20250910 CDTL Buổi Họp Của Hội Đồng 40 SanClemente 31 March 1971 D172
172. Minutes of a Meeting of the 40 Committee1
San Clemente, March 31, 1971, 10:26–11:55 a.m.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/d172
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/pg_520
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/pg_521
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/pg_522
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/pg_523
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/pg_524
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/pg_525
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/pg_526
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/pg_527
San Clemente, March 31, 1971, 10:26–11:55 a.m.
SUBJECT
- Various—see summary of conclusions
SUMMARY OF CONCLUSIONS
It was agreed to:
1. Approve a proposal for employment of Thai SGUs in Sayaboury Province in Laos. (pages 2–3)
2. Use gunships stationed at Udorn, Thailand to provide cover for medical evacuation flights in North Laos. (pages 3–4)
3. Establish a DOD/CIA/State task force to report to the Committee by April 14 on means for providing increased Defense Department support to CIA paramilitary operations in Laos. (pages 6–7)
4. Have a special inter-agency group prepare a study of 1971–72 options in North Laos for discussion by the WSAG in early May. (page 10)
5. Approve the budget for CIA paramilitary operations in Laos. (page 11)
[Omitted here is discussion unrelated to Southeast Asia.]
Dr. Kissinger: I take it you have been discussing Thai deployments to Sayaboury.
Mr. Johnson: Yes. We have just now received some new information which changes Dave Packard’s and my views on this.
(Mr. Johnson showed the telegrams5 to Mr. Kissinger.)
Gen. Cushman: This group would be composed of regulars and would count against the total of regulars projected for SGUs. No extra money would be required for this program, since these troops would proceed into SGU programs. The regulars are part of the 1,174-man cadre already planned for the program.
Mr. Karamessines: This is a very imaginative solution to the problem.
Mr. Johnson: On the basis of this proposal, we [the State Department] are prepared to withdraw our previous objections.
Dr. Kissinger: Is this satisfactory to the Thai?
Gen. Cushman: Yes, Ambassador Unger says so. He wants an answer tomorrow to give to the Thai.
Mr. Karamessines: A reply should be sent immediately.
(Mr. Karamessines left the meeting.)
Dr. Kissinger: Yes, why not go ahead and do it?
Mr. Johnson: There is a second item that was a late starter for this meeting. This is medevac for Ban Na. We were talking this over before the meeting and agreed that there would be great difficulty in stationing gunships in Laos. The Joint Staff is going to CINCPAC to see if it would not be possible to put the gunships in Udorn, realizing that they might have to refuel in Laos. There are two questions: whether we have the necessary assets and whether they should be stationed in Udorn.
Dr. Kissinger: Weren’t Air America pilots to be used for this?
Mr. Packard: We were talking about gunships.
Mr. Nelson: The Air America pilots are doing the medevac.
Gen. Knowles: We were talking about gunships other than Cobras. I will ring out CINCPAC to see what is available.
Gen. Cushman: Cobras are not available.
Gen. Knowles: We will check this out, but it is unlikely that we can get any Cobras.
Dr. Kissinger: Let me see if I understand what has been agreed. We are going to station gunships in Udorn.
Gen. Knowles: We are going out to CINCPAC to see, first, if we can station gunships (probably of the UHB type) at Udorn and, second, whether they can be provided with range-extension kits or whether we can put some bladders in Laos for refueling. The B-type gunships have greater utility, since they can also do some medevac.
Dr. Kissinger: We can find out if it is feasible. If it proves to be feasible why not go ahead and do it?
Mr. Packard: We decided that we should not base the gunships in Laos. We can approve a program that bases them in Thailand but provides for refueling in Laos.
Dr. Kissinger: I don’t see what more we can learn once we determine whether this is technically feasible. Is everyone agreed that we should go ahead if this proposal is feasible.
All agreed. (Mr. Karamessines rejoined the meeting)
Dr. Kissinger: Now let’s turn to the regular 40 Committee agenda.
Gen. Cushman: I view the first item as the most important that this committee has had or will have. We are not trying to run away from the problem, but it is evident from visits made by me, by Tom Karamessines and by a logistician that with the programs that are coming up, this is getting beyond the scope of our ability to organize. We are not manned and equipped to handle 80 battalions. What this involves is air support, planning, logistics and staff work for a force that amounts to a field army. Our people mostly have experience at the company-officer level. They are doing pretty well, but they are coming up against a stop. In conclusion, what we are saying is that CIA has raised a red flag. We are warning that this whole operation is in danger of dissolving like the one-horse shay.
Dr. Kissinger: What is the operational meaning of this? How would it dissolve?
Gen. Cushman: We could run out of supplies because they have not been programmed. We could be deficient on hospitalization and evacuation. This should be done by a planning staff made up of professional military people. If changes are not made, the Meo will dissolve. The Ban Ban operation has already provided an indication of what could happen.
We are not in the air support business. We lack the facilities for organization, maintenance, and execution. We can’t run an air force. Now that the U.S. Air Force plans to pull out by 1973, we won’t have anybody there to provide support.
Mr. Packard: That is not right.
Dr. Kissinger: (to Mr. Packard) Aren’t you planning to shift air force units around [in Southeast Asia]?
Mr. Packard: The total level of air strength in Southeast Asia has not yet been decided, but we would like to maintain a substantial amount.
