Friday, April 10, 2026

20260411 CDTL HST DDE D90 28 June 1952 Điện tín từ Quyền Ngoại trưởng gửi tới Đại sứ quán tại Ấn Độ.

20260411 CDTL HST DDE D90 28 June 1952 Điện tín từ Quyền Ngoại trưởng gửi tới Đại sứ quán tại Ấn Độ.


https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d90

Google Translated

Tài liệu 90

Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ, 1952–1954, Đông Dương, Tập XIII, Phần 1

790.5/6–2852: Điện tín từ Quyền Ngoại trưởng gửi tới Đại sứ quán tại Ấn Độ.

Mật

Washington, ngày 28 tháng 6 năm 1952 — 4:51 chiều

2966.

Quyền Ngoại trưởng yêu cầu Đại sứ Thượng nghị sĩ (Binay Ranjan) gọi điện ngày 27 tháng 6 để thảo luận về chuyến thăm của ông Letourneau. Những bình luận của ông Nehru tại cuộc họp báo ngày 21 tháng 6, trong đó chủ trương Hiệp ước Đại Tây Dương được mở rộng để bao gồm việc bảo vệ các khu vực thuộc địa của các cường quốc Đại Tây Dương, đặc biệt là liên quan đến IC-Indochina, cũng được thảo luận.

Quyền Ngoại trưởng thông báo với Đại sứ rằng Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương xác định rõ ràng khu vực mà các điều khoản của nó có thể có hiệu lực và Hiệp ước rõ ràng không áp dụng cho IC. Ông cũng làm rõ rằng các quốc gia thành viên của IC không thể được coi là "khu vực thuộc địa" theo bất kỳ nghĩa nào

Quyền Ngoại trưởng sau đó cho biết mong muốn Chính phủ Ấn Độ được thông báo đầy đủ về các cuộc đàm phán gần đây với ông Letourneau, những điểm sau đây chắc chắn sẽ khiến Chính phủ Ấn Độ quan tâm:

(a) Điều nầy gần như không tồn tại vào năm 1950, các Quân đội Quốc gia của ba Quốc gia hiện có quân số xấp xỉ 150.000 người. Trong đó, Quốc gia Việt Nam là lực lượng lớn nhất, chiếm tỷ số cao nhất. Trong năm 1953, dự kiến ​​lực lượng này sẽ được mở rộng lên xấp xỉ sáu sư đoàn bộ binh.

(b) Hơn một nửa số đơn vị thuộc Quân đội Quốc gia Việt Nam được chỉ huy gần như hoàn toàn bởi các sĩ quan người Việt, trong khi các đơn vị khác vẫn còn rải rác một số chuyên viên kỹ thuật người Pháp—những người mà sự hiện diện của họ sẽ không còn cần thiết trong một thời gian dài nữa. Trang thiết bị dành cho các lực lượng mới này chủ yếu được cung cấp thông qua chương trình viện trợ của Hoa Kỳ. Trong [Trang 214] khoảng hai năm tới, dự kiến ​​Quân đội Quốc gia Việt Nam sẽ sở hữu tám sư đoàn quân chính quy. Vào thời điểm hiện tại, có khoảng 74.000 binh sĩ chính quốc Pháp cùng khoảng 50.000 binh sĩ gốc Phi và thuộc Quân đoàn Lê dương đang tham chiến chống lại phe Cộng sản tại Đông Dương; trong khi đó, số lượng binh sĩ người Đông Dương—tất cả đều là tình nguyện viên—lên tới 300.000 người.

(c) Năm 1948, có 7.000 công chức Pháp tại Đông Dương. Con số này hiện đã giảm xuống còn 1.400 người, trong đó hơn một nửa không còn làm việc cho Chính phủ Pháp mà đang phục vụ tại các Quốc gia Liên kết.

Những kết quả chính của các cuộc đàm phán Letourneau bao gồm:

(a) Chính phủ PhápHoa Kỳ đã tái khẳng định sự đồng thuận chung rằng việc bảo vệ Việt Nam, Lào và Campuchia trước sự xâm lược của chủ nghĩa Cộng sản là một phần thiết yếu trong cuộc đấu tranh của thế giới tự do chống lại chủ nghĩa Cộng sản quốc tế. Hai chính phủ hoàn toàn đồng thuận rằng gánh nặng quân sự chủ yếu cho công cuộc phòng thủ này—hiện đang do Pháp và các thành viên khác của Liên hiệp Pháp đảm nhận—cần được chuyển giao cho chính phủ của các Quốc gia Liên kết đảm nhận ở mức độ tối đa có thể. Các Đại sứ của Việt Nam và Campuchia, những người đã tham gia vào các cuộc đàm phán, đã khẳng định rằng đây chính là nguyện vọng thiết tha của chính phủ các nước này.

