20251222 CDTL May 14 1954 Biên bản hội đàm giữa Chu Ân Lai và Anthony Eden
May 14 1954 Minutes of Conversation between Zhou Enlai and Anthony Eden
https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/87316/download
***
Dưới đây là cuộc đối thoại giữa Eden, British Foreign Secretary-Bộ Ngoại giao Anh Quốc và Zhou Enlai-Chu Ân Lai tầu cộng PRC.
Đọc tài liệu nầy để hiểu rõ ý đồ của tầu cộng trên đất nước Việt-Nam và một khi chúng ta hiểu rõ sẽ thấy rằng từ ngữ “cộng sản giặc Hồ” rất xứng đáng và chính xác để đặt tên cho chóp bu Ba đình Hà nội.
Trước tiên, đề nghị chính trị của Phạm Văn Đồng là gì?
Ý chính là lật đổ Quốc Trưởng Bảo Đại, xóa sổ Hoàng đế cuối cùng của triều Nguyễn tại Việt-Nam theo ý đồ của tầu cộng mà đại diện là Mao Zedong và Zhou Enlai.
(-Chu Ân Lai: chúng tôi ủng hộ đề nghị chính trị của ông Phạm Văn Đồng. -Chu: Pháp chưa thảo luận về các vấn đề chính trị của hiệp định đình chiến. -Chu: Ý tôi là Pháp chưa trả lời đề nghị chính trị của ông Phạm Văn Đồng, mà chỉ công nhận Bảo Đại là đại diện cho toàn bộ Việt Nam và thống nhất Việt Nam dưới quyền ông. Đây là một suy nghĩ hoàn toàn vô lý.)
Câu trả lời của Eden (Eden: thỏa thuận đình chiến quân sự có thể là vấn đề thực tế đầu tiên) cho thấy rõ Anh quốc không muốn dính líu vào việc lật đổ Quốc Trưởng Bảo Đại dưới sự bảo hộ của Pháp.
(-Eden: Chúng tôi hy vọng đạt được thỏa thuận đình chiến quân sự trước, sau đó mới thảo luận các vấn đề chính trị. Có lẽ thỏa thuận đình chiến quân sự có thể là vấn đề thực tế đầu tiên được thảo luận trong các phiên họp kín.)
Dã tâm của tầu cộng đã lộ rõ trong câu nói giả dối dưới đây, chiến tranh Nam Bắc Triều Tiên đã tự nó nói lên điều nầy.
(-Chu Ân Lai: Trung Quốc mong muốn chung sống hòa bình với tất cả các nước láng giềng châu Á)
Câu nói dưới để dằn mặt Pháp của Zhou Enlai chứng minh việc tầu cộng đã tham gia trực tiếp đối đầu với Pháp trong trận đánh Điện Biên Phủ, đã chiến thắng một cường quốc tại Âu Châu.
(-Chu Ân Lai: Trung Quốc xứng đáng là một cường quốc)
Trong phần đối đáp của Eden bên dưới cho ta thấy một vấn đề khác mà Eden đã hiểu rõ.
(-Eden: Tôi lo ngại rằng Hồ Chí Minh có thể đang đòi hỏi quá nhiều.)
Nó chứng tỏ rằng Eden đã hiểu Hồ Chí Minh không phải là Nguyễn Tất Thành, không phải là người Việt-Nam vì Nguyễn Tất Thành đã chết trong bệnh viện Royal Victoria tại Hong Kong từ cuối tháng 9 năm 1932 với chứng bệnh lao phổi vào thời kỳ thứ ba, thời kỳ ho ra máu, khi Streptomycin để chửa trị bệnh lao vẩn chưa được phát minh. Một khi vi trùng bệnh lao (streptococcus) vào phổi sẽ tiêu hủy tất cả những hồng huyết cầu (hạt máu đỏ) (Group A streptococci, when grown on blood agar, typically produce small (2–3 mm) zones of beta-hemolysis, a complete destruction of red blood cells.) Bệnh nhân sẽ thiếu oxygen để thở vì hồng huyết cầu đã chết không còn có thể mang dưỡng khí (Oxygen) vào nuôi não bộ. Nếu não bộ của bệnh nhân thiếu dưỡng khí trong vòng 15 phút, bệnh nhân sẽ lâm vào tình trạng hôn mê rồi chết.
