Friday, April 10, 2026

20260411 CDTL Bài diễn văn của Thủ Tướng Nguyễn Văn Tâm tại South Korea ngày 16-06-1954

20260411 CDTL Bài diễn văn của Thủ Tướng Nguyễn Văn Tâm tại South Korea ngày 16-06-1954.


Nguyen Van Tam speaks about Vietnam's struggle against communism at the Asian Peoples' Anti-Communist Conference in Chinhae, Korea.

https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/asian-peoples-anti-communist-conference-speech-vietnam-delegate

https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/94059/download

Google Translated

Đại biểu Việt Nam

Ngày 16 tháng 6 năm 1954

Trung Quốc, Triều Tiên

Lịch sử Việt Nam là một chuỗi dài những cuộc đấu tranh nội bộ và những nỗ lực vươn ra bên ngoài nhằm giành lại độc lập.

Sự kiện đáng tiếc nhất tại Đông Dương chính là sự ra đời của Đảng Cộng sản Đông Dương vào năm 1927.

Trên thực tế, Đảng Cộng sản Đông Dương được cấu thành hoàn toàn từ những người cộng sản Việt Nam. Do đó, kế hoạch bành trướng của những người cộng sản không chỉ giới hạn trong phạm vi Việt Nam mà còn bao trùm toàn bộ khu vực Đông Dương.

Hoạt động tuyên truyền của Đảng Cộng sản Đông Dương được xây dựng xoay quanh hai trụ cột chính: (1) Chủ nghĩa dân tộc và (2) Cuộc đấu tranh giai cấp.

Chủ nghĩa dân tộc đã khơi dậy tinh thần của quần chúng nhân dân, những người đang phản kháng lại sự thống trị của thực dân Pháp.

Họ tập trung nỗ lực tại miền Nam Đông Dương, bởi đó là khu vực tập trung đông đảo nhất giới địa chủ.

Phong trào này đã mang lại những kết quả to lớn, đến mức ba năm sau đó—vào năm 1930—một cuộc Cách mạng vĩ đại đã bùng nổ.

Những người cộng sản đã huy động đông đảo nông dân đứng lên tuyên bố độc lập.

Một thời gian sau đó, họ cũng đưa ra tuyên bố miễn thuế.

Họ tổ chức các cuộc biểu tình quy mô lớn, với từng đoàn người lên tới hàng ngàn người cùng lúc.

Các cuộc nổi dậy và biểu tình năm 1930 đã nhanh chóng bị dập tắt.

Vào thời điểm đó, những người cộng sản không hề có vũ khí. Tuy nhiên, họ vẫn tiếp tục các hoạt động bí mật thông qua việc rải truyền đơn, tuyên truyền miệng và tổ chức các cuộc họp kín.

Năm 1940, họ đã tận dụng thời cơ từ Hiệp định Đình chiến tại châu Âu (việc Pháp đầu hàng Đức Quốc xã) để phát động một cuộc Cách mạng lần thứ hai.

Lần này, cuộc nổi dậy khó trấn áp hơn, nhưng rốt cuộc vẫn bị dập tắt. Các đồn bốt quân sự và lực lượng cảnh sát đã bị tấn công, và vũ khí của họ bị tước đoạt.

Bất chấp mọi nỗ lực trấn áp, những người cộng sản vẫn kiên trì duy trì cuộc đấu tranh và các hoạt động của mình; lực lượng của họ thậm chí còn được củng cố thêm nhờ vào những tác động từ phía Nhật Bản trong năm 1940.

Năm năm sau đó, vào năm 1945—khi Nhật Bản bại trận và trước lúc người Pháp kịp quay lại nắm quyền—những người cộng sản đã chớp lấy thời cơ.

Trong giai đoạn này, họ đã thành lập một tổ chức bí mật, mà họ gọi là Việt Nam Độc lập Đồng minh hội.

Tổ chức này hiện được gọi là Việt Minh – tên viết tắt của chính tổ chức đó.

