20250903 CDTL Thư Quyền Đại Sứ Whitehouse gửi Kissinger 7 June 1973 D68
68. Backchannel Message From the Acting Ambassador to Vietnam (Whitehouse) to the President’s Assistant for National Security Affairs (Kissinger) in Paris 1
Saigon, June 7, 1973, 1220Z.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v10/d68
Saigon, June 7, 1973, 1220Z.
493. Ref: Saigon 0492. 2
1.
I met with Thieu for over two hours. Duc and Nha were present. The tone of the meeting was one more of sorrow than of anger although Thieu seemed very determined to stick to his guns regardless of the consequences.
2.
As I had earlier with Lam, I discussed the situation under four basic headings. First, the fundamental problem facing South Viet-Nam created by the PRG’s apparent intention to establish another state in the south and the obvious unwillingness of the Communists to participate in elections which they were sure to lose. Second, the problems the GVN had with the communiqué which I tried to dissociate from the foregoing fundamentals, pointing out that the objections in President Thieu’s latest letter 3 would not have bearing on future Communist policies or the manner in which the GVN went about resolving its differences with the PRG. Third, I explained once again the political problem in the U.S., stressing the urgency of our obtaining the GVN’s concurrence with the communiqué and the critical effect this could have on our future ability to assist them. Finally I noted the stated intent [Page 305] of COSVN to comply with the new ceasefire notwithstanding the localized military conflicts which were likely in the next few days.
3.
President Thieu talked at great length about the risks he had been willing to assume in January with the continued NVA presence. He reviewed developments in South Viet-Nam since that time stressing Communist infiltration and continuing cease-fire violations. He took the line that the communiqué is highly advantageous to the Communists and does not give the GVN the assurances it requires on the cessation of infiltration or on the early implementation of the political provisions. All of the things demanded of the U.S. and the GVN are precise and those demanded of the Communists are fuzzy. He protested against the rapidity with which his government was required to make decisions and objected to the tight deadlines which were imposed on him. He discussed at great length his fear that the Communists would establish a second South Viet-Nam while rejecting elections and would subsequently demand a coalition government or a “super government” to reunify the country. He kept reiterating that the text of the communiqué was unbalanced and unjust.
4.
In the discussion which followed, I defended the communiqué virtually paragraph by paragraph and also commented on the details raised in his letter to President Nixon. This discussion boiled down to his belief that the Vietnamese see things in this language differently than we do, being closer to the problem and vitally affected by it. President Thieu made clear at the end that no decision would be made until he had received a reply to the suggestions he has made.
5.
After leaving the President’s office, I was intercepted by Bennett with your 31598. 4 Together we passed this information to Duc who undertook to see the President immediately. I made it crystal clear that if no reply was forthcoming by 2100 local time, you would break off the talks and place the blame on Saigon.
6.
At this stage and following the long conversation with the President and subsequently with Duc, I cannot forecast what action the GVN will take, but I am convinced that Thieu and his advisers are vividly aware of the consequences of their coming actions.
7.
Warm regards.
Goolge Translated
Sài Gòn, ngày 7 tháng 6 năm 1973, 1220Z.
493. Tham chiếu: Sài Gòn 0492.2
1.
Tôi đã gặp Thiệu hơn hai tiếng đồng hồ. Đức và Nhã đều có mặt. Không khí buổi gặp mặt mang nhiều nỗi buồn hơn là giận dữ, mặc dù Thiệu có vẻ rất quyết tâm giữ vững lập trường bất chấp hậu quả.
2.