Ngoài ra việc ám sát hay thủ tiêu một đối thủ để chiếm lĩnh một vị trí, một thế cờ thay thế thủ lãnh là việc có thể xãy ra dưới kế hoạch xâm chiếm thầm lặng một nước Việt-Nam là điều có thể xãy ra. Hơn nữa, nếu Hồ Chí Minh không phải là người Việt Nam thì điều Hồ Chí Minh đòi hỏi đã vượt ra khỏi tư cách của một người Việt-Nam.
Nếu không phải là người Việt-Nam mà lại thống trị đất nước Việt-Nam thì kẻ ấy chính là một tên cướp nước. Hắn chính là một tên giặc đúng nghĩa của nó.
Phần đối thoại bên dưới đây cho ta hiểu Zhou En Lai đang né tránh hay đang chối bỏ, hay dấu đi một sự thật Hồ Chí Minh không phải là người Việt-Nam.
(-Chu Ân Lai: Tôi nghĩ rằng người đòi hỏi quá đáng không phải Hồ Chí Minh mà là Bảo Đại. Trong đề nghị của mình, các đại biểu Quốc gia Việt Nam không chỉ yêu cầu Bảo Đại được công nhận là nhà lãnh đạo duy nhất của Việt Nam, mà còn yêu cầu Liên Hợp Quốc bảo đảm cho Bảo Đại vị thế là nhà lãnh đạo duy nhất của Việt Nam sau cuộc bầu cử.)
Vấn đề mà Zhou Enlai đề cập bên dưới với âm mưu giúp cho cộng sản giặc Hồ Phạm Văn Đồng có thời gian và cơ hội dấu đi lực lượng hiện có của cộng sản giặc Hồ để đưa những lực lượng nầy trở vào Nam tiềm ẩn dưới dạng thức người dân miền Nam và nó sẽ tạo thành một hệ thống “ngựa thành Troy”, tức lực lượng giải phóng quân sau nầy.
(-Chu Ân Lai: đề nghị của ông Phạm Văn Đồng hai bên sẽ quản lý riêng các khu vực hiện đang do mỗi bên kiểm soát.)
Phần phản đối dưới đây của Zhou Enlai đã lộ rõ việc muốn lật đổ Quốc Trưởng Bảo Đại qua bàn tay của Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng.
Trường hợp của Tưởng Giới Thạch được đề cập theo sau chính là một thái độ dọa nạt, một âm mưu không cần dấu diếm là phải lật đổ cho được triều nhà Nguyễn.
(-Chu Ân Lai: Pháp đã yêu cầu đại diện của Bảo Đại trả lời phần chính trị trong đề nghị của ông Phạm Văn Đồng. Nhưng câu trả lời của ông ấy thật vô lý. Câu trả lời của ông ấy rất quen thuộc với chúng tôi. Tưởng Giới Thạch đã từng đưa ra yêu cầu như vậy: một chính phủ, một nhà lãnh đạo, một quân đội, và tất cả những thứ còn lại đều phải bị loại bỏ. Nhưng tất cả chúng ta đều biết Tưởng Giới Thạch đã kết thúc như thế nào.)
Phần trả lời của Eden cho thấy Anh Quốc vẩn giử vững lập trường.
(-Eden: Mong muốn của chúng tôi là đạt được hiệp định đình chiến quân sự trước, sau đó mới thảo luận các vấn đề chính trị. Vấn đề đình chiến có thể là điểm thực tế đầu tiên để thảo luận trong các phiên họp kín.)
Và Zhou Enlai vẩn khẳng định ý muốn xâm chiếm đất nước Việt-Nam bằng mọi giá qua việc lật đổ triều đại nhà Nguyễn.
