20250908 CDTL Thư Quyền Đại Sứ Whitehouse Gửi Kissinger 10 June 1973 D73
73. Backchannel Message From the Acting Ambassador to Vietnam (Whitehouse) to the President’s Assistant for National Security Affairs (Kissinger) in Paris1
Saigon, June 10, 1973, 0945Z.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v10/d73
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v10/pg_314
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v10/pg_315
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v10/pg_316
Saigon, June 10, 1973, 0945Z.
505. 1. In what follows I have set down my appraisal of the situation here as Thieu approaches a final decision on whether or not to sign the draft communiqué.2
2. The question of adherence to the draft communiqué is viewed by most of the principal actors in the GVN in a highly emotional light. These men are deeply disappointed by the Communists’ non-compliance with the Paris Agreement and extremely upset by the emergence of a “three Vietnams” situation. To them this is a major retreat from the Geneva Accords of 1954 and a giant step forward for the North Vietnamese in their efforts to subdue South Vietnam. Illogically, they do not see it as the inevitable result of their military failure to eject the NVA from the south but blame it instead on the Paris Agreement itself.
3. I think GVN disappointment in the Paris Agreement is understandable for many reasons. The GVN believed when they signed that the Agreement would lead to a freezing of the military situation—and eventually to the attrition of NVA forces remaining in South Vietnam—and that this would set the stage for a political solution in South Vietnam. They were told that North Vietnamese infiltration through Laos and Cambodia would stop. They were also told that, if there was massive violation of the Paris Agreement, we would mete out dire punishment to the North Vietnamese.
4. None of these things has happened in the more than four months since January 27. Instead, the Communists have strengthened their forces by infiltration and have stockpiled large quantities of weapons in the south in obvious preparation for a future offensive. They have emplaced large numbers of anti-aircraft weapons in areas of SVN they control, have repaired and extended airfields, and have built a network of roads in remote areas. In this way North Vietnamese power is entrenching itself permanently in large areas of SVN and the GVN is powerless to do anything about it.
5. Similarly, the articles of the Paris Agreement dealing with Laos and Cambodia have been systematically violated with the result that [Page 314] the threat to the GVN’s western frontier appears greater than ever before and the Ho Chi Minh Trail, now largely free from air attack, can be used freely by North Vietnamese trucks and armor. Moreover, the long-term implications of the strengthened Communist position in Laos and Cambodia are not lost on Saigon’s leaders. In fact, Lam told us this morning that the only way to respond to this was to “hit them hard.”
6. In the face of these major and blatant violations of the Paris Agreement, the U.S. response has seemed very mild and quite ineffective in persuading Hanoi to live up to its commitments under the Paris Agreement. Thieu and his advisers of course understand the problems that President Nixon faces domestically in responding strongly to Hanoi’s subversion of the Paris Agreement, but they cannot escape feeling that the peace we sold them with so much vigor last autumn has left them with less than they had before and the North Vietnamese with more. These reflections cause them to look on the draft communiqué with suspicion and doubt.
7. Several times in my conversations with Vietnamese during the past two weeks I have been told that the draft communiqué should provide for the North Vietnamese to remove from the south the troops and weapons they have brought in since January 27. Not to do so, they say, puts the stamp of approval on past violations of the Agreement and constitutes an invitation to Hanoi to continue its infiltration tactics. Such arguments ignore the realities of power in the present situation, but they clearly show the deep sense of hurt felt by many here at the way the ceasefire has worked out.
8. As they contemplate the decision before them, South Vietnamese leaders are not reassured by the intelligence indications. They have numerous reports showing that Hanoi is planning another “land-grab” offensive timed to coincide with signing of the communiqué. There are also reports detailing Communist plans to build up a strong “third Vietnam” in the south. Their fears are further stirred by Communist propaganda surrounding PRG “National Day” a few days ago and the ceremonial presentation of credentials by “Ambassadors” from some eight countries in Dong Ha in South Vietnam’s Quang Tri Province.
9. The question of general elections has become an emotional one here because they see a political settlement with the PRG as the only way of averting the rise of a third Vietnam. The PRG representatives at La Celle St. Cloud have been engaged in an obvious filibuster designed to delay elections indefinitely, and the GVN has drawn the conclusion, with reason, that the Communists intend not to honor the basic political provisions of the Paris Agreement. Here too they feel put upon: while the terms of the Agreement providing a political solution [Page 315] are ignored, the Communists continue to beat their drums about alleged GVN violations of the articles concerning political prisoners and democratic liberties.
