem of independence must be solved first and [Page 843] other problems subsequently. It should be noted, parenthetically, that no responsible Vietnamese suggest the desirability of the total withdrawal of French forces at present on the grounds that this would only result in an early Communist victory. Rather, they speak of a timetable for independence and assumption by the French of responsibility for defense against outside attack, leaving internal matters to the Vietnamese. Much public opinion which finds itself in open opposition to the Viet Minh secretly supports the Viet Minh as the group which is having the greatest success in opposing the French. These Vietnamese elements, at the same time, are skeptical of French protestations. The great political problem which confronts the French in Indochina, therefore, is to persuade the Indochinese that they will implement their signed agreements; and at the same time, to persuade that cooperation with the Communists will not, in the end, secure Vietnamese independence, but will represent only another form of subjection to an external force. At the present moment, it may be questionable whether the French can do this in view of the long standing suspicion and deep-seated hatred with which the Indochinese regard the French. This much is certain: that in the end, the French will have to make further political concessions if internal pacification is to be realized. It is the opinion of the Mission that unless some agreed political solution can be found, the French will, in time, find themselves eliminated from the scene.
Many Vietnamese also feel that the French are not proceeding in good faith to comply with their obligations. In view of current difficulties, it is difficult to appraise these charges with any reasonable degree of accuracy. Yet, it is the opinion of the Mission that the French could proceed far more rapidly than they are with the establishment of a Vietnamese Army, capable of taking over the internal security problem. On the other hand, the French claim that the Vietnamese, on several occasions, have refused to accept responsibilities offered them and there is some evidence to support these contention. It is by no means beyond the realm of possibility that the Vietnamese, themselves, would not be too reluctant to see the March Eighth Accords fail in the hope of proving that further concessions by the French are necessary. In brief, a certain measure of good faith appears to be lacking on both sides. Just how this obstacle is to be overcome is beyond the scope of this Mission, but the Mission is convinced that it must be overcome if the military solution is to be effective in the long run. This statement applies to the over-all pacification of the country rather than to the immediate defense of the frontier against foreign aggression which the Mission believes can be accomplished in the predictable future with the application of the requisite amount of force.
The Mission also makes its recommendations and observations without particular reference to the internal situation in France or to French commitments in the NATO which lie outside its competence.
From a political standpoint, it is the belief of the Mission that the United States should continue to exercise its influence to the end that mutually agreed political programs be carried out in good faith by the participants most directly concerned. Only thus can the maximum utility be drawn from the military assistance which the United States is prepared to give and only thus can the spread of Communism throughout Southeast Asia be contained. It is almost a commonplace, now, to state that failure in Indochina will make well nigh inevitable the over-all and eventual victory of Communism throughout the area. The French and the Indochinese must be persuaded, wherever necessary, to rise above their own parochial interests by realizing that these interests can be served only by the establishment of a community of interests dedicated to the independence, integrity, welfare, and prosperity of the peoples concerned. Any division in this community of interests is and will continue to be the nourishment upon which the Communists will feed.
It would be appreciated if this report could be reproduced and disseminated to those concerned as quickly as possible. Since Indochina is the first country to be visited by the Mission, the report on it may subsequently be revised somewhat in the light of possible later findings bearing on Southeast Asia as a whole.
Respectfully submitted,
John F. Melby
Chairman
Joint State–Defense MDAP Survey Mission
G. B. Erskine
Major General, U.S. Marine Corps
Chief of Military Group
Joint State–Defense MDAP Survey Mission
1. Except for this covering letter, the report on Indochina by the Joint Mission is not printed. The report was circulated for the information and consideration of the Foreign Military Assistance Coordinating Committee as document FMACC D–33/6, August 24 (FMACC Files: Lot 54D5). For additional documentation on the work of the Melby-Erskine Mission, see pp. 1 ff.↩
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d539
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_841
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_842
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_843
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_844
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_1
Thân thế (các) nhân vật
Harry S. Truman
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://en.wikipedia.org/wiki/List_of_presidents_of_the_United_States
https://www.whitehousehistory.org/the-presidents-timeline
https://en.wikipedia.org/wiki/Harry_S._Truman
https://millercenter.org/president/truman/life-in-brief
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://www.trumanlittlewhitehouse.org/key-west/president-truman-biography
https://www.trumanlibrary.gov/education/trivia/biographical-sketch-harry-truman
No comments:
Post a Comment