20260430 CDTL Tội ác cộng sản giặc Hồ sau ngày 30 tháng Tư 1975
***
Còn bao nhiêu tội ác khác của cộng sản giặc Hồ cho đến ngày hôm nay vẩn chưa được tiết lộ ra?
***
#1768: Nhìn Lại Toàn Bộ Miền Nam Trước Và Sau 75 | 30.04.2026
https://www.youtube.com/watch?v=I9ytIownx7Y&t=32s
Vượt biên 1975 Bí ẩn vụ án bộ đội bắn người vượt biên
https://www.youtube.com/watch?v=pCSkYZs_RpM
20260430 cdtl-tội-ác-cộng-sản-giặc-Hồ 01
Transcript
Diễn biến vụ nổ súng vào 85 thuyền nhân
Vào ngày 18 tháng 6 năm 1979, 93 người với khoảng một nửa là trẻ em đã leo lên một chiếc thuyền đánh cá rời khỏi Nha Trang.
Điểm đến của họ là một trại tị nạn nằm đâu đó ở Philippines.
Trong hai ngày đầu tiên, chuyến đi đã diễn ra suôn sẻ nhưng đến ngày thứ ba thì một tai nạn ập đến.
Vào rạng sáng hôm đó, khi bầu trời vẫn còn chìm trong bóng tối, chiếc thuyền mang theo các thuyền nhân đã đi vào khu vực quần đảo Trường Sa và đụng phải một
rạng san hô.
Dù đã làm đủ mọi cách nhưng họ vẫn không thể đưa thuyền trở lại vùng nước sâu.
Trong lúc tưởng chừng như bế tắc thì các thuyền nhân thấy một ánh đèn pin từ xa chiếu vào họ.
Ánh đèn có vẻ phát ra từ một hòn đảo cách không xa những các thuyền nhân đang gặp nạn.
Không còn cách nào khác, bốn người đàn ông mang theo hai trẻ em đang bị bệnh đã bơi đến hòn đảo.
Nhưng một lúc sau thì một người đàn ông bơi trở lại và nói rằng có mấy người nói tiếng Việt đã kêu họ đến gần rồi nổ súng giết chết ba người.
Khi bầu trời đã sáng hẳn, các thuyền nhân nhìn thấy hòn đảo đêm qua rõ ràng hơn và quyết định bơi đến một lần nữa để cầu xin sự giúp đỡ.
Một người đàn ông đi cùng với mẹ của mình đã quyết định bơi đến hòn đảo.
Nhưng khi vừa bơi được nửa đường thì cả hai đã bị bắn chết ngay trước mắt các thuyền nhân.
Ngay sau đó các khẩu súng máy, súng cối từ phía trên hòn đảo bắt đầu chĩa nòng súng về phía họ.
Các thuyền nhân đã quỳ xuống cầu xin được tha mạng nhưng một quả đạn cối đã phát nổ trước mũi thuyền, giết chết 20 người.
Tiếp đến, các thuyền nhân sống sót cho biết một nhóm lính cộng sản đã rời khỏi bunker, xếp thành một hàng ngang và dùng súng AK bắn vào tàu thuyền nhân.
Vụ thảm sát bạn vừa nghe được hãng tin AP và UKI công bố vào ngày 23 tháng năm 1979.
Vụ việc đã xuất hiện trên khắp mặt báo quốc tế với tiêu đề bộ đội Việt Nam thảm sát 85 người thuyền nhân.
Vụ việc được cho là xảy ra vào ngày 20 và 21 tháng 6 năm 1979.
20 người đàn ông, 20 người phụ nữ và 45 trẻ em đã thiệt mạng.
Chỉ có tám người còn sống sót, bao gồm hai thiếu niên 15 tuổi, hai cựu quân nhân quân lực Việt Nam Cộng Hòa, hai ngư dân, một thợ máy và chủ tàu.
Những người còn sống kể rằng sau khi bị bắn, nhiều người trong họ đã chết trên biển do bị thương và mất nước.
Các nhà ngoại giao ở Đông Nam Á xác nhận có một vụ nổ súng ở Trường Sa vào thời điểm đó.
Philippines cho biết đã cứu tám thuyền nhân sau thảm kịch, đồng thời xác nhận hòn đảo nơi xảy ra xả súng là lãnh thổ đang tranh chấp với quân đội ba nước đang đồn trú.
