20260427 CDTL HST D544 12 August 1950 Điện tín từ Đại sứ Bruce tại Pháp gửi Bộ trưởng Ngoại giao.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d544
Google Translated
Tài liệu 544
Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1950, Đông Á và Thái Bình Dương, Tập VI
651G.93/8–1250: Điện tín từ Đại sứ Bruce tại Pháp gửi Bộ trưởng Ngoại giao.
Tối mật Khẩn cấp tức thì
Paris, ngày 12 tháng 8 năm 1950 — 1 giờ chiều
783. Chỉ dành riêng cho Bộ trưởng – Từ Bruce. Chúng ta đang đứng trước một diễn biến tiềm tàng liên quan đến thái độ của Pháp đối với cầm quyền Tầu cộng, một vấn đề mà tôi muốn trực tiếp trình lên để Ngài lưu tâm một cách cá nhân và tuyệt mật.
Hôm qua, ông Parodi đã cho gọi tôi đến và cho biết rằng Chính phủ Pháp đang vô cùng quan ngại — dựa trên báo cáo của ông Pignon — trước viễn cảnh một cuộc tấn công quy mô lớn của Việt Minh tại Đông Dương ngay khi mùa mưa kết thúc vào giữa tháng Chín. Họ tin chắc rằng cuộc tấn công này sẽ nổ ra, và rằng nó sẽ nhận được sự hỗ trợ mạnh mẽ, dù trực tiếp hay gián tiếp, từ phía những người Tầu cộng. Họ nắm trong tay những thông tin rất xác thực về các hoạt động chuẩn bị ngay bên kia biên giới Tầu cộng, bao gồm việc huấn luyện gắt gao và tiếp tế cho các lực lượng Việt Minh, trong đó có cả xe tăng và máy bay. Phía Pháp nhìn nhận những thông tin này với thái độ hết sức nghiêm trọng, đồng thời lo ngại về khả năng bùng nổ một cuộc chiến tranh công khai giữa Liên hiệp Pháp và Tầu cộng. [Trang 852]
Trong bối cảnh đó, ông Parodi cho tôi hay rằng Chính phủ Pháp đang hết sức nỗ lực, không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào—dù thông qua con đường ngoại giao hay các phương thức khác—để ngăn chặn, hoặc ít nhất là trì hoãn, viễn cảnh này. Do đó, họ đang dần đi đến nhận định rằng mình cần phải thực hiện một số nỗ lực nhằm thiết lập liên lạc với Mao Trạch Đông; mục đích tối thiểu là để xác định xem liệu có tồn tại khả năng đạt được một thỏa thuận nào đó—dù chỉ là trên giấy tờ—nhằm ràng buộc phía Tầu cộng không can dự vào Đông Dương hay không. Họ thừa nhận rằng giá trị của bất kỳ cam kết nào như vậy là vô cùng mong manh, song họ lại không có tâm thế để bỏ qua ngay cả một cơ hội dù chỉ nhỏ nhoi như "một phần trăm" (tỷ lệ một chọi một trăm), nếu cơ hội đó có thể giúp ngăn chặn hoặc làm chậm lại sự can dự trực tiếp của Tầu cộng vào Đông Dương.
Parodi cho tôi biết rằng, vì lẽ đó, họ đang cân nhắc khả năng thực hiện một cách tiếp cận không chính thức với phía Anh, đề nghị Đại diện lâm thời của họ tại Bắc Kinh liên hệ với cầm quyền Tầu cộng nhằm tìm hiểu xem liệu có bất kỳ cơ hội nào—nếu có—để đạt được một thỏa thuận theo mô hình đã nêu trên hay không. Họ dự đoán rằng phản ứng ban đầu từ phía Tầu cộng sẽ là yêu cầu Pháp thay đổi lập trường liên quan đến việc công nhận đại diện của họ tại Hội đồng Bảo an; và tôi tin chắc rằng, nếu đổi lại, Mao Trạch Đông sẵn sàng đưa ra cam kết không can thiệp vào các vấn đề tại Đông Dương, Chính phủ Pháp sẽ cân nhắc một cách hết sức nghiêm túc đối với một cuộc trao đổi như vậy.
Tất nhiên, tôi đã chỉ ra cho Parodi thấy những lập luận hiển nhiên xét từ quan điểm của Liên Hợp Quốc: nguy cơ bị coi là nhượng bộ trước sự tống tiền, mối liên hệ với cuộc xâm lược tại Triều Tiên, cũng như sức ép mà điều này có thể gây ra đối với quan hệ giữa chúng ta và Pháp vào thời điểm then chốt này.
Phía Pháp đã đồng ý rằng họ sẽ không thực hiện bất kỳ bước đi nào liên quan đến vấn đề này—dù là đối với phía Anh hay bất kỳ bên nào khác—cho đến khi họ nhận được quan điểm của Ngài về chủ đề này. Do đó, tôi xin đích thân trình bày sự việc này để Ngài được rõ, hầu Ngài có thể gửi cho tôi bất cứ nội dung nào mà Ngài muốn tôi chuyển tới Chính phủ Pháp; tôi sẽ chuyển nội dung đó tới Bộ Ngoại giao, đồng thời cũng sẽ gửi kiến nghị tới ông Pleven. Vấn đề này hiện vẫn đang trong giai đoạn định hình, và tôi tin rằng chúng ta hoàn toàn có thể tác động mạnh mẽ đến diễn biến của nó; tuy nhiên, tôi cho rằng chúng ta không nên đánh giá thấp những mối lo ngại thực sự của phía Pháp—vốn hiện hữu sâu sắc cả trong giới chính quyền lẫn trong công chúng nói chung—trước viễn cảnh Tầu cộng can thiệp vào cuộc xung đột trong tương lai gần. Thứ hai, chúng ta cũng không nên xem nhẹ sự sẵn lòng của họ trong việc thử nghiệm hầu như bất cứ biện pháp nào mà họ cho là có dù chỉ một chút cơ hội giúp ngăn chặn nguy cơ đó. Họ đang ở trong thế giằng xé giữa khát vọng sâu xa này và sự nhận thức về những nghĩa vụ mà việc thực hiện khát vọng đó có thể kéo theo, xét trong mối tương quan với các hoạt động của Liên Hợp Quốc tại Triều Tiên.
