Wednesday, September 10, 2025

20250911 CDTL Thư Đại Sứ Bunker Gửi Cho Kissinger 5 April 1971 D173

20250911 CDTL Thư Đại Sứ Bunker Gửi Cho Kissinger 5 April 1971 D173


173. Backchannel Message From the Ambassador to Vietnam (Bunker) to the President’s Assistant for National Security Affairs (Kissinger) 1

Saigon, April 5, 1971, 1020Z.

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/d173

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/pg_528

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/d170

Saigon, April 5, 1971, 1020Z.

12. Refs: A. WHS 1026.2 B. WHS 1030.3 C. WHS 1031.4 D. WHS 1032.5

1.

I had a very satisfactory talk with President Thieu at noon today.

2.

I informed Thieu that the President would announce a further withdrawal of U.S. forces at 2100 EST Washington, April 7 (10:00 a.m., [Page 528] April 8 Saigon time). I drew on contents of reftels to explain factors which had entered into the President’s decision. I referred to the increasing political pressure from the Congress and from public opinion to bring about a speedier termination of American participation in the war, mentioning recent moves made in both the House and Senate.

3.

I said that President Nixon has stood firm against these growing pressures. He is determined to achieve the goal upon which both our governments have agreed: the ability of the Government of South Vietnam to defend itself against aggression, and the right of its people to live under a government of their own choosing. In order to achieve this goal, it is absolutely essential for President Nixon to hold the support of U.S. public opinion so that the long-term U.S. assistance needed by South Vietnam will continue to be forthcoming. In order to do this, President Nixon has determined that it will be necessary to redeploy our troops at a somewhat faster rate than had been heretofore contemplated. He, therefore, plans to announce the redeployment of 100,000 U.S. troops from South Vietnam from May 1 to December 1, 1971.

4.

I said that no one in the U.S. Government had been informed of this figure and it was, therefore, imperative that Thieu keep it exclusively to himself. If there should be any leak, it would create a most difficult situation.

5.

I added that President Nixon recognized the need to retain a substantial number of troops through the October 3 presidential elections and that, therefore, 200,000 troops will remain in South Vietnam through that period. The heaviest withdrawals will be made during the latter part of October and November.

6.

I then said that the President would like to arrange a meeting with President Thieu, but would not be in a position to make any announcement for a month. I emphasized it was essential, therefore, to maintain tight security on this.

I described a possible scenario for the meeting (ref A):

·        —It should be possible for Thieu to say at the time of the meeting that he had been assured by President Nixon that U.S. force levels will remain above 200,000 through early October.

·        —He might also say that he had informed President Nixon that ARVN forces would be prepared to take over the ground security of South Vietnam by 1 January 1972.

·        —President Nixon would also reaffirm his intention of providing necessary air support to South Vietnam for a long as necessary.

·        —President Nixon would be willing to assure Thieu of long-term economic aid.

7.

Thieu raised no problem about the redeployment figure. He said “U.S. troop strength on December 1 will, therefore, be 184,000?” I affirmed that that was correct.

8.

He made the following additional comments:

·        —He was very much pleased at the prospect of a meeting and said that he thought it would be most helpful. With regard to timing, he hoped the meeting could be in late June or early July. He believes that if the meeting should be held after he announces his candidacy he would be open to criticism. He feels it is perfectly in order for him to meet with President Nixon as President of South Vietnam, but questionable that he should do so as a candidate.

·        —He said that he felt that there were only three important subjects which would need discussion.

A.

Long range economic support. He hoped by that time to have some concrete plans to suggest.

B.

Acceleration of Vietnamization through strengthening of RVNAF with additional equipment. Lessons had been learned from Lam Son 719. We now know how the North Vietnamese are equipped, what kind of weapons they have, the manner in which they use them, and the kind of tactics they employ. There is no problem about RVNAF courage or morale. It is merely a question of having the right equipment. Thieu said many of their units had expressed regret that they had had no hand-to-hand combat.

C.