(-Chu Ân Lai: Các vấn đề chính trị phải được thảo luận đồng thời với hiệp định đình chiến quân sự.)
https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/87316/download
Google Translated
Ngày 14 tháng 5 năm 1954
Biên bản hội đàm giữa Chu Ân Lai và Anthony Eden
Địa điểm: Dinh Thủ tướng Chu Ân Lai
Thành phần tham dự: Anthony Eden, [Phó Thứ trưởng Ngoại giao Anh phụ trách Hành chính] Harold Caccia, William D. Allen, [Đại biện Lâm thời Anh tại Bắc Kinh] Humphrey Trevelyan, Ford (phiên dịch)
Thành phần tham dự:
Chu Ân Lai, Trương Văn Thiên, [Vụ trưởng Vụ Tây Âu và Châu Phi, Bộ Ngoại giao Trung Quốc] Hoàn Tường, [Trưởng ban Biên dịch và Phiên dịch của Phái đoàn Hội nghị Geneva Trung Quốc] Trương Văn Tiến, Phổ Thủ Xương (phiên dịch)
Eden: Cảm ơn ngài đã cho phép tôi đến thăm ngài. Tôi chưa có cơ hội nói chuyện với ngài. Hôm nay tôi đến gặp ngài trước chuyến thăm của tôi với ngài [Vyacheslav M.] Molotov, chủ yếu là để thảo luận với ngài với tư cách là đồng chủ tịch về cách thức tiến hành hội nghị. Tôi quan tâm nhiều hơn đến vấn đề Đông Dương. Tôi e rằng sẽ rất nguy hiểm nếu ai cũng chỉ trích lẫn nhau. Vì vậy, tôi đề nghị chúng ta nên tổ chức một số phiên họp kín để đi đến đàm phán thực sự. Tôi đã nêu ra năm câu hỏi. Nếu ngài cho rằng năm câu hỏi này hợp lệ, chúng ta có thể thảo luận trong các phiên họp kín. Nếu ngài cho rằng những câu hỏi này không hợp lệ, tôi tự hỏi liệu có cách nào khác để tiến hành các cuộc đàm phán của chúng ta hay không.
Chu Ân Lai: Khi bắt đầu hội nghị, cả hai bên cần nêu rõ lập trường của mình. Về vấn đề Triều Tiên, nếu tất cả các bên đều có chung mong muốn thống nhất Triều Tiên một cách hòa bình, thì vấn đề có thể được giải quyết một cách hòa bình. Phái đoàn Trung Quốc ủng hộ đề nghị của Bộ trưởng Ngoại giao Triều Tiên Nam Il. Chúng tôi hiện đang nghiên cứu năm câu hỏi mà ngài đã nêu ra hôm qua. Về vấn đề Triều Tiên, chúng tôi đã thử một phiên họp kín, và chúng tôi có thể thử thêm một số phiên họp kín nữa.
Eden: Tôi quan tâm nhiều hơn đến vấn đề Đông Dương, vì ít nhất chúng ta không còn chiến tranh ở Triều Tiên nữa. Nhưng tôi đồng ý với những gì ngài đã nói về việc thử một phiên họp kín khác về vấn đề Triều Tiên. Lý do tôi quan tâm đến vấn đề Đông Dương không phải vì một số vấn đề địa phương—tôi không quen thuộc với những vấn đề này—mà vì tôi sợ rằng các cường quốc sẽ khăng khăng giữ lập trường của họ về vấn đề Đông Dương, điều này sẽ dẫn đến những nguy cơ quốc tế.
Chu Ân Lai: Trung Quốc đã bày tỏ quan điểm về vấn đề Đông Dương. Như ngài đã biết, chúng tôi ủng hộ đề nghị của ngài Phạm Văn Đồng, Trưởng đoàn đại biểu Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, vì chúng tôi tin rằng đề nghị này mang tính toàn diện. Về vấn đề Đông Dương, nhiều người muốn hòa bình, nhưng cũng có người muốn tiếp tục chiến tranh. Điều đó sẽ dẫn đến nguy hiểm. Về điểm này, thưa ngài Eden, ngài hiểu biết hơn tôi.
Eden: Theo tôi được biết, ai cũng mong muốn chiến tranh chấm dứt.
Chu Ân Lai: Trong năm câu hỏi ngài nêu ra, chúng tôi chưa rõ ràng về một câu hỏi, đó là câu hỏi về việc tập trung toàn bộ quân đội của cả hai bên tại các khu vực đã được xác định trước. Tôi muốn ngài giải thích rõ hơn.