(b) Ông Letourneau đã công khai tuyên bố rất rõ ràng rằng việc tổ chức chính trị trong tương lai của các Quốc gia Liên kết — một khi tình trạng thù địch hiện tại chấm dứt thông qua việc chấm dứt các hành động thù địch do nước ngoài khởi xướng và tiếp tay — sẽ hoàn toàn do chính người dân của các Quốc gia Liên kết đó tự quyết định. Đương nhiên, ông bày tỏ hy vọng rằng những lợi ích từ việc gia nhập Liên hiệp Pháp sẽ thu hút họ; tuy nhiên, ông cũng khẳng định rõ ràng — cả trong các cuộc trao đổi với giới chức chính phủ này lẫn trước công chúng — rằng quyết định nói trên là quyền của chính người dân các Quốc gia Liên kết, một khi mối nguy hiện hữu được loại bỏ.

(c) Chủ yếu là nhờ kết quả thành công của các cuộc đàm phán Letourneau, Chính phủ Hoa Kỳ đã quyết định tiếp tục và gia tăng viện trợ về vũ khí, đạn dược và trang thiết bị mà họ đang đóng góp nhằm hỗ trợ cuộc đấu tranh chung chống lại sự xâm lược của phe Cộng sản tại Đông Dương; với chủ ý đặc biệt rằng khoản viện trợ gia tăng này sẽ được tập trung hướng tới việc trang bị vũ khí và khí tài cho các Quân đội Quốc gia thuộc các Quốc gia Liên kết.

Quyền Bộ trưởng sau đó đã dành khá nhiều thời lượng để thảo luận về thực tế độc lập của chính quyền các Quốc gia Liên kết, đồng thời nhấn mạnh niềm tin vững chắc của ông rằng việc Pháp nỗ lực khôi phục quyền kiểm soát thuộc địa trước đây là điều bất khả thi—ngay cả khi đó có là chính sách của Pháp đi nữa (mà thực tế thì không phải vậy). Viện trợ và sự hỗ trợ của Hoa Kỳ dành cho chính quyền các Quốc gia Liên kết không nhằm mục đích duy trì khu vực thuộc địa, mà là để hỗ trợ người dân của các quốc gia độc lập này bảo vệ tự do của họ trước sự xâm lược của chủ nghĩa Cộng sản.

Trong một cuộc trò chuyện thân mật với các quan chức Bộ sau khi rời văn phòng ông Bruce, Thượng nghị sĩ nhận định rằng ông tin tình hình và các vấn đề liên quan đến Ủy ban Quốc tế (IC) vẫn chưa được thấu hiểu trọn vẹn tại Ấn Độ, và ông sẽ hoan nghênh việc Bộ đưa ra thêm những giải thích làm rõ về vấn đề này. Một cuộc họp đã được sắp xếp, trong đó Bộ sẽ giải thích thêm cho đại diện Đại sứ quán Ấn Độ tại Washington về Hiệp ước Đại Tây Dương, có tham chiếu đến các chủ trương của ông Nehru.

Để đáp lại câu hỏi của Đại sứ, các quan chức Bộ Ngoại giao đã nhấn mạnh rằng: mặc dù viện trợ và sự hỗ trợ của Hoa Kỳ dành cho các Quân đội Quốc gia thuộc các Quốc gia Liên kếtLiên hiệp Pháp được định hướng nhằm tăng cường năng lực bảo vệ các nước này trước sự xâm lược của chủ nghĩa Cộng sản, nhưng một tiền đề thiết yếu đối với chính sách đó của Hoa Kỳ chính là nền độc lập [Trang 215] của chính các Quốc gia này. Nếu họ chưa giành được độc lập, thì cả dư luận Hoa Kỳ lẫn cơ quan lập pháp (Quốc hội) đều sẽ không thể được kỳ vọng sẽ ủng hộ đường lối hành động hiện tại của Hoa Kỳ. Viện trợ của Hoa Kỳ không được cung cấp nhằm hỗ trợ các cường quốc châu Âu duy trì hay áp đặt chế độ thực dân.