Continuation of air support until the RVN Air Force attains adequate strength. Thieu said that with the combination of our air support and RVNAF troops we could always defeat the enemy.

9.

At the time of the President’s announcement, Thieu will make a brief statement saying that our governments have consulted in advance and that he agrees with the President’s decision. It will be similar to the statement he made at the time the President made his redeployment announcement in April 1970.6

10.

I was both pleased and relieved at Thieu’s response. I feared that he might have difficulty with the increased withdrawals, but he interposed no problems, seemed confident and in good spirits.

11.

Warmest regards.

Google Translated

Sài Gòn, ngày 5 tháng 4 năm 1971, 1020Z.

12. Tham khảo: A. WHS 1026. B. WHS 1030. C. WHS 1031. D. WHS 1032.

1. Trưa nay tôi đã có một cuộc nói chuyện rất thỏa đáng với Tổng thống Thiệu.

2. Tôi thông báo với Thiệu rằng Tổng thống sẽ công bố việc rút quân tiếp theo của Hoa Kỳ vào lúc 21 giờ 00 giờ miền Đông Washington, ngày 7 tháng 4 (10 giờ sáng, [Trang 528] Ngày 8 tháng 4 giờ Sài Gòn). Tôi đã dựa vào nội dung của các tài liệu tham khảo để giải thích các yếu tố đã ảnh hưởng đến quyết định của Tổng thống. Tôi đề cập đến áp lực chính trị ngày càng tăng từ Quốc hội và dư luận nhằm thúc đẩy việc chấm dứt sự tham gia của Hoa Kỳ vào cuộc chiến, đồng thời đề cập đến những biến chuyển gần đây được thực hiện tại cả Hạ viện và Thượng viện.

3. Tôi đã nói rằng Tổng thống Nixon vẩn kiên định trước những áp lực ngày càng gia tăng này. Ông ấy quyết tâm đạt được mục tiêu mà cả hai chính phủ chúng ta đã thỏa thuận: khả năng tự vệ của Chính phủ Nam Việt Nam trước sự xâm lược, và quyền của người dân được sống dưới một chính phủ do chính họ lựa chọn. Để đạt được mục tiêu này, điều tối quan trọng đối với Tổng thống Nixon là duy trì sự ủng hộ của công luận Hoa Kỳ để sự hỗ trợ lâu dài của Hoa Kỳ mà Nam Việt Nam cần sẽ tiếp tục được cung cấp. Để làm được điều này, Tổng thống Nixon đã quyết định rằng cần phải tái tổ chức quân đội của chúng ta với tốc độ nhanh hơn một chút so với dự kiến ​​trước đây. Do đó, ông ấy dự định công bố việc tái triển khai 100.000 quân Hoa Kỳ khỏi Nam Việt Nam từ ngày 1 tháng 5 đến ngày 1 tháng 12 năm 1971.

4. Tôi đã nói rằng không ai trong Chính phủ Hoa Kỳ được thông báo về con số này, và do đó, điều cấp thiết là Thiệu phải giữ kín nó. Nếu có bất kỳ rò rỉ nào, nó sẽ tạo ra một tình huống vô cùng khó khăn.

5. Tôi nói thêm rằng Tổng thống Nixon nhận thấy cần phải duy trì một số lượng lớn quân đội cho đến cuộc bầu cử tổng thống ngày 3 tháng 10, và do đó, 200.000 quân sẽ ở lại miền Nam Việt Nam trong suốt thời gian đó. Các đợt rút quân lớn nhất sẽ được thực hiện vào cuối tháng 10 và tháng 11.

6. Sau đó, tôi nói rằng Tổng thống muốn sắp xếp một cuộc gặp với Tổng thống Thiệu, nhưng sẽ không thể thông báo trước trong vòng một tháng. Do đó, tôi nhấn mạnh rằng việc duy trì an ninh chặt chẽ cho cuộc gặp này là điều cần thiết.