Eden: Tôi sẵn sàng thảo luận về vấn đề này. Quan điểm của chúng tôi là tập trung quân đội của cả hai bên tại các khu vực đã được xác định trước để tránh xung đột. Các khu vực này sẽ do các tổng tư lệnh của cả hai bên quyết định, sau đó được hội nghị của chúng ta thông qua. Việc này nhằm mục đích tránh xung đột.
Chu Ân Lai: Như tôi đã nói trước đây, giải pháp cho vấn đề Đông Dương phải công bằng, hợp lý và danh dự cho cả hai bên. Chúng tôi tin rằng với vị thế hiện tại, Vương quốc Anh có thể nỗ lực hơn nữa để cả hai bên hiểu rằng các cuộc đàm phán phải được tiến hành trên cơ sở bình đẳng. Hoàn cảnh hiện tại cho thấy phía bên kia không nghĩ như vậy và muốn áp đặt một số điều lên phía bên này.
Eden: Ông tìm thấy sự bất bình đẳng ở đâu?
Chu Ân Lai: Ở chỗ người Pháp chưa thảo luận về các vấn đề chính trị của hiệp định đình chiến quân sự.
Eden: À, ông đang nói đến vấn đề này. Về điểm này, cả hai bên đều có một số cáo buộc.
Chu Ân Lai: Không, tôi không nói đến điều đó. Ý tôi là Pháp chưa trả lời đề nghị chính trị của ông Phạm Văn Đồng, mà chỉ công nhận Bảo Đại là đại diện cho toàn bộ Việt Nam và thống nhất Việt Nam dưới quyền ông. Đây là một suy nghĩ hoàn toàn vô lý.
Eden: Pháp muốn để các thành viên của các Quốc gia Liên kết phát biểu trước. Tôi hiểu là Pháp có thể sẽ phát biểu trước vào chiều nay. Chúng tôi hy vọng đạt được thỏa thuận đình chiến quân sự trước, sau đó mới thảo luận các vấn đề chính trị. Có lẽ thỏa thuận đình chiến quân sự có thể là vấn đề thực tế đầu tiên được thảo luận trong các phiên họp kín. Các phiên họp kín có thể được tổ chức vào tuần tới, vì cuộc thảo luận chung sẽ tiếp tục vào chiều nay.
Chu Ân Lai: Về đề nghị tổ chức các phiên họp kín, chúng tôi sẽ phải thảo luận vấn đề này với các phái đoàn Liên Xô và Việt Nam.
Eden: Chắc chắn rồi, chắc chắn rồi.
Chu Ân Lai: Tôi muốn biết kế hoạch của ông cho các phiên họp hạn chế.
Eden: Tôi nghĩ rằng ngoài các trưởng đoàn, các phiên họp sẽ chỉ bao gồm hai hoặc ba cố vấn từ mỗi đoàn. Sẽ không có thông tin nào về diễn biến phiên họp được cung cấp cho báo chí. Chúng tôi đã thử phương pháp này trong Hội nghị Berlin và nó rất hữu ích. Thỏa thuận về việc tổ chức Hội nghị Geneva đã được đạt được theo cách này.
Chu Ân Lai: Tôi muốn bổ sung thêm một điều. Trung Quốc mong muốn chung sống hòa bình với tất cả các nước láng giềng châu Á. Thỏa thuận gần đây mà Trung Quốc đã ký với Ấn Độ về thương mại ở Tây Tạng là đủ để chứng minh điều này. Trong lời mở đầu, Trung Quốc và Ấn Độ đã tuyên bố tôn trọng chủ quyền lãnh thổ của nhau, không xâm lược lẫn nhau, không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau, có đi có lại trên cơ sở bình đẳng và chung sống hòa bình.
Eden: Đúng vậy.
Chu Ân Lai: Về vấn đề Triều Tiên, chúng tôi cũng đã đề nghị rút quân đội nước ngoài, bao gồm cả Quân đội Tình nguyện Nhân dân Trung Quốc. Chỉ có như vậy thì hòa bình và an ninh mới được đảm bảo.