Đại sứ quán Việt Nam tại Philippines nói không hay biết về vụ thảm sát.
Vào lúc này, Việt Nam có quân đội đồn trú trên sáu đảo tại Trường Sa.
Năm 1987, một chiếc thuyền chở theo 170 thuyền nhân ra đi từ Cần Thơ bị tàu tuần tra của chính quyền Việt Nam nã đạn bằng súng máy.
Một thanh niên 18 tuổi tên Nguyễn Đình Tuấn đã bị bắn vào đầu và chết.
Một người khác tên Phạm Thị Hoa nói các thủy thủ trên tàu tuần tra đe dọa sẽ kéo thuyền của họ trở lại đất liền, nhưng cuối cùng để cho chiếc thuyền đi tiếp sau khi lấy đi nhiều vàng bạc trang sức của các thuyền nhân.
Từ năm 1979, chính quyền Việt Nam đã mở chiến dịch ngăn cản người dân vượt biên, trong đó có sử dụng nhiều biện pháp mạnh để trấn áp.
Vụ thảm sát 85 thuyền nhân có thể nằm trong chiến dịch này. Chính quyền đã ngăn chặn dòng thuyền nhân ra sao?
Việc ngăn chặn đã dẫn đến những thảm kịch nào?
Chính quyền đã ngăn chặn dòng thuyền nhân ra sao?
Video này được thực hiện nhờ vào quỹ nghiên cứu Việt Nam Cộng hòa do các độc giả đóng góp.
Quỹ được thành lập từ năm 2021 nhằm sưu tầm tài liệu, sản xuất các video và bài viết nhằm nghiên cứu về lịch sử, văn hóa và thể chế của Việt Nam Cộng Hòa.
Chính sự ủng hộ của bạn vào lúc này sẽ giúp luật khoa thực hiện các phim tài liệu và phóng sự, đồng thời xuất bản sách điện tử của dự án 1975.
Hãy đưa quỹ nghiên cứu Việt Nam Cộng hòa chạm tới cột mốc 20.000 đô la.
Ủng hộ ngay tại luat.com/1975-supporter. cùng luật khoa lan tỏa kiến thức lịch sử một cách trung thực và trọn vẹn nhất có thể.
Nã đạn vào thuyền nhân
Hai tháng sau vụ thảm sát 85 thuyển nhân ở Trường Sa một cuộc gặp với các nghị sĩ Mỹ, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Hoàng Bích Sơn xác nhận Việt Nam đang tử hình một số thuyền nhân và bắt giữ khoảng 4000 người muốn vượt viên.
Đến năm 1981, chính quyền Việt Nam vẫn trấn áp thuyền nhân bằng các biện pháp rất mạnh mẽ.
Tờ Chicago Tribun dẫn lời John Fitterens, giám đốc của tổ chức cứu triệu World Relief International rằng các thuyền nhân cập bến Hồng Kông cho biết họ đã bị chính quyền Việt Nam bắn.
Ông còn cho biết có một vụ xả súng vào thuyền nhân lớn đến mức các thủy thủ người Na Uy phải tháo chạy khi đang làm việc trên một dàn con dầu gần bờ biển Việt Nam.
Theo [âm nhạc] nhà báo Smith Hamstone, để ngăn cản người dân Việt, chính quyền Việt Nam không chỉ bắn một thuyền nhân mà còn rãi mìn dọc theo bên giới.
Tuy nhiên, mặc cho sự chân nắp mạnh mẽ của chính quyền, người dân vẫn quyết tâm rời bỏ đất nước.
Tháng 6 năm 1981, tờ báo Canada Niagra Fall Reviews đã đă một bài viết của một thuyển nhân, đồng thời là nhà báo tên Hải Lê cho biết các thuyển nhân đã phải mang theo súng ống trong chuyến vượt biên để bắn trả quân đội Việt Nam.
Con thuyền mà nhà báo Hải Lê vượt biên đã mang theo hai khẩu súng và một khẩu chống tăng B40.
Ngoài bắn vào thuyền nhân, chính quyền cũng áp dụng nhiều cách thức răn đe khác để ngăn chặn dòng người vượt biên.