Ban đầu, những người cộng sản đã thu nạp vào hàng ngũ của mình các đảng phái khác đang hiện diện tại Đông Dương, chẳng hạn như Việt Nam Cách mệnh ĐảngViệt Nam Quốc dân Đảng.

Chẳng bao lâu sau, tất cả các đảng viên không thuộc phe cộng sản đều bị loại bỏ, và dưới danh nghĩa Việt Minh, chỉ còn duy nhất một đảng tồn tại.

Chỉ những người cộng sản mới thực sự nắm quyền làm chủ tổ chức này.

Đồng thời, nhằm tạo thuận lợi cho việc tuyển mộ và huấn luyện mọi người yêu nước, họ đã tuyên bố giải tán Đảng Cộng sản; tuy nhiên, trên thực tế, Đảng Cộng sản vẫn nắm quyền kiểm soát và tiếp tục tiến hành các hoạt động của mình.

Phạm vi ảnh hưởng của họ trải dài từ biên giới Trung cộng ở phía Bắc xuống tận miền Nam Việt Nam.

Với sự hậu thuẫn đông đảo từ giới nông dân, họ bắt đầu sử dụng các biện pháp khủng bố.

Họ sát hại giới trí thức mà không cần bất kỳ động cơ nào.

Họ thủ tiêu những người sở hữu đất đai và chia số đất đó cho nông dân.

Ngoài ra, họ còn tổ chức các toán du kích để tấn công các đồn bốt quân sự.

Phong trào cộng sản tại Đông Dương có thể được chia thành hai giai đoạn:

1.      Giai đoạn kháng chiến trường kỳ

2.      Giai đoạn tấn công

Trên thực tế, giai đoạn kháng chiến du kích đã kết thúc, và hiện họ đang bước vào giai đoạn tiến công.

Vào thời kỳ đầu, họ từng đạt được một thỏa thuận với chính quyền Pháp; tuy nhiên, thỏa thuận này sau đó đã bị hủy bỏ, và các cuộc giao tranh lại bùng nổ vào năm 1946.

Kể từ đó, Việt Minh được tiếp tế và hỗ trợ thông qua các hoạt động buôn lậu và trục lợi dọc theo đường bờ biển dài của Đông Dương.

Sau khi phe cộng sản giành quyền kiểm soát Trung Hoa lục địa, họ đã nhận được sự hỗ trợ từ phía những người Trung Cộng.

Hoạt động viện trợ từ phía Trung Cộng càng được đẩy mạnh sau khi Hiệp định đình chiến tại Triều Tiên được ký kết.

Hiện nay, Việt Minh đang được tiếp tế thông qua hai tuyến đường sắt từ phía Bắc; ngoài ra, họ cũng nhận được nguồn tiếp tế bằng đường biển qua đảo Hải Nam.

Những sự kiện gần đây ở Điện Biên Phủ đã chứng minh rằng quân đội Việt Minh đã được Trung Cộng hỗ trợ.

Mạng điện thoại cũng như pháo phòng không đều do Trung Cộng cung cấp.

Bây giờ tôi muốn giới thiệu các biện pháp mà Chính phủ ta đã thực hiện để đối phó với cộng sản.

Trên thực tế, Chính phủ ta đã hành động từ năm 1949, sau khi Đông Dương tuyên bố thống nhất.

Chúng ta có thể phân loại chúng thành ba biện pháp:

1.      Quân sự: Một đội quân gồm 300.000 người đã được thành lập. Hiện có hai Trường Sĩ quan Quân sự: một trường dành cho sĩ quan tại ngũ và một trường dành cho sĩ quan dự bị.

Đội quân này được định hướng sẽ thay thế quân đội Pháp khi lực lượng này trở nên đủ mạnh để có thể độc lập đương đầu với các Lực lượng Việt Minh.

Đội quân này tiếp nhận các nguồn tiếp tế và vật tư từ hai nguồn chính: PhápHoa Kỳ.