Thượng nghị sĩ nhận định rằng Chính phủ Liên bang Đông Dương (GOI) coi các Nguyên thủ Quốc gia trong Liên bang Đông Dương như những con rối—do Pháp dựng lên—và có thể bị phế truất theo cách tương tự như việc GOI đã từng truất phế hàng trăm vị Hoàng thân trước đó. Tuy nhiên, ông đã được giải thích rằng các Quốc vương Campuchia và Lào, cũng như Bảo Đại (người đang trị vì với tư cách là Nguyên thủ Quốc gia chứ không phải Hoàng đế—với thể chế chính quyền chính thức sẽ được xác định sau này), là những đại diện của các triều đại lâu đời; do đó, tầm ảnh hưởng mang tính ổn định của họ không chỉ là điều đáng mong muốn mà thậm chí còn là yếu tố thiết yếu trong bối cảnh khủng hoảng hiện nay.

Trong quá trình thảo luận về quy mô quân đội quốc gia tại các nước Liên kết và gánh nặng to lớn mà việc duy trì lực lượng này đặt lên các nguồn lực, Thượng nghị sĩ đã nhận định rằng Ấn Độ thường xuyên bị chỉ trích vì dành một tỷ lệ lớn nguồn thu quốc gia cho quốc phòng. Theo quan điểm của ông, ngay cả khi mối quan hệ giữa PakistanChính phủ Ấn Độ (GOI) được giải quyết triệt để ngay trong hôm nay, Chính phủ Ấn Độ vẫn sẽ tiếp tục cần duy trì một lực lượng quốc phòng có quy mô ít nhất là tương đương mức hiện tại, nhằm bảo vệ đường biên giới dài 1.500 dặm đang nằm trong thế dễ bị tổn thương của Ấn Độ.

Những thông tin nêu trên được cung cấp để ông sử dụng trong các cuộc trao đổi với ông NehruBộ Ngoại giao (MEA). Tôi hy vọng ông sẽ sớm tận dụng các cơ hội để truyền đạt nội dung quan điểm của Hoa Kỳ tới Chính phủ Ấn Độ (GOI), và tôi rất mong nhận được báo cáo của ông về những cuộc trao đổi này.

Phúc đáp của ông Thượng nghị sĩ đối với các thông tin được cung cấp là hợp lý và đầy thiện chí. Ông đã đề nghị được cung cấp thêm các thông tin liên quan đến IC cho cá nhân ông cũng như cho Chính phủ Ấn Độ.

Bruce.

1.    Được soạn thảo bởi BonsalHoey thuộc PSA, cùng Whitman thuộc SOA. Cũng được gửi tới Sài Gòn dưới dạng điện tín số 2078. Được gửi tiếp bằng điện tín hàng không tới London, Paris, Djakarta, Manila, Karachi và Colombo để tham khảo thông tin.

2.    Binay Ranjan Sen, Đại sứ Ấn Độ tại Hoa Kỳ.

3.    Trong một bản ghi nhớ gửi Quyền Ngoại trưởng vào ngày 27 tháng 6 (không được in ấn), Phụ tá Ngoại trưởng Allison đã đề nghị rằng Đại sứ Thượng nghị sĩ nên được cung cấp một buổi báo cáo không chính thức về tình hình hiện tại tại Đông Dương. (751G.00/6–2752)

List of Sources

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/sources

List of Abbreviations and Symbol

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/terms

List of Persons

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/persons

Policy of the United States with respect to Indochina, 1952: U.S. assistance to French Union forces; military, economic, and diplomatic support for the Associated States of Indochina (Documents 1–161)

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/comp1

1.    Document 90

Foreign Relations of the United States, 1952–1954, Indochina, Volume XIII, Part 1

790.5/6–2852: Telegram

The Acting Secretary of State to the Embassy in India1

secret

Washington, June 28, 1952—4:51 p.m.

2966. ActSecy requested Amb Sen2 call Jun 27 discuss Letourneau visit. Nehru‘s comments press conference 21 Jun in which alleged Atlantic Pact widened include protection Colonial areas of Atlantic Powers, specifically with reference IC was also discussed.3

ActSecy informed Amb that North Atlantic Treaty clearly defines area within which its provisions may become effective and that Treaty obviously has no application to IC. He also made it clear that Assoc States of IC can in no sense be considered “Colonial Areas.”

ActSecy then stated desirable GOI be fully informed re recent conversations Letourneau talks, fol points wld undoubtedly interest GOI:

(a)

Having been virtually non-existent in 1950, the Nat Armies of the three States now number approximately 150,000 men. State of Vietnam being by far largest, maintains the greatest proportion. During 1953 they expected be increased to approximately six infantry divisions.

(b)

Over half the units of Vietnamese Nat Army officered almost entirely by Vietnamese while others still have sprinkling Fr techs whose presence will not be required for very long period. Equipment for these new forces coming primarily from Amer aid program. In [Page 214] approximately two years it expected Vietnamese Nat Army will have eight divisions of regulars. At present time there are about 74,000 metro Fr and about 50,000 African and Fon Legion troops in forces fighting Communists in IC, while there are 300,000 Indochinese all volunteers.