10. An even more basic factor in the GVN’s current mood is its judgement of developments in Washington. I think Thieu came back from his trip to the United States buoyed up by his meetings with the President and by his own success in presenting the GVN cause to members of the formidable American Congress and the critical American press. On his return he began at once to draw up a grand design of economic development based on the hope, strengthened during his trip, that adequate American economic aid would be forthcoming. It has then been a serious blow to these plans to learn of the disarray in Washington created by the explosion of the Watergate affair. Thieu is not an experienced observer of the domestic American political scene, and I fear that from what he has read in our press and heard from his advisers may have led him to take a too tragic view of the effect that Watergate has had on President Nixon’s ability to maintain his policies on Indochina. He and his advisers may wonder whether the proposed communiqué will be enough to retrieve the present critical situation in our Congress.
11. There is also a tendency in Saigon to place an almost superstitious trust in the luck of the Vietnamese and of President Nixon. South Vietnam has been saved so many times by United States action, even when things appeared hopeless, that Vietnamese are tempted to feel that, whatever they do, some miracle will save them. When describing to Lam and others the parlous state of congressional support for the administration’s Indochina policy, I have often felt that my listener discounts my words and takes mental comfort in the thought that President Nixon will win through again, as he has so often before. In short, I doubt that GVN leaders are wholly convinced of the gravity of the present situation in the Congress.
12. The leadership here is also suspicious of your negotiations with Le Duc Tho. They resent drafts which are in concrete, short deadlines, the muscle applied through Presidential letters and the apparent warmth of your relations with the other side. They believe you put more negotiating heat on Saigon than you do on Hanoi and are prone to accept Le Duc Tho’s intransigeance while castigating theirs.
13. A helpful factor in the present situation, and one that may finally determine the GVN’s decision, is a new cockiness among the military. Having stopped the 1972 onslaught and turned back the various Communist attempts to expand their holdings under cover of the ceasefire, these men are not inclined to view the future in tragic terms. They are, of course, alive to the threat posed by Hanoi’s military preparations, but they never believed that Hanoi would live up to its Paris [Page 316] commitments anyway. In their eyes, South Vietnam’s only insurance is its military strength, and they are confident that this will remain adequate as long as US support continues. They know that South Vietnam could not survive long were this cut off and they have no patience for men like Duc and Nha who see as much danger in signing a communiqué with a word out of place as in the possibility of losing US aid as a result of refusing to sign.
14. It is probably foolhardy to try to predict how Thieu will in the end decide. As a soldier he has a soldier’s practical instincts and I believe that these will overcome the suspicions and doubt which I have tried to describe in this message and which have been so vivid in recent days.
15. Warm regards.
Google Translated
Sài Gòn, ngày 10 tháng 6 năm 1973, 0945Z.
505.
1. Sau đây, tôi xin trình bày đánh giá của mình về tình hình hiện nay khi Thiệu đang chuẩn bị đưa ra quyết định cuối cùng về việc có nên ký bản dự thảo thông cáo hay không.
2. Vấn đề tuân thủ bản dự thảo thông cáo được hầu hết Bộ Nội Các trong Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa nhìn nhận dưới cảm quan sáng sủa. Những người này vô cùng thất vọng trước việc Cộng sản không tuân thủ Hiệp định Paris và vô cùng phẫn nộ trước sự xuất hiện của tình huống "Ba Thành Phần". Đối với họ, đây là một sự thoái lui lớn khỏi Hiệp định Geneva năm 1954 và là một bước tiến lớn của Bắc Việt trong nỗ lực khuất phục Nam Việt Nam. Một cách phi lý, họ không coi đó là hậu quả tất yếu của thất bại quân sự trong việc đánh đuổi quân đội Bắc Việt khỏi miền Nam mà lại đổ lỗi cho chính Hiệp định Paris.