Gen. Knowles: We have some heavy requests for air support now. (to Gen. Cushman) Right now you are asking for 3400 sorties, but 3760 per quarter are all that we can provide.
(Dr. Kissinger left the meeting.)
Gen. Cushman: The number of maneuver units is going up.
Gen. Knowles: (shows figures on air sorties to Mr. Packard) This will explain availability and will shore up Bob’s [Cushman’s] comment [Page 522] [about lack of air support]. We ought to get their [CIA’s] guys to sit down with the Joint Staff to discuss this.
Mr. Packard: We may have to keep some more air capability there.
Gen. Knowles: We want to be sure that the forces approved [for guerrilla activities in Laos] do not exceed the resources available for evacuation.
Mr. Packard: I don’t think it is feasible for Defense to take this over directly. It would kill us with Congress. Secretary Laird concurs on this.
Gen. Cushman: We agree about that.
Mr. Packard: It seems that we ought to look at Option B.6 We could set up a task force to do some planning.
Gen. Cushman: Some people could be put in Udorn to do the planning.
Mr. Karamessines: This would be not only for air support but also for materiel.
(Mr. Kissinger rejoined the meeting at this point.)
Gen. Cushman: We have never had anybody who could plan for a 6,000-man force.
Mr. Packard: (to Dr. Kissinger) Our view, and Secretary Laird supports it, is that Defense can’t take over this program. It would be the end for us on the Hill.
Dr. Kissinger: Then who is going to do it? The State Department?
Mr. Johnson: We are already furnishing the field marshal [Ambassador Godley]!
Mr. Packard: Better planning needs to be done in order that we are not always operating on the basis of crash telegrams from the field. I think we need a joint planning task force made up of representatives of the Joint Staff, Defense and CIA. Maybe this planning mechanism should be put in Udorn.
Dr. Kissinger: We need a better control mechanism. Can’t you supply officers at a forward base to do some of the planning?
Gen. Cushman: That’s the middle option.
Mr. Packard: That is the only practical way to handle it.
Dr. Kissinger: (to Mr. Karamessines) Is this all right with you?
Mr. Karamessines: Yes. I would have one additional suggestion: that we meet promptly in Washington to work out the ground rules for a collaborative effort.
Mr. Johnson: (to Mr. Packard) Are you going to send your people out to Udorn?
Mr. Packard: The Joint Staff will appoint two or three people to work with CIA. We could also have State representation.
Mr. Johnson: I would like to have that.
Mr. Packard: Our planning could then be done on some basis other than solving each crisis as it comes along.
Dr. Kissinger: Then we agree on the principle that we should increase JCS/DOD planning and logistical support but that operational control should be retained where it is now, keeping in mind the need to improve staff procedures. A task force, perhaps chaired by Defense, will work this out.
Mr. Packard: Perhaps operational procedures should also be changed
Dr. Kissinger: I agree.
Mr. Packard: The task force should have a broad charter.
Dr. Kissinger: What about air sorties?
Mr. Packard: The task force will work this out.
Dr. Kissinger: That is important in order not to be withdrawing from Thailand while we are putting more effort into Laos. Can we put a stop to further withdrawals from Thailand?
Gen. Knowles: That is not an immediate problem.
Dr. Kissinger: Then we can give task force a charter to cover tactical air, logistics, planning and operational procedures. We will need a short deadline.
Mr. Karamessines: We can do this later this week.
Gen. Knowles: We can go on it right now.
Dr. Kissinger: Why not have an answer in two weeks?
Gen. Cushman: Will JCS chair the group?
Dr. Kissinger: Okay.
(to Mr. Packard) Is that okay with you Dave? You don’t think that Defense should chair?
Mr. Packard: I think it ought to be JCS.
Mr. Johnson: Sullivan will be my man on this group.
Dr. Kissinger: Now we come to two items labled CIA military programs and CIA paramilitary programs.
Gen. Cushman: This is to continue the program that we have going already. (to Mr. Nelson) Bill, can you discuss Item 2?
Mr. Nelson: Item 2 is a progress report on what has been done as of today and a request for permission to continue.
Dr. Kissinger: When CIA reaches the point of having the largest army in Southeast Asia, we better review the program!
Mr. Nelson: There are a total of 38 Lao SGUs. [1½ lines not declassified] There are four Cambodian SGUs.
Dr. Kissinger: What happened to the Thai SGUs that were roaming around near Long Tieng?
Mr. Nelson: They are still doing that.
Dr. Kissinger: But they are not finding anything.
Mr. Karamessines: They were very instrumental in clearing the northwest approaches to Long Tieng.
Mr. Nelson: If all the plans go through, we will have a force level of 60,000, consisting of 80 battalions. In terms of maneuver battalions that is worth about six or eight divisions. You are familiar with the program in MR 2 (in the Northeast) as a result of the Long Tieng defense operations. In other areas, the effort this year has been focused on the South Laos interdiction campaign. These troops have performed effectively on two different occasions. The real problem this year is whether we can keep the Meos fighting.
Mr. Karamessines: When I was out there, I talked with Vang Pao in the presence of his Thai associates. He explained that he was under pressure from the tribal leadership. In a recent meeting, the Governor of Xieng Khouang province got up and told Vang Pao that the Meo had gone about as far as they could go, that the refugees were being hit, that for years they had had no chance to put in crops or raise cattle, and that they had to be resettled in the Plaine des Jarres or in Sayaboury. Vang Pao has made such noises before, but those that know him say he is really under hard pressure.