Tôi đã mô tả một kịch bản có thể xảy ra cho cuộc gặp (tham khảo A):

—Tại thời điểm cuộc họp, Thiệu có thể nói rằng ông đã được Tổng thống Nixon đảm bảo rằng quân số Hoa Kỳ sẽ duy trì ở mức trên 200.000 cho đến đầu tháng 10.

—Ông cũng có thể nói rằng ông đã thông báo với Tổng thống Nixon rằng lực lượng ARVN sẽ sẵn sàng tiếp quản an ninh diện địa của Nam Việt Nam vào ngày 1 tháng 1 năm 1972.

—Tổng thống Nixon cũng khẳng định lập trường cung cấp hỗ trợ không quân cần thiết cho Nam Việt Nam trong thời gian cần thiết.

—Tổng thống Nixon sẽ sẵn lòng bảo đảm với Thiệu về viện trợ kinh tế dài hạn.

7. Thiệu không hề đặt vấn đề gì về con số tái bố trí. Ông ta nói: "Vậy thì quân số Hoa Kỳ vào ngày 1 tháng 12 sẽ là 184.000 người?" Tôi khẳng định là đúng.

8. Ông đưa ra những bình luận bổ túc sau:

—Ông rất hài lòng với triển vọng có một cuộc gặp và nói rằng ông nghĩ điều đó sẽ rất hữu ích. Về thời gian, ông hy vọng cuộc gặp có thể diễn ra vào cuối tháng 6 hoặc đầu tháng 7. Ông tin rằng nếu cuộc gặp được tổ chức sau khi ông tuyên bố ứng cử, ông sẽ phải đối mặt với nhiều chỉ trích. Ông cảm thấy việc gặp Tổng thống Nixon với tư cách là Tổng thống Nam Việt Nam là hoàn toàn hợp lý, nhưng việc ông làm như vậy với tư cách là một ứng cử viên là điều đáng ngờ.

—Ông cho biết ông cảm thấy chỉ có ba chủ đề quan trọng cần được thảo luận.

A.  Hỗ trợ kinh tế tầm xa. Ông hy vọng đến lúc đó sẽ có một số kế hoạch đề nghị thực tiển.

B.  Đẩy nhanh quá trình Việt Nam hóa chiến tranh bằng cách tăng cường trang thiết bị cho Không quân Việt Nam Cộng hòa. Chiến dịch Lam Sơn 719 là một bài học. Giờ đây, chúng ta đã biết Bắc Việt được trang bị như thế nào, họ có loại vũ khí nào, cách họ sử dụng chúng và loại chiến thuật nào họ áp dụng. Không có vấn đề gì về lòng dũng cảm hay tinh thần của Không quân Việt Nam Cộng Hòa. Vấn đề chỉ là cần trang thiết bị phù hợp. Thiệu cho biết nhiều đơn vị của họ đã bày tỏ sự tiếc nuối vì họ không được trải nghiệm cận chiến.

    C. Tiếp tục yểm trợ không quân cho đến khi Không quân Việt Nam Cộng hòa đạt được sức mạnh cần thiết. Thiệu nói rằng với sự kết hợp giữa không yểm và binh chủng        Không quân Việt Nam Cộng Hòa, chúng ta luôn có thể đánh bại kẻ thù.

9. Vào thời điểm Tổng thống công bố quyết định, Thiệu sẽ đưa ra một tuyên bố ngắn gọn rằng chính phủ của chúng tôi đã tham vấn trước và ông đồng ý với quyết định của Tổng thống. Tuyên bố này sẽ tương tự như tuyên bố của ông vào thời điểm Tổng thống đưa ra thông báo tái cấu trúc vào tháng 4 năm 1970.

10. Tôi vừa mừng vừa nhẹ nhõm trước phản ứng của Thiệu. Tôi lo rằng ông ấy có thể gặp khó khăn với việc tăng cường rút quân, nhưng ông ấy không hề tỏ ra khó chịu, tỏ ra tự tin và phấn khởi.

11. Trân trọng kính chào.

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/d173

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/pg_528

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/d170

No comments:

Post a Comment