Nhà báo Hải Lê tường thuật rằng chính quyền đã bắt giữ hàng loạt người dân chỉ vì tình nghi họ lên kế hoạch vượt biên dù không có bằng chứng nào.
Đến năm 1987, người vượt biên nếu bị bắt có thể bị giam giữ đến 3 năm trong các trại cải tạo.
Trong một vụ vượt biên với hơn một nửa số người tham gia bị bắt giữ, chính quyền đã tịch thu nhà cửa, tài sản của họ.
Trong trường hợp của chính mình, nhà báo Hải Lê cho biết chính quyền đã tịch thu ngôi nhà của bố vợ anh vì anh từng sống ở đó trước khi vượt biên.
Đến năm 1975, chính quyền Hà Nội luôn tỏ thái độ kỳ thị nặng nề đối với người dân miền Nam.
Người dân miền Nam được xem là không thể tin tưởng dù họ chống hay không chống đối chế độ mới.
Từ sau năm 1977, sau khi tịch thu tài sản của Hoa Kiều và bị Trung Quốc cáo buộc về việc đàn áp Hoa Kiều, chính quyền Việt Nam đã cho phép người Hoa rời khỏi đất nước.
Theo chân người Hoa, người dân miền Nam đã ồ ạt vượt biên trên những chuyến đi không được cấp phép.
Năm 1980, một nguồn tin đã nói với tờ The Observer rằng ước tính có khoảng 1/3 trong tổng số chiến vượt biên không được cấp phép.
Năm 1981, để ngăn chặn người dân vượt biên, chính quyền Việt Nam kiểm soát chặt chẽ các bờ biển đến mức không cho phép tự do đánh bắt cá.
Một số ngư dân đã phải rời nhà sang khu vực hồ Tonlesap của Campuchia để sinh sống.
Tuy nhiên, vì sao Việt Nam tự cấp phép làm ngơ để người dân miền Nam rời khỏi đất nước lại chuyển sang ngăn chặn dòng thuyền nhân?
Mất kiểm soát
Từ khoảng 15.000 thủy nhân vượt biên đến các trại thị nạn ở Đông Nam Á vào năm 1977, con số này đã tăng lên gấp bốn lần trong năm kế tiếp với 62.000 người.
Trong 7 tháng đầu năm 1979, con số này lập một kỷ lục mới với 177.000 thuyền nhân.
Cuối năm 1978, hãng tin UPI đưa tin từ Hồng Kông cho biết số lượng thuyền nhân tăng nhanh là do sự ra đi ổ ạt của những người là cựu quân nhân Việt Nam Cộng Hòa và đặc biệt là những người bình thường như công nhân, nông dân, ngư dân.
Những người này có chung một lý do ra đi đó là sự phân biệt đối xử nặng nề của chính quyền đối với người dân miền Nam.
Một giáo viên tên Phạm Văn Can nói rằng người dân miền Nam chỉ cần dính líu đến chế độ cũ thì coi như không còn đường sống.
Ông nói bản thân mình từng dạy học trước năm 1975 nhưng bị cán bộ giáo [âm nhạc] dục của quận Gia Ray và đa dọa sẽ đưa ông đi khu kinh tế mới nếu dám khiếu kiện về cấp trên.
Còn những người không dính líu đến chế độ cũ như nông dân, ngư dân thì bị cáo buộc là tư sản mại bản.
Chính quyền sẽ giáo dục lại những người này để phù hợp với cuộc sống xã hội chủ nghĩa, có thể bằng cách tịch thu tài sản và đẩy họ đến các khu kinh tế mới.
Thêm vào đó, nhiều thanh niên cũng đã quyết định vượt biên do lo sợ bị bắt đi lính tại chiến trường Campuchia.
Tuy nhiên, chính quyền Việt Nam có lẽ không quan tâm nhiều đến số lượng người miền Nam vượt biên hay những thảm kịch kinh hoàng mà thuyền nhân đã gặp phải.
Chính quyền và cán bộ đã thu được rất nhiều tiền từ việc cấp phép cho các chuyến đi chính thức hoặc nhận hối lộ để làm ngơ cho các chuyến vượt biên trái phép, cũng như tịch thu tài sản, nhà cửa mà các thẻ nhân để lại.
Cuối năm 1979, ước tính chính phủ Việt Nam đã thu được mỗi tháng đến 90 triệu đô la chỉ bằng cách cấp phép cho người Hoa rời khỏi Việt Nam.