Dr. Kissinger: His military situation is better now than at this time last year.
Mr. Karamessines: Yes, but he has lost a lot of people and the war is not permitting the Meo to put in their crops and raise their cattle. He says he has now been given an ultimatum by the tribal leaders. What he is saying in effect is that “you guys better plan for the possibility that there will not be any Meos available for the next round.” Vang Pao is mercurial, but there has never been such dissension among the Meos before.
Mr. Johnson: What are their alternatives? They could move to Sayaboury.
Mr. Nelson: Vang Pao says that his people have to settle somewhere. Either we should make sure that they are able to go to the Plaine de Jarres or we should let them go to Sayaboury.
Dr. Kissinger: Then Long Tieng will fall.
Mr. Karamessines: There has been a real degradation in the Meo contribution in that area. The Long Tieng–Sam Thong complex is essentially defended by Thai SGUs.
Dr. Kissinger: Why should the Thai defend Long Tieng if the Meo are not doing anything?
Mr. Karamessines: The Thai are not there because of the Meos but because of the larger question of Thai security in Southeast Asia.
Gen. Cushman: The Thai believe they are keeping the enemy away from the Mekong.
Mr. Johnson: If the Meo are pulled out, it will be a different ball game.
Gen. Cushman: The Thai might prefer to make a stand on a different mountain ridge. Long Tieng has no special significance except that there is a base established there.
Dr. Kissinger: When would Vang Pao make his withdrawal?
Mr. Karamessines: He can last through this dry season and the next rainy season.
Dr. Kissinger: Then the withdrawal will be next fall. That is when we all come up against the sixty-four-dollar question.
Gen. Cushman: All of this fits in with the need to obtain JCS cooperation.
Mr. Karamessines: They have been fighting the good fight at Long Tieng. However, having seen the terrain first hand, I can say that there is no way of guaranteeing that two little bastards could not come down the trail, put one rocket in the ammunition dump, and wipe the whole place out.
Dr. Kissinger: Why don’t you have several smaller ammunition dumps?
Mr. Karamessines: There is only one location protected by the hills. Any other place would be on open ground.
Gen. Cushman: If there were small dumps, that would mean that several places would have to be protected against sappers.
Mr. Karamessines: They are doing an extraordinary job with what they have.
Dr. Kissinger: I take it no decision is required on this until October.
Mr. Karamessines: That’s right. Vang Pao has not served an ultimatum yet.
Mr. Johnson: Those people must be getting awfully tired.
Dr. Kissinger: Why is it that Hanoi doesn’t get tired?
Mr. Johnson: We have never had an answer to that. You have to take your hats off to them.
Dr. Kissinger: I agree. It has been an extraordinary performance.
Mr. Packard: One reason is that the people in Hanoi are not suffering.
Gen. Knowles: This is a religion with them.
Dr. Kissinger: How many casualties do you think the North Vietnamese have suffered in North Laos?
Mr. Johnson: About 5,000 this dry season.
Mr. Packard: Our figure is 5,365.
Gen. Cushman: The ratio has been about 2 to 1 or 2.5 to 1. This is pretty rough for guerrillas.
Dr. Kissinger: Do you think there will be a full scale attack on Long Tieng this year?
Gen. Cushman: I think the odds are that there will be.
Mr. Karamessines: Vang Pao is convinced that his people will be attacked.
Dr. Kissinger: This time last year the North Vietnamese had sort of stopped.
Mr. Packard: They might be holding back waiting on the weather.
Mr. Johnson: So that we can’t use our air.
Mr. Karamessines: The enemy is now using helicopters to bring in supplies.
Gen. Knowles: Why don’t they shoot them down?
Mr. Nelson: They are flying in at 2:00 a.m.
Dr. Kissinger: Given what is ahead of us, I wonder whether the little group we put together to plan the Laotian operation could work out some of the choices we will face in North Laos and then report to the WSAG. If the Meos hold out, we could continue our present policy. If they don’t last, we have the choice of trying to hold with the Thai and perhaps increasing Thai participation or of losing the Vientiane–Luangprabang axis. We need to determine what options we have if Vang Pao bugs out.
Mr. Johnson: Bill Sullivan is already working on this. We need to continue that study and put it before WSAG.7
Dr. Kissinger: That would be a useful thing to do.
Mr. Karamessines: (to Mr. Johnson) Could you put Tom Pickering on that group?
Mr. Johnson: Let me look into that.
Dr. Kissinger: (to Col. Kennedy) Let’s get a WSAG together in a month or so.
Is there anything more on the paramilitary forces?
Mr. Johnson: (to Gen. Cushman) You are asking for approval of the budget?
Gen. Cushman: Yes. It totals $75,038,000.
Mr. Johnson: To show that we are exercising judgment we should change that from 38 to 37 thousand.
Dr. Kissinger: I have no basis for challenging that figure.
Mr. Johnson: Nor do I.
Mr. Packard: The only question is why it is being approved before it is submitted to Congress.