Eden: Tôi muốn nói đôi điều với tư cách là Ngoại trưởng Anh. Chúng tôi rất hy vọng được chứng kiến bốn cường quốc, xin lỗi, tôi đã nhầm. Chúng tôi rất hy vọng được chứng kiến năm cường quốc, tức là Anh, Mỹ, Trung Quốc, Pháp và Liên Xô, cùng nhau giảm bớt căng thẳng quốc tế và tiến hành các cuộc đàm phán bình thường. Nhưng trước khi đạt được điều này, cần phải đạt được một giải pháp cho vấn đề Đông Dương. Bản thân Đông Dương đã quan trọng, nhưng điều quan trọng hơn là vấn đề này không ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa năm cường quốc.
Chu Ân Lai: Trung Quốc xứng đáng là một cường quốc. Đây là một thực tế hiển nhiên. Chúng tôi sẵn sàng hợp tác với các nước khác vì hòa bình thế giới, đặc biệt là hòa bình ở châu Á. Nhưng tôi phải nói thẳng thắn rằng điều này không được phép trở thành điều kiện.
Eden: Không, tôi không nói rằng cần phải đặt điều kiện. Tôi chỉ nêu ý kiến của mình về vấn đề này. Tôi lo ngại rằng Hồ Chí Minh có thể đang đòi hỏi quá nhiều. Ông ấy có thể đạt được điều đó, nhưng nếu ông ấy làm vậy, nó sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa các cường quốc.
Chu Ân Lai: Tôi nghĩ rằng người đòi hỏi quá đáng không phải Hồ Chí Minh mà là Bảo Đại. Trong đề nghị của mình, các đại biểu Quốc gia Việt Nam không chỉ yêu cầu Bảo Đại được công nhận là nhà lãnh đạo duy nhất của Việt Nam, mà còn yêu cầu Liên Hợp Quốc bảo đảm cho Bảo Đại vị thế là nhà lãnh đạo duy nhất của Việt Nam sau cuộc bầu cử. Hồ Chí Minh không hề đưa ra bất kỳ yêu cầu nào như vậy.
Eden: Điều tôi vừa nghĩ không phải là nội dung bài phát biểu, mà là những suy nghĩ ẩn sau bài phát biểu đó.
Chu Ân Lai: Tôi tự hỏi liệu ông Eden có nghiên cứu đề nghị của ông Phạm Văn Đồng không. Ông ấy có đề cập trong đề nghị rằng trước khi thống nhất, hai bên sẽ quản lý riêng các khu vực hiện đang do mỗi bên kiểm soát. Điều này là công bằng.
Eden: Hy vọng của chúng tôi về việc tập trung quân đội của cả hai bên vào các khu vực được xác định chính xác là như vậy. Dường như đề nghị của Pháp không bác bỏ điểm này, và do đó chúng tôi có điểm chung với Pháp về điểm này.
Chu Ân Lai: Pháp đã yêu cầu đại diện của Bảo Đại trả lời phần chính trị trong đề nghị của ông Phạm Văn Đồng. Nhưng câu trả lời của ông ấy thật vô lý. Câu trả lời của ông ấy rất quen thuộc với chúng tôi. Tưởng Giới Thạch đã từng đưa ra yêu cầu như vậy: một chính phủ, một nhà lãnh đạo, một quân đội, và tất cả những thứ còn lại đều phải bị loại bỏ. Tôi tin rằng ông Allen và ông Trevelyan sẽ hoàn toàn quen thuộc với những điều này. Nhưng tất cả chúng ta đều biết Tưởng Giới Thạch đã kết thúc như thế nào.
Eden: Mong muốn của chúng tôi là đạt được hiệp định đình chiến quân sự trước, sau đó mới thảo luận các vấn đề chính trị. Vấn đề đình chiến có thể là điểm thực tế đầu tiên để thảo luận trong các phiên họp kín.
Chu Ân Lai: Các vấn đề chính trị phải được thảo luận đồng thời với hiệp định đình chiến quân sự.