(c)

In 1948 there were 7,000 Fr civil servants IC. This figure now reduced to 1,400 of whom over half not employed by Fr Govt but are in service Assoc States.

The major results of Letourneau talks were:

(a)

Govts of Fr and US reiterated their common understanding that defense Vietnam, Laos and Cambodia against Commie aggression is essential part free world’s struggle against internatl Communism. The two govts were in complete agreement that major mil burden this defense, now being borne by Fr and other members of Fr Union, shld be assumed to greatest possible extent by govts of Assoc States. Ambs of Vietnam and Cambodia who participated in conversations affirmed this was eager desire their govts.

(b)

Letourneau made it very clear publicly that future pol organization of Assoc States, once present hostilities terminated by cessation fon inspired and fon assisted hostilities, wld be for people of Assoc States themselves to determine. He naturally expressed hope that advantages of membership in Fr Union wld appeal to them but made it clear both in conversations with officials of this govt and in public that this decision was one for people of Assoc States themselves, once present danger eliminated.

(c)

Largely as result of the successful outcome of Letourneau conversations, Govt of US decided continue and increase assistance in arms, ammunition and equipment which it contributing to support common struggle against Communist aggression in IC with particular intention that this increased assistance be especially directed to arming and equipping of Nat Armies of Assoc States.

ActSecy then went on to discuss at some length fact of independence of Assoc States govts and emphasized his strong conviction it wld be impossible for Fr attempt restore former Colonial controls, even if that were Fr policy, which it is not. Amer aid and support to Assoc States govts not directed toward maintenance of Colonial area, but to assist people of independent States preserve their freedom in face Commie aggression.

In informal conversation with Dept officers after leaving Mr. Bruce‘s office Sen remarked he believed status and problems of IC not fully understood in India and he wld welcome further clarification by Dept. Mtg arranged in which Dept wld further explain to Rep India Emb Wash Atlantic Pact with ref Nehru allegations.

In response Ambs question, Dept offs made point that while US aid and support to Nat Armies of Assoc States and Fr Union is directed toward strengthening their ability to protect IC from Commie aggression, that a necessary prerequisite to such US pol was the independence [Page 215] of the States themselves. Had they not achieved their independence, neither US public opinion nor Congressional authority cld have been expected to support the present US course of action. US aid is not being extended assist European powers to maintain or impose Colonial rule.

Sen remarked GOI viewed Chiefs of State in IC as something approaching puppets installed by Fr and capable being removed in same way GOI had displaced several hundred Princes. It was explained to him that Kings Cambodia and Laos as well as Bao Dai (who rules not as Emperor but as Chief State with eventual form of Govt to be determined) were representative ancient dynasties and their stabilizing influence not only desirable but probably necessary during present crises.

During discussion of sizes of Nat Armies in Assoc States and great burden placed upon resources to maintain them, Sen stated India frequently criticized for large proportion natl revenues devoted defense. In his view, even if relations between Pak and GOI were completely solved today, GOT wld continue to require defense forces at least as large as presently maintained in order to protect India’s 1500 mile exposed borders.

Foregoing is provided for ur use in conversations with Nehru and MEA. I hope you will take early opportunities convey substance US views to GOI and will look forward to your report of such conversations.

Sen’s responses to info given him was reasonable and appreciative. He requested further info re IC be made available to him and GOI.

Bruce

1.    Drafted by Bonsal and Hoey of PSA and Whitman of SOA. Also sent to Saigon as telegram 2078. Repeated by airgram to London, Paris, Djakarta, Manila, Karachi, and Colombo for information.

2.    Binay Ranjan Sen, Ambassador of India in the United States.

3.    In a memorandum to the Acting Secretary of State, June 27, not printed, Assistant Secretary of State Allison suggested that Ambassador Sen be given an informal briefing on the existing state of affairs in Indochina. (751G.00/6–2752)

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d90

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_214

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/pg_215

Thân thế (các) nhân vật

Allison, John M.,

Acting Assistant Secretary of State for Far Eastern Affairs, to January 31, 1952; Assistant Secretary of State for Far Eastern Affairs, February 1, 1952–April 7, 1953; Ambassador in Japan from May 28, 1953.

https://en.wikipedia.org/wiki/John_M._Allison

https://grokipedia.com/page/John_M._Allison

https://search.library.wisc.edu/digital/A2LWVT7DTTEDZP8W/pages/ACDCHMPAAPPKTS8N?as=text&view=scroll

https://www.trumanlibrary.gov/library/truman-papers/harry-s-truman-paperspresidents-secretarys-files

https://nsarchive.gwu.edu/briefing-book/nuclear-vault/2024-02-29/castle-bravo-70-worst-nuclear-test-us-history

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v14p2/d747

https://apjjf.org/2022/10/inoue

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v12p1/d281

Bao Dai,

Chief of State of Vietnam.