Google Translated
San Clemente, ngày 31 tháng 3 năm 1971, 10:26–11:55 sáng
CHỦ ĐỀ
Nhiều chủ đề—xem phần tóm lược
TÓM LƯỢC
Hội nghị đã đồng ý:
1. Phê duyệt đề nghị khai triển lực lượng đặc nhiệm Thái Lan tại tỉnh Sayaboury, Lào. (trang 2–3)
2. Sử dụng trực thăng vũ trang đóng tại Udorn, Thái Lan để yểm trợ các chuyến bay di tản y tế ở Bắc Lào. (trang 3–4)
3. Thành lập một lực lượng đặc nhiệm Bộ Quốc phòng/CIA/Lực lượng đặc nhiệm để báo cáo lên Ủy ban trước ngày 14 tháng 4 về các biện pháp tăng cường hỗ trợ của Bộ Quốc phòng cho các hoạt động bán quân sự của CIA tại Lào. (trang 6–7)
4. Chỉ định một nhóm liên ngành đặc biệt chuẩn bị một nghiên cứu về các lựa chọn năm 1971–72 ở Bắc Lào để Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Hoa Kỳ (WSAG) thảo luận vào đầu tháng 5. (trang 10)
5. Phê duyệt ngân sách cho các hoạt động bán quân sự của CIA tại Lào. (trang 11)
Tiến sĩ Kissinger: Tôi đoán là ông đã thảo luận về việc khai triển quân Thái Lan đến Sayaboury.
Sayaboury.
19°11'40.45"N 101°29'0.64"E
Ông Johnson: Vâng. Chúng tôi vừa nhận được một số thông tin mới làm thay đổi quan điểm của Dave Packard và tôi về vấn đề này. [Trang 520]
(Ông Johnson cho ông Kissinger xem các bức điện tín.)
Tướng Cushman: Nhóm này sẽ bao gồm quân chính quy và sẽ được tính vào tổng số quân chính quy dự kiến cho các đơn vị SGU. Chương trình này sẽ không cần thêm kinh phí, vì những binh sĩ này sẽ được chuyển sang các chương trình SGU. Quân chính quy nằm trong số 1.174 quân nhân đã được lên kế hoạch cho chương trình.
Ông Karamessines: Đây là một giải pháp rất sáng tạo cho vấn đề này.
Ông Johnson: Dựa trên đề nghị này, chúng tôi [Bộ Ngoại giao] sẵn sàng rút lại những phản đối trước đây.
Tiến sĩ Kissinger: Điều này có làm hài lòng phía Thái Lan không?
Tướng Cushman: Vâng, Đại sứ Unger nói vậy. Ông ấy muốn có câu trả lời vào ngày mai để trả lời phía Thái Lan.
Ông Karamessines: Cần phải gửi ngay câu trả lời.
(Ông Karamessines rời khỏi cuộc họp.)
Tiến sĩ Kissinger: Vâng, tại sao không làm luôn đi?
Ông Johnson: Có một vấn đề thứ hai đã được đề cập muộn trong cuộc họp này. Đó là việc di tản y tế cho Ban Na. Chúng tôi đã thảo luận vấn đề này trước cuộc họp và nhất trí rằng việc triển khai trực thăng chiến đấu ở Lào sẽ rất khó khăn. Bộ Tham mưu Liên quân sẽ đến CINCPAC để xem xét liệu có thể triển khai trực thăng chiến đấu ở Udorn hay không, vì nhận thấy rằng chúng có thể phải tiếp nhiên liệu ở Lào. Có hai câu hỏi: liệu chúng ta có đủ phương tiện cần thiết hay không và liệu chúng có nên được khai triển ở Udorn hay không.
Tiến sĩ Kissinger: Chẳng phải phi công của Air America sẽ được sử dụng cho việc này sao?
Ông Packard: Chúng ta đang nói về trực thăng chiến đấu.
Ông Nelson: Phi công của Air America đang làm nhiệm vụ vận chuyển y tế.
Tướng Knowles: Chúng ta đang nói về trực thăng chiến đấu khác ngoài Cobra. Tôi sẽ gọi điện cho CINCPAC để xem có loại nào khả dụng không.
Tướng Cushman: Không có trực thăng chiến đấu.
Tướng Knowles: Chúng tôi sẽ kiểm tra việc này, nhưng khả năng chúng tôi có được trực thăng Cobra là rất thấp.
Tiến sĩ Kissinger: Để tôi xem tôi có hiểu những gì đã thỏa thuận không. Chúng tôi sẽ bố trí trực thăng chiến đấu ở Udorn.
Udorn
13°54'16.81"N 100°36'44.81"E
Tướng Knowles: Chúng tôi sẽ đến CINCPAC để xem xét, trước tiên, liệu chúng tôi có thể bố trí các trực thăng vũ trang (có thể là loại UHB) tại Udorn hay không, và thứ hai, liệu chúng tôi có thể được trang bị bộ dụng cụ mở rộng tầm bắn hay có thể đặt một số bình chứa nhiên liệu ở Lào để tiếp nhiên liệu hay không. Trực thăng vũ trang loại B có tính hữu dụng cao hơn, vì chúng cũng có thể thực hiện một số nhiệm vụ di tản y tế.
Tiến sĩ Kissinger: Chúng tôi có thể tìm hiểu xem điều đó có khả thi hay không. Nếu khả thi, tại sao không tiến hành luôn? [Trang 521]
Ông Packard: Chúng tôi quyết định không nên đặt trực thăng vũ trang ở Lào. Chúng tôi có thể phê duyệt một chương trình đặt trực thăng vũ trang ở Thái Lan nhưng vẫn đảm bảo việc tiếp nhiên liệu ở Lào.