Bên cạnh quân đội chính quy, cũng cần phải kể đến các lực lượng tôn giáo tại miền Nam (Cao Đài và Hòa Hảo)—vốn tuy nhỏ nhưng không thể bị xem nhẹ—cũng như các lực lượng tự vệ địa phương hiện diện tại khắp mọi nơi.

Tương quan lực lượng giữa phía Việt Nam và phe cộng sản Việt Minh là gần như ngang bằng; tuy nhiên, Trung Cộng đang cung cấp viện trợ vật chất cho phe Cộng sản.

Chính quyền Pháp đã tuyên bố rằng các chuyên gia kỹ thuật đang được gửi từ Trung Cộng sang để hỗ trợ phe cộng sản Việt Minh. Do đó, cuộc chiến này nhiều khả năng sẽ còn tiếp diễn trong một khoảng thời gian dài.

2.      Xã hội: Biện pháp thứ hai mà chúng tôi đang thực hiện là cải cách xã hội trong nước nhằm mục đích chấm dứt chiến tranh.

Nhiều cuộc cải cách đã được tiến hành với mục đích cải thiện đời sống của người dân và đẩy lùi những tác động từ công tác tuyên truyền của phe Cộng sản.

Lần đầu tiên, công cuộc cải cách ruộng đất đã được triển khai.

Chúng tôi đã giảm mức địa tô và thiết lập một quỹ trị giá 50 triệu đồng để hỗ trợ nông dân mua lại đất đai cho họ.

Chúng tôi cũng đã thực hiện các biện pháp nhằm mang lại lợi ích cho giới lao động. Chúng tôi đã ban hành Bộ luật Lao động. Đồng thời, chúng tôi cũng đã công bố quyền tự do nghiệp đoàn.

3.      Về mặt chính trị: Pháp đã nhận thức được sự cần thiết phải trao trả nền độc lập hoàn toàn cho Việt Nam.

Điều này tạo nên một tác động to lớn, thúc đẩy quần chúng nhân dân đứng lên chống lại phe cộng sản.

Kết quả của chính sách này đã tỏ ra rất đáng khích lệ; bởi lẽ, nhiều người theo chủ nghĩa dân tộc—những người trước đây từng đi theo phe Cộng sản Việt Minh vì tin rằng mình đang phụng sự Tổ quốc—nay đã thừa nhận sai lầm và quay sang ủng hộ Chính phủ hợp pháp của Việt Nam.

Mặt khác, phe Việt Minh đã tự bộc lộ bản chất phục tùng tuyệt đối sự chỉ đạo từ Moscow thông qua trung gian là phe Trung Cộng; hệ quả là thiện cảm của người dân dành cho phe Cộng sản đã sụt giảm nghiêm trọng. Càng ngày, một thực tế càng trở nên hiển nhiên: người dân sẽ lựa chọn đi theo con đường của Chính phủ Việt Nam.

Nói cách khác, chúng tôi đã nỗ lực hết sức nhằm đánh bại phe Cộng sản bằng chiến lược cô lập họ khỏi quần chúng nhân dân.

Chủ nghĩa Cộng sản tựa như một con cá; và để tiêu diệt được con cá ấy, chúng ta buộc phải tách nó ra khỏi môi trường nước. Nước ở đây chính là biểu tượng cho quần chúng nhân dân.

Đây là những biện pháp mà chúng tôi đang thực hiện để chống lại phe Cộng sản.

Sẽ thật dễ dàng để đánh bại họ nếu như, xét trên sự tương quan về quân số, phe Trung Cộng không tăng cường viện trợ vật chất.

Trước nguy cơ chiến tranh tiếp diễn, hai cường quốc đã nhất trí triệu tập Hội nghị Geneva.

Hiện tại, chúng tôi chưa nhận thấy bất kỳ thành công nào tại Hội nghị Geneva. Ngược lại, chúng tôi lại chứng kiến ​​sự leo thang trong các hoạt động của phe Cộng sản tại Đông Dương.

Các hoạt động của phe Cộng sản tại Đông Dương cũng nhằm vào toàn bộ khu vực Đông Nam Á.