Eden: Tôi xin cảm ơn ngài một lần nữa vì đã cho phép tôi đến thăm ngài. Nếu ngài nghĩ rằng có điều gì tôi có thể làm cho ngài, tôi sẽ đến thăm ngài lần nữa.
Chu Ân Lai: Chúng tôi hoan nghênh ngài. Nếu ngài hoan nghênh tôi, tôi sẽ đến thăm ngài.
Eden: Hoan nghênh. Tôi cũng xin cảm ơn ngài đã cử nhân viên đến nói chuyện với ngài Trevelyan. Họ đã có một cuộc nói chuyện rất tốt đẹp, và cả hai đều cảm thấy hài lòng.
Chu Ân Lai: Ngài Trevelyan đã nêu ra một số câu hỏi trong cuộc nói chuyện với ngài Hoàn Tường, nhiều câu hỏi trong số đó có thể được giải quyết. Vài ngày nữa, ngài Hoàn Tường sẽ lại nói chuyện với ngài Trevelyan.
Eden: Thật tuyệt vời.
Chu Ân Lai: Cả hai chúng ta nên cùng nỗ lực cải thiện quan hệ Trung-Anh.
Eden: Vâng, và sau đó chúng ta cũng nên mời các nước khác tham gia.
Chu Ân Lai: Vâng! (chỉ vào Eden)
Eden: Vâng, đó là nhiệm vụ của tôi. Bây giờ tôi sẽ đi gặp ông Molotov. Tôi không biết liệu chúng ta có thể đưa ra được ý tưởng nào hay sau cuộc nói chuyện này hay không.
Chu Ân Lai và Anthony Eden thảo luận về các diễn biến của Hội nghị Geneva liên quan đến vấn đề Triều Tiên và Đông Dương. Chu bày tỏ lo ngại về đề nghị của Pháp về Đông Dương và tuyên bố rằng Trung Quốc ủng hộ đề xuất của Bắc Việt Nam. Chu và Eden đồng ý rằng nên quyết định một hiệp định đình chiến quân sự, mặc dù họ bất đồng về các vấn đề cụ thể liên quan đến hiệp định đình chiến.
Thông tin tài liệu
Nguồn
PRC FMA 206-C0055. Được dịch bởi Zhao Han.
Lưu trữ gốc
Lưu trữ Bộ Ngoại giao Trung Quốc (PRC FMA)
Bản quyền
Chương trình Lịch sử và Chính sách Công cộng hoan nghênh việc sử dụng lại các tài liệu trong Kho lưu trữ kỹ thuật số cho mục đích nghiên cứu và giáo dục. Một số tài liệu có thể thuộc bản quyền, được giữ bởi chủ sở hữu bản quyền theo luật bản quyền của Hoa Kỳ và quốc tế. Khi có thể, chúng tôi đã liên hệ với chủ sở hữu bản quyền để xin phép sao chép tài liệu của họ.
Để hỏi về tình trạng bản quyền của tài liệu này hoặc yêu cầu quyền sử dụng cho mục đích thương mại, vui lòng liên hệ với Chương trình Lịch sử và Chính sách Công cộng tại HAPP@wilsoncenter.org.
Ngày bạch hóa
2011-11-20
Loại
Biên bản cuộc họp
Ngôn ngữ
Tiếng Trung Hoa
Mã số hồ sơ
110619
https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/87316/download
May 14, 1954
Minutes of Conversation between Zhou Enlai and Anthony Eden
Location: Premier Zhou's Residence
British Participants: Anthony Eden, [British Deputy Under Secretary for Foreign
Affairs for Administration] Harold Caccia, William D. Allen, [British Chargé
d'Affaires in Beijing] Humphrey Trevelyan, Ford (interpreter)
Chinese Participants: Zhou Enlai, Zhang Wentian, [PRC Foreign Ministry West
European and African Affairs Department Director] Huan Xiang, [PRC Geneva
Conference Delegation Chief of Translation and Interpretation] Zhang Wenjin, Pu
Shouchang (interpreter)
Eden: Thank you for allowing me to come to visit you. I have not had the
opportunity to talk with you. Today I came to see you before my visit with Mr.
[Vyacheslav M.] Molotov, mainly to discuss with you as co-chairman how the
conference should be carried on. I am more concerned with the Indochina issue.