Tiến sĩ Kissinger: Tôi không thấy chúng ta có thể học được gì thêm sau khi xác định điều này có khả thi về mặt kỹ thuật hay không. Mọi người đã đồng ý rằng chúng ta nên tiến hành nếu đề xuất này khả thi chưa?
Tất cả đều đồng ý. (Ông Karamessines quay lại cuộc họp)
Tiến sĩ Kissinger: Bây giờ chúng ta hãy chuyển sang chương trình nghị sự thường kỳ của Ủy ban 40.
Tướng Cushman: Tôi coi mục đầu tiên là quan trọng nhất mà ủy ban này đã có hoặc sẽ có. Chúng tôi không cố gắng trốn tránh vấn đề, nhưng rõ ràng qua các chuyến thăm của tôi, của Tom Karamessines và của một chuyên gia tiếp liệu vấn đề này đang vượt quá khả năng của chúng tôi với các chương trình tổ chức sắp tới. Chúng tôi không có đủ nhân sự và trang thiết bị cho 80 tiểu đoàn. Vấn đề này liên quan đến không vận tiếp liệu, lập kế hoạch, tiếp liệu và nhân sự cho một lực lượng tương đương với một đội quân dã chiến. Nhân viên của chúng tôi chỉ có kinh nghiệm ở cấp đại đội. Họ đang làm khá tốt, nhưng họ đang tiến đến điểm phải dừng lại. Tóm lại, điều chúng tôi muốn nói là CIA đã giương cờ đỏ. Chúng tôi cảnh báo rằng toàn bộ hoạt động này đang có nguy cơ tan rã như một con ngựa Shay. https://www.britannica.com/technology/chaise (một loại độc mã kéo xe)
Tiến sĩ Kissinger: Ý nghĩa hoạt động của việc này là gì? Nó sẽ tan rã như thế nào?
Tướng Cushman: Chúng ta có thể cạn kiệt nguồn tiếp tế vì chúng chưa được lập trình. Chúng ta không đủ trợ y và di tản. Việc này nên được thiết kế bởi một nhóm quân y chuyên nghiệp. Nếu không thực hiện thay đổi, lực lượng Mèo sẽ tan rã. Chiến dịch Ban Ban đã cho thấy những gì có thể xảy ra.
Chúng tôi không hoạt động trong lĩnh vực hỗ trợ không quân. Chúng tôi thiếu các cơ sở cho tổ chức, bảo trì và thực hiện. Chúng tôi không thể điều hành một lực lượng không quân. Giờ đây, Không quân Hoa Kỳ dự định rút quân vào năm 1973, chúng tôi sẽ không có ai ở đó để hỗ trợ.
Ông Packard: Điều đó không đúng.
Tiến sĩ Kissinger: (nói với ông Packard) Chẳng phải ông đang có kế hoạch luân chuyển các đơn vị không quân [ở Đông Nam Á] sao?
Ông Packard: Sức mạnh không quân ở Đông Nam Á vẫn chưa được thẩm định, nhưng chúng tôi muốn duy trì một lực lượng đáng kể.
Tướng Knowles: Hiện tại, chúng tôi có một số yêu cầu hỗ trợ không quân rất lớn. (nói với Tướng Cushman) Hiện tại, ông đang yêu cầu 3.400 phi vụ, nhưng chúng tôi chỉ có thể cung cấp 3.760 phi vụ mỗi quý.
(Tiến sĩ Kissinger rời khỏi cuộc họp.)
Tướng Cushman: Số lượng các đơn vị cơ động đang tăng lên.
Tướng Knowles: (cho ông Packard xem số liệu về các phi vụ không quân) Điều này sẽ giải thích tính khả dụng và củng cố nhận xét của Bob [Cushman] [Trang 522]
[về việc thiếu hỗ trợ trên không]. Chúng ta nên để người của họ [CIA] ngồi lại với Bộ Tham mưu Liên quân để thảo luận về vấn đề này.
Ông Packard: Chúng ta có thể phải duy trì thêm một số không lực ở đó.
Tướng Knowles: Chúng tôi muốn bảo đảm rằng các lực lượng được phê duyệt [cho các hoạt động du kích ở Lào] không vượt quá nguồn lực có sẵn cho việc di tản.
Ông Packard: Tôi không nghĩ Bộ Quốc phòng có khả thi quản trị trực tiếp việc này. Điều đó sẽ gây bất lợi cho chúng ta trước Quốc hội. Bộ trưởng Laird đồng tình với quan điểm này.
Tướng Cushman: Chúng tôi đồng ý về điều đó.
Ông Packard: Có vẻ như chúng ta nên xem xét Phương án B. Chúng ta có thể thành lập một lực lượng đặc nhiệm để lập kế hoạch.
Tướng Cushman: Một số người có thể được đưa đến Udorn để lập kế hoạch.
Ông Karamessines: Việc này không chỉ nhằm mục đích hỗ trợ không quân mà còn cho tiếp liệu.
(Lúc này, ông Kissinger quay lại cuộc họp.)
Tướng Cushman: Chúng ta chưa bao giờ có ai có thể lập kế hoạch cho một lực lượng 6.000 người.