Đã có bằng chứng cho thấy ngay từ đầu năm 1927, Đảng Cộng sản Việt Nam đã thiết lập liên lạc với phe Cộng sản tại Moscow.

Moscow đã yêu cầu rằng, thay vì thành lập một Đảng Cộng sản Việt Nam, họ phải thành lập một Đảng Cộng sản Đông Dương.

Những điều nêu trên giải thích lý do vì sao chúng tôi nhận thấy sự cần thiết phải chung tay nỗ lực để chống lại phe Cộng sản—lực lượng đang âm mưu bành trướng ra khắp các quốc gia trong khu vực Đông Nam Á.

Chúng tôi đã đáp lại lời kêu gọi của Đại Hàn Dân Quốc để đến đây tham dự hội nghị này, với hy vọng rằng cuối cùng một liên minh sẽ được thiết lập nhằm đoàn kết nhân dân chúng ta trong cuộc chiến chống lại Chủ nghĩa Cộng sản.

Trước sự bành trướng của các hoạt động Cộng sản, chúng ta buộc phải cùng nhau hành động để đối phó. Chúng ta nhất định phải đoàn kết lại.

Tôi xin chân thành cảm ơn quý vị đã dành thời gian lắng nghe bài phát biểu của tôi.

Đại biểu Philippines: Liệu nền độc lập—một nền độc lập thực sự, bao gồm cả độc lập về quân sự—có giúp củng cố ý chí chiến đấu chống Cộng của Việt Nam hay không?

Đại biểu Việt Nam: Có.

Đại biểu Philippines: Liệu Chính phủ Pháp đã bảo đảm nền độc lập dân tộc cho Việt Nam, Lào và Campuchia hay chưa?

Đại biểu Việt Nam: Tôi chỉ phát biểu thay mặt cho riêng Việt Nam. Đối với Việt Nam, Chính phủ Pháp đã trao trả nền độc lập hoàn toàn, và chúng tôi sẽ từng bước thu hồi lại những gì hiện vẫn còn nằm trong tay họ.

***Tài liệu bổ túc***

Khi đọc kỷ tài liệu trên (mốc thời gian 1947) và những tài liệu bổ túc bên dưới độc giả có thể sẽ tìm ra được những điều chứng minh về thân thế của Hồ Chí Minh:

Tại sao Thủ Tướng Nguyễn Văn Tâm dùng Indo-Chinese Communist Party=Đảng Cộng Sản Tầu vùng Đông Dương?

Mà không dùng Indo-China Communist Party?

Điều nầy có nghĩa là đảng cộng sản Đông Dương được điều khiển bởi người TầuHồ Chí Minh.

Tại sao Moscow ra lệnh đổi tên Vietnam Communists Party thành Indo-Chinese Communist Party (trong mốc thời gian 1947) mà không là Indo-China Communist Party?

(Moscow demanded that instead of organizing a Vietnam Communists Party they organize an Indo-Chinese Communist Party.

Có phải vì Moscow biết rõ thân thế của Hồ Chí Minh có gốc từ dân tộc HakkaHồ Chí Minh không phải là Nguyễn Tất Thành người đã chết vì bệnh ho lao (hay đã bị ám sát?) tại bệnh viện Royal Victoria, Hong Kong vào cuối tháng 09 năm 1932.

Thân thế của những người như Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai, Đặng Tiểu Bình, Hồ Chí Minh đều có một nguồn gốc di dân từ Đông Âu đã đến định cư vùng Phủ Khai Phong hằng chục thế kỷ trước và họ có liên quan tới một kế sách xâm lăng tạm đặt tên là “sách lược không (có) thành (có)”. Tức là luôn chủ trương cướp của, cướp tài sản, cướp quốc gia, biến cái không thành cái có và sách lược nầy có trước cả chủ nghĩa cộng sản.

Chủ nghĩa cộng sản chỉ là một dụng cụ.

Đây là một đề tài khác sâu rộng hơn về chủng tộc học, cùng các sách lược cướp toàn cầu.       