Những lý do thật sự là gì?
Việc chính quyền cố gắng ngăn chặn dòng thể nhân đến từ một số lý do khác. Đầu năm 1978, các nước Đông Nam Á vì tự túc chi phí để duy trì các trại nạn đã rất mệt mỏi về vấn đề thuyền nhân Việt Nam.
Thái Lan tuyên bố sẽ không cho thuyền nhân cập bến.
Malaysia tiêu tốn đến 100.000 đô la mỗi tháng để duy trì các trại thị nạn và tuyên bố có thể sẽ bắt giam các tuyển trượng chở các thuyền nhân đến.
Các nước đã lên án chính quyền Việt Nam đang trục xuất những người dân ra khỏi đất nước.
Và lúc này Hoa Kỳ cũng đã yêu cầu Việt Nam phải ngăn chặn dòng người đổ ra biển và rút quân khỏi Campuchia trước khi muốn thiết lập quan hệ bài giao giữa hai nước.
Hoa Kỳ lúc này là nước tích cực nhất trong việc cứu vớt thuyền nhân trên với sự hiện diện của nhiều con tàu vận tải và máy bay tầm xa.
Bên cạnh vấn đề ngoại giao, Việt Nam bắt đầu cảm nhận được những thiệt hại kinh tế về nàn vượt biên.
Một thuyền trưởng tàu đánh cá vượt biên đến Hồng Kông nói ông ra đi vì không có ai để làm việc cùng vì tất cả người nhà của ông đã vượt biển.
Việt Nam không chỉ bị thiệt hại về lực lượng lao động mà còn mất khoảng một nửa số tàu đánh cá cùng với nhiên liệu, động cơ và thiết bị đánh bắt đã ra đi cùng với các tuyệt nhân.
Bên cạnh đó, Mỹ cho biết chính quyền Việt Nam đã mất đi nhiều cán bộ cộng sản cũng như tầng lớp trí thức như bác sĩ, kỹ sư, giáo sư và những người thuộc giai cấp trung lưu.
Vào tháng 7 năm 1979, trong một hội nghị với sự tham gia của 65 nước Cao ủy Liên hợp quốc về người tỉ nạn tổ chức về vấn đề thuyền nhân Việt Nam, Việt Nam đã cam kết sẽ nỗ lực ngăn chặn dòng người đồ sơ biện.
Do đó, nhiều biện pháp mạnh đã được chính quyền sử dụng thẳng tay như tử hình, bắt giam, tịch thu nhà cửa, nã đạn và có thuyền nhân. Năm 1989, khi nhiều người dân miền
Bắc đổ xu về biên trước tình trạng nghèo đói triền miên, chính quyền Việt Nam cho biết đã bận hành các quyết định trừng phạt nghiêm khắc hơn đối với những ai tổ chức [âm nhạc] về biên trái phép và đưa các thông tin sai lệch về cơ hội được tái định cư ở nước ngoài.
Chỉ trong 5 tháng đầu đã có 8125 người vượt biên bị bắt và 40 người bị tuyên án tủ.
Quân đội, công an, chính quyền cấp tỉnh được huy động ở việc ngăn cản người dân cực điện.
Cho đến nay, chính quyền vẫn chưa công bố các thông tin đầy đủ về việc chấn áp thuyền nhân, nhất là số lượng thuyền [âm nhạc] nhân đã chết giữa sự ngăn chặn của chính quyền.
Nhà nước đã chịu trách nhiệm ra sao về vụ thảm sát 85 thuyền nhân ở Trường Sa vào năm 1979?
Liệu còn những vụ việc nào tương tự như vậy đã xảy ra?
Nếu như bạn ủng hộ con đường làm báo độc lập của luật khoa, hãy đăng ký theo dõi kênh YouTube của luật khoa.
Và bạn cũng có thể ủng hộ chúng tôi thông qua các công cụ membership và donate now của YouTube.
Mời theo dõi và ủng hộ Luật Khoa tạp chí
Trên website luật khoa tạp chí tức là luật.com, bạn có thể đăng ký trở thành độc giả trả phí của luật khoa với hai gói cước 2 đô một tháng và 5 đô một tháng.
Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng chúng tôi.

No comments:
Post a Comment