Ông Packard: (nói với Tiến sĩ Kissinger) Quan điểm của chúng tôi, và Bộ trưởng Laird cũng ủng hộ, là Bộ Quốc phòng không thể tiếp quản chương trình này. Nó sẽ là dấu chấm hết cho chúng ta trên Quốc hội.
Tiến sĩ Kissinger: Vậy thì ai sẽ làm việc đó? Bộ Ngoại giao ư?
Ông Johnson: Chúng tôi đã bổ nhiệm Thống chế [Đại sứ Godley] rồi!
Ông Packard: Cần phải lập kế hoạch tốt hơn để chúng ta không phải lúc nào cũng hoạt động dựa trên những bức điện tín khẩn cấp từ hiện trường. Tôi nghĩ chúng ta cần một lực lượng đặc nhiệm lập kế hoạch chung bao gồm đại diện của Bộ Tham mưu Liên quân, Bộ Quốc phòng và CIA. Phần điều hành kế hoạch này nên đặt tại Udorn.
Tiến sĩ Kissinger: Chúng ta cần hệ thống điều hành tốt hơn. Các ông không thể cung cấp sĩ quan tại một căn cứ tiền phương để lên kế hoạch sao?
Tướng Cushman: Đó là phương án trung dung.
Ông Packard: Đó là cách thực tế duy nhất để giải quyết vấn đề này.
Tiến sĩ Kissinger: (nói với ông Karamessines) Ông thấy ổn chứ? [Trang 523]
Ông Karamessines: Vâng. Tôi có thêm một đề nghị nữa: chúng ta nên gặp nhau ngay tại Washington để có quy tắc thống nhất trong khi hợp tác.
Ông Johnson: (nói với ông Packard) Ông có định cử người đến Udorn không?
Ông Packard: Hội đồng Tham mưu Liên quân sẽ bổ nhiệm hai hoặc ba người làm việc với CIA. Chúng ta cũng có thể có đại diện ngoại giao.
Ông Johnson: Tôi muốn điều đó.
Ông Packard: Kế hoạch của chúng ta sau đó có thể được thực hiện trên một cơ sở khác ngoài việc giải quyết từng cuộc khủng hoảng khi nó xảy ra.
Tiến sĩ Kissinger: Sau đó, chúng ta thống nhất về nguyên tắc rằng chúng ta nên tăng cường kế hoạch và hỗ trợ hậu cần của Bộ Tham mưu Liên quân/Bộ Quốc phòng, nhưng vẫn duy trì kiểm soát hoạt động như hiện tại, đồng thời lưu ý đến nhu cầu cải thiện quy trình làm việc của nhân viên. Một nhóm đặc nhiệm, có thể do Bộ Quốc phòng chủ trì, sẽ giải quyết vấn đề này.
Ông Packard: Có lẽ các quy trình hoạt động cũng nên được thay đổi.
Tiến sĩ Kissinger: Tôi đồng ý.
Ông Packard: Lực lượng đặc nhiệm nên có một điều lệ rộng rãi.
Tiến sĩ Kissinger: Còn các phi vụ không quân thì sao?
Ông Packard: Lực lượng đặc nhiệm sẽ giải quyết vấn đề này.
Tiến sĩ Kissinger: Điều đó rất quan trọng để không phải rút quân khỏi Thái Lan trong khi chúng ta đang dồn lực lượng vào Lào. Liệu chúng ta có thể ngăn chặn việc rút quân khỏi Thái Lan không?
Tướng Knowles: Đó không phải là vấn đề cấp bách.
Tiến sĩ Kissinger: Vậy thì chúng ta có thể giao cho lực lượng đặc nhiệm một điều lệ để bao quát các hoạt động chiến thuật trên không, hậu cần, lập kế hoạch và quy trình tác chiến. Chúng ta sẽ cần một thời hạn nhất định.
Ông Karamessines: Chúng ta có thể làm việc này vào cuối tuần này.
Tướng Knowles: Chúng ta có thể bắt đầu ngay bây giờ.
Tiến sĩ Kissinger: Tại sao không có câu trả lời trong hai tuần nữa?
Tướng Cushman: Liệu JCS có chủ trì nhóm này không?
Tiến sĩ Kissinger: Được. (nói với ông Packard) Ông Dave thấy ổn chứ? Ông không nghĩ Bộ Quốc phòng nên chủ trì sao?
Ông Packard: Tôi nghĩ nên là JCS.
Ông Johnson: Sullivan sẽ là người của tôi trong nhóm này.
Tiến sĩ Kissinger: Bây giờ chúng ta sẽ đến với hai mục được gọi là chương trình quân sự của CIA và chương trình bán quân sự của CIA.
Tướng Cushman: Đây là để tiếp tục chương trình mà chúng ta đã phát triển. (nói với ông Nelson) Bill, ông có thể thảo luận về Mục 2 không?
Ông Nelson: Mục 2 là tường trình kết quả về những gì đã được thực hiện tính đến hôm nay và yêu cầu được tiếp tục.
[Trang 524]
Tiến sĩ Kissinger: Khi CIA đạt đến trình độ sở hữu quân đội lớn nhất Đông Nam Á, chúng ta nên xem xét lại chương trình này!
Ông Nelson: Tổng cộng có 38 đơn vị đặc nhiệm Lào. [1,5 dòng chưa được giải mật] Có bốn đơn vị đặc nhiệm Campuchia.