Nếu ông có thể cho tôi biết quan điểm của mình vào đầu tuần tới, tôi sẽ ngay lập tức làm việc với Chính phủ về vấn đề này; các thành viên của Chính phủ [Trang 853] —do kỳ nghỉ lễ Đức Mẹ Lên Trời—sẽ chưa trở lại làm việc cho đến tối thứ Ba.
Bruce.
1. Để tham khảo tài liệu về vấn đề đại diện của Tầu cộng tại Liên Hợp Quốc, xin xem Tập II, trang 186 trở đi.↩
2. Vào ngày 11 tháng 7, René Pleven được bổ nhiệm làm Thủ tướng Pháp, kế nhiệm Georges Bidault.↩
3. Ngày 15 tháng 8.↩
List of abbreviations and symbols
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/terms
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp1
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/comp5
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/ch6
1. Document 544
Foreign Relations of the United States, 1950, East Asia and the Pacific, Volume VI
651G.93/8–1250: Telegram
The Ambassador in France (Bruce) to the Secretary of State
top secret niact
Paris, August 12, 1950—1 p. m.
783. Eyes only for Secretary from Bruce. We are confronted with possible development in regard to French attitude towards Chinese Communist Government which I wish to bring directly to your personal and secret attention.
Parodi sent for me yesterday and told me that the French Government is extremely concerned, following Pignon’s report, at the prospect of a large-scale Viet Minh offensive in Indochina as soon as the rainy season ends in mid-September. They are convinced that this attack will be launched, that it will be heavily supported directly or indirectly by the Chinese Communists. They have very definite information of preparations across the Chinese border of intensive training and supplying of Viet Minh forces including tanks and aircraft. The French take this information with the greatest seriousness, and fear the possibility of open warfare between the French Union and China.
Against this background Parodi told me that the French Government is anxious to neglect no opportunity by diplomatic or other methods to forestall or at least postpone, this eventuality. They are, therefore, coming to believe that they must make some effort to get in touch with Mao Tse-tung in order at least to ascertain whether a possibility exists of an arrangement which would bind the Chinese, even on paper, to refrain from involvement in Indochina. They recognize the flimsy value of any such commitment but are not in a mood to neglect even a hundred-to-one shot which might inhibit or delay active Chinese involvement in Indochina.
Parodi told me that they are, therefore, considering the possibility of informal approach to the British to ask their Chargé d’Affaires in Peking to get in touch with the Chinese Communist Government in order to ascertain what possibility, if any, there may be of an arrangement of the type described above. They anticipate the first Chinese reactions would be to request a change in the French attitude concerning the seating of their representative in the Security Council1 and if in return Mao Tse-tung was prepared to make some engagement of non-interference in Indochinese affairs, the French Government would, I am convinced, give very serious considerations to some such bargain.
I, of course, pointed out to Parodi the obvious arguments from the point of view of UN, appearance of yielding to blackmail, relationship to Korean aggression and the strain it might impose on our relations with France at this critical juncture.
The French have agreed that they will take no step whatsoever in this matter vis-à-vis the British or anyone else until they have your views on the subject. I am, therefore, bringing this to your attention personally so that you can send me anything you Would wish to have me transmit to the French Government which I would do both to the Foreign Office and I would recommend also to Pleven.2 The question is still in a formative stage and I believe we can strongly influence its development but I do not feel that we should underestimate the real French concern both in government circles and in the public generally at the prospect of Chinese involvement in the near future and, secondly, their willingness to try almost anything which might conceivably have a chance to avert it. They are torn between this deep-seated desire and the recognition of the obligations which this might involve in relation to UN action in Korea.
If you could let me have your views early next week I will take it up immediately with the government, leading members of which [Page 853] in view of the Assumption holiday will not be back until Tuesday night.3
Bruce
1. For documentation on the issue of Chinese representation in the United Nations, see vol. ii, pp. 186 ff.↩
2. On July 11, René Pleven was appointed Premier of France, succeeding Georges Bidault.↩
3. August 15.↩
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/d544
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_852
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v06/pg_853
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1950v02/pg_186
Thân thế (các) nhân vật
Harry S. Truman
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://en.wikipedia.org/wiki/List_of_presidents_of_the_United_States
https://www.whitehousehistory.org/the-presidents-timeline
https://en.wikipedia.org/wiki/Harry_S._Truman
https://millercenter.org/president/truman/life-in-brief
https://www.whitehousehistory.org/bios/harry-truman
https://www.trumanlittlewhitehouse.org/key-west/president-truman-biography
https://www.trumanlibrary.gov/education/trivia/biographical-sketch-harry-truman
No comments:
Post a Comment