***

20251215 CDTL September 20, 1947 Báo cáo của Phạm Ngọc Thạch gửi cho Đại sứ Liên Xô tại Thụy Sĩ, A. G. Kulazhenkov

https://bachvietnhan.blogspot.com/2025/12/20251215-cdtl-september-20-1947-bao-cao.html

20260410 CDTL Lý do giải thể đảng cộng sản Đông Dương 15-12-1947

https://bachvietnhan.blogspot.com/2026/04/20260410-cdtl-ly-do-giai-ang-cong-san.html

https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/asian-peoples-anti-communist-conference-speech-vietnam-delegate

https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/94059/download

English version

20261231 16 June 1954 Asian Peoples' Anti-Communist Conference, Speech by Vietnam Delegate Nguyen Van Tam speaks about Vietnam's struggle against communism

This document was made possible with support from Syngman Rhee Institute, Yonsei University

https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/asian-peoples-anti-communist-conference-speech-vietnam-delegate

https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/94059/download

VIETNAM DELEGATE

June 16, 1954

China, Korea

The history of Vietnam is a long series of internal struggles and external striving to gain independence.

The most unfortunate occurrence in Indo-China was the birth of the Indo-Chinese Communist Party in 1927.

The Indo-Chinese Communist Party, in fact, was composed purely of Vietnam Communists. Thus the Communists’ plan of expansion was not limited to Vietnam but to cover all Indo-China.

The propaganda of the Indo-Chinese Communist Party was built up around (1) Nationalism and (2) the fight against the classes.

Nationalism had inspired the masses who were against French domination.

They concentrated their efforts in the south of Indo-China because that was the religion where most of the landowners lived.

This movement brought such results that three years later, in 1930, there was a great Revolution.

The Communists sent the farmers in mass to declare their independence.

Some time later they also made a declaration of exemption from taxes.

They staged a mass demonstration in groups of thousand of people at a time.

The rebellion and demonstrations of 1930 were soon subdued.

The Communists at that time had no arms. However, they continued their underground activities per medium of leaflets, oral propaganda and secret meetings.

In 1940 they took advantage of the Armistice in Europe (the French surrender to Nazi Germany) to stage a second Revolution.

This time it was more difficult to overcome but was finally subdued again. The military posts and the police forces had been attacked and their arms taken away.

In spite of all the efforts exerted by the Communists carried on their struggles and their activities and were further strengthened by the Japanese influence in 1940.

Five years later, in 1945, on the defeat of Japan and before the French returned to power, the Communists seized their opportunity.

During this period they formed a secret organization which they called the Vietnam Independence Front.

This is now called Viet Minh – an abbreviation of the name of this organization.

In the beginning, the Communists had brought into their group other existing parties in Indo-China, such as the Revolutionary Party of Vietnam and the Vietnam National Party.

Soon all the non-Communist party members were eliminated and there existed no more than one party under the name of Viet Minh.

Only the Communists were masters of the organization.

At the same time, in order to facilitate recruiting and training of all patriots, they dissolved the Communist Party; but, in reality, the Communist Party was in control and proceeded with its activities.     

The territory of their influence covered from Chinese border in the North ti the South of Vietnam.

With the famers in mass at their side, they began to use terrorism.

 They killed the intellectuals without motive. 

They got rid of those who owned lands and distributed the lands among the farmers.

Also they organized guerillas to attack the military posts.

The Communist movement in Indo-China can be divided into two periods:

1.    Period of long range resistance

2.    Period of offensive

Actually the period of long range resistance is over and they are in the period of offensive.

In early days, they had come to an arrangement with French authorities which later was cancelled and hostilities broke out again in 1946.

Since then the Việt Minh have been supplied and supported by smuggling and profiteering along the long coast line of Indo-China.

After the Communists conquest of Chinese mainland, they were supported by the Chinese Communists.

Aid  from Chinese Communists was accelerated as a result of the Korean armistice.

The Việt Minh are now being supplied by two railroads from the North. Also they received their supplies by naval transportation via Hainan Island.