I am afraid that it is dangerous for everybody to be delivering speeches
accusing each other. Therefore, I suggest that we have some restricted sessions
to get down to actual negotiations. I have raised five questions. If you think
these five questions are valid, then we can discuss them in the restricted
sessions. If you think that these questions are not valid, I wonder whether
there are other ways to conduct our talks.
Zhou Enlai: At the beginning of the conference, both sides need to state their
positions. On the Korean question, if all sides have a common wish for the
peaceful reunification of Korea, then the issue could be resolved peacefully.
The Chinese delegation supports the proposal by [DPRK] Foreign Minister Nam Il.
We are currently studying the five questions that you raised yesterday. On the
Korean question, we have tried a restricted session, and we can try some more.
Eden: I'm more concerned with the Indochina question, for at least we are no
longer fighting in Korea. But I agree with what you have said about trying
another restricted session on the Korean question. The reason why I am
concerned with the Indochina question is not because of some local problems—I'm
not familiar with these problems—but because I'm afraid that the major powers
would insist on their positions on the Indochina question, which would lead to
international dangers.
Zhou Enlai: China has stated its opinion regarding the Indochina question. As
you know, we support the proposal by Mr. Pham Van Dong, head of the delegation
from the Democratic Republic of Vietnam, because we believe that the proposal
is comprehensive. On the Indochina question, many people want peace, but some
people want to continue the war. That would lead to dangers. On this point, Mr.
Eden, you know more than I do.
Eden: So far as I know, everyone wishes that the war would cease.
Zhou Enlai: Of the five questions that you raised, we are not exactly clear
about one question, and that is the one regarding the concentration of all
troops on both sides in pre-determined areas. I would like to ask you to
explain it.
Eden: I am willing to discuss it. Our thought is to concentrate the troops on
both sides in predetermined areas so as to avoid conflicts. These areas shall
be worked out by commanders-inchief on both sides, and then approved by our
conference. This is for the purpose of avoiding conflicts.
Zhou Enlai: As I have said before, the solution to the Indochina question must
be fair, reasonable and honorable for both sides. We believe that in its
present position, the United Kingdom could do some more work to make both sides
understand that the negotiations must be conducted on an equal basis. The
current circumstances are that the other side does not think this way, and
wants to impose some things on this side.
Eden: Where do you find inequality?
Zhou Enlai: In that the French have not discussed the political questions of
the military armistice.
Eden: Oh, you are referring to this question. On this point, both sides have
some accusations.
Zhou Enlai:
No, I am not referring to that. I meant that France had not answered Mr. Pham
Van Dong's political proposal, while only recognizing Bao Dai as representing
all of Vietnam and unifying Vietnam under him. This is a completely
unreasonable thought.
Eden: France would like to let the members of the Associated States speak
first. My understanding is that France might speak first this afternoon. We
hope to achieve military armistice first and then discuss the political
questions. Perhaps military armistice can be the first practical question to be
discussed in the restricted sessions. The restricted sessions perhaps could be
held next week, for the general debate will be continued this afternoon.
Zhou Enlai: Regarding the proposal for restricted sessions, we will have to
discuss this with the Soviet and Vietnamese delegations.
Eden: Certainly, certainly.
Zhou Enlai: I would like to know what your plans are for the restricted
sessions.
Eden: I am thinking that besides the heads of the delegations, the sessions
would consist of only two or three advisors from each delegation. No account of
the proceedings would be given to the press. We tried this method during the
Berlin Conference, and it was very useful. The agreement to have the Geneva
Conference was reached this way.
Zhou Enlai: I would like to add something. China wants peaceful co-existence
with all of its Asian neighbors. The recent agreement that China signed with
India on trade in Tibet is sufficient to demonstrate this point. In the
preamble, China and India stated mutual respect for territorial sovereignty,
mutual non-aggression, mutual noninterference
in internal affairs, reciprocity on an equal basis, and peaceful co-existence.
Eden: Right.
Zhou Enlai: On the Korean question, we have also proposed the withdrawal of
foreign troops, including the Chinese People's Volunteer Army. Only so can
peace and security be guaranteed.