Như đã trao đổi với ông Lâm trước đó, tôi đã thảo luận về tình hình theo bốn tiêu đề cơ bản. Thứ nhất, vấn đề cốt lõi mà Nam Việt Nam đang phải đối mặt do ý định rõ ràng của Chính quyền Cách mạng Lâm thời (PRG) muốn thành lập một nhà nước khác ở miền Nam và sự không sẵn lòng tham gia các cuộc bầu cử mà họ chắc chắn sẽ thất bại. Thứ hai, những vấn đề mà Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa gặp phải với thông cáo mà tôi đã cố gắng tách khỏi những vấn đề căn bản đã nêu, chỉ ra rằng những phản đối trong lá thư mới nhất của Tổng thống Thiệu sẽ không ảnh hưởng đến các chính sách của Cộng sản trong tương lai hoặc cách thức Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa giải quyết những bất đồng với PRG. Thứ ba, tôi một lần nữa giải thích vấn đề chính trị tại Hoa Kỳ, nhấn mạnh tính cấp thiết của việc chúng ta phải có được sự đồng thuận của Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa với thông cáo và tác động quan trọng của điều này đối với khả năng hỗ trợ họ trong tương lai của chúng ta. Cuối cùng, tôi lưu ý ý định đã nêu của Trung ương Cục miền Nam (COSVN) là tuân thủ lệnh ngừng bắn mới bất chấp các cuộc xung đột quân sự cục bộ có thể xảy ra trong vài ngày tới.
3.
Tổng thống Thiệu đã nói rất nhiều về những rủi ro mà ông sẵn sàng chấp nhận vào tháng 1 với sự hiện diện liên tục của Quân đội Bắc Việt. Ông đã xem xét lại những diễn biến ở Nam Việt Nam kể từ thời điểm đó, nhấn mạnh sự xâm nhập của Cộng sản và các vi phạm ngừng bắn liên tục. Ông cho rằng thông cáo này rất có lợi cho Cộng sản và không đưa ra cho Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa những bảo đảm cần thiết về việc chấm dứt xâm nhập hoặc thực hiện sớm các điều khoản chính trị. Tất cả những điều mà Hoa Kỳ và Chính phủ Việt Nam Cộng Hoà yêu cầu đều cụ thể, trong khi những điều mà Cộng sản yêu cầu lại mơ hồ. Ông phản đối việc chính phủ của ông phải đưa ra quyết định quá nhanh chóng và phản đối những thời hạn chặt chẽ được áp đặt cho ông. Ông đã thảo luận rất nhiều về nỗi lo sợ rằng Cộng sản sẽ thiết lập một Nam Việt Nam thứ hai trong khi bác bỏ các cuộc bầu cử và sau đó sẽ yêu cầu một chính phủ liên minh hoặc một "siêu chính phủ" để thống nhất đất nước. Ông liên tục nhắc lại rằng văn bản của thông cáo là không cân bằng và bất công.
4.
Trong cuộc thảo luận tiếp theo, tôi đã bảo vệ thông cáo gần như từng đoạn một và cũng bình luận về các chi tiết được nêu trong thư gửi Tổng thống Nixon. Cuộc thảo luận này tóm lại là ông tin rằng người Việt Nam nhìn nhận vấn đề bằng ngôn ngữ này khác với chúng ta, vì họ gần gũi hơn với vấn đề và chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi nó. Cuối cùng, Tổng thống Thiệu nói rõ rằng sẽ không có quyết định nào được đưa ra cho đến khi ông nhận được phúc đáp cho những đề nghị mà ông đã đưa ra.
5.
Sau khi rời văn phòng Tổng thống, tôi bị Bennett chặn lại với số điện thoại 31598 của ông. Chúng tôi đã cùng nhau chuyển thông tin này cho Đức, người đã cam kết gặp Tổng thống ngay lập tức. Tôi đã nói rõ ràng rằng nếu không có phúc đáp nào trước 21 giờ giờ địa phương, ông sẽ chấm dứt đàm phán và đổ lỗi cho Sài Gòn.
6.
Ở giai đoạn này và sau cuộc trò chuyện dài với Tổng thống và sau đó là với Đức, tôi không thể dự đoán Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa sẽ hành động như thế nào, nhưng tôi tin rằng Thiệu và các cố vấn của ông ta nhận thức rõ ràng về hậu quả của những hành động sắp tới của họ.
7.
Trân trọng.
https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1969-76v10/d68
No comments:
Post a Comment