3. Tôi nghĩ sự thất vọng của Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa về Hiệp định Paris là điều dễ hiểu vì nhiều lý do. Khi ký kết, Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa tin rằng Hiệp định sẽ dẫn đến việc đóng băng tình hình quân sự - và cuối cùng là làm suy yếu lực lượng Bắc Việt còn lại ở Nam Việt Nam - và điều này sẽ tạo tiền đề cho một giải pháp chính trị ở Nam Việt Nam. Họ được thông báo rằng sự xâm nhập của Bắc Việt Nam qua Lào và Campuchia sẽ chấm dứt. Họ cũng được thông báo rằng, nếu có sự vi phạm nghiêm trọng Hiệp định Paris, chúng ta sẽ trừng phạt Bắc Việt Nam một cách tàn khốc.
4. Không có điều gì trong số những điều này xảy ra trong hơn bốn tháng kể từ ngày 27 tháng 1. Thay vào đó, Cộng sản đã củng cố lực lượng bằng cách xâm nhập và tích trữ một lượng lớn vũ khí ở miền Nam để chuẩn bị cho một cuộc tấn công trong tương lai. Họ đã bố trí một lượng lớn vũ khí phòng không ở các khu vực Nam Việt Nam mà họ kiểm soát, sửa chữa và mở rộng các sân bay, và xây dựng một mạng lưới đường bộ ở các vùng xa xôi hẻo lánh. Bằng cách này, quyền lực của Bắc Việt đã bám rễ vĩnh viễn ở các khu vực rộng lớn của Nam Việt Nam và Chính phủ Việt Nam không thể làm gì được.
5. Tương tự, các điều khoản của Hiệp định Paris về Lào và Campuchia đã bị vi phạm một cách có hệ thống, dẫn đến hậu quả là [Trang 314] mối đe dọa đối với biên giới phía tây của Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa dường như lớn hơn bao giờ hết, và đường mòn Hồ Chí Minh, giờ đây phần lớn không còn bị không kích, có thể được xe tải và xe bọc thép Bắc Việt Nam sử dụng thoải mái. Hơn nữa, các nhà lãnh đạo Sài Gòn không khỏi lo ngại về những tác động lâu dài của việc Cộng sản được củng cố ở Lào và Campuchia. Thực tế, sáng nay, ông Lâm đã nói với chúng tôi rằng cách duy nhất để đáp trả điều này là "đánh mạnh vào chúng".
6. Trước những vi phạm trắng trợn và nghiêm trọng này đối với Hiệp định Paris, phản ứng của Hoa Kỳ dường như rất nhẹ nhàng và không hiệu quả trong việc thuyết phục Hà Nội thực hiện các cam kết theo Hiệp định Paris. Thiệu và các cố vấn của ông ta dĩ nhiên hiểu những vấn đề mà Tổng thống Nixon phải đối mặt trong nước khi phản ứng mạnh mẽ trước hành động phá hoại Hiệp định Paris của Hà Nội, nhưng họ không thể không cảm thấy rằng nền hòa bình mà chúng ta đã mạnh mẽ trao cho họ vào mùa thu năm ngoái đã mang lại cho họ ít hơn trước, và cho Bắc Việt Nam nhiều hơn. Những suy nghĩ này khiến họ nhìn nhận bản dự thảo thông cáo với sự ngờ vực bất tính nhiệm.
7. Trong nhiều cuộc trò chuyện với người Việt Nam trong hai tuần qua, tôi đã nhiều lần được nghe nói rằng dự thảo thông cáo chung nên quy định Bắc Việt phải rút quân đội khỏi miền Nam và vũ khí mà họ đã đưa vào kể từ ngày 27 tháng 1. Họ nói rằng nếu không làm như vậy có nghĩa là chấp nhận các hành vi vi phạm Hiệp định trong quá khứ là lời mời Hà Nội hảy tiếp tục các chiến thuật xâm nhập. Những lập luận như vậy phớt lờ thực tế quyền lực trong tình hình hiện tại, nhưng chúng cho thấy rõ ràng cảm giác tổn thương sâu sắc mà nhiều người ở đây cảm nhận về cách thức thỏa thuận ngừng bắn được thực hiện.