Eden: I would like to say a few things as the British Foreign Secretary. We
very much hope to see the four great powers, excuse me, I made a mistake. We
very much hope to see the five great powers, that is, the United Kingdom, the
United States, China, France, and the Soviet Union, work together to decrease
international tensions and to conduct normal negotiations. But before this can
be achieved, a resolution must be reached on the Indochina question. Indochina
is important in itself, but what is more important is that this question not
affect the relations among the five great powers.
Zhou Enlai: China deserves the status of a great power. This is an existing
fact. We are willing to work with others for world peace, particularly for
peace in Asia. But I must say candidly that this must not be made a condition.
Eden: No, I am not saying that it should be made a condition at all. I am only
stating my opinion regarding this question. I am worried that Ho Chi Minh might
be asking too much. He might be able to get it, but if he were to do so, it
would affect the relations for the great powers.
Zhou Enlai: I think that the person who is asking too much is not Ho Chi Minh
but Bao Dai. In their proposal, the delegates from the State of Vietnam not
only asked that Bao Dai be recognized as the only leader of Vietnam, but also that
the United Nations guarantee Bao Dai's status as Vietnam's only leader after
the elections. Ho Chi Minh has made no such demands.
Eden: What I was thinking just now is not the contents of the speech, but the
thoughts behind the speech.
Zhou Enlai: I wonder if Mr. Eden has studied the proposal by Mr. Pham Van Dong.
He mentioned in the proposal that before unification, both sides separately
manage the areas currently under their respective control. This is equitable.
Eden: Our hope to concentrate the troops of both sides into determined areas
means exactly this. It seems that the French proposal does not reject this
point, and thus we have something in common with France on this point.
Zhou Enlai: France asked Bao Dai's representative to respond to the political
section in Mr. Pham Van Dong's proposal. But his response was absurd. His
response is very familiar to us. Jiang Jieshi once made such a demand: one
government, one leader, one army, and the rest are all to be eliminated. I
believe that Mr. Allen and Mr. Trevelyan would be fully familiar with these.
But we all know how Jiang Jieshi wound up.
Eden: Our wish is to reach military armistice first, and then discuss the
political issues. The question of armistice could be the first practical point
for discussion in the restricted sessions.
Zhou Enlai: Political issues must be discussed along with military armistice at
the same time.
Eden: I would like to thank you again for allowing me to come to visit you. If
you think there is anything I can do for you, I would come to visit again.
Zhou Enlai: We welcome you. If you welcome me, I will go to visit you.
Eden: Welcome. I would also like to thank you for sending your staff to talk
with Mr. Trevelyan. They had a very good talk, and they both felt satisfied.
Zhou Enlai: Mr. Trevelyan raised some questions during his talk with Mr. Huan
Xiang, many of which can be resolved. In a few days, Mr. Huan Xiang will have a
talk with Mr. Trevelyan again.
Eden: That would be great.
Zhou Enlai: We should both work to improve Sino-British
relations.
Eden: Yes, and then we should bring other countries along, too.
Zhou Enlai: Yes! (pointing to Eden)
Eden: Right, that would be my task. Now I will go to meet with Mr. Molotov. I
don't know if we can come up with some good ideas after our talk.
Zhou Enlai and Anthony Eden discuss Geneva Conference proceedings related to the Korea and Indochina issues. Zhou expresses concerns for the French proposal on Indochina and states that China supports the North Vietnamese proposal. Zhou and Eden agree that a military armistice should be decided on, although they disagree on specific issues surrounding an armistice.
Document Information
Source
PRC FMA 206-C0055. Translated by Zhao Han.
Original Archive
Rights
The History and Public Policy Program welcomes reuse of Digital Archive materials for research and educational purposes. Some documents may be subject to copyright, which is retained by the rights holders in accordance with US and international copyright laws. When possible, rights holders have been contacted for permission to reproduce their materials.
To enquire about this document's rights status or request permission for commercial use, please contact the History and Public Policy Program at HAPP@wilsoncenter.org.
Original Uploaded Date
2011-11-20
Type
Minutes of Conversation
Language
Record ID
110619
https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/87316/download
No comments:
Post a Comment