Bonsal, Philip W.,

Counselor of Embassy in France to March 1952; Director of the Office of Philippine and Southeast Asian Affairs, Department of State, from August 1952.

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d48

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p2/persons

https://afsa.org/sites/default/files/fsj-1954-03-march_0.pdf

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d223

https://www.wilsoncenter.org/sites/default/files/media/documents/publication/ReconsideringGenevaConf_1.pdf

https://huskiecommons.lib.niu.edu/cgi/viewcontent.cgi?article=5991&context=allgraduate-thesesdissertations

https://www.jaas.gr.jp/jjas/pdf/1981/No.01-119.pdf

Bruce, David K.E.,

Head of the U.S. Delegation to the (plenary) Paris Peace Talks from July 1970 until July 1971

https://en.wikipedia.org/wiki/David_K._E._Bruce

https://www.trumanlibrary.gov/library/oral-histories/bruce

https://www.nytimes.com/1970/07/02/archives/nixon-appoints-bruce-as-leader-at-peace-talks-says-on-tv-he-has-no.html

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/d41

https://www.encyclopedia.com/humanities/encyclopedias-almanacs-transcripts-and-maps/bruce-david-kirkpatrick-este

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v42/persons

https://www.britishpathe.com/asset/235113/

https://digitalcommons.chapman.edu/upi_vietnam/95/ 

https://www.researchgate.net/profile/Priscilla-Roberts-2/publication/314258867_%27I_Begin_to_Think_of_Myself_as_a_Marco_Polo%27_David_Bruce_in_China_1973-1974_Occasional_paper_No_1_Keele_David_Bruce_Centre_for_American_Studies_Keele_University_1999/links/58f39faea6fdcc11e569f1b0/I-Begin-to-Think-of-Myself-as-a-Marco-Polo-David-Bruce-in-China-1973-1974-Occasional-paper-No-1-Keele-David-Bruce-Centre-for-American-Studies-Keele-University-1999.pdf

Hoey, Robert E.,

Office of Philippine and Southeast Asian Affairs, Department of State. Officer in Charge of Vietnam–Laos–Cambodia Affairs, Department of State, to December 1955; Special Assistant to the Secretary of State, December 1955–July 1956

https://search.library.wisc.edu/digital/AIAVLQBQ2HF57J9E/pages?as=text&view=scroll

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/persons

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1955-57v21/persons

https://search.library.wisc.edu/digital/A4TB7QZ72PW7RU8K/pages/AQC574ZQH5ZRSQ9D?as=text&view=scroll

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d126

https://www.jstor.org/stable/25797931

https://www.jcs.mil/Portals/36/Documents/History/Vietnam/Vietnam_1954-1959.pdf

https://adst.org/Readers/Vietnam.pdf

Letourneau, Jean,

French Minister in Charge of Relations with the Associated States until July 1953; also served as French High Commissioner in Indochina, April 1952–July 19, 1953.

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d220

https://en.wikipedia.org/wiki/Jean_Letourneau

https://avalon.law.yale.edu/20th_century/inch012.asp

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1952-54v13p1/d53

https://en.wikisource.org/wiki/United_States_%E2%80%93_Vietnam_Relations,_1945%E2%80%931967:_A_Study_Prepared_by_the_Department_of_Defense/IV._A._4._U.S._Training_of_Vietnamese_National_Army,_1954%E2%80%9359

https://granger.com/0146908-jean-letourneau-frech-minister-jean-letourneau-at-the-depar-image.html

Nehru, Pandit Jawaharlal,

Prime Minister of India and Minister for External Affairs and Commonwealth Relations

https://en.wikipedia.org/wiki/Jawaharlal_Nehru

https://www.pmindia.gov.in/en/former_pm/shri-jawaharlal-nehru/

https://www.nps.gov/people/prime-minister-nehru.htm

https://phpisn.ethz.ch/lory1.ethz.ch/collections/coll_india/NehruYears-Introduction3593.html?navinfo=96318

https://history.house.gov/Historical-Highlights/1901-1950/The-Prime-Minister-of-India,-Pandit-Jawaharlal-Nehru-addressed-a-House-Reception/

https://www.presidency.gov.za/jawaharlal-nehru-1889-1964

No comments:

Post a Comment