8. Khi cân nhắc quyết định trước mắt, các nhà lãnh đạo Nam Việt Nam không mấy yên tâm trước những dấu hiệu tình báo. Họ có vô số báo cáo cho thấy Hà Nội đang lên kế hoạch cho một cuộc tấn công "cướp đất" khác trùng với thời điểm ký kết thông cáo chung. Cũng có những báo cáo chi tiết về kế hoạch của Cộng sản nhằm xây dựng một "nước Việt Nam thứ ba" hùng mạnh ở miền Nam. Nỗi lo sợ của họ càng được khơi dậy bởi những tuyên truyền của Cộng sản xung quanh "Ngày Quốc khánh" của Chính quyền Cách mạng Lâm thời Cộng hòa (PRG) vài ngày trước và lễ trình quốc thư của các "Đại sứ" từ khoảng tám quốc gia tại Đông Hà, tỉnh Quảng Trị, Nam Việt Nam.
9. Vấn đề tổng tuyển cử ở đây đã trở nên nhạy cảm bởi vì họ coi một giải pháp chính trị với Chính quyền Nhân dân Cách mạng là cách duy nhất để ngăn chặn sự trỗi dậy của một Việt Nam thứ ba. Đại diện của Chính quyền Nhân dân Cách mạng tại La Celle St. Cloud đã tham gia vào một cuộc cản trở rõ ràng nhằm trì hoãn cuộc bầu cử vô thời hạn, và Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa đã đưa ra kết luận, một cách có lý, rằng những người Cộng sản có ý định không tôn trọng các điều khoản chính trị cơ bản của Hiệp định Paris. Ở đây, họ cũng cảm thấy bị áp đặt: trong khi các điều khoản của Hiệp định cung cấp một giải pháp chính trị [Trang 315] bị phớt lờ, những người Cộng sản vẫn tiếp tục rêu rao về những cáo buộc Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa vi phạm các điều khoản liên quan đến tù nhân chính trị và các quyền tự do dân chủ.
10. Một yếu tố cơ bản hơn nữa trong tâm trạng hiện tại của Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa là phán đoán của họ về những diễn biến ở Washington. Tôi nghĩ rằng Thiệu đã trở về từ chuyến công du Hoa Kỳ với tinh thần phấn chấn nhờ các cuộc gặp gỡ với Tổng thống và thành công của chính ông trong việc trình bày sự nghiệp của Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa trước các thành viên của Quốc hội Mỹ hùng mạnh và báo chí Mỹ vốn hay chỉ trích. Khi trở về, ông lập tức bắt đầu vạch ra một kế hoạch phát triển kinh tế vĩ đại dựa trên hy vọng, được củng cố trong chuyến đi, rằng viện trợ kinh tế đầy đủ của Mỹ sẽ đến. Sau đó, việc biết được sự hỗn loạn ở Washington do vụ bê bối Watergate gây ra đã giáng một đòn mạnh vào những kế hoạch này. Thiệu không phải là một người quan sát có kinh nghiệm về chính trường Mỹ, và tôi e rằng từ những gì ông đọc được trên báo chí và nghe từ các cố vấn của mình, ông có thể đã có cái nhìn bi quan về ảnh hưởng của vụ Watergate đối với khả năng duy trì chính sách của Tổng thống Nixon đối với Đông Dương. Ông và các cố vấn có thể tự hỏi liệu thông cáo được đề nghị có đủ để cứu vãn tình hình nguy cấp hiện tại trong Quốc hội của chúng ta hay không.
11. Ở Sài Gòn cũng có xu hướng đặt niềm tin gần như mê tín vào vận may của người Việt Nam và Tổng thống Nixon. Nam Việt Nam đã được cứu vãn rất nhiều lần nhờ hành động của Hoa Kỳ, ngay cả khi mọi thứ dường như vô vọng, đến nỗi người Việt Nam thường có xu hướng tin rằng, dù họ làm gì, một phép màu nào đó sẽ cứu họ. Khi mô tả với Lâm và những người khác về tình trạng bấp bênh của sự ủng hộ của Quốc hội đối với chính sách Đông Dương của chính quyền, tôi thường cảm thấy người nghe không coi trọng lời tôi nói và cảm thấy an tâm với ý nghĩ rằng Tổng thống Nixon sẽ lại chiến thắng, như ông đã từng làm trước đây. Tóm lại, tôi nghi ngờ rằng các nhà lãnh đạo Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa hoàn toàn tin tưởng vào mức độ nghiêm trọng của tình hình hiện tại trong Quốc hội.