Recent events in Điện Biên Phủ have proved that the Viet Minh troops have been assisted by the Chinese Communists.

Telephonic network as well as anti-aircraft cannons were provided by Chinese Communists.

 Now I would like to introduce the measure taken by our Government to face the Communists.

As a matter of fact, our Government has taken action since 1949, following the declaration of unification of Indo-China.

We can classify them into three measures:

1.    Military: An army of 300,000 men had been set up. There are two Military Officers Schools, one for active service and other reserve.

This army is destined to replace the French troops when it becomes sufficiently strong to along encounter the Vietminh Forces.

This army receives the supplies and materials from two source, France and America.

Besides the regular army, it is worthwhile to mention the religious forces in the South (the Cao-Đài and Hòa-Hảo) which are small but cannot be ignored, as well as the home defense forces which exist in all parts.

The force of Vietnam and the Vietminh Communists are almost equivalent; but Communist China is providing material aid for the Communists.

The French authorities have stated that technicians are being sent from China to aid the Vietminh Communists. Thus the fight is likely to continue for a long period of time.

2.    Social: The second measure we are taking is social reform of the country in order to finish the war.

Numerous reforms have been undertaken with the intentions of improving the lives of the people and repelling the effects of the Communists’ propaganda.

For the first time land reform has been undertaken.

We have reduced the rental rates on land and have set up a fund of 50 million piastres to help the farmers to buy their land.

We have also taken measures to favor our laborers. We have promulgated the labor code. We have also proclaimed liberty of Unions.

3.    Political: France has realized the necessity of giving full independence to Vietnam.

This is a great influence on the population to fight against the Communists.

Results of this policy have proved encouraging, because many nationalists who had followed the Viet Minh Communists in the belief of serving the country, have since admitted their mistaken and turned to the Vietnam legal Government.

On the other hand the Viet Minh have proved themselves to be obedient to Moscow per medium of the Chinese Communists and the favor of the people for Communists has been much diminished. More and more, it is becoming evident that the people will follow the way of the Vietnam.

In other words, we have tried our utmost to defeat the Communists by isolating them from the mass of people.

Communism is like a fish and in order to kill the fish we must keep them awy from water. The water represents the mass of people.

These are the measures we are taking to oppose the Communists.

It would be easy to overcome them if, since the forces are the same in number, the Chinese Communists did not intensify their material aid.

Because of the danger of the continuation of the war the two great powers agreed upon the convocation of the Geneva Conference.

We do not see now any success in the Geneva Conference. On the contrary, we can see the intensification of action by the Communists in Indo-China.

The action of the Communists in Indo-China is also directed against the whole of South-East Asia.

It has been proved that the Vietnam Communists Party was early in 1927 contacted by the Communists in Moscow.

Moscow demanded that instead of organizing a Vietnam Communists Party they organize an Indo-Chinese Communist Party.

The above tells why we feel the necessity of using our joint efforts to combat the Communists who plan the expand throughout all the Sout-East Asia countries.

We accepted the call of the Republic of Korea to come here to attend this meeting in the hope that an alliance could ultimately be made to unite our people in the fight against Communism.

In the face of expansion of the Communist action we must take joint action to meet it. We must unite together.

I must thank you for taking up your time to hear my speech.

Philippine Delegate: Will independence, real independence, including military independence strengthen the will of the Vietnam to fight Communism?

Vietnam Delegate: Yes.

Philippine Delegate: Has the French Government guaranteed national independence to Vietnam, Laos and Cambodia?

Vietnam Delegate: I am speaking on behalf of Vietnam only. As far as Vietnam is concerned the French Government has granted total independent and we are going to take back, little by little, what is still left.

https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/asian-peoples-anti-communist-conference-speech-vietnam-delegate

https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/94059/download

20260411 cdtl-diễn-văn-Nguyễn-Văn-Tâm 01

20260411 cdtl-diễn-văn-Nguyễn-Văn-Tâm 02

20260411 cdtl-diễn-văn-Nguyễn-Văn-Tâm 03

No comments:

Post a Comment