Tiến sĩ Kissinger: Chuyện gì đã xảy ra với các đơn vị đặc nhiệm Thái Lan đang hoạt động gần Long Tiến?
Long Tiến
19° 6'39.44"N 102°55'19.09"E
Ông Nelson: Họ vẫn đang làm điều đó.
Tiến sĩ Kissinger: Nhưng họ không tìm thấy gì cả.
Ông Karamessines: Họ đã đóng vai trò rất quan trọng trong việc dọn sạch các lối vào phía tây bắc của Long Tiến.
Ông Nelson: Nếu tất cả các kế hoạch được thông qua, chúng ta sẽ có lực lượng 60.000 người, bao gồm 80 tiểu đoàn. Về mặt tiểu đoàn cơ động, con số này tương đương khoảng sáu hoặc tám sư đoàn. Ông đã quen thuộc với chương trình ở Quân khu 2 (Đông Bắc) nhờ các chiến dịch phòng thủ Long Tiến. Ở các khu vực khác, nỗ lực năm nay tập trung vào chiến dịch ngăn chặn Nam Lào. Những binh sĩ này đã thể hiện hiệu quả trong hai lần khác nhau. Vấn đề thực sự trong năm nay là liệu chúng ta có thể duy trì lực lượng Mèo chiến đấu hay không.
Ông Karamessines: Khi tôi ở đó, tôi đã nói chuyện với Vang Pao trước sự chứng kiến của các cộng sự người Thái của ông ta. Ông ta giải thích rằng mình đang chịu áp lực từ giới lãnh đạo bộ lạc. Trong một cuộc họp gần đây, Tỉnh trưởng tỉnh Xiêng Khoảng đã đứng dậy và nói với Vang Pao rằng người Mèo đã đi xa nhất có thể, rằng những người tị nạn đang bị tấn công, rằng trong nhiều năm họ không có cơ hội trồng trọt hay chăn nuôi, và rằng họ phải tái định cư ở Cánh đồng Chum hoặc Sayaboury. Vang Pao đã từng lên tiếng như vậy trước đây, nhưng những người biết ông ta nói rằng ông ta thực sự đang chịu áp lực rất lớn.
Tiến sĩ Kissinger: Tình hình quân sự của ông ta hiện đã tốt hơn so với thời điểm này năm ngoái.
Ông Karamessines: Đúng vậy, nhưng ông ấy đã mất rất nhiều người và chiến tranh không cho phép người Meo trồng trọt và chăn nuôi. Ông ấy nói rằng giờ đây ông ấy đã nhận được tối hậu thư từ các thủ lĩnh bộ lạc. Thực chất, ông ấy muốn nói rằng "các anh nên chuẩn bị cho khả năng sẽ không còn người Meo nào cho vòng tiếp theo". Vang Pao rất thất thường, nhưng trước đây chưa bao giờ có sự bất đồng quan điểm như vậy giữa người Mèo (Miêu).
Ông Johnson: Họ có những lựa chọn thay thế nào? Họ có thể chuyển đến Sayaboury.
Sayaboury.
19°11'40.45"N 101°29'0.64"E
Ông Nelson: Vàng Pao nói rằng người của ông ta phải định cư ở đâu đó. Hoặc chúng ta phải đảm bảo rằng họ có thể đến Cánh đồng Chum, hoặc chúng ta nên để họ đến Sayaboury.
Tiến sĩ Kissinger: Khi đó Long Tiến sẽ thất thủ.
Ông Karamessines: Đã có sự suy thoái thực sự trong đóng góp của người Mèo ở khu vực đó. Khu phức hợp Long Tiến - Sam Thông về cơ bản được các lực lượng đặc nhiệm Thái Lan bảo vệ. [Trang 525]
Long Tiến
19° 6'39.44"N 102°55'19.09"E
Sam Thong
19°10'31.61"N 102°53'3.85"E
Tiến sĩ Kissinger: Tại sao người Thái phải bảo vệ Long Tiến nếu người Mèo không làm gì cả?
Ông Karamessines: Người Thái ở đó không phải vì người Mèo mà vì vấn đề an ninh lớn hơn của Thái Lan ở Đông Nam Á.
Tướng Cushman: Người Thái tin rằng họ đang giữ chân kẻ thù khỏi sông Mê Kông.
Ông Johnson: Nếu người Mèo bị rút đi, mọi chuyện sẽ khác.
Tướng Cushman: Người Thái có thể muốn đóng quân trên một dãy núi khác. Long Tiến không có ý nghĩa đặc biệt gì ngoài việc có một căn cứ được thiết lập ở đó.
Tiến sĩ Kissinger: Khi nào thì Vàng Pao sẽ rút quân?
Ông Karamessines: Ông ta có thể trụ được qua mùa khô này và mùa mưa tới.
Tiến sĩ Kissinger: Vậy thì việc rút quân sẽ diễn ra vào mùa thu năm sau. Đó là lúc tất cả chúng ta phải đối mặt với câu hỏi 64 đô la.
Tướng Cushman: Tất cả những điều này phù hợp với nhu cầu có được sự hợp tác của Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân.