12. Giới lãnh đạo ở đây cũng nghi ngờ các cuộc đàm phán của ngài với Lê Đức Thọ. Họ không hài lòng với các dự thảo cụ thể, thời hạn ngắn, sức ép từ các lá thư của Tổng thống và mối quan hệ nồng ấm rõ ràng của ngài với phía bên kia. Họ tin rằng ngài gây áp lực đàm phán lên Sài Gòn nhiều hơn Hà Nội và dễ dàng chấp nhận sự cứng rắn của Lê Đức Thọ trong khi chỉ trích sự cứng rắn của họ.
13. Một yếu tố hữu ích trong tình hình hiện tại, và một yếu tố cuối cùng có thể khiến Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa quyết định, là sự tự mãn mới trong quân đội. Sau khi chặn đứng cuộc tấn công năm 1972 và đẩy lùi các nỗ lực mở rộng lãnh thổ của Cộng sản dưới vỏ bọc ngừng bắn, những người này không có xu hướng nhìn nhận tương lai theo hướng bi quan. Tất nhiên, họ nhận thức được mối đe dọa từ các hoạt động chuẩn bị quân sự của Hà Nội, nhưng dù sao họ cũng không bao giờ tin rằng Hà Nội sẽ thực hiện được các cam kết của mình tại Hiệp định Paris. Trong mắt họ, sức mạnh quân sự là bảo đảm duy nhất cho Nam Việt Nam, và họ tin tưởng rằng sức mạnh quân sự sẽ vẫn đủ dùng miễn là sự hỗ trợ của Hoa Kỳ vẫn tiếp tục. Họ biết rằng Nam Việt Nam không thể tồn tại lâu nếu bị cắt đứt, và họ không còn kiên nhẫn với những người như Đức và Nhã, những người thấy việc ký một thông cáo với một từ ngữ không đúng chỗ cũng nguy hiểm như khả năng mất viện trợ của Hoa Kỳ do từ chối ký.
14. Có lẽ thật là liều lĩnh khi cố gắng dự đoán quyết định cuối cùng của Thiệu. Là một người lính, ông ấy có bản năng thực tế của một người lính, và tôi tin rằng những điều này sẽ vượt qua những hoang mang và ngờ vực mà tôi đã cố gắng mô tả trong thông điệp này, vốn đã rất rõ ràng trong những ngày gần đây.
15. Trân trọng.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v10/d73
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v10/pg_314
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v10/pg_315
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v10/pg_316
Tiểu đoàn 11 Nhẩy dù Hồi Sinh Từ Tro Tàn Sau Trận Charlie 1972
https://www.youtube.com/watch?v=hLc6FrNsJrk
"Trong Không gian bao nhiêu Hoa Dù nở
Vũ trụ ngoài kia vương dấu bấy nhiêu giày
Tổ Quốc ghi ơn Thiên Thần Mũ Đỏ
Cánh Hoa Dù gói xác mấy ai hay"
“Dốc lên khúc khủy dốc thăm thẳm.
Heo hút cồn mây súng ngửi trời”
Mượn bài thơ. (Tây Tiến) của nhà thơ Quang Dũng , để viết nên cao điểm 1015 Chalie mà TĐ11 nhẩy dù của cố đại tá Nguyễn Đình Bảo trấn giữ (04/1972) Ở khắp các mặt trận Tây Nguyên vào lúc đó , tinh thần chiến đấu của các đơn vị bao giờ cũng cao, nhưng xét về tương quan lực lượng QLVNCH của mình lúc đó thấp kém hơn về mọi mặt so với bắc quân, nếu không muốn nói Lực Bất Tòng Tâm ....
-Chỉ là mơ thôi, khi trong bài viết có đề cập đến lực lượng pháo binh hùng hậu nhiều đến như vậy. Theo cấp số vào lúc đó, 1 tiểu đoàn BB chỉ có 1 pháo đội 6 khẩu) 105 ly, mà phải bố trí theo Pháo Đội trừ cho an toàn yểm trợ lẫn nhau và việc bố trí an ninh vòng đai cũng thuận lợi hơn.
-Sao cứ đau lòng hoài mỗi khi nghe đến các trận đánh của Pleiku, Kontum, Ban Mê Thuột vào những năm tháng đó.
No comments:
Post a Comment