Ông Karamessines: Họ đã chiến đấu rất tốt ở Long Tiến. Tuy nhiên, sau khi tận mắt chứng kiến địa hình, tôi có thể nói rằng không có cách nào bảo đảm rằng hai tên khốn nhỏ bé kia không thể đi theo đường mòn, bắn một quả rocket vào kho đạn và xóa sổ toàn bộ nơi này.
Tiến sĩ Kissinger: Tại sao các ông không có nhiều kho đạn nhỏ hơn?
Ông Karamessines: Chỉ có một địa điểm được bảo vệ bởi những ngọn đồi. Bất kỳ nơi nào khác đều phải ở trên bãi đất trống.
Tướng Cushman: Nếu có những kho đạn nhỏ, điều đó có nghĩa là nhiều nơi sẽ phải được bảo vệ khỏi công binh.
Ông Karamessines: Họ đang làm một công việc phi thường với những gì họ có.
Tiến sĩ Kissinger: Tôi cho rằng chưa cần phải đưa ra quyết định nào về việc này cho đến tháng Mười.
Ông Karamessines: Đúng vậy. Vàng Pao vẫn chưa đưa ra tối hậu thư.
Ông Johnson: Những người đó chắc hẳn đang rất mệt mỏi.
Tiến sĩ Kissinger: Tại sao Hà Nội lại không mệt mỏi?
Ông Johnson: Chúng ta chưa bao giờ có câu trả lời cho câu hỏi đó. Các vị phải ngả mũ thán phục họ.
Tiến sĩ Kissinger: Tôi đồng ý. Đó là một màn trình diễn phi thường.
Ông Packard: Một lý do là người dân Hà Nội không phải chịu đau khổ.
Tướng Knowles: Đây là một tôn giáo với họ.
Tiến sĩ Kissinger: Ông nghĩ Bắc Việt đã phải chịu bao nhiêu thương vong ở Bắc Lào? [Trang 526]
Ông Johnson: Khoảng 5.000 người trong mùa khô này.
Ông Packard: Con số của chúng tôi là 5.365.
Tướng Cushman: Tỷ lệ này là khoảng 2:1 hoặc 2,5:1. Điều này khá khó khăn đối với du kích.
Tiến sĩ Kissinger: Ông có nghĩ rằng sẽ có một cuộc tấn công toàn diện vào Long Tiến trong năm nay không?
Tướng Cushman: Tôi nghĩ khả năng cao là sẽ có.
Ông Karamessines: Vàng Pao tin chắc rằng người của ông ta sẽ bị tấn công.
Tiến sĩ Kissinger: Vào thời điểm này năm ngoái, quân Bắc Việt đã dừng lại.
Ông Packard: Có thể họ đang chờ thời tiết.
Ông Johnson: Để chúng ta không thể sử dụng không phận của mình.
Ông Karamessines: Kẻ thù hiện đang sử dụng trực thăng để vận chuyển hàng tiếp tế.
Tướng Knowles: Sao chúng không bắn hạ chúng?
Ông Nelson: Chúng bay đến lúc 2 giờ sáng.
Tiến sĩ Kissinger: Với những gì đang chờ đợi phía trước, tôi tự hỏi liệu nhóm nhỏ mà chúng ta tập hợp để lên kế hoạch cho chiến dịch Lào có thể đưa ra một số lựa chọn mà chúng ta sẽ phải đối mặt ở Bắc Lào và sau đó báo cáo lên WSAG hay không. Nếu người Miêu cầm cự được, chúng ta có thể tiếp tục chính sách hiện tại. Nếu họ không trụ vững, chúng ta có thể lựa chọn hoặc cố gắng giữ vững lập trường với người Thái và có thể tăng cường sự tham gia của người Thái, hoặc mất trục Viêng Chăn - Luangprabang. Chúng ta cần xác định những lựa chọn nào có thể xảy ra nếu Vàng Pao rút lui.
Vientiane
17°58'32.54"N 102°37'59.17"E
Luang Prabang
19°52'59.83"N 102° 8'19.38"E
Ông Johnson: Bill Sullivan đang nghiên cứu vấn đề này. Chúng ta cần tiếp tục nghiên cứu đó và trình lên WSAG.
Tiến sĩ Kissinger: Đó sẽ là một việc hữu ích.
Ông Karamessines: (nói với ông Johnson) Ông có thể cho Tom Pickering vào nhóm đó được không?
Ông Johnson: Để tôi xem xét.
Tiến sĩ Kissinger: (nói với Đại tá Kennedy) Chúng ta hãy họp một WSAG trong khoảng một tháng nữa.
Còn thông tin gì thêm về lực lượng bán quân sự không?
[Trang 527]
Ông Johnson: (nói với Tướng Cushman) Ông đang yêu cầu phê duyệt ngân sách à?
Tướng Cushman: Vâng. Tổng cộng là 75.038.000 đô la.
Ông Johnson: Để chứng minh chúng ta đang đánh giá đúng, chúng ta nên thay đổi con số đó từ 38 nghìn lên 37 nghìn.
Tiến sĩ Kissinger: Tôi không có cơ sở nào để phản đối con số đó.
Ông Johnson: Tôi cũng vậy.
Ông Packard: Câu hỏi duy nhất là tại sao nó lại được phê duyệt trước khi trình lên Quốc hội.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/pg_520
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/pg_521
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/pg_522
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/pg_523
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/pg_524
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/pg_525
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/pg_526
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v07/pg_527
No comments:
Post a Comment